• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Bóp Vú Cô Tiên

Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo…
Bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi…

Sách Tục Ngữ – Phong Dao của Tiên sinh Nguyễn văn Ngọc không có câu tục ngữ trên đây. Kể cũng lạ. Lẽ ra sách phải có vì câu “Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo. Bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi..”, là một câu rất quen thuộc trong ngôn ngữ người Việt miền Bắc nước ta. Những Công Tử Bắc Kỳ năm nay tuổi đời Sáu Bó trở lên đa số đều biết câu “Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo. Bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi..” Các công tử được nghe câu nói đầy hứa hẹn đó từ những năm tuổi đời mới bốn, năm Que.

MariaĐầy hưá hẹn bởi vì câu nói cho các công tử thấy cuộc đời dễ sống, thơ mộng và hào hứng quá chời. Không có tiền đong gạo, các công tử chỉ cần bóp vú cô tiên — cô tiên đây là những thiếu nữ đẹp mười sáu, mười bẩy tuổi — không vất vả, không mất sức lao động bao nhiêu mà việc có tiền đong gạo là bảo đảm chăm phần chăm. Không có cô tiên thì các công tử chịu khó bóp vú bà lão. Bóp vú bà lão các công tử không có tiền nhưng cũng dễ dàng có gạo thổi xôi. Và bóp vú cô tiên hay bóp vú bà lão thì kết quả cũng như nhau: bóp vú cô gái lấy tiền để đong gạo, bóp vú bà già tuy không có tiền nhưng có gạo ngay, khỏi mất công đi đong.

Nhưng, tiếc thay, việc “bóp vú: có tiền, có gạo” trong tục ngữ-phong dao của cha ông ta không biết xẩy ra vào thời đại vàng son nào. Điều ta biết chắc chắn, chắc là chuyện bóp vú ra tiền, ra gạo ấy không xẩy ra trong thời đại chúng ta, trong cái gọi là Thế Kỷ Hai Mươi Trần Ai Khoai Sùng và Thế kỷ Hai Mươi Mốt Hồng Trần Mướp Đắng.

AngelinaNhiều nhà Phi-lô-zốp cho rằng con người có cái tật nuối tiếc dĩ vãng, coi dĩ vãng đẹp hơn hiện tại, và nuối tiếc như thế là ngu xuẩn. Nhưng, thưa quí vị, đâu phải tự dưng, vô cớ mà chúng ta nuối tiếc dĩ vãng, ta chán chường hiện tại. Ta nuối tiếc dĩ vãng bởi vì cuộc sống của con người trong dĩ vãng tươi sáng, tốt đẹp, dễ dàng, thơ thới, hân hoan, ta nuối tiếc dĩ vãng vì con người thời dĩ vãng được sống sung sướng, no ấm, thảnh thơi, không phải làm việc tối tăm mắt mũi mới có cái ăn như chúng ta. Cuộc sống thần tiên biết chừng bao khi ta không phải cầy cuốc chi ráo trọi, để sống ta chỉ cần bóp vú cô gái đẹp, bóp vú bà già là ta có ăn.

Trong khổ cực chúng ta có thể mộng mơ cho ta đỡ khổ. Ta tưởng tượng ta được sống trong thời kỳ việc “bóp vú cô tiên lấy tiền đong gạo, bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi” là chuyện có thật, chuyện xẩy ra từng ngày, chuyện tự nhiên. Cần tiền, cần gạo chúng ta chỉ cần mần cái việc bóp vú cô tiên, bóp vú bà lão. Khi ấy chắc chúng ta sẽ thích bóp vú cô tiên hơn. Sự ưa thích này hoàn toàn do thực tế quyết định: chúng ta coi vú cô tiên hay vú bà lão cũng thế thôi, cũng giống y hệt nhau. Vú nào cũng là vú, nhưng bóp vú cô tiên ta có tiền nên ngoài việc đong gạo, ta có thể dziếm đi một ít để chi vào những thứ không phải là gạo như cà-phe, thuốc lá, bia, phở… vv Trong khi bóp vú bà lão ta chỉ có trần sì một thứ là gạo.

Đời xưả, đời xưa ông cha ta có diễm phúc bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo, bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi. Còn đời ta đen hơn mõm chó mực, câu tục ngữ xanh rờn ấy — than ôi — đã đổi thành:

Bóp vú cô tiên, hết tiền đong gạo.
Bóp vú bà lão, hết gạo thổi xôi.

Ta còn phải chú ý đến sự kiện quan trọng trước khi bóp là cô tiên có bằng lòng cho ta bóp không đã, bà lão thì dễ cho hơn nhưng ta cũng phải cẩn thận. Cô tiên, bà lão không cho mà ta cứ bóp thì tiền gạo chẳng thấy đâu, ta chỉ thấy ta vỡ mặt.

Chương trình của ban Tùm Lum chuyển sang chuyện Tiền.

Tráng sĩ bạch đầu bi hướng thiên,
Hùng tâm, tráng chí dĩ mang nhiên.
Xuân lan, thu cúc thành hư sự,
Hạ thử, đông hàn đoạt thiếu niên.
Hoàng khuyển truy hoan Hồng Lĩnh hạ,
Bạch vân ngọa bệnh Quế Giang biên.
Thôn cư bất yếm tần cô tửu,
Thượng hữu nang trung tam thập tiền.

Người tráng sĩ tóc bạc buồn nhìn trời. Hùng tâm, sinh kế mờ mịt. Lan mùa xuân, cúc mùa thu, thú thưởng ngoạn thanh nhàn ấy nay đã thành chuyện hão. Nóng mùa hạ, rét mùa đông cướp đi tuổi trẻ. Dắt chó vàng mải vui dưới chân núi Hồng. Nằm bệnh trong vùng mây trắng ven sông Quế. Nơi thôn quê mua rượu mãi không chán. Trong túi còn có ba mươi đồng tiền.

Năm 1802 Nhà Nguyễn Gia Long diệt nhà Nguyễn Tây Sơn, chiếm Bắc Hà, thống nhất đất nước. Trong năm 1802 Tố Như Nguyễn Du ra làm quan với Nhà Nguyễn Gia Long. Năm 1813 Thi sĩ đi sứ sang Nhà Thanh, Bắc Kinh, Trung Quốc. Trên đường đi về qua xứ người Thi sĩ cảm hứng làm nhiều bài thơ vịnh những nhân vật lịch sử. Trong số có bài Tô Tần Đình.

Tô Tần, người đời Đông Châu, giai cấp bình dân xuất thân. Vào thời Tô Tần nhà Tần cường thịnh toan tính diệt tất cả các nước để thống nhất Trung Hoa. Chiến tranh xẩy ra liên miên. Tô Tần khởi xướng thuyết Hợp Tung –các nước liên kết lại về quân sự — theo kiểu Liên Phòng Đông Nam Á SEATO, Liên Minh Bắc Đại Tây Dương NATO — Tần đánh nước nào, ba bốn nước trong Hợp Tung sẽ cùng đánh Tần. Nhờ chiến lược này, trong nhiều năm, nước Tần sợ không dám gây chiến, Tô Tần được cử làm Tung Ước Trưởng, giữ chức Tướng Quốc của 6 nước.

Không phải Tô Tần được thành công ngay. Lần thứ nhất đi du thuyết lục quốc, tin ở tài mình, Tô Tần bỏ tiền nhà ra sắm xe ngựa tốt, áo hồ cầu đắt tiền, mang vàng bạc theo chi dụng trong khi chờ đợi thuyết phục được Vua và được Vua dùng. Nhưng, thời gian chưa chín mùi để cho thuyết Hợp Tung được vua chúa các nước thấy đúng và hoan nghênh, chẳng có ông vua nào chịu theo kế sách của Tô Tần. Tiền hết, Tô Tần phải bán xe, bán ngựa, mặc cái áo hồ cầu rách, đi bộ thất thểu trở về nhà. Khi Tô Tần thất bại về đến nhà vợ Tô không thèm chào đón, cứ ngồi tỉnh queo dệt cửi, bà chị dâu của Tô không thổi cơm cho ăn, bố mẹ không hỏi đến. Không nản chí Tô Tần đóng cửa luyện lại những hiểu biết của mình. Ra đi lần thứ hai Tô Tần thành công, mang ấn Tướng Quốc 6 nước như đã nói. Tô Tướng Quốc đi ngang quê nhà. Tiền hô, hậu ủng, cờ xí rợp đường. Cha mẹ ông ra đứng bên đường chào đón, bà chị dâu quỳ lết, vợ Tô Tần không dám nhìn mặt chồng…

Đây là ý bài thơ Nguyễn Du làm khi đi ngang đền thờ Tô Tần:

Áo cầu của Quí Tử đã rách, đành đi bộ, đeo túi, trở về. Vợ không xuống khung dệt, chị dâu không thổi cơm cho ăn, bố mẹ không thèm nhìn. Coi nhau như người gập nhau ở ngã ba đường.

Trượng phu lúc thất chí, cốt nhục đều lìa tan. Một mai vận lớn đến. Ấn Tướng Quốc sáu nước buộc dây lưng, vàng trăm nén, ngọc trăm đôi, xe đi theo hàng ngàn cỗ.. Cha mẹ ra đón tận bên đường, chị thì quì lết, vợ chỉ dám lấm lét nhìn trộm. Chí nguyện một đời thỏa mãn trong lúc này. “Trước ngạo, sau kính”.. lời ấy thật là bỉ tiện. Kế hợp tung chẳng phải để chống nước Tần mạnh mà là để kiêu ngạo giàu sang với người thân. Than ôi.. Người ấy lượng nhỏ mọn thay..!

Người ấy nhỏ mọn thay.. — Ta hồ.. Thử nhân tiểu tai khí..! Nguyễn Du chê Tô Tần nhỏ mọn, căn cứ trên việc khi thấy mình được người thân quá kính sợ, Tô Tần hỏi bà chị dâu:

Trước kia sao mọi người khinh rẻ tôi quá mà bi giờ lại kính sợ tôi quá dzậy?

Câu hỏi của Tô Tần trở thành một thành ngữ của người Trung Hoa. Đó là thành ngữ “Tiền cứ, hậu cung“. Cũng là một người đó thôi nhưng thiên hạ đối với người đó lúc thì khinh, lúc thì kính trọng. Tại sao vậy?

Tôi không thấy có lý do gì để nói Tô Tần kiêu căng phú quí với những người thân, chính Tô Tần cũng ngạc nhiên khi thấy trước đây mình bị khinh khi, nay mình được kính trọng. Tô Tần hỏi và bà chị dâu của Tô trả lời:

– Tại vì bi giờ Thúc thúc giầu sang, có quyền, có tiền…

Và Tô Tần than một câu để đời:

– Đồng tiền thật là quan trọng. Người đàn ông ở đời không nên không có tiền.

Trăm tội ở đời không gì nặng bằng tội không có tiền.

Xin kể vài chuyện về mấy anh Con Trai Bà Cả Đọi Tầu vì không tiền nên bị vợ bỏ.

Chu Mãi Thần, người đời Hán, thi trượt dài dài, nghèo mạt rệp, phải kiếm củi đem bán.. Đói khổ quá chịu không nổi vợ Chu Mãi Thần xin bỏ chồng để đi lấy chồng khác, Chu nói:

– Nàng nên cố gắng.. Số tôi đến năm tôi năm mươi tuổi nhất định sẽ giầu sang…

Chị vợ thở dài:

– Vài năm nữa là tôi chết đói rồi, làm sao sống nổi đến năm anh năm mươi tuổi.

Chu đành để vợ đi. Những mùa táo Tầu theo nhau qua.. Chu được làm Thái Thú Cối Kê. Một hôm Chu Thái thú cưỡi ngựa đi trong phố. Người vợ cũ của Chu đón đường xin Thái thú cho trở về đoàn tụ gia đình. Thái thú sai quân hầu lấy bát nước đổ xuống đất trước đầu ngựa, bảo vợ:

– Nàng hốt được chỗ nước đổ này trở lại bát thì ta để nàng trở về sống với ta.

Chuyện vợ chồng Chu Mãi Thần để lại hai thành ngữ diễn tả sự tuyệt tình, đoạn nghĩa: “Phúc thủy nan thu“: Nước đổ khó hốt, và “Mã tiền bác thủy“: Đổ nước đầu ngưạ.

Vì đói khổ và vô vọng chị vợ Chu Mãi Thần có thể bỏ chồng. Vẫn biết khi thấy người chồng chị đã bỏ lúc nghèo hèn nay vinh hiển, phú quí chị xin trở về là không nên, ta cũng không thể không phê phán hành động ác độc của Chu Mãi Thần. Chu Thái thú không cho vợ cũ trở về cũng được đi, nhưng dù sao cũng là tình xưa, nghĩa cũ, tại sao Thái thú không chi cho nàng khoản tiền, giúp nàng có cái nhà, vài mẫu ruộng để nàng sống? Đoạn cuối câu chuyện có chi tiết chị vợ Chu Mãi Thần vì xấu hổ nên tự tử chết.

Và đây là chuyện đàn ông không tiền bị vợ bỏ thứ hai:

Sách Vân Thê hữu nghị ghi chuyện: Dương Chí Kiên nghèo, chị vợ xin đi. Không những chỉ xin đi lấy chồng khác mà thôi, chị vợ Kiên còn xin chồng cho chị ít chữ.

Ngày xưa xa lắm ở bên Tầu có lệ khi anh chồng bỏ vợ cho vợ tờ giấy làm chứng, gọi là tờ ly thư. Dương chí Kiên thuộc loại thi sĩ vườn chân chính nhưng lại có tài mần thơ mọi lúc, mọi nơi, bèn làm bài thơ tứ tuyệt. Chuyện ly kỳ là bài thơ của thi sĩ vườn ấy đã sống với đời cả ngàn năm nay:

Kim thoa nhiệm ý liêu tân phát,
Loan kính tòng tha biệt họa mi.
Thử khứ tiện đồng hành lộ khách,
Tương phùng tức thị hạ sơn thì.
…..
Tự ý thoa vàng cài tóc mới,
Gương loan người khác vẽ mày nhau.
Một đi như khách qua đường lạ,
Gập lại chăng là ở kiếp sau.

Những năm 1960 xanh thắm ở Sài Gòn.. Vào một tối cuối năm ông chủ báo đãi anh em ký giả chúng tôi ăn tất niên ở nhà hàng. Anh em chúng tôi năm ấy là Trọng Nguyên, Hoài Việt Bằng, Mạc Tử — ba anh đã qua đời — Vũ Bình Thư Lã Phi Khanh, Dương Hà Bên Dòng Sông Trẹm, và tôi. Năm ấy anh em chúng tôi đều trên dưới ba mươi tuổi. Ông chủ báo của chúng tôi trạc sáu mươi. Trong cuộc mạn đàm về “tiền, tình, đàn bà” ông chủ báo đi một đường cảm khái. Gần bốn mươi năm trôi qua cuộc đời, sáng nay ngồi viết ở Rừng Phong, Xứ Mỹ, quê người Mỹ, tôi vẫn còn mường tượng được vẻ mặt và giọng nói của ông; buồn nhưng không quá đáng, thoáng chút mỉa mai, cũng tiếc thương hoa niên nhưng cam phận. Ông nói:

- Bây giờ khi đàn bà nói họ yêu các anh là họ yêu các anh. Còn đàn bà nói họ yêu tôi là họ yêu tiền của tôi chứ họ yêu gì tôí!

Vi nhân nan. Làm người khó! Quân tử Tầu đã nói. Đúng vậy thay. Anh đàn ông không có tiền bị người khinh, vợ bỏ. Anh đàn ông giầu tiền cũng tủi thân vì thấy đàn bà không yêu thương con người thật của anh, đàn bà chỉ cho anh hưởng thụ thân xác đổi lấy đồng tiền của anh.

Đời nay đàn ông không tiền vẫn bị vợ bỏ dài dài nhưng có thêm một chuyện bù trừ là đời nay những anh đàn ông giâu tiền cũng bị vợ bỏ soành soạch

Trong bảng danh sách những người nhiều tiền nhất Hoa Kỳ Donald Trump chỉ đứng sau có Bill Gates, Vua Microsoft. Chị vợ Donald đưa ra lý do chị không thể sống với Donald vì anh chồng bận lo kinh tài suốt ngày đêm không nhìn nhõi gì đến chị và con chị. Chị nói với nhà báo:

– Tôi muốn có người chồng tối tối đọc truyện cho con tôi nghe, người chồng khi ngồi ăn sáng với tôi không nhìn, nghe tin tức tài chính trên TiVi..

Lý do vớ vẩn đưa ra cho có mà thôi, em nhỏ lên ba, cụ già chín bó đều biết những chị vợ tỷ phú ly dị chồng vì tiền.

Anh đàn ông không có tiền bị vợ bỏ…

Anh đàn ông giầu tiền cũng bị vợ bỏ…

Đàn ông nghèo hèn mà có vợ đẹp, đa tình là một tai họa. Đàn ông nghèo hèn có thể bị mất mạng vì chẳng may có vợ đẹp. Như Võ Đại Lang pánh pao trong Thủy Hử.

Đời nay đàn ông giầu tiền chỉ còn bị vợ bỏ và mất tiền, đàn ông giầu tiền không còn dễ dàng bị mất mạng vì đồng tiền của mình nữa. Xã hội và pháp luật bảo vệ rất kỹ mạng sống của những người có tiền. Nói đúng hơn là đồng tiền bảo vệ rất kỹ người nào làm chủ nó..

Và đời nay chuyện “Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo. Bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi” chỉ là huyền thoại. Huyền thoại bao giờ cũng đẹp, cũng thơ mộng. Hôm nay câu hỏi của chúng ta là:

– Trong lịch sử bốn ngàn bẩy mươi năm văn hiến của dân tộc ta có thời nào ông cha ta được hưởng cái lạc thú “Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo, bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi” hay không?

Chắc phải có chứ! Nếu không có tại sao ta lại có câu:

Bóp vú cô tiên, lấy tiền đong gạo…
Bóp vú bà lão, lấy gạo thổi xôi..!

About these ads

9 Responses

  1. cám ơn bài viết rất chi tiết, nhiều số liệu, giàu cảm xúc của bạn. nhưng thú thật là mình ko hiểu rốt cuộc là bạn đang nói về cái gì.

  2. Haha :D Cám ơn nhà văn Hoàng Hải Thủy đã cống hiến một bài hay.

  3. Viết nhiều quá đọc lan man cuối cùng chẳng hiểu viết về cái gì nữa :), được mỗi 2 em minh hoạ thì dễ hiểu :D

  4. CTHD viết bài này theo trường phái “sang đàng” cũa dân Nam Kỳ Thấy thiếu lô-dzích, chuyển “tông” không báo trược, nhưng nó hay là ở chỗ đó Như nhạc giao hưởng dzậy

  5. Trời ơi, sao mà phê thế?

  6. quá hay

  7. Được, viết rất tốt. Bác cần chiển sang nghiên cứu khoa học đi. Bài này của bác chắc chắn được đáng zá cao đấy?!?!

    • Lại anh kieuphong đấy phải không? Gớm, lâu nhỉ ? Giá anh im luôn thì tốt nhất ! Làm các bác các chú mất thì giờ, đã chẳng được gì, có khi lại bị ăn bạt tai ! Tôi đã bảo anh nhiều lần rồi, chớ có quên mà mang họa nhé, anh kieuphong !

  8. @ chú bijo ,
    Viết cho người lớn ,nên lễ độ một chút như đ/v cha mẹ chú vậy. Chỉ có ba câu mà lỗi chính tả hơi nhiều đó chú !!! Chú mới mua cái mặt nạ mới đó à??????

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 138 other followers

%d bloggers like this: