Bài Học Nặng Ký

Singers
 
Hôm nay — Ngày 26 Tháng Giêng Kỷ Sửu, ra giêng đã 26 ngày — tôi — CTHĐ — sẽ gần như không bàn loạn gì về những chuyện trong bài viết này. Xin chỉ trình bày mấy chuyện quí vị đọc qua rồi quên.

Trước hết là bài BÀI HỌC NẶNG KÝ, người viết Anderson Thái Quang. Tác giả là một trí thức Việt kiều Mỹ từng mang bạc triệu U Ét đa-la — Đô-la Mỹ — về Việt Nam làm ăn và… chào thua, và bỏ của chạy lấy người.

Bài Học Nặng Ký. Người viết Anderson Thái Quang. Trích:

Sài Gòn những ngày cận Tết mát lạnh và mang chút không khí của những ngày Giáng Sinh nơi Âu Mỹ. Đường Nguyễn Huệ và quanh khu du lịch của trung tâm thành phố, hoa tươi đang rộn rịp trang điểm cho mùa xuân, hoa và muà xuân là biểu tượng của hy vọng vào một thay đổi nào đó tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn. Nhưng nếu du khách rẽ vào ngõ hẻm từ một con đường lớn, những con chuột to bằng những con mèo, những con dán biết bay cùng ruồi muỗi, những ổ rác lộ thiên, những vũng nước ao tù… cho thấy một bộ mặt khác của Sài Gòn. Bộ mặt của nghèo khó, bất hạnh và tù túng đã không hề thay đổi suốt 70 năm qua, mặc cho bao nhiêu mùa xuân của hy vọng đã đến trong quá khứ.

Một chút ít về cái “tôi” để người đọc cảm thông thêm về tính cách chủ quan của lá thư này. Tôi đến Mỹ năm 1975 cùng làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản sau khi miền Nam sụp đổ. Cha tôi là một Đại úy của Quân đội miền Nam; năm 1975 tôi mới 5 tuổi, tôi chưa hiểu biết chút gì về lịch sử hay chế độ của đất nước, của dân tộc tôi. Sang xứ Mỹ, cha mẹ tôi làm đủ mọi nghề, vất vả ngược xuôi, từ lao động chân tay đến mua bán tiểu thương, để sống và để nuôi anh em tôi. Sau 30 năm, ông bà đã lo xong cho con cái, đã về hưu với căn nhà nhỏ và cuộc sống ổn định. Tôi lớn lên như một trẻ Mỹ, đi học, chơi đùa và coi xứ Mỹ như quê hương chính thức, dù tôi vẫn biết nói tiếng Việt theo tiếng nói của cha mẹ tôi. Tốt nghiệp Thạc Sĩ về điện tử, tôi có công việc tốt, lấy vợ và sống cuộc đời trung lưu như cả triệu người Mỹ khác. Cha tôi và các bạn ông thường tụ họp bàn luận về tình hình Việt Nam, các ông hay nói với nhau về những thù ghét của các ông với nhà cầm quyền Cộng Sản, nhưng tất cả những chuyện đó đều rất xa lạ với tôi. Khi học lịch sử ở trung học, tôi có chút hãnh diện về Việt Nam, một quốc gia nhỏ bé đã đánh bại được hai cường quốc là Pháp và Mỹ. Hai ông Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp là hai anh hùng trong ký ức của tôi.

Cuộc sống bình lặng đó thay đổi khi vợ tôi qua đời vì tai nạn xe cộ ba năm về trước. Không có con, thừa hưởng một số tiền bảo hiểm hơn 1 triệu đô-la, cộng với giá nhà đang tăng cao và một khoản tiền tiết kiệm khá lớn, tôi không còn thấy nhu cầu phải kéo cầy 11 tiếng mỗi ngày trước máy vi tính. Tôi quyết định trở về Việt Nam để làm ăn và tạo dựng một cơ nghiệp mới ở trong nước. Tất cả những gì tôi đọc được cho tôi thấy một nước Việt Nam đổi mới với những con số rất tốt về sự đầu tư của tư bản nước ngoài, về xuất khẩu, về cơ hội đầy tiềm năng của một “con rồng mới”. Cha tôi không phản đối việc tôi về Việt Nam làm ăn, ông chỉ cho tôi một lời khuyên:

- Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà coi những gì Cộng Sản làm.

Tôi về Sài Gòn vào tháng Mười năm 2007. Khi ấy chỉ số VNI của chứng khoán Việt khoảng 1,000 và đề tài thời thượng khắp nơi là cơn sốt địa ốc và số tiền thu nhập của các đại gia Việt Nam. Số tiền 2.5 triệu đô la của tôi thật nhỏ bé khiêm tốn khi tôi bàn chuyện đầu tư ở VN. Dường như ai cũng đầy tiền mặt và dự án, nhiều gấp mười lần khả năng của tôi. Dù vậy, tôi cũng rất hưng phấn cảm nhận niềm lạc quan vô bờ bến về sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc gia.

Trong khi đó, dựa theo truyền thống khoa học từ đại học Mỹ, tôi nghiên cứu kỹ hơn các con số từ các doanh nhân cũng như từ chánh phủ. Tôi thấy ngay có rất nhiều điều sai trái và nghịch lý từ những con số, cũng như sự kiện thực tế về kết quả hoạt động. Sự nghi ngờ của tôi được xác nhận khi so sánh và định chuẩn theo mức sống thực sự của người dân, giàu cũng như nghèo. Việc chung đụng với mọi thành phần xã hội giúp tôi nhìn rõ hơn về thực trạng của quê hương. Những lời nói hoa mỹ, cũng như những biểu ngữ giăng kín thành phố, là một lớp son phấn rẻ tiền, che dấu một bộ mặt thật điêu tàn và thê thảm.

Tôi nhận ra rằng cái cơ chế “kinh tế thị trường” mà nhà cầm quyền hứa hẹn khi ký văn bản gia nhập WTO chỉ là hình thức. Tất cả những miếng mồi béo bở đều nằm trong tay bọn quan chức và cán bộ Đảng Cộng Sản, cũng như trong tay những bà con thân thuộc trong gia đình họ. Bộ Chánh Trị trung ương thì nắm chặt các công ty quốc doanh và bán quốc doanh, quan chức địa phương thì có những đặc lợi về ruộng đất, giấy phép, dịch vụ nhu yếu. Lãnh vực tư nhân chỉ được phép làm trong địa bàn nhỏ, nhiều rủi ro và những ai làm ăn có lời đều phải chia chác cho bọn quan chức bằng nhiều phong bì lớn nhỏ. Tầng lớp quan chức CS và gia đình họ, qua hệ thống tham nhũng tinh vi, đã thâu tóm phần lớn lợi tức quốc gia và có quyền hành không kém các quan lại của triều đại phong kiến.

Tôi nhận ra rằng cuộc chiến tranh dành độc lập với bao nhiêu xương máu của người dân chỉ là một cái cớ để Đảng Cộng Sản cướp chánh quyền. Những quốc gia láng giềng như Singapore, Mã Lai, Indonesia, đã dành độc lập mà không cần phải hy sinh xương máu và giờ đây, dân họ (nhờ một nền dân chủ minh bạch) đã trở nên giàu có. Ở VN thì những tay doanh thương ngoại quốc nay đang cấu kết với Nhà nước CS Việt để trở thành những chủ nhân lớn của nhiều đơn vị kinh tế bằng cách dùng đồng tiền mua lao động rẻ và tài nguyên định giá qua gầm bàn.

Tôi nhận ra rằng chế độ to mồm này thực sự sống nhờ phần lớn vào những khoản viện trợ nhân đạo của các nước tư bản (mà họ từng lên án và đánh đuổi); vào khoản tiền kiều hối của các cựu thuyền nhân (mà họ đã từng giam giữ tù đày khi kết tội phản quốc); vào mồ hôi nước mắt của những người nô lệ mới qua danh từ xuất khẩu lao động hay qua các cuộc hôn nhân mua bán áp đặt; vào những khoản lệ phí và sưu thuế đầy phi nghĩa, cũng như một con số khổng lồ về hối lộ.

Tôi nhận ra rằng cuộc sống của hai vị anh hùng thời còn đi học của tôi có rất nhiều bí mật xấu xa mà chế độ đã dùng mọi thủ đoạn để biến họ thành thần thánh. Đọc kỹ tiểu sử của ông Hồ Chí Minh ta sẽ thấy ông ta là một chính trị gia quỷ quyệt, làm nhiều việc mờ ám, hoàn toàn không có một chút chân thật gì, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào. Con người của ông Hồ có rất nhiều tên gọi; ông tự viết cả tiểu sử để ca tụng mình (Trần Dân Tiên); ông không nhìn nhận cha mẹ ông cũng như không ngó ngàng gì đến ít nhứt là 12 đứa con rơi, con rớt sinh ra từ những cuộc tình của ông trên khắp thế giới; ông viết đơn cầu xin Thực dân Pháp ban ơn với những lời tâng bốc trơ trẽn (lá thư gởi Quan Toàn Quyền Pháp năm 1912); ông làm mật vụ cho Nga khi Pháp không đáp ứng lời khẩn cầu của ông, (chuyện kể do Cựu Giám Đốc KGB Nga Vladimir Kryuchkov); ông bỏ Nga theo Tàu khi ông thấy theo Tầu ông có lợi (Hồi ký của Li Zhi Sui); ông khoe là trọn đời sống độc thân để phục vụ tổ quốc trong khi ông có ít nhứt ba người vợ và bao nhiêu người tình, kể cả một tình nhân là vợ của một thuộc cấp (Nguyễn Thị Minh Khai, vợ Lê Hồng Phong). Gần đây, nhiều tài liệu lịch sử kết tội ông ra lệnh giết bà Nông thị Xuân và cô em bà Xuân, vì hai người này muốn tạo xì-căng-đan về mối tình khi chung sống với ông (tài liệu trong cuốn sách ‘Ho Chi Minh: A Life‘ của William Duiker và cuốn ‘Đỉnh Cao Chói Lọi‘ của Bà Dương Thu Hương). Chuyện ông Hồ thủ tiêu không biết bao nhiêu là đối thủ chánh trị có thể hiểu được vì ông làm chánh trị kiểu Cộng Sản, chỉ biết theo gương bậc thầy như Mao hay Stalin. Nhưng tôi thật khó chịu khi phải đi khắp Việt Nam và nhìn những biểu ngữ ca tụng “Gương đạo đức của Bác Hồ”.

Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì tôi không biết nghĩ sao khi đọc cuốn sách ‘China and the Vietnam wars‘ của Qiang Zhai. Tác giả Qiang Zhai cho biết là một Tướng Tàu, Tướng Wei Gouqing, nguyên cố vấn quân sự của Tướng Giáp, khẳng định là chiến thắng Điện Biên thực sự là do ông — Tướng Wei Gouqing, cố vấn, đặt chiến lược và điều khiển; ông Giáp và ông Hồ đã định đánh Pháp tại khu vực sông Hồng. Tướng Wei cũng tiết lộ là năm 1953, Hồ Chí Minh muốn thỏa hiệp với Pháp để đình chiến, nhưng Mao Trạch Đông ra lệnh cho Hồ là phải đánh đến cùng. Cuối cùng, Giáp và Hồ được nhận lãnh công lao về chuyện xảy ra trên đất Việt, Tướng Tàu không thể công khai xuất hiện ở Việt Nam. Một câu hỏi khác gây bàn tán là tài sản của con rể ông Giáp (Trương Quang Bình, người giàu nhứt nước) có bao phần là của ông Tướng Giáp?

Sau 1 năm ở Việt Nam, tôi hiểu được một sự thật căn bản của xã hội Việt thời này: tất cả mọi con người, mọi con số ở Việt Nam hiện nay đều là giả dối. Quan chức nói dối để giữ quyền hành, bổng lộc; doanh nhân nói dối vì quan chức đòi hỏi; người dân nói dối vì nói sự thực sẽ làm mình đau khổ rồi còn bị công an bắt. Nói dối trở thành một hiện tượng tự nhiên, như ăn uống; và không ai suy nghĩ gì về khía cạnh vô đạo đức của hiện tượng Nói Dối Cả Nước hiện nay.

Trong môi trường đó, tôi đã không làm gì được như dự tính. Suốt 14 tháng chạy theo các dự án đầu tư, các cơ hội dài và ngắn hạn, tôi đành chịu thua. Thêm vào đó, những thủ tục hành chánh rườm rà, bất cập và luôn thay đổi, tạo cơ hội cho tham nhũng, đã làm tôi nản lòng. Cũng may, tôi chỉ mất hơn 200 ngàn đô la; một giá quá rẻ cho bài học nặng ký. Tôi không tiếc than gì cho cá nhân tôi; tôi chỉ thấy chua xót và thương hại cho những người Việt hiện sống ở Việt Nam.

Anderson Thái Quang.

Nay mời quí vị đọc về tình trạng Ma Túy, Mãi Dâm hiện nay ở Việt Nam.

Tuần báo Tuổi Trẻ. Trích:

Trước ngày 28-2, UBND TP. HCM báo cáo Thủ tướng về tệ nạn mua bán, hút chích ma túy diễn ra hằng ngày trước mắt người dân tại thành phố, gây nhiều lo lắng cho cộng đồng dân cư, vụ này đã được báo Tuổi Trẻ phản ánh.

Văn phòng Chính phủ vừa có văn bản truyền đạt chỉ đạo của Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng – Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Phòng chống AIDS và Phòng chống tệ nạn ma túy, mại dâm.

Từ ngày 3-2, báo Tuổi Trẻ đã đăng tải loạt bài “Ma túy lại lộng hành!”. Một trong những nội dung đáng chú ý nhất của loạt bài là phản ánh tình trạng mua bán ma túy công khai, lúc nào cũng có, ở thành phố Hồ Chí Minh.

Hơn 1/3 trung tâm cai nghiện không đạt điều kiện

Tại cuộc hội thảo về công tác cai nghiện- phục hồi năm 2009 vào hôm qua (19-2), ông Nguyễn Văn Minh – cục trưởng Cục Phòng chống Tệ nạn Xã hội (Bộ LĐ-TB&XH) – cho biết hiện nay có hơn 1/3 trung tâm cai nghiện trên địa bàn cả nước không đủ điều kiện về cơ sở vật chất đảm bảo quy trình cai nghiện.

Cũng theo ông Minh, các hoạt động dạy văn hóa, dạy nghề và tổ chức lao động sản xuất cho học viên trong thời gian chữa trị, cai nghiện tại các trung tâm cũng chưa hiệu quả.

Theo báo cáo của 46 tỉnh, thành phố đến cuối năm 2008, số người nghiện được quản lý, cai nghiện là 45.261 lượt người. Tuy nhiên chỉ có 1/3 số người đi cai nghiện là tự nguyện. Tỉ lệ tái nghiện có xu hướng giảm song vẫn ở mức khá cao, tại TP.HCM tỉ lệ tái nghiện là 14,94% và Hà Nội tới 53%.

Và đây là chuyện một số Ca sĩ Việt ở Mỹ trở về Sài Gòn.

Bài đăng trên Tuần Báo Thanh Niên, Sài Gòn:

Chưa năm nào ca sĩ hải ngoại về Việt Nam ăn Tết và biểu diễn nhiều như năm nay. Sở dĩ có “làn sóng” này là vì nước Mỹ đang bị nạn kinh tế suy thoái nên các show diễn cũng giảm. Về Việt Nam ăn Tết vừa vui, được thăm gia đình, bạn bè, vừa là cách kiếm thêm thu nhập.

Ngay từ những ngày đầu tháng 1-2009, nhiều ca sĩ hải ngoại đã có mặt tại Việt Nam để tham gia các show diễn tại phòng trà và các chương trình ca nhạc mừng xuân.

Duc HuyTại phòng trà Văn Nghệ, các ca sĩ Thanh Hà, Nhật Hạ, Mai Quốc Huy, Ái Vân, Kim Anh đã có lịch diễn liên tục từ ngày 9-1. Vợ chồng ca sĩ Lynda Trang Đài và Tommy Ngô, sau khi tham gia chương trình ca nhạc từ thiện Tiếng hát từ nguồn cội tại Hà Nội, đã bay vào TPHCM để diễn tại sân khấu Trống Đồng, phòng trà Không Tên, đến 25-1 lại tham gia một chương trình ca nhạc từ thiện. Từ Mùng 1 Tết đến Mùng 10 tết, Lynda Trang Đài và Tommy Ngô sẽ lưu diễn các tỉnh miền Tây.

Ca sĩ Phi Nhung có một đêm nhạc (20-1) tại Phòng trà Không Tên. Ca sĩ Tuấn Ngọc và Khánh Hà đang ráo riết tập luyện cho chương trình Gala Dinner tại Khách sạn Sheraton vào tối 18-1.

Ca sĩ – nhạc sĩ Đức Huy đang chuẩn bị hẳn một Tour diễn trong dịp Tết này, bắt đầu ngày 20-1 (25 Tết) anh diễn tại Hải Phòng, đêm giao thừa anh biểu diễn tại Hà Nội, sau đó về Phan Thiết và cuối cùng dừng lại tại TPHCM.

Ca sĩ Duy Quang chỉ tham gia các chương trình ca nhạc mừng xuân trên sóng truyền hình. Ca sĩ Lệ Thu có 3 đêm diễn (mùng 1, 2, 3 Tết) tại Phòng trà Văn Nghệ.

Ca sĩ Thái Châu có hai đêm diễn ngày mùng 1, 2 Tết tại Phòng trà Không Tên, sau đó từ Mùng 6 Tết anh tham gia các show diễn tại các tỉnh miền Tây. Sau Tết, nhạc sĩ – ca sĩ Trịnh Nam Sơn cũng sẽ về biểu diễn tại phòng trà Văn Nghệ.

Háo hức và hạnh phúc là tâm trạng chung của các ca sĩ hải ngoại khi có mặt tại Việt Nam trong dịp Tết này. Ca sĩ Tuấn Ngọc từng ăn Tết tại quê nhà trong dịp anh về nước thực hiện một DVD, nhưng lần này, anh nói:

- Tôi muốn cùng với chị tôi — ca sĩ Bích Chiêu, xuất hiện trở lại trên sân khấu quê nhà sau 40 năm. Ăn Tết tại Việt Nam cho tôi cảm giác vui và có ý nghĩa rất nhiều.

Duc HuyVới ca sĩ Lệ Thu, đây là lần đầu tiên chị được ăn Tết tại quê nhà sau gần 30 năm. “Tôi thật xúc động và thấy hạnh phúc lắm. Tôi chúc mọi người đều được may mắn, mạnh khỏe”, chị nói trong sự phấn khích. Chị bảo chị còn vui hơn nữa khi xuất hiện trong chương trình truyền hình Sức Sống Mới, phát sóng đúng dịp Tết.

Nhạc sĩ – ca sĩ Đức Huy đã là lần ăn tết thứ ba, nhưng anh bảo mỗi năm lại cho anh một cảm giác mới. “Xuân về, tôi thấy mình như trẻ lại. Năm nay, kết hợp với việc biểu diễn ngoài Bắc, tôi cũng sẽ đi thăm, chúc tết một số người thân của tôi ngoài ấy”.

Cách đây 2 năm, vợ chồng ca sĩ Lynda Trang Đài và Tommy Ngô đã có dịp ăn Tết tại quê nhà. Lịch diễn khá dày đặc, hai vợ chồng không thể đem con nhỏ theo nên cũng chạnh lòng.

Chị Lynda nói:

- Nhớ con lắm, nhưng phải chịu vì công việc mà. Về ăn Tết và biểu diễn tại quê nhà lần này, Lynda vui vì mỗi lần về lại thấy đất nước mình phát triển hơn, khán giả lúc nào cũng nồng nhiệt.

Ngưng trích báo trong nước viết về những Nam Nữ Xướng Ca Việt Nam từ Mỹ lộn về Sài Gòn.

Chiều xuống, trời lạnh nhưng có nắng vàng, tôi tắt máy viết để đi ra Rừng Phong.

Hẹn sẽ lại trò chuyện với quí vị ngày mai.

About these ads

14 Responses

  1. Câu ông cha ta dạy : “Xướng ca vô loài” luôn luôn là chân lý

  2. Bài học nặng kí của tên Anderson Thái…Dúi.
    Cái tên khốn kiếp này chưa bị lột sạch sẽ như tên Trần văn Truồng là còn chưa mau mà cãm tạ trời phật…
    Ăn cơm quốc gia,cha là sĩ quan cao cấp mà lại đi tôn thờ 2 con ma cs chó hồ và khỉ giáp thì còn chưa mau mà đi chết đì cho đở nhục nhã tông môn,ông bà cha mẹ….
    Tên ca sĩ sến Chế Linh từng là “thần tượng” của bao nhiêu người năm kia vế nước ca hát nâng bi,đội dĩa vẹm nay bị đồng hương tẩy chay…cho bỏ tật…ngu.
    Mụ Lệ Thu về già rôì còn ráng bon chen kiếm chút cháo thật đúng là loài…vô loài…M<ấy caí boản mặt mẹt phản bội khán giả hãi ngoaị rồi cũng sẽ bị phun nước bọt khi trở vế thôi…đồ điếm…thúi.

  3. Nếu các trung tâm ca nhạc đều tẩy chay những ca sĩ hài ngoại mà về VN trình diễn. Mọi người đều tẩy chay : không mua CD cùa đám này nữa , thì những kẻ phản phúc đó sẽ biết nhục.

  4. Thái độ hằn học đến mức vô văn hoá của bạn Nguyễn Dũng không thể chấp nhận được trên mục Reply này.. cháu đề nghị bác HHT delete và không đăng những lời phê bình rác rưởi như thế.

    Cháu đọc bài viết của Anderson ,hoàn toàn phản ánh đúng tình trạng tham nhũng VN, cách tổ chức và chia nhau xà xẻo nguồn tài trợ ODA, có thể ví như Mafia đỏ của VN . Bạn Anderson không có gì sai khi chia xẻ kinh nghiệm này.

    Tướng Đốc Nhãn Moshe Dayan đã từng khuyên Mỹ ,vào những năm 60: muốn thắng Cộng Sản VN, hãy để cho họ thắng cuộc chiến này.. thật là thấm thía phải không Bác?
    Công bình mà nói,VN cũng có những người trong chính quyền có lòng với đất nước, không phải tất cả đều xấu xa. Nhưng số người đó không nhiều. Cháu sinh ở HN và di cư vô Nam năm 54, sau này có ra HN thăm nhiều lần và nhận thấy dân HN nói chung kém văn hoá hơn trong Nam, hình như họ chỉ biết có tiền… Bác HHT ơi, cháu vẫn tự cho mình la dân SG, và hãnh diện về điều này..

  5. Hi !! HHT..
    Ngay con be : Toi rat thich tieu thuyet luoc dich cua Bac….etc
    Nhat la nhung truyen dich JamesBond 007..
    Toi co nha y muon tang Bac HHT 1 colection Phim 007 ( 21dvd)..gom tat ca cac Phim ve 007 da duoc thuc hien boi nhieu tai tu..qua cac thoi ky
    Neu nhu Bac da co thi thoi…Con nhu Bac chua co & thich: vui long mail cho toi dia chi cua Bac( Toi se gui tang Bac)
    Have a nice day !!

  6. Con rể VNG là Trương Gia Bình. Đã từng buôn PC từ Poland về Russland thời còn Gorbachov… ( tất nhiên lúc đó y củng chỉ là loại xe pháo, mã…)

  7. ĐẰNG SAU DẤU TRỪ
    Đoàn người đi mải miết về phía chân trời
    Nhìn vừng thái dương rạng rỡ sáng soi
    Nhịp nhàng chân lòng chứa chan hy vọng
    Nhưng con đường thiên lý quá xa xôi
    Mặt trời lên đã xoay hướng ngược rồi
    Bóng đoàn người dài như một dấu trừ.
    Đằng sau dấu trừ mọi thứ đều đổi thay
    Đằng sau dấu trừ có đúng cũng thành sai
    Dấu trừ đứng trước dù biết cũng ngậm câm
    Dấu trừ đứng trước con người mà như thú cầm
    Có một dấu trừ đường thẳng dài hơn đường cong
    Có một dấu trừ hình thức trọng hơn nội dung
    Với một dấu trừ người núp đằng sau bình phong
    Với một dấu trừ người bị bập vô chiếc còng.

  8. Cho den bay gio,chua thay mot bai viet nao vinh-danh nhung ca,nhac si khong chiu ve VN kiem tien.
    Ho dang duoc vinh-danh lam-va chung ta can lam dieu nay hon la chi-trich nhung nghe-si ve VN trinh dien-. ( khong dang! )-

  9. Ca nhạc sĩ di tản tỵ nạn CSVN không về VN hợp tác và ca hát với bạo quyền CS là lý đương nhiên bởi vì họ trước sau như một Có gì mà phải vinh danh ?

    Cái xấu hổ đáng tội là làm ngược lại!!! Nếu những người này đi về VN ca hát kiếm tiền và nói năng nhí nhố làm những hành động nằm ngữa phun nước bọt thì người Việt tỵ nạn CSVN phải bày tỏ thái độ như CTHD đã và đang làm

  10. Người ta thường cho rằng loài vật không có trí nhớ bằng loài người. Trí nhớ là một phần của trí thông minh. Loài vật dĩ nhiên không có chút thông minh nào có thể đem so sánh với con người. Tuy nhiên, nhiều giống vật có trí nhớ khá tốt. Nếu dã mắc bẫy một lần, hoặc đã bị lâm vào tình trạng nguy hiểm, như bị săn đuổi một lần, chúng sẽ khi nhớ và khôn ngoan tránh xa cạm bẫy hay nơi nguy hiểm. ấy cả đời chúng.
    Xét như thế, thì nhiều anh chị xướng ca, và vịt cừu hám lợi, còn thua con vật ! Trí nhớ của các anh này thua xa con vật. Suy ra, trí thông minh của các anh cũng rứa ! Buồn thay cho…con người !

  11. Giang Anh that tuyet voi khi doc nhung hang comment cua ban. Toi khong hieu tai sao nhung ca sy ten tuoi tai hai ngoai lai phai tro ve vn de cong tac voi tui cong san vn vi tien chang??? bao nam qua ho da dinh cu o hai ngoai ho khong du nuoi song ban than cho luc ve chieu sao??? ham danh chang??? may trieu dong bao hai ngoai da yeu thuong va ton ho lam than tuong van chua du sao??? oi … biet loi nao de noi voi hang nguoi nay duy chi co mot dieu minh muon chia se voi ca ca nhac sy nay la tu thou mai dung o ghe nha truong chung ta da hoc va hieu y nghia cua hai chu tiec thay cac anh chi cac bac da muoi mat ma tro ve vn de lai tieng nho muon doi cho ten tuoi cua minh va cung dung trach tai sao moi nguoi phi nho vao minh.

  12. Hiihiihih mong cac bac thong cam minh danh thieu hai chu ihiihhi

  13. Hai chu do la liem si

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 132 other followers

%d bloggers like this: