Chống Cộng: Trò Nhảm Nhí

Mời quí vị đọc bài “Nhà Văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc phỏng vấn Nhà Văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc.” Bài đăng trên Trang Talawas.

Nguyễn Thị Hoàng Bắc:

Sau khi tập Nếu đi hết biển của Trần Văn Thuỷ được in ra, trong đó có một bài phỏng vấn tôi, liên tiếp tôi bị “mang ra hành xử” hầu hết trên các báo địa phương ở Mỹ. Tôi không có cơ hội đọc được hết những bài loại này, nên chỉ may rủi nghe đuợc chuyện gì thì nói chuyện đó, mong bạn đọc thông cảm. Trần Văn Thuỷ phỏng vấn tôi không hên, nên lần này tôi tự phỏng vấn tôi.

Có bài báo nói, chị phải nịnh bợ Trần Văn Thuỷ dữ lắm, thậm chí còn dâng cả “bánh dầy kẹp chả thì là” cho chàng để được chàng phỏng vấn?

Vâng, đó là văn chương của ông nhà báo già lão thành vị thành niên [1] đang ở cùng tiểu bang tôi. Cũng là thói thường thôi, văn hoá bình dân Việt nam hải ngoại thương ca [2] mà, hễ cứ muốn bôi nhọ một người khác ý kiến với mình thì chụp cho nó cái nón cối [dù ở Việt Nam ngày nay không thấy có ai đội nón cối], để làm chi, để biến nó thành địch [ảo] và do đó có ta [ảo], bôi nhọ một phụ nữ thì thêm món đánh phủ đầu cha tiên nhân cái con đĩ, cái con giật chồng người là cầm chắc thắng lợi. Tôi nhớ nhà văn Dương Thu Hương [3] có lần sợ quá đã phải từng cáo bạch với quần hùng là chị ấy đã bất lực rồi! Khi nào gặp Hoàng lão thành vị thành niên này, tôi sẽ nhắc ổng tưởng tượng [phong phú, nghèo nàn] xem mấy vị Khánh Tuyết, Cao Xuân Huy, Nhật Tiến, Wayne Karlin, Trương Vũ, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong… dâng gì cho ông Thuỷ để được phỏng vấn? Và lần này tôi phải dâng gì [cho tôi]?

Lần đạo diễn Trần Văn Thuỷ trong nước ra nói chuyện chơi, rồi nhân đề cập đến cái grant của anh đang làm cho William Joiner Center, anh đề nghị, và cá nhân tôi thì nghĩ, ừ, thì anh muốn biết một di dân Việt kiều cù lần ở Mỹ như tôi suy nghĩ [linh tinh] gì về đất nước hắn đang sống, về cộng đồng hắn đang cùng sinh hoạt, và về những gì đã và đang xảy ra đối với tổ quốc gốc gác [mối bận tâm hàng đầu, hàng nhì... nhưng canh cánh bên lòng] của hắn… Tôi thì nghĩ, trả lời cũng vui, và nhân thể cũng giúp một người bạn mà mình chưa có dịp quen thân [nhưng mến mộ nhau vì xem phim, vì tấm lòng anh gửi gắm qua Chuyện tử tế] tôi ừ, để tôi trả lời phỏng vấn cho, về sau gom lại cùng nhiều người trả lời nữa, thành tập sách mỏng Nếu đi hết biển của Trần Văn Thuỷ [4] .

Chị có tiên liệu khi một lần nói phăng ra hết những suy nghĩ của mình về một người, một nhóm, và đòi “đổi mới” nếp nghĩ của một cộng đồng… sẽ gây những phản ứng ngược không?

Bùi Văn Phú trong một bài viết trên talawas [5] đã tiên đoán tập sách nhỏ Nếu đi hết biển [NÐHB] rồi sẽ gây tranh cãi. Kevin Bowen, giám đốc trung tâm W.J. thì cho là nhiều người trả lời đã đụng đến ta-bu của cộng đồng. Và như thế theo tôi là tuyệt hay, là tự do, là dân chủ. Tất nhiên phải chờ đợi những thảo luận trao đổi và [có thể] những chỉ dạy của các cao nhân [du côn tất hữu du côn trị] giữa những người Việt di dân thế hệ thứ nhất, xem chúng ta [chúng mình dăm đứa bô lão] đang nghĩ gì, làm gì, có thể sẽ vui, mới, lạ, trái ngoe nhau, đâu có sao, và chân thành góp ý và [sôi nổi lên, đời tị nạn buồn thảm của ta!]

Và bây giờ kết quả ra sao?

Và bây giờ thì vui thiệt, sôi nổi thiệt. Vì thiên hạ đồn đãi tùm lum rằng các báo chợ, báo biếu, lá cải [lá cải, chữ nghĩa này xin được giải thích như sau, lá cải là mấy tờ báo chuyên dựng chuyện vô căn cứ, thí dụ như Ma Vú Dài hay Tiếng Khóc Dưới Ðáy Mồ để các bác xích lô và các cô bán hàng buổi trưa thay vì ngồi ngủ gục thì giải trí chút đỉnh chớ không phải vì các báo khác ganh ghét bà Bút Trà mà gọi báo bà là lá cải, bớ các bác trai, bác gái làm báo, dù là báo biếu lấy quảng cáo cũng không sao, không dựng đứng, không chửi để bán thì há sợ gì tiếng lá cải?] các báo biếu cũng có, lá cải cũng có xúm nhau chửi bới tưng bừng, phân tích này nọ mấy câu giả nhời của tôi, bênh và chống [tôi suông miệng nói thôi, hic hic, không có ai bênh tôi trong mấy tờ lá cải, bây giờ thì cơn dịch lại lây lan sang mạng lưới, chỉ có ta ảo và địch ảo, quyền lực ảo và bút lực ảo tự đấm vào bóng mình...] Tôi đang nói tới mấy bài viết về NTHB trên http://www.gio-o.com [hai bạn Lê Thị Huệ và Trần Diệu Hằng chủ trương] là một thí dụ và có thể là một thí dụ duy nhất. Tôi hiểu. Chí Phèo [sau] ăn vạ văn chương để bỗng thấy mình có quyền lực hẳn ra, oai ra, hơn là cứ suốt đời yên phận làm anh cùng đinh vô danh Chí Phèo [trước]. Ðấm vào…cối xay gió rồi xênh xang xiêm áo [giấy] nói là ta đã trừ gian diệt bạo. Tôi cũng hiểu.

Bây giờ chị đang vui hay buồn vì những bài viết loại này?

Là tác giả của mấy câu giả nhời được mang ra đấu đá, trước hết tôi cực lực biết ơn quý vị lá cải cũng đã đọc tôi [mình viết ra mà không ai đọc thì buồn chết, ai cũng được, lá cải cũng tốt] để quy cho tôi nhiều thứ tội, xẻ từng lời từng chữ của tôi để xét nét, diễn dịch ý này ý nọ. Và đi xa, quá xa, những gì tôi nói. Cái này dui thiệt, thiệt dui dì dẽ dỏi. [vui vì vẽ giỏi] Ðời tị nạn của tôi từ nay lên hương nhờ mấy câu nói [linh tinh] của tôi. Quà tặng vĩ đại và bất ngờ. Có bác còn cất công điều tra và dựng lên những gia cảnh tào lao về ba má tôi, cứ như rận trong chăn nhà tôi, cứ như chuyện ngồi lê, truyện ngắn, truyện dài, hoặc tiểu thuyết hoang tưởng chí rận.

[Nhưng sẽ không phải nếu tôi quên không cám ơn những người đọc nghiêm túc và yên lặng đã trao đổi nghiêm túc với tôi...]

Dui rồi, chị có còn được dui tiếp không?

Hết cơn ham vui, tôi lại giật mình. Thiệt sao, chuyện này chuyện nọ của tôi, tôi đâu có nói vậy [i do not mean that] ủa, sao quý cụ lại chặt đầu chặt đuôi, ủa, sao các bác lại lái [heo] lái [sách] lái [xe] lái lạc [văn chương] một lèo ra xa lộ? Ðể đạt đúng yêu cầu tấp vào lá cải dựng đứng và chửi để bán hả?

Nguy hiểm. Chữ với nghĩa. Chữ đi đằng chữ, nghĩa đi đằng nghĩa, hầm bà lằng, tả pí lù, thập cẩm, một nồi cháo heo nấu bằng nước cơm heo chua lè cho heo ăn. Tôi nói tiếng Việt mà cứ như nói tiếng Ma-rốc không bằng. Ðấy là những người ở cùng thời với tôi [năm 2004], cùng Huê kỳ xứ, có người ở cùng thành phố với tôi, cùng tiểu bang [Virginia], cùng đọc, viết, nói tiếng An-na-mít, tam tứ ngũ lục cùng [nhưng không thể tòng tam tụ ngũ] với tôi. Nên tôi rỡn tóc gáy. Thôi chết, nếu vậy làm sao tôi đọc đúng được những Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, họ sống, hít thở cách xa tôi hàng ngàn năm tít tè. Ðọc Lý Ðợi, Bùi Chát… ở La Hán Phòng, thơ jác, thơ nghĩa địa, Sáo Chộn Chong Ngày [6] ngữ nghĩa thơ ca tùm lum lại càng thấy hoảng vì sự Vô Cùng của ngôn ngữ [tiếng Việt]. Quyền của người đọc lớn lắm. Tất nhiên tôi phải tôn trọng. Ngôn ngữ Mít lại vốn không thuần khiết, viết một câu đã phải vận dụng tới hàng năm bảy chục chữ Hớn Việt rồi. Xin hải nội chư quân tử lượng tình thứ lỗi cho nữ nhân nan hoá này vì văn chương thì vô cùng, chữ tác đánh thành chữ tộ, hải ngoại chư quân tử lại đánh chữ tộ thành chữ tô, thế là khổ lắm nói mãi [chôm của Vũ Trọng Phụng] nói gì cũng không thông, nói lắm xa lắm, nói nhiều sai nhiều, chân lý bỏ chạy, chân cẳng thì nằm lại thẳng cẳng. Trân trọng kính chào.

Tôi đã không nói tiếng Ma-rốc [khi tôi trả lời phỏng vấn Trần Văn Thuỷ]. Nhưng khi bất cứ người đọc nào [cũng có quyền] thêm một chữ [đã có sẵn trong cái đầu của hắn] hay bớt đi một chữ [đã không có trong cái đầu của hắn] là tiếng Việt tôi lập tức biến thành tiếng Ma-rốc.

Nghe nói một tiên sinh [7] [tự phong] thuật lại, khi được Trần văn Thuỷ gọi chị là nhà văn, chị lấy làm vinh dự và “vui lên”, tớn lên lắm. Nhiều người thích được gọi là nhà văn, chị cũng thích à?

Văn chương hậu hiện đại thì tác giả nói một chút, tự điển độc giả nói hai chút là đúng rồi. Nhưng Phượng cầu kỳ hoàng [khổ quá, lại sino-viet!] chim phượng không có con hoàng hót qua hót lại thì không thể thành khúc phượng hoàng. Gà thì gáy, chó thì sủa, chim thì hót, rồng thì bay, rắn thì bò, rận thì chui vào chăn bẩn, người mạnh thì chạy, kẻ yếu thì lết, người sang đi xe, người nghèo đi bộ [đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi xe,] mỗi loài một việc thì mới trái đất đề huề. Tôi ước chi mình được gọi là Nhà văn…không là ai [8] theo mấy định nghĩa của ông Nguyễn Hưng Quốc, nhưng tiếc quá, hôm nay tôi đang làm “nhà giả nhời phỏng vấn”.

Một câu hỏi cuối: chị trả lời Trần Văn Thuỷ để được trả 300 đô la [9] và để được cấp hộ khẩu sống ở Việt Nam [10] hả? Tôi nghe họ nói, không phải, viết như thế trên mặt báo [chợ]…

[nhăn mặt và hả họng và giơ hai tay lên trời rồi cười sằng sặc như đười ươi.]

Cám ơn chị Hoàng Bắc. Chúc chị cứ được chịu khó xem phim hề [giễu dở] như thế dài dài, theo tôi, thế là nhà chị sẽ còn được…gân nhiều lắm đấy!

Thực hiện tại Virginia, tháng 6 năm 2004

*

[1] Nhà báo Hoàng Hải Thuỷ tuyên bố một câu xanh rờn: “Sau khi đi hết một vòng [sự nghiệp làm báo] thì về [làm] với [báo chợ] Sàigòn Nhỏ… mãi không thể lớn”.

[2] Bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông

[3] Dương Thu Hương, Thực ra tôi là một người phụ nữ khá cổ hủ, talawas ngày 30.06.2002

[4] Nếu đi hết biển, Trần Văn Thuỷ do NXB Thời Văn, California xuất bản. Ðính chánh của người phỏng vấn: không phải do William Joiner Center xuất bản, như các bản tin thiếu thông tin của các hội đoàn ta.

[5] Bùi Văn Phú, Văn học có thể làm nhịp cầu hoà giải trong ngoài nước ngắn lại, talawas ngày 30.01.2004

[6] Bùi Chát, Sáo Chộn Chong Ngày, Giấy Vụn in photo 50 bản, TP Hồ Chí Minh. Thơ Nghĩa Ðịa, sẽ xuất bản.

[7] Người này [xưng là Thông Biện tiên sinh] cùng với nhà báo họ Hoàng phán đoán rằng Trần Trường là người tâm trí bình thường. Có lẽ họ không biết chuyện Trần Trường tự xưng là Ðức Cha Trời và bắt “đệ tử” chui qua háng hắn ở Canada (theo bản tin CNN). Chú thích của người phỏng vấn.

[8] Nguyễn Hưng Quốc, Nhà văn…không là ai?, Văn Hoá Văn Chương Việt Nam, NXB Văn Mới, 2002. Ðăng lại ở talawas ngày 17.05.2004

[9] Thông tin này của báo chợ Sàigòn Nhỏ, phát hành California, Mỹ.

[10] Thông tin này từ một bài viết về NÐHB ở http://www.gio-o.com

Hết: Tôi không nói tiếng Ma-rốc [khi trả lời phỏng vấn của Trần Văn Thuỷ], xem tiếp: Gạo đắng

Nguồn: talawas. Ðược bạn: ms đưa lên vào ngày 3 tháng 3 năm 2005

Ngưng bài viết của bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc.

CTHÐ: Bà Nhà văn-Nhà thơ Nguyễn Thị Hoàng Bắc viết bài trên năm 2005, bài được đưa lên Web Ngày 3 tháng 3 năm 2005. Mãi đến nay – Tháng 5, 2012 – 7 năm sau tôi mới biết. Tôi có lỗi vì đã không biết ngay để đăng lên mời quí bạn cùng đọc.

Năm 2005 khi đọc quyển “Nếu đi hết biển” tác phẩm xuất bản tại Cali, tác giả là Trần Văn Thủy, một cán bộ văn hóa của Hà Nội được mời sang Cali phỏng vấn môt số văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa: Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhật Tiến, Cao Xuân Huy, Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong, Trương Vũ, Wayne Karlin, Tuyết và Kris. Ðọc mấy bài phỏng vấn đó tôi khó chịu vì ngôn ngữ có giọng ngạo mạn, đàn anh của Cán Cộng Trần Văn Thủy, tôi nhục vì thái độ có vẻ đàn em lép vế của những văn nghệ sĩ VNCH được phỏng vấn. Trần Văn Thủy hỏi, các văn nghệ sĩ Cali có tên trên đây nem nép trả lời. Tôi ức lòng vì anh Cán Trần Văn Thủy, một Cán Cộng bị Rọ Mõm, được một số ông bà văn nghệ sĩ Quốc Gia VNCH chào đón như đàn anh văn nghệ có thẩm quyền xét hỏi ở ngay trên đất Quận Cam, Cali, nơi được coi là Thủ Ðô của Người Việt nạn nhân cộng sản. Tôi thấy chuyện vô lý và kỳ cục là  không người nào đặt lại với Cán Cộng câu hỏi:

“Anh ở trong bọn văn nghệ sĩ bị rọ mõm. Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh của các anh nói Ðảng nó cởi trói cho các anh. Từ bao năm các anh như những con chó bị rọ mõm. Nó cởi rọ mõm cho các anh, các anh chưa kịp sủa nó lại đóng rọ vào mõm các anh. Các anh lại câm mõm. Chuyện nhân dân trong nước bị đàn áp, bị đau khổ, các anh im re, các anh vẫy đuôi ca tụng Ðảng khốn nạn, anh mò sang Mỹ moi móc chuyện người Việt bê bối ở Mỹ làm cái gì? Anh không biết nhục à?”

Hôm nay, ngày 11 tháng 5, 2012, khi viết những dòng chữ này, tôi bục bội với chính tôi vì năm 2005 khi viết những bài phê phán Nếu đi hết biển tôi đã quên không đặt câu hỏi trên đây.

Tôi viết chỉ trích:

Nhà văn Nhật Tiến vì ông nói: “Bọn người Việt chống Cộng ở Mỹ là bọn đầu đông đá.”

Tôi viết chỉ trích:

Nhà văn Nguyễn Thị Hòang Bắc vì bà nói: “Việc chống Cộng của người Việt ở Mỹ là trò nham nhở…. Biểu tình, biểu tọt lẹt đẹt vài người..”

Tôi viết về hai ông Hoàng Khởi Phong, Cao Xuân Huy vì hai ông làm tôi nhục: hai ông là sĩ quan trong Quân Ðội tôi mà hai ông đến phi trường Mỹ đón Cán Cộng Rọ Mõm, một ông xách va-ly cho nó, ông kia lái xe đón nó.

Tôi viết về ông Nhà Văn Nguyễn Mộng Giác vì tôi thấy sau cuộc bắt giam văn nghệ sĩ Sài Gòn Tháng Ba, Tháng Tư 1976, bọn Văn Nghệ Thành Hồ mở hai khóa học tập gọi là Khóa Bồi Dưỡng Chính Trị cho bọn văn nghệ, ký giả Sài Gòn chưa bị bắt. Khóa Hai mở vào Tháng Bẩy 1976, gồm tới 500 anh khóa viên đủ bộ môn, Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã tự nguyện làm Thư Ký viết biên bản cho những cuộc “khóa sinh” thảo luận trong các Tổ về những lời giáo huấn của những nhà lãnh đạo Hà Huy Giáp, Huy Cận, Chế Lan Viên, Hoàng Trinh, Vũ Khiêu, Tư Tuân. Trong tất cả những cuộc họp thảo luân ở Tổ Thi Văn, tức Tổ Sáng Tác, ông Nguyễn Mộng Giác ngồi cạnh Vũ Hạnh, tên Cách Mạng Theo Ðuôi, ông ngồi đối diện với bọn ký giả Sài Gòn hàng thần lơ láo, không một lần ông ngồi cùng hàng với bọn ký giả Sài Gòn. Ông đã viết những biên bản với những lời lẽ bịa làm hài lòng bọn Huy Cận, Vũ Khiêu. Tố Hữu nó không thèm đọc những biên bản lọai này.

Tôi – Hoàng Hải Thủy – được  anh chị em trong tổ cử làm đại diện Tổ Thi Văn để phát biểu cảm tưởng trong Lễ Bế Mạc Khóa Bồi Dưỡng Chính Trị ở Nhà Hát Lớn. Trong Lễ này, bọn tổ chức không cho tôi nói, chúng cho ông NguyễnMộng Giác nói. Nhân danh đại biểu Văn Nghệ Sĩ Sài Gòn, ông Nguyễn Mộng Giác nói trước 500 người:

“Tôi cám ơn Ðảng đã cho tôi được sáng mắt, sáng lòng.”

Khi không được “cho nói,” tôi đã hèn nhát ngồi im thin thít. Như con chó tiền rưỡi. Tôi thấy tôi hèn hơn khi tôi biết Ðau. Lời Nói, Ðọi Máu. Ðọi Máu Sáng Mắt, Sáng Lòng đóng cục trong tim tôi từ một buổi chiều mưa Tháng Bẩy năm 1976 ở Sài Gòn mãi mãi không tan.

Trong “Nếu đi hết biển, bà Nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc nói như sau về cộng đồng người Việt ở Mỹ và về cuộc chống Cộng của người Việt ở Mỹ:

Nđhb. Trang 87, 88, 89.

Trần Văn Thủy: Bây giờ nếu có thể được, ta nói chuyện một chút về Cộng đồng người Việt ở Mỹ. Thí dụ, chị có thể phác họa vài nét về Cộng đồng người Việt ở Mỹ, thí dụ chị có tham gia các Hội Ðoàn, các sinh hoạt có tổ chức ở trong vùng chị ở, Virginia, hay trên nước Mỹ không? Chị thấy các sinh hoạt đó như thế nào? Ðối với thế hệ chị và đối với thế hệ con em chị ở hải ngoại?

Hoàng Bắc: Tôi đề nghị anh đọc Unbearable Lightness of Being của Milan Kundera (mà một người bạn của tôi là Trịnh Y Thư đã chuyển ngữ rất hay, sách vừa do NXB Văn Nghệ California phát hành dưới cái tên “Ðời Nhẹ Khôn Kham”) để anh dễ thâm nhập và nhận diện bộ mặt của cộng đồng Việt ở hải ngoại.

Kundera viết quyển này lấy bối cảnh Mùa Xuân Praha năm 1968 và các nhóm di dân Tiệp vào thời điểm đó. Ðến nay, trải qua mấy chục năm rồi, giọng điệu, ngôn ngữ, suy tư của đám di dân Tiệp vẫn còn có thể dùng để mô tả được chính xác hình ảnh các hội đoàn chống Cộng của người Việt rải rác và đầy rẫy ở các nước Mỹ, Pháp, Úc, Canada. Lâu lâu lại phải đọc tuyên cáo này, tuyên cáo nọ, lên án bọn cộng sản trong nước và tay sai ngoài nước. Lâu lâu lại có vụ đốt một quyển sách hay hăm dọa một nhà xuất bản nào đó đã dám bày bán quyển sách thiên cộng kia, biểu tình mấy chục ngàn người để chống một tên tâm trí bất bình thường không đủ tiền và đủ sức để kinh doanh nghiêm chỉnh nên chơi nổi treo hình Bác Hồ và cờ Việt Cộng, lâu lâu lại có biểu tình lẹt đẹt vài người hay tự thiêu, ủi xe tăng vào Sứ quán Việt Cộng.

Nên tôi không ngạc nhiên mấy khi đọc các diễn văn, tuyên ngôn, tuyên cáo cùng các bài báo ở các loại báo biếu lá cải, các nhân vật cộng đồng tố cáo, mạ lỵ, chụp mũ tưng bừng lẫn nhau, người oan, kẻ ưng, cá mè một lứa. Trung tâm William Joiner tặng cái grant anh Thủy đang làm đó cũng gây ra một vụ kiện, đang đưa nhau ra ba tòa quan lớn Mỹ đấy, chắc anh có nghe rồi! Tôi cũng nghe, nhưng nghe qua rồi bỏ. Anh có nhận xét gì không?

Ngưng trích Nếu đi hết biển.

CTHÐ: Tôi không tự dưng công kích những ông bà văn nghệ có tên trong bài này, tôi công kích họ vì những câu họ trả lời phỏng vấn của Cán Cộng Trần Văn Thủy trong Nếu đi hết biển.

Bị bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc gọi là “Nhà báo lão thành vị thành nhân: Anh Nhà Báo Già Chưa Thành Người,” tôi không cay cú trả miếng bà.

Khi viết đến cuối bài này bỗng dưng tôi quên tên Vũ Hạnh. Nghĩ mãi không ra, tôi phải gửi I-meo hỏi Tạ Quang Khôi. Vụ quên tên Vũ Hạnh cùng việc quên tên nhiều người khác làm tôi thấy tôi sắp không còn Viết được nữa. Tôi buồn, tôi tạm biệt các vị.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, Ngày 11 Tháng Năm, 2012.

About these ads

4 Responses

  1. “…vì hai ông làm tôi nhục: hai ông là sĩ quan trong Quân Ðội tôi mà hai ông đến phi trường Mỹ đón Cán Cộng Rọ Mõm, một ông xách va-ly cho nó, ông kia lái xe đón nó …”
    bác Hoàng ơi, buồn làm gì, “ai đội mũ lệch … xấu mặt người ấy” không phải sĩ quan tướng tá nào cũng nhớ chữ … tổ quốc danh dự trách nhiệm

  2. [...] theo: http://hoanghaithuy.wordpress.com/2012/05/21/chong-cong-tro-nham-nhi/ [...]

  3. Bác HHT ,bác chỉ đả kích những câu tuyên bố bậy bạ ,chẳng hề xen vào đời tư. Cứ hỏi 50 triệu người VN ngày xưa ,có bao nhiêu người biết tên HHT ,và bao nhiêu người biết NTHB,sẽ là câu trả lời .Nhà văn gì mà ăn nói như mấy ả giang hồ rẻ tiền,đọc mà thấy rùng mình.Bác đã không ngần ngại đăng bài bà ta chửi lên trang của mình cho mọi người cùng đọc.Cám ơn bác nhiều lắm,chẳng có gì phải buồn .một ngày nào đó chính bà ta sẽ( hoặc đã) hối hận .Bài viết của NIHB chính là cái gương soi cho thấy tư cách của bà ta.

  4. Thu+a co^ Nguye^~n Thi. Hoa`ng Ba(‘c. Co^ he`n co^ dda^`u ha`ng Co^.ng Sa?n. Co`n em, ngu+o+`i ho.c co^ na(m lo+’p 11 lo+’p Quo^’c Va(n kho^ng he`n nhu+ co^. Em cho^’ng Co^.ng kho^ng nhu+~ng dde^’n chie^`u, dde^’n to^’i ngu? co`n nghi~ ca’c phu+o+ng thu+’c cho^’ng Co^.ng ma.nh me~ quye^’t lie^.t ho+n nhu+ the^’ na`o nu+~a.

    Tha`nh ra, thu+a co^, em cho^’ng Co^.ng cho dde^’n khi na`o Co^.ng che^’t thu+a co^

    DDo+`i ngu+o+`i nga(‘n ngu?i nhu+ng nhu+~ng ba`i cho^’ng Co^.ng cho chu’ng no’ ta`n lu.i va^~n co`n ma~i ma~i

    DDe^? ca’c the^’ he^. sau co`n co’ ta`i lie^.u dde^? du`ng

    Em buo^`n co^ nhu+ng em va^~n tie^’p tu.c thu+a co^

    Ki’nh co^

    em

    ho.c tro` Vo~ Ta’nh B2 cu?a co^

    Nguye^~n DDa(ng Tua^’n

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 123 other followers

%d bloggers like this: