Sài Gòn Vang Bóng 2012

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích Ngày 4 Tháng 9, 2012, tôi – CTHÐ – nhận được thư này. Thư đến từ Canada:

Thưa Chú H.H. Thủy,

Con nhỏ tuổi hơn chị Kiều Giang, có lẽ tuổi con xấp xỉ bằng tuổi Anh Hoài Nguyên, con trai Chú Thủy.

Mil Mascaras, Ðô Vật một thời được ái mộ ở Sài Gòn.

Con có đọc những bài Chú viết trên internet.  Con rất mừng được biết Chú còn giữ được các sách Chú viết.  Con muốn biết Chú có vui lòng nhường lại các sách này cho ai không?  Con sanh trưởng trong một gia đình rất quí trọng sách báo.  Con biết là Chú quí những sách báo mà Chú đã tưng tiu, gìn giữ như những kỷ niệm thân yêu. Con hết sức cám ơn Chú nếu Chú đồng ý giao những sách nầy cho con giữ.  Xin Chú cho biết giá tiền và tên các sách.  Nếu Chú còn muốn tiếp tục giữ sách, một ngày nào Chú thấy chú muốn nhường lại những  sách này cho một người khác, xin Chú nhớ tới con!  Con hết sức say mê và quí sách báo. Con muốn được cái hân hạnh tiếp tục gìn giữ các sách của Chú Hoàng Hải Thủy.

Con xin phép được gởi Chú đôi lời mộc mạc, nhắc vài chuyện cũ con nhớ về Chú.  Mong gợi lại vài kỷ niệm đẹp.  Những chuyện con viết đây hoàn tòan theo trí nhớ, có điều chi không đúng, xin Chú rộng lượng không trách.

Con là người Nam.  Xin Chú cho phép trò chuyện cùng Chú bằng ngôn ngữ miền Nam cho tự nhiên và thân mật.  Con rất thương ngôn ngữ miền Nam nên muốn luôn sử dụng tiếng nói miền Nam.

Con là một độc giả rất trẻ của Chú.  Thời Chú viết văn ở Sài Gòn,  con còn nhỏ nên chưa đủ trình độ để thưởng thức văn tài của Chú.  Nhưng con có biết Chú.  Ba con và Anh con rất mê sách báo, con có nghe Ba và Anh nhắc tên tác giả Hoàng Hải Thủy.  Ba con và Anh con mua, đọc và giữ rất nhiều sách báo.  Trong tủ sách gia đình con có đầy đủ các sách của Bình Nguyên Lộc, Chu Tử, Lê Xuyên, Nhã Ca, Mai Thảo, Duyên Anh, Nguyễn Thụy Long và Hoàng Hải Thủy v.v  và rất nhiều sách Chưởng.

Trên kệ sách nhà con có  nhiều sách Chú phóng tác như Kiều Giang, Môi thắm nửa đời, Nổ như tạc đạn, Ngoài cửa thiên đường, vv và vv. Hồi đó con còn nhỏ, chưa tới tuổi đọc tiểu thuyết nên con không đọc.

Fred Blassie – Lão Ðô Vật Ðánh Bẩn và Ðánh Dữ.

Con đọc bài Chú viết lần đầu trên tuần báo Quyết Sống.  Lúc đó con đương học lớp Tư tiểu học.  Con thích coi đô vật trên đài truyền hình băng tần 11 của Quân đội Hoa Kỳ nên say mê theo dõi mục Ðô Vật do Chú phụ trách với bút hiệu là Thương Hoài Nguyên.  Anh con nói Thương Hoài Nguyên là Hoàng Hải Thủy.  Con nghe Anh con nói thì con biết vậy!  Chớ ngày đó con đâu có biết gì về Hoàng Hải Thủy! Ngoại trừ chuyện ổng là một văn sĩ.  Chú viết mục Ðô Vật rất ngộ và có duyên.  Chú chia đô vật ra làm hai phe, “đánh bẩn” và “đánh sạch”.  Phe đánh sạch là những đô vật tôn trọng Luật Ðô Vật, không ăn gian, không đánh bậy.  Phe đánh bẩn là những kẻ xài những manh khoé ăn gian để hạ đich thủ.  Phe đánh sạch có những đô vật như Mil Mascaras – Người Muôn Mặt – Rocky Johnson, đô vật da den với ngọn song phi thần tốc, Peter Martin, chàng đô vật một thời đeo đai vô địch. Phe đánh bẩn gồm những đô vật như Kojika, đô vật Nhựt hay quì lạy đối thủ rồi thình lình đánh lén, Freddie Blassie đô vật già, tóc trắng hay cắn địch thủ vv..  Anh chàng đô vật đánh bẩn Kojika ngoài trò quì lạy còn có  ngón đòn “bẩn” là quăng muối vô mắt địch thủ.  Cũng vì chuyện nầy mà con nhớ có một chuyện tức cười trong mục trả lời độc giả do Chú phụ trách.  Có một độc giả gởi thơ cho Chú để “giải thích” cho Chú hiểu về trò quăng muối của Kojika.  Theo anh độc giả thì có một vị giáo sư quen anh ta cho biết là Kojika không có quăng muối vô mắt địch thủ.  Sự thực là Kojika luyện karate tới trình độ cao thâm.  Anh ta có khả năng búng chỉ phong vô mắt địch thủ.  Những lúc mà Chú tưởng là Kojika quăng muối chính là những lúc anh tung chỉ phong làm mờ mắt địch thủ.  Con nhớ Chú trả lời anh độc giả này là “Tôi không dám “kiêu ngạo” vị giáo sư khả kính của em đâu!  Nhưng rõ ràng là ông ta giải thích theo truyện kiếm hiệp.  Nếu quả thật Kojika có tài đề khí, phi thân, tung chỉ phong thì anh ta chỉ cần đánh nhẹ một cái cũng đủ hạ địch thủ rồi.”  Con thấy tức cười quá!  Sau con thấy Chú khi trả lời một độc giả, Chú xác nhận  Hoàng Hải Thủy, Thương Hoài Nguyên và Gã Thâm là một người.  Chừng đó con mới biết chắc Thương Hoài Nguyên chính là Hoàng Hải Thủy.  Sau Chú ra tuần báo Ðô Vật chuyên về đô vật.  Con có đọc các số báo Ðô Vật nầy.  Khi đài truyền hình Mỹ ngưng phát hình chương trình đô vật.  Tuần báo Ðô Vật đình bản.  Và con cũng không còn đọc tuần báo Quyết Sống.  Do đó, Con cũng ít còn dịp đọc bài của Hoàng Hải Thủy.

Thỉnh thoảng con có đọc vài bài Chú viết về Truyện chưởng hay Tuồng chưởng.

Ba con rất thích đọc Truyện Chưởng Kim Dung, ba con cũng có đọc bài Chú viết về Kim Dung và truyện Kim Dung.  Con nhớ ba con nói:

“Thằng cha Hoàng Hải Thủy khoái bộ Cô Gái Ðồ Long lắm!  Thằng chả hay nói là thương nhau như Trương Thúy Sơn và Hân Tố Tố thương nhau”.  Có lẽ Chú viết là “yêu nhau” nhưng Ba con là ngườiNam nên nói là “thương nhau”.  Con lúc đó đã thích đọc truyện chưởng nên nhớ câu nói này của Ba con.  Ba con lớn hơn Chú khoảng chừng 25 tuổi.  Trên đây là lời nói của Ba con về Chú.  Con thành thât kể lại với Chú.

Và cũng vì mê truyện chưởng nên con có dịp đọc bài của Chú viết.  Ðây là những lời Chú kể lần đầu Chú nghe nói đến Kim Dung  Chú kể là khi Chú gặp mấy nhà văn như Mai Thảo và một số vị khác, thường nghe họ bàn tán sôi nổi về chuyện Cô Gái Ðồ Long, đăng trên các nhựt báo Sài gòn hồi đó. Chú thắc mắc khi nghe những tên “lạ hoắc” như Trương Vô Kỵ, Trương Thúy Sơn, Hân Tố Tố.  Rồi Chú nghe có ngưới hỏi diễn tiến vụ sáu đại môn phái bao vây Quang Minh Ðỉnh ra sao?  Chú hỏi nhà văn Mai Thảo về Kim Dung.  Mai Thảo chỉ giản dị nói với Chú là tiểu thuyết Kim Dung đặc biệt lắm đọc thử rồi biết.  Chú viết là bộ chưởng đầu tiên Chú đọc của Kim Dung là bộ Cô Gái Ðồ Long do Tiền Phong Từ Khánh Phụng dịch.  Chú nói Chú bắt đầu say mê câu chuyện khi Dư Ðại Nham xuất hiện.  Chú tỏ ra khâm phục Kim Dung sáng tạo ra nhơn vật Tạ Tốn rất sống động.  Chú kết luận bài viết về Kim Dung bằng cách lập lại lời nhà văn Mai Thảo “tiểu thuyết Kim Dung đặc biệt lắm!  Ðọc rồi mới biết cái hay”.

Rocky Johnson, Ðô Vật có cú đá Song Phi.

Con có đọc vài bài khác Chú viết về các diễn viên Phim chưởng.  Chú so sánh các tài tử Phim chưởng như Vương Vũ, Khương Ðại Vệ, Ðịch Long, Lý Tiểu Long.  Chú viết Khương Ðại Vệ và Vương Vũ đều ốm yếu,  không lực lưỡng như Lý Tiểu Long và Ðịch Long. Nhưng theo Chú thì Khương Ðại Vệ thích hợp với Phim chưởng hơn Vương Vũ. Chú chê tài tử Vương Vũ không hợp với các vai anh hùng, đại hiệp.  Theo Chú thấy, mặt Vương Vũ con nhà giàu, công tử quá, Vương Vũ chỉ nên đóng các phim xã hội, tình cảm. Chú viết  Chú thấy mặt Khương Ðại Vệ giống nhà văn Mai Thảo.  Rồi Chú diễu:

“Chừng nào Thái Thanh đóng phim kiếm hiệp, chúng ta sẽ thấy mặt Mai Thảo. Còn bây giờ, ai muốn biết mặt Mai Thảo ra sao cứ dòm Khương Ðại Vệ sẽ biết!”.

Con còn nhớ có đọc một truyện ngắn Chú viết trong tap chí Thứ Tư hay Chọn Lọc.  Mấy chục năm rồi, con không nhớ rõ.  Con nhớ Chú viết về “Con ve và con kiến” phỏng theo tựa chuyện ngụ ngôn La Fontaine.  Nhưng khác với La Fontaine, Chú viết là Chú ghét con kiến, Chú thương con ve.  Chú viết “con kiến bần tiện, ích kỹ chỉ biết lo cho bản thân mình”, “con ve là một nghệ sĩ vô vị lợi, ca hát làm vui cả mùa hè mà không đòi hỏi được trả công”.  Chú kể câu chuyện “con ve và con kiến” thứ thiệt mà Chú đã chứng kiến ngoài đời.  Có hai anh em Chú biết từ hồi học chung ở tiểu học.  Người anh tánh giống con kiến, siêng năng, chăm chỉ nhưng ích kỹ không bao giờ giúp đỡ bạn bè.  Người em trai tánh tình cởi mở, dễ chơi.  Sau nhiều năm, khi đã trưỏng thành, Chú gặp lại hai anh em này thì biết người Em – con ve -  thành công trong cuộc sống, có cuộc sống sung túc.  Ngược lại, người Anh – con kiến – bị hết thất bại này tới thất bại khác, nghèo khổ.  Người anh lại tỏ ra bất mãn vì  hạnh phúc của em mình.  Con nhớ Chú viết: “À thì ra, bây giờ con kiến lại ganh tị với con ve”.  Con nhớ bài này vì con đồng ý Chú là con ve dễ thương hơn con kiến, khác với điều các sách luân lý dạy con kiến là tấm gương nên theo.

Ngoài ra con còn đọc vài cuốn tiểu thuyết gián điệp 007 do Chú phóng tác.

Con có đọc cuốn “Bỏ súng bên trời” Chú phóng tác. Ðiệp viên Hoàng Giang cùng cận vệ Ðặng Dao hộ tống nhà tỉ phú Dương bạch Long, cô thơ ký và luật sư Trần Thịnh chống lại các âm mưu ám sát.  Con nhớ hai đoạn trong cuốn này, có lẽ vì Chú viết trúng ý con.  Ðoạn một, Hoàng Giang nghĩ thầm có bao nhiêu người chết vì lý tưởng cao đẹp thì cũng có bao người khác chết vì  lý tưởng sai lầm.  Hoàng Giang sau khi tham gia  thế chiến thứ hai, chàng có cái sung sướng chiến đấu cho một lý tưởng mà chàng tin là cao đẹp.  Nhiều năm sau, chàng lại có thêm cái sung sướng  thấy cái lý tưởng mình theo đuổi đúng và đẹp.  Ðoạn hai, nhà tỉ phú Dương Bạch Long kể câu chuyện về Hồ ly tinh.  Có một Hồ ly tinh thắc mắc vì sao loài người lại sợ các Hồ ly tinh?  Theo như Hồ ly tinh này thì “chỉ có đồng loại mới có thể hại được đồng loại. Kẻ thù đáng sợ nhứt của con người là con người.  Và địch thủ đáng sợ nhứt của hồ ly tinh là một hồ ly tinh khác.”.  Khi đọc đoạn truyện này, con còn là vị thành niên nên thấy những điều này ngộ lắm.  Và nhớ luôn tới bây giờ!

WRESTLING, Nguyệt San Ðô Vật.

Sau con thấy Anh con có mua cuốn chuyện ma “Hồn ma đa tình” do Hoàng Hải Thủy phóng tác.  Con có đọc cuốn này  và nhớ vài chuyện như “Ðầu người Bô Rô,” trong đó có một người da trắng bị ám ảnh vì cái đầu một thổ dân bộ lạc Bô rô.  Người Bô rô này bị anh da trắng mướn kẻ giết mướn giết và cắt đầu ướp khô.  Ít lâu sau, anh da trắng này bị ám ảnh thấy cái gì cũng thành cái đầu đẫm máu của anh thổ dân Bô Rô.  Sau cùng anh ta lấy dao cạo ra cắt cổ mình khi dòm vô kiếng để cạo râu vì thấy mặt mình là mặt người Bô Rô. “Hồn ma đa tình” – chuyện một phụ nữ trẻ thích cầu cơ với một hồn ma mà Chú kêu là “phụ đồng chén”.  Sau hồn ma này giết chồng người phụ nữ này và cô ta hóa điên luôn.  Con nhớ cuốn chuyên ma này và thích lắm.  Như Chú biết ở đâu có, Chú cho con biết.

Tới 1975, khi tụi Việt cộng Bắc kỳ chiếm miền Nam của mình, con chỉ biết chút đỉnh về Chú: – những bài viết về đô vật, sách chưởng, tuồng chưởng, hai ba cuốn tiểu thuyết chuyện ma, hoặc gián điệp.  Còn những sách nổi tiếng do Chú viết con chưa đọc.

Chừng qua Canada, con được tin Ba con còn ở Việt Nam cho biết, bao nhiêu sách, báo của gia đình con đều bị đốt sạch!!!  Con tiếc quá!  Nhưng biết sao đây?  Dân miền Nam lúc đó chỉ còn là những con cá nằm trên thớt mặc sức cho tụi Việt cộng Bắc kỳ muốn làm gì thì làm! Họ đem cho dân miền Nam hai đai họa,Cộng sản hóa và Bắc kỳ hóa!!!

Những năm đầu ở Canada, con sống với Anh con.  Anh con lại tiếp tục thú chơi sách.  Tuy tủ sách Anh con không còn đồ sộ, phong phú như tủ sách gia đình hồi còn bên Việt nhưng cũng có khá nhiều sách.  Con khi đó còn đương đi học nên chưa có tiền mua sách.  Nhưng nhờ ở với Anh con, nên con có dịp đọc các sách Chú phóng tác như “Ðen hơn bóng tối, Ðỉnh gió hú, Kiều Giang, Ngoài cửa thiên đường, Tìm em nơi thiên đường.”  Chừng đó, con mới thưởng thức được tài viết văn của Chú.  Con đọc lại mấy cuốn tiểu thuyết gián điệp Hoàng Giang.  Trong cuốn “Thầy Nô”, có đoạn này Chú phóng tác rất ngộ.  Chú cho điệp viên Hoàng Giang nghĩ thầm về nàng Mật:

“Anh cứ tưởng là nhà văn Kim Dung bịa đặt ra A Tử, không ngờ rằng em là một A Tử thật ở cõi đời này!  Có điều em còn hơn cả A Tử.  A Tử phải cần tới Bích ngọc vương đỉnh mới luyện được Hóa Công đại pháp còn em chỉ cần nhìn là cũng đủ làm công lực anh tiêu tan.”

Chú viết thấy tức cười quá!  Trong cuốn Ðen hơn bóng tối, Chú viết một điều làm con rất thích, con nhớ Chú có nhận xét về tiếng “ngộ” của người Nam.  Chú viết là tiếng “ngộ” hay hơn tiếng “hay” nhiều và gợi cảm hơn. Chú  có nhắc tới chữ “thương” của người Nam, trong một cuốn tiểu thuyết khác, Chú viết “ngoài Bắc, thì thương là thương hại, thương xót nhưng trong Nam thì thương là yêu”.  Con đọc mấy nhận xét nầy của Chú mà thấy như mở cờ trong bụng.  Con rất thích các nhận xét này của Chú vì thấy Chú tuy là người Bắc nhưng biết thương, biết tôn trọng những đặc thù của người Nam. Khác hẳn với với một số đông người Bắc như tụi Việt Cộng Bắc kỳ.  Tụi nham nhở này luôn kiếm cách đồng hóa người Nam!

Con nhớ là đọc trong cuốn “Bây giờ tháng mấy” con  thấy tên thiệt của Chú là Dương Trọng Hải.  Hai người con của Chú là Kiều Giang và Hoài Nguyên.  Chú cho biết là tên người trong gia đình Chú đều có “chấm thủy”.  Té ra Chú biết đọc chữ Hán nữa!

Trong những năm 1980, theo dõi tin tức bên Việt Nam, con  biết là Chú đương bị ở tù Việt Cộng.  Ba con lúc đó đã qua Canada khi nghe tin Chú bị  Việt Cộng bắt tù thì ngậm ngùi nói:

“Như vậy là chết rồi!”

Những năm đó, con có nghe nhiều tin xấu, tin dữ về các văn nghệ sĩ của miền Nam tự do.  Các tin đồn nầy có tin trúng nhưng cũng có tin trật.  Như con có nghe là các nhà văn Duyên Anh, Nguyễn mạnh Côn đều chết trong trại tù Việt Cộng.  Khi nghe là Chú bị  Việt Cộng giam tù, con chắc là Chú Hoàng Hải Thủy rồi đây cũng  chịu cùng chung số phận với các ông Duyên Anh, Nguyễn Mạnh Côn.  Trong những năm đó tai họa xảy ra dồn dập cho mọi người dân Việt.  Nào là người vượt biên chết trên biển, bị cướp!  Nào là tàu tị nạn Việt Nam bị xua đuổi không cho vào bến! Nào  là người vượt biên thoát chết tới trại tị nạn rồi cũng chưa chắc được yên thân! Không có nước nào chịu chứa!  Nào là thân nhơn còn có người kẹt bên Việt!  Nào là có thân nhơn vượt biển rồi mất tích luôn!  Do đó, những tin xấu về các văn nghệ sĩ ở Việt Nam bị chìm đắm trong các tin khác và ít gây chú ý trong dư luận người Việt ở ngoại quốc.

Trong khoảng thời gian này, con qua một thành phố khác ở Canada để tiếp tục đi học. Vì bận học, thi, lại không còn ở chung với anh con, vả lại con còn đi học, chưa có tiền mua sách nên con không còn dịp đọc sách báo Việt trong một thời gian nhiều năm.

Bẳng đi trong nhiều năm, trong lúc con không còn để ý tới sách báo Việt.  Con tình cờ đọc một bài Chú viết trên tạp chí nào con không nhớ rõ.  Con mới biết là Chú đã thoát khỏi “thiên đường”  Việt Cộng. Sau đó, con có đọc nhiều bài Chú viết đăng trong vài tờ báo.  Chú  kể chuyện vụ các văn nghệ sĩ Sài Gòn bị kêu đi họp vơi các công an văn nghệ Việt Cộng. Chú kêu mấy văn nghệ sĩ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản như Trịnh công Sơn, Phạm trọng Cầu là  tụi « phi cầm, phi thú ».  Chú kể vụ Chú viết phiếm luận “Ðen hơn mõm chó” chửi  “thiên đàng cộng sản”, bị tui công an văn nghệ Việt Cộng biết, chúng bắt Chú bỏ tù. Chú kể là chú ở tù chung phòng giam với Ông Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Chú kể khi chú kể chuyện “Cô Gái Ðồ Long” cho các ông bạn tù nghe, ông Lê Mạnh Thát cho Chú biết “Hân Tố Tố” thiệt ra là “Ân Tố Tố”.  Sau Chú kiểm lại thì thấy quả thiệt là Ân Tố Tố.

Con nhớ Chú có viết là Chú đồng ý với nhận xét là giới văn sĩ Sài Gòn cũ có một lỗi nhỏ và đông thời họ cũng có một công nhỏ. Lỗi nhỏ đó là trong cuộc chiến đấu sanh tử với Cộng sản, các văn sĩ Sài Gòn có thái độ thờ ơ, thụ động.  Coi như cuộc chiến sanh tử chống Cộng để bảo vệ tự do không liên quan gì tới mình.  Còn cái công nhỏ là họ đã không về hùa với Việt Cộng sau khi tụi nó chiếm được miền Nam tự do.  Cái “lỗi nhỏ” đó, theo con nghĩ, không riêng gì giới văn sĩ Sài Gòn mà có lẽ  ngoài các chiến sĩ trong Quân đội ngày đêm hy sanh xương máu để bảo vệ miền Nam, còn đại đa số người dân miền Nam tự do đều mắc phải.  Sống trong sự tự do của miền Nam, có người ra vẻ “ta đây” đứng ngoài và đứng trên cuộc chiến.  Tời chừng Việt Cộng chiếm miền Nam, những kẻ “đứng ngoài, và đứng trên” đó cũng chịu chung số phận với những chiến sĩ tự do chống Cộng.  “Lưng chừng” và “phản động”  đều bị tan xương như nhau dưới chế độ Việt cộng!   Trong cuốn hồi ký cải tạo “Ðáy địa ngục“, Ông Tạ Tỵ cho biết một anh quản giáo nói với ổng:

“Các anh chỉ lo tranh giành quyền lợi riêng cho các anh.  Nhưng không anh nào nghĩ tới chuyện giữ cái miếng đất, cái chế độ đã đem các quyền lợi đó cho các anh!”

Ông Tạ Tỵ viết là ổng  nghĩ anh quản giáo nầy có lý! Còn về cái “công nhỏ”, con  nhớ  Chú có  kể vụ tụi công an văn nghệ Việt Cộng xúi Chú viết phóng sự kể xấu các chánh khách trong chế độ cũ.  Chú giả đò ừ, ào cho qua chuyện rồi không viết gì hết.

Sau này, gặp Anh con, Anh con cho biết là “Hoàng hải Thủy có viết lợi rồi!” Anh con có mua đầy đủ các sách Chú xuất bản bên Mỹ. Anh con  cho con biết là Chú nay có một số tiểu thuyết phóng tác mới.

Con có đọc bài “Thiên long bát bộ luận anh hùng” Chú viết, không nhớ trong báo nào. Trong bài nầy, con thấy Chú viết trật hai chỗ!  Thứ nhứt, Chú viết Ðoàn Dự khi nhảy xuống một thung  lũng, vì không có thức ăn chàng ăn hai con Mãng cổ chu cáp và do đó chàng có “Chu cáp thần công”.  Sự thực không phải vậy!  Hai con Mãng cổ chu cáp là của Chung Linh – hồi đâù chuyện Chung Linh là con gái Chung Vạn Cừu – cho Ðoàn Dự để chế ngự mấy con rắn Kim Linh và Thanh Linh. Chung Linh vì thương Ðoàn Dự nên cho Ðoàn Dự mượn hai con rắn và cái hộp đựng Mãng cổ chu cáp.  Ðoàn Dự bỏ cái hộp có hai con Mãng cổ chu cáp vô túi thì không có rắn nào làm hại được.  Khi Ðoàn Dự và Mộc Uyển Thanh bị Ðoàn Diên Khánh – Ác quán mãn doanh bắt – hai người lúc đó  tưởng họ là hai anh em cùng bố là Ðoàn Chính Thuần – bị ăn nhằm thuốc Âm dương hòa hợp tán là thuốc khích dâm.  Ðoàn Dự vì sợ làm hại em gái mình nên lấy hai con Mãng cổ chu cáp ra ăn để tự tử.  Không phải như Chú nhớ trật!  Thứ hai, Chú viết nhà văn Kim Dung đặt ra nhơn vật Lý Diên Tông cứu Ðoàn Dự và Vương Ngọc Yến trong nhà máy xay lúa nhưng không có giải thích Lý Diên Tông là ai!  Ðiều nầy Chú nhớ trật và nói oan cho Kim Dung.  Thiệt ra Kim Dung có cho biết Lý Diên Tông là ai nhưng tới gần hết chuyện mới cho biết.  Chú nhớ lúc Mộ Dung Phục quăng Ðoàn Dự xuống giếng để qua Tây Hạ cầu hôn với công chúa.  Anh ta có cho Ðoàn Dự và Vương Ngọc Yến biết là chính anh ta đã hóa trang thành Lý Diên Tông khi đến cứu ho ở nhà máy xay lúa. Con đọc bài Chú viết này nhiều năm rồi, bữa nay con mới có dịp cải chánh với Chú và minh oan cho Kim Dung.

Vài năm gần đây con thấy mấy bài Chú viết trên Internet.  Con mừng thấy Chú còn tiếp tục viết.  Ðọc các bài Chú viết, con  thấy được hình ảnh thân yêu của Sài Gòn cũ.  Con thấy Chú có vẻ buồn khi viết về cuốn “Hồi ký một thằng hèn” của Tô Hải.  Chú nghĩ là độc giả cũ của Chú có lẽ đã quên Chú!  Thưa Chú, Con nghĩ là Chú đừng lo! Chắc chắn có những độc giả thầm lặng còn nhớ, còn thương các văn nghệ sĩ Sài Gòn cũ.  Như con đây là một thí dụ!

Kể lể lẩm cẩm các chuyện xưa bây nhiêu chắc Chú đọc cũng mệt rồi! Bây giờ, con đã ra trường và đi làm nhiều năm.  Con muốn mua tất cả các sách của Chú.  Nhưng  thị trường sách báo của Sài Gòn cũ ngày càng khan hiếm.  Ðộc giả không còn bao nhiêu! Hết nhà sách này tới nhà sách kia đóng cửa.  Con chỉ còn biết vét chợ chiều.  Còn bao nhiêu sách Sài Gòn  thì con mua bấy nhiêu.

Con xin nhắc lại câu hỏi mà con viết ở phần đầu lá thơ này:

“Chú Hoàng Hải Thủy có muốn bán lại các sách do Chú viết cho con không?   Nếu bây giờ Chú còn muốn  giữ các sách đó xin chú cứ giữ, con nghĩ đến một lúc nào đó Chú cũng nên giao chúng cho một người khác tiếp tục giữ, thương yêu các quyển sách đó.  Con xin Chú nhớ tới con khi nào Chú muốn nhường lại các sách của Chú.” 

Mong tin Chú và chúc Chú luôn sáng suốt, mạnh giỏi.  Ðược đọc bài Chú viết là được thấy lại Sài Gòn thân yêu của mình và được sống lại cái tuổi thơ hồn nhiên mấy chục năm trước.

Con,

DTD

o O o

CTHÐ Hoàng Hải Thủy gửi Em DTD.

Cám ơn Em đã đọc những truyện tôi viết, đã nhớ và viết cho tôi. Thư của Em làm tôi cảm động. Sách của tôi, trước 1975 ở Sài Gòn, nay ở Mỹ, không có nhiều và không có giá trị văn học. Khi tôi đi tầu suốt, Kiều Giang sẽ giữ vài quyển. Cám ơn Em đã coi trọng và muốn được giữ số sách của tôi.

Một tối trong Phòng 10, Khu ED, Nhà Tù Chí Hòa, tôi kể chuyện Hân Tố Tố – Trương Thúy Sơn – Tạ Tốn cho anh em tù nghe, Người Tù Trí Siêu Lê Mạnh Thát bảo tôi:

“Ân Tố Tố, không phải Hân Tố Tố. Người Tầu không có họ Hân.”

Người Tù Trí Siêu không đọc Kim Dung, không đọc Truyện Kiều, không biết một bài Thơ Ðường.

Ðồ Long – Ỷ Thiên:

Ðêm. Nằm ôm nhau trên thuyền đi lên biển Bắc, Tố Tố nói với Thúy Sơn:

“Em muốn ở nhân gian, trên tiên giới, dưới địa ngục, lúc nào đôi ta cũng gần nhau.”

Tôi – CTHÐ – thấy câu nói của Tố Tố là “Tuyệt Ðỉnh Yêu Thương.” Tôi thường viết về Tình Yêu của Ân Tố Tố: “TÌNH YÊU viết hoa cả năm chữ, Hoa luôn dấu Huyền, dấu Mũ.”

Ðô Vật đánh sạch, đánh bẩn không phải do tôi đặt ra. Người Mỹ tường thuật những trận Wrestling chia các võ sĩ ra hai loại “Clean Wrestler” và “Dirty Wrestler.” Luật Wrestling cấm võ sĩ không được đấm, đá – khi đá phải nhẩy cả hai chân lên, không được dùng một chân để đá, đạp, không được móc mắt, không được bóp cổ. Dirty Wrestler thường có hình thể xấu, bụng phệ, mặt mũi hung hãn. Clean Wrestler là những lực sĩ bô trai, thân hình đẹp, được khán giả ái mộ. Clean Wrestler cũng có khi bị đánh thua nhưng thua là do đối thủ Dirty Wrestler đánh bậy mà trọng tài không thấy. Nhưng các trận đấu Wrestling của Mỹ toàn là những cuộc biểu diễn: các võ sĩ đã tập luyện với nhau nhiều lần, lên đài họ đánh nhau, khoá tay nhau,  quăng quật nhau như thật.  Có chuyện tôi thấy lạ là tới nay những trận biểu diễn Wrestling vẫn đông người xem. Và người mê xem Wrestling không phải chỉ là thiếu nhi mà có nhiều người lớn.

Những năm 1972 tôi có tài liệu để viết về Ðô Vật Mỹ – ta xem nhờ trên TiVi của Quân Ðội Mỹ – là nhờ Lâm, anh bạn tôi. Năm ấy Lâm làm cho một Sở Mỹ. Anh nhờ ông bạn Mỹ gửi mua những số báo Wrestling, Wrestlers mới và cũ ở Mỹ cho tôi. Những tờ báo này toàn là ảnh những võ sĩ Ðô Vật. Tôi lấy ảnh phụ đề tiếng Việt, đưa lên báo. Năm 1972 quân đội Mỹ rút về nước, TiVi Mỹ đóng cửa, khán giả Việt mê xem Ðô Vật Mỹ trên TiVi hết còn được xem Wrestling. Tôi hết viết về Ðô Vật.

Một thời chỉ còn vang bóng.

Viết đến đây tôi bùi ngùi nhớ đến người bạn cùng tôi làm tờ Ðô Vật 40 năm xưa. Anh tên là Ngô Xinh. Anh mua những tập Ðô Vật của tôi, trả tôi mỗi tập 10.000 đồng, anh in và phát hành Ðô Vật. Năm xưa ấy chưa có computer, tôi làm những tập Ðô Vật trên máy đánh chữ. Ngô Xinh đem chụp lại và in. Ngô Xinh xuất bản truyện Ðen Hơn Bóng Tối của tôi.

Một tối năm 1976 hay 1977, tôi không nhớ đúng, trời Sài Gòn lất phất mưa, thành phố tắt điện, tôi trên xe đạp lầm lũi đi trên đường phố tối đen, tôi đi trong dòng người như đoàn người đi xuống Ðịa Ngục. Chợt có tiếng gọi, Ngô Xinh từ quán vỉa hè chạy ra:

“Vô đây nhậu với em.”

Tôi từ chối, nói tôi đi lâu quá rồi, tôi phải về, vợ tôi thấy tôi đi lâu quá không về cứ nghĩ là tôi bị bắt ở ngoài đường. Ngô Xinh ôm tôi, hôn má tôi:

“Anh giữ sức khoẻ. Cho em gửi lời hỏi thăm chị.”

Ðó là  lần cuối cùng tôi gặp Ngô Xinh. Những năm sau không thấy anh, tôi hỏi thăm, nghe nói Xinh vượt biên và mất tích.

Tôi ngừng viết ở đây.

About these ads

One Response

  1. 17/9/2012

    Nếu nói về văn học Miền Nam 54-75, Công Tử Hà Đông, một mình một chiếu, không ai ngồi chung được, chỉ một và một. Chấm hết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 123 other followers

%d bloggers like this: