Một Thời Vang Tiếng

Tuyết sương lạnh ngắt sự đời,
Kỳ Hoa Ðất Trích nhớ  người ngày xưa.

Bão Sandy vừa đi qua miền Ðông Bắc Hoa Kỳ, nơi tôi sống từ 18 năm nay – Thành phố Falls Church, Quận Fairfax, Virginia – may mắn không bị Sandy tàn phá. Fairfax, Washington D.C, ở ngoài vòng hủy hoại của Sandy – Fairfax chỉ bị mất điện từ  5 giờ chiều ngày Thú Hai 29 Tháng 10, 2012; đến 10 giờ sáng ngày Thứ Ba 30 Tháng 12, 2012 computer của tôi lại sáng lung linh. Cuộc sống của vợ chồng già Rừng Phong lá vàng trở lại bình thường. Sáng nay Ngày 1 Tháng 11, 2012 tôi trong phòng ấm, đèn vàng, yên lặng, an ninh 500/100, viết những dòng chữ này.

Chuyện người ngày xưa tôi nhớ, tôi kể hôm nay là chuyện về một số ông Nhà Văn, Nhà Thơ Bắc Kỳ – những ông nổi danh, có tác phẩm xuất bản, được đời công nhận là văn sĩ, thi sĩ trước năm 1945 – vào sống trong miền Nam khi đất nước bị chia cắt năm 1954. Những ông:

Lê Văn Trương, Vũ Bằng, Nhất Linh Tam Lang, Ðỗ ÐứcThu, Nguyễn Vỹ, Lãng Nhân Phùng Tất Ðắc, Vi Huyền Ðắc, Bàng Bá Lân, Ðinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Á Nam Trần Tuấn Khải.. v..v..

Nhà Tiểu thuyết Trinh thám Phạm Cao Củng, Hà Nội năm 1950.

Tôi không nhớ hết tên những ông nhà văn Bắc Kỳ di cư vào Nam, nhớ được ông nào tôi kể tên ông ấy. Những gì tôi viết về các ông có thể có chuyện không đúng. Biết sao, nhớ gì tôi viết vậy.

Từ năm 1960 ở Sài Gòn những ông nhà văn Bắc Kỳ di cư còn viết là các ông Nhất Linh, Vũ Bằng, Nguyễn Vỹ, Lãng Nhân Phùng Tất Ðắc. Tôi không biết ông Lê Văn Trương sau chiến tranh Việt Pháp, trở về Hà Nội năm nào. Tôi chỉ  thấy trước năm 1954 ông Nhà văn Lê Văn Trương không cầm bút viết lại ở Hà Nội. Vào Sài Gòn năm 1954 ông Lê Văn Trương không viết qua một văn phẩm nào, dù chỉ là một truyện ngắn. Ông là Nhà Văn có nhiều tác phẩm tiểu thuyết nhất Việt Nam được xuất bản trước năm 1945. Sau năm 1954 ông là Nhà Văn Di Cư sống và chết khổ cực nhất ở Sài Gòn. Tôi sẽ viết một bài riêng về Nhà Văn Lê Văn Trương và tiểu thuyết Trường Ðời của ông.

Ông Lãng Nhân Phùng Tất Ðắc là Nhà Văn sống và viết phong lưu nhất trong số các ông Nhà Văn Bắc Việt di cư. Tôi không biết vì nguyên nhân nào sau năm 1956 ông Lãng Nhân làm Giám Ðốc Nhà In Kim Lai Án Quán, một nhà in lớn của người Pháp.

Ở Hà Nội người Pháp lập nhà in IDEO – Imprimerie d’Extrême Orient, ở Sài Gòn người Pháp có nhà in IFOM – Imprimerie Francaise d’Outremer. Sau năm 1956 người Pháp về nước, ông Lãng Nhân trở thành giám đốc nhà in IFOM, ông đổi tên IFOM thành Kim Lai Ấn Quán, ông Phan Cao Phái trở thành giám đốc Nhà Sách Albert Portail, ông đổi tên nhà sách là Xuân Thu Thư Quán. Hai cái tên Việt thật hay. Tôi không biết hai ông Lãng Nhân, Phan Cao Phái mua lại nhà in, nhà sách hay hai ông được chủ nhân Pháp giao cho quyền làm giám đốc, hay có những ông người Việt mua lại nhà in, nhà sách và giao cho hai ông quản đốc.

Trong bài này tôi viết về ba ông Nhà Văn, Nhà Thơ Bắc di cư chìm mất trong dòng đời, các ông:

  • Ðỗ Tốn, tác giả tiểu thuyết Hoa Vông Vang.
  • Phạm Cao Củng, tác giả những tiểu thuyết Kỳ Phát.
  • Thái Can, thi sĩ trước năm 1945.

Tiểu thuyết Hoa Vông Vang được Nhà Ðời Nay xuất bản năm 1945 ở Hà Nội. Ðây là bài TỰA Hoa Vông Vang Nhất Linh viết tại Quảng Châu, Tháng 12 năm 1942.

Ðây là tập truyện ngắn của một nhà văn còn trẻ tuổi, bạn tôi.

Mỗi lần khuyên một người còn ít tuổi quá mà viết văn, theo thói quen tôi chi mong được tác giả cho xem những tập truyện có tính cách mơ màng, bóng bẩy, thường thường đẹp như bài thơ nhưng ít khi đi sâu vào tới sự thực đơn giản và ý nhị của cuộc đời. Trong những tác phẩm đầu tiên ấy, tôi không dám ao ước gì hơn được thấy đôi chút hứa hẹn về tương lai.

Ðỗ Tốn đã làm tôi ngạc nhiên một cách vui sướng từ khi mới xem xong vài ba truyện trong cuốn “HOA VÔNG VANG” này. Người bạn trẻ của tôi đã có những nhận xét rất tinh vi về đời sống, về những hành đông, tâm tính của người đời, có đủ kinh nghiệm không khác gì một nhà văn đã già giặn và sống nhiều.

Các nhân vật trong truyện, người nào cũng có tính cách riêng rõ ràng và linh động như người thực: từ Phong bồng bột và liều lĩnh trong truyện Bình Minh đến ông chủ giây thép an phận và đơn giản, cô Tuyên ngoan ngoãn trong Duyên Số và Kép Già vui đùa luôn để giấu những nỗi đau khổ ngấm ngầm.. Nhất là cô Lan  trong Ðịnh Mệnh,) cô Lan dịu dàng và yên lặng, rất có tính cách một người Việt Nam, tác giả gần như không nói đến mà ta đọc thấy linh hoạt vô cùng.

Tác giả lại biết nhận xét và diễn tả được cả những rung động mong manh thầm kín của lòng người bằng một vài nét rất đơn sơ. Tiếng nói: “Vâng, em yêu anh” của cô Lan, bàn tay cô Tuyên rứt mấy lá cỏ sắc đến chẩy máu, cây na bên cạnh vại nước ướt át, và cỏ đồi rộng rãi.. trong các truyện có rất nhiều những chỗ như thế, không có gì cả, nhưng trong những cử chỉ, những cảnh không đâu ấy, có ngấm ngầm không biết bao nhiêu là những cảm giác mung lung, không cần diễn tả mà rõ ràng hơn cả diễn tả.

Ðể cho tình cảm lôi kéo mình đi quá, và hay lợi dụng cơ hội, đó là thói thường của các nhà văn trẻ, nhưng tác giả “HOA VÔNG VANG” lúc nào cũng giữ được giản dị và giữ được điều độ, biết ngừng lại ở những chỗ nào cần phải ngừng. Tác giả lại tránh được cái tật quá say mê những câu văn hào nhoáng, đọc nghe rất kêu. Tuy văn trong “HOA VÔNG VANG” một đôi khi không đúng mẹo, dùng sai chữ, trùng tiếng, nhưng cái đó không hề gì, miễn là tác giả đến được sự thực và câu văn đã gợi lên trong lòng người đọc những cảm giác đúng hêt ý muốn của tác giả. Tuy mới viết lần đầu nhưng về cách dàn truyện, nhất là trong Duyên Số và Ðịnh Mệnh, tác giả đã tới được mức già giặn của những nhà văn đã viết nhiều.

Ðỗ Tốn viết bằng cảm giác nhiều hơn là bằng ý nghĩ: anh có những cảm giác rất mới lạ, sắc sảo và tâm hồn anh lúc nào cũng sẵn sàng rung động như tâm hồn một nghệ sĩ đa cảm bỡ ngỡ đứng trước cuộc đời muôn mầu đẹp vừa hé mở ra trước mắt.

Xem những truyện trong tập “HOA VÔNG VANG” tôi không thể không đem Ðỗ Tốn ra so sánh với một nhà viết truyện ngắn khác: Thạch Lam. Tôi thấy hai nhà văn có nhiều chỗ giống nhau và tôi tin Ðỗ Tốn sẽ là Thạch Lam thứ hai trong văn giới nước ta.

NHẤT LINH

Quảng Châu Tháng 12 năm 1942.

CTHÐ: Ðỗ Tốn là người viết tiểu thuyết nổi tiếng mà chỉ có một quyển tiểu thuyết duy nhất. Nhà văn Nhất Linh đặt nhiều hy vọng vào văn tài của  Ðỗ Tốn, Nhất Linh đặt Ðỗ Tốn ngang với  Thạch Lam, ông – Nhất Linh – tin tác giả Hoa Vông Vang sẽ là một Thạch Lam thứ hai. Chuyện đáng kể là  Nhất Linh coi Ðỗ Tốn là bạn ông. Dường như không có người viết tiểu thuyết nào được  Nhất Linh đề cao, kỳ vọng như Ðỗ Tốn.

Nhưng sau tác phẩm đầu tay Hoa Vông Vang được đón nhận và ca ngợi, Ðỗ Tốn không viết nữa. Một truyện ngắn cũng không thấy Ðỗ Tốn viết. Tôi không được quen thân với Ðỗ Tốn, sau năm 1954 tôi chỉ được gặp ông vài lần. Tôi không biết ông có qua khoá huấn luyện sĩ quan nào không hay ông là sĩ quan đồng hoá, ông được tuyển dụng vào quân đội và mang cấp sĩ quan? Năm 1957, 1958 Trung Úy Ðỗ Tốn làm việc trong Nha Tâm Lý Chiến; năm 1970 tôi gặp ông là Thiếu Tá ở Pleiku, năm 1972 ông giải ngũ, năm 1994 ông qua đời ở Sài Gòn.

Tác giả Hoa Vông Vang viết về Hoa Vông Vang:

Ðỗ Tốn. Vài Lời Nói Thêm

Từ ngày tập Hoa Vông Vang này xuất bản lần đầu tiên (1) tới nay, tôi thấy đã lắm bận trong khi nói chuyện, nhiều bạn cứ vô tình gọi la “Hoa Vông Vàng.” Trước sự sai lầm tuy nhỏ mọn đó tôi cũng thấy cần phải nói là thứ hoa mà tập truyện này mang tên không phải là hoa Vông mầu vàng như nhiều bạn lầm tưởng, mà là hoa của một thứ cây tên là Vông Vang, còn thứ hoa Vông Vang này mầu gì đó lại là truyện khác, chỉ biết trong các lời ca tình tứ của dân nơi đồng ruộng đã có câu: “Cây Vông Vang hoa vàng như nghệ.”

Hàng năm, cứ về dạo cuối xuân sang hạ, mà có khi tới cả mùa thu, nếu bạn đi chơi về vùng quê, bạn có thấy  những bông hoa lớn bằng hoa râm-bụt nở vàng tươi lẫn trong bờ cây bụi cỏ thì đúng là Hoa Vông Vang đó. Cây ông Vang thường chỉ cao tới độ ngang long. Các cô gái cắt cỏ lành mạnh hồng hào thường mang những bông hoa lớn mầu vàng ónh ánh rất dịu trong nắng sớm. Hoa Vông Vang rất đẹp, tuy nhiên cánh hoa cũng rất mỏng manh, chỉ một làn gió mạnh cũng đủ làm cho cánh hoa giập nát bơ sờ.

Nếu bạn thấy hoa, bạn hãy nên để mặc cho hoa phơ phất giữa cây cỏ thiên nhiên, như vậy thì hoa rất đẹp, chứ nếu vì mến hoa mà bạn vội hái để đem về thì thực là một điều đáng tiếc: hoa Vông Vang chỉ ưa cuộc sống giữa tự do và hoang dại – điều mà tự đáy tâm hồn ai nay chúng ta đều mơ ước – chứ nằm trong tay bạn thì chỉ một giờ thôi cũng đủ cho cả hoa và lá kia phải héo rũ.

Lại cũng có những bạn có nhiều thắc mắc trong sự tìm hiểu nên tôi đã từng nghe những câu hỏi như:

“Hoa Vông Vang là hoa gì hở anh?”

hoặc

“Này anh, hoa Vông Vang có  thực không hay là anh bịa đặt ra đấy? Văn sĩ các anh là hay tán dóc lắm.”

Thường lần nào nghe hỏi tôi cũng chỉ mỉm cười rồi tìm cách nói lảng sang chuyện khác – tự thâm tâm tôi, tôi nghĩ các bạn chẳng nên biết tới những điều đó làm gì – vì thực hoa Vông Vang có thực hay không thì có nghĩa lý gì đâu đối với văn chương.

Tôi có ý nói rằng những điều viết trong văn chương không nhất thiết phải là sự thực mà chỉ cần viết sao cho các điều đó có vẻ thực là đủ.

Vì chính những sự thực ở đời nhiều khi lại có vẻ không thực.

Ðỗ Tốn.

(1) Hoa Vông Vang do Nhà Ðời Nay xuất bản năm 1945.

CTHÐ: Tìm trên Internet, tôi thấy bài viết về Hoa Vông Vang của ông:

Võ Quang Yên. Vietscieces.

Võ Quang Yên: Trong những năm thập niên 40, hầu hết các học sinh Việt Nam đều có đọc Hoa Vông Vang của Ðỗ Tốn, tác phẩm được Giải Văn Chương Tự Lực Văn Ðoàn, và người đọc ít nhiều đều có mơ mộng với mối tình đầu của mình. Tác giả đã khéo tả tâm trạng của chàng thiếu niên yêu đương tha thiết mà chẳng dám thổ lộ với người mình yêu, cho đến lúc nàng lên xe hoa về nhà chồng. Truyện tác động vào trái tim tuổi trẻ khi đã một lần yêu trộm nhớ thầm ! Vậy mà hồi ấy tôi không biết và cũng không tìm hiểu bông vông vang thơm đẹp như thế nào. Có lẽ vì ở Huế không có cây ấy. Gần đây thôi, hơn một nửa thế kỷ sau, bên phương trời Tây, khi dọn nhà, nhân mân mê cuốn sách cũ trước khi sắp vào kệ, tôi như bị lôi cuốn lần giở đọc lại những dòng xưa đã từng làm mình bâng khuâng, hồi hộp thuở còn ngây thơ. Ừ nhỉ, vông vang là cây gì, hoa màu sắc, hương thơm ra sao ?

 Tìm tòi trong sách thì mới biết cây vông vang có nguồn gốc từ Ấn Ðộ nhưng mọc hoang dại khá phổ biến ở vùng trung du, trong vườn, trên nương rẫy, ven đường khắp nước ta, gặp nhiều ở Tiền Giang, Bến Tre, Hậu Giang,… cũng còn thấy ở Mã Lai, Trung Quốc, Philippines. Nó là cây thân cỏ cao khoảng 1m, phía gốc hơi thành gỗ, thân hơi có lông, lá hình tim, hoa màu vàng, quả thuôn trên phủ đầy lông trắng nhạt, trên mặt có những đường nhăn đồng tâm xung quanh rốn hạt. Ðỗ Tốn còn xác định thêm: “Hằng năm, cứ về dạo cuối xuân sang hạ, mà có khi tới cả mùa thu, nếu bạn đi chơi về vùng quê, bạn có thấy những bông hoa lớn bằng hoa râm bụt nở vàng tươi lẫn trong bờ cây bụi cỏ thì đúng là hoa vông vang đó… Hoa vông vang rất đẹp, tuy nhiên cánh hoa cũng rất mỏng manh, chỉ một làn gió mạnh cũng đủ làm cho cánh yếu rập nát bơ sờ”.

CTHÐ: Như vây là cây Vông Vang có ở miền Bắc, miền Nam nước tôi. Rất tiếc tôi chưa từng một lần nhìn thấy Hoa Vông Vang. Có thể tôi đã nhìn thấy hoa vông vang mà tôi không biết đó la hoa ông Vang. Ảnh Hoa Vông Vang đi cùng bài viết này là ảnh của ông Võ Quang Yên.

o O o

CTHÐ: Tôi đọc Thơ Thái Can năm tôi mười tuổi. Tôi không xúc động nhiều vì Thơ Thái Can. Trong bao nhiêu năm tôi không biết Thi sĩ Thái Can là bác sĩ, ông làm y sĩ ở Hà Nội từ những năm 1940, sau 1954 ông là bác sĩ ở Ðà Nẵng, Tháng Tư 1975 ông sang Hoa Kỳ, ông qua đời cách đây mấy năm ở Cali.

Tiểu sử Thi sĩ Thái Can trên Internet:

THÁI CAN (1910- 1998) là một trong 40 Nhà Thơ Việt Nam được nhắc đến trong cuốn Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh.

Ông ra đời năm 1910, nguyên quán tại xã Văn Lâm, Ðức Thọ, Hà Tĩnh. Ông học ở trường Vinh, trường Bảo Hộ, Ðại học Y khoa Ðông Dương. Ông tốt nghiệp Y khoa năm 1940 và hành nghề bác sĩ tại Ðà Nẵng, năm 1975 ông sang Hoa Kỳ. Ngày22/04/1998, Nhà thơ- bác sĩ Thái Can qua đời tại California.

Thơ Thái Can đăng trên các báo: Phong Hóa, Tiểu Thuyết Thứ Bảy, Hà Nội Báo, Văn Học Tạp Chí 1935. Những bài thơ đầu ký Th.C đã in trong quyển “Những nét đan thanh”, Ngân Sơn Tùng Thư – Huế xuất bản năm 1934.

Bài thơ nổi nhất của Thi sĩ Thái Can:

ANH BIẾT EM ÐI

Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng quay lại nhìn anh nữa,
Anh biết em đi chẳng trở về.

Em nhớ làm chi tiếng ái ân
Ðàn xưa đã lỡ khúc dương cầm.
Dây loan chẳng đượn tình âu yếm.
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.

Bên gốc thông già ta lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc xuân thì.
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gôc thông già ta lỡ ghi.

Chẳng phải vì anh, chẳng tại em
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm.
Ái tình sớm nở chiều phai rụng
Chẳng phải vì anh, chẳng p\tại em.

Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan
Tình kia sao giữ được muôn vàn.
Em đừng nên giận tình phai lạt:
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.

Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng quay lại nhìn anh nữa,
Anh biết em đi chẳng trở về.

o O o

CTHÐ: Trước năm 1945 tôi có đọc một số tiểu thuyết của Nhà Văn Phạm Cao Củng, tôi nhớ tôi đọc hai truyện Nhà Sư Thọt, Kỳ Phát giết người, nhân vật Kỳ Phát trong tiểu thuyết của ông không hấp dẫn tôi. Tất nhiên, tôi đọc truyện nhà thám tử tư Kỳ Phát những năm tôi 11, 12 tuổi, tôi không thích những chuyện suy diễn, lý luận. Từ năm 1950 tôi không biết gì về ông Phạm Cao Củng. Tôi không biết những năm 1950 ông Phạm Cao Củng làm gì ở Hà Nội, sau năm 1954 khộng một lần tôi gặp hay nghe nói đến ông Phạm Cao Củng ở Sài Gòn. Sang Hoa Kỳ năm 1995 tôi nghe nói ông Phạm Cao Củng ở Florida, có thời ông viết cho Bán Nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong, những bài viết của ông ký bút hiệu Hạnh Thuần.

Tiểu sử Nhà Văn Phạm Cao Củng trên Internet.

Phạm Cao Củng sinh năm 1913 tại Nam Ðịnh. Năm 1936, khi họcTrường Kỹ Nghệ Thực Hành ở Hải Phòng, ông bắt đầu viết truyện trinh thám. Cuốn Vết tay trên trần xuất bản năm 1936, in khoảng 100 trang lúc đó có thể coi là cuốn tiểu thuyết trinh thám đầu tiên của văn học hiện đại. Ông cũng là nhà văn viết sách series đầu tiên ở Việt Nam. Sau khi vào làm cho tờ Hải Phòng tuần báo của Nhà xuất bản Mai Lĩnh, ông bắt đầu cuộc đời của một nhà văn chuyên nghiệp, viết cho Tiểu Thuyết Nhật Báo, Phong hóa, Ngày Nay… Năm 1954, ông di cư vào Sài Gòn. Năm 1975, ông đến Hoa Kỳ và cho đến nay định cư ở bangFlorida.

CTHÐ: Ra đời năm 1913, đến năm nay, năm 2012, Nhà Văn Phạm Cao Củng đã 100 tuổi. Khoảng năm 1993 quyển Hồi Ký Phạm Cao Củng được xuất bản ở Hoa Kỳ. Khoảng năm 2000, Hồi Ký Phạm Cao Củng được xuất bản ở Sài Gòn. Ông Phạm Cao Củng là nhà văn Việt Nam sống thọ nhất. Năm nay – 2012 – ông vẫn sống ở Florida.

Tôi không được thấy quyển Hồi Ký của Nhà Văn Phạm Cao Củng.

o O o

Tuyết sương lạnh ngắt sự đời
Kỳ Hoa sầu nhớ chuyện người ngày xưa.

Vũ Ngọc Phan viết về Phạm Cao Củng. Trích Nhà Văn Hiện Ðại.

Trong các tiểu thuyết trinh thám, như của Thế Lữ, Bùi Huy Phồn và Phạm Cao Củng, chỉ có tiểu thuyết của Phạm Cao ủng là có phần đặc sắc.

Phạm Cao Củng là tác giả những tập truyện trinh thám Vết Tay trên trần, Chiếc tất nhuộm bùn, Người một mắt, Kỳ Phát giết người, Nhà su thọt,Ðôi hoa tai của Bà Chúa, Ðám cưới Kỳ Phát.

Cái đặc biệt mà người ta thấy ở tiểu thuyết trinh thám của Phạm Cao Củng là những nhân vật và khung cảnh do ông sáng tạo đều có tính chất Việt Nam, hợp với trình độ người Việt Nam ta hiện thời, không như mấy nhà tiểu thuyết trinh thám khác đi nhặt những mẩu chuyện ly kỳ của Tây phương, và cố gượng ép cho vào những khung cảnh lai Việt, lai Pháp.

( .. .. .. )

Phạm Cao Củng còn là một thi sĩ. Thơ của ông đều thuộc lối trào phúng hay châm biếm, đăng trong báo Phong Hóa, báo Ngày Nay. Ông ký bút hiệu Phạm Thị Cả Mốc.

Ông có vài bài ngụ ngôn giọng châm biếm, như bài Chuôt đồng và chuột tỉnh – Ngày Nay số 78, ngày 26 tháng 9, 1937 – nhưng kém xa Thơ Ngụ Ngôn của Nam Hương. Thơ của Phạm Cao Củng đều làm theo lối cổ, chỉ được có một cái là hoạt, ngoài ra không có gì đặc sắcộ

CTHÐ: Vết tay trên trần, Nhà Mai Lĩnh, Hà Nội, xuất bản năm 1936 là tác phẩm thứ nhất của Phạm Cao Củng; tập tâm lý tiểu thuyết Kinh Hoàng, Nhà Cộng Lực, Hà Nội, xuất bản năm 1940 là tác phẩm cuối cùng của Phạm Cao Củng, Nhà tiểu thuyết trinh thám duy nhất của Việt Nam.

About these ads

4 Responses

  1. Thành thật cảm ơn Nhà Văn HOÀNG HẢI THỦY đã đem nhiều tâm sức thực hiện bài viết rất giá trị với những ai ưa chuộng văn chương và muốn tìm hiểu về văn học.
    Một bạn hữu với tôi, nhân lúc đọc một bài viết có giá trị lâu bền và ưa thích, anh ta thường thốt lên một lời cảm kích: “Trái đất vẫn quay và xin cảm tạ ĐỜI vẫn còn những văn nhân, thi nhân và nhiều tác giả, viết ra những gì để chúng ta đáng đọc!”.
    Xin hân hạnh viết lại lời bạn tôi để kính tặng Nhà Văn HOÀNG HẢI THỦY nhân dịp được đọc bài viết trên. Kính chúc Nhà Văn CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG thêm nhiều bài viết được bạn gần xa ưa thích.
    Vân Võ Hoài Phương (THỤY ĐIỂN)
    *( vanvohoai@hotmail.com
    http://sotayvannghe.blogspot.com )

  2. “…Sau năm 1954 ông là Nhà Văn Di Cư sống và chết khổ cực nhất ở Sài Gòn. Tôi sẽ viết một bài riêng về Nhà Văn Lê Văn Trương và tiểu thuyết Trường Ðời của ông….” Bác Hoàng ơi, cháu rất mong được đọc bài viết của Bác về nhà văn Lê văn Trương, cháu đã được đọc vài bài, hình như ít người muốn viết về cuộc sống cực kỳ khổ của nhà văn đã một thời rất vang tiếng, hình như có điều gì đó làm các tay viết “ngại”. Xin cám ơn Bác trước

  3. Kính thưa công tử Hà Đông

    Theo tui được biết nhà thơ nhà báo Nguyễn Vỹ là người gốc Quảng Ngải không phải Bắc kỳ .

    Minh Phạm Sydney

  4. Kính Chào CTHD.

    Nhà văn Phạm Cao Củng viết nhiều mẩu truyện ngắn loại trinh thám
    trên báo Ngôn Luận trong cột Mỗi Ngày Một Truyện khoảng những năm 1960…
    Hồi còn là học sinh tiểu học chúng tôi không bỏ sót bài nào của cột này.
    Hình như CTHD cũng viết cho cùng tờ báo vào khoảng thời gian đó,
    nhưng ở tiết mục khác ?
    Bây giờ tôi vẫn không quên một số tên những người làm, viết báo tên tuổi như Hoàng Hải Thủy, Phạm Cao Củng, Họa sĩ Văn Hiếu…vv

    Chúc CTHD đầy sức khỏe

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 132 other followers

%d bloggers like this: