Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 1)

Vụ án mạng có nhiều người đàn bà tới làm chứng. Đàn bà trẻ, già, đẹp, xấu, mập bự, gầy ốm… Đủ loại, đủ hạng. Trong số những người đàn bà đẹp, thanh lịch đến làm chứng Tôn Thất Ái Xuân là người đẹp nhất. Đôi chân của nàng là bộ phận đẹp nhất trong thân thể gợi cảm của nàng. Ái Xuân thường bận y phuc phụ nữ Tây phương – nôm na là mặc đầm – và đôi chân, bộ giò của nàng khi nàng mặc váy đầm làm cho bọn đàn ông phải thất sắc. Phụ nữ Việt mà bận đồ đầm sang, đẹp đến như Ái Xuân là nhất nhì Sàigòn đẹp lắm Sàigòn ơi… Nhìn ngắm Ái Xuân trong bộ đồ đầm người ta thường yên trí nàng là người từng sống nhiều năm ở Pháp – khi nói đến Pháp, người ta nói đến Paris, tất nhiên – nhiều người chẳng biết gì về đời tư của Ái Xuân cho rằng nàng là người sống từ nhỏ trên đất Pháp. Nhưng thực ra Ái Xuân mới chỉ được sống có sáu tháng ở Pháp. Đó là thời gian nàng đi theo cô em gái tỉ phú của nàng. Chuyến đi tháp tùng có nhiều buồn hơn vui. Song giá trị con người của Ái Xuân không phải là những bộ y phục đẹp nàng khoác lên thân thể tuyệt diệu của nàng,

Chỉ cần nhìn thoáng qua Ái Xuân người ta – ngay cả những người năng khiếu nhận xét yếu nhất, cũng biết nàng không phải là người đàn bà tầm thường. Nàng có dáng vẻ, thái độ của một thiếu phụ thật giầu tiền, sang trọng, lịch sự, học thức. Nàng là bông hoa tô điểm cho cuộc đời, là người thiếu phụ đa tình, quyến rũ và chỉ cần nhìn đôi mắt long lanh như nước hồ thu của nàng người ta cũng biết nàng là người đàn bà đã qua nhiều cuộc tình trong đời.

Ái Xuân biết nàng đẹp, biết nàng được đàn ông thèm muốn, khao khát, ao ước, mơ màng được gần, được yêu nàng. Nhưng nàng không vì cái biết đó mà kiêu căng, hợm hĩnh, và do hợm hĩnh mà trở thành đáng ghét như đa số những cô gái trẻ tuổi chưa có kinh nghiệm sống. Phụ nữ đẹp mà kiêu căng, nét mặt lúc nào cũng khinh khỉnh như muốn nói vào mặt mọi người: “.. Không đáng được lọt vào mắt xanh của tui. Còn lâu mới được tui để ý.. Đi chỗ khác chơi..” là một điều dại dột, một sai lầm đáng tiếc. Ái Xuân không phạm vào sai lầm đó.

Với nhà chức trách, tức là với các nhân viên Ty Cảnh sát điều tra về vụ án mạng, Ái Xuân khai nàng tên là Tôn thất Ái Xuân, nàng đến Đàlạt không phải là để nghỉ mát. Đàlạt là thành phố nàng thường sống. Mỗi năm nàng sống sáu tháng ở Sàigòn, sáu tháng ở Đàlạt. Tuy vậy lần này nàng về Đàlạt vì một việc đặc biệt: đó là việc đợi Tòa Án làm nốt những thủ tục cuối cùng cho nàng ly dị với bác sĩ Vincent Trần văn Đẩu, chồng nàng.

Bác sĩ Vincent Trần văn Đẩu thường được các ông bạn, thân cũng như sơ, gọi là Vanh Xăng Đẩu hay Đẩu Vanh Xăng – Vingt Cents Đẩu, Đẩu Vingt Cents – tức Đẩu Hai Cắc, Đẩu Hai Mươi Xu – Tên gọi đùa rỡn nhưng gây đau đớn, bực bội cho đương sự và cho những người thân của đương sự, tuy là tên gọi đùa nhưng lại có khá nhiều sự thực. Giá trị con người của Đốc-tơ Đẩu không đến nỗi chỉ là hai mươi xu, tức hai cắc; nó đắt hơn thế nhưng không đắt hơn bao nhiêu. Vincent Đẩu cũng bực bội vì cái tên Đẩu Vanh Xăng nhưng đương sự cũng không bất mãn bằng Ái Liên, người vợ đẹp, sang của Y.

Tôn Thất Ái Xuân khai về vụ án mạng: nàng về Đàlạt đợi tòa tuyên án ly dị, trong thời gian chờ đợi nàng gần như ở ẩn để tránh phải gập mặt ông chồng. Vincent Đẩu là đàn ông nhưng lại có tính nết của đàn bà, con gái. Đẩu yếu đuối về tình cảm, không quyết đoán, thiếu tự ái và tự trọng, nhất là trong việc đối xử với người vợ trẻ, đẹp, sang, học thức, đa tình. Vincent Đẩu không bao giờ cho là mình bị vợ chán ghét. Cho đến giờ này khi tòa sắp cho hai người ly dị, Đẩu vẫn tin Ái Xuân chỉ vì giận Y ham chơi hơn làm việc, Y có số đào hoa được nhiều đàn bà yêu mê và vì Y chăm chỉ, sốt sắng đáp ứng những cuộc tình ngoại gia đạo ấy nên vợ Y mới nạp đơn xin ly dị. Vincent Đẩu vẫn khơi khơi tin rằng việc Ái Xuân đòi ly dị chỉ là hành động cảnh cáo, nếu được gần nàng Y sẽ thuyết phục được nàng bỏ ý định ly dị. Vợ chồng sống ly thân đã ba năm nhưng Vincent Đẩu vẫn tự coi Y là người có vợ. Mỗi lần có dịp Đẩu vẫn nói nhiều, thật nhiều, để thuyết phục Ái Xuân trở lại mái ấm gia đình. tức là trở lại sống đời vợ chồng với Y. Đọc những sách báo ngoại quốc giảng về tâm lý phụ nữ Đẩu thấy người Phú Lang Sa dậy nhau rằng đàn bà nhiều khi xúc động, tha thứ, quên đi tội lỗi hoặc quên hờn giận khi họ thấy đàn ông khóc, và đàn ông khi nào cần khóc cứ khóc; nước mắt nhiều khi làm được nhiều việc lời nói không làm được. Nên mỗi lần, đây là những lần Đẩu gập vợ, Đẩu khóc nức nở, khóc nỉ non, khóc nghẹn ngào, khóc sụt sùi, khóc thút thít, khóc hu hu, khóc như mưa như gió; nước mắt Đẩu tuôn ra thật nhiều; trong đó có cả nước mũi.

Khác với lời đoan quyết của những tay tổ sư tâm lý Phú Lang Sa, Ái Xuân không xúc động mảy may trước số nước mắt, nước mũi hơi nhiều của người đàn ông mà càng ngày nàng càng thấy không xứng đáng làm chồng nàng. Đúng ra phải nói là người đàn ông nàng không yêu, không thương. Phải chứng kiến và chịu đựng những màn khóc thảm của Vincent Đẩu nàng chỉ thấy bực bội, thấy lố bịch và thấy hối hận vì đã để cho Đẩu gập nàng. Để tránh gập Đẩu lần này về Đàlạt chờ án ly dị nàng không ngụ ở khách sạn lớn – nếu nàng ngụ ở khách sạn, Vincent Đẩu cũng về ngụ ở khách sạn ấy, và nửa đêm, gà gáy.. lúc nào Y cũng có thể mò đến gõ cửa phòng nàng, lúc nào Y cũng có thể quấy rầy nàng bằng điện thoại. Làm sao nàng chịu nổi. Vì vậy lần này nàng đến ở nhà bà Tá.

Bà Tá không phải là bà vợ góa của một ông Thiếu tá, Trung tá hay Đại tá nào – một ông sĩ quan cấp Tá đã hy sinh vì nước hoặc đã giã từ võ khí và binh nghiệp để về nơi yên nghỉ ngàn đời – bà Tá trước đây hai mươi mấy mùa lá đổ làm vợ một ông tên là Tá nên bà được người đời gọi là bà Tá. Vì người đời có thói quen gọi ngắn gọn cho được việc: Ông Tướng, bà Tướng, ông Tá, bà Tá, ông Tỉnh, bà Tỉnh, ông Quận, bà Quận, bà Tá được người đời cho là ông chồng bà thời sinh tiền là Thiếu tá, Trung tá chi đó trong quân đội. Bà Tá không cải chính sự sai lầm này. Nhiều lần Tình, cô con gái duy nhất của bà Tá, nghe bà mẹ nói đến ông bố bằng giọng nói và vẻ mặt trang trọng: “Ông Tá nhà tôi mà còn sống thì năm nay.., không có cổ cánh gì, không công lao trận mạc gì.. ít nhất ổng cũng là Đại tá..” Nhiều lần khác Tình nghe mẹ nàng đoan quyết là nếu còn sống năm nay ông Tá phải là Trung tướng và chắc chắn là đời sống của bà không đến nỗi phải khổ sở như thế này. Hơn ai hết Tình biết ông thân sinh của nàng tên cúng cơm là Tá, không ở trong quân ngũ ngày nào. Còn về nghề nghiệp của ông thì nàng không biết chắc. Dường như ông Tá làm khá nhiều nghề: thợ may Tây, buôn hàng chuyến Hà nội- Sàigòn, thư ký đồn điền cao su, có người còn nói có thời ông làm thợ hớt tóc.

Trong thời gian mấy năm gần đây, kể từ ngày bà Tá nghiện rượu nặng – bà uống rượu lâu rồi nhưng bà chỉ nghiện nặng khoảng mấy năm gần đây – trên cõi đời này chỉ còn một mình Tình biết ông thân của nàng tên là Tá. Đây là trường hợp “lộng giả thành chân” rất thường thấy xẩy ra với những người nghiện rượu và thần kinh bất ổn, bà Tá thoạt đầu nói ông chồng bà là Thiếu tá để đùa chơi, và để rồi sau đó bà yên trí ông chồng bà là sĩ quan thật.

Trở lại với Tôn Thất Ái Xuân và lý do nàng đến ở nhà bà Tá. Nhà này không phải là khách sạn theo đúng nghĩa khách sạn nhưng vẫn tiếp khách trọ như khách sạn. Nói đúng ra nhà này là một tiểu khách sạn hành nghề theo lối thủ công nghiệp, gia đình, khách toàn là người quen hoặc do khách cũ giới thiệu khách mới. Đúng hơn đó là một nhà trọ, lương thiện, chỉ tiếp được ít người vì không có nhiều phòng. Và đặc biệt là không nhận khách mướn giờ, không nhận những cặp nam nữ đến mướn phòng một đêm, nói là để ngủ nhưng thực sự là để làm với nhau những việc cần dùng đến cái giường, cần nằm nhưng không phải để ngủ.

Nhà bà Tá là một vi-la có lầu, có vuờn hoa, cây cảnh, có lối sỏi đi trong vườn khá rộng. Ba căn phòng trên lầu được chuyển hóa thành ba phòng trọ có tạm đủ tiện nghi, tức là phòng nào cũng có đèn điện, nước máy, cầu tiêu, nhà tắm riêng. Đặc biệt Đàlạt quanh năm mát mẻ nên không cần có quạt máy hay máy lạnh. Khách trọ không cần phải cầm khăn mặt, bàn chải đánh răng có thuốc đánh răng bơm sẵn, hộp sà-bông, đứng chờ nhau trước cửa phòng toa-lét chung và chửi thầm nhau mỗi buổi sáng.

Cô Lê thị Xuân Tình, cô con gái của bà quả phụ Lê văn Tá, nhũ danh Đào thị Hường, cũng là một người chứng quan trọng trong cuộc điều tra vụ án mạng này.

Câu chuyện khởi đầu vào một buổi chiều ngày Thứ Năm trong tuần – Ái Xuân nhớ rõ chiều đó là chiều ngày thứ năm vì hai ngày sau là sáng ngày Thứ Bẩy, và sáng ngày Thứ Bẩy là ngày nàng cùng luật sư ra tòa để nghe tuyên án – và buổi tối ngày Thứ Năm đó là ngày Ái Xuân rời nhà bà Tá để vể ngụ ở khách sạn.

Lý do Ái Xuân rời nhà bà Tá, tức là nàng không còn phải tránh mặt Vincent Trần văn Đẩu, chồng nàng, người chồng khóc mếu, bệu nhệch của nàng, sẽ được nói đến trong những hồi sau.

Ái Xuân rời nhà bà Tá lúc 5 giờ chiều, nàng đến mướn phòng trong khách sạn Palace. Lúc 11 giờ đêm ấy nàng trở lại nhà bà Tá.

11 giờ đêm Ái Xuân trở lại nhà bà Tá để làm gì ?

Nàng trở lại đó để lấy cái sắc tay, cái sắc dẹp như quyển sách, nàng bỏ quên trong ngăn kéo bàn ngủ trong căn phòng nàng ngụ trên lầu nhà bà Tá.

° ° °

Chiều ngày Thứ Năm ấy Ái Xuân ra khỏi nhà bà Tá lúc 5 giờ. Vào lúc 4 giờ hai cái va-ly và hộp đựng đồ trang điểm – hộp đồ trang điểm vuông vức của phụ nữ Tây phương trông giống như cái hòm đựng đồ nghề của những anh thợ cạo rong ở những tỉnh nhỏ Bắc kỳ ngày xưa. Ngày xưa đây là những năm trước 1945 – đã sẵn sàng chờ theo nữ chủ nhân của chúng ra khỏi nhà. Ái Xuân, sau khi xếp đồ vào va-ly, nằm nghỉ vài phút trên giường.

Đó là lúc bà Tá trở dậy sau giấc ngủ trưa đầy mộng mị làm đầu óc bà nặng như đá. Trưa nào bà cũng uống rượu và trưa nào bà cũng ngủ. Uống say, bà ta cần ngủ và ngủ dậy bà cần uống cho say. Những ngày sống của người đàn bà nhiều tật xấu này cứ trôi đều như thế: rượu rồi ngủ, ngủ rồi rượu. Bà ta ăn ít và gần như không cần ăn cũng sống.

Bà Tá cần rượu nhất, nhì đến bạn. Bạn để được nói chuyện tục, để chửi thề không khác gì bọn đàn ông lỗ mãng. Bạn của bà là một người đàn bà cũng đặc dị không kém. Bà Tá vẫn gọi bà này là “Người đẹp”, đôi khi là “Người đẹp nhất cõi đời này..”

“Người đẹp” bạn thân của bà Tá là một bà Me Tây. Mạc Ta là tên nàng. Bà Tá năm mươi, Mạc Ta mới khoảng ba muơi sáu, ba mươi bẩy tuổi. Bước vào chốn giang hồ từ những năm mười sáu, mười bẩy tuổi nên tuy chưa nhiều tuổi Mạc Ta là người biết khá nhiều về tình dục và đàn ông. Mạc Ta mới thật là bà Tá; ông chồng Tây của nàng nguyên là một vị Cô-lô-nền trong quân đội Viễn Chinh Pháp Hải ngoại, tên tắt của lực lượng này là I.F.O.M = Infanterie Francaise d’Outre Mer. Ông Cô-lô-nền đã rời Đông Dương để trở về mẫu quốc năm 1954. Bà Me Tây Mạc Ta Hoa lưu luyến quê hương, tổ quốc, nhất định không đi theo ông chồng. Có lẽ vì buồn nhớ đất Đông Dương, vì phải xa người vợ Việt, tức là xa Mạc Ta, vì thiếu thuốc phiện, về Pháp được hơn một năm ông Cô-lô-nền lăn cổ ra chết. Trong di chúc của người quân nhân già Phú Lang Sa giầu tình cảm và đèo bòng vợ nọ, con kia có khoản cho Mạc Ta thừa hưởng một số tài sản. Tuy phần gia sản này chẳng có gì lớn lắm song việc chia chác cũng gây phiền nhiễu cho những người con của ông Cô-lô-nền – Ông góa vợ từ trước khi sang Đông Dương – Đám con ông nhờ luật sư dàn xếp với Mạc Ta. Mạc Ta bằng lòng ngay khi luật sư đại diện thân chủ đề nghị nàng được quyền thừa hưởng hai căn nhà của ông Cô lô nền, một nhà ở Sàigòn, một nhà ở Đàlạt và đưa ngay cho nàng một khoản tiền mặt.

Bà Tá thường nói:

- Mấy cha Ba Tầu nói: “.. Phiện nhị, tửu tam, trà độc ẩm..” Đúng không chê vào đâu được. Hút thuốc phiện phải có hai người, và chỉ hai người thôi, ba người là thừa một. Uống rượu phải có ba người mới vui. Còn anh uống trà, trà Tầu, trà Ta, trà Tây, cà phe gì cũng vậy, là cu li nhất, uống một mình cũng được. Nhưng uống rượu phải có ba người. Mạc Ta ơi.. Moa với toa uống rượu với nhau đây là ba người. Toa có biết tại sao chỉ có đằng ấy mí tớ thôi mà tớ lại nói là ba người không ? Hề.. Hề.. Vì một mình toa bằng hai người khác. Một mình Sê Ri bằng hai thằng đàn ông. Hơn ấy. Một mình Sê Ri bằng năm thằng đàn ông. Nhưng mìnnh cứ cho là bằng hai đi. Sê Ri đấu hót bằng hai thằng đực. Ngồi với Sê Ri tuy chỉ có một mà vẫn là hai người…

Đến lúc này chúng ta đã có thừa lịch sự để gọi nữ nhân vật quả phụ Lê văn Tá, nhũ danh Đào thị Hường, bằng cái tên hợp nhất với đương sự là Mụ. Mụ Tá và Mạc Ta khi nói chuyện với nhau dùng rất nhiều tiếng lóng của dân du đãng, dân bụi đời. Hai người ăn nói ngổ ngáo, thô tục không khác gì bọn bợm nhậu đàn ông.

Và trong lúc Mụ Tá vừa ngủ trưa trở dậy, ngồi uống cà phê, hút thuốc lá, ngáp, chờ Sê Ri Mạc Ta sang nhà, thì Tình – người thiếu nữ được mẹ đăt cho cái tên gợi cảm là Xuân Tình nhưng cuộc đời cho đến lúc này lại nhẵn thín chẳng có qua một xu teng tình ái nào cả, đang có chuyện khổ tâm: nhà trọ chỉ có mỗi một bà khách mà bà này lại bất mãn bỏ đi ở nơi khác. Tình mới thực là chủ nhân nhà trọ không tên này. Nàng lo buồn vì nàng phải làm sao kiếm ra đủ tiền cho hai mẹ con nàng sống – nặng nhất là khoản tiền rượu của bà mẹ nàng – mà nhà thì càng ngày càng ít khách đến ở. Cứ tình trạng này kéo dài thì đến tiền ăn của hai mẹ con nàng cũng không lo nổi, đừng nói đến những khoản tiền chi cho Cognac với Martell.

Mạc Ta sống trong căn nhà cũng làm theo kiểu vi-la ngay đàng sau nhà của Mụ Tá. Cái gọi là vi-la của Mạc Ta, theo đúng kiểu vi-la cô-lô-nhần, có bốn phòng: phòng khách, phòng ăn, hai phòng ngủ. Đi qua sân tới nhà bếp. Vì ít khi nấu ăn, nhà bếp của Mạc Ta gần như bỏ hoang, chuột tự do làm ổ. Mạc Ta sưả một căn phòng nhỏ ngay trên nhà làm gian bếp. Án mạng xẩy ra trong căn phòng nhỏ đươc dùng làm bếp đó.

Mạc Ta sống một mình với một cặp chó Nhật. Hai con chó thật hỗn và mất dậy. Một chị người làm hai ngày mới tới dọn dẹp, quét nhà, nấu ăn, giặt rũ một lần. Mạc Ta trả công người làm khá cao nhưng không chị người làm nào hầu được nàng lâu. Nguyên nhân là Mạc Ta sống quá bê bối và những người đàn bà nghèo nhưng lương thiện đến làm cho Mạc Ta đều không muốn bị mang tiếng. Mạc Ta sống một mình nhưng nhà nàng lại có nhiều đàn ông ra vào.

Mạc Ta đa dâm chứ không phải đa tình. Gần bốn mươi tuổi và từ năm mười lăm tuổi đến giờ nàng đã gần không biết bao nhiêu người đàn ông, sự đòi hỏi dục tình của thân xác nàng vẫn không suy giảm. Mụ Tá chỉ cần rượu và chỉ có rượu thôi, Mạc Ta cần rượu và cần cả đàn ông khỏe mạnh.

° ° °

Tầng dưới của vi-la cũng có bốn phòng như trên lầu. Mụ Tá chiếm một phòng, Tình một phòng. Phòng ngoài là phòng khách và phòng ăn. Bàn ăn để đó nhưng hai mẹ con ít khi ngồi ăn chung với nhau.

Tình đi đi, lại lại ở dưới chân cầu thang. Nàng muốn đi lên lầu thuyết phục bà khách trọ lịch sự ở lại nhưng nàng ngần ngại vì chuyện phải hạ mình năn nỉ. Hai nữa nàng thấy bà khách tuy sang nhưng vẫn có cái vẻ gì đó làm cho nàng không có cảm tình. Tuy không biết gì về đời tư của Tôn thất Ái Xuân, Tình cảm thấy cái đời tư ấy chẳng có gì là cao đẹp. Nhưng khách trọ là khách trọ, Tình chỉ không ưa những bà khách đem đàn ông về nhà, những ông khách gần nửa đêm mới đến hoặc quá nửa đêm mới về. Tình thấy bà khách tên là Ái Xuân sống kín đáo và lặng lẽ. Từ ngày tới đây Tình không thấy bà ta có khách đàn ông. Tình, với tư cách chủ nhà trọ, không có quyền lãnh đạm với bà khách tốt như bà khách Ái Xuân.

Sau một hồi do dự Tình lên lầu, nhưng tới trước cửa phòng Ái Xuân nàng lại ngần ngại không muốn gõ cửa.

Đúng lúc ấy cửa phòng mở, bà khách sang hiện ra.

Ái Xuân là người đàn bà đẹp.

Người đàn bà đẹp không chỉ đẹp trong một lúc nhất định nào đó, người đàn bà đẹp là lúc nào cũng đẹp, càng nhìn càng thấy đẹp. Ái Xuân thuộc loại đàn bà siêu đẹp đó. Nhìn nàng lúc nào người ta cũng thấy nàng đẹp nhất. Thời gian đối với Ái Xuân chỉ có hiện tại. Người ta không thể nhìn nàng mà đoán biết được nàng bao nhiêu tuổi. Người tinh tế lắm cũng chỉ có thể đoán nàng trạc ba mươi.

Ái Xuân không cố ý dấu tuổi tác của nàng. Nhưng từ lâu rồi nàng đã thấy trên cõi đời này chỉ có những em nữ sinh, tức những em thiếu nữ, những bà già không còn hy vọng gì ở tình yêu, và những chị đàn bà ngu ngốc, đần độn là hay nói thật, hay để đàn ông biết số tuổi thật của mình.

Nàng có khuôn mặt trái soan, đôi mắt mầu nâu hạt giẻ, mũi nàng hơi cao như mũi đầm lai mà nàng lại không phải là đầm lai. Da nàng trắng, má và môi nàng hồng mà không cần đến mỹ phẩm. Khuôn mặt nàng, toàn thân nàng có cái vẻ sang thiên phú, cái vẻ đẹp trời cho này không một mệnh phụ phu nhân hay bà vợ một nhà tỉ phú nào có thể nhờ tay người giúp, nhờ học tập, nhờ bắt chước mà có.

Nhưng vẻ đẹp nhất của Ái Xuân, cái quí nhất của nàng là cái vẻ bàng bạc như có hào quang tỏa sáng, như da thịt nàng có rắc một làn phấn mịn làm bằng chất bạch kim. Đó là chưa kể nàng còn đẹp thêm, còn quyến rũ nhiều hơn nhờ những bộ y phục thật sang, thật hợp với nàng, những bộ y phục mà chỉ có khiếu thẩm mỹ tuyệt vời của nàng mới có thể giúp cho nàng có.

Ngay lúc này, khi Xuân Tình gập nàng ở cửa phòng, Ái Xuân bận chiếc kimono lụa hồng. Nàng bận kimono đẹp hơn cả đào xi-nê Nhật Bổn chính cống.

- Cô Tình. Tôi đang cần gập cô.. Mời cô vào…

Nghe Xuân Tình nói lí nhí về chuyện đi, ở, Ái Xuân nói:

- Lỗi tại cô. Cô còn nói chi nữa…

Vừa nói ra câu đó Ái Xuân cảm thấy hối ngay.

Nàng đã từng chỉ huy bọn gia nhân, đầy tớ trong nhà, nàng đã từng đối phó với những ông giám đốc ngân hàng, những ông quản đốc công xưởng, những ông chủ sở cũng như với những anh bồi khách sạn lưu manh, những anh quản lý nhà hàng – thường được gọi bằng cái tên Mét Đ’ôten – và kinh nghiệm cho nàng biết người đàn bà thông minh không nên bao giờ nói ra những lời trách cứ người khác. Nàng không hề đọc sách Minh Tâm Bảo Giám nên nàng không biết rằng các ông quân Tử Tầu ngày xưa có lời dậy người đời là chỉ nên biết những cái tốt của người và quên đi những cái xấu, cái lỗi của người; lời dậy ấy, truyền qua cả mấy ngàn năm đến nay vẫn còn được ghi trong sách vở – Ái Xuân tự nhiên biết nàng nên làm như thế.

Xuân Tình hai mươi bốn tuổi – con gái thời nay hai mươi bốn tuổi bắt đầu bị coi là lỡ thời, ế chồng – Nàng có mái tóc dầy, mượt như nhung, tấm thân tượng thần Vệ nữ. Nàng đẹp nhưng Tình không biết là mình đẹp, nàng che dấu tấm thân tượng đá nữ thần trong những bộ y phục bà già – không những chỉ bà già suông mà còn là bà già giết giặc – nàng không biết trang điểm. Bộ ngực nở, đúng ra đôi vú căng, săn, của Xuân Tình chan chứa tình xuân – có thể ví với ngực hai cô đào Sophia Loren, Gina Lollobrigida thời hai cô đào điện ảnh này đang cực thịnh phong độ – nhưng những chiếc áo dài nàng bận đều không có eo, tức là không có “co” – áo dài của nàng từ trên xuống dưới, từ trước tới sau, cứ đuồn đuỗn và cứ thẳng tuồn tuột. Trong nhà Tình bận những chiếc áo cánh, áo bà ba, áo sơ mi, áo len quá rộng. Bộ ngực của nàng không bao giờ có dịp biểu diễn sự nổi bật của nó.

Tình đứng bên cạnh bàn, nàng di động ngón tay có cái móng tay trắng, rất sạch, trên tấm khăn trải bàn trắng tinh.

Ái Xuân không nghe rõ tiếng nói cấm cẳn và lí nhí của Tình :

- Má tôi… tôi nưã.. rất buồn khi thấy bà đi…

Ái Xuân mỉm cười với hình nàng trong tấm kiến, nàng cầm chiếc bàn chải lên chải nhẹ mái tóc.

Như chưa hết hy vọng giữ được bà khách ở lại, Tình nói tiếp:

- Thưa… nếu bà có điều gì không được vừa ý..

Câu nói đứa quãng của Tình cho Ái Xuân biết Tình muốn nói: “Nếu có điều gì không được vừa ý xin bà cho biết. Chúng tôi sửa đổi.. Bà sẽ hài lòng nếu bà ở lại..” Nàng cắt đứt niềm hy vọng mong manh của Tình bằng câu:

- Có gì không vừa ý đâu cô.

Nói là không có gì nhưng ngay sau đó Ái Xuân nói một câu dài về nguyên nhân làm nàng không thể ở lại nhà Xuân Tình :

- Cô Tình à.. Khi tới đây tôi có nói với cô lđây không phải là lần thứ nhất tôi đến Đàlạt; tôi có nhiều chỗ ở rất tốt trong thành phố này. Tôi cũng nói là tôi tới ở đây vì một lý do riêng, trừ em gái tôi, tôi không muốn ai biết tôi ở đây. Nhưng hôm qua có người gọi điện thoại đến hỏi có tôi ở đây không – chẳng cần phải dấu cô, tôi chắc cô đã biết người hỏi là ai rồi – bà mẹ cô trả lời có tôi ở đây, dù tôi đã dặn là đừng nói.

Ái Xuân đứng dậy, nàng mỉm cười và giọng nàng dịu dàng hơn:

- Tôi cũng rất buồn vì không có dịp ở lại đây lâu hơn…

Và nàng đổi giọng:

- Cô cho tôi thanh toán tiền.

Ái Xuân quay mặt nhìn vào tấm kiến, Xuân Tình không còn biết nói gì ngoài câu:

- Thưa bà vâng.

- Tôi đi ngay chiều nay.

- Vâng.

Lúc này là 4 giờ 30 chiều. Giờ Đàlạt sương mù.

° ° °

Ái Xuân bỏ quên chiếc sắc tay bằng kim khí dẹp như quyển sách của nàng trong ngăn kéo bàn ngủ.

Khi đi xuống thang lầu Ái Xuân nghe tiếng giầy cao gót lách cách bên dưới. Không cần nhìn mặt nàng biết người đàn bà đi đôi giày cao gót này là ai.

Ngay hôm mới tới Ái Xuân đã gập người đàn bà này. Và vừa thấy mặt chị ta nàng đã ghét cay, ghét đắng. Mạc Ta Hoa, như đã nói, là người đàn bà dâm đãng ra mặt. Mạc Ta Hoa còn thuộc loại đàn bà không chịu già.

Năm năm trước, khi trên giải đất thường được gọi văn huê là “giải đất hình chữ S” – một tên khác là Indochine, tức Đông Dương, một tên khác nữa là Indochine Francaise, tức Đông Pháp – còn có sự hiện diện khá đông của những ông sĩ quan quân đội Phú Lang Sa, những ông Cập-pi-ten, Com-măng-đăng, Cô-lô-nền đội mũ képi, mang lon vạch trắng, vạch vàng trên cầu vai áo; trong số có nhiều ông thích hút thuốc phiện, đánh bạc ở những sòng Kim Chung, Đại Thế Giới và lấy vợ người bản xứ, Mạc Ta Hoa là một bà me Tây.

Bẩy tám năm trước Mạc Ta Hoa còn là Me Tây, nhưng thực ra nàng đã là Me Tây từ lâu lắm. Ông chồng người Pháp đầu tiên của nàng là một ông Át-dzuy-đằng – tiếng Việt là Thượng sĩ, tên nôm là Quản – nàng lấy ông Quản Tây năm nàng mười bẩy tuổi. Nàng biết đàn ông, tức nàng mất trinh, năm nàng mười lăm. Nếu nàng có mặt ở Hà nội ba mươi sáu phố phường khi ông Vũ Trọng Phụng còn sống chắc hình ảnh nàng đã được ông nhà văn làm cho bất tử trong tác phẩm Kỹ Nghệ Lấy Tây.

Khi chuyện này xẩy ra Mạc Ta Hoa trạc từ ba mươi nhăm đến bốn mươi tuổi. Nàng có dáng người hơi cao, loại đàn bà mình dây và trường túc. Mạc Ta vẫn tự giới thiệu và tự khoe người mình dây, trường túc như nàng là người làm tình không biết mệt; riêng nàng, nàng chưa bao giờ gập đối thủ làm nàng phải đầu hàng. Đặc biệt nàng hay nói câu: “Lẳng lơ cũng chẳng có mòn…”

Mạc Ta đi vào phòng bà Tá. Cặp chó Nhật lon xon đi quanh chân nàng. Cặp chó này xứng đáng là cặp chó hỗn nhất thế giới. Tên tuổi, hình ảnh chúng lẽ ra phải được có trong Sách Kỷ Lục Guinness.

Một con cẩu trong hai con cẩu hỗn này chạy quẩn quanh chân Ái Xuân. Như mừng rỡ nó chồm lên cắn yêu vào gấu váy đầm của nàng. Kết quả là mũi giày trắng của người thiếu phụ bi vấy bẩn vì vết chân con chó vừa chạy qua vườn cây ướt nước mưa đêm qua. Xuân Tình chạy tới đuổi chó:

- Thưa bà.. có sao không ạ ?

- Bẩn chút, cô Tình à. Nhưng không sao…

Tuy nói vậy nhưng trong lòng Ái Xuân rủa thầm cho con chó hỗn bị xe ô tô cán cho lòi phèo.

- Bà có còn bỏ quên gì không ạ ?

- Cám ơn cô. Chắc không có gì. Chào cô nhé..

Ái Xuân vào xe. Lúc đó là năm giờ chiều, nàng chưa biết là nàng có bỏ quên một vật trong nhà này.

Bà khách quý, đã quý lại còn là bà khách duy nhất trong lúc này, đi mất, Xuân Tình buồn rầu quay vào nhà. Nàng nghe tiếng cười the thé của Mạc Ta hợp ca, đồng ca, hòa ca với giọng cười khê nồng, khê nặc của mẹ nàng từ nhà trong vang ra.

Sự hòa tấu của hai giọng cười ghê rợn đó làm cho Xuân Tình phải nhăn mặt như nàng Tây Thi, thôn Trữ La, nhăn mặt khi đau bụng.

Khi ở bên nhau bà Tá và Mạc Ta gợi cho người ta nhớ đến hai anh hề Laurel và Hardy của điện ảnh Hollywood. Hai anh Mập, Ốm. Bà Tá là anh Mập Hardy, Mạc Ta là anh Ốm Laurel.

Càng có tuổi, càng nằm nhiều và uống rượu nhiều bà Tá lại càng mập phì. Mặt vuông, mũi huyếch, miệng rộng, môi dày, mắt ốc, lông mày rậm, nước da tai tái, mai mái, giọng nói ồ ề, uôm uôm như giọng đàn ông. Đó là những nét đặc biệt trên diện mạo của bà Tá.

Những lúc say rượu, mặt cúi xuống, đôi bờ vai đô vật nhô lên, đầu đu đưa qua lại, cổ họng thốt ra những tiếng khặc khừ, bà Tá như con trâu lên cơn điên:

- Mạc Ta.. Em… Cưng… Lại đây ví qua… lại đây mà…

Nếu có người lạ đi qua vườn, nghe được câu trên chắc chắn phải yên trí là trong phòng đang có gã đàn ông thô tục và ả đàn bà dâm đãng.

- Đem lại đây cho qua.. Đi.. Coi nào.. Lẹ lên.. Qua biểu hổng nghe qua uýnh à..

Mạc Ta Hoa ngồi vắt vẻo trên tay vịn của chiếc ghế bành kê bên cửa sổ, tay cầm chai rượu của bà Tá. Bà này kêu gọi nàng đem chai rượu trở lại.

- Qua biểu hổng nghe qua đè xuống qua uýnh ạ…

- Làm chi dũ dzậy?- Mạc Ta dẩu môi kiểu ngây thơ cụ – Có rượu một mình ôm lấy uống hết à. Cho người ta uống mí chứ..

- ..Ừa.. Cho chứ. Đem lại đây… Qua ví em cùng uống…

Vừa mập vừa lùn bà Tá có đôi chân yếu sịu, đi đứng khó khăn. Bà ta vốn lười đi, lười cả ngồi, trừ khi bị bắt buộc phải ngồi để uống rượu, để ăn, hay để đánh bài. Viêc đứng lên đi vài bước đến chỗ Mạc Ta là việc làm bà Tá không hề nghĩ tới, bà đành ngồi đó dùng miệng lưỡi chiêu hồi Mạc Ta.

- Đổ hết mẹ nó đi cho dzồi..

Mạc Ta làm bộ đổ rượu trong chai ra vuờn.

Bà Tá đập tay xuống bàn.

Rầm..! Mấy cái ly trên bàn thi nhau nhẩy đầm và toan rủ nhau lăn xuống sàn.

Mạc Ta vội đưa trả chai rượu. Nàng đặt lại mấy cái ly, giọng trách yêu:

- Làm gì dzữ dzậy ?? Cậu thô tục quá. Nhiều lúc mình cứ ngỡ cậu là đàn ông.

Cả hai người đền trên dưới bốn mươi tuổi, họ vẫn xưng hô với nhau cậu, cậu, tớ, tớ, mình, mình… loạn xị.

- Qua mà là đàn ông hả ?? Qua mà là đàn ông thì cưng chết ví qua lâu dzồi…

Đôi bạn đi vào cuộc đấu hót chớt nhả đầy những hiểu ngầm:

- Cậu là đàn ông thì cậu làm gì mình ??

- Làm gì hả ? Muốn biết làm gì lại đây qua làm cho biết liền một khi..

Xuân Tình định vào phòng nhưng nghe tiếng hai người nhả nhớt với nhau nàng dừng lại ở cửa phòng:

- Má… Má lại say rồi hả ?

Tình thảng thốt hỏi, bà Tá trả lời tỉnh queo:

- Say thì chưa say… Tui mới sương sương.. thui.

- Mới giờ này mà má đã..

- Đã làm sao ? Bộ cô muốn giờ này tui tập sì-po hay ra hồ câu cá ??

- Má làm ồn ào quá đi..

Mạc Ta nhí nhảnh :

- Xin lỗi nghe cưng…

- Dì Mạc Ta… Hai con chó của Dì phá quá. Tôi đã nhiều lần xin.. Dì sang chơi Dì đừng cho hai con chó của Dì sang theo..

- Bạc-đồng… Bạc-đồng Sê ri.. Ếch-kiu-zơ.. Moa có muốn cho chúng nó đi theo đâu, nhưng chúng nó cứ đi theo, moa làm sao được. Mình có tự do của mình, chó nó cũng có tự do của nó chứ..

Nhún vai như đầm, Mạc Ta nói với bà Tá:

- Như là bọn đàn ông chúng mê mình, chúng theo mình, chúng hầu hạ mình.. Chúng nó tự nguyện.. Mình đâu có quyền không cho chúng nó hầu hạ. Phải hôn, Sê-ri ?

Bà Tá khoát tay làm một cử chỉ bất cần đời:

- Ối chào.. Nói ví nó làm chi, Mạc Ta. Chúng mình dành thì giờ hưởng thụ những lạc thú ở đời. Khoái hơn..

Và, như một gã lính Lê-dương chính hiệu, như anh Tây say, mụ tung bàn tay có những ngón tay chuối mắn múp míp ra nắm lấy cổ tay Mạc Ta, kéo Mạc Ta ngã vào lòng mụ:

- Sê-ri… Chúng ta bụa.. Chúng ta được sinh ra đời để bụa, để hưởng thụ… Vi-vờ la boát-sông… Vi-vờ la-mua…

Mạc Ta lặp lại: “Vi-vờ la boát-sông.. Vi-vờ la-mua..” rồi rót rươu vào ly cho mụ Tá.

Xuân Tình nhăn mặt. Tuy đã quen thuộc với cảnh hai người đàn bà này níu kéo, ôm ấp, hôn hít, vuốt ve nhau, nàng vẫn thấy ghê rợn mỗi lần phải chứng kiến. Nàng nói sau khi cố nén tiếng thở dài:

- Không có tôi.. không biết bây giờ má ra sao..

Mụ Tá trề môi:

- Nàm thao cũng chẳng nàm thao. Lếu có sế lào cũng chẳng nàm chi.. Nàm chi cũng chẳng nàm chi.. Lếu có kí rì cũng chẳng nàm thao… Cô đừng có kể công nuôi dưỡng tôi.. Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng biển. Con nuôi cha mẹ, con kể từng ngày.. Rõ chán..

- Tôi phải lo cho má đủ thứ. Không có tôi giờ này Má ở trong viện dưỡng lão..

Rất hùng hồn mụ Tá ngắt lời Tình:

- Ở trong viện dưỡng lão, viện mồ côi, hay xách bị đi cốc ở Chợ Cũ, hay là nhắm mắt nhẩy từ trên cầu Bình Lợi xuống sông cũng là xong một kiếp. Nhẹ nhàng.. Kệ mẹ tôi. Ai khiến cô lo cho tôi..

Mạc Ta xen vào:

- Nhờ công lao nuôi dưỡng của chị bà mẹ chị được hưởng những gì sung sướng hơn người nào ? Kể dùm…

Tình nghiêm mặt:

- Xin lỗi Dì… Nếu tôi nhớ không lầm thì đã hơn một lần tôi yêu cầu Dì đừng chen vào chuyện mẹ con tôi..

Mạc Ta nghiêng người đưa cặp vú vào tận mặt mụ Tá:

- Sê-ri ơi.. Con gái mình ăn nói văn huê bỏ mẹ.. Đã.. nhớ không lầm.. nại còn.. hơn một nần… Phọt-mi-đáp…

Mụ Tá vỗ bộp bộp lên mông Mạc Ta, mụ hộc lên nhhư hóa dại:

- Cô-táp.. Lúc-ki…

Nhẫn nại một cách siêu việt, Tình vẫn dịu giọng :

- Tôi lo nhưng má không chịu để tôi lo, má cứ phá tôi..

Mụ Tá ngửng mặt lên, sừng sộ :

- ..Tôi phá ký gì cô?? Hỉ..? ..Hỉ?? Phá ký gì ? Cô làm ký gì mà tui phá ??

- Cả tháng nay nhà ta vắng khách.. Có mỗi một bà.. Bà ấy muốn ở yên.. Tôi đã dăn đi dặn lại má là má không được nói với bất cứ ai là có bà ấy ở đây.. Ông chồng bà ấy hỏi má nói ngay là có…

Mụ Tá khoát tay làm một cử chỉ biểu lộ sự khinh thị:

- Ồ.. Cô ả đó trốn chồng đến ở nhà mình.. Quí hóa gì. Muốn đi, cho đi luôn. Nó trốn chồng nó mình có trốn chồng nó đâu mà mình phải nói dối. Đứa nào đến ở nhà này phải là đứa đàng hoàng. Trốn tránh là gian, trốn tránh là hèn.. Mèo mả gà đồng.. Trốn chúa, lộn chồng… Không khá được…

Mạc Ta phụ họa:

-Vòa-là… Vòa-là.. Sê-ri phát ngôn nghe rất được. Bồng… Bồng… Gút.. Gút.. Tốt… Tốt…

Mụ Tá thở dài:

- Mí lỵ… thằng cha tô-lô-phôn đến hỏi có cái giọng nói dễ thương quá đi… Êm như nhung, dịu như lụa Hà Đông bên hông Hà Nội.. Giọng nói của lúy gợi cho moa nhớ người đàn ông yêu moa ngày xưa khi moa đang thời xuân sắc.. Người rất bảnh… rất… rất.. hào hoa.. Nếu biết rằng tôi đã có chồng.. Chời ơi.. Người ấy có buồn không..

Đang ngâm Thơ TTKH kiểu Tao Đàn, Mụ đột ngột đổi “tông”, tàn nhẫn nói với cô con gái:

- Thằng cha có giọng nói đễ thương ấy hổng có phải là ông bố cù lần của cô đâu. Đừng tưởng bở!

Tình lặng người. Làn môi nàng run run chứng tỏ nàng bị xúc động nặng, nàng bị xúc phạm, nàng tủi thân nhưng nàng không nói được nên lời. Nàng thấy rõ hai người đàn bà này, một người là bà mẹ ruột của nàng, đã sa đọa cả thể xác và tâm hồn. Không thể nói chuyện phải trái với họ. Lần nào nói chuyện phải trái hay cãi lý với họ nàng cũng thua. Họ xử dụng một thứ võ công quái dị hóa giải hết những lý lẽ đứng đắn của nàng.

Nhìn cô con giận đến xanh mặt mụ Tá thương hại :

- Tình con…

Mụ dịu giọng :

- Năm nay con đã hăm ba, hăm bốn rồi.. Con cần.. cần.. Con có biết con cần gì không? Con cần có thằng đàn ông thương yêu con, thằng đàn ông khỏe mạnh, thằng đàn ông biết cách làm cho đàn bà thung thướng..

Mạc Ta vỗ vỗ lên bờ vai nữ đô vật của mụ Tá:

- Sê-ri chẳng nên nặng lời với con bé quá. Nó còn trẻ, nó đâu có sống như mình, làm sao nó hiểu đời được như mình..

Mụ Tá đột nhiên nức lên:

- Vì nó không biết nên mình phải bảo cho nó biết.. Nhưng nó ngu ngốc, nó cứng đầu, nó không chịu nghe theo lời khuyên của mình…

Rồi mụ thổn thức, bộ ngực có hai bầu vú bự như hai cái giỏ đựng bình nước trà của mụ nhấp nhổm lên xuống:

- Moa rất buồn.. Moa buồn lắm.. Sao con gái moa nó không giống moa chút síu nào? Moa chỉ có mình nó là con mà nó lại không giống moa. Không biết nó giống ai. Nếu moa là đàn ông.., là bố nó, moa đã nghi nó không phải con moa. Nhưng chính moa đẻ nó ra, nó không phải là con moa thì nó còn là con ai nữa.. Nhưng tại sao con moa đẻ ra mà nó lại không giống moa?? Tại sao? Tại sao? Sê ri ???

Mạc Ta vỗ về:

- Đừng nói dzậy chứ! Sao nó lại không giống toa? Nó có nhiều cái giống toa lắm đí chứ. Nó giống toa nhất ở điểm nó đẹp. Nó cũng đẹp như toa vậy. Nhìn nó bi giờ moa biết ngày xưa toa bằng tuổi nó toa cũng đẹp như nó…

Câu bốc thơm không có qua một tí síu cái gọi là cơ sở thực tế nào cả của Mạc Ta có hiệu lực làm cho mụ Tá đổi sầu làm vui ngay lập tức:

- Nó đẹp, phải hông toa? Trông nó tình lắm, đĩ lắm đí chứ? Con gái moa mà toa.. Con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh..

Mụ gật gù tự đắc:

- Mẹ nào, con nấy.. Thật không sai.. Chỉ tiếc nó chưa biết tình yêu là gì…

“Tình yêu” được người đàn bà dị tướng này nói là “đàn ông”. Mạc Ta tiếp lời:

- Toa nói đúng. Nó chưa biết đàn ông, nhưng chưa biết không phải là sẽ không bao giờ biết.

Mạc Ta lên giọng phi-lô-dzốp:

- Quân tử Phú-lang-sa đã nói về bọn đàn ông: “Không tên nào tránh khỏi cái chết cũng như không tên nào thoát khỏi đàn bà..” Bọn đàn bà mình cũng vậy: chẳng có con nào thoát khỏi đàn ông. Sê-ri à…Sê-ri đừng có buồn. Rồi con mình nó sẽ biết đàn ông. Khi đó nó sẽ thông cảm chúng mình. Nó sẽ thấy chúng mình sống là đúng.

Mụ Tá nhìn cô con gái bằng cặp mắt nghi ngớ:

- Đàn ông thì thiếu gì. Tại nó không chịu biết. Moa nghi hay là… nó có cái gì…

Hai bàn tay mụ đưa lên vẽ vòng trong không khí để diễn tả hình dáng thân thể người đàn bà:

- Nó có cái gì… trong người nó không giống như bọn mình? Tại sao moa mí toa thích… mà nó lại không thích?? Nó gần hai mươi nhăm rồi. Khỏe mạnh chứ có đau yếu, bệnh tật gì đâu. Sao nó dửng dừng dưng với tình yêu? Moa ví toa hả.. Mười sáu tuổi mình đã quá xá quà xa dzồi…

Mạc Ta búng hai ngón tay vào nhau làm phát ra những tiếng tách, tách, đính chính :

- Toa se-szăng, moa keng-dzăng… Moa keng-dzăng sơn-lơ-măng..

Quên sự có mặt của Xuân Tình, người con gái chưa biết gì về Tình Yêu – Tình Yêu viết hoa – và đàn ông – đàn ông viết chữ thường – hai người đàn bà có cuộc đời nặng những dục tình đi vào cuộc tự nhận ai là người biết đàn ông trước.

Cho đến lúc Mạc Ta sửa soạn ra về. Mụ Tá níu lại:

- Về làm gì sớm thế? Mới có sáu giờ. Đã đến giờ đi ngủ đâu?

- Nói vậy là toa hơi quê đấy, Sê-ri ạ… – Mạc Ta đứng trước gương, đưa cây son lên môi – Tại sao lại cứ phải chờ đến khuya mới ngủ? Mình là người văn minh, mình thích ăn lúc nào là mình ăn, mình muốn ngủ lúc nào là mình ngủ. Việc gì cứ phải theo đúng giờ giấc.

Mụ Tá cười hì hì:

- Pạc-đông.. Moa muốn nói là lên giường nằm…

- A.. Nếu là lên giường thì lại càng không có giờù giấc gì cả.. Muốn lúc nào là a-lê-hấp.. lên giường tú-đờ-suýt…

Đôi mắt đục ngầu vì rượu của mụ Tá sáng lên:

- Với người tình chứ ?

Mạc Ta nhún vai như đầm chính cống:

- Tự nhiên… Còn phải hỏi.. Toa biết đấy.. Moa rất kỵ lên giường một mình.

Mụ Tá bỗng cất tiếng gọi:

- Ê… Toa… Mạc Ta…

Mạc Ta ngừng tay, quay lại;

- Qua, Sê-ri?

- Cậu vẫn không chịu kể cho tớ nghe..

- Kể chuyện gì mí được chứ ?

- Chuyện thằng tình nhân mới nhất của cậu.

- À… Chuyện đó hả ? Dễ thôi. Để hôm nào rảnh, có hứng, mình kể cho nghe. Cũng khá ly kỳ. Đặc biệt thằng này nó có cái mùi, mùi da thịt đàn ông, hay lắm, lạ lắm, Sê-ri ạ. Mùi da thịt không phải thơm, cũng không phải hôi. Kỳ lắm. Rất ếch-xít-tê… Ếch-xít-tê tiếng Việt nam là gì nhỉ ?

Mụ Tá lên giọng đàn chị:

- Ếch-xít-tê là kít thít..

- Vòa-là.. Xe xà… Cái mùi kít thít lạ lắm cưa…

Mạc Ta xách ví, cầm cây dù. Hai con chó biết chủ sắp ra khỏi nhà, xô nhau chạy ra vườn, sủa loạn.

- Chàng được lắm. Moa dám nói bịt mắt toa lại, cho toa ngồi gần lúy, chỉ cần toa ngửi cái mùi người của lúy thôi, toa biết là lúy ngay. Như bịt mắt toa mà cho toa ngửi rượu toa biết là rượu gì dzậy. Song… Lúy có cái tật là dza-lu quá. Dza-lu là.. là.. ghen ? Ừa… Ghen quá. Lúy ghen quá đi. Đàn ông yêu mình mà ghen thì cũng tốt nhưng ghen quá, ghen bậy bạ thì không nên. Ghen mà bắt mình phải dành độc quyền cho một mình lúy thì lại càng không nên. Moa phải trừng phạt lúy về cái tội ghen nhảm đó. Tối nay.. Moa cho lúy một bài học.. Moa đi với Tô-ni tối nay…

Mụ Tá trề môi:

- Moa không ưa thằng Tô-ni. Nó không được đểu lắm mà nó cứ làm như nó là thằng đểu nhất cõi đời này…

- Đừng nói dzậy, Sê-ri! Làm sao toa biết là nó không đểu ?

Trong phòng chỉ còn hai mẹ con. Trời Đàlạt mùa nào cũng tối sớm. Chỉ có ngọn đèn trên bàn ngủ bên giường Mụ Tá được bật, ánh sáng vàng vọt của bóng đèn làm cho gian phòng thêm ảm đạm. Không khí ngột ngạt, nặng nề. Tình đứng bặm môi bên cửa sổ nhìn ra vườn, Mụ Tá ngồi gù lưng, hai bờ vai nhô lên, trước chai rượu. Hai mẹ con vẫn giận hờn nhau.

Tình cũng tính đi ra khỏi căn phòng nặng mùi rượu, mùi khói thuốc lá, mùi phấn son, nàng cay đắng:

- Không biết tôi còn phải chịu đựng má đến bao giờ? Đến ngày tôi chết?

Mệt nhọc và vất vả Mụ Tá ngửng đầu lên :

- Cô tưởng sống với cô tôi sung sướng lắm ư? Cô là đứa con gái bất thường. Cô không biết thế nào là sống. Cô không biết đời sống có những gì vui thú, những gì đáng hưởng. Cô sống không biết tình yêu. Cô không hiểu tôi…

Xuân Tình ngán đến hơn mang tai. Bà mẹ rượu chè be bét của nàng lại giở những luận điệu cũ xì ra để nói. Và mỗi lần thấy bà mẹ nói những lời vô nghĩa như vậy Tình lại im lặng đi ra chỗ khác.

Lúc đó là 5 giờ 30. Trời đã hết sáng và trời sắp tối.

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 2)

Vào lúc 10 giờ đêm Mạc Ta Hoa về nhà với Tô Ni Cương.Tô Ni Cương tự xưng là acteur de cinéma, tức diễn viên điện ảnh, tức kép xi-nê, một nghề mới tinh trong xã hội Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa. Những người quen biết Tô Ni Cương nói gã hành nghề activateur de cinéma.Trong đời thường Tô Ni đóng vai nghệ sĩ con nhà giầu, hào hoa, ăn chơi, được đàn bà đẹp, đa tình, có tiền, con gái nhà lành, nữ sinh ngây thơ vv.. yêu mê, tranh dành. Tô Ni có đóng phim thật nhưng nghề đào kép xi-nê ở quốc gia Việt Nam Cộng Hòa trong thời gian này chưa phải là nghề có thể nuôi sống được người hành nghề. Chỉ hai ba năm Tô Ni Cương mới có dịp xuất hiện trong một cuốn phim ngắn, nhưng gã vẫn nói khơi khơi là gã bận đóng phim quanh năm. Chỉ có điều là những bộ phim gã nói gã đóng vai chính đều không thấy chiếu trên những màn ảnh các rạp xi-nê Sàigòn. Tô Ni nói những phim gã đóng vai chính đó là phim của HongKong, Nhật, Đại Hàn, Phi-líp-pin và chỉ được trình chiếu ở những nước đó, màn ảnh Việt nam nghèo thấy mồ không đáng được các hãng phim ấy đưa phim vào chiếu. Cứ theo lời Tô Ni thì gã không phải là diễn viên điện ảnh quốc gia mà là quốc tế. Và gã vừa là Toshiro Mifune vừa là Alain Delon của Xi-nê-ma Á Châu; gã đẹp trai và đóng phim cừ hơn những diễn viên số một của Hong Kong, Nhật bổn. Tô Ni vẫn tự quảng cáo như vậy nhưng nhiều người lại cho gã là một thằng đĩ đực chuyên nghề làm nhân tình những mụ đàn bà đã có tuổi dâm đãng và có tiền.

Vào đến phòng ngủ – cả nhà Mạc Ta chỉ có căn phòng ngủ là sang, lịch sự, đẹp, tương đối sạch và không bừa bộn, đồ đạc, giường tủ đắt tiền – Mạc Ta nằm ềnh lên giường với nguyên quần áo, nữ trang, phấn son, giày cao gót. Nàng nằm thẳng cẳng vì mệt, vì ăn quá no, vì uống quá say, nàng thều thào:

- Buồn quá cưng ơi.. Buồn ơi là buồn…

Nỗi buồn đêm nay của Mạc Ta là buồn ngủ, không phải là buồn phiền.

“Cục cưng” đêm nay của Mạc Ta – Tô Ni Cương – cũng mệt lử và say không kém gì nàng. Đêm nay gã cũng ăn nhiều, uống nhiều, bụng gã căng tròn trong cái quần sanspli bó sát làm gã khó chịu. Gã nửa nằm, nửa ngồi dạng háng trong cái ghế bành kê trước giường ngủ của Mạc Ta. Cởi dây lưng quần rồi ngửa đầu lên thành ghế, mồm há hốc, gã ngủ trước cả Mạc Ta.

Tuy sống cuộc đời trác táng chỉ ăn, chỉ ngủ, chỉ mần tình hùng hục nhưng nhờ thưở còn ở tuổi thiếu niên chê sách vở, kỵ trường học, ghét giáo sư, không có việc gì làm Tô Ni chăm chỉ tới những phòng thể dục thẩm mỹ luyện tập bắp thịt nên bây giờ, tuy trác táng, thân thể Tô Ni vẫn còn những nét nở nang, cân đối. Bụng gã, vì ăn uống quá nhiều, đã to bự nhưng ngực, vai, tay gã cũng to. Ngực gã nở và đặc biệt có nhiều lông như ngực những anh Mít con được bố mẹ cho sang Tây từ lúc tuổi còn non, được ăn bơ sữa, được ngửi hơi đầm, khi trưởng thành thường có râu quai nón và lông ngực.. Tô Ni còn có mái tóc bồng nghệ sĩ, khuôn mặt có cái cằm hơi bạnh, kiểu cằm của Trọng Khang, nhân vật người hùng trong tiểu thuyết Trường Đời của Lê văn Trương.

Tô Ni tự cho là gã có duyên, gã tin rằng con người gã tỏa ra một sức “ma-nhê-tích” hấp dẫn đàn bà cực mạnh nên gã cười duyên luôn luôn. Nhìn vẻ to con và khuôn mặt vuông của gã người ta có thể nghĩ gã là một thanh niên can đảm. Thực ra gã nhát và hèn hơn ai hết. Gã chỉ giỏi đánh võ mồm. Gã thường khoe gã có ka-ra-tê, tay có thể chặt vỡ – chặt chứ không phải đấm – năm bẩy viên ngói chồng lên nhau. Nhưng khi bị người chửi, dọa đánh gã chỉ chạy hoặc chịu trận.

Nằm trên giường chờ mãi không thấy Tô Ni làm động tĩnh gì, Mạc Ta nói, giọng khàn khàn:

- Về đi, cưng.. Về cho Mạc Ta ngủ…

Nàng chờ đợi năm bẩy câu phản đối: “Về là thế nào? Tại sao lại về? Làm sao về được..” nhưng căn phòng vẫn im lìm.

- Tô N..i..i..i…

Không có tiếng trả lời, lại hình như có tiếng ngáy rè rè rẹt rẹt. Giận quá Mạc Ta gượng ngóc dậy, nàng gọi lớn hơn:

- T..ô…N..i..i..i..

Tô Ni mở mắt, miệng vẫn há hốc. Gã bàng hoànng nhìn quanh như không hiểu tại sao người đàn bà nằm đó lại có cái giọng khẩn cấp đến như thế:

- Ký gì ??

- Về đi..

- Về à ?? Về thì về…

Gã há mồm ngáp mà không cần đưa tay lên che miệng theo kiểu Tây. Mạc Ta giật giọng:

- Tô Ni..!

- Ký gì ?

- Toa vừa nói gì ?

- Nói gì ? Ai nói gì đâu ?

Tô Ni ngẩn ngơ nhìn Mạc Ta rồi ngơ ngác nhìn quanh phòng, như gã tưởng là có người thứ ba nào đó ở trong phòng và người đó vừøa nói một câu gì đó làm Mạc Ta tưởng là gã nói.

- Nè cưng.. Cho cưng đi đớp, đi bụa thả dzàn hổng phải là để cưng cơm no, rượu say cưng phây phây về nhà ngáo đâu nha. Toa phải hiểu là toa còn có bổn phận công dân phải làm.. Nghe chưa ??

Nàng chêm một câu tiếng Tây:

- Phe pa lơ ma lanh a vếch moa, hen!

Tô Ni tuy tên là Tô Ni nhưng mù tịt mọi thứ tiếng ngoại quốc. Nhưng giọng nói bực dọc của Mạc Ta cũng đủ cho gã biết tại sao nàng bất mãn và gã phải làm gì.

Mạc Ta lại nằm ngửa xuống giường. Tô Ni cố gắng đi đến bên giường. Nhìn xuống người đàn bà nằm một đống ở đó, gã nói:

- Mạc Ta… Em là người đàn bà đa tình, gợi cảm nhất đời anh…

Giọng Mạc Ta dịu hơn:

- Tất nhiên là dzậy dzồi…

Nàng hất hất hai chân lên. Hiểu ý Tô Ni cởi đôi giày cao gót cho nàng. Rồi những nút áo đầm được kéo ra kêu lên những tiếng phựt phựt.

Mạc Ta đặt tay vào ngực Tô Ni:

- Chữa lửa..

Không hiểu người đàn bà nói gì, Tô Ni hỏi lại :

- Hử.. Chữa lửa là ký gì ?

Mạc Ta gắt lên:

- Ngu như… Ngu thì ngu cũng vừa phải thôi. Để cho người khác ngu với chứ.. Chửa lữa mà cũng không biết…

Chửi xong nàng dịu giọng:

- Khát quá. Chịu khó đi lấy cho Mạc Ta ly nước trong tủ lạnh… Lấy cả chai ra đây..

Nói xong Mạc Ta nghẹo đầu, ngủ thiếp đi, ngáy pho pho.

Tô Ni biết tiếng “Chữa lửa”, nhưng lúc ấy đang say gã quên mất. Được cái đàn bà nói gì gã thì nói, gã không mấy khi tự ái dồn dập, lại càng ít khi gã giận hờn, gã lò mò đi xuống bếp. Bếp đây là căn phòng nhỏ bên cạnh phòng tắm. Vì say rượu, nhà lại tối mò như đêm ba mươi. Tô Ni vừa đi vừa ngủ nên bị cộc trán vào tường.

Tối mò nhưng trên đường đi Tô Ni cũng trông thấy món nữ trang để trên cái bàn nhỏ bên cửa. Đó là cái “broche” để cài lên ngực áo. Nữ trang này hình con bướm, hai mắt bướm gắn hai viên ngọc đỏ, cánh bướm có gắn nhiều hạt kim cương. Không cần nhìn kỹ Tô Ni cũng biết đó là những hạt kim cương giả. Nữ trang trông đẹp mắt nhưng thuộc loại rẻ tiền. Tuy vậy gã lượm liền và mang theo gã vào bếp.

Tô Ni từng nhiều lần lấy trộm nữ trang của đàn bà đem đi bán đắt, bán rẻ hoặc tặng cho những cô gái trẻ. Gã cũng đã vài lần bỏ túi vài món nữ trang của Mạc Ta, nhưng những gì Mạc Ta có thể để mất đều là những món rẻ tiền. Kinh nghiệm cho Tô Ni biết con bướm này chẳng đáng bao nhiêu tiền nhưng vì quen tay gã lấy chơi vậy thôi.

Tô Ni không hài lòng hay lạc quan về cuộc giao du của gã với Mạc Ta. Gã thấy Mạc Ta có quá nhiều kinh nghiệm về cách xử dụng và đãi ngộ bọn đàn ông như gã – nói tóm lại và nói thẳng ra – Mạc Ta là tay chơi đàn bà khó chơi. Nàng rất chi ly về tiền, nàng lại đa dâm, đòi hỏi nhiều, khó làm thỏa mãn. Lý do duy nhất làm cho Tô Ni còn chịu khó đi lại với chị Me Tây này là ngay lúc này tình hình tài chính của gã không khả quan mấy. Gã đang ở trong cái gọi là “Sê-ri Noa”, cả năm nay gã không bắt được em nào khá giả về tiền.

Mò mẫm đi trong bóng tối, tay cầm con bướm gắn hột xoàn giả, Tô Ni nghĩ đến chuyện lát nữa đây – Đêm còn dài, gã có đủ thì giờ – gã sẽ làm cho Mạc Ta ngủ thật say, gã sẽ lục tìm chỗ cất dấu tiền và nữ trang thật của nàng, vồ hết và phú lỉnh. Gã đã có sẵn một con đường cho phép gã an toàn đi từ Đàlạt về Sàigòn mà không bị quí anh cảnh sát chặn lại ở dọc đường. Nơi dễ sống nhất vẫn là Sàigòn. Trên trái đất này không thành phố nào người Việt nam có thể sống sung sướng bằng Sàigòn. Gã cần có tiền để ở yên nghỉ ngơi ít lâu, sửa sang lại con người. Ai hỏi gã sẽ bốc láo là gã vừa qua HongKong đóng phim với Lâm Đại, Lý Thanh, Trịnh Phối Phối vv. Con người gã hồi này suy tàn quá. Hơn ai hết Tô Ni biết người ngợm gã đang xuống dốc không phanh. Có sửa sang lại gã mới mong vớ được món bở. Gã đã quá chán Đàlạt – dù Đàlạt có hoa anh đào, có hồ Xuân Hương, dù Đàlạt được gọi thơ mộng là Thung Lũng Tình Yêu – Đàlạt với những mụ đàn bà dâm mà kẹo như Mạc Ta.

Tô Ni đi tới chỗ đặt cái tủ lạnh, chân gã vấp phải vật gì đó. Ngã chúi mũi vào tường, gã thốt lên:

- Đ…m…

Và ánh đèn bỗng lóe lên.

Tô Ni không thấy gì lạ trong việc đèn điện tự nhiên bật sáng. Khi gã lồm cồm bò lên và đứng dậy được gã thấy trong gian phòng nhỏ có một người lạ.

Gian phòng nhỏ xíu này lúc ấy có hai người đàn ông. Người thứ nhất là Tô Ni. Người đàn ông thứ hai là người vừa bật đèn. Gã này cũng trạc tuổi Tô Ni, có thể trẻ hơn Tô Ni một hai tuổi. Vừa nhìn thấy kẻ lạ Tô Ni nhắm ngay mắt lại. Gã thấy kẻ lạ đẹp trai như môt thiên thần.

- Thằng này là thằng nào? Sao mình chưa gập nó bao giờ? Nó ở đây mình phải biết chứ? Đàlạt này có mấy tên đẹp trai như mình, như nó ?? Những ý nghĩ lóe lên trong bộ óc gần như mất hết khả năng suy luận vì rượu của Tô Ni.

Gã thanh niên lạ bận áo Montagut mầu bordeau, tức mầu rượu chát. Đôi bờ vai rộng của gã làm căng làn áo, hai cánh tay cuồn cuộn nổi những thớ thịt, đường gân tràn đầy sức sống. Gã chìa bàn tay ra và gần như dịu dàng nói với Tô Ni:

- Cái đó của moa. Đưa trả lại moa, bồ…

Tô Ni hiểu gã thanh niên lạ đòi mình đưa nộp con bướm đang cầm ở tay. Tô Ni bất mãn vì đây là nữ trang của Mạc Ta, tên nọ có quyền gì mà đòi? Nhưng cùng một lúc gã lại thấy món nữ trang này chẳng giá trị gì, có giao nộp cũng chẳng sao. Gã đã định đưa nộp cho xong nhưng định mệnh an bài, gã nhìn thấy bàn tay thanh niên lạ có vẻ như run run. Run tức là sợ ! Tô Ni lý luận và đổi giọng:

- Đừng có lộn xộn…

Tô Ni bắt chước giọng côn đồ anh chị để nói lên câu đó.

Rồi Tô Ni đưa con bướm từ bàn tay phải qua bàn tay trái, cho bàn tay phải vào túi quần, móc ra con dao.

Con dao này thuộc loại dao Stiletto lưỡi thép nhọn hoắt trông như lá liễu. Dao có nút bấm ở cán, bấm một cái là “tách” lưỡi dao bật ra. Ánh thép xanh ngời thật đẹp. Tô Ni mua con dao này từ một thuỷ thủ người Hà Lan say rượu trong một bar rượu ở Khánh Hội. Gã chưa từng đấu dao với ai và cũng chưa bao giờ dùng con dao này để dọa ai nhưng gã vẫn mang nó trong người để phòng thân, để cho có thêm can đảm. Những lúc buồn gã vẫn lấy dao ra, bấm chơi tanh tách, xỉa vài nhát vào không khí.

Tô Ni bật dao ra, gã chỉ dơ dao ra mà không nói gì cả. Gã tin rằng lưỡi dao sẽ nói dùm cho gã và kẻ kia sẽ cum cúp lủi ra khỏi nhà. Khi thấy kẻ kia vẫn không động đậy, Tô Ni thấy cần phải lên tiếng:

- Đi đi mầy… Đi chỗ khác chơi…

Rồi Tô Ni lại nhắm mắt chờ kẻ kia bỏ đi.

Khi Tô Ni mở mắt ra, kẻ kia vẫn đứng nguyên đó.

Lần này mắt đã quen với ánh sáng, Tô Ni nhìn kẻ lạ rõ hơn. Kẻ lạ có cặp chân dài, bụng thon, ngực và vai nở đẹp, người thật cân đối. Đặc biệt là kẻ lạ có khuôn mặt đẹp, thông minh, quyến rũ như mặt thiên thần.

Tô Ni nhắc lại:

- Đi chỗ khác chơi, đi…

Lần này giọng nói của Tô Ni mất âm thanh anh chị, run run như năn nỉ.

Và không cần hỏi Tô Ni cũng biết rằng gã thanh niên đẹp trai này là người tình mới của Mạc Ta Hoa. Mạc Ta vừa tuyển mộ được tên trẻ tuổi, bảnh bao này. Hèn chi… Từ tháng trời nay Tô Ni thấy Mạc Ta coi thường gã ra mặt.

Tô Ni cảm thấy đêm nay gã gập chuyện sui xẻo, món nữ trang rẻ tiền, kể cả người đàn bà tên là Mạc Ta Hoa, chẳng đáng gì để gã phải tranh chấp. Nhưng đã rút dao ra rồi lại tự động cụp dao vào thì chuế quá, hai nữa, cũng chưa có gì chứng tỏ rằng tình địch của gã can đảm hơn gã. Tô Ni bèn đánh võ mồm:

- Này chú.. Bọn mình là dân giang hồ… Mình nên xử với nhau theo luật giang hồ. Mụ chủ nhà chẳng quí báu gì nhưng đêm nay mụ đã mời tôi. Chú nên biết điều để mụ cho tôi đêm nay. Đêm mai tôi nhường mụ cho chú. Ô Kê ???

Đến lượt gã thanh niên lạ nói:

- Tỉnh lại mà nghe tao… Tao là Minh, biệt hiệu Minh Đảo. Tao là võ sĩ. Từ ngày tao biết đánh nhau đến giờ chưa thằng nào hạ nổi tao. Tao chưa thua trận nào, trên đài cũng như giữa chợ. Tao muốn cái gì là tao phải được cái đó. Tao đã chọn nhà này là nhà tao tức là nhà này là nhà tao. Mày dám vào nhà tao không có phép của tao là mày hỗn. Tao không thể để yên cho mày ra khỏi nhà tao…

Giọng Minh Đảo nghe lạnh tanh như sắt thép.

Minh Đảo ăn nói quá ngang ngược. Tô Ni định nói cho Minh Đảo biết gã ăn nói quá ngang ngược, đồng thời muốn đưa lưỡi dao nhọn vào bụng Minh Đảo. Nhưng những cái gọi là “rề-fơ-lếch” của Tô Ni đều quá chậm.

Minh Đảo có thể nói ngang nhưng chuyện gã tự nhân là võ sĩ dường như không phải là nhận láo. Cú đấm “đia-rếch” bay tới trúng ngay vào mồm Tô Ni – lúc đó Tô Ni đang há mồm – làm cho hai, ba cái răng gẫy tại chỗ. Lập tức Tô Ni rơi vào trạng thái hôn mê, quanh gã chỉ còn đêm đen, đầu gã đập mạnh vào tường.

Cú đấm quá mạnh và bạo tợn ấy không làm cho Tô Ni nằm xuống ngay. Đầu Tô Ni đập vào tường và gã lại nhào ra như đòi hỏi được đấm tiếp. Minh Đảo tung ra cú “đìa-rếch” thứ hai. Cú đấm lại trúng mồm Tô Ni.

Lần này hai đầu gối Tô Ni khuỵu xuống. Gã quì gối, con bướm cùng con dao trong hai bàn tay gã văng ra từ lúc nào gã không biết, hai tay gã vòng ra ôm lấy hai chân Minh Đảo. Nắm đấm của Minh Đảo dơ lên, nhằm thái dương Tô Ni hạ xuống. Minh Đảo không cố ý đấm vào thái dương Tô Ni nhưng nắm đấm của gã như có đời sống và ý muốn riêng, nhắm vào thái dương Tô Ni giáng xuống.

Cú đấm đi ngọt vào mang tai Tô Ni nhưng Tô Ni không cảm thấy gì cả. Gã không cảm thấy vì một lý do giản dị và dễ hiểu là gã đã chết. Gã từ từ tụt xuống, gục mặt lên đôi giầy Italie của Minh Đảo. Khi Minh đảo rút chân ra, đầu Tô Ni nghẹo sang một bên. Gã đã bị gẫy cần cổ.

Phải mất một lúc khá lâu Minh Đảo mới nghĩ đến chuyện có thể kẻ bị gã đánh đã bất tỉnh hoặc đã chết. Làm sao chết dễ thế được ? Không chết nó sẽ tỉnh lại. Nghĩ vậy gã cúi xuống lượm con dao và con bướm, rồi gã tắt đèn.

Căn phòng nhỏ trở lại tối om.

Im lặng và giá lạnh tràn đầy không gian. Bên ngoài chỉ có tiếng gió sào sạc trong vòm cây lá.

Nằm trong giường Mạc Ta Hoa không nghe thấy qua một tiếng động gì khác lạ, nàng hoàn toàn không hay biết gì về trận đánh lộn – Không, không phải là đánh lộn, đây là vụ người này đánh chết người kia – Nàng đang say. Đột nhiên nàng rùng mình rồi bàng hoàng ngồi dậy.

Nguyên nhân làm cho Mạc Ta choàng dậy có thể không phải vì linh hồn Tô Ni Cương vừa thoát ra khỏi xác phàm đến hôn vĩnh biệt nàng mà có thể chỉ là vì nàng khát nước và nàng buồn đái. Nàng khát khô cả miệng. Vừa ngồi lên, nàng nhớ lại chuyện đêm nay nàng cùng Tô Ni về nhà và nàng vừa mới sai gã đi lấy nước uống.

Nàng bất mãn vì Tô Ni đi quá lâu: “Thằng này hỏng. Chẳng được cái việc mẹ gì. Chỉ có đi lấy chai nước mà cũng đi tám mươi trống canh không thấy trở lại..” Và cơn giận của nàng nổi lên. Lúc dó nhà nàng không em ma-ri sến nào hết nhưng vì đang ngủ choàng dậy, lại say rượu, Mạc Ta tưởng là nhà nàng có em sến và gã Tô Ni khốn nạn đang chàng ràng với em sến trong khi nàng nằm đó chờ gã. Mạc Ta nghi ngờ không phải là không có duyên cớ. Cách đây chưa lâu nàng đem về nhà một gã tình nhân và nửa đêm nàng cũng sai gã đi lấy nước uống trong phi-dzi-đe như đêm nay nàng sai Tô Ni. Đêm đó nhà nàng có nuôi em sến mười tám, mười chín tuổi, to xác mà ngu như ngỗng. Thấy gã nhân tình mãi không trở lại giương, sinh nghi Mạc Ta mò ra và bắt được quả tang gã đang hì hục làm cái việc mà lẽ ra gã phải làm với nàng trên thân xác lõa lồ nung núc những thịt của ả sến. Đêm đó Mạc Ta dùng đủ mói thứ nàng vớ được để đập, để ném lên đầu gã tình nhân. Mười lăm phút sau, mặc cho bà chủ và ông khách gấu ó nhau em sến lại nằm ngủ ngáy pho pho như không có chuyện gì xẩy ra cả. Mạc Ta thì tức điên lên còn gã tình nhân của nàng thì ú ớ chạy tội bằng câu nói càng làm cho nàng điên tiết hơn: “.. Anh tưởng nó là em.. Tại anh say quá.. Thảo hèn.. anh thấy mùi hôi hôi khác với mùi em…”

Mạc Ta dơ tay vén lên những lọn tóc giả xòa xuống trán – nàng chưa bỏ mái tóc giả ra khỏi đầu, chưa cho hàm răng giả vào ly nước – rồi loạng choạng ra khỏi phòng, đi tìm Tô Ni.

Đến cửa căn phòng nhỏ bên trong có đặt cái tủ lạnh nàng ngạc nhiên khi thấy phòng tối đen. Tô Ni đi đâu cà? Hay gã chán đời lững thững ra về thật rồi? ” Nó mà bỏ về đêm nay mình ngủ làm sao được? Thiệt bực cái cửa mình..” – Mạc Ta bực dọc nghĩ và ghé đầu vào khung cửa nàng gọi:

- Tô Ni ?

Không tiếng trả lời, Mạc Ta gọi lớn tiếng hơn:

- Bật đèn lên chứ, Tô Ni ! Con khỉ… Làm cái gì trong đó? Đừng có nhát ma người ta…

Mạc Ta như hỏi vào sa mạc. Bóng tối im lìm không trả lời nàng.

Tên sát nhân đứng ngay sau cánh cửa. Mạc Ta với gã chỉ cách nhau có cánh cửa gỗ.

- Nè… Không rỡn đâu đí nhá.. Còn ở đây thì ra ngay đi.. Còn về rồi thì… thì.. về luôn đi…

Tên giết người đứng bất động trong bóng tối, gã thở nhẹ, mấy ngón tay mân mê lưỡi dao stilletto gã vừa đoạt được của tên tình địch bị thịt, tên gã chỉ mới đấm cho ba đấm đã ngã ra chết. Tuy vừa làm chết người gã không thấy sợ hãi chút nào. Gã thấy việc giết người còn dễ hơn việc cầm dao cắt tiết con gà, con vịt. Gã tự hào về sự bình tĩnh của gã. Gã tin chắc gã sẽ thoát vụ này, sẽ không ai biết gã là kẻ giết người. Gã có cách riêng để thoát.

Hai con chó hỗn của Mạc Ta mọi đêm vẫn nằm bên cửa, đêm nay nàng không thấy chúng đâu cả. Nàng chắc Tô Ni mở cửa ra vườn và cặp chó chạy ra con đường sau nhà vờn nhau với lũ chó hoang. Nàng hướng ra vườn, rủa:

- Tô Ni… Ra ngoài đó mửa thì đi luôn đi nghen…

Mạc Ta vào phòng, không bật đèn nàng mò đến tủ lạnh. Gã đàn ông nấp sau cánh cửa thốt ra một tiếng thở nhẹ.

Nhẹ nhưng Mạc Ta cũng nhận thấy có cái gì lạ lạ đang ở sát ngay bên nàng. Nàng hỉn mũi lên hít hít. Trong không khí phảng phất môït cái mùi kỳ lạ, như mùi da thịt người đàn ông vừa làm những động tác mạnh. Mạc Ta rất quen thuộc cái mùi đàn ông đặc biệt đó. Nó là cái mùi đàn ông nàng vừa gíới thiệu với bà Tá chiều nay. Nàng quay lại, cười, thích thú:

- Minh ?? Minh đến đó hả Minh ?

Nàng đi trở lại cửa phòng, nơi phát tiết ra cái mùi đàn ông đặc biệt ấy. Nàng biết người có cái mùi ấy đang đứng sau cánh cửa:

- Minh… Đúng là Minh rồi…! Minh nhớ Mạc Ta.. Minh đến với Mạc Ta ư ?

° ° °

Mười giờ ba mươi tối, Ái Xuân nằm buồn trong căn phòng khách sạn sang, lịch sự nhất Đàlạt. Nàng buồn và chán nản. Đúng như nàng tiên đoán, nàng vừa về khách sạn này là chồng nàng biết ngay. Vincent Đẩu đã mò tới đây tìm nàng, đã khóc sụt sịt, thút thít, khóc nức nở, khóc nghẹn ngào y như một thứ “Kim Cương Đực” chuyên môn khóc trong những vở kịch gọi là Kịch Nói. Lần này Ái Xuân quyết liệt và thẳng thừng tuyên bố cắt đứt chuyện vợ chồng với Vincent và lần này có vẻ như Vincent nhìn nhận chuyện đó. Y khóc chỉ vì thói quen. Ái Xuân thấy tiếc mấy ngày nàng sống tù túng ở nhà trọ tư nhân không có tiện nghi bằng khách sạn này. Nếu nàng biết nàng có thể thanh toán Vincent Đẩu dễ dàng như thế này nàng đã chẳng phải mất công trốn tránh.

Nằm buồn, đêm còn quá sớm, chưa ngủ được Ái Xuân nghĩ đến việc nàng nên ngồi dậy viết thư cho Mai Lan, cô em gái cùng mẹ khác cha của nàng, cô em gái chưa chồng giầu tỷ phú của nàng. Ái Xuân không sống bằng tiền của Vincent Đẩu mà sống bằng tiền của Mai Lan. Bác sĩ Vincent Đẩu không ưa hành cái nghề cứu nhân độ thế là nghề thầy thuốc. Vincent muốn làm chính khách, làm chính khách nhưng phải là chính khách hạng nhất quốc gia, chính khách đầu tầu chứ không chỉ là loại chính khách soàng theo đóm ăn tàn. Vincent Đẩu muốn tham gia chính quyền nhưng nếu tham chính, Vincent Đẩu phải làm Thủ tướng chính phủ chứ không làm Bộ trưởng Bộ Y tế, bét nhất cũng phải cái chức Đại sứ ở London, Paris. Đẩu vẫn tin chắc mình có cái “étoffe” – cái cốt cách – để làm một vị Thủ tướng hào hoa, phong nhã và có tài kinh bang, tế thế. Rất tiếc cho đến hôm nay chỉ có một mình đương sự, tức là chỉ có Vincent Đẩu, nghĩ và tin như thế.

Ái Xuân nhớ là Mai Lan cũng sắp về Đàlạt. Việc nàng viết thư cho Mai Lan không còn cần thiết nữa. Rồi nàng nghĩ đến chuyện viết thư cho Vũ Huy, người đàn ông nàng định sẽ lấy làm chồng sau khi nàng ly dị với Vincent Đẩu và ngay khi Vũ Huy ngỏ lời xin cưới nàng. Nhưng từ ngày nào tới giờ chỉ có Vũ Huy viết thư, gọi điện thoại cho nàng, nàng chưa từng viết cho Huy một chữ nào. Nàng thấy nàng cần phải giữ giá, nàng không nên viết thư cho Vũ Huy.

Biết rằng chưa ngủ được mà cứ nằm lăn lộn trên giường sẽ có hại cho nhan sắc Ái Xuân nghĩ đến chuyện đi trở lại nhà trọ. Về đến khách sạn này nàng biết nàng để quên cái sắc tay trong ngăn kéo bàn ngủ ở nhà trọ. Cái sắc thật đẹp, đắt tiền, nó hợp với cái robe de bal mà nàng thích nhất. Để mất nó thật tiếc. Ngày mai nàng trở lại tìm nó có thể là quá muộn. Chi bằng trở lại ngay đêm nay.

Giờ này còn có xe taxi đậu chờ khách ở cửa khách sạn. Ra khỏi khách sạn Ái Xuân vào ngay taxi, nàng chỉ cần đi chuyến này rồi trở về ngủ là vừa.

Khi Ái Xuân tới đó cả hai căn nhà – nhà bà Tá và nhà Mạc Ta Hoa – đều chìm trong bóng tối.

Ái Xuân đi vòng ra cửa sau. Từ bãi cỏ tối đen một vật gì trăng trắng nhẩy tới chồm lên chân Ái Xuân. Nàng dừng chân và nhăn mặt thấy đó là một trong hai con chó hỗn hơn gấu nàng đã gập khi đi ra khỏi nhà này. Nàng phóng chân đá nó nhưng nó tưởng nàng đùa với nó, nó nhẩy cỡn rồi cứ chồm lên người nàng như nó chờ đợi được nàng vuốt ve,

Ái Xuân nghĩ rằng con chó này phải là con chó đực, vì nó cũng thích được đàn bà ôm ấp, vuốt ve, nựng nịu như đàn ông. Nàng cúi xuống nắm cổdề con chó, kéo nó theo nàng, tống nó vào nhà nó để nó hết chạy quẩn làm bẩn đôi giày cao gót của nàng.

Con chó để Ái Xuân kéo cổ về nhà. Ái Xuân ngacï nhiên khi thấy nhà tối om và cửa vào nhà mở rộng. “Ngủ mà quên đóng cửa?” Nàng nghĩ thầm. Có thể lắm. Chuyện gì cũng có thể xẩy ra với người đàn bà quái dị này. Nàng đá cho con chó một cái khá mạnh nhưng nó không chạy vào nhà mà lại lỏn ra vườn. Đành thua nó thôi, nàng bước vào để kéo cánh cửa đóng lại.

Có vật gì nằm ngay đó làm cánh cửa bị vướng. Ái Xuân bật chốt đèn bên cửa. Ánh đèn vừa sáng lên, nàng thốt ra một tiếng hứ kinh ngạc.

Trong vài giây sững sờ nàng tưởng người đàn bà chủ nhà này đi uống rượu say về, trúng gió, lăn đùng, ngã ngửa ra nằm đấy. Rồi ngay sau đó nàng thấy người đàn bà nằm đó đã chết. Mạc Ta bị cứa cổ bằng dao, máu đã đông lại trên những lọn tóc giả.

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 3)

- Mạc Ta em ơi.. Em ra đi giữa tuổi thanh xuân.. Hôm nay ngày em đi trời rất đẹp.. Qua nghĩ em chẳêng có điều chi tiếc hận.. Phải hông Em..? Mạc Ta ơi..Cải lương mùi tận mạng, Mụ Tá cất giọng khàn khàn vịt đực trầm bổng nỉ non cứ như là Mạc Ta của mụ còn sống và còn nghe được lời mụ.

Mặt trời chịu khó xuất hiện trên thành phố Đàlạt mù sương. Mạc Ta Hoa đã được đặt vào áo quan và sắp lên xe bông ra nghĩa trang – Tô Ni Cương, diễn viên điện ảnh quốc tế – ắc-tơ đờ xi-nê-ma anh-tẹc-na-si-o-nan – Aleng Đờlông A-na-mít, Tốt-shi-rô Mi-fu-nê của Giao Chỉ, chết vô thân nhân, vô thừa nhận nên thân xác lạnh được nằm trong nhà xác bệnh viện thị xã và sẽ được đưa ra an táng ở Đất Thánh Ta, tức nghĩa địa thí. Sáng nay cũng là buổi sáng thứ nhất kể từ đêm Mạc Ta Hoa bị cắt cổ, Mụ Tá nói nhiều. Nỗi đau vì người bạn gái bị cắt tiết làm cho tửu lượng của mụ tăng lên, mụ uống rượu li bì và lầm lầm, lì lì suốt ngày.

Đám tang Mạc Ta Hoa chỉ có mặt Mụ Tá, Xuân Tình và mấy chú đạo tì – có người gọi mấy chú này là đô tì, tức công nhân mai táng, lại tức phu đào huyệt – Tuy vậy Mạc Ta ra đi vĩnh viễn cũng còn có Mụ Tá đưa tiễn, khóc, và Xuân Tình rỏ vài giọt lệ cảm thương. Đám tang nam diễn viên điện ảnh xuất sắc nhất Đông Nam Á Châu Tô Ni Cương – Sao-ít A-zi-a Mô-vi Sì-ta- mới thật là thảm hại. Khi còn sống nhiều lần Tô Ni tưởng tượng và nói phét: “Tao mà chết thì Kiều Chinh, Thẩm thúy Hằng phải đi đưa đám tao, Thanh Nga khóc hết nước mắt, cả trăm em nữ sinh tranh nhau nhào xuống huyệt..” Tin diễn viên điện ảnh Tô ni Cương chết được đăng trên báo, ở mục tin Từ Thành đến Tỉnh, tức Tin Xe Cán Chó, những người được nhắc tên trên đây chắc cũng có người đọc báo, biết tin nhưng dường như tất cả đều bận việc nên chẳng có ai đến đưa tiễn. Kép Tô Ni Cương cô đơn nằm trong áo quan thí ra nghĩa địa thí một mình.

Kể từ lúc nửa đêm Mạc Ta Hoa nằm xuống, nôm na và dễ hiểu là kể từ lúc bà khách tình cờ tìm thấy xác Mạc Ta Hoa nằm trên vũng máu, tức là từ lúc Mạc Ta Hoa bị giết, Xuân Tình bỗng trở nên bận rộn. Mụ Tá rất muốn được thiên hạ hỏi đến – Mụ tự nhận Mụ là người biết nhiều nhất về đời tư của nạn nhân. Về chuyện này Mụ nhận đúng – nhưng những thầy cảnh sát điều tra lại cứ nhè Xuân Tình mà hỏi lia lịa. Không ai chịu hỏi gì Mụ Tá. Xuân Tình phải nhận diện người thiếu phụ bị giết đúng là Mạc Ta Hoa chứ không phải ai khác. Nàng phải khai đi, khai lại đến bốn năm lần những gì nàng biết về đời tư của Mạc Ta Hoa. Mụ Tá nhẩy chồm chồm vào cuộc điều tra này nhưng những gì Mụ kể về đời tư nạn nhân rắc rối và luộm thuộm quá làm cho các thầy cảnh sát ngán ngẩm.

Xuân Tình chẳng biết gì về những gã tình nhân của Mạc Ta Hoa. Mụ Tá thì không cần ai hỏi, quả quyết một cách chắc hơn bắp rang, hơn cua gạch, rằng Mạc Ta Hoa bị giết vì ghen tuông. Mụ đoan quyết tên sát nhân là một gã tình nhân của Mạc Ta Hoa. Mụ còn nói rõ gã tình nhân mới nhất của Mạc Ta Hoa là tên đã giết Mạc Ta. Nhưng khi ông Trưởng Ty Cảnh sát hỏi Mụ về tên tình nhân đó, Mụ lại không biết gì nhiều về gã. Mụ chỉ biết gã là tình nhân mới nhất của Mạc Ta, gã rất ghen và ở người gã có một thứ mùi đặc biệt.

- Bà có nhìn thấy tên đó lần nào không? Nó trạc bao nhiêu tuổi?

Mụ Tá nhìn ông Trưởng Ty bằng đôi mắt đàn bà say đục ngầu và đẫm lệ:

- Nó có một cái mùi… một cái mùi người… thần sầu…

Và Mụ khóc hú lên.

Tên sát nhân vơ vét hết tiền chẵn, tiền lẻ trong sắc tay và trong tủ của nạn nhân. Nữ trang thật và nữ tranng giả của nạn nhân cũng được chiếu cố mang đi. Do đó người ta kết luận ăn trộm là nguyên nhân vụ án mạng làm hai người chết gây sôi nổi dư luận thành phố Đàlạt Xứ Anh Đào Giao Chỉ. Giả thuyết chính thức do nhân viên điều tra đưa ra về vụ án mạng đôi này như sau: đêm, tên trộm cậy cửa vào nhà. Bất ngờ bà chủ và ông khách về bắt gập. Tên trộm giết cả hai người.

Không ai khai điều gì khác hơn những lời khai của hai mẹ con bà láng giềng. Lời khai của bà khách tình cờ phát giác ra vụ án mạng không giúp được gì trong việc tìm ra hung thủ. Nhà chức trách cho biết: “Cuộc điều tra đang tiến hành…” Lời này có thể hiểu là: “Cuộc điều tra được xếp xó..”

Và Mụ Tá tự lãnh nhiệm vụ làm đám tang cho nạn nhân. Mụ khai tử cho Mạc Ta với tư cách là “chị em dâu”. Đàn ông Giao chỉ có hai cái tên “anh em đồng hao, anh em cột chèo”, đàn bà Giao chỉ chỉ có mỗi cái tên “chị em dâu”. Mụ khai loạn cào cào với nhà chức trách: “Cô ấy ví tôi là chị em dâu. Lấy hai anh em… Hai ông ấy là cu-zanh.. Vu sa-vê ? Bồng.. Mông ma-ri… Ông nhà tôi là Quan Năm Chờ.. Ông cô ấy cũng Quan Năm Chờ… Li-ơ-tơ-nằng Cô-lô-nền… Ác-mê phăng-xe.. Hai ông phe lơ mò… chết cả rồi. Còn sống thì chị em tôi đâu đến nỗi…” Thoạt đầu Mụ đòi làm đám tang thật lớn, thật linh đình, đủ lệ bộ; quan tài – Nam kỳ là hòm – gỗ trầm hương kiêm cẩm lai thương hảo hạng, xe tang bốn ngựa… Mụ không đòi cả bốn con ngựa đều là ngựa trắng nhưng Mụ đòi xe tang, không phải xe tang Tầu minh tinh, nhà táng sơn son, thếp vàng, mà là xe tang Tây; xe tang Tây phải là mầu trắng. Mụ bệu bạo kể Thơ ông Nguyễn Bính: “Có một chiếc xe mầu trắng đụt… Hai con ngựa trắng xếp hàng đôi.. Lôi đi một cái quan tài trắng.. Và những dzòng hoa trắng lạnh lùng…” Mụ đòi phải có đội kèn bu-dzích, tức Kèn Tây, đi mở đường, phường bát âm Tầu tò te đi sau xe tang. Mụ hung hãn tuyên bố: “Bất kể chi phí.. Phải thật linh đình.. Dân Đàlạt phải bỏ nhà, bỏ sở, bỏ tiệm, bỏ trường học.. đi dự đám tang Mạc Ta Hoa yêu dấu của ta…” Mụ dự định mời cả Hòa thượng Sư Cụ với Đức Cha Giám mục đến làm lễ cho linh hồn người đẹp Mạc Ta Hoa chắc chắn sẽ được tiếp nhận ở nơi gọi là bên kia thế giới, hoặc thế giới bên kia. Nhưng rồi Mụ phải bỏ ý định làm đám tang thật linh đình khi Mụ đụng đầu với thực tế. Tức là đụng đầu với vấn đề Tiền. Số tiền Mạc Ta để lại không được bao nhiêu, số nữ trang không bị lấy đi đa số là đồ giả. Mụ Tá đành giảm cơn hung bạo say men tổ chức tang lễ linh đình.

Nhưng Mụ vẫn cả quyết Mạc Ta có nhiều tiền. Nhiều đây không phải chỉ nhiều suông mà là nhiều thật nhiều. Nhưng số tiền lớn ấy đã bị tên sát nhân khốn kiếp cuỗm đi cùng với số nữ trang kim cang chính cống. Và Mụ long trọng thề nguyền trước quan tài Mạc Ta Hoa:

- Qua thề qua sẽ trả thù cho em… Mạc Ta yêu ơi… Mông sê-ri… Qua sẽ bắt thằng giết em phải đền tội trước Thương đế, trước tòa án, trước loài người…, trước tú lơ mông. Qua sẽ bắt nó phải quì gối trước mồ em.. Kể từ nay đời qua chỉ có một lý do để sống. Qua sống để trả thù cho cưng.. Yên trí đi, Sê-ri.. Nó hổng thể nào thoát tay qua được. Nó làm em chít, qua sẽ bắt nó phải chít…

° ° °

Đám đạo tì ăn cắp vặt như ranh và đặc biệt có thủ đoạn nhân danh nhà đám đến tiệm chạp phô gần nhà đám lấy từng tút thuốc lá, từng két la-ve, nước ngọt Bireley đem đi thủ tiêu, để mặc nhà đám cãi nhau với chủ tiệm chạp phô, lăng xăng chạy quanh quan tài, đi ra, đi vô ra cái điều bận rộn. Mấy chú từng thấy nhiều chủ nhà đám quái dị nhưng chưa một chủ nhà đám nào làm mấy chú xúc động như bà chủ nhà đám này, tức Mụ Tá. Hôm nay Mụ Tá bận y phục đen từ đầu đến chân. Mụ định mặc đầm nhưng Xuân Tình phản đối, dọa không đi đưa đám, Mụ phải mặc ta: áo dài nhung đen, bên trong Mụ bận “gaine”. Cái bụng đầy mỡ như bụng Ba Tầu chủ quầy thịt heo quay bị dồn nén trong cái “gaine” làm Mụ nghẹt thở, miệng Mụ cứ há ra như mồm cá lóc lên cạn. Đôi bàn chân thợ cầy của Mụ bị bỏ tù trong đôi giày cao gót nhỏ síu làm Mụ đi không vững.

Mạc Ta nằm trong áo quan. Nàng được trang điểm phấn son đàng hoàng. Anh thủ lãnh đạo tì sửa soạn đinh búa để đóng ván thiên. Mụ Tá lảo đảo bước tới nhìn mặt người bạn gái lần cuối, Mụ nghẹn ngào:

- Mạc Ta em.. Em đẹp quá.. Em đẹp hơn cả lúc em còn sống…

Thủ lãnh đạo tì thấy cần đưa đẩy đôi câu:

- Thưa bà… anh em chúng tôi đem hết nghệ thuật để phục vụ..

Và anh nịnh Mụ Tá:

- Thưa bà… Người đẹp như bà… Nếu có ngày nào bổn sở được hân hạnh phục vụ, chuyên viên bổn sở sẽ làm bà… đẹp hơn, tươi hơn, trẻ hơn cô hôm nay nhiều…

- Khéo đấy.. Thằng cha nào nghĩ ra cái trò này hay đấy..

Anh Trưởng Đội Đạo Tì thắc mắc chưa hiểu bà chủ nhà đám khen thằng cha nào nghĩ ra cái trò gì. Mụ Tá chỉ tay vào cổ người chết nằm trong áo quan. Cổ Mạc Ta được che đi bằng một vòng nỉ trắng trông như những vòng băng-đô các thiếu nữ vẫn mang trên mái tóc. Cái băng-đô có bổn phận che vết dao cắt trên cần cổ Mạc Ta.

Mụ Tá khều khều ngón trỏ:

- Tháo ra được không?

Trưởng Đạo Tì hoảng sợ:

- Tháo được chứ. Nhưng tháo ra làm chi..

Mụ Tá phẩy tay:

- Hỏi dzậy thôi mà…

Trưởng Đạo Tì thấy sốt ruột, tay anh cầm lăm lăm cây búa:

- Bà cho phép anh em đậy ván thiên.

- Làm cái gì vội dzữ dzậy ?

Trưởng Đạo Tì đi một đường “pạc sơ cờ ” kiểu mê tín:

- Người đã nằm trong áo.. không đậy lại ngay để lâu sợ không tốt..

Mụ Tá gừ lên:

- Không tốt cái gì ? Không tốt cái…

Chợt nhớ là chỗ chị em thân tình nhưng văng tục trước mặt người chết cũng có điều không phải, Mụ hạ giọng:

- Tây nó để nằm cả ngày, cả đêm đấy. Có sao đâu! Vớ vẩn..

Rồi Mụ ra lệnh:

- Mấy người đi ra. Ra hết ngoài kia. Bao giờ tôi kêu dzô hãy dzô.

Không ai nói nửa lời, tất cả líu ríu đi ra. Thủ lãnh Đạo Tì tỏ vẻ phản đối tiêu cực bằng hành động cầm cây búa đóng đóng mấy nhát vào không khí.

Mụ Tá ngồi trên cái ghế bên áo quan, lưng gù lên trông như con cóc khổng lồ. Hai mắt Mụ nhắm lại, miệng Mụ há ra. Vài phút trôi qua, Mụ mở mắt. Thủ lãnh Đạo Tì đứng bên cửa phòng thò đầu nhìn vào vội thụt đầu lại. Bất chấp, Mụ Tá móc trong cái sắc da giả – si-mi-li quya – lớn như cái cặp sách học trò, ra một ve rượu. Mụ mở nắp ve:

- Uống mừng ngày em về quê.. Ma Se…

Mụ tợp một ngụm, mắt Mụ rưng rưng lệ:

- Sê-ri ra đi, trời đất cũng phải làm đẹp để đưa tiễn Sê-ri…

Một tay cầm ve rượu, một tay vịn vào áo quan, Mụ đứng lên, rồi Mụ ghé xuống nói với người nằm trong áo quan:

- Mạc Ta sê-ri.. Sê-ri đừng dấu moa chuyện gì. Nhé.. Thằng nào giết Sê-ri? Về báo mộng cho moa biết. Moa bắt nó đền tội.. Trả thù cho Sê-ri. Moa giết nó… Sê-ri sống khôn, chết thiêng.. Về báo mộng cho moa. Về lúc một giờ đêm.. Từ một giờ đêm đến ba giờ sáng. Moa chờ Sê-ri..

Mụ âu yếm nhìn Mạc Ta. Quen tay Mụ đưa ve rượu vào miệng người chết:

- Làm tí cưng.. Cho đời lên hương.. Lên xe tiễn em đi… Chưa bao giờ buồn sế…

…..

- Ê… Bà làm cái gì thế?

Mụ Tá giật mình, rụt tay cầm ve rượu về. Rượu trong ve sóng ra, vài giọt rơi xuống bộ mặt bự phấn của xác chết. Chỗ phấn ở đó lập tức loang lổ.

Người vừa hỏi là một thanh niên trạc ba mươi tuổi, trang phục đàng hoàng : sơ-mi dài tay trắng, cổ tay áo gài khuy măng-xét, quần tơ-rô-pi-can sám, giầy đen, tóc bồng, khuôn mặt hơi dài, đặc biệt có hàng ria con kiến kiểu Cơ-lắc Gáp. Gã đi tới, nhoẻn miệng cười cầu tài:

- Xin tự giới thiêu.. Tôi… Trần vũ Nam, ký giả, đặc phái viên nhật báo Sàigònmới.. Tôi có nhiệm vụ điều tra vụ án mạng bà Mạc Ta Hoa…

Ngồi phịch xuống ghế, Mụ Tá cho ve rượu trở vào cái sắc.

- Thưa bà… Bà là..??

- Tôi là bà Tá..

Mụ Tá chỉ tay vào áo quan:

- Bạn thân và bạn duy nhất, bạn sống chết của Mạc Ta..

Ký giả Trần vũ Nam có vẻ tránh không muốn nhìn mặt người chết:

- À… Vậy là bà ở chung nhà với…??

- Không. Tôi ở nhà bên cạnh. Chúng tôi gần nhau suốt ngày. Không ở một nhà mà cũng như ở một nhà.

Đôi mắt ký giả lộ rõ ánh tò mò:

- Chắc bà biết ai giết cô Mạc Ta?

Mụ Tá trề môi:

- Biết chứ. Tôi không biết thì còn ai biết nữa!

- Ai giết ?

- Một thằng tình nhân của Mạc Ta.

- Sao bà không báo cho cảnh sát để họ tóm cổ thằng đó?

- Có. Nhưng không biết là thằng nào. Mạc Ta có nhiều nhân tình lắm. Hai, ba thằng cùng một lúc. Chưa biết thằng nào. Nhưng tôi sẽ tìm ra…

Hàng ria con kiến của ký giả Trần vũ Nam rung rung:

- Tôi cộng tác với bà trong vụ này, được chăng?

Mụ Tá kiêu hãnh lắc đầu:

- Không. Cám ơn. Chuyện này không liên can gì đến Dzu. Chuyện riêng của chị em tôi.. Tôi sẽ trả thù… Trả thù..

Gã nhà báo ghé mặt gần mặt Mụ Tá để nghe cho rõ hơn, hơi rượu và mùi mồ hôi, mùi tóc nhiều ngày không gội quyện với mùi phấn son, mùi nước hoa làm gã vội vã lùi lại. Vì gã nhăn mặt nên Mụ Tá thấy mặt gã giống như mặt Tôn Ngộ Không trong phim Tầu HongKong Tam Tạng Thỉnh Kinh.- Chắc bà biết nhiều chuyện về vụ án mạng này lắm ?

Bắt chước Mạc Ta, Mụ Tá nhún vai như đầm:

- Tự nhiên. Tôi không biết còn ai biết nữa.. Không biết làm sao trả thù được ?

Ký giả gạ gẫm:

- Có chi tiết nào hay bà nên cho nhà báo biết. Tôi có thể giúp được bà trong việc vạch mặt tên sát nhân.

Mụ Tá làm mặt quan trọng:

- Có thể. Nhưng tôi đòi hỏi điều kiện : Dzu phải cho tôi xem những bài Dzu viết trước khi đăng báo.

Trần vũ Nam lẹ miệng hứa ngay:

- Tất nhiên…

Rồi gã lại cười cầu tài, hàng ria con kiến dưới hai lỗ mũi gã rung rung như biết cử động:

- Bà yên trí lớn. Tôi là ký giả nhật báo Sàigònmới, nhật báo có số bán cao nhất lịch sử báo chí Việt nam, số độc giả cũng cao nhất lịch sử.. Tôi lại là ký giả biết tự trọng, có lương tâm nhà nghề. Mỗi chữ tôi viết ra đều có sự lựa chọn, cân nhắc, đắn đo kỹ lưỡng…

Mụ Tá nói tỉnh queo:

- Sì… Nhà báo nói láo ăn tiền. Không tin bọn nhà báo các Dzu được.

- Ê.. bà. Đừng có vơ đũa cả nắm. đừng có chửi cả lò bọn nhà báo chúng tôi chứ. Nhà báo cũng có năm bẩy hạng…

Nhìn hàng ria mép rung rinh của gã Mụ Tá nghĩ rằng nếu những sợi ria đó biết cử động, bò lên, bò xuống, bò ra, bò vô hay chạy lăng quăng đúng như những con kiến chắc Mụ cũng không lấy gì làm ngạc nhiên lắm.

Bỗng dưng gã nhà báo đổi giọng đe dọa:

- Tôi khuyên bà đừng có dây vào bọn sát nhân. Thằng nào giết bà này được thì nó cũng giết được bà. Bà sức mấy mà đòi báo thù với báo oán? Ở yên đi bà ơi. Tôi sợ nó đến cắt cổ bà trước khi bà tìm ra nó. Nó cắt cổ bà cũng ngọt như nó cắt cổ bà này. Bà có sợ bị cắt cổ không?

Trước đôi mắt trợn tròn của Mụ Tá, gã đưa bàn tay lên kéo ngang trước cần cổ, làm cử chỉ cầm dao cứa:

- Cắt như thế này này.. Chết đứ đừ. Bà già rồi, không còn cần đàn ông nữa thì đi.. đánh bài, đánh bạc, đi nhà thờ, đi chùa, lên đồng. Thiếu gì trò vui mà lại bầy đặt đi tìm thằng giết người. Tôi thành thật khuyên bà bỏ ý định ấy đi. Bằng không có đêm nó sẽ vào tận giường bà nó cắt cổ bà.

Chưa nói dứt lời gã đã quay mình, bước nhanh ra ngoài. Mụ Tá định gọi gã lại nhưng gã đi như chạy. Mụ Tá quên ngay gã. Mụ quay lại nhìn Mạc Ta Hoa và mụ lại buồn, lại khóc sụt sịt.

Tuy biết Mạc Ta Hoa đã chết từ lâu nhưng đến phút này Mụ Tá mới cảm thấy tất cả sự sâu xa đến mông mênh của cái chết. Mạc Ta chết thật rồi. Chết đến nỗi không còn ai có thể chết hơn được nữa. Mụ Tá đi một đường triết lý vẩn vương: Bất cứ ai sống cũng phải chết, đa tình hay không đa tình. Dzậy thì… khi sống mình đức hạnh, khắc khổ để làm ký gì? Đức hạnh mà có thoát khỏi chết được đâu ?

Mụ Tá lại lấy ve rượu ra đưa lêm miệng tu. Lúc này mụ tu công khai. Mấy anh đạo tì chờ sốt ruột, tự động vào đóng nắp áo quan, sửa soạn khiêng quan tài đi – lịch sự là động quan, di linh cữu – Mụ không nói gì .

° ° °

Gã thanh niên có bộ ria con kiến kiểu Cơ-lắc Gếp Bơn đến bên quan tài của Mạc Ta Hoa, tự xưng là ký giả đặc phái viên nhật báo Sàigònmới với Mụ Tá là một gã ký giả giả.

Nói gã là ký giả giả không đúng lắm. Ký giả rởm thì đúng hơn. Gã là ký giả thật, có thời gã làm báo thật nhưng bản tính lưu manh, thích có tiền mà không chịu làm việc, gã lợi dụng tờ báo và danh nghĩa ký giả đi làm tiền thiên hạ – dọa bới móc đời tư, dọa tố cáo tội nọ, tội kia, chi tiền thì bỏ qua – gã bị người ta gài bẫy cho đi tù. Ký giả nhà báo đi làm tiền bị cảnh sát dăng bẫy bắt quả tang dễ hơn bất cứ ai trên cõi đời này. Người bị nhà báo đe dọa chỉ việc đi báo cảnh sát, tiền được ghi số trước, cuộc gập mặt để đưa tiền thường diễn ra ở nhà hàng ăn, như Thanh Thế, Kim Hoa, Thiên Nam vv. Ký giả nhà ta hí hửng đến, ăn nhậu thả dàn, cầm tiền đi ra là bị cảnh chìm chờ sẵn còng tay liền một khi. Đặc biệt những ông Tòa: Biện lý, Dự thẩm, Chánh án rất có ác cảm với những anh nhà báo đi làm tiền. Thường dân phạm tội dọa dẫm làm tiền lần đầu tù sáu tháng, ký giả nhà báo dù phạm tội lần đầu thường là tù hai niên.

Trần vũ Nam, tên thật là Trần văn Năm, đã hai lần ra vô Nhà Tù Lớn Chí Hòa. Gã lên Đàlạt sống bằng một nghề khác nhưng vẫn tự nhận là ký giả.

Lúc đó là buổi chiều, trong căn phòng trên tầng lầu một tòa nhà gần chợ Đàlạt, Nam ngồi nhìn người bạn của gã nằm dài trên đi-văng. Người bạn này của Nam là Minh Đảo, gã thanh niên lực sĩ khỏe và đẹp đã đánh chết Tô ni Cương và cắt cổ Mạc Ta Hoa.

Điếu thuốc lá nhấp nhổm trên môi Nam khi gã nói:

- Mày chưa bao giờ gập con mụ già khằn đó sao? Mụ ở nhà bên cạnh. Tên là.. Tá. Hình như chồng mụ trước kia là Thiếu tá, Trung tá gì đó.

Minh Đảo đang suy nghĩ nên chỉ lơ đãng trả lời:

- Chưa bao giờ.

- Mày không biết Mạc Ta chơi thân với mẹ Tá?

- Không.

- Mày dính với Mạc Ta bao lâu rồi?

- Mới đây.

- Mới đây là từ bao giờ? Là bao nhiêu ngày ?

- Một tháng, hai tháng. Nhớ kỹ làm gì !

- Mày chắc chắn là mẹ Tá chưa nhìn rõ mặt mày lần nào chứ?

Minh Đảo gắt lên:

- Hỏi chi kỳ vậy ? Làm sao tao biết có những mụ đàn bà nào nhìn mặt tao?

Và Minh Đảo chuyển mình ngồi dậy. Dáng điệu thật nhanh và mạnh, đúng là võ sĩ chính cống, thân mình uyển chuyển, nhịp nhàng như con báo trong rừng già. Nghĩ rằng chuyện mình nói có thể làm cho bạn sợ hãi, Nam vội trấn an:

- Tao kể chuyện con mẹ đó cho mày biết vậy thôi. Tao chắc nó nó chỉ nói lèm bèm, mẹ này có vẻ nát rượu..

- Mày nói ai ?

- Tao nói con mẹ tên là Tá, bạn của Mạc Ta. Tao gập mụ trong đám tang. Mụ tự nhận mụ là bạn của Mạc Ta và nói mụ sẽ tìm ra thủ phạm giết bạn mụ để trả thù.

Nam đưa lên môi Minh Đảo điếu thuốc lá. Cử chỉ đầy thân ái. Mạc Ta có Mụ Tá là bạn chí thân thì Minh Đảo có Nam Ria Con Kiến. Nam có thể và sẵn sàng đối xử lưu manh, bất lương, tráo trở, lá mặt, lá trái với bất cứ ai, gã có thể lường gạt không chút xót thương cả người đàn bà đã mang nặng, đẻ đau ra gã, nhưng gã rất chân thành với Minh Đảo, gã thương Minh Đảo hơn người anh tốt thương đứa em mồ côi.

Chính Minh Đảo lại hỏi Nam câu hỏi mà đáng lẽ ra Nam phải hỏi Minh Đảo:

- Nam.. Tại sao tao lại làm cái việc ấy? Tại sao tao lại giết nó?

Nam ôn tồn:

- Tại tính mày như thế. Lúc mày giận điên lên là mày làm liều. Hồi mình ở Bàn Cờ, mày với tao chỉ cãi nhau thôi, mày muốn giết cả tao nữa. Nhớ không ?

Minh ngẩn ngơ:

- Có đáng gì đâu mà phải giết nó? Tao thật không hiểu…

- Mày không có trách nhiệm gì khi mày nổi giận. Lúc đó mày là thằng khác rồi.

Nam đặt bàn tay ưu ái lên bờ vai lực sĩ đẹp của Minh Đảo:

- Yên trí đi. Sẽ không có gì xẩy ra đâu. Để tao lo con mẹ già lắm chuyện đó. Nếu thấy nó nguy hiểm, cho nó đi theo mụ bạn của nó luôn.

Minh Đảo thờ thẫn lắc đầu:

- Tao sợ tao lại giết người khi cơn giận của tao nổi lên…

Minh Đảo đã bị tù một lần. Tù lớn, tù đại hình đàng hoàng, không phải là tù trộm cắp, làm tiền, lường gạt vặt vãnh như loại tù của Nam Ria Con Kiến. Minh tù năm năm ở Côn Đảo. Những năm ấy Minh mới lớn nên chuyện tù đầy không có gì cực khổ lắm. Ở đảo Minh gập một ông Tầu giang hồ có nghề võ và được ông thương yêu như con. Ông Thầy Tầu có đứa con trai bằng tuổi Minh. Năm 1948 Trung Cộng từ Hoa Bắc tràn xuống Hoa Nam, quân đội Trung Hoa Quốc gia của Tưởng Giới Thạch chạy không kịp cuốn cờ, ông Thầy Tầu Quốc Dân Đảng lạc mất vợ con trong cuộc bỏ của chạy lấy người. Khi biết mình không còn bao giờ được gập lại vợ con ông Thầy Tầu càng thương đứa con trai ông bỏ lại Trung Hoa Đỏ. Ông thương Minh như con và truyền thụ võ nghệ cho Minh.

Trước ngày đi tù ở đảo Minh đã biết vài ngón đòn giang hồ pha trộn giữa Bốc Ăng lê và Judo. Gã được ông Tầu Bố Nuôi truyền thụ võ công Thiếu Lâm chính cống nên khi mãn hạn tù trở về – Ông Thầy Tầu chết ở đảo – Minh có biệt hiệu là Minh Đảo và trở thành võ sĩ có danh trong giới du đãng Sàigòn-Chợlớn.

Minh Đảo đi tù về đã được năm năm. Trong thời gian này gã từng tham dự nhiều vụ phạm pháp như đánh cướp có võ khí, áp tải hàng lậu, bảo vệ sòng bài, tống tiền, thanh toán bọn du đãng thù địch vv.. nhưng gã vẫn may mắn thoát lưới cảnh sát và băng đảng thù địch mặc dầu nhiều tên đồng đảng của gã bị bắt, bị chết, bị thương tật khốn khổ, khốn nạn đến tàn đời. Minh Đảo, từ ngày đi tù Côn Đảo về, như có một vị Thần Hộ Mạng đầy quyền năng giúp cho gã thoát được nhiều cơn nguy khốn.

- Tao chán sống giang hồ bụi đời – Minh đột ngột nói – Tao muốn có mái ấm gia đình, có người vợ hiền, có đứa con thơ…

Nam không muốn có vợ nên tất nhiên gã không tán thành chuyện người bạn gã thương mến nhất đời có vợ. Gã không muốn nghe bạn nói chuyện gia đình yên ấm, vợ con, gã không tin Minh Đảo có thể sống yên vui được lâu dài với người đàn bà nào, dù người đàn bà đó có đẹp và đa tình đến mấy. Nhưng tuy không muốn nghe Nam cũng sốt sắng bắt chuyện, gã đang cần nghe bạn bầy tỏ nỗi lòng:

- Mày định lấy ai?

- Lấy bất cứ ai muốn có tao làm chồng. Tất nhiên là chỉ cần đừng quá xấu, và có tiền…

- Có tiền là có bao nhiêu tiền ?

Minh nhún vai:

- Làm sao biết là bao nhiêu. Có tiền là được rồi.

- Mẹ kiếp.. Đàn bà đời này đã đẹp lại có tiền, lại yêu mình, chịu làm vợ mình.. Tao sợ ít có.

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 4)

Ở Sàigòn, Minh Đảo có cô em làm nữ thư ký đả cơ khí tự, tức nữ thư ký đánh máy, trong một ngân hàng của Ba Tầu Chợ Lớn.Tuy đã mất trinh từ lâu và dường như đời nàng chẳng có thời gian nào nàng có trinh cả, cô em ruột của Minh Đảo tên là Trinh. Tên cúng cơm, tên ghi trong thẻ kiểm tra của nàng chỉ là Thị Trinh, nàng thêm tiếng Mộng vào cho thành Mộng Trinh, nghe như tên nữ ca sĩ.

Mộng Trinh cư ngụ trong cái phòng bin-đinh nhỏ như cái hộp quẹt, dài ba thước, ngang 2 thước 50, có một ô nhỏ trong có bồn rửa mặt và bàn cầu tiêu nhưng tắm thì phải ra dẫy nhà tắm chung cuối hành lang. Phòng của Mộng Trinh ở tầng thứ tư của bin đinh, tầng cao nhất, cửa sổ tầng lầu này mở ra trăng thanh, gió mát, ít bụi, đỡ tiếng ồn của xe cộ dưới đường nhưng không có thang máy, phòng càng ở trên tầng cao càng rẻ tiền mướn. Mỗi lần lên xuống nàng phải xử dụng cặp giò mà nàng tự cho là đẹp, khêu gợi ngang cặp giò của cô đào xi-nê Hôlyút Angie Dickinson để đi trên 75 bậc thang lầu. Những cuộc leo thang, xuống thang này làm cho nàng khó chịu, mệt và than thở: “Hư mẹ nó chân cẳng của người ta. Mẹ bố thằng chủ nhà tư bổn lề. Tiền phòng thâu bằng thích, lời tổ mẹ mà kẹo rít, không chịu đặt thang máy cho người ta đi..” Nàng có thể đổi xuống những căn phòng tầng dưới nhưng giá tiền những phòng tầng dưới đắt hơn, lương nữ thư ký đánh máy của nàng không cho phép nàng chi tiền nhà quá nặng. Hai nữa vào thời gian này ngườii thiếu nữ chưa chồng mà sống một mình một phòng trong bin-đinh tiện nghi giữa thành phố Sàigòn đẹp lắm, Sàigòn ơi là văn minh quá rồi.

Ngân Hàng Đông Nam Á có Mộng Trinh là nhân viên là một ngân hàng Ba Tầu, Tổng Giám Đốc Ngân Hàng là một anh Ba Tầu Hồng Kông bên hông Chợ Lớn. Bắt chước giờ làm việc của những ngân hàng Hồng Kông thứ thiệt Ngân Hàng Đông Nam Á làm việc từ 9 giờ sáng, nghỉ một gì ăn trưa, rồi làm một lèo đến 5 giờ chiều.

Vào lúc 6 giờ chiều một ngày Thứ Bẩy, khi anh con trai mặt đầy mụn trứng cá của bà quản gia bin-đinh phấn khởi leo 75 bậc thang lầu đem bức thư của Minh Đảo lên phòng Mộng Trinh, chú thấy Mộng Trinh mở cửa phòng tiếp chú trong bộ y phục đặc biệt làm cho công lao leo thang lầu của chú được đền bù xứng đáng: nửa dưới nàng bận cái slip đỏ nhỏ síu, nửa trên là cái áo pull bằng voan mỏng như tơ nhền nhện.

Anh con trai biết rằng bất cứ lúc nào ở trong phòng Mộng Trinh cũng bận đồ hở hang nên anh rất chăm chỉ tự nguyện đem thư lên phòng cho nàng. Thư của những phòng khác anh mặc kệ, anh để bà mẹ anh đi đưa hoặc khi thấy người có thư đi qua anh gọi lại, đưa thư.

Đang tuổi dậy thì anh mắt tròn, mắt dẹt nhìn như mất hồn cặp vú ngồn ngộn của Mộng Trinh trong làn voan mỏng. Đưa thư rồi mặt anh cứ nghệt ra, chân anh rời đi không nổi. Mộng Trinh biết anh đang bị bấn loạn vì mình – cái tên đúng của sự bấn loạn trai tơ dậy thì này là bấn xúc sích – nếu là lúc khác nàng đã gọi anh vào phòng, đóng cửa lại, hỏi chuyện vớ vẩn trêu anh một hồi cho anh cuống quíu chân tay nhưng tối nay nàng không đùa rỡn với anh được, trong phòng nàng đang có người tình của nàng.

Trung sĩ Văn Tiến, xước hiệu giang hồ là Tiến Bê, chuyên viên cờ bạc bịp, Trung sĩ An Ninh Quân Đội, biệt phái làm việc ở Lữ Đoàn Bảo vệ Tổng Thống Phủ, nằm dài với điếu thuốc lá trên môi trên cái đi-văng trong phòng. Cảm giác khoái lạc của cuộc mây mưa hấp dẫn vừa qua còn đầy trong da thịt gã, gã nằm chờ tối thêm một chút nữa gã và Mộïng Trinh đi ăn phở gà Hiền Vương thay cơm tối, đi xem xi-nê và đến 12 giờ đêm về yêu nhau nữa.

Tiến Bê lơ đãng hỏi:

- Thư à? Thư ai thế?

- Thư của Minh.

Trung sĩ Văn Tiến bị giới giang hồ phang cho cái tên Tiến Bê không oan, gã chuyên chơi bịp sì phé, nhưng có tài chơi bịp gã vẫn đói dài, đói dẹt, bốn mùa xuân, hạ, thu, đông gã rách hơn cái mền Sakymen, nghĩa là gã rách thường xuyên và thường trực, nhưng gã vẫn ăn và nói như con nhà giầu. Bà mẹ gã cho vay tiền trả góp ở Chợ Bàn Cờ, bà góa chồng từ trẻ, ở vậy nuôi con, bà chỉ có Tiến là con một nên bà cưng chiều gã như con cầu tự. Bà đã cưới vợ cho Tiến nhưng Tiến chê vợ, gã chỉ về nhà và hỏi đến vợ khi gã cần tiền. Chuyện phi lý là chị vợ của Tiến Bê lại rất hiền, có sức chịu đưng cao độ, lại rất đảm, buôn bán ra tiền. Chị kính trọng mẹ chồng và mỗi lần bị anh chồng ăn chơi đủ bốn mục tứ đổ tường gây sụ, đòi tiền chị chỉ biết khóc và ma róc-móc ra nộp tiền cho chồng đi ăn chơi.

Đọc thư Mộng Trinh la lên:

- Quá trời ta.. Minh lấy vợ.. Mà lại lấy vợ giầu nữa..

Tiến Bê hỏi bằng cái giọng khinh mạn:

- Minh là thằng nào? Nhân tình cũ hả?

- Minh là anh của em. Anh ruột. Em đã nói với anh về Minh nhiều lần rồi mà. Minh mới lấy vợ, vợ Minh trẻ, đẹp mà lại nhao bướu lắm lắm. Minh gọi em ra Đànẵng sống với Minh.

- Ký gì?

Tiến Bê ngồi lên. Người gã tầm thước, rắn chắc, gân guốc. Người như gã có thể tạm cho là bô trai nếu gã không có cặp mắt gian giảo, lấm lét cả những khi không cần phải lấm lét. Gã tự cho gã là người tàn nhẫn với đàn bà, gã quan niệm đã là đàn ông thì bắt buộc phải tàn nhẫn với đàn bà và thằng đàn ông nào không tàn nhẫn với đàn bà đều là đàn ông hèn.

Tiến Bê truyền cho Mộng Trinh một số tiếng lóng, như tiếng “nhao bướu” Mộng Trinh vừa nói; nhao bướu là nhiều tiền, đồng nghĩa với “đông địa”.

- Em định bỏ nghề, bỏ Sàigòn để đi sống nhờ thằng đó à?

Mộng Trinh sịu mặt:

- Thằng đó là thằng nào? Hào huê phong thấp gì mà ăn nói thô tục..! Nghe hổng có dzô. Anh ruột người ta..

Rồi cũng bất kể phản ứng của người đàn ông vừa ôm ấp nàng, vừa làm nàng rên lên vì khoái lạc, Mộng Trinh phom phom nói đến chuyện bỏ Sàigòn ra đi:

- Sàigòn thì có cái gì mà cứ nhất định phải sống ở Sàigòn? Bộ những người sống ở Huế, Nha Trang, Kontum. .người ta khổ, người ta chết hết cả sao? Mí lỵ cái nghề thư ký đánh máy thì có gì mà ham. Ngày ngồi tám tiếng… Bọn này tính dzồi.. Mười ngày ngồi tám mươi tiếng. Một trăm ngày ngồi tám trăm tiếng.. Một năm hai ngàn năm trăm tiếng.. Ngồi như dzậy mười năm là hai trăm năm mươi ngàn tiếng. Còn gì là người nữa. Nữ thư ký em nào cũng đít đen sì như trôn chảo, hoặc là to như cái thúng, hoặc là teo lại như hai cái bát ăn cơm. Không khá được. Mình sẽ đi xa Sàigòn ít lâu..

- Đi làm cái gì? Đang yên lành đùng đùng bỏ đi. Sống với nó không được bò về dễ gì tìm được việc làm tốt như việc em đang làm.

Mộng Trinh nhún vai:

- Anh em người ta..

- Bộ cứ anh em là phải sống với nhau sao? Nó thương em thì nó gửi tiền cho em. Cần gì phải gọi em đến sống với nó cho rắc rối..

Nét thán phục lộ rõ trên mặt Mộng Trinh, nàng nói đến anh nàng như nói đến một vĩ nhân, một thần tượng:

- Minh là người khác lạ, Minh tuyệt lắm..

Tiến Bê trề môi:

- Tuyệt cái con…

Mộng Trinh sửng cồ lên:

- Ê.. Nói ai cũng được, không đươc đụng đến anh người ta ạ.

Tuy làm Trung Sĩ An Ninh và có biệt tài đánh sì bịp Văn Tiến lại có mộng làm văn sĩ. Gã từng có hai ba bài thơ và vài truyện ngắn được đăng báo – thuộc loại thơ, truyện của độc giả, được nhà báo đăng cho là vinh hạnh rồi, không có tiền nhuận bút, nhuận mực chi cả – nhưng gã vẫn tin chắc như đinh thép mười phân đóng cột gỗ lim gã là một thiên tài văn chương. Lúc này gã chưa viết vì gã còn đang sống, sống để lấy chất liệu và lấy chất liệu để viết. Khi gã đã viết tên tuổii gã sẽ nổi như cồn, tác phẩm của những anh văn sĩ nổi tiếng đương thời sẽ bị độc giả chê bỏ. Thấy Mộng Trinh nặng lời với gã, gã làm mặt hờn rỗi:

- Em bỏ Sàigòn thì anh cũng bỏ Sàigòn anh đi..

- Đi đâu?

Tiến Bê buông nhẹ:

- Hồngkông.. Ma-ni-la.. Băng cốc..

- Đi Hồngkông làm gì?

- Đi để đi, chẳng để làm gì cả. Đi để sống, đi để viết.

Mộng Trinh cười mũi:

- Ở trong quân đội, sức mấy mà đi được Hồngkông.

- Để rồi xem.

Tuy không tin tưởng gì lắm ở thiên tài văn sĩ của người tình Mộng Trinh cũng thấy nàng cần phải bàn cãi đôi lời:

- Viết tiểu thuyết? Sao anh không ngồi mẹ nó vào bàn, cầm lấy cái bút, viết bố nó đi có được không? Nói hoài mà có thấy viết cái chó gì đâu. Viết truyện thì khó gì. Ai viết chẳng được. Việc gì cứ phải đi và sống mới viết được. Mấy thằng cha văn sĩ trong bin-đinh này có đi đâu đâu? Ở nhà quanh năm, mà mấy chả cũng viết được đấy…

Tiến Bê khinh mạn:

- Viết lẩm cẩm như mấy thằng đó thì anh viết lúc nào chẳng được. Nhưng anh không muốn viết những tác phẩm tầm thường, ba xu như chúng nó.Tác phẩm của anh phải là tác phẩm lớn, quốc tế, giá trị nhân bản toàn cầu.. Anh viết cho anh, viết cho nhân loại, không viết để kiếm tiền, không viết cho bọn độc giả bà ba đọc giải trí.

Đốt điếu Lucky, gã hít vào một hơi dài, ém khói rồi thở ra hai lỗ mũi:

- Ồ.. Có nói em cũng cóc hiểu.. Em cóc hiểu là em cóc hiểu..

Gã nhìn rồi sờ lên bắp đùi phơn phớt lông măng của người tình:

- Anh nói trước cho em biết em không bỏ Sàigòn được đâu. Đã sống ở Sàigòn rồi người ta không còn sống ở bất cứ nơi nào được nữa. Tất nhiên bị bắt buộc, chẳng đặng đừng, không thể sống ở Sàigòn được thì phải chịu thôi. Xa Sàigòn em sẽ thấy nhớ Sàigòn. Nhớ ra rít chứ không phải nhớ vừa. Với người Việt Nam nơi sống sung sướng nhất là Sàìgòn.

Mộng Trinh dẩu môi:

- Dễ thôi. Xa Sàigòn nhớ Sàigòn thì lại về với Saìgòn. Có gì đâu mà làm quan trọng.

Mộng Trinh trở lại vui vẻ, dễ tính. Tiến Bê kéo nàng xuống giường:

- Hự.. Hự.. Nữa ư? Không đi ăn gì sao?

Tiến Bê cúi xuống:

- Ăn chứ. Ăn ở nhà rồi đi ăn ngoài…

° ° °

Tối hôm đầu tiên Mộng Trinh đến Biệt Thự Mai Lan cả gia đình tụ họp quanh bàn ăn – gia đình gồm Minh Đảo, Mai Lan, Ái Xuân và Mộng Trinh. Ba người đàn bà, chỉ có một mình Minh Đảo là đàn ông. Chàng hiên ngang như con gà trống đẹp mã giữa bầy gà mái tơ đa tình. Minh lên tiếng nói về định mệnh:

- Theo tôi định mệnh không phải là cái ở ngoài con người. Tôi muốn nói định mệnh của một người là do chính người đó tạo nên. Nếu người đó có khả năng, nếu người đó khỏe mạnh hơn, thông minh hơn nhiều người, người đó có thể được hưởng tất cả những gì hắn muốn. Hắn tự tạo ra định mệnh của hắn. Nếu hắn thật mạnh, thật khôn, hắn có thể chiếm được tất cả. Không sức mạnh nào ngăn nổi hắn.

Ái Xuân nghiêm trọng nhưng vẫn hòa nhã:

- Tôi không nghĩ như Minh.

Nàng gọi Minh bằng tên, không gọi Minh bằng tiếng chú.

Mai Lan ngồi nghe nhưng vẫn tỉnh, Mộng Trinh ngời ngây ra nghe mà không hiểu thiên hạ nói chi cả. Cả hai cùng như say sưa và sung sướng uống từng lờùi của thần tượng, thán phục vô điều kiện như hai nữ tín đồ được nghe lời thuyết giáo của vị giáo chủ họ tôn thờ. Chỉ có Ái Xuân có ý kiến trong cuộc nói chuyện. Nàng chấm dứt màn độc thoại của Minh:

- Trong đời – Ái Xuân bình thản nói. Nàng tin nàng nói đúng – chỉ có may mắn hay không may mắn là đáng kể. Và cũng chỉ có may mắn hay không may mắn là quan trọng nhất. Người thành công, đa số là những người có tài, nhưng ta thấy có những kẻ ngu dốt mà vẫn thành công, người thành công là những người gập may mắn. Thiếu gì người có tài, thông minh, kiên nhẫn, cố gắng suốt đời, mà vẫn thất bại. Họ thất bại vì họ không gập may mắn.

Minh không tỏ ra bực dọc khi Ái Xuân không đồng ý với chàng. Ngược lại, chàng hào hứng khi thấy mình bị Ái Xuân chống đối. Chàng mỉm cười thích thú và để cho Ái Xuân nói.

- Đời người ta bị may rủi, hên sui chi phối nặng – Ái Xuân nói tiếp – May rủi và những sự việc ngẫu nhiên xẩy ra. Một trường họp ngẫu nhiên rất nhỏ cũng đủ làm thay đổi cả một dòng đời. Một người đàn ông có tài trí xuất chúng, người có thể làm chủ thế giới nhưng chỉ cần một sự việc không may nào đó xẩy ra người đó cũng có thể bị thất bại ê chề, nhục nhã.

Ái Xuân đánh đòn tối hậu, đây là độc thủ tàn nhẫn nhất của nàng trong cuộc nói chuyện gia đình sau bữa ăn tối nay:

- Như một cặp vợ chồng trẻ tuổi đang yêu nhau tha thiết. Với họ tình yêu là tối thượng. Và tình yêu với họ là hạnh phúc được sống bên nhau. Nhưng chỉ cần một tai nạn, sự có mặt của một người mất đi…

Người phản đối về đề tài cuộc nói chuyện tối nay là Mai Lan. Đang nói chuyện vui họ đi vào chuyện siêu hình và bắt đầu nói đến chia rẽ, đến cái chết. Mai Lan đứng sau ghế Minh, vòng tay cúi xuống ôm lấy chồng. Ái Xuân xúc động thấy em gái nàng lúc đó có cái vẻ lo âu không phải của người thường mà là của thiên thần:

- Không, em không tin.. – Mai Lan nói bằng giọng nói của những vị thánh tử đạo tuyên xưng đức tin trước khi chịu chết vì đức tin – Hạnh phúc của vợ chồng em là của riêng chúng em. Chúng em yêu nhau, không có gì chia rẽ chúng em được…

° ° °

Trong khi ở thị xã Đà nẵng có bốn người nói chuyện định mệnh, chuyện ngẫu nhiên, chuyện may rủi thì cùng lúc ấy ở thị xã Đàlạt có một người đàn bà đang hục hặc với cô con gái.

Tuy chẳng có gì đáng để hục hặc cả Mụ Tá vẫn cứ hầm hầm gây sự:

- Tôi không muốn sống ở cái xó Đàlạt cà chớn này nữa. Không ai có quyền bắt tôi phải sống ở cái xứ khỉ ho, cò gáy này..

Tuy rất không muốn nói gì cả Xuân Tình cũng phải nói:

- Có ai bắt Má phải sống ở đây đâu. Đang ở Sàigòn Má đùng đùng đòi lên Đàlạt. Má nói Sàigòn nóng nực, Má cần khí hậu mát mẻ của Đàlạt. Lên đây chưa được nửa năm Má kêu Má không chịu nổi cái lạnh không ra lạnh, nóng không ra nóng. Má gọi khí hậu này là.. nửa chừng xuân. Ở đâu Má cũng chán…

Nàng định nói: “… Má thì sống ở Thiên đàng Má cũng chán..” Nàng ngừng kịp. Nàng mà nói ra câu ấy thì Mụ Tá sẽ có dịp sửng cồ lên để gây sự với nàng. Chẳng hạn Mụ sẽ nói Mụ lên Niết bàn chứ Mụ không lên Thiên đàng, nói Mụ lên Thiên đàng là xúc phạm đến tôn giáo của Mụ. Nếu nàng nói Mụ lên Niết Bàn, Mụ sẽ cãi là Mụ lên Thiên Đàng chứ Mụ không lên Niết Bàn.

- Tôi dư biết cô ôm mộng thanh toán tôi, cô muốn tôi đi cho khuất mắt cô. Rõ ràng. Tôi nói tôi đi, cô đâu có thèm giữ tôi lại..

- Má ở đâu cũng thế thôi. Má không muốn ở đây con giữ Má lại làm gì?

Mụ sụt sịt:

- Tôi có phước quá. Được có mỗi một mụn con. Rứt ruột đẻ ra. Hy sinh cho con hết. Nào tôi có làm việc gì độc ác cho cam. Tôi đi lễ chùa, đi lễ nhà thờ. Phật có tôi, Chúa cũng có tôi..

Đang rền rĩ sáu câu tả oán bỗng Mụ Tá đổi giọng:

- Tôi muốn đi khỏi đây để xa những kỷ niệm đau lòng..

Tỉnh queo Mụ nói đến cái chết của Mạc Ta Hoa, Mụ cho đó là nguyên nhân làm Mụ phải đi xa Đàlạt. Xuân Tình cười thầm. Nàng muốn nói: “Má thề Má sẽ tìm ra kẻ giết Dì Mạc Ta kia mà? Chưa tìm ra tên sát nhân sao Má lại bỏ đi?” Nàng không nói ra ý nghĩ đó vì sợ bà mẹ nàng sẽ vin vào đó để gây sự. Trong lòng nàng cũng muốn bà mẹ lắm chuyện của nàng đi khỏi Đàlạt, muốn bà quên đi vụ án mạng thảm khốc, muốn bà quên đi lời thề tìm ra hung thủ đã cắt cổ bà Mạc Ta Hoa.

Mụ Tá muốn rỏ vài giọt nước mắt khi nói đến Sê Ri Mạc Ta Hoa của Mụ. Nhưng cũng như trái tim của Mụ, đôi mắt Mụ khô queo. Mụ lại hục hặc:

- Sàigòn, Nha trang, Huế.. Đi đâu cũng được, miễn là đi khỏi cái xứ Đàlạt phải gió này. Kontum, Pleiku, Năm Căn, Cà mâu.., nơi khỉ ho, cò gáy nào đi được tôi cũng đi…

Xuân Tình muốn cho bà mẹ nàng đi càng xa càng tốt, xa như sang tận bên Tầu, bên Tây Tạng chẳng hạn, nhưng ngoài mặt nàng vẫn lửng lơ con cá vàng, làm như nàng không quan tâm một ly ông cụ nào đến chuyện bà mẹ nàng đi hay ở.

Mùụ Tá muốn kéo Xuân Tình vào cuộc tìm nơi đến để Mụ có dịp cãi nhau với nàng:

- Cô bảo tôi nên về Sàigòn hay ra Huế ?

- Sàigòn hay Huế cũng vậy..

- Cũng vậy là thế nào? Khác nhau nhiều chứ. Sàigòn là Sàigòn, Huế là Huế..

Mụ Tá đã định trước: nếu Xuân Tình nói Mụ nên về Sàigòn, Mụ sẽ ra Huế, hoặc ngược lại. Nhưng Xuân Tình trả lời lừng khừng nên Mụ không gây sự được.

- Mẹ kiếp..! Nên đi đâu, về đâu ?? Chời mưa bin giới eng đi dzìa đâu ? Sao còn lóng ngóng nơi giang đầu? Bây giờ eng ở đâu? Bếân Hải hay Cà mâu ?? Phải nhờ cái trò lẩm cẩm này quyết định dùm mí được.

Mụ đang ngồi phì phị trong cái ghế bành da lớn như cái ghế thợ cạo, trước mặt Mụ là chai uýtky Gion-ni Đi Bộ đã vơi quá nửa và cái ly mười lăm ngày không rửa vì lúc nào trong ly cũng có rượu. Mụ mở sắc tay lấy ra đồng bạc cắc:

- Ông Ngô đình Diệm là Sàigòn… Bụi trúc là Huế…

Thời Mạc Ta còn sống Mụ và Mạc Ta thường chơi cái trò tung tiền sấp ngửa để quyết định hơn thua. Mụ quên rằng nếu Mụ thực sự thương nhớ Mạc Ta thì trò tung tiền tối nay phải làm cho Mụ khóc tru lên, Mụ phom phom tung đồng bạc cắc lên cho nó rơi xuống mặt bàn.

Đồng cắc nhẩy tưng tưng bên cạnh chai rượu rồi bon ra mép bàn. Mụ Tá vội tung bàn tay có những ngón tay chuối mắn bị kìm kẹp trong mấy cái nhẫn ra chặn đồng tiền lại. Nhưng quá chậm, đồng cắc nhẩy bờ-lông-dzông xuống sàn phòng.

Mụ Tá muốn tìm lại đồng bạc cắc nhưng vì bụng quá bự, đít nặng hơn đầu nên Mụ không thể cúi xuống được, Mụ bò lổm ngổm trên sàn. Cảnh bà mẹ chổng mông trông thô bỉ quá làm cho Xuân Tình phải quay mặt nhìn đi chỗ khác.

Tìm mãi không thấy, mấy tiếng chửi thề ròn tan vang lên, rồi tiếng thở phì phò. Không thể làm ngơ lâu hơn, Xuân Tình nói:

- Thì Má lấy đồng cắc khác. Lúc khác tìm…

- Không được. Đồng cắc này của tôi có làm phép. Linh lắm. Chuyên dùng vào việc này. Không có nó không được…

Xuân Tình đành cúi xuống tìm dùm cho mẹ. Đồng bạc cắc như giận hờn vì bị Mụ Tá quăng quật quá nhiều lần nên chui tít vào tận gậm giường. Nhưng sau cùng Tình cũng tóm được nó. Mụ Tá hỏi:

- Mặt nào ?

Tình đưa đồng cắc lên coi:

- Mặt ông Ngô đình Diệm.

Tình nói thật nhưng đa nghi hơn cả Tào Tháo, Mụ Tá cho là nàng nói dối, Mụ hầm hầm:

- Đíu chơi… Đưa đây làm lại…

Nặng nề và vất vả Mụ trở lại ghế ngồi. Cuộc chổng mông vừa qua làm cho Mụ mệt bở hơi tai và hả hết hơi rượu, Mụ phải tợp môt ngụm lấy lại sức trước khi làm cuộc tung đồng bạc cắc lần thứ hai.

Cầm đồng bạc cắc trong tay Mụ lầm bầm:

- Bỏ Huế đi. Huế chán thấy mẹ. Không đi Huế thì đi đâu? Đànẵng ?? Hay là mình đến Đànẵng? Phải đấy. Đànẵng được lắm. Sao mình lại không đến Đànẵng nhẩy ?

Dơ đồng cắc lên Mụ trịnh trọng:

- Ngô đình Diệm Sàigòn… Bụi trúc Đànẵng.. Úm ba la… Oong.. Đưa.. Toa…

Lần này Mụ tung cẩn thận nên đồng cắc rơi xuống nằm ngoan trên mặt bàn. Cúi xuống nhìn Mụ Tá la lên:

- Bụi trúc… Đànẵng.. Mình sẽ đi Đànẵng…

Mụ Tá hoàn toàn không biết gì về Minh Đảo, tất nhiên Mụ không biết kẻ giết Mạc Ta yêu quý của Mụ đã lấy được vợ giầu và đang cùng cô vợ giầu trẻ đẹp sống hạnh phúc ở thị xã Đànãng. Một sự ngẫu nhiên đã dun dủi cho Mụ cũng xách va-ly tới Đànẵng.

Sự ngẫu nhiên này sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến cuộc đời của những người xa lạ với Mụ Tá như Minh Đảo, Mai Lan. Mộng Trinh và Ái Xuân ?? Ái Xuân có ở trọ nhà Mụ mấy ngày nhưng Mụ không một lần nhìn thấy mặt nàng. Chuyện đó hồi sau phân giải. Ta chỉ biết trong lúc ở Đànẵng Minh Đảo đang ngồi trước mặt Ái Xuân, Mai Lan đứng sau ghế chàng, vòng tay ôm chàng thì ở Đàlạt một người đàn bà họ không quen biết tung đồng bạc cắc lên và sự tình cờ ngẫu nhiên làm cho người đàn bà ấy rời Đàlạt để đến Đànẵng.

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 5)

Phi trường Liên Khang là nơi ít khi có nhân vật dị hợm xuất hiện. Sáng nay phi trường có một biệt lệ: một nhân vật không giống ai đứng sừng sững ở phòng khách phi trường. Quái nhân ấy là Mụ Tá.Mụ đứng sừng sững trong nhà đợi trước khi lên phi cơ. Trong bộ áo dài hàng đen Mụ thường mặc trong những cuộc du hành Mụ Tá đứng đó, trên bộ ngực đồ sộ nằm ngay đơ chuỗi hạt ngọc thạch hạt nào hạt nấy bự bằng ngón chân cái, chống cây dù nửa dù đàn ông, nửa dù đàn bà, trông Mụ dễ sợ như một nữ ma đầu của một ma giáo nào đó trong những bộ phim kiếm hiệp TàiOăn. Hành khách đi cùng chuyến tầu bay với Mụ đứng rạt ra xa Mụ.

Lâu lắm rồi Mụ Tá mới lại đi khỏi nhà. Kể cả ra khỏi phòng Mụ cũng không ra, nói gì đến chuyện Mụ chịu đến phi trường để đi máy bay. Mụ quanh năm sống trong bầu không khí kín mít sặc mùi dầu Nhị thiên đường, mùi rượu, mùi son phấn, nước hoa, mùi mồ hôi, mùi quần áo, mùng mền lâu không giặt, không phơi nắng, Mụ khó chịu vì làn không khí thoáng của phi trường. Nhưng trước khi lên đường Mụ đã uống một chầu rượu ra gì nên lúc này Mụ chỉ thấy hơi lạnh lạnh. Hai nữa là Mụ có sẵn chai rượu trong sắc tay, lúc nào cần là Mụ tu liền một khi. Mụ đưa bàn tay có những ngón tay chuối mắn lên sửa lại cái phu-la trên cổ và Mụ giựt mình khi nghe giọng nói vừa lạ, vừa quen vang lên bên tai:

- Mađam Côlônền… Bôngdzua Mađàm.. Bà đi đâu đây? Chời… Hôm nay trông bà đẹp quá… Như là Thẩm Thúy Hằng…

Mụ Tá nhìn người ví Mụ với cô đào xi-nê Giao chỉ Thẩm Thúy Hằng. Người nói câu ví von xỏ lá đó là gã thanh niên có hàng ria mép Mụ gập ngày Mụ đưa tiễn Mạc Ta Hoa lên xe bông. Mụ nhớ gã tự xưng là ký giả nhà báo.

Nam, ký giả kiêm lưu manh, từng nằm Lầu Bát Giác Chí Hòa hai niên vì tội dọa viết bài đăng báo để tống tiền, chuyên làm những áp-phe phạm pháp, hôm nay bận bộ com-lê vét-tông mầu ta-ba – tabac – tức mầu thuốc lá nâu, thắt ca-vát màu đỏ sậm – tiếng Phú lang sa là mầu boọc-đô hay mầu li đờ veng, tức mầu rượu chát bordeau – Bồ đào mỹ tửu – hay mầu cặn rượu – lie de vin – đi đôi giày da lộn thường gọi đại là peau de daim, tay xách cái cặp Samsonite, trông hách như một luật sư trẻ trung, ăn chơi lịch sự, hào hoa phong nhã, trí thức chính cống Bà Lang Trọc.

Nam đi tới đứng bên Mụ Tá. Gã tươi cười hỏi chuyện trong khi gã nghĩ: “Mụ này đi đâu đây? Không lẽ Mụ đi Đànẵng ??? Nếu Mụ đi Đànẵng tức là Mụ biết Minh đang ở Đànẵng.. Có lẽ nào? Sao Mụ biết??”

- Bà Côlônền còn nhớ tôi không?

Mụ Tá gật gù:

- Sua là moa nhớ. Chưa bao giờ moa quên người đàn ông nào; chỉ cần người ấy nói với moa hai câu.

- Bà vẫn mạnh ? Vẫn yêu đời ?

- Com tú-dzua… Như thường..

- Còn bà bạn thân mến của bà? Bà gì? Bà Mạc gơ rít…

- Mạc Ta… Mạc Ta Hoa…

- Xin lỗi. Bà Mạc Ta thì…?

- Vẫn chết như thường. Nàng nằm bình yên ở nghĩa trang.. Moa trồng trước mộ nàng cây hồng bông trắng, cây hồng bông đỏ. Hồng trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, hồng đỏ biểu hiệu cho tình yêu nồng thắm của nàng…

Nam Ria Con Kiến bắt đầu hỏi vào chuyện:

- Bà đi đâu đây?

Mụ Tá đưa cây dù lên, chỉ mũi dù về phía rặng núi xanh mờ sương có giải mây trắng vương vương:

- Đi đến nơi cuối bãi, đầu ghềnh, chân trời, góc biển..

Nam Ria Con Kiến nén khó chịu để lấy vẻ hồ hởi gợi chuyện:

- Cuối bãi, đầu ghềnh, chân trời, góc biển… nếu nói trên sân khấu cải lương là ở hậu tràng sân khấu hay ở buồng thay đồ diễn tuồng. Còn ở đây thì chân trời, góc biển là ở đâu cà?

Chuyến phi cơ Hàng Không Việt Nam này bay từ Liên Khàng ra Đànẵng rồi ra phi trường Phú Bài, Huế. Nam biết Bà Cô lô nền quái dị này chỉ có thể xuống Đànẵng hay Phú Bài, Huế, nhưng vì sốt ruột gã vẫn cứ phải hỏi cho ra. Nếu Mụ Tá nói Mụ đến Đànẵng gã sẽ hỏi Mụ đến Đànẵng có việc gì.

Mụ Tá múa cây dù một vòng. Rồi Mụ chỉ mũi dù về phía Mụ cho là phía Đànẵng, nhưng thực ra mũi dù của Mụ chỉ về phía Ban mê thuột. Rồi Mụ nói ngay boong:

- Moa đi Đànẵng.

Nam giựt mình. Mất bình tĩnh gã ngây ngô hỏi:

- Bà đi Đànẵng làm ký gì?

Mụ Tá đưa mắt nhìn Nam Ria Con Kiến từ đầu xuống đến bụng. Cái nhìn này có thể gọi là lườm. Cái lườm của Mụ nói rõ: “Dzô dzang! Người ta đi Đànẵng làm gì kệ cha người ta. Ăn nhậu gì đến mình mà hỏi..? Vớ vỉn.”

Mụ Tá không trả lời, Nam lại hỏi:

- Đànẵng có gì vui? Cảnh đâu có đẹp bằng Đàlạt. Khi hậu sìu sìu ển ển. Mưa đâu có kém gì mưa ở Huế..

Mụ Tá, lại chống cây dù xuống nền nhà, nhún vai như đầm:

- Buồn dzui ở trong lòng mình.. Đằng mông cơ.. Xe đằng mông cơ…

Nam Ria hỏi nữa:

- Bà định ở Đànẵng bao lâu?

Mụ Tá trả lời lửng lơ:

- Chưa biết. Còn tùy.

Lửng lơ rồi Mụ lẳng lơ:

- Moa như con chuồn chuồn. Khi dzui thì đậu, khi buồn thì bay…

…..

Trước buổi sáng trời trong Mụ Tá nói câu “Đời tôi như con chuồn chuồn. Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay” ở phi trường Liên Khang, vào lúc 10 giờ một buổi tối tiễn biệt và ly biệt, tử biệt, một đi không trở lại, bà Trần lệ Xuân nói trong phòng khách phi trường Tân Sơn Nhất;

- Tôi như con chuồn chuồn.. Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay..

Bà Trần lệ Xuân, tức bà Cố Vấn Ngô đình Nhu, Bà dân biểu Quốc Hội Khóa Hai Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, bà Hội trưởng Hội Phụ Nữ Liên Đái Việt Nam, đêm ấy lên phi cơ rời Sàigòn đi sang Âu châu, Mỹ châu. Bà gọi chuyến đi của bà là “đi giải độc dư luận các nước Âu-Mỹ ” – các nước này đang bị nhiễm độc vì những âm mưu nhằm lật đổ chính phủ của Tổng thống Ngô đình Diệm. Khi thông tín viên ngoại quốc hỏi bà dựï định sẽ ở Âu châu bao lâu, bà Nhu trả lời:

- Tôi như con chuồn chuồn. Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay..

…..

Nghe Mụ Tá tự ví Mụ như con chuồn chuồn, Nam Ria nhăn mặt. Hàng ria mép của gã rung rung. Gã nghĩ: “Mẹ kiếp. Mụ này mà là chuồn chuồn thì phải là chuồn chuồn ngô, chuồn chuồn chúa. Cho nó cắn rốn là tiêu tán thoòng cái rốn mình luôn.” Gã cảm thấy ghét cay, ghét đắng người đàn thô bỉ này. Đàn bà gì mà mặt lúc tròn như cái mâm, lúc vuông như cái bánh chưng có đủ bốn góc. Nay Minh, người bạn gã yêu thương, đang sống hạnh phúc ở Đànẵng, người đàn bà này đến Đànẵng để phá cái hạnh phúc đó của bạn gã. Gã thù Mụ đến cái độ nếu gã có thể xiết cổ Mụ ngay tại đây, gã làm ngay không chút do dự. Và gã cố gắng tự kiềm chế để khỏi phóng chân đá một cú thật mạnh vào bộ mông bè bè như cái thúng của Mụ, gã nén thù hận để hỏi:

- Đến Đànẵng bà ở đâu? Nhà người quen hay là..?

Mụ Tá bắt đầu thấy lạ lạ vì những câu hỏi hơi kỹ của gã ký giả:

- Chưa biết sẽ ở đâu. Giang hồ mà.. Bụi đời.. Ở đâu mà chẳng được..

Mụ càng trả lời lửng lơ, gã càng nghĩ là Mụ cố ý dấu. Gã hỏi tới:

- Cuộc điều tra của bà đi đến đâu rồi?

- Tiến triển đều.

- Bà có thể cho nhà báo biết một vài chi tiết được chăng?

- Chưa được.

Nam Ria chơi trò khích tướng. Gã trề môi:

- Chưa được tức là bà chẳng tìm được cái khỉ gì cả. Chưa được là… dzeê-rô. Oong boong phi nan !

Mụ Tá tỉnh queo:

- Chắc dzậy!

Em nữ tiếp viên hàng không mời quý khách ra phi cơ, Nam Ria tự nguyện xách dùm cái sắc du hành của Mụ Tá, để Mụ rảnh rang vung vẩy cây dù đi giữa đám hành khách ai cũng nhỏ bé, gọn gàng so với Mụ. Nhưng khi lên phi cơ Nam không có can đảm ngồi cạnh Mụ. Gã lỉnh xuống đuôi phi cơ để ngồi thật xa Mụ. Suốt chuyến bay gã thầm nghĩ đến chuyện lát nữa đây gã phải làm sao để cho Mụ Tá không nhìn thấy Minh ra phi trường đón gã. Gã nghĩ: “Được lắm. Mụ đến Đànẵng hại bạn ta, ta đến Đànẵng cứu bạn ta. Để xem ta thắng hay Mụ thắng?”

Người hành khách không may của Hàng Không Viêt Nam phải ngồi cạnh Mụ Tá trên chuyến bay từ Đàlạt về Đànẵng hôm ấy là một chú Ba Tầu Chợ Lớn tuổi đời choai choai. Suốt chuyến bay chú Tầu con khổ sở vì cái mùi khăn khẳn, khai khai, hôi hôi, hăng hăng, chua chua từ bà khách hìng dung quái dị ngồi bên xông sang tấn công. Vì chưa biết uống rượu nên khi thấy bà khách lấy trong sắc ra cái chai đựng thứ nước nâu nâu, mở nút đưa lên miện tợp một ngụm, chú tưởng bà ta uống thuốc.

Trời lặng, gió êm, chiếc xe đò bay mang dấu hiệu con rồng cong đuôi, dù hôm nay có chở một bà khách sồ sề, sộc sệch như Mụ Tá, hạ cánh ngọt đừ và êm ru trên phi đạo mới nới rộng, nối dài của phi trường Đànẵng.

Mụ Tá xuống phi cơ sau mọi người nhưng Mụ ra khỏi phi cảng trước hơn tất cả. Không chờ xe chở khách của Hàng Không Việt Nam, Mụ đi về thành phố bằng xe lô. Xe location: Lô-ca-sông. Mụ xách cây dù phong phong đi ra, bất chấp nhân viên cảnh sát kiểm xoát. Trong thời gian ngắn đứng chờ anh em lao công chuyển hành lý của khách từ phi cơ vào phi cảng Mụ văng ra mấy câu chửi thề ròn tan – mấy câu thân tặng hãng máy bay và nhân viên phi hành đoàn – làm mấy em nữ tiếp viên mới vào nghề bị mắc cở, líu ríu không dám có phản ứng gì.

Mụ Tá không để ý gì đến những người đi đón thân nhân. Mụ quên luôn anh chàng phóng viên nhà báo có bộ ria mép trông thật đểu. Trong số những người đi đón thân nhân hôm ấy có một thiếu phụ chừng hai mươi bốn, hai mươi nhăm tuổi, bận bộ robe đầm mầu sám ngọc thật sang. Nàng trẻ đẹp, sang và có vẻ học thức. Nàng mang ít nữ trang nhưng nhìn nàng, người ta biết nàng là người có nhiều nữ trang và mấy món nữ trang trên người nàng đều đắt giá. Nàng mang nhẫn cưới và trên ngực áo có gắn bông hoa nhỏ bằng bạch kim, nụ hoa là mấy viên kim cương.

Người thiếu nữ cùng đi với người thiếu phụ sang đẹp ấy lại không sang, không trọng mấy. Cô ả này chưa đầy hai mươi tuổi, mặt lộ rõ vẻ lẳng lơ không cần che dấu. Ả cũng bận đầm; bộ robe sac mầu nâu gạch non bó sát người ả. Ả mang nhiều nữ trang trên người. Dường như có bao nhiêu nữ trang ả đem ra đeo hết. Trên ngực áo ả có một con bướm lớn bằng con bướm thật, hai mắt bướm là hai viên ngọc đỏ, hai cánh bướm gắn nhiều hạt đá xanh trông như ngọc thạch, một hàng kim cang nhân tạo viền quanh con bướm.

Mụ Tá chỉ nhìn thoáng qua hai người phụ nữ ấy, Mụ không thấy người đàn ông đẹp trai, thân hình nẩy nở cân đối như lực sĩ đẹp cùng đi với họ. Mụ không biết ba người này đến đón gã phóng viên nhà báo có hàng ria mép Mụ cho là đểu đểu. Và tất nhiên Mụ không biết chàng thanh niên đẹp trai kiểu lực sĩ đẹp ấy là người đã cắt cổ Mạc Ta Hoa Sê Ri của Mu, Mụ không biết chàng là người Mụ đã thề trước linh cữu Mạc Ta Hoa là Mụ sẽ tìm ra và sẽ bắt phải đền tội.

Hai cái va-ly da, được mua từ thời ông Bảo Đại mới từ mẫu quốc về nước, nhét đầy quần áo đến căng nứt như bụng đàn bà chửa đến tháng đẻ, được mang tới trước mặt bà khách hung hãn. Mụ Tá chỉ mũi dù ra lệnh cho ông lao công E Việtnam già:

- Mang ra xe lô.

Mụ mướn riêng chiêc xe lô để về thành phố. Khi chiếc xe đã chạy ra khỏi phi trường cả cây số ông tài xế trung niên, hớt tóc cua, có hai cái răng vàng, giựt mình khi xe đang chạy ngon trớn bỗng bà khách la lên:

- Tốp… Tốp…

Ông tài lập tức làm theo đúng sách vở, tức theo đúng lý thuyết Chá Xế: nhả chân ga, rà chân thắng, tay đưa cần số về “poanh mo”, cho xe vào lề đường:

- Chi dzậy bà?

- Rờ tua.. Trở lại phi trường… Lẹ lên..

Mụ Tá chồm lên băng trên, bàn tay có những ngón tay chuối mắn của Mụ đập bốp bốp lên đầu, lên vai ông tài:

- Mau.. Lẹ lên.. Quay lại phi trường.. Lẹ lên..

Chiếc xe lô trở lại cửa nhà ga máy bay. Mụ Tá ì ạch chạy vào nhà ga. Phòng đợi của phi trường vắng ngắt. Hành khách đi hết. Chỉ có mấy ông lao công bận đồ xanh đứng xớ rớ chờ xe về thị xã.

Mấy ông này trố mắt nhìn người đàn bà trang phục toàn đồ đen, cầm lăm lăm cây dù như một thứ võ khí, huỳnh huỵch đi qua phòng đợi, mắt nhìn láo liên. Mụ Tá sục vào phòng cảnh sát, phòng quan thuế, vào cả cầu tiêu đàn ông. Mụ trở lại tìm người thiếu nữ bận chiếc áo đầm mầu hồng Mụ nhìn thấy hồi nẫy. Người thiếu nữ này ra đón thân nhân có đeo trên ngực áo món nữ trang hình con bướm giống như nữ trang hình con bướm của Mạc Ta Hoa. Mụ Tá từng nhìn thấy cái broche con bướm đó trên ngực áo Mạc Ta nhiều lần. Hồi nẫy Mụ nhìn thoáng thấy người thiếu nữ mang cái broche cũng hình con bướm. Không biết đó có phải là cái broche của Mạc Ta hay không? Mụ phải gập người thiếu nữ đó để hỏi cho rõ. Nếu nó đúng là cái broche của Mạc Ta…

Ông tài xế vào theo bà khách:

- Bà bỏ quên cái chi đó bà?

Mụ Tá mệt lử cò bợ. Ngồi phịch xuống cái ghế gỗ Mụ thở không ra hơi.

- Bà bỏ quên va-ly? – Ông tài hỏi dồn – Hay là.. Đúng rồi…

Để thán phục sự thông minh của mình ông tài răng vàng búng hai ngón tay vàng khè nhựa khói thuốc lá Bastos Xanh đánh tét một cái:

- Bà để lạc con chó? Máy bay trả bà con chó rồi bà quên, chó nó bị nhốt trong cũi bỏ vào hầm đồ trên máy bay nó sợ, thả ra là nó chạy. Đúng bà mất con chó không?

Mụ Tá lắc đầu, Mụ muốn nói nhưng hãy còn hụt hơi, Mụ chỉ phều phào được hai tiếng :

- Mạc Ta…

Ông tài trợn mắt:

- Mạc Ta ? Con chó của bà tên là Mạc Ta? Bà đừng lo. Không sao đâu. Nó chạy lạc đâu đây thôi. Để tôi báo cho mấy ổng cảnh sát. Nó lảng vảng quanh đây mấy ổng sẽ bắt nó cho bà. Bà yên tâm đi. Lông nó mầu gì?

Mụ Tá khóc. Nước mắt làm đôi má bánh đúc bự phấn của Nụ loang lổ. Bác tài nhanh nhẩu đi trình báo quí ông cảnh sát về một con chó tên là Mạc Ta bị thất lạc trong phi trường. Khi bác trở lại bà khách vẫn khóc nghẹn ngào, bác phải dắt tay bà đưa ra xe.

Trong chiếc xe lô chạy về thành phố Mụ Tá vừa khóc vừa sụt sịt nói với Mạc Ta Hoa như Sê Ri của Mụ đang ngồi bên Mụ:

- Mạc Ta em ơi… Qua thề qua phải tìm cho ra thằng khốn nạn nó giết em để trả thù cho em.. Nhưng qua vô ý quá đi. Con nhỏ đó nó đeo con bướm của em ngay trước mắt qua. Vậy mà qua đui qua hổng thấy. Qua có thấy mà qua không nhớ.. Đúng là qua đui. Em hiển linh em cho qua gập con đó.. Qua đui nên qua không biết. Em sống khôn, chết thiêng.. em cho qua gập lại con đó…

Ông tài Hai Răng Vàng nghe tiếng được, tiếng mất, ông không hiểu gì cả. Bỗng bà khách hỏi:

- Nè.. Hồi nẫy bác có thấy hai cô bận đầm đến phi trường đón người không?

- Ối.. Cái gì chứ mấy cô bận đầm thì ở đây thiếu gì? Cả lố.

- Mà người ta hỏi vừa rồi bác có thấy hai cô bận đồ đầm vào phi trường hông?

Mụ Tá gắt, ông tài nói như xin lỗi:

- Tôi đâu có để ý nhìn ai. Bộ bà nghi hai người đó bắt con chó của bà sao?

Mụ Tá lại lầm lì không nói, ông tài nói mấy câu an ủi:

- Nếu là người ở đây thì cũng dễ tìm, dễ gập thôi. Mất công chút chút..

Mụ Tá nghĩ thầm: “Thằng cha tài xế này tuy ngu si nhưng nói cũng có lý. Nó đến phi trường đón người tức là nó cư ngụ trong thành phố này. Mình cứ ở đây cho đến lúc mình tim ra nó. Tìm ra nó là mình tìm ra thằng giết Mạc Ta. Chỉ cần hỏi nó ai cho nó con bướm đó?”

° ° °

Minh Đảo, Mai Lan, Mộng Trinh đến phi trường đón Nam Ria Con Kiến.

Minh Đảo bận bộ comlê mầu sám hợp với chiếc robe mầu sám ngọc của Mai Lan. Chàng lái chiếc xe Chevrolet sơn đen mới tinh, bóng loáng, con ruồi đậu lên ngã vỡ mặt. Trong xe Nam ngồi băng trên với Minh, Mai Lan và Mộng Trinh ngồi băng dưới. Như những người bạn rất thân gập lại nhau sau khoảng thời gian xa cách không lâu Minh Và Nam chỉ trao đổi với nhau những câu rất thường. Nam đã gập Mai Lan ở Đàlạt, Mộng Trinh là người gã gập lần đầu.

Về đến nhà Mộng Trinh có nhiệm vụ đưa Nam đi một vòng trong nhà và vào căn phòng dành riêng cho Nam. Khi chỉ có hai người ở trong phòng Nam chạm nhẹ tay lên nữ trang con bướm trên ngực Mộng Trinh:

- Đẹp quá. Nữ trang này thật hợp với Trinh.

- Minh cho em đấy – Mộng Trinh không còn trinh trả lời.

Ngón tay thành thạo của Nam Ria vờn nhẹ trên cánh bướm. Gã nghĩ: “Xong rồi. Em này dễ thôi..” Rồi gã hỏi Mộng Trinh về đời sống và tính tình của Minh từ ngày Minh về đây sống với cô vợ giầu.

Mộng Trinh suýt xoa:

- Số dzách. Vợ ảnh giầu lắm. Giầu không biết là bao nhiêu. Minh sống rất hạnh phúc. Anh nghỉ ngơi rồi qua chơi bên phòng em. Phòng em chỉ rộng bằng phòng này thôi, em có đủ thứ em thích. Nội dàn máy sì-tê-rê-ô Minh cho em anh cũng phải lé mắt. Máy của em là máy Tíc nghen, Akai M Nai, M Ten không đi đến đâu..

- Vậy thì nhất rồi. Anh sẽ sang nghe nhờ nhạc em những lúc anh buồn. Ở đây có hai anh em mình chắc cũng đỡ buồn những lúc không có Minh.

- Họ dễ thương lắm anh à. Em không thấy có gì để em phải khó chịu cả. Em cũng khái tính lắm chứ. Họ có thái độ gì là em biết ngay.

- Em nói họ là những ai?

- Là Mai Lan. Và Ái Xuân, chị của Lan..

Nam Ria có nghe Minh nói về bà chị vợ tên là Ái Xuân nhưng gã chưa gập nàng lần nào. Mộng Trinh nói tiếp:

- Ái Xuân lịch sự lắm. Song em thấy hình như chị ấy không có cảm tình với Minh.

- Đó là chuyện tự nhiên. Khi cuộc đời Mai Lan chưa có Minh, cô chị là người thân nhất của Mai Lan. Khi Mai Lan có Minh tình hình đổi khác. Cô chị chưa biết chuyện ấy thôi. Mai Lan sẽ thân với Minh hơn với cô chị của nàng. Theo anh biết thì nhà này, xe hơi, tiền bạc đều là của Mai Lan mà ?

- Dạ. Anh nói đúng. Hai người là chị em cùng mẹ, khác cha. Ông thân của chị Mai Lan là tỷ phú, ông thân của chị Ái Xuân thuộc dòng tôn thất, ông mất rồi bà mẹ chị Ái Liên tái giá với ông bố của chị Mai Lan. Ông bà mất lâu rồi, để gia sản lại chị Mai Lan.

Nam cười nhẹ:

- Ta nên nói rằng Minh không ưa người chị vợ ăn bám vợ mình mới phải.

- Em thì em thấy hình như Ái Xuân cũng yêu Minh.

- Minh thì ai mà không yêu. Đến đàn ông cũng phải yêu Minh nữa là đàn bà.

- May cho em là em là em của Minh. Không thì..

Nam Ria vuốt nhẹ lên mái tóc Mộng Trinh, rồi vuốt xuống má nàng. Mộng Trinh để yên, bàn tay Nam Ria lướt trên vai rồi lướt trên ngực nàng:

- Em cũng hấp dẫn đâu có kém gì Minh.

° ° °

Gã bồi phòng có nhiệm vụ xách hành lý của Mụ Tá lên phòng khách sạn là một anh con trai mới lớn mặt đầy mụn trứng cá, để tóc kiểu hippy Giao chỉ, mặt mũi cùng toàn thân đầy vẻ gian xảo vặt. Khách sạn thuộc loại hạng trung nhưng căn phòng Mụ Tá vào ở sạch sẽ, khang trang tạm được.

Lên đến phòng, việc làm đầu tiên của Mụ Tá là tuột giày, cởi áo ngoài, ngồi phịch xuống ghế, cởi nút quần cho đỡ tức bụng, rồi móc chai rượu ra tợp một ngụm lớn. Chất rượu làm cho Mụ thêm tin tưởng. Mụ nhìn gã bồi phòng và thấy gã có vẻ lưu manh, láu cá, có thể dùng được việc. Mụ vẫy gã lại gần và nói với gã bằng giọng quan trọng:

- Chú mày.. Ta có việc cần làm ở đây. Có thể ta sẽ ở đây lâu đấy. Có thể ta sẽ nhờ nhiều đến chú mày. Tên chi?

Hơi rượu từ miệng, mùi da thịt lâu ngày không tắm, không ra nắng gió quyện với mùi nước bông từ thân hình đồ sộ của bà khách quái dị phà vào mũi gã bồi phòng. Đã quá quen với đủ loại đàn bà phi thường đến ngụ trong khách sạn này, gã vẫn tỉnh queo chịu đựng:

- Tên em là Rô Be..

- Rô Be? Dzữ dzậy? Ông già là người phơ-lăng-xe?

Rô Be mặt mụn kiêu hãnh gật đầu.

- Dzạ. Ông Átdzuyđằng Ác-mê phăng-xe.

Gã không nói là ông Quản Tây đã về nước, bỏ mẹ con gã lại.

- Rô Be.. Gọi cả tên Rô Be thì tốn sức mà không thân, gọi là Rô thì kỳ mà Be cũng kỳ. Gọi theo a-me-ri-keng đi. Tao gọi chú mày là Bốp. Cho tiện nghen. Tao là bà Cô-lô-nền, chú mày cứ gọi tao là Bà Tá cho có tinh thần dân tộc quốc ra, quốc dzô. Ông Cô lô nền chồng tao lên Thiên đàng lâu rồi. Nhắc đến ông tao chỉ thêm buồn. Bốp… Tao muốn tìm một cô gái ở đây !

Bất cứ người nào khi nghe mụ Tá nói câu đó cũng sửng sốt, không hiểu, nhưng Rô Be mặt mụn không lạ lùng, bỡ ngỡ một ly ông cụ nào. Gã bình tĩnh hỏi lại:

- Bà Cô lô nền muốn tìm cô gái bao nhiêu tuổi, hình dáng thể nào?

- Cô gái mười tám, hai mười, hai mươi hai. Lối đó. Không quá hai mươi nhăm. Tóc cắt kiểu Lôlô úp ra, Lôlô úp dzô, mặt mũi, mắt mồm, người ngợm, đi đứng coi bộ rất đĩ, bận đồ đầm. Đặc biệt là trên ngực áo có đeo cái nữ trang hình con bướm. Con bướm làm bằng pờ-la-tin, hai mắt bướm là hai hạt minh châu, hai cánh bướm gắn hai mươi hạt kim cang. Đẹp lắm. Đắt tiền chú mày không thể tưởng tượng được. Chú mày có nhìn thấy com bướm như thế ở đâu chưa?

- Bướm thật thì em thấy nhiều, nhưng con bướm có minh châu với kim cang như bà nói thì em chưa thấy.

Tợp hớp rượu nữa mụ Tá gật gù:

- Làm sao chú mày thấy được. Nhưng rồi chú mày sẽ thấy. Giúp tao tìm ra con nhỏ đó nghen. Tao sẽ trả công xứng đáng

- Em giúp bà cách nào?

- Yên trí. Tao sẽ chỉ cách. Chuyện thứ hai: tao cần tìm một người đàn ông..

Rô Be Mặt Mụn tỏ vẻ thông cảm, gã chớp chớp mắt mấy cái để cho bà khách lạ đời này biết gã hiểu ý bả:

- Bà muốn tìm một me-sừ như thế nào? Độ bao nhiêu tuổi? Có cần bô trai hay chỉ cần..?

- Ba mươi tuổi. Bô trai. Thật bô trai. Ăn diện sang. Khỏe mạnh. Gã đó có liên lạc mật thiết với con nhỏ mặt đĩ đĩ mang nữ trang con bươm bướm trước ngực.

- Me sừ đó tên là gì?

- Tao chưa biết tên nó. Tao chỉ biết nó bô trai và người đó có một cái mùi… cái mùi..

- Đàn ông mà có mùi thì thiếu gì người.

Mụ Tá lấy trong sắc tay ra tập giấy bạc năm trăm để lên bàn. Đôi mắt Rô Be Mặt mụn sáng lên, gã suýt xoa:

- Có tiền như bà thì mần ký gì chẳng được, tìm ai mà chẳng ra.

Gã long trọng tuyên bố.

- Rô Be sẽ giúp bà.

- Bồng!

Mụ Tá chi cho Rô Be Mặt Mụn một khoản tiền để gã mua cho Mụ chai Cognac Courvoisier. Khi Rô Be ra khỏi phòng, Mụ rót rượu vào ly đàng hoàng, tợp một ly rồi đứng lên mở va-li lấy đồ ra thay. Một lát sau, thảnh thơi trong bộ đồ ngủ rộng thùng thình – bộ đồ Xuân Tình mới may cho Mụ – Mụ ra đứng ở cửa sổ, nhìn ngắm ngọn núi Ngũ Hành Sơn vàng óng trong nắng chiều. Mụ cảm thấy sự hoạt động của thành phố hiện đang có mặt tên sát nhân đã cắt cổ Mạc Ta Hoa của Mụ. Mụ tin chắc anh hồn và oan hồn Mạc Ta Hoa sui khiến cho Mụ tới thành phố này, nhất định Mạc Ta sẽ phù hộ, sẽ dàn xếp, sẽ đưa đường, dẫn lối cho Mụ tìn ra tên sát nhân và bắt nó phải đền tội.

Mụ lầm rầm khấn vái linh hồn Mạc Ta:

- Mạc Ta em cưng.. Em sống khôn, chết thiêng.. Mà em thiêng thật đấy. Nếu em không sui khiến làm sao chiều nay qua lại bánh xe lãng tử phiêu dạt đến cái thành phố này? Đà nẵng, Tuaran, Phephô.. có tình ngãi, có ân oán gì với qua đâu? Tại sao qua lại mò đến đây? Tại sao? Tại ai? Tại em đưa qua đến để qua trả thù cho em chứ còn tại sao, còn tại ai nữa..!

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 6)

- Anh.. Kỳ quá hà..! Sao anh lại.. Mộng Trinh thảng thốt kêu lên nhưng Minh Đảo đã đóng ập cánh cửa vào mặt cô em gái. Mộng Trinh nghe tiếng khóa cửa bên trong, anh nàng không muốn cho nàng vào phòng. Nam Ria Con Kiến đi tới khi Mộng Trinh còn đang ngẩn ngơ trước cánh cửa phòng đóng kín. Nàng quay lại và bực tức đổ cơn giận lên đầu Nam:

- Sao đàn ông các anh kỳ quá vậy??

Nam vội cầm cánh tay Mộng Trình, kéo nàng đi xa cánh cửa phòng Minh. Gã lợi dụng dịp này để nắm cánh tay Mộng Trinh thật lâu:

- Chuyện gì thế? Bình tĩnh lại nào..

- Không hiểu được tâm trạng các anh. Minh mong anh tới đây, ngày nào cũng nhắc đến anh. Nam thế này, Nam thế nọ.. Anh mới tới có mấy ngày Minh đã tỏ vẻ khó chịu rồi. Anh có thấy là ảnh khó chịu với anh, ảnh không muốn gập anh không?

Nam cười nhẹ, hàng ria con kiến rung rinh trên vành môi:

- Làm gi có chuyện Minh lạnh nhạt với anh. Không bao giờ hai đứa anh lạnh nhạt với nhau cả. Minh bực bội vì một chuyện khác.

- Chuyện gì?

- Chuyện gì em không cần biết. Em chỉ cần biết chuyện ấy không liên can gì đến em, đến anh, đến Mai Lan hay đến bất cứ ai trong nhà này. Bọn đàn ông thường có những chuyện riêng của đàn ông..

Mộng Trinh lo âu:

- Có gì nguy hiểm không anh?

Nam lắc đầu:

- Không. Nói thật với em là có chuyện khó chịu nhưng bọn anh thanh toán được.

- Có gì nguy hiểm anh phải cho em biết.

- Anh hứa. Nhưng em phải làm như em không biết là Minh có chuyện bực bội. Em hỏi chỉ làm cho Minh bực thêm. Đừng cho Mai Lan biết chuyện em và anh vừa nói với nhau. Về phòng đi. Anh vào nói chuyện với Minh.

Nam gõ nhẹ lên cánh cửa:

-Minh.. Cho tao vào.

Tiếng Minh lạnh lùng vang ra:

- Vào làm gì?

- Đuổi tao sao?

Minh mở cửa. Mái tóc chàng rối bù, bộ y phục nhầu nát như chàng vừa lăn lộn dưới sàn nhà. Để cho Nam đóng cửa, chàng quay vào ngồi trong cái ghế da bên cửa sổ, nhìn ra bến sông Hàn. Rồi chàng gục mặt vào hai bàn tay, vai nhô lên, như người tuyệt vọng.

Nam nhẹ bước đến gần bạn:

- Có gì đâu mà mày phải… như thế…

Không muốn làm tự ái của bạn bị tổn thương, Nam khôn khéo không nói đến “sợ”.

Không ngửng đầu lên Minh nói qua những kẽ ngón tay:

- Không… sao được. Con mụ ác ôn đó nó theo tao đến đây. Nó biết tao ở đây..

- Mụ đó có biết gì về mày đâu. Nó đến đây là chuyện tình cờ, ngẫu nhiên.

- Tình cờ sao được! Rõ ràng nó đi theo tao.

Minh đứng lên. Đi tới trước tấm gương lớn, chàng đứng uỡn ngực, nhìn bóng mình trong gương, thở dài:

- Mất tất cả những cái này vì con mụ già đó thì thật là quá nhảm. Ông Trời ổng cứ chơi ác như thế. Chờ khi mình thành công, mình sung sướng nhất là cho tai họa tới phá thối..

Nam trấn an bạn:

- Mày phải thấy là chẳng có gì đáng sợ cả. Bọn cảnh sát không nghi ngờ gì mày. Phải nói là cảnh sát hoàn toàn không biết gì về mày. Cảnh sát không biết, làm sao con mụ này – Mụ Tá, nó nói với tao ông chồng nó là Cô-lô-nền nên người ta quen gọi nó là bà Tá – làm sao Mụ Tá biết được. Nếu Mụ biết gì về mày, Mụ đã nói với bọn Cớm.

- Đồng ý. Nhưng Cớm tao lại không sợ. Tao ngán con mụ khủng long này. Nếu nó biết mình lại phải giết luôn cả nó ư? Giết người là chuyện chẳng đặng đừng. Tao hối hận vì đã nổi điên đêm ấy. Có đáng gì đâu mà mình phải giết người. Thực ra tao đâu có muốn giết. Tao lỡ tay đánh thằng đó gẫy cổ..

Nam chặc lưỡi:

- Nếu biết mày có phản ứng như thế này tao đã chẳng cho mày biết chuyện tao gập con mẹ đó.

- Không những chỉ mình con mẹ đó mà thôi..

Đi trở lại cửa sổ, Minh nói tiếp:

- Tao còn sợ một người nữa.

- Ai ?

- Ái Xuân!

Nam nhíu đôi lông mày:

- Ái Xuân mà biết cái gì?

- Mày quên à? Ái Xuân tìm ra… Nàng là người phát hiện ra vụ án mạng. Đêm ấy tao vừa ra khỏi nhà thì nàng vào. May mà nàng không trông thấy tao. Nàng để ý dò xét tao từng ly, tứng tí. Tao biết nàng nghi tao.

Khi gập Mụ Tá ở phi trường và biết Mụ cũng đến Đànẵng, Nam cho là Mụ đến Đànẵng là vì Minh Đảo đã đến Đànẵng, Mụ đến Đànẵng là để theo dõi Minh Đảo. Giờ đây, khi thấy bạn xúc động, sợ hãi, gã lại cố gắng tỏ ra gã không tin việc Mụ Tá tới Đànẵng là vì Minh. Gã nhún vai:

- Mày đa nghi quá. Ai mày cũng nghi là dò xét mày. Ái Xuân chỉ vào nhà đó vì tình cờ..

Nam bước nhẹ tới, đặt bàn tay lên vai Minh. Gã thương bạn thật tình. Gã chưa từng yêu thương ai ngoài Minh, gã cũng chưa từng được ai yêu thương nên lúc ấy gã không biết là gã đang yêu thương bạn.

- Yên trí đi, Minh – Nam nói dịu dàng – Nếu con mụ nặc nô đó tỏ ra nguy hiểm, tao sẽ lo vụ nó. Tao sẽ cho nó đi chuyến tầu suốt về với lão Cô lô nền. Tao sẽ hỏi dò Ái Xuân xem nàng có biết gì không. Điều cần là mày phải bình tĩnh, sống như thường, đừng có hoảng hốt.

Minh thẫn thờ:

- Để coi. Đã một lần rồi, nay tao không muốn đụng chạm đến bất cứ ai.

Nam nhận thấy rõ sự thay đổi ở Minh Đảo: nay có vợ trẻ đẹp, lịch sự, giầu tiền, sống sung sướng, Minh đã hết can đảm, đã trở thành mềm nhũn trước nghịch cảnh. Nay Minh có quá nhiều thứ quí giá để mất. Trước kia, Minh luôn luôn xông tới, luôn nắm phần chủ động, sẵn sàng ăn thua đủ với địch thủ. Nhưng đấy là Minh Đảo trước khi có vợ.

Có tiếng gõ cửa, rồi tiếng Mộng Trinh nói vào:

- Chị Lan tới đó.

Nam nhìn mái tóc rối bù của bạn:

- Sửa soạn lại người ngợm một chút. Đi dự tiệc với Mai Lan, phải không? Tươi lên đi.

Nam mở cửa, Mai Lan vào phòng. Nàng bận áo dài hở cổ – kiểu áo dài hở chút ngực do bà Hội Trưởng Hội Phụ Nữ Liên Đái Trần lệ Xuân “lăngxê mốt” – Áo nhung mầu xanh nước biển. Nàng tươi như bông hoa mới nở:

- Xin lỗi anh Nam nhé – Nàng cười với Nam – Anh mới đến, chúng tôi lại có việc phải đi. Ở nhà có cô Trinh, cô Trinhsẽ thay chúng tôi tiếp anh.

Nam mỉm cười, gã cố trấn tĩnh để hàng ria con kiến trên mép gã không rung rinh nhẩy múa. Gã nghĩ thầm:” Cô Trinh mà tiếp…thì nhất rồi..”

° ° °

Ái Xuân đến dự tiệc với Vũ Huy.

Nếu không có Mai Lan đến, Ái Xuân là người đàn bà đẹp nhất dạ tiệc này, nàng là Hoa Hậu. Nếu có Mai Lan tới, Ái Xuân cũng vẫn là người đàn bà đẹp nhất, sang nhất, nhưng trong dạ tiệc thanh lịch này sẽ có hai người đàn bà đẹp nhất.

Bà chủ buổi dạ tiệc thân hữu giới thiệu với Ái Xuân một nhân vật rất đặc biệt – ” tối ư đặc biệt ” – theo ngôn ngữ của bà. Đặc biệt và cừ khôi, phi thường, hấp dẫn. Nhân vật đó là một ông có thể gọi nôm na là thầy bói sáng – một ông đạo tự phong – người có những danh hiệu đao to, búa lớn, long trọng như là chiêm tinh gia, huyền bí gia, huyền học gia, khoa học gia, thần kinh trị liệu gia. Hơn thế nữa, nhân vật này còn là một văn sĩ triết gia – hoặc triết gia văn sĩ – ông ta tự nhận như vậy và điều đáng kể là có nhiều người tin ông ta là nhà chiêm tinh, nhà huyền bí học, nhà khoa học, nhà trị bệnh thần kinh, nhà văn, nhà triết thực sự. Tuy có nhiều danh hiệu như thế nhân vật này vẫn khiêm nhượng chỉ nhận mình là Giáo sư.

Giáo sư Kinh Thiên – nhân vật đặc dị được nữ chủ nhân giới thiệu với Ái Xuân là một người đàn ông trạc bốn nhăm, năm mươi tuổi, người gầy ốm, đặc biệt ít nói – Giáo sư chỉ nói nhiều khi ông ngồi một mình với các nữ thân chủ trong phòng trị liệu – ông chữa bệnh thần kinh bằng khoa học mới gọi là khoa phân tích tâm lý – thân chủ của ông đa số là các bà có chồng giầu, chồng tai to, mặt lớn, có chức tước, địa vị trong xã hội.

Giáo sư Kinh Thiên – như tuyệt đại đa số những ông giáo sư tự phong trên cõi đời này – đeo kính trắng gọng vàng, có bộ ria mép, cắt, xén, tỉa gọn gàng, lúc nào cũng ăn bận chải chuốt: com-hàng tropical, cavát. Trong Truyện Kiều có hai câu diễn tả thật đúng diện mạo con người Giáo sư Kinh Thiên: “Quá niên trạc ngoại tứ tuần, mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao..”

Tuy mang nhiều danh hiệu nhưng thực sự Giáo sư Kinh Thiên sống bằng nghề coi bói và trị bệnh bằng mồm, nói rõ hơn là bằng lời nói. Tất nhiên những bệnh mà giáo sư trị liệu đều là những bệnh thần kinh hoặc bắt nguồn từ thần kinh. Bất cứ bệnh gì giáo sư cũng quả quyết là do thần kinh mà ra. Trong lúc nói chuyện với Ái Xuân, Kinh Thiên múa nhẹ hai bàn tay. Nhiều bà như bị thôi miên vì đôi bàn tay múa rẻo này:

- Thưa cô.. tôi may mắn được làm cái nghề nhiều khám phá ly kỳ, một công việc hấp dẫn. May mắn nhất cho tôi là tôi được hành nghề ở đây, nơi tôi có nhiều thân chủ thượng lưu, quí phái…

Kinh Thiên đã điều tra – tức hỏi dò – về đời tư người đẹp Ái Xuân nên Y đường hoàng gọi nàng là cô, Ái Xuân đã ly dị Bác sĩ Vincent Đẩu, nàng trở lại là cô và nàng hài lòng với danh xưng này. Ái Xuân mỉm cười:

- Thật không dám nhận là thượng lưu nhưng tôi thấy nói như vậy là Giáo sư chê bọn chúng tôi nhàn cư vi bất thiện, không có việc gì làm nên lấy việc đi chữa bệnh làm vui?

- Thưa cô.. ở nước nào cũng vậy, chỉ có giới thượng lưu là mới có điều kiện lo đến đời sống tinh thần và tâm linh. Người ở những tầng lớp thấp lo cho cái ăn, cái mặc, cái ở của họ còn chưa xong, làm sao có điều kiện lo đến tâm hồn. Xã hội càng tiến bộ, càng văn mình đời sống càng phức tạp, con người lại càng cần đến những người giúp đỡ họ giải quyết những khó khăn về tâm linh. Những rắc rối về sinh lý cũng do tâm linh mà ra..

- Xin lỗi ông…

Trông thấy một thiếu nữ xoay quanh Vũ Huy, Ái Xuân rời Kinh Thiên kính trắng để đến bảo vệ con mồi của nàng. Người thiếu nữ hai mươi tuổi, tuy có nhan sắc và tuổi trẻ, nhưng không có kinh nghiệm, làm sao có thể hóa giải được những thủ đoạn đuổi khéo của người đàn bà giầu kinh nghiệm như Ái Xuân.

Ba mươi nhăm tuổi, luật sư, du học Pháp quốc, Vũ Huy vẫn còn độc thân. Chàng là người chồng lý tưởng của những cô gái đến tuổii lấy chồng. Với dáng người thanh thanh, khuôn mặt hơi dài, đôi mắt sáng, miệng cười có duyên, Vũ Huy gợi cho người nhìn chàng – những người quen thuộc với đào kép xi-nê Mỹ – nhớù đến nam diễn viên Gregory Peck.

Dân càn bạt và giới giang hồ Hà nội có câu nói mỉa mai: “Cậu con nhà giầu, đẹp trai, học giỏi.., chỉ phải cái tội hay ăn cắp vặt..” Vũ Huy thuộc loại con nhà giầu, đẹp trai, học giỏi và không có tật ăn cắp vặt. Nhà chàng giầu sang từ ba đời – ông nội chàng là một vị Thượng thư triều đình Huế, một huynh trưởng của Tổng thống Ngô đình Diệm, ông bố chàng là bác sĩ, bà mẹ chàng là ái nữ một đai diền chủ miền Nqm đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Vũ Huy chẳng cần làm ăn gì cả cũng sống ung dung, hoặc chàng có thể sống suốt đời nhàn hạ ở Paris, vui chơi với những cô đầm Pa-ri-ziên. Nhưng Vũ Huy lại không ăn chơi như nhiều anh con nhà giầu khác, những anh vô tài, bất tướng ăn chơi nhờ tiền của ông bố; những anh này phung phí và coi rẻ đồng tiuền vì các anh không phải vất vả kiếm tiền, các anh không biết giá trị của đồng tiền.

Đa số những người quen biết khá thân với Vũ Huy đều cho rằng chàng yêu Ái Xuân, và nếu ngày nào chàng kết hôn, người làm vợ chàng sẽ là Ái Xuân. Từ ngày nào đến giờ Vũ Huy không lấy vợ chỉ vì chàng yêu Ái Xuân và vì Ái Xuân có chồng là bác sĩ Vincent Đẩu. Nay vợ chồng Ái Xuân -Vincent Đẩu đã ly dị, người ta lại càng tin là Vũ Huy sắp kết hôn với Ái Xuân. Người tin nhất chuyện này là Ái Xuân.

Trong dạ tiệc đúng kiểu “party” ở đây cặp Ái Xuân-Vũ Huy là cặp xứng đôi và sáng giá nhất.

- Vẫn chưa tới à?

Vũ Huy hỏi và Ái Xuân phải mất đến năm giây đồng hồ mới nhận ra chàng hỏi về Mai Lan. Mai Lan đến hơi muộn. Đôi lông mày vòng cung của Ái Xuân hơi cau lại trên đôi mắt như mắt đầm:

- Đừng nói đến họ. Bộ mình không còn chuyện gì để nói với nhau sao?

- Ái Xuân khó chịu với tôi là không đúng – Vũ Huy nói với nét mặt hòa nhã, mắt chàng có ý cười vui. Chàng nói nhỏ đủ cho một mình Ái Xuân nghe. Người ngoài nhìn họ tưởng là họ đang thân ái nói với nhau chuyện gì nhẹ nhàng, thú vị – Tôi chú ý đến Mai Lan vì Mai Lan là em của Ái Xuân. Vì hạnh phúc, vì quyền lợi của Mai Lan, chúng ta phải để ý đến vợ chồng họ..

Ái Xuân mơ màng:

- Quyền lợi và hạnh phúc. Cái nào nặng hơn? Nếu phải chọn một, ta chọn cái nào?

Vũ Huy lịch sự có thừa. Chàng không bao giờ nói ngược lại ý của những người phụ nữ đẹp. Không trả lời câu hỏi chàng nói mơ hồ:

- Yêu thương Mai Lan, ta phải chú ý đến người chồng của nàng. Thú thật tôi thấy hơi ngại đấy. Không ai biết gì về đời tư anh ta. Như một người từ trên trời rơi xuống. Gập nhau một chiều giữa đường và thế là yêu nhau, là thành vợ chồng…

Ái Xuân mỉm cười:

- Huy không tin ở tiếng sét ái tình à?

- Tin chứ. Nhưng tôi sợ những hậu quả không tốt của cái gọi là tiếng sét ái tình.

Chàng nghiêm trọnng hỏi:

- Ái Xuân có muốn đọc hồ sơ lý lịch anh chàng Minh ấy không? Nếu Ái Xuân muốn, tôi sẽ nhờ người xem hồ sơ của hắn ở Tổng Nha Cảnh sát. Tôi chắc hắn có hồ sơ ở đó.

Ái Xuân lắc đầu:

- Đừng. Mai Lan yêu hắn. Khi yêu, người ta chấp nhận tất cả. Người ta em nói đây là đàn bà. Ít nhất đàn bà cũng chấp nhận tất cả vì người mình yêu, để được yêu người mình yêu.

Đôi chút cay đắng nổi lên trong lòng Ái Xuân, nàng muốn nói thêm: “..trong khi đàn ông yêu thì không chịu chấp nhận người đàn bà mình yêu một cách vô điều kiện..” Nàng nghĩ đến chuyện Vũ Huy yêu nàng nhưng chần chừ chưa chịu hỏi cưới nàng làm vợ vì nàng là gái có chồng và nàng ly dị chồng. Ý nghĩ cay đắng ấy chỉ đến trong lòng nàng nhưng không được thể hiện thành lời nói trên môi nàng. Nàng không nói ra vì nàng biết đàn ông không thích bị trách cứ, đàn bà khôn ngoan lại càng không bao giờ nên thốt ra lời oán trách người đàn ông chưa phải là chồng mình, nhất là oán trách người đàn ông mà mình muốn sẽ cưới mình làm vợ.

Nàng nén tiếng thở dài, đôi mắt vẫn mơ màng:

- Nếu bây giờ Mai Lan biết chồng nó là tên có án tích tù đày, tên côn đồ ăn cướp, giết người, nó vẫn cứ yêu. Có khi nó còn yêu hơn nữa vì nó nghĩ rằng người nó yêu đã sa ngã, đã là người không ra gì trước khi gập nó, nay người đó trở thành người tốt vì được gập nó, được yêu nó, được nó yêu. Nó sẽ làm đủ mọi cách để bảo vệ người đó.

Vũ Huy nói bằng giọng thán phục chân thành:

- Biết rõ tâm lý đàn bà đến như Ái Xuân là nhất rồi.

Ái Xuân bỗng nói:

- Hắn.. Anh chàng Minh bí mật ấy.. có vẻ không ưa em.

- Tất nhiên. Ái Xuân có ưa hắn đâu. Ái Xuân có ác cảm với hắn, hắn phải biết chứ.

Ái Xuân nghĩ đến Minh, rồi nghĩ đến người bạn của Minh:

- Có người bạn của hắn mới tới. Hai người coi bộ thân thiết lắm. Dường như người bạn mang đến cho Minh một tin gì quan trọng. Minh có vẻ bối rối lắm.

Vũ Huy kêu lên:

- Mai Lan tới..

Ái Xuân nhìn thấy ánh mắt Vũ Huy sáng lên khi chàng nói câu đó. Tim nàng đau nhói nhưng nàng không có thì giờ để dò xét Vũ Huy kỹ hơn. Mọi người trong phòng đều chú ý đến vợ chồng Mai Lan. Phòng khách sang trọng cũng vẫn chỉ có từng ấy ngọn đèn nhưng ánh sáng có vẻ sáng hơn kể từ lúc Mai Lan bước vào phòng. Trước đây nửa phút cặp nam nữ đẹp đôi nhất là Ái Xuân-Vũ Huy, bây giờ cặp nam nữ đẹp đôi nhất là vợ chồng Mai Lan.

Nữ chủ nhân vui vẻ bứơc tới chào đón vợ chồng Mai Lan. Rồi Mai Lan và Minh đến nói chuyện với Ái Xuân và Vũ Huy. Ái Xuân cười vui với em nhưng nàng tránh không nhìn Minh.

Một lúc sau, trong lúc mọi người mải nói chuyện, uống rượu khai vị trước bữa ăn, Ái Xuân lặng lẽ đi lên lầu.

Nàng đi vào phòng đọc sách để được ngồi một mình trong căn phòng rộng, vắng, ánh đèn mờ mờ, ngồi suy nghĩ giữa những tủ sách chứa đầy những bộ sách đóng bìa da đẹp và trang trọng; những bộ sách còn trinh nguyên chưa từng một lần được người mở đọc. Nàng ngồi trong chiếc ghế bành da bên cửa sổ, nhìn xuồng khu vườn hoa có bồn nước, có mấy pho tượng đá. Và nàng nghĩ:

- Mình chán nản quá mất rồi. Chán đến không còn có thể chịu đựng lâu hơn được nữa. Ai cũng chỉ biết có vợ chồng nó. Tất cả mọi người đều không biết là cuộc đời này còn có mình. Không được. Không sao chấp nhận được. Sống như thế này thà chết còn hơn. Sống mà như cái bóng thì sống làm gì. Mình cần có sự thay đổi lớn trong cuộc sống.

Nàng kiểm điểm những gì nàng cần có, cần có gấp, để có thể tiếp tục sống:

- Mình cần gì? Trước nhất và cần gấp hơn tất cả mình cần được Vũ Huy cưới mình làm vợ. Mình cần chàng chính thức và công khai tuyên xưng tình yêu, nói chàng yêu mình và muốn cưới mình làm vợ. Chuyện này không thể nào hối thúc mà thành được. Phải là do chàng. Huy yêu mình. Mình biết là Huy yêu mình, nhưng tình yêu ấy chưa đến độ chín mùi để kết quả. Huy còn ngần ngại vì một nguyên nhân nào đó. Cần cho Huy thời gian. Mình mà vội là có thể hỏng hết. Hay là mình đi xa Mai Lan một thời gian. Phải đấy. Tại sao lại không? Xa cách có thể làm cho Huy thấy nhớ mình, cần mình..”

Và nàng buồn rầu tự nhủ: “Mình sắp già rồi… Mình đã ba mươi tuổi..” Trên cái bàn nhỏ có khay rượu, nàng uống những ly rượu mầu trắng, rồi nàng uống đến những ly rượu mầu đỏ.

Nàng gần như nằm dài trong chiếc ghế bành da lớn và êm. Trong lúc lơ mơ nàng nghe có tiếng cửa mở, tiếng chân người đi vào phòng, không mở mắt nàng hỏi:

- Huy đấy à?

Nàng tưởng không thấy nàng Vũ Huy đi tìm nàng.

- Tôi.

Người vào phòng là Minh.

- Minh? Đi tìm ai đó toa?

Hai người xưng hô với nhau bằng những tiếng “toa, moa”.

Những chất rượu đang xung đột hay âu yếm nhau, chê bỏ nhau, hòa hợp nhau trong cái dạ dày đàn bà thường được coi là nhỏ síu của Ái Xuân làm cho nàng lâng lâng. Đang buồn, chất rượu làm nàng thấy muốn nói nhiều, muốn cười đùa. Minh đi đến bên ghế, chàng trả lời, giọng trầm trầm, không buồn, không vui. Chàng không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Ái Xuân ngồi một mình trong căn phòng tối mờ này.

- Chẳng đi tìm ai cả.

Chàng nhìn quanh:

- Sách gì mà lắm thế. Không biết có ai đọc không?

Ái Xuân nhếch môi:

- Bày chơi cho sang. Ra cái điều. Có ma nào đọc.

Minh ngồi xuống cái ghế chỉ cách cái ghế bành da trong có Ái Xuân nằm có nửa thước. Hai người có thể nắm tay nhau, chàng có thể đưa tay sang là chạm vào ngực nàng, đùi nàng. Và chàng nghiêng mình nhìn vào lòng ghế để thấy rõ mặt nàng, như muốn biết chắc người đàn bà nằm đó là nàng chứ không phải là người đàn bà nào khác.

Cảm thấy người đàn ông ghé mặt xuống gần mình, Ái Xuân mở mắt nhìn lên. Trong cái tranh tối, tranh sáng của không gian và thời gian, nàng thấy đôi mắt người đàn ông sáng long lanh và đôi vành môi gợi dục của y.

- Phải đến tận đây, đến nhà người ta, tôi mới được gần riêng Ái Xuân – Minh nói – Từ ngày mình gập nhau chưa lần nào tôi được gần Ái Xuân mà không có người khác.

Đây là lần thứ nhất họ gần nhau mà không có Mai Lan, đây cũng là lần thứ nhất chàng gọi nàng bằng tên nàng. Ái Xuân là người bày ra chuyện họ xưng hô với nhau bằng hai tiếng toa, moa. Chưa lần nào Minh gọi nàng là chị, cũng chưa bao giờ Ái Xuân gọi Minh là chú, hay dượng.

- Ái Xuân luôn luôn tránh gần tôi.

Không chối mà cũng không nhận, nàng chỉ cuời nhẹ; tiếng cười có chất rượu làm trơn cổ họng nên có âm thanh vừa đục vừa trong, vừa mềm vừa ròn:

- Gập riêng nhau là gì? Mình có chuyện gì cần phải nói riêng với nhau?

Không đợi cho Minh trả lời, nàng đột ngột hỏi:

- Mai Lan đâu?

- Ở dưới đó. Đang nói chuyện với luật sư.

Quên mất Vũ Huy, nàng thắc mắc:

- Luật sư nào?

- Vũ Huy. Luật sư Vũ Huy đẹp trai, trí thức chứ còn ai nữa. Hai người có vẻ thân nhau lắm, ý hợp, tâm đầu. Mỗi lần gập nhau là rứt không ra. Có khi họ không nói gì với nhau cả mà vẫn như là họ đang nói với nhau những chuyện gì của riêng họ, người ngoài không nghe được.

Ái Xuân đứng lên. Nàng chỉ nói:

- Ngồi đấy.

Đi ra đầu cầu thang nàng vẫy người hầu, bảo đem lên cho nàng khay rượu mới. Nàng đứng đợi, bưng khay rượu trở vào phòng, mời chàng:

- Uống đi.

Chàng lắc đầu:

- Cám ơn. Tôi không uống rượu.

- Biết rồi. Nhưng lâu lâu cũng phải uống một hai ly chứ.

Nàng đưa ly rượu cho chàng. Minh đỡ ly ruợu nhưng đặt xuống bàn:

- Xin lỗi. Nói không là không.

Ái Xuân dấu vẻ khó chịu, nàng cười:

- Nam vô tửu như kỳ vô phong. Đàn ông mà không có rượu làm sao hào hùng được?

Minh nhếch mép khinh mạn:

- Bọn cần rượu gây kích động là bọn đàn ông hèn.

Ái Xuân lại ngồi xuống ghế. Giờ đây hai người mặt đối mặt. Chàng nhìn đăm đăm vào mặt nàng, nàng có cảm giác chàng nhìn chầâm chầm vào đôi
môi nàng:

- Tôi nghĩ Ái Xuân chưa từng gập người đàn ông nào thực sự là đàn ông. Những kẻ Ái Xuân gập và tưởng là đàn ông chỉ là những thằng đàn ông giả.

Nàng cũng nhìn chầm chầm vào mặt chàng. Rồi mắt nàng nhìn xuống bờ vai vuông, bộ ngực nở dưới làn áo veste:

- Và toa, toa là một người đàn ông thực sự là đàn ông?

Nàng hỏi, giọng có pha đôi chút mỉa mai nhung không quá đáng. Tự kiêu một cách tự nhiên, chàng gật đầu;

- Đúng thế.

Nàng lại nằm ngả lưng lên thành ghế, ngửa mặt, mắt nhìn lên trần nhà:

- Đàn ông thật với đàn ông giả khác gì nhau, hơn kém gì nhau?

- Khác nhiều và hơn kém nhau nhiều chứ.

Và chàng nói với nàng, thản nhiên, chậm rãi, rõ ràng, như người anh giảng chuyện đời cho cô em gái ngây thơ:

- Đàn ông thực sự là đàn ông không bao giờ lụy vì đàn bà. Đàn ông thực sự không coi đàn bà ra cái gì hết. Không chút quan trọng. Đàn bà đẹp hay xấu, hiền hay ác, khôn hay dại, không thể ảnh hưởng được tới đời sống hay tới những hành động của đàn ông thật. Tỷ dụ: những người đàn ông trong truyện Tam Quốc..

Tiếng cười trong và đục, mềm và ròn của Ái Xuân cất lên:

- Hay quá. Người đàn ông thật toa nói đó dường như là người hùng thì đúng hơn. Kể chuyện Đổng Trác, Lữ Bố, Điêu Thuyền để chứng minh thuyết nhân vật Tam Quốc toàn là người hùng đi. Cái đoạn Lữ Bố hí Điêu Thuyền ở Phụng nghi đình, hai người đang mùi mẫn thì lão Đổng Trác mò đến ấy…

Không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy một phụ nữ tây học, sang và tình tứ như Ái Xuân lại thuộc điển tích Tầu, biết rành về chuyện mối tình tay ba Điêu Thuyền, Lữ Bố, Đổng Trác, cũng không để ý đến lời nói riễu cợt của Ái Xuân, Minh Đảo vẫn nghiêm trang:

- Tam Quốc là chuyện những người đàn ông thật sự là đàn ông – những người đàn ông thật là đàn ông đều là những người hùng – Suốt truyện không có nhân vật đàn bà nào đáng kể. Trừ Điêu Thuyền. Nhưng Điêu Thuyền được nhắc tới chỉ vì được đàn ông dùng làm khí cụ tiêu diệt nhau. Người đàn bà thứ hai trong Tam Quốc được nói đến sau Điêu Thuyền là Tôn phu nhân, em gái Tôn Quyền. Bà Tôn phu nhân cũng bị ông anh coi như một thứ mồi câu để câu Lưu Bị. Khi Lưu Bị đem quân đi viễn chinh, bà này bỏ về Đông Ngô, khi trở về Lưu Bị vẫn phớt tỉnh như Ăng-lê, không thèm cho người đi mời về. Cả truyện không lời nào nói đến bà vợ Quan Công, vợ Trương Phi, vợ Triệu Tử Long, kể cả vợ Khổng Minh cũng không được nói đến.

Chàng ngừng lại để nàng nói:

- Nói đến hay không thì liên can gì đến chuyện đàn ông thật, đàn ông giả, đàn ông hùng, đàn ông hèn. Truyện Tam Quốc chỉ không nói đến đàn bà vì đó là chuyện chiến tranh, mà chiến tranh là chuyện của đàn ông.

- Chính vì thế tôi mới dùng truyện đó làm tỷ dụ. Tam Quốc là thời đàn ông thực sự là đàn ông. Có lẽ kiếp trước tôi sống ở thời đó.

- Còn bây giờ?

Chàng hỏi lại:

- Bây giờ sao?

- Bây giờ toa có chịu để cho đàn bà làm lụy cuộc đời toa hay không?

Chàng trả lời ngay:

- Tất nhiên là không!

Và chàng nói tiếp:

- Nếu hỏi tôi có thể làm cho Mai Lan buồn khổ hay bỏ nàng được không, tôi trả lời là không. Nhưng nếu hỏi tôi có vì Mai Lan mà thay đổi cuộc sống của tôi không, tôi trả lời là không. Tôi yêu Mai Lan là một chuyện, tôi sống cuộc đời của tôi theo ý tôi là một chuyện khác.

- Nói vậy sao được. Yêu nhau là phải hy sinh cho nhau. Không có hy sinh, tình yêu không thể sống.

Ái Xuân nghĩ đến Vũ Huy, đến việc nàng cho là nguyên nhân làm Vũ Huy yêu nàng mà ngần ngại khi phải quyết định lấy nàng làm vợ: nàng đã là vợ Vincent Đẩu. Cơn buồn dâng lên, nàng cầm ly rượu mới.

Minh không ngăn, chàng chỉ nói:

- Coi chừng, uống hơi nhiều rồi đấy.

- Không say đâu.

Minh nghĩ thầm: “Đàn bà đẹp hay xấu, khôn hay ngu.. cũng vậy thôi. Nhấp tí cồn là cũng nói ba lăng nhăng như bọn đàn ông lèm bèm.. Không say đâu. Để xem có sỉn không cho biết..”

Ái Xuân ngồi thẳng lên, nàng uống hết ly rượu rồi nhìn thẳng vào mặt Minh, nàng hỏi:

- Toa có tâm sự gì nặng lắm, phải không? Đừng chối. Toa đã làm những chuyện gì trước khi gập Mai Lan?? Để đến bây giờ toa lo sợ hậu quả. Toa đâu có sống bình yên, rõ ràng là lúc nào toa cũng lo sợ. Toa âm mưu gì với gã bạn mới đến của toa? Anh chàng Nam đểu đểu mép có hàng ria đó. Vô công, rồi nghề chứ ký giả nhà báo gì. Hai người đã làm gì, toa và bạn toa, ở Đàlạt ???

Có luồng điện chạy qua trái tim Minh Đảo. Chàng nghĩ thầm: “Nàng biết. Chắc nàng biết.. Nàng sắp nói đến Mạc Ta Hoa.. Nếu nàng biết ta phải giết nàng. Ta có thể giết người đàn bà này được không? Nếu không ta chịu bó tay để nàng làm ta chết rũ trong tù sao..? ” Tuy trong lòng xốn sang nhưng ngoài mặt Minh Đảo vẫn bình tĩnh. Không vui, không khó chịu, chỉ tỏ ra thú vị một cách vừa phải, chàng hỏi như chàng và nàng đang nói đùa:

- Còn gì nữa không?

- Còn. Vũ Huy nghi có một người đàn bà trong đời toa. Không có gì ngạc nhiên nếu trước khi gập Mai Lan đã có vài người đàn bà đi qua đời toa, nhưng người đàn bà này giữ một vai trò quan trọng trong đời toa. Người đàn bà này có thể phá vỡ hạnh phúc của toa với Mai Lan.

- Còn Ái Xuân nghĩ gì về tôi?

- Nhiều. Nhưng chưa nói được.

Vài phút sau Ái Xuân đã ở bên Vũ Huy trong phòng ăn toàn những người lịch sự. Nàng không để lộ vẻ gì là nàng mới uống khá nhiều rượu. Trang nghiêm và huyền bí như chỉ những người đàn bà đẹp và đa tình mới có thể trang nghiêm và huyền bí đến như thế nàng nói nhỏ với Vũ Huy:

- Huy ơi.. Nếu em thấy có chuyện gì khả nghi về Minh, thấy Mai Lan có thể bị đau khổ vì làm vợ Minh, em có quyền lục xoát đời tư của hắn, em có quyền tìm biết về dĩ vãng của hắn chứ?

Vũ Huy trả lời ngay:

- Em có quyền. Em có bổn phận nữa.

- Em không muốn người ta nghĩ rằng em làm việc đó vì tiền của Mai Lan.

- Đừng có mặc cảm. Làm việc đó là em bảo vệ Mai Lan. Dù có chồng hay không, cái gì của Mai Lan vẫn là của Mai Lan chứ.

Từ giây phút đó Ái Xuân thấy vui và thoải mái. Trong đêm tiệc có đến ba anh đàn ông bám quanh nàng, tán tỉnh nàng, ca tụng nàng. Nàng tươi và tình với cả ba anh để cho Vũ Huy thấy nàng không có tình riêng với anh nào. Có một lúc nàng nhìn thấy Minh đang nói chuyện với Giáo sư Kinh Thiên.

Nàng nghĩ thầm: “Yên trí đi. Moa sẽ lục xoát đời tư của toa. Moa sẽ là nữ thám tử…”

° ° °

Giáo sư Kinh Thiên là một nhà lưu manh cao cấp, lưu manh trí thức, có biệt tài bịp đời và rất sành tâm lý người đời. Y can rất nhiều tội, như tội bán bùa ngải cho các bà có chồng giầu, những bà mệnh phụ, ghen hay nghi chồng có vợ bé, những bà ghen vì chồng có vợ bao, vợ bé, những bà có chồng giầu nhưng thuộc loại ông chồng của bà TêTêCaHát, nên có tình nhân trẻ tuổi, đẹp trai; Kinh Thiên còn can tội làm tiền – tức săng-ta – tiếng Pháp, tiếng Mỹ là Bơ-léch Meo – những bà giầu tiền trót dại hoặc rửng mỡ phạm tội ngoai tình. Ngoài danh hiệu Prồ-fét-sưa Kinh Thiên còn xưng là Ông Đạo, một Ông Đạo tự phong. Cái tội mà người đời thường gán cho Kinh Thiên là tội lang băm. Y tự nhận là người chữa bệnh bằng khoa tâm lý, chữa bệnh không thuốc men, không châm chích, chữa bệnh bằng lời nói, tức là bằng miệng lưỡi và bằng sự linh thiêng của cái gọi là đạo giáo Ba Tư Ngàn Lẻ Một Đêm huyền bí.

Ngay khi gập Minh Đảo lần thứ nhất Kinh Thiên đã linh cảm thấy người thanh niên vạm vỡ ấy là người rất yếu về tinh thần – Gã tưởng gã khỏe nhưng thực ra gã yếu đuối như anh con trai mới lớn – Chỉ qua vài câu trao đổi Kinh Thiên đánh hơi thấy ngay ông khách vừa lấy được cô vợ giầu tiền nhất Đà-nẵng đang có tâm sự gì u uất, hay có sự sợ hãi nào đó, hắn ta sẽ phải nhờ đến giáo sư Kinh Thiên. Khi Minh Đảo tới văn phòng của Giáo sư Kinh Thiên đúng giờ hẹn, Kinh Thiên biết là mình đã linh cảm đúng.

Bầu không khí bao trùm giang sơn của Giáo sư Kinh Thiên làm cho Minh bị xúc động và bị hấp dẫn. Việc đó không có gì lạ vì Kinh Thiên chủ ý như thế. Phòng Tâm Lý Trị Liệu Kinh Thiên nằm trong một bin-đinh lớn nhất nhì Đà-nẵng. Kinh Thiên không ngại tốn về phần trình diễn. Y biết người ta cần có bề ngoài trang trọng mới có thể móc được tiền thiên hạ, thiên hạ chỉ chịu đưa tiền cho những người thành công ở đời, ít ai chịu đưa tiền để nhờ vả những anh khố rách, áo ôm.

Phòng Trị Liệu Kinh Thiên gồm một dẫy ba phòng lớn nhỏ liền nhau. Kinh Thiên tự tay trang hoàng giang sơn của y. Y muốn nơi y hành nghề và móc tiền thiên hạ có bầu không khí huyền bí nhưng hấp dẫn – huyền bí và hấp dẫn như Động Bồng Lai nơi có các em tiên nữ sẵn sàng dâng hiến chàng những trái đào tiên – không huyền bí nhưng đầy đe dọa bất trắc như nơi có các ông Nam Tào, Bắc Đẩu và những cuộc hỏi han, xét xử tội trạng – ở đây ánh đèn mờ ảo và im lặng, dàn máy điều hòa không khí – nôm na là máy lạnh – chạy thật êm. Những tiếng nói ở đây thì thào như những lời cầu nguyện, những lời xưng tội. Không khí có mùi thơm của hoa lan, hoa chanh và mát mẻ như không khí Đàlạt.

Minh được một thiếu phụ tiếp. Thiếu phụ này là người có giọng nói gợi cảm đã trả lời chàng qua điện thoại. Phòng ngoài cùng được dùng làm phòng đợi nhưng người thiếu phụ không để Minh phải chờ nửa phút ở đấy, nàng đưa chàng vào ngay phòng trong. Minh có cảm tưởng chàng là một ông khách đặc biệt.

Người thiếu phụ uyển chuyển lách mình qua khung cửa gỗ nâu vào phòng trong và trong vài giây đồng hồ Minh được nhìn ngắm cặp mông tròn, nây, ẩn hiện cùng với mầu hồng của chiếc slip dưới làn lụa mỏng của chiếc quần dài nàng măc. Nàng mặc áo dài mầu hoàng yến, quần lụa trắng, slip hồng, đi giày cao gót mầu trắng ngà. Minh bỗng thấy chàng đi một đường suy nghĩ lan man: trong chiếc quần lụa trắng, mỏng phụ nữ Việt nam là người ăn bận khêu gợi nhất thế giới. Không một phụ nữ nước nào, dân tộc nào khi trang phục đàng hoàng để xuất hiện nơi công chúng lại để cho người ta nhìn thấy slip của mình như phụ nữ Việt nam.

Kinh Thiên để cho Minh chờ đợi đủ lâu để đương sự hiểu rằng giáo sư bận, đủ mau để đương sự nghĩ rằng mình được coi là khách quan trọng. Gập nhau Kinh Thiên nói bằng giọng thân mật vừa phải:

- Ông Minh. Tôi chờ đợi ông đến. Tôi muốn được gập ông như gập người bạn.

Hai người bắt tay nhau.

Minh hỏi bằng giọng hững hờ:

- Giáo sư vẫn khỏe chứ?

Chàng có vẻ đề phòng Kinh Thiên, nhưng chàng không tự bảo vệ được lâu, chàng cũng không đánh lừa được Kinh Thiên lâu hơn ba phút. Với kinh nghiện sẵn có cùng với những câu hỏi theo bài bản, những câu hỏi nghe qua thì rất thường nhưng thật ra rất sắc, Kinh Thiên lột bỏ cái vỏ ngoài của con người Minh rất mau. Y thấy rõ ngay con người thật của Minh: ít học, con nhà bần bách, hạ lưu, bố mẹ không đàng hoàng, có một quá khứ nhiều mờ ám, từng làm những việc phạm pháp, một người chỉ nhờ cái mã đẹp trai và sức khỏe thể xác mà trở thành con người khác hẳn với con người thật của mình.

- Tôi biết vì sao ông tới gập tôi… Ông đang có chuyện lo âu…

Một câu nói thật thường nhưng lại làm cho nhiều người nghe kinh ngạc, thán phục – người nghe đây đa số là đàn bà. Trên cõi đời này có hai loại người đi coi bói, đến nhờ những ông đạo đủ kiểu; và nộp tiền cho những ông đạo bịp, một loại là những người gập chuyện rắc rối, gập tai họa, đang sợ hãi, cần được trấn an, được giúp đỡ, được hy vọng thoát nạn, một loại là những người không có việc gì làm đi coi bói xem có chuyện gì lạ không.

Minh Đảo bị Kinh Thiên chế ngự mà không biết. Chàng vội cải chính:

- Ông nói sao chứ. Tôi có chuyện gì để phải lo sợ đâu.

Kinh Thiên nở nụ cười bí mật:

- Con người ta ai mà không có chuyện lo âu? Ai có thể nói mình là người sung sướng hoàn toàn? Chúng ta khổ vì chúng ta không hài lòng với hiện cảnh. Ông Minh.. Ông là người sống rất mạnh, rất hùng. Đôi khi ông sống.. dữ dội. Ông sống dữ dội không phải chỉ vì ông có sức mạnh hơn người mà thôi, cuộc đời ông có những ngẫu nhiên dàn xếp để ông có dịp dùng đến cái sức mạnh phi thường ấy. Ông từng làm những việc không xứng đáng với ông. Ông cũng là người đã biết thế nào là tội ác, thế nào là hối hận… Ông biết tù tội là gì.

Minh ngạc nhiên:

- Sao ông biết?

Chàng muốn hỏi: “Sao ông biết tôi đã bị tù? “. Kinh Thiên biết nhờ Sở Trinh Thám Tử Lion d’Or – Sư Tử Vàng, văn phòng đặt trong bin-đinh Eden Sàigòn – nhưng y chỉ cười bí mật:

- Tôi biết là vì tôi biết. Vậy thôi. Tôi biết là nhờ khoa tâm lý học cộng với khoa thần linh học. Nói ra thì rất dài, ông chẳng cần nghe làm chi. Chỉ cần ông thấy tôi nói đúng về con người ông, về tâm trạng ông và về những vấn đề của ông để ông tin rằng tôi có thể giúp được ông…

Tuy nhiên Sở Trinh Thám Tư Lion d’Or cũng không cung cấp được gì nhiều về đời tư của ông khách. Kinh Thiên hoàn toàn khônng biết gì về những việc làm mới nhất của Minh, về cuộc hôn nhân của ông khách với cô vợ trẻ đẹp, giầu tiền.

Kinh Thiên chuyển câu chuyện sang đề tài vợ chồng Minh Đảo:

- Bà vợ ông là một người đàn bà hiếm có. Bà ấy đẹp và hiền. Có thể là quá hiền theo nhận xét của tôi. Bà ấy chẳng biết gì về đời cả. Ai nói gì bà ấy cũng tin.

Minh sốt sắng:

- Tôi có bổn phận phải bảo vệ nàng.

- Tất nhiên. Bổn phận đồng thời là một quyền lợi. Ông là chồng bà ấy mà. Ông là người bà ấy trao thân, gửi phận. Sản nghiệp lớn như thế chắc là bà ấy phải lo giải quyết nhiều việc.

Khi nói câu ấy Kinh Thiên nghĩ: “Bà ấy là thân chủ của tôi thì tôi thích hơn..” Còn Minh Đảo thì lẽ ra chàng không nên nói gì về chuyện vợ chồng của chàng với người lạ nhưng chàng lại phăng phăng nói:

- Tôi sẽ làm thay cho vợ tôi nhiều việc. Tôi sẽ quản lý sản nghiệp của nàng.

Hai bàn tay có mấy cái nhẫn Ai cập rởm của Kinh Thiên xoa nhẹ vào nhau:

- Hay lắm. Ông có nhiều nghị lực, nhiều khả năng. Ông quản lý tài sản cho bà ấy thì không còn ai tốt hơn.

- Nàng là vợ tôi. Tôi có thể lấy hết tài sản của nàng. Của tôi là của nàng, của nàng là của tôi..

Vành môi mỏng của Kinh Thiên bất động dù y thấy tức cười. Y nghĩ: “… Của nàng thôi. Anh có cái gì đâu mà nói là của anh..” Y trang trọng nói:

- Ông có lấy cũng chỉ là để làm cho bà ấy có hạnh phúc.

Kể từ ngày theo Mai Lan về Đànẵng, sống như con chim quí trong lồng son, chưa có người nào chiếm được lòng tin của Minh, làm cho chàng thoải mái khi gần, khi nói chuyện, như Kinh Thiên. Nam Ria Mép không kể, vì Nam là bạn của chàng.

Kinh Thiên biết nói và biết im lặng đúng lúc. Nhiều lần Kinh Thiên thành công nhờ biết nói và biết im lặng. Y ôn tồn nói để đưa Minh vào quỹ đạo của y:

- Tôi mong ông sẽ tới đây trò chuyện với tôi luôn. Chúng ta sẽ gập nhau như bạn. Tôi nghĩ tôi có thể giúp được ông đi đến thành công trên đường đời dễ dàng hơn. Ông là người có nhiều khả năng. Chỉ vì những khả năng ấy còn tiềm ẩn và ông chưa biết xử dụng chúng…

Minh Đảo nồng nhiệt đáp lời mời mọc:

- Ông yên trí. Bắt buộc là tôi sẽ còn gập ông nhiều như sau này.

Kinh Thiên hỏi đột ngột:

- Có bao giờ ông tham dự vào một vụ giết người không? Có ai bị chết vì ông không? Ông có bị ray rứt vì cái chết của ai không?

Tỉnh queo Minh trả lời:

- Chưa bao giờ.

Kinh Thiên nhìn thẳng vào mắt Minh Đảo:

- Bây giờ chúng ta mở cuộc làm quen với nhau. Làm quen là giai đoạn đầu tiên trong công cuộc trị liệu chúng tôi sẽ thực hiện cho ông sau này..

Y buông một câu lửng lơ con cá vàng:

- Nếu ông muốn. Nếu ông thấy cần chúng tôi giúp. Chúng ta chỉ làm quen với nhau thôi. Không có gì bắt buộc ông phải đến đây lần thứ hai nếu ông thấy tâm hồn ông không có gì thay đổi sau lần làm quen này.

Minh Đảo cũng nói lửng lơ:

- Được thôi. Thử coi ông làm những trò gì.

Kinh Thiên nhấn nút cái máy interphone. Y kiêu hãnh vì cái máy liên lạc tối tân này. Ngay cả những giám đốc cỡ bự cũng chẳng có mấy ông được dùng máy interphone. Từ phòng ngoài một tiếng chuông rè vẳng vào, rồi cánh cửa phòng mở ra. Người thiếu phụ có cái vẻ đa tình, khêu gợi một cách kín đáo nhưng dữ dội tiếp đón Minh Đảo hồi nẫy bước vào phòng.

Kinh Thiên thốt lên tiếng gọi y như tiếng kêu thương thảng thốt của anh kép độc đóng vai chiến sĩ Võ đông Sơn trên sân khấu cải lương: “Bạch thu Hà em ơi..” Chỉ khác là lão đạo bịp kiêm lang băm trí thức, kiêm phi-lô-dzốp – ê-cơ-ri-vanh không kêu năm tiếng: “Bạch thu Hà em ơi..” mà là kêu ba tiếng:

- Thu Sương em…

Em Thu Sương của lão đạo bịp giờ đây đã thay chiếc áo dài Lemur bằng chiếc robe đầm. Tấm thân gái một con trông mòn con mắt của em hoạt động thoải mái trong chiếc robe đầm ấy. Em tuy gợi cảm và đa tình nhưng dường như em không mấy thông minh, tức em thuộc loại đàn bà cuộc đời không có vấn đề gì cả, em chỉ giỏi làm những trò mà vua Minh Mạng – hay vua Tự Đức? Minh Mạng hay Tự Đức cũng được. Vua nào cũng là vua – gọi là ” Tứ khoái.”

Thu Sương mỉm cười với Minh Đảo.

Minh Đảo thấy như người thiếu phụ chàng mới gập có tình cảm nặng với chàng, như nàng có duyên nợ gì với chàng từ kiếp trước. Minh Đảo không ưa, nhưng cũng không ghét, những cái gọi là thơ phú trên cõi đời này. Nam Ria Con Kiến lại rất thích thơ, mê thơ, đọc thơ nên Minh cũng nghe, nhớ lõm bõm đôi câu. Lúc ấy nhìn lên thấy bộ ngực rồi vành môi, rồi đôi mắt của Thu Sương chàng nghe văng vẳng đâu đó câu thơ: “Lòng anh nhớ lòng em từ vạn thưở. Gập hôm nay nhưng hẹn đã nghìn xưa..”

Kinh Thiên vừa trịnh trọng vừa thân mật giới thiệu:

- Thu Sương.. Nữ trợ tá của tôi. Ông đây là ông Minh, một nhân vật đặc biệt có thể cần đến sự cứu giúp mầu nhiệm của Đức Ngài Đại Linh Sư Kilimandzaro..  Đây là lần thứ nhất từ khi gập Minh Đảo lão đạo bịp nói đến vị Tổ sư của Y: Đại Linh Sư Kilimandzaro.

Cùng với Thu Sương lão đạo bịp đến trước mặt Minh Đảo:

- Thu Sương sẽ thực hiện cuộc làm quen đầu tiên của ông với thánh linh của Đại Linh Sư huyền bí tuyệt vời…

Như mê, như tỉnh, Minh Đảo nghe tiếng Thu Sương thánh thót:

- Thưa ông Minh.. Thu Sương rất hân hạnh được làm linh hồn trung gian giữa ông và Đức Ngài Đại Linh Sư huyền tôn vũ trụ. Xin mời ông theo em.

Minh đi theo Thu Sương vào căn phòng nhỏ hơn, tối hơn, ấm cúng hơn, riêng tư hơn. Chỉ có cái đi-văng nâu gụ và cái ghế cũng mầu nâu gụ. Trên tường có mấy bức họa Minh không nhìn rõ. Chàng chỉ cảm biết tấm thân đầy những hứa hẹn của Thu Sương, chàng chỉ đưa tay ra là ôm gọn nàng. Chàng không ghi nhận sự có mặt của lão đạo bịp Kinh Thiên.

Ba người đứng trước cái đi-văng bọc da nâu. Lão đạo bịp thì thầm bên tai Minh:

- Ông bạn… Một lần nữa tôi giới thiệu với ông bạn cô Thu Sương, một nữ tín đồ của Đức Đại Tổ Linh Sư Kilimandzaro thần pháp chí thánh, Thu Sương là Đại Ỷ Ty Ba Tư Thánh Hỏa Đông Phương Thần Giáo.., người rất được Đức Đại Tổ Linh Sư yêu thương, tin cẩn. Đại Ỷ Ty sẽ có thể giúp ông bạn bay qua con đường vô lộ vượt ngàn kiếp đau thương chỉ trong một sát na, một nháy mắt, đến dưới chân Đức Đại Tổ Linh Sư để được Ngài ban ân sủng. Mời ông bạn nằm xuống đây.

Minh Đảo nằm xuống đi-văng.

- Hãy nằm tự nhiên, thoải mái, như ông bạn đang nằm ở nhà vậy. Hãy thả cho tâm trí bạn thảnh thơi, tư do bay đi như gió, như mây. Thu Sương ở bên bạn. Với bạn, nàng là nữ thầân của an ủi, dịu ngọt, tin yêu. Nữ thần sẽ đem lại cho bạn sự nâng đỡ, sự trìu mến mà bạn hằng mơ ước được có. Bạn có tâm sự gì u uất, đau thương, lo âu, khắc khoải, sợ hãi, bạn mơ ước điều gì, bạn hãy nói ra. Qua sự trung chuyển của Đaiï Ỷ Ty Bê-za-mia-ra Huyền Linh Nữ Thu Sương, Đức Đại Tổ Linh Sư thần ngự trên đỉnh trời Kilimandzaro ngàn đời tuyết phủ sẽ nghe thấu nỗi đau của bạn và sẽ đoái thương bạn… Bạn hãy tin tưởng Đại Ỷ Ty Thu Sương. Hãy thổ lộ với nàng tất cả những gì chất chứa trong tim bạn, những chuyện bạn không thể nói với ai và không có ai xứng đáng để bạn nói, những chuyện làm bạn phải lo âu, những chuyện đe dọa phá vỡ hạnh phúc của bạn. Kể cả những tội lỗi bạn đã phạm trong quá khứ. Dưới sự linh hướng của Đại Linh Pháp Thần Thông Ba Tư huyền bí Đại Ỷ Ty sẽ tìm ra những phướng cách giải quyết tuyệt vời cho những vấn đề của bạn. Hãy tin nàng…

Kinh Thiên ra khỏi phòng lúc nào Minh Đảo không biết. Chàng cảm thấy Thu Sương ngồi xuống bên chàng, bàn tay nàng đặt trên trán chàng và tiếng nàng thầm thì riêng với chàng:

- Anh nằm thoải mái, để cho thân mình anh mềm ra. Đừng nghĩ gì hết. Giáo sư muốn anh buông bỏ hết lo nghĩ. Hãy coi những lo âu của anh như một vật nặng mà anh phải ôm theo anh trong nhiều ngày. Bây giờ anh quẳng nó đi. Ném nó đi. Đó.. Anh vừa quăng nó đi rồi đó. Bây giờ anh thấy nhẹ nhàng rồi…

Điều lạ kỳ là Minh Đảo cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái thật. Từ ngày Nam Ria đến mang theo tin mụ đàn bà tên là Mụ Tá, mụ bạn của Mạc Ta Hoa, người chàng chưa gập bao giờ nhưng nghe Mạc Ta nói đến luôn, cũng từ Đàlạt đến Đànẵng, trái tim chàng nặng như cục đá. Bất cứ lúc nào, cả trong giấc ngủ, chàng cũng thấy nơm nớp sợ, bồn chồn lo âu, chàng tưởng tượng ra cảnh Mụ Tá ác ôn dẫn cảnh sát đến bắt chàng. Nhưng ở đây, trong căn phòng kín, êm vắng này, bên cạnh người đàn bà này, chàng cảm thấy an ninh, yên tâm như chàng không có vấn đề gì để phải lo nghĩ.

Minh Đảo hé mắt. Trong bóng tối mờ ảo – căn phòng lúc này chỉ có một bóng đèn điện nhỏ trong góc tường, ánh đèn hắt lên trần nhà – chàng thấy Thu Sương ngồi ngay bên chàng. Và chàng thấy nàng gần chàng quá. Họ gần nhau như chỉ còn có ôm ghì nhau, hôn nhau, cắn nhau, trong nhau mới có thể làm cho họ gần nhau hơn được. Chàng thấy Thu Sương thật quyến rũ. Người đàn bà nào cũng là đàn bà như nhau nhưng mỗi người đàn bà có một vẻ quyến rũ riêng. Chàng thấy lão đạo bịp quả nhiên là tay biết chọn đàn bà làm phụ tá. Chàng chỉ đưa tay ra là choàng được vòng mông, vòng lưng nàng.

- Chúng ta là bạn. Anh hãy coi Thu Sương là bạn của anh, người bạn anh có thể tin cậy. Anh không tin. Anh chưa tin. Đúng thôi. Hãy thử em đi. Anh chưa thể giãi bày tâm sự với Thu Sương ngay dù anh rất muốn. Anh kể một chuyện gì đó thôi, chuyện gì cũng được. Thu Sương sẽ góp ý với anh. Chúng ta làm quen với nhau.. Thu Sương tin là Thu Sương sẽ giúp được anh thật nhiều..

Tiếng nói của Thu Sương dịu dàng nhưng nàng nói như cái máy. Nếu Minh tỉnh trí và sành sỏi chuyện đời hơn chàng đã thấy Thu Sương nói những lời đó với quá nhiều người đàn ông. Nhưng chàng không thấy điều đó. Chàng đang xúc động. Những ngón tay mềm mại của Thu Sương vờn nhẹ trên trán chàng, trên má chàng, những ngón tay nàng luồn trong mái tóc chàng, rồi những ngón tay nàng vờn nhẹ trên ngực chàng.

Dưới những ngón tay vờn vuốt của Thu Sương toàn thân Minh Đảo mềm như sợi bún.

- Cần nói gì để dịu bớt ưu tư, anh nói đi. Nói đi.. nói vói Thu Sương đi…

Minh Đảo không nói gì cả. Chàng không nói không phải vì chàng không muốn nói mà là vì chàng đã ngủ.

° ° °

Khi ông khách mới tinh ra về, Thu Sương nói với Kinh Thiên:

- Em mới vờn vờn nhẹ hắn mấy cái, hắn đã ngủ ngay. Trông to con vậy mà yếu sìu. Hắn như người đói ngủ, nằm xuống là ngủ liền.

Kinh Thiên ngẫm nghĩ:

- Đúng như em nói. Nó chỉ to xác thôi, đồ voi nan. Mình chi phối con người nó không khó. Nó không nói qua một tiếng nào thật à?

- Ngủ ngay. Không nói một tiếng nào cả.

Kinh Thiên búng hai ngón tay vào nhau phát ra một tiếng tét:

- Không nói lần này, lần sau nó sẽ nói. Nó phải nói. Em tin đi.. Điều quan trọng là nó đến với mình. Nó đã đến. Điều quan trọng bây giờ là nó trở lại với mình. Trở lại với em thì đúng hơn. Anh tin em sẽ moi hết ruột gan, phèo phổi thằng này.

Và Kinh Thiên nói bằng giọng chắc hơn cua gạch;

- Nó sẽ trở lại. Tin đi

Cùng với hai tiếng: ” tin đi..” vòng tay Kinh Thiên xiết chặt vòng lưng ong của Thu Sương.

Một lúc sau Kinh Thiên buông nàng ra:

- Em ra xem còn thằng cả đẫn nào dẫn xác đến nạp mạng, em kéo cổ nó dzô đây anh cho nó dzô xiếc.

° ° °

Vừa từ trong tòa nhà bước ra vỉa hè Minh Đảo nghe tiếng đàn bà gọi:

- Minh!

Chàng nhìn lại. Người gọi là Ái Xuân. Nàng đứng như đứng chờ chàng ở ngay trước cửa vào tòa bin-đinh trong có văn phòng tâm lý trị liệu của Kinh Thiên.

Nàng thướt tha đi tới:

- Còn đi đâu nữa không?

Bị bất ngờ, Minh Đảo trả lời như cái máy:

- Không.

- Đưa mình về nhà. Xe moa bỏ ga-ra rồi.

Bất giác Minh cau mày:

- Toa đến đây làm gì?

Ái Xuân vẫn cười vui:

- Đi ngang thấy xe, biết là toa ở đâu quanh đây. Đứng lại chờ. Thế thôi.

Có thể nàng nói đúng. Nàng đi ngang trông thấy chiếc xe hơi nên biết là Minh đang ở quanh đây. Nhưng Minh Đảo vẫn nghi nàng biết chàng đến văn phòng lão Kinh Thiên. chàng nghi nàng đi theo chàng. Cảm giác bị rình mò, bị hãm hại trở lại với Minh. Cố trấn tĩnh, chàng mở của xe hơi cho Ái Xuân vào xe, và chàng nghĩ: “Cái xe tố cáo mình. Từ nay muốn cho thiên hạ không biết mình đi đâu, nhất là khi mình đến với Thu Sương, mình phải bỏ xe lại một chỗ nào đó thật xa.”

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 7)

Chai rượu whisky Đại Hàn trong có củ sâm Cao ly được đưa qua, đẩy lại trên mặt bàn.Kẻ đối tửu với Mụ Tá là Rô Be Mặt Mụn, bồi Ô-ten. Có lẽ vì có máu Phú-lang-sa nên tuy còn trẻ Rô Be có tửu lượng rất khá. Gã có thể uống rượu nặng ngang tay với Mụ Tá. Mụ này không rộng rãi đến cái độ bỏ tiền ra mua rượu cho Rô Be uống chùa nhưng vì Rô Be có bà chị buôn bán đồ PX, đồ PêÍch, tức đồ Mỹ, Rô Be đến bà chị mua rượu rẻ đến nửa tiền giá rượu bán ở các tiệm. Gã mua rượu rẻ cho Mụ Tá và Mụ cho gã uống chung.

Mụ Tá cũng cần có Rô Be. Tửu phải có ít nhất hai người. Ở Đàlạt Mụ có Mạc Ta làm bạn rượu, nay ở Đànẵng Mụ có Rô Be.

Rô Be cũng thích đấu láo với Mụ Tá. Bất cứ lúc nào rảnh gã cũng vù lên phòng Mụ Tá, nói dăm ba câu chuyện tếu, đánh với Mụ vài ván cờ tướng, uống với Mụ vài ly “sếch”.

Bên ngoài trời lất phất mưa – mưa này ông Vũ Bằng trong tùy bút Thương Nhớ Mười Hai gọi là mưa rươi – không khí Đànẵng hiu hiu lạnh. Đó là không gian, còn thời gian là khoảng bốn giờ chiều. Mụ Tá chỉ ăn, uống rồi ngủ. Mụ ngủ nhiều đến cái độ Mụ không còn ngủ được nữa. Mụ đang ngồi buồn thì Rô Be Mặt Mụn vào phòng, Mụ sốt sắng mời rượu và rủ gã đánh cờ tướng.

Có chút cồn trong máu Rô Be đi một đường tâm sự:

- Sau ngày em Nụ đi lấy chồng tôi gập em Ngọc..

Mụ Tá nhướng nhướng đôi lông mày rậm hơn cả lông mày của đàn ông:

- Ngọc Tũn hả?

- Ngọc Tũn nào?

Mụ Tá nhẩn nha:

- Ngọc Tũn cháu ông Phủ Đại, con ông Cai Dù…

Rô Be Mặt Mụn tây lai mất gia phả tuy bất lương nhưng cũng chưa bao giờ nghe câu kể lý lịch trên, gã ngẩn ngơ:

- Bà nói ký gì? Bà nói ai?

Mụ Tá tỉnh bơ:

- Thì nói em Ngọc Tũn của đằng ý đí. Còn nói ai nữa.

- Em Ngọc của tôi tên chỉ là Ngọc thôi. Không có Tũn gì cả. Em quê ở Bồng Sơn. Nhà có ruộng vườn, có mấy trăm gốc dừa, vì chiến tranh em phải ra thành phố sống cho yên ổn…

- Dzậy à ? – Mụ Tá định hỏi câu gì đó về phụ nữ Bồng Sơn nhưng nhìn vẻ mặt hầm hầm của Rô Be, Mụ thôi không hỏi. Mụ gợi chuyện – Gái quê mà cũng bày đặt ngọc với ngà..

Rô Be vênh mặt:

- Tại sao không? Puốc-qua nông? Tôi hỏi bà: con gái Việt nam nào tên là Ngọc mà không được? Bộ chỉ có gái Sègoòng, gái Đènẽng mới có quyền có tên là Ngọc thôi, gái Bồng Sơn, gái Tam Quan hổng có quyền?

Không trả lời Mụ Tá dắt câu chuyện sang đề tài khác:

- Em Ngọc Bồng Sơn là người tình thứ mấy của cậu?

Rô Be Mặt Mụn thả hồn trở về dĩ vãng, rồi gã đếm đốt ngón tay:

- Kể từ ngày tôi biết sự đời em là người thứ ba.

- Biết sự đời là biết ký gì?

- Là biết… con gái, biết đàn bà chứ còn biết gì nữa.

- Biết con gái, biết đàn bà thì nói là biết con gái, biết đàn bà. Sự đời.. Sự đời.. Mẹ kiếp… Sự đời như cái lá đa. Đen như mõm chó.. Chém cha sự đời. Đừng có ham. Có ngày em bể mặt vì sự đời…

Sau câu triết lý ấy Mụ Tá rót rượu vào hai cái ly, Mụ và Rô Be cùng uống. Mụ lại gợi chuyện:

- Em từ quê ra thành phố. Rồi em cũng hành nghề ma-ri sến như em Nụ?

Bị chạm tự ái Rô Be vênh mặt:

- Bà khinh thườnng tôi. Nhân tình của tôi đâu phải đứa nào cũng là sến. Ngọc nó bán Ba.

- Sì-nách Ba? Khá dzồi. Có đô. Có đô là có đủ.

- Chứ sao. Đúng dzậy. Em sú-ca-nia cho tôi cái đổng Si-kô Fai mới tinh, trong hộp đàng hoàng nghen, có giấy sẹc-ti-fi-kết, mới mua ở PêÍch ra.

Mụ Tá nhìn hai cổ tay trần trụi, trơ khấc của Rô Be:

- Đâu rồi?

- Lấy Mỹ, về Huê kỳ rồi. Mỹ ốp-fít-sơ nghen. Làm hôn thú ở Tòa Ăm-bát-si Sàigòn. Có chụp hình bận đồ cưới, khăn voan trắng, tay cầm bó hoa, gửi cho tôi, đề hàng chữ: “Foọc-gét mi nót..”

Mụ Tá dẩu môi:

- Khỉ lắm. Người ta hỏi cái đổng Si-kô Fai cưa.

- Phát mại lâu rồi.

Mụ Tá lại gợi chuyện:

- Phoóc-ghét mi nót chú mày vừa nói đó nghĩa là gì?

- Là đừng có quên em..

Mụ Tá gật đầu với cái vẻ đàn chị:

- Đằng ý khá lắm. Phú lang sa biết, Ăng Lê, A-mê-ri-ke cũng biết. Thanh niên thời nay phải lịch sự, thạo đời như đằng ý mí được.

Ván cờ đang đánh bị bỏ dở vì Rô Be tưởng nhớ đến người tình bán ba theo chồng về Mỹ, gã mơ màng và Mụ Tá sốt ruột:

- Tiếp tục đi chứ. Ngồi ì sư cụ ra đấy à? Hôm nay đằng ý đớp của tớ hai ván một bò rồi. Tớ nhất quyết phải lấy lại, không thể để đằng ý mang tiền của tớ ra khỏi phòng này. Muốn mang một bò của tớ ra khỏi đây đằng ý phải bước qua xác tớ.

Rô Be nhìn xuống bàn cờ. Vì mải thương nhớ người tình cũ nên bị chia trí, gã đặt ngay con xe vào chân con mã của Mụ Tá. Mụ Tá ré lên, Rô Be giật vội con xe về. Mụ Tá chồm lên dằng quân cờ lại. Cuộc dằng co bằng tay và bằng mồm diễn ra

- Không có lệ lấy lại. Hạ thủ bất hườn. Đưa đây..

- Bà lấy lại mấy lần thì sao? Tôi mới có lần này…

- Không lần đầu, lần cuối gì cả. A lê hấp. Đon-nê moa tú đờ suýt. Đưa đây.. Có chịu đưa không? Ông đè xuống, ông bóp cổ ông lấy ạ..

Rô Be nhìn bộ ngực đồ sộ của Mụ Tá. Gã tin người đàn bà ngổ ngáo, quái dị này dám nói là dám làm. Nếu gã bị mụ kẹp cổ vào nách gã chỉ có nước nghẹt thở mà chết. Nhưng nếu để mất con xe thì ván cờ này gã thua, gã đưa con xe lên suy nghĩ, và sau cùng thấy rằng thà thua một ván cờ, mất năm mươi đồng, con hơn là bị mụ đàn bà to béo quá khổ, người đầy mỡ thừa này kẹp cổ hoặc đè xuống giường, gã đành bỏ con cờ xuống.

Nhưng sự tiếc hận cũng làm gã văng ra một câu chửi thề.

Mụ Tá lượm con xe và ôn tồn bảo gã:

- Ê… Đừng có chửi thề ạ.. Chửi thề thì đằng ấy chưa đi đến đâu với tớ. Đằng ấy chỉ biết chửi thề bằng tiếng Việt nam thôi, tớ còn biết chửi thề bằng tiếng Pháp nữa..

- Bà là sư rồi.. Hôm nọ em có được hân hạnh nghe bà chửi thằng cha tắc-xi. Thế bà có biết chửi thề bằng tiếng Mỹ không?

Mụ Tá khiêm tốn:

- Cũng biết dăm câu. Đủ xài. Bữa nào cao hứng tao biểu diễn cho coi.

Mụ chỉ tay xuống bàn cờ:

- Đi đi chứ. Để người ta còn gỡ. Cà rầm, cà rì câu giờ mãi. Cái gì chứ chửi thề mí lỵ nói tục thì đàn bà nào không giỏi. Đàn bà có học, lịch sự là biết chửi thề mí nói tục, chỉ có đàn bà nhà quê mới không biết.

Đôi bạn lại đưa đẩy những quân cờ và chai rượu.

Buổi chiều tím dần trên thành phố ven dòng sông Hàn.

- Ê… Bụa vừa vừa, phải phải thôi chứ! Rượu chùa. Không phải bỏ tiền ra mua có khác.

Rô Be dùng móng ngón tay búng teng teng lên chai rượu:

- Xin lỗi. Tôi có một phần ba chai rượu này. Hơn một phần ba. Bà mua phải năm trăm, tôi mua cho bà có ba trăm rưởi thôi. Nếu tôi ăn lời của bà thì tôi đã có mấy bò đi ăn nhậu chỗ khác, sức mấy tôi ngồi đây nhậu chay với bà.

Mụ Tá dịu giọng:

- Có lý. Cái gì có lý là tớ chịu ngay. Tớ rất phục thiện. Tớ chỉ nói vì quyền lợi của đằng ý thôi. Đàn bà uống rượu nhiều không sao, đàn ông, mà lại là con trai chưa vợ, uống nhiều rượu tai hại lắm. Liệt luôn đấy. Pa bu-dzê. Com-pri, toa??

- Com-pri… Moa.. com-pri…

Rô Be di chuyển con tượng. Nhanh như cắt Mụ Tá hạ con pháo chặt con tượng của Rô Be đồng thời Mụ la lên:

- Chiếu tướng. Chít em dzồi, em ui…

Trong lúc Rô Be ngẩn ngơ cố moi óc tìm lối chạy nước chiếu. Mụ Tá ăn chắc cầm hai quân cờ gõ cách cách vào nhau, miệng ngân nga như nữ ca sĩ hát tân nhạc:

- Em ơi…N ó sìu… Nó sìu.. Em ơi…

Ván đó Rô Be Mặt Mụn thua. Ván khác được bày ra. Trong thời gian đôi bên di chuyển xe, pháo, mãø với thể thức dàn trận Rô Be gợi chuyện:

- Cái cuộc điều cha, điều má của bà đi đến đâu rồi?

Mụ Tá điềm nhiên và tự tin như ông Tướng bị địch đánh chạy tóe khói nhưng miệng vẫn ba hoa đang thi hành kế dụ địch đến để diệt:

- Đang tiến hành. Nhiều hy vọng ra gì.. Tiến triển như sau này… Chỉ có điều là tiến triển giựt lùi..

- Là sao?

- Là không tìm ra được cái gì đáng kể cả.

- Đau nhỉ. Cái cô tóc nâu bà nói mặt coi bộ đĩ đĩ ấy, cái cô mang món nữ trang gì bà nói là của bà bạn bà ấy, bà đã tìm ra được chưa?

Mụ Tá nhún vai:

- Hỏi vớ vẩn. Nếu tìm ra được con đó ta đâu có ngồi rù ở đây đánh cờ với cậu. Tóm được nó ta đã làm cho cả cái Đènẽng nè điên đảo lên rồi.

- Sao hôm rồi bà tuyên bố ví tôi là bà có tin tức về cô tóc nâu? Bà sẽ xuống đường đứng chờ cô đó ở đâu đó. Hôm ấy bà có vẻ ăn chắc lắm mà? Tôi cũng báo cáo với bà về cái nhà người ta nói có cô tóc nâu hay đến đó? Bà đến nhà đó chờ tất cả mấy lần rồi?

Mụ Tá thở dài:

- Ta có gập mấy em tóc nâu, tóc nhuộm dơ thấy mồ đi, nhưng toàn là mấy em bán ba, điếm Mỹ không à. Phải công nhận mấy em điếm Mỹ ở đây kiếm được nhiều tiền thật. Các em ăn diện quá trời. Nhưng làm gì thì làm các em vẫn là điếm. Không trộn lẫn với con nhà lành được. Con nhỏ tóc nâu của ta không phải là con nhà lành nguyên chất nhưng cũng không phải là điếm..

Chợ nhớ ra Mụ Tá cười nhỏn nhoẻn:

- Xin lỗi cậu Be nhé..

Rô Be ngẩn ngơ:

- Bà xin lỗi ký gì?

- Người yêu của cậu bán ba, tui chửi bọn gái bán ba quá sợ cậu chạm tự ái.

Rô Be Mặt Mụn đi một đường triết lý về tình yêu và đàn bà:

- Bán ba, làm điếm cũng có năm bẩy đường, mấy chục hạng người, không phải ai cũng giống ai. Mà dù người yêu của mình có làm điếm thì đã sao? Miễn nàng yêu mình tha thiết, thật tình. Làm điếm chỉ là cái xác thịt của nàng, tâm hồn nàng mới là đáng quí. Tâm hồn nàng yêu thương mình là được rồi, xác thịt coi như bỏ.

Mụ Tá ca tụng:

- Hay. Thiệt không ngờ cậu Ba còn trẻ tuổi mà đã có tư cách ra gì. Đàn ông phải như cậu mí được. Tui tin chắc cậu sẽ tiến nhiều trên đường đời. Không phải là thầy bói song tui cũng quả quyết là đời cậu rồi sẽ khá. Khá lắm chớ không phải khá vừa đâu.

Không muốn tỏ ra kiêu hãnh quá lố Rô Be chỉ khịt khịt mũi mấy cái. Câu chuyện trở lại với đề tài cuộc điều tra tìm người thiếu nữ bí mật có món nữ trang con bươm bướm.

Mụ Tá nhẩn nha kể:

- Theo báo cáo của chú mày tao đến cái nhà đó. Thì ra đó là một Cua đờ đăng, nhà dậy nhẩy đầm. Thấy tao anh chàng chủ Cua ngán quá, hỏi tao đến mần chi? Tao nói tao đến xem để học nhẩy, hắn hổng tin. Nhưng hắn cũng không đuổi tao ra được. Tao ngồi đó, bọn chúng nó khớp. Thấy tội nghiệp. Tao mà ngồi đó năm ngày là khách Cua đờ đăng bỏ đi hết. Tao bỏ không đến nữa, tao không nói cho anh chủ Cua biết tao đến để làm gì.

- Bà có nói cũng chẳng ai tin. Nước mình làm gì có người đàn bà nào như bà.

Mụ Tá cho đó là một lời khen tặng. Mụ tự tay rót Whiskey Đại Hàn Sâm Cao Ly mời Rô Be. Đến lượt Rô Be giục:

- Ê..Bà Cô lô nền Đờø Cốc si Cốc… Đánh đi chứ. Để cho tui đớp ván này cho tròn một bò. Thối lại năm chục lôi thôi.

- Chú mày đòi ăn ván này ư?

- Chứ sao.

- Sức mấy?

- Sức mười!

- Cười đi em…

- Bà có biết tại sao tôi thua cờ bà hoài hủy không?

- Biết quá chứ sao lại không.

- Sế sì bà nói tại sao?

- Tại vì cờ tao cao hơn cờ cưng..

- Còn lâu cờ bà mới cao hơn cờ tôi. Bà ăn tôi là vì bà ăn gian. Bà khôn lắm. Đến hồi gay cấn bà kiếm chuyện nói lăng nhăng trêu chọc cho tôi tức, hay bà bảo tôi đi lấy cái nọ, cái kia, bà đẩy quân cờ đi chỗ khác. Tôi biết dư bà ăn gian nhưng tôi vẫn để cho bà ăn…

Rô Be phưỡn ngực:

- Bởi vì tôi có máu phăng-xe trong người nên tôi biết ga-lăng với đàn bà.

Mụ Tá vuốt khéo:

- Công nhận. Quốc tế công nhận người Phăng-xe lịch sự với đàn bà hơn người ta nhiều. Nói đúng ra đàn ông ta chẳng có tí ti nào lịch sự với đàn bà, đàn ông ta không biết ga-lăng. Ở với người Đại Pháp cả trăm năm, được các quan Đại Pháp văn minh dậy dỗ cả trăm năm mà vẫn không biết đối xử ga-lăng với đàn bà. Đúng là không khá được.

Hai người tiếp tục đánh cờ, chai rượu cạn dần. Bỗng Rô Be Mặt Mụn cao hứng:

- Tôi có chuyện này vui vui.. Chưa từng bao giờ kể với bà. Bà có muốn nghe không?

Mụ Tá nghi ngờ:

- Chuyện gì dzui dzui? Kể chuyện gì thì kể nhưng phải hấp dẫn mí được. Kể chuyện nói là dzui mà nhạt hơn nước hến, nghe chán thấy mồ. Chuyện có đàn bà không?

- Không có đàn bà, nhưng có con gái.

- Con gái cũng được. Kể nghe.

- Hi.. Hi.. Bi giờ mỗi lần nhớ lại tôi vưỡn cứ buồn cười. Không thể tưởng tượng được tại sao ngày đó tôi lại có thể thông minh đến như thế. Cách đây mấy năm rồi, ngày ấy tôi mới đúng hai muơi tưổi. Tôi yêu một em. Em mười bẩy, mười tám chi đó. Em cũng chịu tôi lắm nhưng không biết ai dậy em, em nhất định không chịu cho.. Em nói em thương tôi lắm nhưng em muốn chúng mình cưới nhau trước, là vợ chồng rồi tha hồ. Tôi năn nỉ mãi không được. Một hôm thằng bạn thân của tôi đi lính về chơi. Nó đi lính Nhẩy Dù Pa-ra-suýt-tít đó bà. Tôi liền muợn bộ đồ quân phục của nó. Tôi với nó bằng tuổi, bằng cơ nhau nên tôi bận bộ đồ rằn của nó vừa in à, bốt đờ sô của nó tôi đi cũng vừa khít y như giày của tôi vậy. Bận bộ đồ Dù trông tôi còn có vẻ lính Dù hơn cả thằng bạn tôi nữa. Tôi bèn đi tìm em. Thấy tôi bận đồ Dù, be-rê đỏ đàng hoàng, em ngạc nhiên quá. Bằng vẻ mặt và giọng nói trầm hùng tôi nói cho em biết là tôi đã đăng lính Nhẩy Dù, tôi sắp giã từ thành phố và cuộc đời xi-dzin để lên đường ra mặt trận mịt mù lửa khói. Tôi muốn được đi chơi với em lần cuối. Em cảm động quá, em bèn đi chơi với tôi.

Mụ Tá gật gù:

- Hay đấy. Kịch chàng trai lính chiến hào hùng lên đường ra mặt trận đến ly biệt người yêu bé nhỏ xinh xinh.. thời nào cũng vẫn cứ ăn khách…

- Tôi nói với em tôi yêu em ghê gớm, tôi xin em tấm hình làm kỷ niệm. Tôi sẽ để hình em trong túi áo bên trái của tôi – bên trái có trái tim mà – nếu tôi chết trên chiến trường, tôi sẽ chết với hình em sát ngay trái tim tôi. Tôi sẽ gọi tên em trước khi tôi tắt thở. Đời tôi chỉ có một người yêu duy nhất. Người đó là em. Tôi nói nếu tôi không chết trên chiến trường tôi sẽ đi học khóa sĩ quan. Tôi sẽ trở về cưới em làm vợ ngày nào tôi mang lon đại úy.

Mụ Tá nhướng nhướng đôi lông mày:

- Rồi sao?

Rô Be Mặt Mụn cười:

- Còn sao nữa. Em cảm động quá. Xong ngay. Nhưng mà bà biết sao không? Tôi chỉ được em cho có một lần thôi. Tôi định tháng sau tôi sẽ lại gập em, lần này không có đồ rằn tôi mặc xi-dzin, nói là nhớ em quá tôi chịu không nổi, đơn vị tôi về nghỉ ở Đànẵng, không có phép nhưng nhớ em quá tôi dù ra đi tìm em nên tôi phải mặc đồ si-dzin. Tôi trốn em vậy mà chỉ có bẩy ngày sau tôi đụng mặt em ở ngay trước cửa chợ. Em chửi tôi một trận tàn nhẫn nhưng tôi chẳng ân hận gì. Cuộc đời nghĩ lại cũng hay hay. Mình cũng có những chuyện tình đẹp. Không phải đời mình chỉ toàn những chuyện sui sẻo, đời cũng cho mình hưởng chứ bộ.

Mụ Tá nhẩn nha:

- Chuyện nghe được. Nhưng má tớ hỏi thật cậu: chuyện của cậu hay là chuyện của người khác cậu nghe kể? Hay là chuyện đăng báo? Đúng rồi. Chuyện đăng báo, phải hông? Tui đã đọc chuyện này ở trên báo rồi…

Rô Be làm mặt giận:

- Bà này kỳ thấy mồ. Bất lịch sự nữa. Chuyện bà kể vô lý bỏ mẹ đi thì không sao, chuyện người ta kể thì bà nói là chuyện đăng báo.

- Hỏi lại tí ti mà. Làm gì mà Tác-dzăng nổi giận dữ dzậy??

Có tiếng người dưới nhà goị lên. Rô Be Mặt Mụn bước ra, đứng ở đầu cầu thang hỏi xuống. Phút sau, gã thò đầu vào phòng hỏi Mụ Tá:

- Này bà.. bà có chị con gái nào không?

Mụ Tá vừa nhích bậy quân cờ, trả lời lửng lơ:

-Ngộ ý à? Ngộ có năm mươi con trai, năm mươi con gái.

- Thôi đi bà. Đừng nói dóc. Có chị nào nói là con gái bà đến tìm bà kìa. Có cho người ta lên không?

Mụ Tá phán như Nữ hoàng Elizabeth:

- Cho lên.

Rô Be phán xuống :

- Cho lên.

Khi trở lại bàn cờ, Rô Be la lên:

- Biết ngay mà.. Bà này bất lương thật. Con xe của người ta đứng ở đây, sao bi giờ nó qua chỗ này. Tui để ý rồi, bà không qua mặt tui được. Con pháo này nữa..Con pháo của tui chặn ở đây mờ…

Gã thò tay xếp lại mấy quân cờ, mụ Tá thò tay ra nắm cổ tay gã. Hai người giằng co. Rô Be tuy là con trai nhưng nhẹ cân hơn, lại không dám dằng giật hết sức nên bị mụ Tá đẩy một cái ngã lên giường rồi bị mụ đè nằm chết dí. Mụ thò tay vào túi áo Rô Be tìm tờ giấy bạc một trăm. Không thấy Mụ thọc tay vào túi quần gã.
Xuân Tình là người thiếu nữ luôn luôn xuất hiện bên cạnh Mụ Tá vào những lúc nàng không nên xuất hiện nhất. Nàng bước vào phòng đúng lúc mụ Tá đang đè Rô Be Mặt Mụn trên giường. Hai tay đô vật cùng thở phì phò, hào hển nghe rợn người.

Xuân Tình đứng chết trân nhìn cái cảnh phạm thuần phong mỹ tục ấy. Nàng không thể nào tưởng tượng được bà mẹ đã ngoài năm mươi tuổi của nàng lại có thể đùa rỡn với anh con trai một cách khả ố đến như thế. Nếu là người khác chắc nàng đã bưng mặt bỏ chạy, nhưng người đàn bà thô bạo này là mẹ nàng, nàng cứ đứng ngây ra.

- Hế lô… Đác linh..

Vẫn dùng tấm thân đầy mỡ đè cứng Rô Be xuống giường Mụ Tá ngoái mặt lại chào Xuân Tình.

Xuân Tình dậm chân, thảng thốt:

- Má buông người ta ra. Làm chi kỳ dzậy?

- Cái chi mà kỳ? Bộ con không bao giờ thấy đánh cờ sao? Nó cướp quân cờ của má, má đòi lại. Dzậy thôi. Đừng có nghĩ bậy.

Buông Rô Be Mặt Mụn ra, Mụ Tá ngồi lên, sửa lại quần áo. Mụ nói tỉnh queo:

- Đây không phải là trò đánh cờ người của bà Hồ xuân Hương đâu.

Tình nhăn mặt:

- Má lại say hả?

Mụ Tá cong cớn:

- Chán cô thấy mẹ. Cứ thấy mặt cô là cô kêu tôi say. Đến Tết Công gô tôi mới say. Chẳng bao giờ cô bỏ tiền ra mua rượu cho tôi cả, dzậy mà cô cứ trách tôi say là cái thống chế gì?

Và Mụ quay lại Rô Be:

- Ván này cậu thua, cậu chạy làng. Dzậy là huề nghen. Không đứa nào ăn cũng không đứa nào thua đứa nào. Đưa trả tờ giấy trăm đây.

Mụ tung bàn tay nữ đô vật ra toan nắm lấy cần cổ Rô Be, nhưng Rô Be đã lảng được ra xa vòng tay ác ôn của mụ. Gã ngạc nhiên nhìn Xuân Tình – người thiếu nữ đứng đó tình tứ, khêu gợi và văn minh quá cỡ thợ mộc, gã thấy nàng không có qua một nét, một vẻ gì giống mụ Tá. Người thiếu nữ chan chứa xuân tình này mà là con gái ruột của Mụ Tá là cả một sự vô lý. Và gã thấy gã cần phải về hùa với nàng, gã nói:

- Bà mà không say thì còn ai say nữa.. Cô ấy nói đúng..

Mụ Tá gây sự:

- Á.. a.. Rô Be.. Tao cho mày uống để mày chửi tao phải không?? Muốn sống thì đưa trả tờ giấy trăm đây..

Rô Be đứng trong góc phòng tối nhìn ngắm Xuân Tình. Tình đứng ngay ở giữa khung cửa. Có ánh đèn chiếu qua nên Rô Be nhìn thấy đôi chân thon dài của Tình ẩn hiện giữa hai ống quần lụa mỏng. Gã không nhìn thấy mụ Tá vớ lấy chai rượu sâm dơ lên. Trong chai còn ít rượu, mụ rót hết ra ly rồi thẳng cánh quăng chai rượu qua cửa sổ. Cái chai bay qua không gian rồi một tiếng choang vang lên.

Rô Be giật mình. Có vẻ sợ hãi thực sự, gã lao mình tới của sổ, thò đầu nhìn ra ngoài:

- Lậy Chúa… Chết con rồi..

Xuân Tình có cảm giác như gã muốn nhẩy theo để vớ lấy cái chai.

Rô Be nhìn xuống bên dưới rồi suýt xoa:

- May quá.. Không trúng đầu ai… May ơi là may…

Quay lại nhìn Tình, Rô Be cười duyên, cứ như là nhờ sự can thiệp hữu hiệu của gã nên chai rượu đã hết rượu do mụ Tá quăng xuống không rơi trúng đầu ai cả.
Gã hỏi nàng như phú lít hỏi người công dân bị bắt quả tang móc túi, rạch bóp người ta ở chợ:

- Cô.. cô là con gái bà này? Thiệt sao?

Xuân Tình im lặng.

Rô Be lắc đầu:

- Tôi hổng tin. Bà già này không thể nào có con gái như cô được.

Tình nghiêm mặt, nghiêm giọng hỏi gã:

- Chú là ai?

Rô Be phưỡn ngực:

- Nàng hỏi mỗ ư? Mỗ là Zo Rô.. Nàng có nghe tên mỗ chớ? Ò e.. Ro Be đánh đu, Tác dzăng nhẩy dù, Zo Rô bắn súng.. Zo Ro là moa.. Ro Be Zo Ro..

- Tôi không hỏi tên chú. Chú làm gì ở đây?

- Moa là “gác xông đô ten”.

- Chú là bồi phòng?

- Chính thị.

- Chú dzô đây làm gì?

- Dzô uýnh cờ ví bà này.

Ro Be trả lời nghiêm túc, Xuân Tình tưởng gã nói láo:

- Chú hỗn lắm nghen. Tôi sẽ thưa chú với ông quản lý khách sạn.

Rô Be cười hì hì:

- Bồi phòng là tôi, quản lý, giám đốc, giám súi cũng là tôi. Cô có chuyện gì bất mãn hay khiếu nại cứ cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết hết mọi việc.

Đột nhiên Rô Be trở mặt, gã hầm hầm nói:

- Nếu cô thấy “sẹc huýt” ở cái Ô ten nhất hạng thị xã Sông Hàn này không xứng đáng để mađam vô-tơ-rờ me tạm trú, cô nên đưa bà già cô đi nơi khác. Đà nẵng thiếu gì Ô ten, đâu phải chỉ có một nhà này. Bộ cô tuởng bà già cô ở đây bọn tôi mừng lắm sao? Bả phá kinh khủng. Tôi chưa thấy bà già nào ác ôn như bả. Say rượu la như giặc. Nửa đêm hát Tây, hát Tầu không cho ai ngủ. Lại còn ngâm thơ Tao Đàn, Mày Đàn nữa mới chết con ráy thiên hạ. Từ ngày có bả về ở đây bao nhiêu khách quen, khách sơ chạy hết. Mới hôm rồi bả say rượu, bả quăng chai rượu xuống đường. Như cô vừa thấy đấy. Chai rượu bữa nọ rơi trúng chân thằng nhỏ. May mà không trúng đầu nó. Trúng đầu nó thì bả đi tù rồi. Tôi phải lậy bà mẹ thằng nhỏ gần chết bả mới không đi thưa. Hôm nay bả lại quẳng chai khác. Người ta chửi bi giờ đấy. Cô chịu khó ở đây mà nghe người ta chửi.

Gã kết luận:

- Cô mà đưa bả đi ngay bi giờ, ban quản đốc khách sạn xin miễn lấy tiền phòng tuần này.

Và gã hầm hầm ra khỏi phòng.

Bị gã bồi phòng sỉ vả cho một trận tối tăm mắt mũi, Xuân Tình lại phải đứng ngây ra một lúc mới lại hồn.

Trong khi đó Mụ Tá vẫn điềm nhiên như Mụ nghe Rô Be Mặt Mụn nói ai chứ không phải nói Mụ. Mụ dương đôi mắt đỏ ngầu lên ngắm cô con và thấy rằng hồi này Tình thay đổi khá nhiều. Sự thay đổi có lợi cho Tình, thay đổi tốt hơn. Tức là sự thay đổi xây dựng, có hướng đi lên. Tình trang phục diêm dúa hơn, trang điểm nồng mặn hơn, thái độ duyên dáng hơn. Trông nàng có cái vẻ mặn mà khởi sắc của những người đàn bà có tình yêu và được thỏa mãn về tình dục.

Mụ Tá bắt mạch và nghĩ ngay đến chuyện Tình có đàn ông. Đúng rồi. Chỉ có đàn ông Tình mới có cái vẻ mơn mởn phây phây hấp dẫn đến như thế. Mụ rung đùi khoái chí nghĩ thầm: “Đích thị nó có đàn ông rồi. Chỉ có hơi trai nó mới nõn nà ra như thế này. Gái phải hơi trai như thài lài gập c.. chó. Các cụ nói đúng không thể chê vào đâu được. Để coi. Không biết là thằng nào.”

Xuân Tình đi đến ngồi xuống ghế. Thái độ của nàng cũng bình tĩnh, tự tin hơn. Trước đây mỗi khi bị người lạ nói lời thô tục trước mặt nàng thường giận run lên, nói không ra tiếng, nhưng tối nay tuy nàng cũng bực bội vì Rô Be Mặt Mụn nhưng sau khi Rô Be đi khỏi, nàng trở lại thản nhiên ngay.

Mụ Tá lừng khừng:

- Cô đến đây làm ký gì?

Không chờ Tình trả lời, Mụ tấn công nàng luôn:

- Tôi đã ký mọi thứ giấy tờ nhường cho cô làm chủ toàn bộ nhà đất. Tưởng vậy là tôi thoát nợ cô rồi chứ?

Cái mùi đặc biệt do rượu hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi ghét, mùi da thịt lâu ngày không tắm, mùi quần áo lâu ngày không thay, không giặt, bay tới làm Xuân Tình phải hin hin cánh mũi thanh tú. Nàng nói gọn:

- Con tới để đưa má ra khỏi cái tình trạng này.

Mụ Tá trợn tròn hai con mắt cá chày:

- Ố là là… Tình trạng là ký gì? Cô ăn nói văn chương tiểu thuyết ba xu thấy mồ đi…

- Con được thư Má gửi về Đàlạt.

Mụ Tá hung hăng:

- Thì đã sao? Tôi có viết thư bảo cô đến đây đâu. Bộ cô cấm tôi viết thư sao?

Tình vẫn thản nhiên. Nàng nói chuyện với bà mẹ như người lớn nói chuyện với những anh chị bé con bướng bỉnh, cãi láo.

- Thư Má viết những gì về cái Má gọi là cuộc điều tra của Má. Má viết là Má gập người thiếu nữ mang cái nữ trang con bướm của Dì Mạc Ta ở đây và Má đang truy tầm người đó. Má có nhớ Má viết trong thư những chuyện đó không?

- Có. Tôi đang điều tra. Cuộc điều tra của tôi tiến hành tốt đẹp. Ăn nhậu gì đến cô?

- Thấy Má viết lảm nhảm những chuyện đó con biết là hồi này Má say sưa tối ngày, Má còn uống nhiều hơn hồi Má ở Đàlạt với con nữa. Vì vậy con thấy con không thể cứ để cho Má sống một mình được, con phải lo cho Má.

Câu nói của Tình làm cho Mụ Tá xúc động. Và xúc động là một chuyện ít xẩy ra trong lòng Mụ Tá. Dù sao họ cũng là mẹ con. Thấy con gái lo âu vì mình Mụ Tá ngồi lặng đi trong sáu giây đồng hồ. Sau sáu giây xúc động ngắn cũn cỡn đó cảm giác xúc động trong lòng Mụ Tá biến thành tò mò. Mụ muốn biết cái gì đã làm cho chị con gái của Mụ thay đổi. Mụ giả vờ bất mãn:

- Cô định làm gì tôi bi giờ? Kéo cổ tôi về xứ hoa anh đào sống dưới sự kìm kẹp của cô ư?

Tình mỉm cười:

- Nói thực với Má bây giờ mà Má về Đàlạt thì con bỏ Đàlạt con đi.

Tình mơ màng cười một mình. Ánh đa tình sáng lên trong đôi mắt mơ màng của nàng.Ánh đa tình trong mắt đó làm Mụ Tá biết ngay Xuân Tình đang tưởng nghĩ, đang nhớ đến anh đàn ông nào đó. Mụ nghĩ ngay đến chuyện tạm gác cuộc điều tra ở đây để về Đàlạt xem người tình của Xuân Tình là ai. Mụ gợi chuyện:

- Tôi muốn ở đâu tôi ở. Tôi muốn về Đàlạt là tôi về. Không ai cấm được tôi.

Những lần trước khi nghe bà mẹ nói những câu đâm ba, chẻ củ, cố ý gây sự, chọc tức, mặt mũi Xuân Tình vẫn khó đăm đăm, nàng tức tủi đến nghẹn lời không nói được. Nhưng tối nay nàng tỉnh queo, nụ cười vẫn xuất hiện thường trực trên vành môi khêu gợi của nàng. Nàng nói lửng lơ:

- Con không tính chuyện đưa Má về Đàlạt. Con đến thăm Má.

Mụ Tá trề môi:

- Đến thăm tôi. Quí hóa quá. Sau cô không đợi tôi đi tầu suốt, tôi nằm thẳng cẳng bẩy ngày hãy đến bố thí cho tôi cái hòm Tobia.. Nhân ngãi bà Tú Đễ.. Nghe mà bực cả… mình.

- Má à.. Nói thế chứ Má uống rượu nhiều quá, con lo. Con cũng phải lo sợ chứ. Mẹ con mình không hợp tính, hợp tình nhau nhưng vẫn là mẹ con. Má không ưa con nhưng bổn phận con vẫn là phải lo cho Má. Thấy Má viết nhăng, viết cuội về cái mà Má gọi là cuộc điều tra tìm tên sát nhân đã giết Dì Mạc Ta, con lo. Con lo vì con biết chuyện Má gập người đeo cái broche con bướm của Dì Mạc Ta là chuyện không có. Đó chỉ là chuyện Má tưởng tượng ra. Má uống say rồi Má tưởng tượng ra chuyện đó thôi. Má cứ uống, cứ sống như thế này mãi sẽ có ngày Má không còn được bình thường nữa. Đến lúc đó có chạy thuốc tiên cho Má cũnng vô ích. Rượu nó tàn phá thần kinh con người ta kinh khiếp lắm. Trong mấy món hại người, rượu là nguy hiểm nhất.

Mụ Tá thấy Xuân Tình nói đúng, nhưng Xuân Tình thì thay đổi còn Mụ thì vẫn không thay đổi một ly ông cụ nào cả, Mụ vẫn nói bướng:

- Ở đời có cái gì làm cho con người sung sướng mà lại không có hại đâu. Tôi uống rượu tôi sướng, tôi chịu hại.

Mụ khéo léo thả trái ba-lông dò đường:

- Tôi uống rượu cũng sướng như cô nằm với đàn ông vậy. Tôi có cấm cái sướng của cô đâu mà cô lại cấm cái sướng của tôi. Tôi uống rượu, ruột gan, phèo phổi tôi bị đốt, cháy, bốc khói, tiêu tán thoòng. Tôi chết. Có sao đâu? Tôi chấp nhận.

- Nếu chết được ngay thì đã đỡ khổ. Con sợ Má sẽ khổ sở lắm. Con đề nghị Má đi cai..

- Cai? Cai cái gì?

- Cai rượu. Chừa rượu. Bỏ rượu. Trở lại sống bình thường, mạnh khỏe, tỉnh táo, thoải mái. Khó nhưng không phải là không thể cai được. Ở Đànẵng này có ông thầy chuyên chữa bệnh nghiền tuyệt hay. Nghiền á phiện, nghiện ma túy, sì ke nặng, coi như chết rồi, ông còn chữa cho lành được. Nghiền rượu dễ cai hơn sì ke nhiều. Đây có lẽ là do thiên duyên sui khiến cho Má đến Đànẵng để được gập Thầy và để Thầy đưa Má về đời sống bình thường. Má ơi.. Má tin con đi. Ông Thầy tuyệt lắm. Con sẽ đưa Má đến xin Thầy chữa trị cho Má. Thầy chữa bệnh theo khoa phân tích tâm lý, rất khoa học mà cũng rất huyền bí tâm linh.

Xuân Tình mở sắc tay, trịnh trọng lấy ra tấm danh thiếp:

- Tên Thầy là Kinh Thiên.. Giáo sư Kinh Thiên!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 131 other followers