• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tình Oan, Những Thủy Chung

Phúc bồn dĩ hĩ nan thu thủy…
Thơ Nguyễn Du. Bài “Ngộ gia đệ cựu ca cơ”.

Đây là toàn bài:

Phồn hoa nhân vật loạn lai phi
Huyền hạc quy lai kỷ cá tri.
Hồng tụ tằng văn ca uyển chuyển
Bạch đầu tương kiến khốc lưu ly
Phúc bồn dĩ hĩ nan thu thủy
Đoạn ngẫu thương tai vị tuyệt ty
Kiến thuyết giá nhân dĩ tam tử
Khả lân do trước khứ thì y.

Dịch nghĩa:

Gặp Nữ ca sĩ cũ của Em tôi.
Nhân vật thuở phồn hoa từ khi có loạn đã đổi khác.
Hạc đen trở về mấy người biết?
Đã từng được nghe giọng hát mê ly của Em
ngày em trẻ Em mặc áo hồng.
Nay bạc đầu gặp lại nhau ta khóc nỗi lưu lạc, ly loạn.
Chậu đã đổ rồi khó thu lại được nước
Ngó gẫy thương thay vẫn chưa dứt đường tơ.
Nghe nói Em đã có chồng được ba con
Thương Em vẫn mặc chiếc áo ngày cũ.

Công Tử Hà Đông phóng Thơ:

Sau loạn người đời đã đổi thay
Hạc đen trở lại mấy ai hay.
Áo hồng từng thấy Em ca hát
Bạc đầu lại gập nhau đắng cay.
Chậu đổ thế thôi nước khôn vét
Sen gẫy thương thay tơ vẫn bay.
Em đã có chồng, ba con nhỏ
Thương Em áo cũ đã bao ngày.

Hạc đen: Huyền hạc, dùng để gọi người đi ẩn tu một số mùa lá rụng vắng bóng nay trở về phố chợ. Huyền thoại : những ông Tầu đi ở ẩn, tu tiên, khi trở về thăm lại phố cũ thường biến thành con hạc đen.

Lâu rồi. Không nhớ đã bao nhiêu mùa thu lá bay xưa cũ tôi đọc trên một trang truyện viết về cuộc đời một số nhà sư ở Trung Hoa. Chuyện kể lại vào thời nào đó cả ngàn năm xưa ở một thành phố Ấn Độ có một nàng kỹ nữ trẻ đẹp có tình cảm nặng với một Sư Ông. Nàng tìm mọi cách để được gặp, được gần người nàng ái mộ nhưng Sư Ông cũng dùng đủ mọi cách để không cho nàng được gặp. Thế rồi sau chừng năm sáu bẩy tám chín mười mùa Vu Lan đến trên biển đông đầy nước mắt của chúng sinh trong cõi ta bà nàng kỹ nữ chẳng may bị tai họa làm mặt mũi như hoa của nàng trở nên xấu xí – Một tai họa kiểu nàng vũ nữ Cẩm Nhung bị tạt át-xít ở Saigon năm 1960 – Nàng kỹ nữ sống những ngày cuối đời mỏi mòn trong u ám và hoang vắng. Khi ấy Sư Ông đến thăm nàng.

Xúc động nàng hỏi:

– Sao ngày xưa em trẻ, em đẹp em muốn được gặp Thầy, Thầy không cho em được gặp? Nay em không còn nhan sắc nữa sao Thầy lại đến gặp em?

Sư Ông trả lời:

– Ngày xưa cô đẹp nên tôi không đến với cô. Nay tôi đến để an ủi cô…

Chuyện được ghi lại lưu truyền hậu thế đề cao lòng nhân hậu của Sư Ông. Tôi đọc và tôi suy nghĩ bậy bạ: “… Chèn đét ơi.. An ủi, nâng đỡ cho người ta sống đâu chẳng thấy, ông làm thế là ông giết người ta đấy.” Đàn bà – nhất là đàn bà đẹp từng được vương tôn, công tử, thương gia giầu sụ quì mọp bên giường dâng kim ốc, kim cang, kim Mỹ…, từng được các nhà thơ mần thơ ca tụng vung xích chó đề tặng trang trọng đăng tùm lum trên những trang báo phong tình – đàn bà đẹp và đa tình thường có lòng tự ái, tự trọng nặng đến cái độ các nàng thà chết còn hơn là để người đời nhìn thấy nhan sắc các nàng tàn tạ. Sau cuộc gặp mặt ân tình muộn màng của Sư Ông chắc nàng kỹ nữ không còn con đường nào khác ngoài đường gạt lệ tự cho năm bẩy gói thuốc chuột vào bao tử.

Đấy là những chuyện linh tinh chung quanh việc nói đến những bí kíp kinh điển Võ Lâm Ngũ Bá, Ỷ Thiên Kiếm – Đồ Long Đao, Thần Điêu Hiệp Lữ, Thiên Long Bát Bộ hiện còn được tàng trữ và nghiên kíu ở Thành Hồ. Ở Xê Kỳ việc tìm đọc những kinh điển ấy không những chỉ dễ thôi mà còn phải nói là dễ ợt. Tất cả những bí kíp kể tên trên đây đều được tái ấn hành, tái bản. tái nạm, tái gầu năm bẩy lần từ hai mươi mùa tuyết trắng kể từ 1975. Sách in lại mới tinh, bìa láng coóng, giấy Mẽo trắng, dầy, sốp, thơm mùi.. giấy Mẽo và có những đặc điểm là không xếp chữ lại, xé nguyên trang truyện cũ đem chụp lại, dán lên máy in, giữ nguyên những lỗi chính tả, giấy tốt nhưng chữ in thì lem nhem, và không trả tiền bản quyền tác giả. Không những chỉ những bí kíp Cắm Dùng được in lại, những giá sách hải ngoại có nguyên bộ Lệnh Xé Xác của Lã Phi Khanh – Dương Chí Tôn tung ra một chưởng.. Bùng.. Bùng.. Bùng… Bọn ác ma lăn đùng, ngã ngửa – Chú Tư Cầu Lê Xuyên ngồi bán thuốc lá lẻ ở vỉa hè ngã tư Bà Hạt – Ngô Quyền từ năm giờ sáng đến muời một giờ đêm rách ba mươi mấy cái đũng quần tây nát, hai mông đít thâm như được quét bằng hắc ín, có năm quyển tiểu thuyết in rất đẹp bầy bán ở Xê Kỳ. Dương Chí Tôn Lã Phi Khanh và Chú Tư Cầu Lê Xuyên không được những người in và bán tác phẩm của mình ở hải ngoại chi cho một đô gọi là có.

Khi định viết về những Tình Oan, Những Thủy Chung Thiên Long Bát Bộ tôi nghĩ đến chuyện tìm đọc lại những tác phẩm Kim Dung. Nhưng tôi đã không làm công việc đọc lại vì tôi muốn “Viết về những truyện Kim Dung nằm trong trí nhớ của tôi..” Tôi có thể quên nhiều sự kiện cần kể, tôi có thể kể sai nhiều đoạn. Nhưng đó là “nguyên chất truyện võ hiệp Kim Dung của tôi”, hoặc đó là những gì tôi còn nhớ về tiểu thuyết Kim Dung. Tôi đọc Thiên Long Bát Bộ lần cuối khoảng năm 1970. Gần ba mươi mùa cóc chín đã qua trên quê hương ta kể từ ngày ấy. Như tôi nhớ hình ảnh người yêu ngày tôi còn trẻ như thế nào, năm nay Sáu Bó Lẻ Vài Que, tuổi đời chồng chất, mái tóc phong sương, vết thù in hằn trên khuôn mặt võ vàng, tôi viết về nàng như thế. Tôi kể và bình những nhân vật Thiên Long yêu thương, thù hận, giết nhau, lấy nhau theo như chuyện tôi còn nhớ.

Tình cờ – mới tối qua thôi – xem xong hai Kênh History, Discovery trên Tivi – hai tiếng đồng hồ, quá nhiều quảng cáo đến mất hứng – mắt đã kèm nhèm tôi tắt TiVi nằm đọc mấy tờ báo Việt – tôi vớ được mấy trang báo đăng tải từng kỳ tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ – tình cờ nữa là tờ báo đăng đúng đoạn Đoàn Dự cứu Vương Ngọc Yến từ Đại Hội Cái Bang Rừng Hạnh, bồng nàng và thi triển Lăng Ba Vi Bộ chạy đến Nhà Xay Lúa, dùng Lăng Ba Vi Bộ tránh những đường đao của Dũng sĩ Tây Hạ. Tôi đọc và được biết – biết chứ không phải nhớ lại – tên Dũng Sĩ Tây Hạ là Lý Diên Niên. Tôi đọc lại và thấy Kim Dung cho nhân vật í oẳng cãi qua cãi lại quá nhiều trong đoạn này làm chậm nhịp độ của trận đấu ác liệt – đánh nhau, giết nhau là không có cãi nhau, không còn đấu lý sự cùn – Kỹ thuật viết Phơi Ơ Tông – Feuilleton – tiểu thuyết dài đăng mỗi ngày trên nhật báo, bắt buộc người viết phải cho nhân vật đối thoại với nhau – nói qua, cãi lại thật nhiều – để kéo dài, câu dầm. Một trận đánh kéo dài trên năm bẩy số báo có thể tả gọn trong một trang. Nhưng sơ lược quá sẽ là báo cáo chứ không phải tiểu thuyết, còn dùng đối thoại quá nhiều truyện sẽ trở thành lòng thòng, không thật.

Một thời – vào những năm 1970 – khi Kim Dung viết Lộc Đỉnh Ký, bộ truyện võ hiệp cuối cùng của ông, ở Saigon trong ngôn ngữ những người đọc Kim Dung có một số từ ngữ đặc biệt Kim Dung: Cấy Sinh Tử Phù, thân bại, danh liệt, tẩu hoả nhập ma, tiếu ngạo, truyền âm nhập mật, ma đầu, ma giáo… Đây chỉ là thứ ngôn ngữ được dùng một thời rồi thôi nhưng dù sao cũng có một thời được dùng. Khi được hỏi đi đâu, nhiều bà, nhiều cô trả lời:

– Đi tiếu ngạo..

Người ta có thể mắng yêu nhau:

– Ma giáo…

– Định dở trò ma giáo hả?

– Cho một chưởng tẩu hoả nhập ma bi giờ..

Hoặc chửi thật:

– Đồ ma giáo..

– Thằng ấy ma giáo…

Phê phán thiên hạ:

– Thằng cha đó là Nhạc Bất Quần..

Gập em nào thủ đoạn cao, tức cao tay ấn, giang hồ có thể nói:

– Em đánh toàn võ công Ba Tư quái dị không à..!

Thời ấy trẻ em Sàigòn có câu hát:

– Có Cô Gái Đồ Long lắc bầu cua
Lắc ba cái ra ba con gà mái…

Độc Hành Đại Đạo Điền Bá Quang trong Tiếu Ngạo Giang Hồ kỵ nhất là những em ni cô. Đại Đạo thường nói:

– Gặp ni cô sui lắm. Đi đánh bạc mà gặp ni cô thì chỉ có nước cháy túi…

Điền Bá Quang mất hết thoải mái mỗi lần gặp ni cô Nghi Lâm phái Hành Sơn, hay Hằng Sơn chi đó – quý vị nào muốn biết rõ xin làm theo lời Thi sĩ Vũ Hoàng Chương năm 1975 nói với Văn sĩ Mai Thảo ở Thành Hồ:

Buồn như Bầy Thỏ Ngày Sinh Nhật
Về Đỉnh Trời xem lại Chúc Thư

Bài thơ bốn câu. Xin lỗi tôi quên mất hai câu đầu. Quý vị không phải là Bầy Thỏ Ngày Sinh Nhật, quý vị sẽ không như ông Mai Thảo về Đỉnh Trời xem lại Chúc Thư, nếu quý vị muốn biết đích xác Nghi Lâm Sư Thái ở môn phái nào xin mời quý vị đến tiệm sách xem lại Tiếu Ngạo Giang Hồ.

Vì vậy trong ngôn từ mấy ông dzăng nghệ sỡi tôi được hân hạnh đánh đu với tinh, theo đi ăn, đi chơi thời ấy tôi thường nghe các ông nói về một em phún nào đó mà các ông cho là chỉ mang sui sẻo đến cho đàn ông mấy ổng:

– Em là Nghi Lâm đấy. Đừng có đụng vào. Thằng XXX chỉ chở em đi một vòng Sègoòng – Chợlớn là xế tông cột đèn, bẹp rúm…

Về một người đàn bà đẹp nào đó có thủ đoạn làm đàn ông tối tăm mắt mũi, các ông nói:

– Công lực em thâm hậu lắm. Em xử dụng võ công Ba Tư quái dị. Nhưng rồi em cũng vẫn bị tẩu hỏa nhập ma như thường.

***

Giữa năm 1975 Thi sĩ Vũ Hoàng Chương và bà vợ về sống ở khu Khánh Hội. Thi sĩ làm rất nhiều bài thơ nhỏ tặng anh em đến thăm. Chính tay ông viết vào những tờ giấy nhỏ. Tôi đọc bài thơ ông viết cho Mai Thảo nhân một tối tôi đi chơi rồi về ngủ với Mai Thảo trong căn nhà ở đường Phan Đình Phùng. Hôm nay hai mươi năm sau viết lại kỷ niệm này tôi làm thêm hai câu đầu cho bài thơ được vẹn.

Giã Từ Hà Nội Đêm còn nhớ?
Bẫy Ngầm ai biết chuyện bây giờ.
Buồn như Bầy Thỏ Ngày Sinh Nhật
Về Đỉnh Trời Xem Lại Chúc Thư.

Về cuộc tình nào đó sẽ có kết quả trong chín tháng mười ngày các ông nói:

– Em bị nó cấy Sinh Tử Phù…

Những năm vàng son 1965 đến 1972 có nhiều đêm ăn uống xong ở những Nhà Hàng Ngân Đình, Chương Nam, Kim Hoa, Thiên Nam v.v.. tôi được hân hạnh đi theo vài ông văn sĩ lớn đến một sân bay của các ông ở trên tầng lầu một tòa nhà gần Nhà BGI Chợ Lớn. Các ông gọi sân bay của các ông là Quang Minh Đỉnh. Chỉ cần nghe các ông bảo nhau:

– Lên Quang Minh Đỉnh..

… là tôi biết các ông đi đâu rồi. Chuyện xẩy ra ba mươi mùa hoa dâm bụt trổ bông về trước nếu bạn còn nhớ dù chỉ nhớ mang máng: Quang Minh Đỉnh là Tổng Đàn của Minh Giáo. Quang Minh Đỉnh ở trên đỉnh núi cao, tất nhiên. Đó là nơi quần hùng chính phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga My, Không Động kéo nhau đến với mục đích tấn công tận diệt Minh Giáo sau khi Giáo Chủ Minh Giáo Dương Phá Thiên – có tin đồn đã tịch – Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn biệt tích giang hồ, Tía Sam Long Vương Kim Hoa Bà Bà cùng Dương Tiêu, người yêu của Kỷ Hiểu Phù Nga My, cha của em Dương Bất Hối – tôi quên mất tước hiệu trong Minh Giáo của Dương Tiêu, dường như ông này là Tả Sứ – không thể đủ sức bảo vệ Tổng Đàn Minh Giáo trước năm mũi tiến công của võ lâm trung thổ. Quang Minh Đỉnh là nơi Trương Vô Kỵ gặp Tiểu Siêu trong Hầm Đá, học được Càn Khôn Đại Nã Di và được em Tiểu Siêu nói những lời yêu đương ngọt lịm:

– Em chỉ muốn được suốt đời đun nước tắm, kỳ lưng, giặt quần áo, đấm bóp cho Công Tử!

Giang hồ Sàigòn những năm 60 vinh danh Tiểu Siêu là Thánh Tổ giới Mari Sến.

Ngôn ngữ tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung được người đọc Việt Nam dùng nhiều nhất. Ngọa Long Sinh, Cổ Long cũng có nhiều bộ truyện được dịch sang văn Việt và được chiếu cố đến nhiều ở những nhà cho mướn sách – Nhà Lớn Nhất Nam Kỳ, lớn nhất luôn cả Đông Dương, là Thư Viện Cảnh Hưng trước cửa Trường Aurore đường Phan Đình Phùng. Ở Thư Viện Cảnh Hưng bí kíp cho mướn xếp cao đến chín tầng Tàng Kinh Các – nhưng ngôn ngữ tiểu thuyết võ hiệp của Ngọa Long Sinh, Cổ Long chẳng có gì đặc biệt, không mầu sắc, không hấp dẫn, không gợi cảm. Cũng rất ít người đọc nhớ cốt truyện hay bàn tán về những nhân vật Lục Tiểu Phụng, Hoa Mãn Đường trong những truyện của Ngọa Long Sinh, Cổ Long.

Tẩu Hỏa Nhập Ma, cấy Sinh Tử Phù, võ công Ba Tư quái dị, lên Quang Minh Đỉnh v.v.. Những câu được một số người dùng trong một thời.. theo thông lệ.. quên dần, mất dần. Một thời xa xưa ta đã nghe, ta đã nói những câu gần như thành ngữ:

– Nghèo mà ham

– Sức mấy..

– Của chùa..

– Bỏ đi Tám… v.v..

Ngôn ngữ võ hiệp Kim Dung cũng bị quên lãng theo thời gian nhưng phải kể nó có đời sống tương đối lâu. Kể từ những ngày thanh bình 1960 đến nay đã ba mươi sáu mùa tuyết rơi trên đỉnh Thiên Sơn vài thuật ngữ Kim Dung vẫn còn sống dai dẳng:

– Mưa máu, gió tanh…

– Thân bại, danh liệt..

– Ân oán giang hồ..

Một tối cuối Tháng Tư ở Saigon, Thủ Đô Việt Nam Cộng Hòa, khi quân Bắc Việt Cộng xâm lược đã kéo vào đến cửa ngõ Sàigòn, chúng ta choáng váng vì bị tẩu hỏa nhập ma, mất hết công lực khi nghe Phó Tổng Thống Trần Văn Hương – trên màn ảnh Tivi, qua radio – kêu gọi Đại Tướng Dương Văn Minh:

-… Hãy quên đi những ân oán giang hồ…

Đúng là đau hơn hoạn. Quốc gia còn các ông – các ông thôi, không phải là nhân dân – còn ân oán giang hồ với nhau dài dài. Việt Cộng nó dzô, không những nó chỉ đá các ông ra khỏi Dinh Độc lập, nó còn cho các ông đi tù mút muà Lệ Thủy, kiêm Lệ Thu, Lệ Liễu.. Và thế là các ông hết còn ân, còn oán..

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: