• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Dữ Hơn Rắn Độc (Chương 19)

– Dzô đi. Người ta đã bảo dzô. Cứ đứng ở đó mà cọc cọc mãi. Sốt ruột..!Vì thói quen lịch sự, và vì ngại ngùng, Ái Xuân tuy nghe rõ tiếng nói khàn khàn, đặc nghẹt của Mụ Tá từ trong phòng vang ra, bảo nàng “Dzô..” nhưng nàng vẫn đứng đó như đợi Mụ ra mở cửa phòng. Cửa khép hờ.. Nàng vừa đẩy cánh cửa, bầu không klhí nặng, nóng, hôi từ trong phòng ào ra, đập mạnh vào mặt nàng.

Trong vài giây đồng hồ Ái Xuân choáng váng vì bầu không khí và quang cảnh trong phòng: Mụ Tá ngồi lù lù và phề phệ trong cái ghế bành da kê bên giường – Rô Be Mặt Mụn đã hì hục khiêng cái ghế vĩ đại này lên sau khi Mụ Tá làm khập khiễng mấy cái ghế ngồi loại thông thường – Giường ngủ bừa bộn mền gối, Mụ Tá vừa mới dậy, Mụ đang khặc khừ ngồi uống vài hớp rượu cho tỉnh trước khi đi rửa mặt. Thời gian là 11 giờ trưa, trời âm u sau cơn mưa bão đêm qua, gian phòng đóng cửa sổ nên gần như tối om

Khách vào, Mụ Tá mệt nhọc đưa tay bật ngọn đèn trên bàn. Ái Xuân nhìn thấy bộ quần áo nằm một đống dưới chân giường. Nàng biết đó là bộ y phục người đàn bà kia bận khi đi ra biển đêm qua. Nước mưa từ bộ y phục đó chẩy ra đọng lại thành vũng, một vết cát chạy dài từ cửa phòng đến chân giường.

Mụ Tá trông như người vừa thoát chết sau trận oanh tạc của phi cơ B52. Đêm qua, nhờ sự nâng đỡ tích cực và cật lực của Rô Be Mặt Mụn Mụ mới bò về được tới giường. Nằm vật xuống giường là Mụ ngất đi luôn. Mặt Mụ chẩy sệ, thâm tím, đầy vết máu, hai má Mụ sưng lên làm cho mắt Mụ híp lại.

Ái Xuân bước tới. Bỗng Mụ Tá hít hít vào mấy hơi dài như Mụ khó thở, rồi Mụ khúc khắc ho. Ái Xuân cố nén lợm giọng để hỏi:

– Bà đau? Coi bộ bà đau nặng ạ. Để tôi đưa bà đi bác sĩ..

Mụ Tá mệt nhọc lắc đầu:

– Không sao đâu. Tôi chỉ mệt thôi…

Câu Mụ nói sau đó làm Ái Xuân rợn da gà:

– Đêm qua tôi không chết thì hôm nay làm sao tôi chết được. Còn lâu lắm tôi mới chết. Trời đánh tôi cũng không chết.

Mụ không mời bà khách ngồi, Ái Xuân cũng không chờ đợi được mời, nàng kéo ghế ngồi và bắt đầu cuộc nói chuyện:

– Chắc bà còn nhớ tôi chứ, bà Tá?

Mụ Tá ồ ề:

– Nhớ. Cô là…

Ái Xuân nhắc khéo:

– Ái Xuân. Tôi có đến ngụ ở nhà bà trên Đàlạt..

– À.. à…

Mụ Tá há miệng nhưng Mụ không nói được thành tiếng. Cổ họng Mụ khô cứng. Mụ đưa chai rượu đã mở nút sẵn lên miệng tu. Lần thứ nhất trong đời Ái Xuân nhìn thấy đàn bà tu rượu ngay nơi cổ chai. Mụ Tá tu rượu mà nàng choáng váng như chính nàng tu rượu.

Mụ Tá khà một tiếng rồi mới nói:

– Cô là bồ của thằng khốn nạn đã giết Mạc Ta.

Hai người đàn bà, một già, một trẻ, một lịch sự, sang trọng, thơm và đẹp nhất thì thành phố, một thô bỉ, xấu xí, gớm ghiếc, hôi và chua cũng nhất nhì thành phố, nhìn nhau. Họ như cặp đối thủ đã biết rõ bản lãnh võ công của nhau. Sau cái nhìn đánh giá ấy cả hai người cùng đồng ý là họ không nên, và không cần, dùng đòn phép để dọa nhau.

Không cải chính tiếng “bồ” Mụ Tá dùng, Ái Xuân hỏi:

– Bà biết tên người bạn của tôi chưa?

Mụ Tá gật đầu:

– Biết. Ra-dzô vừa loan tin về vụ giết người ở bãi biển.

Ái Xuân nhìn cái radio transistor nhỏ síu để ở đầu giường, bên tai nàng tiếng nói của Mụ Tá như vẳng từ xa lại:

– Nó tên là Minh. Ra-dzô kêu hắn là nhân sĩ của thành phố. Hắn đã giết Mạc Ta, giết thằng kép xi-la-ma tình nhân của Mạc Ta. Đêm qua nó giết thằng cha nhà báo ở bãi biển. Một tay nó đã giết ba người. Không biết trước đó nó đã giết bao nhiêu người rồi…

Ái Xuân bình tĩnh đặt câu hỏi:

– Đêm qua anh nhà báo hẹn bà đến bãi biển?

Mụ Tá nặng nhọc gật đầu.

– Ngoài anh ta ra bà có còn thấy ai đến đó không?

Mụ Tá đưa chai rượu lên tu mấy hớp trước khi trả lời:

– Có.

Ái Xuân đã biết đêm qua Minh theo Nam đến cồn cát và chính Minh đã giết Nam, nàng biết Mụ Tá chứng kiến cảnh ấy nhưng nàng vẫn muốn nghe chính miệng Mụ Tá nói ra chuyện ấy. Tâm trạng nàng như tâm trạng anh chồng biết vợ ngoại tình, có đủ bằng chứng về việc vợ ngoại tình nhưng vẫn cứ muốn chính chị vợ phải nhận là chị ngoại tình, phải kể lại vụ ngoại tình.

Chất rượu bắt đầu thấm làm Mụ Tá tỉnh táo hơn, không cần Ái Xuân hỏi, Mụ kể lể lòng thòng:

– Đêm qua thằng nhà báo, tên nó là thằng Nam, hẹn tôi ra biển. Nó biết tôi muốn biết thằng nào đã giết Mạc Ta nên nó dụ tôi là ra biển với nó nó sẽ cho tôi gập người biết thằng đã giết Mạc Ta. Tôi ngu gì mà không biết nó có thể giết tôi nhưng vì Mạc Ta tôi cứ đến chỗ nó hẹn. Tôi có Mạc Ta bảo vệ tôi. Chúng nó đâu có đụng đến tôi được. Quả nhiên. Nó định giết tôi, nhưng giết không nổi. Chính nó lại bị thằng bạn nó giết. Ai ngờ được. Khi nó sắp hạ thủ tôi, tôi xin nó cho tôi một phút để tôi cầu nguyện. Nó tưởng bở, nó cho. Nó yên trí lúc nào nó giết tôi chẳng được. Cho tôi sống thêm vài phút đâu có quan trọng gì. Tôi cầu xin Mạc Ta cứu tôi. Mạc Ta về thật. Sống khôn, chết thiêng.. Tôi đang qùi.. Nhắm mắt kêu gọi Mạc Ta…

Mụ Tá diễn xuất. Hai mắt Mụ nhắm lại, hai bàn tay Mụ chắp trước ngực:

– Bỗng có cái gì đó làm tôi mở mắt.. Trong mưa tôi lờ mờ nhìn thấy có bóng người đi đến. Thằng nhà báo không biết có người đến, nó đang tính chuyện nên cắt cổ tôi hay nên mổ bụng tôi.. Thằng kia đến ôm nó.. Dzậy là tôi vùng lên tôi chạy.. Tôi thoát chết. Thằng Nam chết. Rồi bây giờ đến thằng Minh chết. Giết người phải đền mạng. Không thoát được. Nghe la-dzô tôi biết tên nó là Minh, nó là chồng cô Mai Lan, nhà giầu xứ này. Cô là chị cô Mai Lan, thằng Nam nhà báo là bạn thân của thằng Minh. Bạn thân mà giết nhau..

Mụ tặc lưỡi:

– Không biết tại sao chúng nó lại giết nhau??

Như vậy là Mụ biết hết rồi, Ái Xuân ngao ngán nghĩ thầm, nàng hỏi:

– Bây giờ bà định sao?

– Định cái gì? Chẳng định cái gì cả.

Ái Xuân đặt lại câu hỏi:

– Bà có định khai những gì bà thấy với cảnh sát không?

Lần này Mụ Tá trả lời đúng câu hỏi:

– Tất nhiên rồi. Còn phải hỏi.

– Bà quên là người ta đã cứu bà khỏi chết sao? Nếu người ta không đến, bà đã bị cắt cổ.

Mụ Tá trề môi:

– Sì.. Người ta, người Tầu gì. Tên nó là Minh, sợ gì mà không dám gọi nó là thằng Minh. Nó giết Mạc Ta, nó phải đền tội. Ông già tôi mà giết Mạc Ta tôi cũng tố cáo ông như thường. Nó giết bất cứ ai cũng được, nhưng nó giết Mạc Ta thì không được.

Rồi hùng hồn, Mụ tiếp:

– Nó giết tôi, tôi có thể tha thứ cho nó. Nhưng nó giết Mạc Ta thì tôi không tha.

Và Mụ nhìn Ái Xuân. Lần đầu tiên đôi mắt Mụ có những ý tình thương hại:

– Tôi biết cô… mê nó, cô muốn cứu nó.

Thấy Ái Xuân có vẻ định nói, Mụ dơ tay ngăn nàng:

– Đừng. Đừng chối. Tôi biết cô sẵn sàng làm mọi việc, kể cả những việc bất nhân hay hèn hạ nhất, để cứu nó. Tôi không khuyên cô đừng tính chuyện cứu nó đâu. Bởi vì nếu tôi là cô, nếu tôi thương thằng nào, tôi cũng làm đủ mọi cách để cứu nó khỏi chết như cô vậy. Nhưng việc cô làm chỉ là vô ích thôi. Cô không cứu nó được. Vô ích. Vô ích.

Mụ phang một câu Pháp Việt đề huề:

– Tờ-roa phoa vô ích!

Ái Xuân như chết lặng đi. Người thiếu phụ trẻ, đẹp, đa tình thấm thía đến xương tủy lời diễn tả tâm trạng nàng thốt ra từ miệng người đàn bà thô bỉ kia. Người ta thường thấy sự thực ở những lúc không ngớ nhất, Ái Xuân vừa được nghe sự thực thốt ra từ miệng Mụ Tá.

Trong phút lặng người ấy Ái Xuân nhận thức được tất cả sự vô ích trong việc nàng đang làm. Nàng định cứu Minh, nhưng đã có quá nhiều người biết Minh giết Nam: Tiến, Mụ Tá, có thể cả Mộng Trinh, Mai Lan chắc chắn phải nghi ngờ. Lại còn Vũ Huy. Làm sao qua mặt được cảnh sát? Cảnh sát được trả lương để chi ăn no rồi đi bắt bọn tội phạm. Có thể lừa được một hai viên cảnh sát nhưng không thể lừa được cả một Tổng Nha Cảnh Sát. Ý chí và năng lực của Ái Xuân mềm đi, chùng xuống, lỏng ra như sợi dây thiều đồng hồ bị đứt, tuy bánh xe vẫn còn quay nhưng chỉ là quay theo đà và mỗi vòng quay là một vòng chậm hơn, yếu hơn.

Nhưng Ái Xuân chưa chịu thua, nàng là mẫu người đàn bà thông minh, đa tình không chịu thua nghịch cảnh, nàng cũng không chịu thua cả chính nàng. Lúc ấy, trong thâm tâm nàng thấy công trình cứu Minh của nàng đến trước người đàn bà quái dị này là đứng lại. Lý trí của nàng bảo nàng như thế, nhưng nàng chỉ nghe tiếng nói của lý trí trong một thoáng qua, nàng nhìn Mụ Tá và nàng thấy nếu nàng không thắng được Mụ thì nàng tồi quá. Nàng nghĩ đến chuyện nếu cần, nàng sẽ giết Mụ để cứu Minh.

Khi nàng nói, âm thanh giọng nói của nàng trong và cao, đầy những đe dọa:

– Nếu bà nói người ta sẽ giết bà.

Mụ Tá ngước đôi mắt vẩn đục như mắt trâu lên cơn sốt nhìn người thiếu phụ vừa nói với Mụ câu đó. Trong đêm vừa qua Mụ đã chạm mặt với Tử Thần, Mụ đã nắm chắc cái chết trong tay nên nay nghe đến chuyện chết, Mụ không còn xúc động gì nữa. Mụ hỏi lại:

– Giết tôi à?

Và Mụ thở dài:

– Cũng đành.

” Chưởng lực” của Ái Xuân như vậy là bị hóa giải, nhưng ngay lúc đó nàng chưa nghĩ ra được thế võ nào khác để đánh địch thủ, nàng tiếp tục khai thác nỗi sợ hãi cái chết trong lòng Mụ Tá:

– Bà sẽ chết thê thảm…

– Nói thực với cô tôi sống bây giờ cũng chẳng còn gì vui.

Mụ Tá thổ lộ tâm sự và quan niệm về đời sống của Mụ bằng giọng não nề ai oán:

– Tôi già rồi. Tôi đã hưởng những thú vị ở đời, những gì đời dành cho tôi. Tôi không chán sống nhưng tôi hết còn hưởng thụ được rồi. Tôi chán đàn ông mà đàn ông cũng chán tôi. Lâu rồi. Nếu tôi còn trẻ như cô chắc tôi sợ chết lắm.

Mụ đưa chai rượu lên:

– Tôi chỉ còn cái này bầu bạn. Nhưng hồi này rượu nó cũng có vẻ chán tôi rồi. Cô bảo tôi còn ham sống làm gì nữa? Nhiều đêm tôi buồn đến có thể tự tử được. Cũng có ngày cô nghe tin tôi chết sình, chết thối trong một phòng ô-ten nào đó cũng bẩn thỉu, dơ dáy như phòng này.

Càng nghe Mụ nói Ái Xuân càng thấy thất vọng. Người ta không thể đem cái chết ra đe dọa kẻ không còn muốn sống. Nàng đóng kịch nhưng Mụ thì rất thực.

Tuy nghĩ vậy nhưng Ái Xuân chưa chịu thua ngay, nàng vẫn dùng cái chết để tấn công Mụ Tá. Nàng dùng hết khả năng tưởng tượng để diễn tả Mụ sẽ chết ghê rợn như thế nào: Mụ bị dao đâm, ruột gan, phèo phổ lòi ra cả đống; Mụ bị thắt cổ, mặt bạnh ra như cái mâm, lưỡi thè ra, mắt trợn trắng. Mụ Tá ngồi yên nghe chuyện như Mụ đang nghe nguời ta nói đến cái chết của người nào khác chứ không phải cái chết của Mụ, Mụ lơ đãng nghe và thỉnh thoảng lại đưa chai rượu lên tu.

Không còn biết nói gì hơn Ái Xuân nhắc đến Xuân Tình:

– Cả con gái bà cũng bị nguời ta giết…

Mụ Tá giật nẩy mình làm Ái Xuân cũng giật mình theo:

– Ký gì? Cô nói ký gì?

Mụ Tá sừng sộ, hung hãn, Mụ chồm lên như muốn làm dữ. Trong vài giây đồng hồ Ái Xuân cũng ngơ ngác không biết mình đã nói gì làm cho Mụ Tá bị kích động đến như thế. Nàng nhắc lại:

– Tôi nói đến cô Tình. Bà mà không nghe lời tôi, cả cô Tình cũng sẽ bị giết cho mà coi.

Đôi mắt trâu điên của Mụ Tá quắc lên:

– Ký gì? Con gái tôi ăn nhậu gì đến vụ này?

– Bà hại người ta, người ta hại lại con bà.

Ái Xuân không nói hết câu, Mụ Tá xông tới. Không thể ngờ Mụ Tá lại có thể phản ứng nhanh đến thế. Đang ngồi như đống giẻ rách Mụ nhào tới trước mặt Ái Xuân, một tay Mụ cầm chai rượu dơ lên sẵn sàng đập xuống mặt Ái Liên, bàn tay kia chĩa năm ngón có những móng tay đen sì, nhọn hoắt như muốn chọc vào mắt, cào lên mặt nàng.

Ái Xuân ngồi yên, trừng mắt nhìn Mụ. Nàng biết nàng có thể bị mụ đàn bà hung hãn này đánh, cào mặt, xé áo, nắm tóc nhưng nàng vẫn bình tĩnh chờ đợi. Nàng biết việc nàng thua hay nàng thắng được quyết định trong phút này.

– Bà làm dữ với tôi vô ích. Bà không giết nổi tôi nhưng người ta dư sức giết con gái bà.

“Người ta” Ái Xuân nói đây chính là nàng, Mụ Tá hiểu và Mụ gầm lên:

– Cô không có quyền hại con tôi.

Ái Xuân trầm giọng hỏi lại:

– Tại sao lại không?

Loạng choạng lùi lại, Mụ Tá ngồi phịch xuống ghế, Mụ run lên như người sốt rét:

– Tôi chỉ có mình nó…

Mụ không biết gì về đời tư của Ái Xuân, Mụ nghĩ Ái Xuân cũng có con như Mụ và Mụ kêu gọi tình mẫu tử của nàng:

– Cô cũng có con, cô cũng thương con cô.. Sao cô làm hại con tôi..?

Giọng nói của Mụ mềm sìu, Mụ xuống giọng năn nỉ.

Một lần nữa Ái Xuân hỏi lại:

– Sao lại không?

Mụ Tá ngây mặt ra, Ái Xuân tấn công tới tấp:

– Người đó làm gì bà mà bà cứ nhất định bắt anh ta phải tù tội?

Mụ Tá ú ớ:

– Cô nói ai?

– Người giết tên định cắt cổ bà đêm qua đó.

Mụ Tá rên rỉ:

– Nó giết Mạc Ta.

– Hắn giết Mạc Ta nhưng hắn cũng cứu bà khỏi chết. Nếu đêm qua hắn không đến cồn cát cứu bà giờ này bà đâu có ngồi ở đây, bà đang nằm trong nhà xác. Hắn giết bà Mạc Ta nhưng hắn cứu sống bà. Vậy là hòa. Oán thù chỉ nên cởi, không nên thắt. Bà biết như thế mà. Bà tố cáo hắn là hắn phải chết trong tù, hắn chết thì con gái bà cũng phải chết.

Im lặng trong một lúc, rồi Ái Xuân lạnh lùng:

– Bà muốn cô Tình chết trước bà hay chết sau bà?

Mụ Tá gục mặt vào hai bàn tay, Mụ khóc:

– Mạc Ta ơi.. Tôi không bắt được nó phải đền tội như tôi đã hứa với em…

Ái Xuân thấy nàng đã thắng, nàng không còn việc gì phải làm ở đây nữa. Nàng đến gần Mụ Tá và nàng nói rõ từng tiếng trên bờ vai nung núc những thịt như vai nữ đô vật của Mụ Tá:

– Bà Tá..Như thế này là bà đã biết rõ ngày nào người đó bị bắt, hai mẹ con bà sẽ phải chết.

Đôi mắt trâu điên của Mụ Tá mở lớn nhìn Ái Xuân, Mụ nói như van xin:

– Tôi không nói gì mà người đó vẫn bị bắt thì sao? Đâu phải chỉ có mình tôi biết người đó giết người?

Ái Xuân nói như quan tòa phán quyết:

– Chỉ cần bà không tố cáo. Bà tố cáo người ta biết, bà không tố cáo, người ta biết.

Và nàng đi ra khỏi phòng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: