• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TÔI nhìn TÔI trên NET

Phan Nhat NamCác ông, các bà văn nghệ sĩ Việt Nam ở hải ngoại có một Đặc Quyền và hai Tật:

Đặc quyền: tha hồ, và rất chăm, nâng bi nhau, bốc thơm nhau bất chấp sự thật, kệ mẹ thiên hạ, ca tụng nhau không chút ngượng miệng.

Tật: Nâng bi nhau quá lố đến cái độ lố bịch.

Chửi nhau, lôi, móc đời tư nhau ra chửi, bêu riếu.

Người ở những giới sĩ, nông, công, binh, thương cũng có khi nâng bi nhau, chửi nhau, nhưng rất ít, và không quá lố như giới văn nghệ sĩ Việt ở hải ngoại. Các vị văn nghệ sĩ nói chung, những vị viết báo nói riêng, trong nước trước Ngày Thảm Não 30 Tháng Tư 1975 cũng thường chửi nhau nhưng không quá đỗi như những vụ chửi nhau ở hải ngoại, trong làng báo Hoa Kỳ nói riêng..

Văn nghệ sĩ thích được nâng bi. Đó không phải là cái Tật riêng của giới văn nghệ sĩ. Người ta ai cũng thích được nâng bi. Tôi thích được ca tụng thấy mồ đi, xong tôi luôn cố gắng giữ để tôi không bị dzị ứng, nôm na là không nhẩy nhổm, không cay cú, không mặt xanh, mặt sám khi tôi bị chê, tôi không đi một đường Tác-dzăng nổi giận khi tôi bị chửi. Tất nhiên tôi không thích bị chửi một ly ông cụ nào, bị chửi tôi đau, tôi tủi, nhưng khi bị chửi, tôi vẫn tự chế để xem, để đọc, để nghe, để ngẫm người ta chửi tôi ra nàm thao, người ta chửi tôi những tội gì. Không phải là quân tử tôi vẫn gắng theo lời dậy của Quân Tử Tầu:

– Khi bị chỉ trích, hãy tỉnh trí để xem người ta chê mình những lỗi gì. Chê đúng, mình nhận, mình sửa, chê sai, mình bỏ qua. Với người viết thì nhiều khi mình không biết mình viết bậy, mình nên mừng khi có người chỉ cho thấy câu mình viết bậy.

Tháng Ba 2008, có bài viết của ông Nam Nhân và ông Bút Xuân Trần Đình Ngọc được đăng trên Net. Bài viết của hai ông lên án, mạt sát giới văn nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hòa có thể nói là sát ván, là tàn canh gió lốc, là tình tận, nghĩa tuyệt, là chửi xong sẽ không còn nhìn được mặt nhau, là fi-ní lô đia: fini l’eau dire, tức hết nước nói.
 

boxit.jpg
Thi sĩ Du Tử Lê đứng bên phải Thi sĩ Lê Đạt, người bên trái Thi sĩ Lê Đạt là Ông Nguyễn Đức Tùng. Hai ông Du Tử Lê, Nguyễn Đức Tùng từ Hoa Kỳ về gặp ông Lê Đạt ở Hà Nội. Ảnh chụp khoảng năm 2006.

 
Trong 40 năm — chưa đến, mới 33 năm, nhưng nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ ấy, cứ cho là 40 năm đi — từ năm 1975 đến nay, năm 2008, tôi đọc khá nhiều bài viết của bọn văn nô Cộng Sản Hà Nội chửi bới những văn nghệ sĩ Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, chưa bài nào tôi thấy lời chửi tàn tệ, ác độc như trong bài chửi của ông Nam Nhân và ông Bút Xuân Trần Đình Ngọc.

Tôi đăng hai bài viết “Kết Tội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam CH” của hai ông trên đây để quí bạn đọc, và để quí bạn thẩm xét. Ngày xưa, những năm 1970, ở Sài Gòn Nắng Nhớ Mưa Thương, Nhà Văn Nữ Túy Hồng viết tiểu thuyết dài phơi-ơ-tông Tôi Nhìn Tôi Trên Vách.

Tôi mượn tên truyện của bà làm tên bài viết này, chỉ đổi một tiếng: Tôi Nhìn Tôi Trên Net

Hai bài viết của các ông Nam Nhân, Bút Xuân quá dài, tôi lược bỏ vài đoạn, nhưng ý chính và những đoạn quan trọng nhất vẫn được giữ.

* Nhà văn Phan Nhật Nam viết bậy rồi

Bài của NAM NHÂN

Trên các diễn đàn có một bài viết của ông Phan nhật Nam, được giới thiệu là “Thơ” với tên bài là: “Tổ Quốc Chúng Tôi không là ‘chế độ các anh’.”

Ngay từ cái tên của bài được giới thiệu là “Thơ” này, đã làm tôi ngạc nhiên về khả năng dùng chữ của một “nhà văn“, lại còn là “nhà thơ” nữa !!! Không hiểu ông Phan nhật Nam hiểu các khái niệm “Tổ Quốc” và “Chế Độ“, tức chế độ chính trị, ra làm sao mà lại có cách dùng giống Nguyễn gia Kiểng thế? Định lập dị chăng?

Nêu việc trên để thấy rõ hơn về trình độ “chơi chữ” của ông nhà văn họ Phan. Cái cần nói là trong bài gọi là “Thơ”nói trên, Phan nhật Nam đã nhập nhằng QUẢNG CÁO cho cái gọi là LẬP TRƯỜNG HÒA GIẢI HÒA HỢP khi hạ bút:

Giữa vùng nước phương Nam nầy chiến hạm
Hải Quân 10 Nhật Tảo,
Hòa máu Ngụy văn Thà đổ xuống đậm sắc biển xanh.
Có còn không Bộ Đội vây trận Điện Biên?
Quân lực Cộng Hòa đã thật gẫy tan nòng pháo!
………………….(.. .. )
Vệ Quốc Quân chết trên đồi Hồng Cúm, Him Lam
Nguyên phẩm tính Lính Cộng Hòa gục ngã Cổ Thành Đinh Công Tráng.
Để Hồn Nước ngời ngời hơi thở lộng mỗi khắc giây
Để Tự Do hiến trọn ý nghĩa cao thượng cho Người
Và Độc Lập khởi dậy tầng tầng kiêu hãnh
Việt Nam
Tên gọi đến..
Rưng rưng nước mắt cảm xúc.

Ông Phan nhật Nam muốn hòa chung máu của riêng ông với máu của lũ ngụy binh Việt gian cộng sản chết ở Điện Biên phủ, vì âm mưu bành trướng của đế quốc đỏ Nga-xô và Tàu cộng, là việc lựa chọn của ông.

(.. .. .. )

Tôi là một sỹ quan Quân lực VNCH. Tôi không cho phép ông Phan nhật Nam đem máu của những quân nhân VNCH hòa chung với máu của bọn Việt gian, đặc biệt là máu của lũ Việt gian cộng sản.

Từ khi Phan nhật Nam ra hải ngoại thì đã có nhiều tin đồn không hay lắm về Phan nhật Nam. Nhưng thời gian gần đây, Phan nhật Nam đã có những việc làm không giúp gì cho cuộc đấu tranh của người VN trong và ngoài nước nhằm loại bỏ sự thống trị của Tập đoàn VGCS. Thí dụ, qua hệ truyền hình SBTN, đã thổi ống đu đủ, tô son trát phấn cho những tên kiểu như Du tử Lê.

Mọi người không lươn lẹo như ông đâu, ông Phan nhật Nam. Ông đáng được liệt vào loại: Nhà văn Đà điểu.

NAM NHÂN

*****

* GÓP Ý VỚI ÔNG NAM NHÂN

Người viết Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC

Tôi chỉ xin đóng góp thêm một chút ý kiến về bài thơ của ông Phan nhật Nam để bạn đọc có thêm dữ liệu về những gì người ta thường kênh kiệu gọi là nền Văn Học Nghệ Thuật miền Nam từ 1954-1975.

Lẽ dĩ nhiên, tôi không vơ đũa cả nắm và không đồng hóa tất cả họ “cá mè một lứa” nhưng cái tâm thức kiêu căng ngạo mạn và ngu dốt của một số vẫn tự xưng là Nhà văn, Nhà thơ, học giả, học thiệt, đến nay vẫn còn di căn, không thể cứ để thành dòi bọ hôi thối làm ô nhiễm cả không gian được. Buộc lòng phải nói!

Khi bài thơ của ông Phan nhật Nam (PNN) mới ra, tôi đã đọc sơ qua và nhận ra nhiều khuyết điểm, nay ông Nam Nhân nêu ra, tôi muốn bổ khuyết những gì tôi suy nghĩ về Văn học miền Nam để bạn đọc có thêm ý kiến. Nhiều nhà thơ của chúng ta:

1- Viết những câu Thơ vô nghĩa, chỉ cốt cho kêu.

Quí bạn giở những bài thơ của các ông Du tử Lê, Thanh tâm Tuyền, Cung trầm Tưởng, Tô thùy Yên, kể cả Đinh Hùng, Vũ hoàng Chương và nhiều ông khác, trước 1975, vẫn thường vỗ ngực và nhờ bạn bè thổi ống đu đủ và mặc áo thụng vái nhau, đọc sẽ thấy ngay.

Du tử Lê thì thơ thật nhiều nhưng chẳng ai nhớ một bài thơ của ông ta làm gì. Chỉ ca tụng đàn bà, ái tình, dang dở, từa tựa như ông Nguyên Sa tuy ông Nguyên Sa còn có vần có điệu, có chất thơ hơn một tí (Nhưng em đi mà không bảo gì nhau, ngay giữa lúc Trung Tá Nguyễn đình Bảo, Nhảy Dù, trúng đạn thù ở Khe Sanh, ngã xuống!). Du tử Lê chỉ làm thơ tự do, lẩm cà lẩm cẩm: “Và em/và mẹ/ và anh v.v…….” ba lăng nhăng chẳng ra cái kiểu gì, hay là cái kiểu dốt nói chữ, ngu làm tàng.

Quí bạn vào www.vienxumagazine.com và Trang Thơ, đọc bài “Nhịp ba” của ông Thanh tâm Tuyền tặng ông Doãn quốc Sỹ, thời trước 30-4-1975, đọc thử bài thơ xem ông ta nói cái gì?

Một bài thơ vô nghĩa, không ai hiểu tác giả muốn nói cái gì nhưng ông Doãn quốc Sỹ thì khen lấy khen để như thần thi. Câu đầu: “Ngực anh thủng lỗ đạn tròn” vừa đọc, cứ nghĩ sẽ là lục bát, nhưng câu hai lại là tự do làm người đọc chưng hửng. Nếu ông Doãn quốc Sỹ ngực bị thủng lỗ đạn tròn thật thì ông ấy chết rồi đâu còn ngồi đó mà đọc bài thơ này để mà khen gẫy lưỡi. Mà ông DQS có ra trận ra mạc gì đâu mà bảo rằng ngực ông ấy thủng lỗ đạn tròn hay lỗ đạn vuông? Ông vẫn cùng ông Mai Thảo “tối xâm banh, sáng sữa bò”, còn ông Mai Thảo thì ngồi viết (ra vẻ) hiện sinh, nâng bi vài tác giả ngoại quốc như Albert Camus, Francoise Sagan, Jean Paul Sartre v.v… để loè thiên hạ. Trong tùy bút của ông ta sặc mùi whisky, son phấn ca ve, nhẩy đầm, ngoại tình, chán đời trong khi những người chiến sĩ vô cùng gan dạ như tôi đã viết trong “Sau bức màn nhung HNV/VNCH” hi sinh đến giọt máu cuối cùng để lấy lại cổ thành Đinh công Tráng, treo được lá cờ vàng ba sọc đỏ lên ngọn tháp thì vài, ba trăm chiến sĩ đã kiêu hùng ngã xuống.

Hưởng thụ trong khi hàng trăm ngàn người phải đối đầu với giặc CS xâm lăng hàng ngày, quan tài đưa về Nghĩa trang Quân đội liên tục như thế là một bất công xã hội!

Những câu thơ cố ý làm dáng trong bài này của ông Phan nhật Nam cũng tương tự như những câu thơ của các ông Du tử Lê, Thanh tâm Tuyền… nghĩa là nó chỉ kêu to như cái thùng tô-nô nhưng ý nghĩa zéro, có khi lại phản nghĩa nữa. Thử lấy một câu:

Cuộc hành quân xẻ dọc Trường Sơn cuối cùng ra thất bại.

Tôi thiển nghĩ, một thằng ngu mới viết câu này.

Cuộc hành quân xẻ dọc Trường Sơn” là của Cáo Hồ Đại Việt gian khi y lùa quân dân miền Bắc vào cưỡng chiếm miền Nam cho chủ tướng của y là Nga Tàu. Nó đã vô nghĩa ngay từ khi Cáo Hồ Đại Việt gian cướp công của toàn dân, cướp quyền cai trị từ ngày 19-8-1945. Viết như thế có nghĩa mới đầu thì nó thắng lợi (vì có chính nghĩa) nhưng cuối cùng nó thành ra thất bại. Xuẩn thi đến thế là cùng! Tôi nghĩ ông Phan nhật Nam chưa có già lắm, chưa lẩm cẩm mà ở nhiều chỗ, ông vẫn cứ tự cho ông là Nhà văn cơ, gọi khác ông không bằng lòng. Tiếc rằng những cái rơm rác, bẩn mắt ấy (lời ông viết), tôi lưu giữ (để chứng minh) làm gì cho rác nhà rác cửa. Ông ta cũng như những bạn bè của ông ta trước 30-4 mà thôi!

Tự vệ thành nổ lựu đạn tan thân
gục đầu lên giao thông hào chống xe tăng Pháp.

Ông Phan nhật Nam (PNN) có biết rằng những tự vệ thành này, bắt đầu từ ngày 26-12-1946 và tiếp tục cho đến 20-7-1954, (khi ông PNN không biết đã ra đời chưa) chứ đã có bố tôi, anh tôi là những Tự vệ thành chống Pháp để đuổi Pháp ra khỏi VN giành lại Độc lập cho nước nhà, còn tôi lúc đó là một liên lạc viên cho các tiểu đội, trung đội Tự Vệ thành ở thành phố Hải Phòng, bố tôi đi cướp súng của Pháp ở Sáu Kho bị thương, 3 người đồng chí của ông (VNQDĐ) tử thương, 2 người khác bị thương nặng nhưng chỉ cướp được 1 khẩu Thompson và dăm khẩu Garant của Pháp.

Tự vệ thành đó, ở khắp nơi, Hà Nội, Hải Phòng, chiến đấu cho Tổ quốc chứ không cho Việt Minh CS. Tự vệ thành nổ lựu đạn tan thân là nghĩa làm sao, ông Phan nhật Nam? Tự vệ thành tự tử hay Pháp ném lựu đạn bị tan thân? Câu thơ tối nghĩa, mà làm dáng làm chi cho tối nghĩa?

Loại thơ vô nghĩa chỉ cốt kêu to bằng những danh từ vá víu ấy cứ luân lưu khắp miền Nam trước 1975, những ông nhà văn như Phan nhật Nam, Mai Thảo, Dương nghiễm Mậu, Nguyễn ngu Í, Nguyễn sĩ Tế v.v… cứ thế mà ca tụng bạn bè, bốc nhau lên tới mây xanh. Còn tiểu thuyết thì ngoài ông Mai Thảo phải kể thêm vài tác giả khác như Lê Xuyên với Cậu Chó, Chú Tư Cầu, Lệ Hằng với Ngựa hồng, Nguyễn thị Hoàng với Vòng tay học trò, Nguyễn thụy Long với Loan mắt nhung, Hoàng hải Thủy với Yêu nhau bằng mồm, Thụy Vũ với Mèo đêm…. Tôi chỉ kể sơ, không có thì giờ nói hết, nhưng tóm tắt là một cái thùng rác hôi thối làm cản trở những bước chân của các chiến sĩ Quốc Gia đang ngày đêm tử thủ, một còn một mất với Việt gian Cộng sản có khối CS quốc tế yểm trợ (và bây giờ chúng trả nợ bằng cách cắt đất, dâng biển của cha ông đấy!).

2- Suy luận nông cạn.

Khi tên đặc công đại Việt gian CS nằm vùng Thích trí Quang cho đàn em dìu Hoà thượng Thích Quảng Đức ra ngã tư Phan đình Phùng — Lê văn Duyệt, đổ xăng lên người, châm lửa, ngụy trá một cuộc tự thiêu để giặc Hồ lấy cớ đó mà hạ bệ Tổng thống Ngô đình Diệm (nguyên nhân mất miền Nam) thì đại thi hào Vũ hoàng Chương vừa rời bàn đèn thuốc phiện, mắt nhắm mắt mở, vội làm bài thơ “Lửa từ bi” để lên án nhà Ngô, a tòng với giặc tự chặt chân chặt tay mình trong khi ông Chương hưởng biết bao ơn mưa móc của miền Nam, không hề một ngày phải vào quân trường, suốt ngày chỉ Mây với Say. Tự chặt mình bởi vì chẳng bao lâu sau, Viêt gian CS vào Sài Gòn, ông VHC phải vào tù cải tạo, VGCS còn mỉa mai:

“Thơ của anh chỉ làm sa đọa quần chúng”

Ông đói thuốc quá và ông đã chết ở trong tù, cái hậu quả mà ông tự chặt chân chặt tay năm 1963 khi a tòng với CS Thích trí Quang hạ bệ nhà Ngô. Mời đọc thêm: “Bốn mươi ba năm miền Nam lạc hướng” cùng tác giả, www.vnfa.com

Đây là vài câu thơ vô nghĩa, vớ vẩn của nhà đại thi hào, trong bài “Chúng ta mất hết chỉ còn nhau“:

Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh
Bể vô tận xá gì phương hướng nữa
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy lênh đênh!

Những nhà thơ, nhà văn làm cái gì để quê hương phải ruồng bỏ, giống nòi khinh? Tại sao làm văn học nghệ thuật kiêu căng ngạo mạn mục hạ vô nhân mà lại là lũ lạc loài, đầu đường xó chợ? Mình tự khinh mình vậy thì quê hương coi mình thua con chó ghẻ là đúng! Suy nghĩ nông nổi, lập dị, kiêu căng, nhiều anh ngu dốt nhưng ngạo mạn, cái kiểu Du tử Lê, chính là cái “cốt” của những anh tự xưng làm văn học nghệ thuật thời đó và cả thời nay ở hải ngoại này! Ngày nay sang đến hải ngoại vẫn chưa mở mắt, cộng với những anh mù mờ ngồi mà khen tưới để dựa hơi. Xin trích một đoạn trong bài “Sau bức màn nhung số 4″:

Trong khi miền Nam văn nghệ sĩ phản chiến, sa đọa như vậy thì ở miền Bắc:

Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!
Thương biết mấy khi con học nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-Lin
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình, thương một, thương ông thương mười!

Tố Hữu

Lấy tâm thức của một người VN biết suy nghĩ, chúng ta thấy gì khi nhìn vào hai hình ảnh tồi tệ của hai miền Nam-Bắc tôi vừa thô thiển mô tả bên trên? Một bên là hình ảnh một thằng nô lệ, khom lưng cúi đầu, liếm trôn hai ông chủ Nga-Tàu, dâng hết biển đất ông cha để lại, chỉ cốt được làm chức Thái Thú tức Việt gian đè đầu cỡi cổ đồng bào, vinh thân phì gia, cha truyền con nối.

Bên kia là hình ảnh một thằng nghiện oặt, ăn chơi trác táng, sa đọa trụy lạc, hết nằm ở bàn đèn thì vào vũ trường uống huýt-ki, quay cuồng với bọn gái nhảy rồi làm thơ, viết văn ca tụng nhục thể.

Hai thằng cùng tởm cả, chẳng thằng nào còn là người mà đã thành đười ươi!!.

Vì vậy cả nước phải nô lệ và lạc hậu thế kỉ này qua thế kỉ khác cũng đúng thôi! Và hiện nay, không một dân tộc nào trên hành tinh này khổ cực, nghèo túng, lầm than, điêu đứng đến mất cả nước vào tay ngoại bang như người dân Việt Nam! Xin chớ tự hào 4 với 5 ngàn năm văn hiến nữa! Nó mỉa mai lắm!

Tôi đã rất bực mình với cái bộ máy Chiến tranh Chính trị của Tướng Trần văn Trung. Người thanh niên nào còn muốn ra trận, muốn xung phong đầu quân khi nghe:

Trả lại em yêu…. Anh sẽ ra đi về miền cát nắng. Anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về…  Uống môi em ngọt.” – Phạm Duy.

Tôi có người yêu chết trận Pleime, nằm chết như mơ…” – Trịnh công Sơn.

Trở lại với bài thơ của Thi sĩ Phan nhật Nam:

Có còn không Bộ Đội vây trận Điện Biên?
Quân lực Cộng hòa đã thật gẫy tan nòng pháo

Ông PNN viết câu này đúng là một thứ khôn nhà dại chợ! Bộ đội vây trận Điện Biên mặc mẹ nó việc gì ngày nay ông phải khơi ra làm chi? Chúng là những tên lính đánh thuê ngoại trừ những người bị Hồ tặc lừa, ông hiểu chưa? Giờ này chúng vẫn là lính đánh thuê cho Nga-Tàu đấy! Ông có biết tên nào chỉ huy trận này không? Nó là Tướng Cheng Ghai của Trung cộng, Võ nguyên Giáp chỉ đi theo hầu bưng bô. Tên tướng CS này, đâu có chết người Tàu mà nó cần. Nó đánh biển người, hi sinh hàng trăm nghìn vừa quân, vừa dân công Bắc Việt để lấy tiếng với quốc tế mà chia hai nước Việt Nam. Ông PNN đọc lại sử xem biết bao nhiêu dân công nam nữ VN đã bỏ thây vì đưa những khẩu đại bác Trung Cộng nhiều chục tấn lên những ngọn núi cao xung quanh Điện Biên Phủ để tướng Tàu sử dụng.

Một thanh niên Việt đã hi sinh lấy thân mình làm cái cản không cho khẩu đại pháo tuột dốc, anh ta làm vì Tổ quốc VN chứ anh ta đâu đã biết CS là gì, mà ngày nay bọn Hồ tặc bán biển dâng đất cho kẻ thù dễ dàng như thế! Việt Gian CS đã là những thằng phét lác, một tấc đến trời, luôn mồm ca tụng “chiến thắng thần thánh Điện Biên” nay ông lại viết như thế thì chúng viết báo trong nước bảo: “Coi đấy, thằng nhà văn PNN của Ngụy cũng còn ca tụng chiến thắng thần thánh của XHCN chúng ta“.

Ngay sau câu bốc thơm CS, ông viết quá tệ hại cho QLVNCH:

Quân lực Cộng hòa đã thực gẫy tan nòng pháo!”

Quân lực Cộng Hòa gẫy tan nòng pháo bao giờ, ông Phan nhật Nam? Có ông gẫy tan khẩu súng cá nhân tự mình ông chứ QLVNCH chưa bao giờ và không bao giờ gẫy tan nòng pháo như ông nói. Chúng tôi vẫn tranh đấu cho một ngày cắm lá quốc kì vàng ba vạch đỏ trên nóc Văn Miếu Hà Nội! Thế nào cũng có ngày đó, ông tin tôi đi, miễn là những đại thi hào như ông, Du tử Lê, Vũ hoàng Cương, Đinh Hùng, Thanh tâm Tuyền, Tô thùy Yên, Cung trầm Tưởng v.v… đừng có viết những câu thơ xuẩn động đó nữa. Người ta bảo “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe” không ai giỏi mọi phương diện, nhưng đừng viết ngu kẻo kẻ thù lưu manh chúng lợi dụng, chúng chửi hết mọi người Quốc gia và đau lòng cho các cụ như Phan bội Châu, Phan thanh Giản, Huỳnh thúc Kháng, Nguyễn thái Học, Phan Khôi… mà thằng giặc Hồ thì nằm ở Ba Đình cười mỉm, khoái trá đấy, ông Phan nhật Nam!

Nếu phân tích bài thơ này thì còn nhiều cái đáng nói nữa nhưng nói thêm chỉ làm rác tai bạn đọc.Thí dụ “Hốt phân thối…” phân nào thơm vậy ông PNN, có lẽ ông đã kinh nghiệm một loại phân thơm như Tố Hữu, Xuân Diệu khen thằng giặc già Xít?? “Mặt trời mọc ở phương Đông vô hồi vĩnh cửu” là cái quái gì?” Có phải là vô nghĩa và chỉ muốn nổ thôi không?

Kết luận: Một bài thơ vào loại phản nghĩa, ngu dốt, tự bôi đen mình, kể những cái xấu mà QLVNCH không hề có, muốn dùng chữ cho kêu nhưng chẳng hiểu ý nghĩa của từ được dùng, ngay cái tiêu đề, loại thơ “Lá diêu bông” của Hoàng Cầm, chỉ đáng vứt vào sọt rác!

Cựu Sĩ Quan QLVNCH, BX Trần Đình Ngọc

*****

Có vinh thì có nhục, lẽ thường. Được người ta khen, bị người ta chửi, lẽ thường. Chuyện đáng kể là người ta chửi đúng hay chửi sai.

Rừng Phong, chiều u ám Ngày 25 Tháng Ba, 2008.

Tôi không viết bài này nên tôi để là: CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG “sao lục

Advertisements

12 Responses

  1. Tôi cũng là một cựu sĩ quan QLVNCH nhưng tôi thấy hai ông Bút Xuân và Nam Nhân này vừa hàm hồ, vừa thô lỗ và xin lỗi vừa ngu nửa.

    Tôi thật tình không tin hai ông này là cựu sĩ quan QLVNCH. Sĩ Quan chúng tôi ít nhất cũng có học và biết kính trọng những kẽ sĩ nhất là những nhà giáo như Nguyễn Sỷ Tế, Doãn Quốc Sĩ, Vũ Hoàng Chương. Những vị này vừa là nhà văn vừa là thầy của chúng tôi ở ngoài đời.

    Tôi chưa bao giờ nghe đến tên tuổi Nam Nhân hay Bút Xuân, Qua đây đổi đời nên ai củng làm thơ, viết văn loạn cào cào, rồi tự động đưa bài lên Net là trở thành thi sĩ, văn sĩ.

  2. Hoan toan dong y voi Nam Duong ve bai viet cua hai ong But Xuan va Nam Nhan. Chac hai ong nay co thu oan hoac ganh ty gi do voi gioi van nghe si SG truoc nam 75 nen moi viet mot bai vua ngu xuan vua nham nhi nhu vay.

    That la chan!

  3. Kính thưa quí ông Nam Nhân và Bút Xuân,

    Tôi chỉ là một cậu bé mới lớn khi một bọn cướp mang danh Mặt Trận Giải Phóng chiếm lĩnh toàn bộ miền Nam và đày đọa toàn dân hai miền dưới ách thống trị của chúng. Toàn bộ guồng máy tuyên truyền khổng lồ của chế độ đã làm tôi chán ghét ngay từ đầu vì chỉ nó mang rặt những luận điệu hung hăng, dối trá, đểu giả và những lập luận đầy ngu xuẩn… không những chỉ trong sách vở báo chí mà còn đầy rẫy trong các sách giáo khoa của trường phổ thông các cấp.

    Trong lúc nước mất nhà tan, người người sống trong rên xiết vì chế độ CS bạo tàn, tôi chỉ còn biết tìm niềm vui trong những sách báo văn nghệ của Sài Gòn trưóc ngày mất nước! Trong các tác giả và tác phẩm của “ngụy” (tiếng bọn ăn cướp gọi quân, công cán chính miền Nam thuở đó), có thể nói nhà văn Phan Nhật Nam và những tùy bút chiến trường của ông như “Mùa hè đỏ lửa”, “Dọc đường số một”…là một ánh đuốc soi đường cho chúng tôi thấy cái hình ảnh đầy bi thương nhưng hào hùng của những người lính VNCH và chế độ tự do ở miền Nam năm nào. Cũng may là ba tôi còn giấu cất những tác phẫm này sau đợt đánh “văn hóa đồi trụy phản động” do bọn ăn cướp phát động một vài tuần sau ngày chúng toàn thắng. Chúng tôi lén lút chuyền tay nhau những quyển sách ấy như thể người ta buôn lậu ma túy vậy. Càng nghiền ngẩm những tác phẩm này, chúng tôi ngày càng thấy rõ những sự thật trắng trợn sau đây:

    – Quân lực VNCH, dù bị phản bội và do một tập đoàn đa số các sĩ quan bất tài, bất xứng lãnh đạo, cũng đã chiến đấu một cách anh hùng và thần thánh để chống lại bọn ăn cướp, nếu so sánh một cách công bằng những bất lợi của họ với những thuận lợi chính trị mà bọn ăn cướp nghiễm nhiên được hưởng vào thời đó.

    – Chế độ VNCH dù có tham nhũng đến đâu cũng vẫn là chế độ đầy nhân bản và tình người hơn nhiều so với chế độ CS. (Tôi không dám dùng một từ mà bọn ăn cướp này hay dùng, đó là chữ “ưu việt” vì không hiểu chắc chắn ý nghĩa của nó. Thật ra thì chẳng có khó hiểu lắm đâu! Chỉ vì bọn ăn cướp đã vỗ ngực tự xưng chế độ của chúng là chế độ “ưu việt” nên tôi vẫn hiểu một cách mài mại “ưu việt” có nghĩa là “ĂN CƯỚP CÓ TỔ CHỨC, CÓ HỆ THỐNG MỘT CÁCH TÀI TÌNH”, thế thôi! Các chế độ chính trị miền Nam chưa hề có một chế độ nào có cái đặc tính này!)

    – Quân,công, cán, chính miền Nam dù có nhũng lạm thối nát đến đâu cũng vẵn trong sạch, có lương tâm, có đạo đức và biết lo cơm no áo ấm cho người dân miền Nam thuở đó hơn bọn ăn cướp bây giờ. Dẫu thế, họ chưa bao giờ từng vỗ ngực tự xưng là “đầy tớ nhân dân” hoặc “đỉnh cao trí tuệ” của loài người!

    – Cái bọn người tự xưng là Mặt Trận Giải Phóng đã mang quân vào “giải phóng” miền Nam tự do của chúng ta, thực ra chỉ là một BỌN ĂN CƯỚP không hơn không kém! Bọn ăn cướp này đã từ một bọn đủ loại gian ngoan của xã hội mang đủ thứ mặc cảm, có thật hay ngụy tạo, và biến những mặc cảm này thành lòng “căm thù giai cấp”, rồi lợi dụng lòng chất phát của người miền Nam hiền lành để chiếm đoạt miền Nam bằng bạo lực. Hồi đó tôi còn bé, nhưng khộng ai có thể thuyết phục tôi tìn rằng một bọn người ốm đói, ăn mặc thiếu thốn lại có đủ phương tiện và lòng thành để “giải phóng” tôi. Khi không có họ, tôi sống no đủ sung túc và vẫn có quyền phàn nàn khi quyền lợi của mình bị xâm phạm. Sau khi họ tràn vào, hầu như mọi người miền Nam, trong đó có cả tôi, sống trong đói khổ, thiếu thốn triền miên, và tệ hại hơn hết là lúc nào cũng sống trong sợ sệt, khổ đến mấy nhưng một tiếng kêu ca cũng không dám hở hơi!

    Trong lúc “ánh đuốc” soi đường Phan Nhật Nam đang soi đường cho chúng tôi thì các ông Nam Dương và Bút Xuân ở đâu? Các ông làm gì, ở đâu trong lúc nhà văn Phan Nhật Nam đang bị bọn ăn cướp giam cầm và hành hạ vì lập trường chống cộng quyết liệt của ông?

    Tôi không dám nói lên những lời bất kính với các ông vì các ông có thể từng là người lính năm xưa đã chiến đấu cho tôi sống và hít thở không khí miền Nam tự do những ngày tôi mới lớn.

    Tuy vậy, xin cho phép tôi đề nghị: nếu những bài viết của quí vị trên đây chỉ là những quan điểm cá nhân thì quí vị chỉ nên giữ lấy trong lòng, hoặc trao đổi với một vài người bạn trong lúc trà dư tửu hậu mà thôi. Hoặc có tức lắm thì tranh luận trực tiếp với nhà văn Phan Nhật Nam thì mới tỏ rõ cái khí phách của những ngưòi lính với nhau, cần gì phải lên báo viết lách miệt thị nhau đến thế? Quí vị coi đó, đọc xong những bài của quí vị, tuy chưa kiểm chứng hết tính trung thực của nó, nhưng tôi đã thấy cái tư cách và khí phách nhà binh hào hùng của nhà văn PNN rồi!

    Quí vị viết hay và công phu quá đến nỗi ông ta có thèm trả lời đâu?

  4. Xin loi ong Nam Duong, trong doan gan chot, toi co ghi lam la: Trong luc “anh duoc” soi duong Phan Nhat Nam dang soi duong cho chung toi di thi cac ong NAM DUONG va but Xuan dang o dau?
    Xin qui vi doc lai la “NAM NHAN”, chu khong phai la Nam Duong. Xin ta loi voi ong Nam Duong ve su nham lan nay mot lan nua.

  5. Dù ai đúng đi nữa thì cũng thật là buồn khi người cùng một nhà, cùng một cảnh ngộ mà lại miệt thị nhau như thế! Cứ như vầy thì ĐCS cười cho và những người có lòng với VNCH cũng cảm thấy chán nản, mất niềm tin…Ôi thật là buồn! Chẳng trách tại sao mất nước. Ngày xưa triều đại Tây Sơn sụp đổ nhanh chóng cũng là vì sự chia rẽ quá cao!

  6. Xin gởi qúy vị một truyện ngắn mà tôi đọc được trên Net để suy nghĩ thêm

    BỎ RƠI

    VŨ TÂY GIANG

    Chiếc taxi ngừng trước khách sạn, Lâm kéo hai va ly lớn, phụ với người tài xế chạc trên 50 tuổi ,để vào phía sau cóp xe. Chàng quay lại lấy chiếc va ly nhỏ trong tay Hồng vợ chàng đang còn bịn rịn chia tay với hai cô tiếp viên rồi mở cửa xe phía sau, đặt va ly trên băng ghế tay vẫn giữ cửa xe gọi vợ : Em, em…

    Đợi Hồng ngồi xuống ngay ngắn, Lâm đóng cửa xe và nhanh nhẹn ngổi vào ghế trước bên cạnh người tài xế. Chiếc xe từ từ lăn bánh, quẹo đường Phạm Ngũ Lão. Khu chợ Sài Gòn còn rực ánh đèn, chiếc màn ảnh truyền hình lớn hơn một thước với những hình ảnh quảng cáo chạy liên tục, công viên chợ Bến Thành vẫn còn người tập thể dục và đường phố xe cộ cũng bằt đầu tấp nập …Xe dừng lại ở đèn đỏ. Người tài xế bắt chuyện :

    – Anh chị ở xứ nào về ?

    Lâm nhìn người tài xế :

    – Chúng tôi ở Pháp !

    Đèn chuyển từ đỏ sang xanh, người tài xế vào số xe, chân đạp tốc độ, chiếc xe từ từ lăn bánh, vẫn nhìn phía trước và cười cười :

    – Tôi đoán không sai chút nào !

    Ở băng xe phiá sau, Hồng nhanh nhẹn hỏi :

    – Anh đoán thế nào ?

    Người tài xế ngước nhìn qua kính chiếu hậu :

    – Nhìn cách ga lăng của anh ấy, tôi nghĩ anh chị sống ở Âu châu…lịch sự như Tây mà anh .

    Cả ba cùng cười vui vẻ.

    – Anh chị về được mấy lần rồi ?

    Lâm đáp :

    – Ba lần rồi .Tôi về lần đầu năm 95.

    – Anh thấy Sài gòn như thế nào ?

    – Sau 7 năm, thay đổi hẳn ra, buôn bán tấp nập, xe cộ đầy đường, đèn xanh đèn đỏ coi luật lệ hơn nhiều…

    Người tài xế cười khì :

    – Phải tiến bộ chớ anh, vì vậy bây giờ nhiều du khách nước ngoài tới…Anh chị sang Pháp lâu chưa ?

    Lâm hơi ngần ngại nhưng cũng thành thật trả lời :

    – Tôi đi vào năm 70…đi du học…

    Người tài xế chắc lưỡi :

    – Gia đình anh thành phần “cốm” hả ?

    Lâm không hiểu người tài xế muốn nói gì nên hỏi lại :

    – Anh noí gì tôi không được rõ ?

    Người tài xế chợt nhớ là mình dùng từ hiện đại quá nên vội sửa lại :

    – Gia đình anh là thành phần con ông cháu cha hoặc triệu phú !

    Lâm châu đôi mày nhìn. Người tài xế vẫn thản nhiên :

    – Tôi rành qúa xá anh à. Thằng bạn ở xóm tôi nó đậu tú tài xong ba má nó lo cho nó sang Bỉ học theo diện tự túc…

    Lâm trả lời rất thành thật :

    – Tôi đậu tú tài hạng ưu, được học bổng anh à. Tôi cũng công nhận anh nói không sai vì trong số ra đi cùng đợt với tôi cũng có một số người như vậy. Ba tôi chỉ là một giáo sư dạy sinh ngữ, buổi tối kèm tại nhà kiếm tiền thêm nuôi mấy anh em tôi.

    Người tài xế vẫn thản nhiên nói :

    – Sau vụ Tết Mậu Thân, những gia đình giầu có thì cha mẹ nào cũng tìm cách chạy chọt gởi con đi du học… Nói tới đây người tài xề thở dài :

    – Ba tôi là thầy giáo tiểu học, mẹ tôi có một tiệm may áo quần phụ nữ vừa đủ nuôi 5 anh em tôi…

    Ngừng một lát, người tài xế lại tiếp :

    – Tôi ham chơi nên hai lần thi tú tài không đậu rồi bị đi quân dịch năm 70, nhờ ba tôi quen biết chút chút tôi được làm tài xế quân vận ở Khánh Hội còn mấy thằng bạn thì đứa đi Biệt Động, đứa Thiết Giáp…chết gần hết. Người tài xế tò mò hỏi Lâm :

    – Vào năm 75 ở Pháp anh có theo dõi tình hình trong nước không ?

    Lâm trả lời người tài xế :

    – Có chứ anh ! Khi đó bọn tôi mất ăn mất ngủ luôn vì gia đình ở bên này mà anh .

    – Xin lỗi anh có anh em nào đi học tập không ?

    – Có chứ, em trai tôi ở quân y, đi học 2 năm được trở về làm việc cho chính quyền trong ngành chuyên môn.

    – Ảnh còn ở đây hay đi theo bảo lãnh ?

    Lâm thành thật kể :

    – Năm 80, nó được một bệnh nhân cũ thương tình cho 1 chỗ dưới ghe…sang tới Thái Lan gặp Cao Ủy Liên Hiệp quốc, xin vảo Mỹ nhưng nó thuộc loại tiêu chuẩn hạng chót, có 2 năm cải tạo chưa đủ, lại làm việc cho nhà nước 3 năm…Nó giận quá xá, điện thoại sang tôi, tôi làm bảo lãnh đi Pháp…

    Với giọng hơi bực bội, người tài xế hơi lớn tiếng :

    – Nói tới vụ bảo lãnh…tôi muốn chửi thề…bọn Mỹ nó chỉ nhận những cấp sĩ quan…còn đám lính như tôi ra trận bị đi trước lót đường cho mấy ổng làm quan…rồi bị bỏ rơi, chẳng một người lính nào, người hạ sĩ quan nào được bảo lãnh, được đi H.O. Như vậy coi chẳng giống con gì …Đã là lính thì tướng, tá, sĩ quan gì cũng là lính như tụi tui…Mấy ổng có hơn tôi chẳng qua là đậu được cái bằng tú tài đi học sĩ quan, còn tôi thì thi rớt đi lính…À nầy anh, tôi nghe mấy ông sĩ quan đi H.O họ bàn với nhau khi sang tới Mỹ sẽ được lãnh ráp pen luôn mấy năm lương kể cả những năm đi học cải tạo chuyện đó có thực không anh ?

    Lâm cười lớn :

    – Làm gì có chuyện đó. Mấy ổng là lính miền Nam chứ có phải là lính Mỹ đâu mà đòi “ráp pen” (*) !.

    Người tài xế gật gật đầu :

    – À há . Anh nói nghe có lý, mấy ông lấy cớ gì mà đòi Mỹ trả tiền ! Mà nó trả tiền “ráp pen” thì mấy ổng là lính đánh mướn , Ngụy thứ thiệt rồi !.

    Hồng, vợ Lâm chen vào :

    – Anh ruột tui này. Đi học 7 năm , lon tá chớ đâu phải nhỏ. Sang Mỹ năm 92, không nghề chuyên môn lại đi trễ sau mấy người “biết đường chạy trước”….đám đi trước đem được của cải, họ ăn ốc còn ổng sang sau thì đổ vỏ. Mỹ nào cho, có cho là trợ cấp xã hội vài trăm đô để sống, để “tái định cư” tại quê hương mới. Anh biết ổng bây giờ làm nghề gì không ? Gác dan cho khách sạn.

    Người tài xế thất vọng :

    – Nếu thiệt như thế thì cũng tội nghiệp cho họ. Nghĩ ra lính như tụi tui ở bên này còn sướng hơn mấy ổng nữa !

    Hạ thấp giọng, người tài xế lén nhìn vào tấm gương chiếu hậu : – Tôi nghe một thằng bạn ở Mỹ về kể là mấy ổng bên đó hoạt động gì gì đó hả anh ?

    Lâm cười lớn :

    – Hoạt động …bằng miệng, bằng Internet…Anh cứ nghĩ đi dùm tôi, mấy ổng bước 1 bước là lên xe, ăn “Mắc Đô” , hot dog, ngủ có máy lạnh…tuổi cũng đã cỡ như anh với tôi hoặc có khi 80, 90 …. đi bộ được mấy bước để mà động với đạy…Mấy ổng “ngủ im re ” một giấc từ lúc cuống cuồng thoát thân đi trước cả ngày 30 tới nay tưởng đâu bà con đã quên…bây giờ lại nhào ra kiếm chút cháo… trước khi nối gót theo ông theo bà . Mấy ổng ở nhà không có việc gì làm hưởng oe-phe (trợ cấp xã hội), ngồi suy nghĩ nhớ lại thưở vàng son khi trước, ấm ức rồi bầy trò tụ tập một nhóm hoạt động kêu gào, tự gắn chức cho nhau : anh làm chủ tịch , tui làm là ủy viên đặc trách … đủ thứ lung tung rồi để trên visit card cho oai… Mấy ổng nghĩ là bà con vẫn còn ngu như hồi đó, chết để mấy ổng vinh thân phì gia ! .
    Mà này, tôi chỉ cần kể cho anh nghe chuyện xin giấy visa nhập cảnh về Việt Nam là đủ vui : Ở Pháp mấy cha đó tụ tập vài chục mạng biểu tình phản đối ở quận 13 khu chợ buá đông đảo người Á châu , bây giờ thì mấy cha đó vào đại sứ quán Việt Nam, anh biết để làm gì không ?… Để nộp đơn xin giấy visa về nước … Đó hoạt động như thế đó anh ơi. Mà hễ ai không chịu theo kiểu các cha đó thì các cha chụp ngay cho cái nón “Việt gian” hay “cò mồi”,”tay sai Cộng Sản” nghe thấy mà ớn !

    Người tài xế như chống chế dùm :

    – Nhưng còn đám con cháu.

    Hồng bật cười, buông miệng :

    – Đám con cháu Mỹ, Pháp, Đức…gốc Việt…quốc tịch ngoại quốc, nói tiếng Mỹ, Pháp…rành hơn tiếng Việt….Tụi nó là Mỹ, Pháp…hết rồi.

    Lâm tiếp lời vợ :

    – Thôi, tôi không nói đâu xa, mấy đứa nhỏ nhà tôi. Các cháu học xong cao học, đi làm, có gia đình, mua nhà cửa xe cộ đầy đủ tiện nghi…chỉ nội việc rủ nó về Việt Nam chơi nó cũng đã trả lời về đó nóng nực, thiếu tiện nghi….Còn nói đến hai chữ chiến tranh thì cả đám lắc đầu. Tụi nhỏ đã là Tây, Đầm rồi mà Tây Đầm thì làm sao yêu nước Việt Nam được chớ. Không phải nói nịnh anh nhưng chính những người như anh, những người đang sống trong nước mới thực sự là những người yêu nước còn mấy cha nội kia họ yêu nước….Coca Cola.

    Nói tới đây Lâm hỏi vặn lại người tài xế :

    – Còn anh, có theo dõi tin tức hàng ngày không ?

    Người tài xế lắc đầu lia lịa :

    – Vợ chồng tôi vừa góp mấy cái hụi chết và bạn bè cho vay mượn chút vốn mua trả góp chiếc taxi mới được hơn 1 năm, tôi đi cầy như trâu chỉ mong cứ cái đà tiến bộ, bình yên làm ăn này đời sống càng ngày càng tốt đẹp hơn, còn thời giờ đâu mà đi nghe những chuyện trên trời dưới biển tào lao đó nữa. Gia đình tôi tạm ấm no. Thằng con trai lớn cũng vào đại học kinh tế. Tôi cầu mong có sức khoẻ dài dài, tối uống vài ly bia hơi quánh một giấc tới sáng đi làm.
    Nói tới đây người tài xế cười thích chí. Lâm nhìn anh ta rồi dịu dàng nói :

    – Ở xứ nào cũng giống nhau, có làm mới có ăn phải không anh ? Tôi nói thật Việt Nam mình bây giờ còn tiến bộ hơn Phi Luật Tân với sự viện trợ của nước Mỹ cả mấy chục năm nay nên có cả ngàn đống rác cao hơn núi và một bầy con lai đang nằm ngủ dưới gầm cầu ở Manille. Đất nước đã đau khổ sau bao năm chiến tranh giờ được như thế này không ai còn muốn có chuyện đánh nhau gì nữa. Điều quan trọng bây giờ là Xây Dựng chớ không phải đạp đổ …
    Còn về cái chuyện học tập cải tạo … thử đặt lại vấn đề : Nếu quân đội miền Nam thắng thì mấy ông bộ đội, cán bộ… ở ngoài Bắc có bị bắt nhốt hoặc cho đi học tập cải tạo không nhỉ ?

    Người tài xế taxi ngẫm nghĩ :

    – Ờ há ! anh đặt câu hỏi này thiệt là khó trả lời quá xá ! Hay ! Thiệt Hay !

    Taxi ngừng lại trả tiền thuế vào phi trường. Cây gác cổng bật lên. Xe chạy trờ tới bên lề trước cửa ra đi rồi ngừng lại. Lâm xuống xe đi tìm một chiếc xe đẩy hành lý. Người tài xế phụ với anh chất mấy chiếc valy lên xe đẩy. Lâm hỏi người tài xế số tiền phải trả :

    – Hai trăm ngàn anh à .

    Hồng lúi húi tìm 6 tờ giấy 50 ngàn, rồi trao cho người tài xế :

    – Anh giữ lấy một trăm ngàn để uống bia hơi nghe.

    Người tài xế vừa nhận tiền vừa cười, nói :

    – Cám ơn anh chị. Anh chị sang như….Tây…

    Cả ba cùng cười, tiếng cười lẫn trong ồn ào của đám đông người sắp ra đi mà Lâm nghĩ thế nào cũng có vài người đã tự từ bỏ quê hương để đi “tái định cư” nơi xứ người .

    (*) lãnh tiền tính từ ngày không được phát lương .

    VŨ TÂY GIANG

  7. That tuyet voi !!!
    mot bai nhan dinh rat co gia tri, vua khuc chiet vua chinh xac . Da lau lam roi toi moi duoc doc mot bai phe binh hay nhu vay. Nen doc 2 lan ma khong chan. Qua that bai viet hay khong thua gi bai cua Hoang Hai Thuy ., Bui Bao Truc .
    Qua that khi doc bai tho tren cua Phan Nhat Nam toi cung lay lam that vong , mot Phan Nhat Nam minh bach dat lan rang Quoc Cong o dau ? tai sao lai lang nhang nhac nho Dien Bien Phu gi o day? tai sao lai tron lan voi viec
    Hoan toan nguoc lai voi nhieu nguoi , toi khong nhin thay su do ky nao cua But Xuan TD Ngoc va Nam Nhan ma chi thay mot tam long ngay thang cua nguoi chien si VNCH , mot nguoi Quoc Gia het suc chan chinh va khon ngoan.
    Cac ban nao cho rang ong do ky , hay doc lai lan nua de thay cai tam ” Quoc Gia ” cua ong .
    Su that tuy co mat long nhung la mot wakup-call cho cac ong viet van viet bao lam tho rong tuech khong dem loi ich gi cho nguoi doc ma doi khi con tao su hoang mang.
    Tu nay , Toi bat dau tim doc nhung bai viet cua But Xuan, TDN xem ong con co nhung nhan dinh khon ngoan khac.
    Xin cam on HHT da post bai nay va nhat la cam on BX Bui Dinh Ngoc.
    Pham,

  8. Vào năm 1999 khi tôi tiếp xúc với một tên cán bộ cộng sản đang làm công tác ở hải ngoại, tên cán bộ cs này nói: “Cuộc chiến tranh tiến chiếm miền Nam xem ra rồi chúng tôi đã thất bại vì máu dân tộc hai miền đã đổ ra quá nhiều để rồi nay lại phải sửa sai kêu gọi các anh…..” Vì vậy theo tôi, câu “Cuộc hành quân xẻ dọc Trường Sơn cuối cùng ra thất bại” hoàn toàn đúng và có ý nghĩa; nếu ta chịu “hiểu” người viết câu này.

    Khi thấy hai ông Nam Nhân và BX Trần đ Ngọc chửi túa xua, chửi hết các nhà văn nhà thơ của miền Nam từ trước cho đến nay làm tôi hơi ớn hai ông nhưng, khi đọc câu viết thật oai dũng: “Tôi là MộT sỹ quan Quân lực VNCH. Tôi không cho phép ông…” và câu: “còn tôi lúc đó là MộT liên lạc viên…” thì tôi đếch còn sợ ông. Tôi tưởng ông là HAI sĩ quan Quân lực VNCH thì tôi sợ ông. Tôi tưởng ông là HAI liên lạc viên thì tôi sợ ông chứ bản thân ông chỉ là Một thì có gì phải sợ.

    Vì văn ông viết như vậy nên tôi tưởng tượng ra một hoạt cảnh: Trong trại tù cải tạo có một tên cán binh quèn kêu ông lại và hách dịch ra lệnh cho ông nói: “Lày anh kia! Anh hãy lói cho tôi biết trước kia mỗi nần anh đi hành quân thì anh ăn mặc như thế lào”? – Ông phải đứng trong thế nghiêm và thưa gởi: “Dạ thưa cán bộ,ngày trước vì tôi là Một sĩ quan nên mỗi lần đi hành quân tôi không thèm mang giày bố vì đó là thứ giày của bọn lính quèn mà tôi mang Một đôi giày da. Tôi cũng không thèm đội nón sắt vì nó nặng cái đầu nên tôi đội Một cái nón bằng vải lưỡi trai để dễ gắn lon cho oai. Tôi mang Một cây súng ngắn bên hông và tôi không đi bộ như bọn lính quèn mà tôi ngồi trên Một chiếc xe deep.”

    Nhà văn nhà thơ của miền Nam làm sao bằng nhà văn nhà thơ của miền Bắc chứ phải không hai ông?Tố Hữu rồi đây sẽ được hai ông ca ngợi vì sau khi chửi nhà văn nhà thơ của miền Nam rồi, có lẽ hai ông đã được mời về thăm lăng bác rồi phải không?

    Tôi chờ đọc những lời khen của hai ông về Văn Sĩ Tố Hữu./.

  9. “Thi sĩ Tố Hữu”chứ không phải văn sĩ,tôi gõ lẹ quá!

  10. Kính quan Bác Hà-Đông công-tử,

    Thưa quan Bác, hổm… nhân có “dziệc” đi ngang nhà quan Bác, tiện thể, định… trước là “dzào” thăm cùng có đôi lời vấn-an “dzìa” sức khoẻ, sau là xin được hầu “chiện” cùng quan Bác… Ngờ đâu… trước cửa nhà quan Bác… chần dần một thằng ông nội đứng chắn ngang cửa, đầu trùm “string”, miệng ngậm hột é, mình mang biễn quảng-cáo như mấy “Sandwich-man”… Tò mò, tui ghé mắt đọc thử mấy hàng coi sao… ngờ đâu… mẹ kiếp…! “Lợi ” cái trò thanh minh thanh nga cho cái thói chàng hảng cũng như bưng bô liếm dĩa của chúng… đám chồn lùi đó…!

    Thưa quan Bác, nực gà, tui bèn điểm mặt thằng âm binh này dzà nói: “- Nè…! Trời sinh ra con người, ai cũng đầy đủ tứ chi ngũ tạng, mắt tai mũi họng… thậm chí người tàn tật câm điếc, họ còn ráng chia động từ “To wơ ” để diễn tả điều muốn nói… còn riêng mầy, tau thấy mầy, mắt liếc đão điên rỏ phường điếm chẩy… miệng mồm thời đầy đủ, răng lợi tuy hơi có phần hô hô giống lũ Cộng tặc nhưng… tau trông… lưỡi mày dài ra phết, chắc là “lốn trim” đám cộng hơi có phần nhiều… tuy dzậy, lưỡi mầy đâu có cụt, nghĩa là mầy đâu có câm… cớ sao mầy “lợi” ngậm hột é mà hổng chịu mở lời như người bình thường… mà… mầy chơi, mầy ngậm hột chi dzậy…? Rồi… “lợi ” mượn lời người khác nói thay…?

    Nè…! Mầy đừng đem mấy thằng du học “ăn bát cơm Quốc-Gia mà khoái thờ ma Cộng phỉ ” ra làm bằng nghen mầy…! Tau rành bọn này sáu câu nghen mầy… Hồi 68, có một đám sinh-dziên du học của Dziệt-Nam Cọng-Hòa ở Âu-Châu, ăn phải bã Cộng, bày đặt biểu-tình phản-chiến, mà trong số bọn chúng, có những thằng… con ông cháu cha cũng có, những thằng được học bổng do Quốc-Gia tài trợ cũng có… Dzậy mà, chúng quên cái điều… trong khi bao nhiêu thanh-niên miền Nam ra mặt trận hy-sinh xương máu để cho… cha mẹ ông bà anh chị họ hàng nhà chúng…” Ngồi mát ăn bát dzàng” dzà có tiền gởi cho chúng biểu tình, chống phá người miền Nam. Hành-động “Ăn cháo đá bát ” “Đâm sau lưng chiến sĩ ” một cách chó đẻ, hèn mạt như dzậy mà giờ này, mầy cũng chưa… “Sáng mắt sáng lòng” mà mầy còn mang chúng ra đây để biễu-dương, coi những lời nịnh hót, nâng hột đám Cộng như là “Khuôn dzàng thước ngọc” há mầy…?

    Mầy nè…! cái thằng mặt mẹt mịt đặt…! Tau hổng dám chắc dzới mầy là tau biết hết tên mấy thằng du-học chó đé…o đó… nhưng, tau biết cũng khá nhiều, nhứt là mấy thằng cầm đầu giựt dây, mấy thằng cầm “cỏ lặc” cho Cộng đái đó… Sau 75, khoảng đầu 80, đám chồn lùi này bò dzìa thành Hồ, được tâng xưng là “Dziệt kiều yêu nước”, được thằng Nguyễn-dzăn-Lôn-Lình dzới thằng Dzõ-dzăn-Kẹt mời dzô Wuỉ Ban nhăn răng thành Hồ tức Tòa Đô-Chính củ… đặng ăn bánh “Ôn lìn “, được uống trà “Thái-đức” chùa… được cấp phiếu mua hàng xuất-khẩu ở thương-xá Tam-Đa, mua thuốc lá ba số 5, mua xe “Cúp” giá rẽ rồi ra bán chợ đen… dzân dzân dzà dzân dzân… Đám này, thằng nào giờ cũng trên dưới sáu bó, nhiều thằng cũng đà tỉnh ngộ… chỉ riêng mầy… bộ mầy bị chúng cho ăn cháo lú hay sao mà giờ còn hót chùa cho chúng dữ thần dzậy mầy…?

    Nè…! banh tai ra đặng nghe tau nói cho mà biết… Người Quốc-Gia có khinh chúng bây thời cũng là sự đương nhiên, bởi… người đời đâu có ai mà trọng cái đám luồn trôn, điếm thúi như bây… Nhưng… ngay cả cái đám Cộng đó, cái đám mà bấy lâu nay chúng bây đã dzà đang cúc-cung tận-tụy hò hót ca-ngợi… chúng cũng coi tụi bây hổng giá-trị hơn cục phân trâu đâu… hổng tin, bây hỏi thử chúng đi rồi biết…!

    Mầy còn kể dzìa cái thằng tên Lâm du học: “…Tôi đậu tú-tài hạng ưu, được học bổng anh à…”… Dzậy thời tau hỏi mầy… cái học bổng mà thằng ” Trở cờ đổi gió “, ” Theo đám ăn tàn” đó… nó nhận của ai…? ai ban cho nó…? Bắc Bộ Phủ tặng cho nó hả…?

    Còn thằng em của thằng Lâm, đi tù Cộng-sản hai niên, quay dzìa mần dziệc cho lũ Cộng ba niên, hổng được Mẽo cho đi tỵ-nạn kinh-tế, tức quá bèn điện cho thằng anh là thằng Lâm để được qua Tây… Chời đất quỉ thần…! đi mần chi uổng quá dzậy…? Đất nước ta giàu đẹp, đất nước ta “tiền rừng bạc biển”, đất nước ta độc-lập tự-do như dzó, quê-hương ta là chùm khế ngọt… đi đâu mần chi… bộ tính theo Mỹ Ngụy đặng húp bơ thừa sửa cặn hả…?

    Còn mầy đem mấy thằng già hoạt-đầu chính trị ở bên Tây, bên Mỹ, ra dè biểu đặng chụp mủ những người như tau đây thành “Cá mè một lứa”… thời… tau nói cho mầy hay…: Thời buổi nào, xã-hội nào cũng dzậy, cũng hổng thiếu cái đám ma cô chính-trị, cái đám điếm thúi chính-trị “xa-lông” như bọn mầy, mầy ạ…! thằng chồn lùi…!

    Còn mầy biểu: “… bây giờ là xây dựng chớ không phải đạp đổ”. Mầy nói nghe diễu quá mầy…! Mầy hiểu như thế nào là xây-dựng, như thế nào là đạp đổ hông hở thằng ngu…? Muốn xây nhà, bộ mầy hổng phạt cỏ dại, san bằng đất đai hả mầy…? như dzậy là đạp đổ hả mầy…? Bộ mầy tính để nguyên dzậy rồi làm nền, xây tường hả…? Dzậy là xây dựng đó hả mầy…? Mầy có ngu thời cũng ngu một dzừa hai phải thôi chớ mầy…. bộ mầy tính chôm hết bao nhiêu cái ngu của thế-gian dzìa phần mầy… mà hổng chịu chừa bớt một miếng ngu nào “lợi” cho ai hết dzậy mầy…?

    Đã dzậy, mầy còn chơi một phùa so-sánh :”… Còn về cái chuyện học tập cải tạo … thử đặt lại vấn đề : Nếu quân đội miền Nam thắng thì mấy ông bộ đội, cán bộ … ở ngoài Bắc có bị bắt nhốt hoặc cho đi học tập cải tạo không nhỉ ?…”

    Đé mẹo, mày nói ngu như con kiki… miền Nam tau hổng có lưu-manh như bọn Bắc phe mày… Nếu tụi tau thắng hả…? Mấy thằng to đầu nhốt là cái cẳng… sau đó, cho ra tòa-án quốc-tế xử dzìa tội diệt-chủng đa mày… còn mả thằng Cáo, tượng thằng Cáo thời để nhân-rân thu xếp đa mày… có thể nhân-rân sẽ tròng dây lôi cổ kéo xuống như mầy thấy ở Đông-Âu đó… bộ mầy quên rồi hả mầy…? Còn những thằng bưng bợ như mầy… ai nhốt mần chi, nuôi uổng cơm, uổng gạo nhân-rân đó mày…! Ê…! đừng nghe tau nói dzậy mà thót dế lên cổ nghen mày…! Cở đám bây, có lẽ nhân-rân sẽ tát cho mổi thằng dzài bạt tai, đá dzô đít dzài đá rồi tống cổ qua mấy xứ Cộng còn sót “lợi” trên quả địa-cầu này tỉ như… Cu-Ba, cu má hay Bắc-Hàn gì đó… đặng cho bây tỵ nạn chính-trị cho nó sướng tấm thân, chớ hổng ai quỡn đâu mà cho học tập cải tạo… Dzả “lợi”, cái trò đày-đọa, bắt nhốt cho chết dần chết mòn trong lao tù, mà lạm xưng là “Học-tập cải-tạo”, là cái trò khốn nạn của lũ Cộng chúng mầy “sáng-tạo” ra… chớ… người dân Nam tụi tau, đâu có cái trò man rợ rừng rú, người đối xữ dzới người còn thua con thú như đám Cộng mà mầy đem ra so dzới sánh… phải hông mầy…?

    Còn cái thằng Dzũ tây Giang, tau đây cóc cần biết nó là cái thằng “chéo đó” nào, nhưng mầy, mầy là cái thằng đeo “Pancarte”, đeo biển quảng-cáo, mầy là cái thằng “Sandwich-man”… dzậy đích thị mầy là cái thằng chồn lùi theo đám Cộng nhưng mầy hèn, mầy hổng dám mở miệng ra nói, mày phải mượn lời người khác nói thay, bởi mày sợ… mày sợ có ngày nhân-rân bợp tai đá đít mày như nhân-rân sẽ bợp tai đá đít lũ Cộng Bắc bộ một ngày gần đây… Tau nói trúng tim đen của mày quá mà… phải dzậy hông…? Tự thú trước bình-minh đi mầy…!

    A… còn mày khen dồi khen dào là thành Hồ nói riêng, Dziệt -Nam nói chung là có thay đổi, đèn xanh đèn đỏ trật tự ra phết… Thiệt tình… mày nói “chiện” ngu hết biết luôn… Thế trước 75, miền Nam hổng có đèn xanh đèn đỏ cho giao -thông hả mầy…? mầy có lộn ở ngoài Bắc không đó…? Dzới lại… mày nhìn, mày nhận xét một đất nước phát-triển qua mấy ngọn đèn đường hả mầy…? Sao mầy hổng kể luôn là… dưới mấy ngọn đèn đường đó… đĩ điếm nhiều hơn dân…?

    Còn mầy nhạo…: “Mấy ông tướng ông tá qua Mỹ mần gác-dan…” Mầy nhạo dzừa mất dzậy dzừa ngu như heo… Mầy hổng biết là họ mần gác-dan chớ họ đâu có ăn cướp, ăn giựt, ăn hối lộ như mấy thằng thầy Cộng của mầy woặc như mầy… thằng khốn lịn “ăn cháo đá bát “, “ăn cơm Quốc-Gia thờ ma Cộng-sản”… Dzới lại, họ chịu cực chịu khổ nhưng họ có tự-do, tự-do quí lắm mầy biết hông…? Boóc Hồ muôn kính dzàn yêu của mầy cũng từng phun ra những lời này đó nghen mầy… Mà họ tỵ-nạn chính-trị chớ có phải là tỵ nạn kinh-tế như em thằng Lâm đâu mầy…! Ê… ! mầy thấy đó…! từ đầu đến giờ, tau hổng có chụp mũ mầy là Cộng-sản nghen mầy… Ối…! mà hạng như mầy, sức chi mà được tau chửi là đồ Cộng-tặc, còn lâu đa mầy, mầy chưa đủ sức, đủ tài để được tau réo tên là loài Cộng-phỉ ra chửi đâu mầy, mầy chỉ mới là hạng chồn lùi thôi a mầy… mà tau cam đoan dzới mầy là… chính ngay đám Cộng cũng khinh những thằng như mầy… dzậy thời cho phép tau khuyên mầy một câu… : “Chớ nên mơ có ngày được xếp dzô hạng đồng chí đồng rận dzới chúng… mầy mà cố ráng bò lết hai chân đến gần chúng, chúng cũng đạp cho mầy dzăng xa cả chục cây số đó nghen mầy…! “.

    A…! Cho tau nhắn thêm một câu, Đám bưng bô bọn bây, nếu cho là Dziệt -Nam tốt đẹp dzẹn toàn… thời… cuốn gói dzìa bển sống đi… chớ ở đây lãnh trợ cấp ăn bám xã-hội, lãnh “eo -phe”, tiền của nhân-dân Mẽo đóng góp, lãnh trợ cấp người nghèo “RMI ” của dân Tây nộp thuế… mà cứ nói doóc…!

    Nãy giờ… tau cứ gọi mầy bằng mầy… mầy đừng có buồn nghen… bởi… tau nhận thấy… hổng có chữ nào hợp dzới hạng người “chái dó ” chạy rông như mầy ngoài chữ “Mày” cả.

    Thưa quan Bác, sau khi mần cho cái thằng trùm đầu bịt mặt bằng quần lót đàn bà đó một “tăng”… tui mất cả hứng dzô thăm quan Bác… Rồi tui bỏ dzìa mình ên… xin quan bác thứ lổi… lần tới tui hứa tui sẽ qua dẫu rằng: “Hôm qua Qua nói Qua qua mà Qua hổng qua, hôm nay Qua hổng nói Qua qua mà Qua qua…” … hế hế…!

    • Gop y: Ong gia noi voi co gai ten la Hoa :” Hom qua Hoa nói Hoa qua Qua ma Hoa khong qua Qua, hom nay Hoa khong noi Hoa qua Qua ma Hoa lai qua Qua.” Nhieu ong gia Nam Bo tu goi minh la ” Qua.” HHT

  11. Tình cờ đọc được bài này nhưng tôi thấy cần phải góp vài ý kiến
    thẳng thắn hơn,dù bài đó đã đăng quá lâu rồi !
    Hầu như đại đa số người VN.nặng về tình cảm mà nhẹ về lý trí,
    nhất là trong suy luận thì cần lý trí hơn tình cảm,nên ở đây cũng
    vậy.Hai ông Nam Nhân và Bút Xuân vì nỗi đau quá lớn khi phải
    lưu vong ra nước ngoài nên không kềm chế tình cảm của mình
    khiến lời lẽ thiếu bình tĩnh dẫn đến “chưởi bới” tất cả như vậy là
    không sáng suốt cho lắm,thậm chí gây phản ứng ngược !
    Đồng ý là có một số văn thi sĩ viết lách chỉ toàn… chuyện ở trên
    giuờng nhưng không có nghĩa là tất cả.Hơn nữa,thân phận nhược
    tiểu của VN.nói chung ở trong thế tuỳ thuộc vào tình hình chính trị
    quốc tế mà thua cuộc,nên không có lý do gì lại đổ tội hết cho giới
    văn nghệ sĩ như vậy được !
    Còn bài thơ của Phan Nhật Nam thì những lời chỉ trích trên đã
    chứng tỏ hai ông không có khiếu phê bình văn chương,nên đã
    phê phán một cách suy diễn chủ quan và nông cạn !
    Theo như tôi biết,Nam Nhân chưa chắc là sĩ quan vì ông này ở
    trong nhóm 3 người “Việt Thường-Lý Tuấn-Nam Nhân”,chuyên
    đánh lung tung không phân biệt bạn-thù gì hết.Việt Thường có
    hành tung rất khả nghi vì từng là ký giả của báo VC.ở Hà Nội và
    là người gốc Hoa,có thể đang làm nhiệm vụ “tung hỏa mù” chia
    rẽ hàng ngũ đấu tranh dân chủ hóa VN.!
    Còn Ông TĐN.thì đúng là sĩ quan rồi làm dân biểu thời đệ nhị
    cộng hoà và từ kinh nghiệm đấu tranh ở nghị trường với đám
    dân biểu Thân Cộng thời đó,nhưng bọn này làm lợi cho VC.với
    toàn chiêu bài đội lốt “dân chủ”,nên ông ta không thể nào quên
    được sự thất bại của miền Nam,có điều không phải là ông ta đã
    phê bình… qúa mức cần thiết !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: