• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Đọc Qua Rồi Bỏ

Duong Van Minh
Ảnh chụp trong khu vườn có vẻ là Dinh Hoa Lan, lại có vẻ là sau khi ĐT Dương văn Minh được tin sẽ lên làm Tổng Thống. Com-lê vét-tông ca-vát, ba bộ mặt hớn hở: Tổng Thống Dương Văn Minh, Thủ Tướng Vũ Văn Mậu, Tổng Trưởng Thông Tin Lý Quí Chung.
 
Quí vị từng nghe nói: “Nghe qua rồi bỏ.”

Hôm nay mời quí vị làm cái việc “đọc qua rồi bỏ.”

Tại sao tôi lại mời quí vị đọc qua rồi bỏ? Ấy là bởi vì từ thời gọi là cuộc bùng nổ của những cái gọi là Trang Nhà, Homepage, những Web, Net, Com tiếng Việt trên Internet, có xẩy ra cái side-effect: phụ chứng là có những bài viết giả mạo, ký tên người viết là XYZ nhưng không phải do XYZ viết. Tất nhiên những người viết giả mạo chỉ mạo danh những nhân vật nổi tiếng trong giới Việt Kiều hải ngoại. Và sự giả mạo cũng chẳng gây tai hại gì nhiều, xong cũng làm ho người bị mạo danh khó chịu. Nhiều người đọc tưởng những bài viết mạo danh đó là do những người ký tên dưới bài viết.

Tôi từng bị lầm một lần. Vớ được trên Net bài viết của một nhân vật hải ngoại, nổi tiếng chống Cộng, về Sài Gòn họp báo tuyên bố lăng nhăng, tôi phang nhân vật đó một bài. Tôi ngượng quá khi biết nhân vật đó không từng về Sài Gòn một lần, bài viết đó do kẻ nào đó mạo tên ông viết ra để hại ông.

Vì vậy tôi mời quí vị đọc chơi bài viết này, quí vị đọc qua rồi bỏ. Quí vị đọc rồi tôi sẽ viết tại sao.

Một người bạn của tôi, không biết lấy ở đâu, gửi cho tôi bài này. Bài không có tên người viết:

LỜI PHÂN TRẦN CỦA TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH VỀ NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975

Biến cố 30 Tháng 4 năm 1975 đã qua trên 30 năm. Thời gian làm dịu đi mọi nỗi đau thương nhưng với đa số người miền Nam, Vết Thương 30 Tháng 4 sau 30 năm vẫn còn tươi rói. Người ta đau vì hàng chục ngàn người chết thảm trong những trại tù độc ác, tàn bạo của Cộng sản, hàng trăm ngàn người chết oan khiên trên biển.

Nhiều người dân Quốc Gia VNCH oán trách Tổng Thống Dương văn Minh, người đã ra lệnh cho binh sĩ VNCH buông súng, đầu hàng. Đã có nhiều dư luận phê phán việc đầu hàng của Tướng Minh nhưng tâm tư và suy nghĩ của Tướng Minh khi quyết định đầu hàng Cộng sản là chuyện không ai biết. Ông Minh không viết Hồi ký, ông tránh trả lời phỏng vấn của báo chí nên khó ai đoán biết tâm tư , suy nghĩ của ông khi ông đầu hàng. Sau này mới biết Tướng Minh đã kể tâm tư của ông về quyết định đầu hàng trong Biến cố 30 Tháng 4 trong một lá thư gửi cho một người đàn em cũ là Trung Tướng Nguyễn chánh Thi vào năm 1987 khi Tướng Minh ở Pháp.

Xin cám ơn Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi đã cho phép người viết bài này công bố bức thư của Tướng Minh để soi sáng phần nào lịch sử Việt Nam cận đại.

Toàn bộ bức thư của Tướng Dương văn Minh viết cho Tướng Nguyễn chánh Thi có nội dung như sau:

15-4-87.

Thi,

Được tin Thi tôi rất mừng. Lúc nào tôi cũng nhớ anh em thuở xưa, mà tôi còn lưu lại rất nhiều kỷ niệm. Từ khi tôi đến nước Pháp tới nay, lật bật đã gần sáu năm, sống cuộc đời réfugié tuy có thong thả nhưng lúc nào cũng bận tâm. Thoát được chế độ Cộng sản với hai bàn tay không, Pháp chẳng giúp đỡ gì, mình sống ẩn thân trong một đô thị thật nhỏ, kể ra cũng tạm yên.

Nghe Thi kể chuyện các anh em quân nhân, tôi rất khổ tâm. Lúc đó tôi bị đày ở Bangkok cho nên có nhiều việc tôi không được rõ hết.

Anh em có đọc sách của anh Đỗ Mậu kể chuyện lại cho tôi nghe; tôi phải công nhận anh Đỗ Mậu kể chuyện như vậy là rất can đảm. Lên án Cần- lao và Công-giáo đến mức đó là cùng. Ngoài ra, anh Đỗ Mậu có trách tôi không biết tự tử như các bực tiền bối, cũng có phần đúng. Nhưng đây chỉ là một vấn đề quan niệm của mỗi người.

Theo tôi, tự tử không phải lúc nào cũng đúng. Đôi khi mình phải dám sống để hứng nhận những hậu quả cho sự quyết định của mình gây ra. Có lẽ anh Đỗ Mậu (cũng như nhiều người ) không rõ là tôi lấy quyết định cuối cùng sau khi đã tham khảo ý kiến với một số những vị dân biểu và nghị sĩ còn lại, với những anh em quân nhân đến gặp tôi vào giờ chót, với các thầy mà trong đó thầy Trí Quang và Trí Thủ đã nói và đã nhắn nhủ để cứu dân.

Riêng tôi, tôi không tự tử không phải vì thiếu can đảm, nhưng vì những lý do rất đơn sơ:

– Tôi không tự sát vì thân thể mình do Trời Đất (Ân Trên) kết tạo, cha mẹ sanh dưỡng, mình không có quyền hy sinh.

– Mình có quyền hy sinh: tên tuổi, uy tín, tài sản, công nghiệp v..v Tóm tắt mình chỉ có quyền hy sinh những gì tự mình tạo ra mà thôi.

Đây là quan niệm sống tôi có từ khi biết khôn và áp dụng suốt đời, đối với tôi cũng như đối với tất cả người khác. Hôm nay tôi nói ra để cho Thi hiểu, vì lúc nào tôi cũng xem Thi như một người em trên mọi mặt, chớ không phải nói ra để phân trần chi chi. Tôi đã dám làm thì tôi cũng dám chấp nhận những búa rìu bất cứ từ đâu tới. Không có gì thắc mắc cả, và tôi coi đây chỉ là một giai đoạn thôi. Cầu xin dân ta và anh em giữ vững tinh thần thì có ngày chúng ta sum họp trên quê cha đất tổ.

Tôi đã nói nhiều quá ! Lúc nào tôi cũng nhớ anh em, nhờ Thi gởi lời thăm tất cả. Tôi không mong gì hơn được gặp lại các bạn.

Thân mến

Dương văn Minh

Những lời phân trần của Tướng Minh cho thấy những ảnh hưởng đến từ bên ngoài về quyết định đầu hàng Cộng sản Ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông cũng biện bạch cho quyết định không tự tử của ông sau khi đầu hàng. Những người đặt vấn đề Tướng Minh nên tự tử vì nhìn gương của những bậc tiền bối như quan Đại thần Phan thanh Giản uống thuốc độc tự tử khi phải giao mấy tỉnh ở miền Nam cho Pháp, quan Tổng đốc Hoàng Diệu treo cổ tự tử khi thành Hà Nội mất vào tay quân Pháp. Trước những cái chết đền nợ nước của 5 vị Tướng Phạm văn Phú, Trần văn Hai, Lê nguyên Vỹ, Lê văn Hưng, Nguyễn khoa Nam, người ta tiếc cho Tướng Dương văn Minh đã không dám chết.

Tướng Minh qua đời vào Tháng 8 năm 2001 ở California, Hoa Kỳ. Hai tháng sau đó Tổng thống Thiệu qua đời ở Boston. Biến cố miền Nam rơi vào tay cộng sản miền Bắc làm chết biết bao nhiêu chiến sĩ và đồng bào, riêng hai ông Tổng Thống có trách nhiệm là Nguyễn văn Thiệu và Dương văn Minh đều chọn cách bỏ chạy, đầu hàng và chết già êm ả. Thật đáng hổ thẹn cho hai ông mang tiếng là lãnh đạo quốc gia trong thời ly loạn!

Phải nói khi Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu từ chức Ngày 21 tháng 4 năm 1975 thì tình hình miền Nam đã đi tới giai đoạn hết thuốc chữa. Quốc Hội Mỹ quyết định không viện trợ khẩn cấp 300 triệu đô cho Việt Nam, coi như cái chết của Quốc Gia VNCH chỉ còn là vấn đề thời gian. Sau này có vấn đề đặt ra tại sao TT Nguyễn văn Thiệu không bán đi 16 tấn vàng trong Ngân khố Quốc Gia, lấy tiền mua vũ khí cho quân đội miền Nam tiếp tục chiến đấu? Dĩ nhiên TT Thiệu không ngu dại gì mà không biết đến việc ấy nhưng phải thấy rằng chuyện giật sập miền Nam năm 1975 là quyết định của Mỹ, chắc chắn Mỹ sẽ không dễ dàng cho phép TT Thiệu bán vàng để mua vũ khí bảo vệ miền Nam, tiếp tục cuộc chiến, mà ông Thiệu thì không bao giờ làm gì trái ý Mỹ, ông sợ Mỹ giết ông như Mỹ đã giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Số vàng 16 tấn của nhân dân VNCH bị tẩu tán bởi những tay lãnh đạo tham ô ở miền Bắc.

Khi phải ký Hiệp định Paris năm 1972, chắc chắn ở cương vị lãnh đạo, TT Nguyễn văn Thiệu cũng thấy rõ việc rút lui chạy làng của người đồng minh Hoa Kỳ.. Đáng lý ông Thiệu phải lo xây dựng chiến khu ở miền Tây để phòng Sài Gòn có bị mất, ông sẽ về miền Tây tiếp tục cuộc kháng chiến. Nhưng ông Thiệu không phải là người lãnh đạo yêu nước, thương dân. Ông chỉ quan tâm đến mạng sống, địa vị và của cải của ông và vợ con ông. Ông tiếp tục bám víu quyền lực ngày nào còn viện trợ Mỹ, nghĩa là ngày nào còn đô-la, còn bơ sữa, xôi thịt. Cuộc bầu cử độc diễn năm 1971 cho thấy ông Thiệu dùng mọi thủ đoạn xấu xa, bẩn thỉu để làm Tổng Thống. Đến khi đất nước lâm nguy, Mỹ cúp viện trợ thì ông từ chức và làm chuyện “Được làm Vua, thua chạy trước”. Tội làm mất miền Nam là của Tổng Thống mặt trơ trán bóng vô liêm sỉ Nguyễn văn Thiệu, không phải là tội của Tướng Dương văn Minh. Sau này có người đặt vấn đề với ông Thiệu về tội lỗi của ông trong việc làm mất miền Nam vào tay Cộng sản, ông trâng tráo trả lời “Tôi chỉ có trách nhiệm mà không có tội.”

Thế nào là “có trách nhiệm mà không có tội?” Đó là lối ăn nói của loại người vô liêm sỉ, thiếu tự trọng. Đám đàn em của ông như Nguyễn tiến Hưng, Nguyễn bá Cẩn, Nguyễn văn Ngân viết sách, viết báo nhằm bao che cho tội lỗi của Chủ cũ Nguyễn văn Thiệu nhưng ông làm sao tránh khỏi búa rìu dư luận trước hành động hèn nhát bỏ nước, bỏ chiến sĩ, đồng bào của ông.

Một người khó có thể biến từ tiểu nhân thành quân tử khi Y cần làm một việc của người quân tử. Khi cầm quyền chỉ biết làm tiền, tham nhũng, làm sao có hành động hy sinh m5ng sống cho đất nước?

Một điều nữa tuởng cũng nên nói ra ở đây là trong những ngày hấp hối của miền Nam, có một chuyện lạ kỳ là Trung Cộng tìm cách liên lạc với chính phủ Dương văn Minh với ý định muốn cứu viện cho miền Nam chống lại sự tấn công của Cộng sản miền Bắc. Trong một cuộc nói chuyện thân mật với anh em sinh viên ở Pháp sau khi định cư ở Pháp , Tướng Dương văn Minh có kể lại chuyện này và cho biết ông từ chối đề nghị giúp đỡ của Trung Cộng vì nghĩ rằng Trung Hoa là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt, ông cho rằng nhận cứu viện của Trung Cộng là việc làm không có lợi cho đất nước Việt Nam. Cựu dân biểu VNCH Lý quý Chung (vốn là Bộ Trưởng Thông Tin trong chính phủ Dương văn Minh) trong sách “Hồi ký không tên” xuất bản ở Việt Nam mới đây cũng có nói đến chuyện này nhưng ông Chung không dám nêu đích danh Trung Cộng là kẻ đã tìm cách cứu viện ï chính phủ Dương văn Minh của Việt Nam Cộng Hòa nhằm cống lại Cộng sản miền Bắc.

Tại sao Trung Cộng viện trợ cho Việt Cộng tấn công Quốc Gia VNCH trong nhiều năm mà khi Quốc Gia VNCH sắp đổ, TC lại muốn cứu? Câu trả lời là Trung Cộng rất ngại chuyện Việt Cộng chiếm trọn miền Nam, một nước Việt Nam thống nhất và hùng cường sẽ là trở ngại cho âm mưu bành trướng bá quyền của Trung Cộng xuống Đông Nam Á.

Sau ngày đổi đời 30 Tháng 4 năm 1975, Cộng sản đã không cho “tắm máu” hàng loạt như một số phóng viên ngoại quốc dự đoán nhưng Cộng sản đã cho “phơi xương” tập thể, đã tàn nhẫn và lạnh lùng làm cho chết dần, chết mòn, chết trong đói lạnh, trong bệnh tật, trong khổ cực những người miền Nam chiến bại trong những trại tù cải tạo. Chính vì những cái chết thương tâm do Cộng sản gây ra cho người miền Nam sau 30 Tháng 4 làm cho người Việt miền Nam oán trách quyết định đầu hàng của Dương văn Minh. Nói Dương văn Minh đầu hàng để tránh sự đổ máu cho nhân dân miền Nam là một nhận xét không đúng. Sài Gòn không bị san thành bình địa nhờ quyết định đầu hàng của Dương văn Minh nhưng máu của người miền Nam vẫn tiếp tục đổ sau Ngày 30 Tháng 4.

Cựu Thủ tướng VC Võ văn Kiệt ca ngợi quyết định đầu hàng của TT Dương văn Minh trong một bài viết kỷ niệm Ngày 30 Tháng 4. Dĩ nhiên quyết định này đã tiết kiệm nhiều sinh mạng bộ đội miền Bắc. Cộng sản trả ơn cho Dương văn Minh bằng cách không đưa Dương văn Minh vào trại cải tạo và cho ông Minh đi ra nước ngoài.

Nếu sau Ngày 30 Tháng 4 mà không có sự trả thù tàn bạo của Cộng sản đối với những người miền Nam bại trận thì sự phê phán của nhân dân chắc chắn đã bớt nghiêm khắc về quyết định đầu hàng của Dương văn Minh.

Đỗ Mậu trong hồi ký “Việt Nam máu lửa quê hương tôi” cho việc ông Minh vận động lên chức Tổng Thống trong những ngày cuối của miền Nam là một chuyện “ách giữa đàng, mang vào cổ” . Đó là một nhận xét chí lý. Ông DV Minh không phải là nhà chính trị khôn ngoan, can đảm, quyền biến. Ông đã sai lầm khi tìm cách giành chức Tổng Thống trong giờ phút đất nước dầu sôi lửa bỏng nên ông phải hứng chịu sự chê trách về quyết định đầu hàng nhục nhã của ông. Nếu có người lãnh đạo can đảm, tự trọng thì miền Nam dù có thua trận vì bị Mỹ bỏ cũng không có cảnh đầu hàng ô nhục như Ngày 30 tháng 4.

Còn nhớ lúc bộ đội CS vào dinh, Tổng Thống Dương văn Minh đứng chào và nói:

– Chúng tôi chờ các ông tới để bàn giao.

Tên bộ đội dội ngay một gáo nước lạnh vào mặt Dương văn Minh:

– Các anh không có gì để bàn giao. Các anh chỉ còn có việc đầu hàng vô điều kiện.

Ông DV Minh có thấy nhục khi bị nghe câu nói khinh mạn ấy không? Chỉ vì quá quý trọng mạng sống mà ông bị làm nhục quá sức. Một người lãnh đạo có liêm sỉ và tự trọng không bao giờ chấp nhận để cho đối phương làm nhục như thế. Mạng sống quý thật nhưng đôi khi danh dự và liêm sỉ của con người, nhất là người lãnh đạo quốc gia, lại càng quý hơn. Sống nhục sao bằng thác vinh là thế.

Có đọc lá thư trên mới thấy ông Dương văn Minh là người hiền hòa, nhưng ông không có cái Dũng của người làm Tướng.

Không có gì mới trong những lời phê phán ông Dương văn Minh, chỉ có bức thư ông Dương Văn Minh viết cho ông Nguyễn Chánh Thi trong bài viết là mới. Tôi không cho bức thư ấy là giả, tôi cũng không cho bức thư ấy là thật. Ông NC Thi đã qua đời. Không còn có thể hỏi ông Thi bức thư ấy có không?

Tôi nghi bức thư không thật vì tôi nghĩ ông NC Thi không phải là đàn em của ông DV Minh, ông NC Thi gọi bọn tướng làm đảo chính TT Ngô Đình Diệm là “những tên đầy tớ giết chủ.” Ông DV Minh là người cầm đầu bọn đầy tớ giết chủ, chắc ông NC Thi không trọng gì ông DV Minh.

Tôi đề nghị quí vị đọc qua rồi bỏ, xong việc đọc qua quên hay nhớ là quyền của quí vị.

Advertisements

3 Responses

  1. Thưa Công Tử,

    Tôi đọc qua bài viết này,cái thư này của dvm gởi ông Thi rồi bỏ,như Công Tử đã ‘khuyên’ nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được những con người vô tài hám danh đã làm tôi bị mất nước!!!

  2. Bai viet nay la cua ong Tran Viet Dai Hung.Toi da tung dung email bay to su khong dong tinh voi tac gia khi dung cum tu “mat tro tran bong vo liem si”de noi ve TT Thieu.Toi cho rang co the phe phan nang ne mot nguoi ma khong can dung toi nhung loi le tho bi.Ong Hung thay vi giai thich lai mang toi la “con nit”.Toi viet lai cho ong ta rang toi van giu quan diem tren nhung cho rang viec nay con tuy thuoc vao su giao duc cua gia dinh va”ve diem nay toi hoan toan thong cam cho ong.”

  3. Xét cả cuộc đời Dương Văn Minh, ta thấy:
    – Duong Văn Minh: Tên hèn nhát, thua trận nhục nhã mà khong dám tự sát
    – Duong Văn Minh: tên bất tài. Cả cuộc đời làm tứong của ý đã tạo được chiến công nào? Có đánh thắng miền Bấc trận nào?
    – Duong Văn Minh: Tên tham chức tổng thống đến hóa rồ.
    – Duong Văn Minh: Tên ăn cháo đá bát. Ông Diệm là người gắn lon tứong cho y nhưng sau này chỉ vì danh lợi, y đã hèn hạ ra tay bỉ ổi với ông Diệm.
    – Duong Văn Minh: Y là kẻ đã chấm dứt cả 2 nền cộng hòa.
    DVM là Lã Bố thời nay nhưng dù sao, Lã Bố còn là đệ nhất danh tứong còn y là tướng bất tài nhất (ngang với Nguyễn Cao Kỳ).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: