• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Cộng Đến, Cộng Đi

Nguyen Chi Thien
Tháng Chín 2008, trong www.hoanghaithuy.com có một điện thư gửi từ Hà Nội, Việt Nam. Tôi đã đăng thư này trong một bài 4 Món Ăn Chơi trước đây. Nay, vì sự liên tục của câu chuyện, tôi đăng lại:

* Tô Huy Cơ, September 22, 2008:

Chập chững vào Web mà biết được Hoàng Hải Thủy, người mà vợ tôi – Phạm Thị Thanh – con gái của ông Phạm Đình Tước và bà Dương Thị Mùi – gọi bằng cậu. Tôi tuổi Quí Mùi 1943 kém cậu một thập can. Năm 1974 tôi bị giải lên Trại Tù Phong Quang, Lào Cai. Ở trại tù đó tôi ở cùng một toán tù với Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện — Nhà Thơ mà bây giờ tôi thấy trên báo SàiGònNhỏ có đăng bài của một người tên là Triệu Lan với nội dung nói xấu và thách thức người bạn tù của tôi. Thế rồi vô tình tôi lạc vào blog này của cậu Hải nên nẩy ra ý nhờ cậu, nếu cậu biết người viết Triệu Lan, nhờ cậu nói với ông ấy rằng đừng lợi dụng cái Tự Do của đất nước Dân Chủ mà viết bậy làm phiền người khác!

Thưa cậu, lần đầu tiên được biết cậu qua blog này, cậu cho cháu, Tô Huy Cơ, chồng của Phạm Thị Thanh – tohuyco@yahoo.com.vn – 126 Trấn Vũ, Hà Nội – được chào cậu, chúc cậu mợ mạnh khỏe.

Ngưng điện thư.

Như quí vị thấy, người viết Tô Huy Cơ ở Hà Nội, chồng của cháu gái gọi tôi là Cậu, xem trên Web, Net, thấy báo SàiGòn Nhỏ đăng bài viết mà ông cho là không nên về Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện, người bạn tù của ông ở Trại Tù Phong Quang, Lào Kay, năm 1974. Ông Tô Huy Cơ vào www.hoanghaithuy.com, tên thật của tôi là Dương Trọng Hải, người trong họ tôi vẫn gọi tôi là Hải, nên ông Cơ viết thư cho tôi, ông gọi tôi là Cậu Hải..

Ngày 26 Tháng 9, 2008, tôi gửi thư cho tohuyco@yahoo.com.vn. Tôi gửi cho anh bài 4 Món Ăn Chơi “Dùi và Đất Cắm Dùi.” Tôi viết nếu anh muốn, tôi không ép anh phải viết trả lời tôi, xin anh cho tôi biết tại sao anh biết Người Bạn Đồng Tù Nguyễn Chí Thiện của anh là Nhà Thơ làm những bài thơ chống chế độ cộng sản? Anh nghĩ gì về Người Tù Nguyễn Chí Thiện? Sau khi được trở về Hà Nội, anh và Người Tù Nguyễn Chí Thiện có gặp lại nhau không?

Ngày 27/9/2008, tôi nhận được điện thư dưới đây:

Thư của Tô Huy Cơ, Hà Nội:

Rất vui nhận được thư của cậu Hải, tôi đã đọc bài “Dùi và Đất Cắm Dùi” cậu gửi — phải đoán nhiều vì file có dấu tiếng Việt khi save chữ bị lộn xộn các dấu. Tôi và Thanh vẫn sống bên nhau, nhà số 126 Trấn Vũ Hà Nội — Đt: 047163168. Thanh giúp tôi ba lần vượt biên nhưng không thành! Không đi được ở lại cũng có cái hay là có dịp ngắm nhìn tại chỗ cuộc suy tàn của thể chế.

Năm tháng qua đi nhanh lắm, một phần ba thế kỷ đã trôi qua sau 1975! “Nước còn chau mặt với tang thương … Ngàn năm gương cũ soi kim cổ …” !

Năm 1971 tôi bị bắt vì tội tuyên truyền phản cách mạng. Tại phiên tòa xử tôi năm 1974 ở Hà Nội, tôi nói trước toà:

Như bóng ma đến phá rối cuộc sống của loài người, Chủ Nghĩa Cộng Sản hiện nguyên hình là công cụ trong tay các đảng viên cộng sản đầy tham vọng quyền lực. Đến để rồi lại ra đi , nhanh như lúc nó tới, trở về với nắm xương tàn trong các nấm mồ là những chồng sách kinh điển mà năm tháng bụi sẽ phủ mờ vì đợi chờ ai đó tới nghiên cứu lịch sử tư tưởng nhân loại!

To Huy CoTháng 4/1974 từ Nhà Tù Hỏa Lò, Hà Nội, tôi bị đưa lên Trại Tù Phong Quang, Lào Cai, tôi gặp anh Nguyễn Chí Thiện đã ở đó từ trước. Biết thành tích chống đối chế độ của anh, tôi chủ động làm quen với anh và đã nhiều lần được nghe anh đọc những bài Thơ Đồng Lầy của anh ngay từ thưở chúng tôi cùng ở trong tù. Tôi rất cảm động với Thơ của anh, tôi rất thương anh, anh ho lao nặng — trong tù có lần chúng tôi ngồi uống trà với nhau, anh ấy ho thổ cả huyết ra nhưng anh và tôi vẫn uống chung một chén trà. Anh Thiện là nhà thơ, nhà văn, anh không phải là nhà chính trị, tuy vậy dù bị tù lâu năm, đau ốm, anh vẫn có thể nói những lời vạch mặt bọn cộng sản ác đểu vô cùng chính xác, rất thuyết phục.

Tôi gửi kèm thư này bức ảnh tôi chụp với anh Thiện ngay buổi sáng hôm sau ngày anh ấy từ ngục tù trở về Hà Nội.

Tạm dừng, chúc cậu mãi là Công Tử Hà Đông.

Cháu (Chồng của Thanh)

—–

Sà-lim Hoả Lò

Bên kia bức tường là thành phố
Chỉ mươi phút thôi là xum họp gia đình.
Bên đây bức tường là sà-lim cấm cố,
Chỉ mấy chực phân, mà xa khuất mọi thâm tình.
Bạn ước như Tề Thiên Đại Thánh rùng mình
Hoá chim sẽ sập sè bay thoát khổ!
Ôi bức tường mà chúng ta quyết tâm phá đổ,
Đâu có xây bằng sỏi đá, xi-măng!
Nó đã làm rơi bao cánh chim bằng
Sức bay vạn dậm.

Quí vị vừa đọc bài Thơ “Sà-lim Hỏa Lò” trích trong Hoa Địa Ngục Tập 2, của Nguyễn Chí Thiện, xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1996.

ThoTôi trích bài Thơ này vì Thơ làm tôi nhớ những ngày tôi nằm trong những Sà-lim Số 6, Số 10 trong Khu C 1 Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu. Sà-lim tôi nằm phơi rốn — năm 1976, 1977, anh Công An VC Ba Trung Huỳnh Bá Thành cho tôi nằm dzẹp lép đến 12 tháng 2 ngày — chỉ cách đường Chi Lăng khoảng 30 thước, cách chợ Bà Chiểu chừng 100 thước. Những năm 1976, 1977, thành phố Sài Gòn vắng người, ít xe máy nổ, buổi tối ít người đi lại ngoài đường. Tối tối, khoảng 9 giờ, nằm như xác chết còn cảm xúc trên bệ xi-măng sà-lim, tôi nghe tiếng rao:

– Bánh chưng..! Bánh giò..!

của ông bán bánh chầm chậm đi ngoài đường. Khoảng 1 giờ sáng tôi nghe tiếng xe ba bánh cuối cùng tắt đi ngoài đường, khoảng 3 giờ sáng tôi nghe tiếng xe ba bánh thứ nhất chạy từ xa đến chợ Bà Chiểu.

Nằm sà-lim, cứ ngủ lơ mơ suốt ngày, ngủ mà không biết mình ngủ, ban đêm Người Tù Nát như Cơm Vữa Công Tử Hà Đông không ngủ được. Cứ nằm nghe mồn một những tiếng động ngoài đường Chi Lăng, nhớ vợ, nhớ con, thương thân quá đỗi.

Thơ Nguyễn Chí Thiện cực tả cuộc sống trong ngục tù cộng sản, phơi bày tất cả những xấu xa, ác độc, hèn đểu của chế độ cộng sản và bọn đảng viên cộng sản. Chưa kể đến việc Người Tù Làm Thơ yêu quí Thơ của mình hơn cả cuộc đời mình, biết là làm việc đó sẽ bị tù đến có thể chết mà vẫn — tỉnh trí trong hành động liều mạng — đem tập Thơ vào Toà Đại Sứ Anh Quốc, nhờ nhân viên Toà Đại Sứ gửi tập Thơ ra nước ngoài, chỉ cần xét đến giá trị những bài Thơ, tập Thơ và Người Thơ đáng phải được Tổ Chức Nobel hân hạnh trao Giải Văn Chương Nobel. Hội Đồng Nobel hân hạnh, không phải Thi sĩ hân hạnh.

Ôi.. Chuyện nước nhỏ chẳng được người thế giới để ý. Thi sĩ thiên tài nước nhỏ chưa chắc đã được người trong nước mình biết giá trị tài năng. Trách chi người nước lạ.

Tôi mời quí vị đọc Thư của Người Tù Tô Huy Cơ, hiện ở Hà Nội, viết về người Bạn Tù Nguyễn Chí Thiện của ông, Trại Tù Phong Quang, Lào Cai, Bắc Việt, và có những nhận xét, những ý kiến của quí vị. Tôi sẽ kể những cảm nghĩ của tôi về Thơ Nguyễn Chí Thiện trong một bài tới.

Advertisements

17 Responses

  1. Nếu bác HHT kiểm chứng đúng ông Tô Huy Cơ là cháu rễ cũa Bác, thì cháu tin chắc ông thi sĩ NCT đang ở hải ngoại là NCT thật, bởi vì hình ảnh chứng cớ rành rành ra đó Nhưng thiên hạ có thể phủ nhận là ông THC chơi photoshop gắn hình NCT đang ở hải ngoại vào tấm ảnh chụp chung cũa hai người, thì chắc cháu chịu thua, vì người ta đã chủ tâm chống, thì viết và nói cỡ nào cũng đươc. Tiếng VC gọi là ngoan cố…

  2. Nguyễn Mai bạn không nên đôi co với những kẻ sủa gâu gâu ấy làm gì, một viên đạn vào vài cái mõm chó ấy sẽ là phí phạm, với chúng chỉ cần phân thôi! Ở quê nhà vào web hải ngoại không phải dễ dàng, vào được rồi thì buồn nhiều hơn vui vì thấy NVHN thiếu “Nhất thống chí” trong khi cs rất triệt để mưu tìm mọi cách duy trì tồn tại của chúng trong nước do đó cũng tìm mọi cách để làm tê liệt, phân hóa NVHN.

    Nguyễn Mai ạ một bức ảnh dùng photoshop “cắt dán” dù thiện nghệ đến đâu cũng tìm ra vết cắt dán (đúng Tô huy Cơ tôi vì sinh nhai có học photoshop) vậy cứ để chúng tìm ra vết cắt dán trên bức ảnh thực này mà tôi thấy cậu HẢI đã đưa lên trang web của cậu. Tôi xin nhắc lại không đôi co với bọn chó làm gì, sự hiện diện của tôi trên trang web này đồng nghĩa tiệm cận với tù đầy mà thời trẻ tôi đã chẳng ngại nữa là bây giờ mọi thứ đã xong con cái đều trưởng thành, mình thì già rồi đã đến lúc ra đi để khỏi chật đất (90 triệu dân rồi, mật độ gấp đôi nước Tầu!), còn có thể làm gì thì gắng làm thôi, tôi chỉ là người có ý thức chính trị chứ không phải là chính khách hoặc làm các trò chính trị.

    Thôi nhé chào Ng.Mai … nhân tiện tặng Mai bài thơ mà hơn 30 năm trước có trao đổi với anh Thiện trong tù

    Xuân hỡi ,
    Đã lâu rổi , xuân không về,
    Trên mầu hồng thắm đào hoa.
    Xuân cũng không về ,
    Trên mầu trắng mai hoa.
    Mà xuân về …
    Trên mầu xạm nắng của da,
    Mầu héo hắt của lòng ta …buồn….lạnh!.
    Phải chăng xuân muốn,
    Thôi thúc hồn ta thêm sức mạnh,
    Đón xuân về giữa những bóng ma vây !?.

    chú thich: chữ hồn là anh Thiện bảo thay cho chữ lòng lúc tôi đọc cho anh nghe

  3. Nếu cái giã sử Photoshop có làm bác Tô Huy Cơ phiền lòng thì xin bác thứ lỗi cho NM chưa bao giơ` về VN từ khi bỏ Segòong cũa bác HHT năm 1979. Hy vọng đám Tam Vô ở Hà Nội tan vỡ, NM sẽ xin mời bác THC một ly vối ở một cái quán bên đường nào đó cũa đất Ngàn Năm Văn Vật

  4. [ Nguyen Mai, on October 1st, 2008 at 8:10 am.]…vào cái giờ này 37 năm trước ( 1/10/1971 ) tôi bị bắt vì gửi bức thư kêu gọi thanh niên ,sinh viên miền Nam Việt Nam qua đường nước ngoài nhưng việc không thành !. …sau hơn một năm giam giữ ở Hỏa lò thì bi sử 5 năm tù + hai năm tước quyền công dân rồi bị giải lên Phong Quang , ở đó đã gặp thi hào Nguyễn Chí Thiện . Tôi không phiền lòng vì ” giả sử ” của Mai đâu .Niềm vui và nỗi buồn của tôi đặt ở chỗ khác. Không phải là hy vọng mà chắc chắn lũ tam vô ấy phải tan vỡ.Ngày nâng ly bên ” Nền cũ lâu đài bóng tịch dương ” không còn xa nữa ! chúc NgMai khỏe mạnh .

  5. Cảm ơn thư phúc đáp cuã bác THC. Một ngày không xa, nếu có được cơ may, NM sẽ xin mời bác THC một bát nước chè xanh Thái Nguyên hay một bát nước vối nóng cuã một quán bên đường ở Hà Nộị và đọc bài thơ Ta Về cuã thi sĩ TTY đễ mong giải oan hết mọi ân oán còn lại …..

  6. Ta Về cuã thi sĩ TTY …tôi chưa được hân hạnh biết bài này !
    Tôi biết thế nào là ân oán trong tư duy về luật nhân quả

    Chắc chắn ở quán nước bên đường ta sẽ thực chứng cái giá phải trả đủ của lũ cs miền Bắc nhận tiền của Nga xô, của Tầu xui con tố cha, bảo vợ tố chồng, khiến chiến tranh huynh đệ tương tàn! và lũ đã bán rẻ miền Nam cho sự tồn tại đê hèn của chúng như râu kẽm ..v.v… (Đời cha ăn mặn đời con khát nước). Tôi được biết Lê Duẩn đã hành Minh râu trước khi chết khốn nạn ra sao thì lại bị Thọ hành lại, Chinh bị thanh toán rồi lại đến lượt Thọ cũng vậy – đó là quy luật, nó đã diễn ra ở Krem linh, ở Trung nam hải-

    Nhưng là người theo Thiền nên trong tâm thức sâu xa tôi đã thóat khỏi vọng tưởng về ân oán Cho nên ngay từ bây giờ cái mà tôi muốn chia sẻ lại là ý thức mới về khái niệm độc lập tự chủ của một quốc gia để có thể hòa hợp vào một thế giới đang toàn cầu hóa như vũ bão này, luôn luôn làm chứ không chờ đợi

  7. Cam on nhung tam su cua Bac To Huy Co, chau nghi anh Ng.Mai noi bai “Ta Ve” cua thi si Nguyen Chi Thien la bai nay. Gui de Bac doc. Mong dat nuoc som buoc qua “ky nguyen ta trang thang co hong” nhu tien doan cua nguoi thi si tran quy, kien cuong. Than kinh, chau Tr.

    Sẽ Có Một Ngày
    Sẽ có một ngày con người hôm nay,
    Vứt súng, vứt cùm, vứt cờ, vứt đảng,
    Đội lại khăn tang, quay ngang vòng nạng,
    Oan khiên !
    Về với miếu đường mồ mả gia tiên,
    Mất chục năm trời bức bách lãng quên,
    Bao hận thù độc địa dấy lên,
    Theo hương khói êm lan, tan về cao rộng,
    Tất cả bị lùa qua cơn ác mộng,
    Kẻ lọc lừa, kẻ bạo lực xô chân,
    Sống sót về đây an nhờ phúc phận,
    Trong buổi hàn huyên huynh đệ tương thân,
    Đứng bên nhau trên mất mát quây quần,
    Kẻ bùi ngùi hối hận,
    Kẻ bồi hồi kính cẩn,
    Đặt vòng hoa tái ngộ lên mộ cha ông,
    Khai sáng kỷ nguyên tã trắng thắng cờ hồng,
    Tiếng sáo mục đồng êm ả,
    Tình quê tha thiết ngân nga,
    Thay tiếng tiến quân ca,
    Và quốc tế ca,
    Là tiếng sáo diều trên trời xanh bao la.

  8. Xin loi con bai “Ta Ve’ cua thi si To Thuy Yen nhu sau, gui de Bac thuong lam. Hac But Ong nhan xet bai “Ta Ve” nhu sau: Có thể nói rằng Ta Về là một bài thơ lớn. Nó chứa đủ mật đắng và lòng kiêu trong từng sợi tóc, từng hơi thở, ở cảnh giới tù đầy và cũng ở bên ngoài rào kẽm gai tâm thức. Thơ bốc lửa ở từng chữ và cũng ở ngoài chữ. “Ta Về”, 124 giòng cuồng lưu, chẩy miết trong thơ. Nó chế ngự cảm thức người đọc thật dễ dàng. Từ gặp lần thứ nhất, và vĩnh viễn ở cùng như một người tình chung thủy. Hôm nay, ngồi đọc lại, ta vẫn còn đầy nguyên cơn sũng nghẹn trong hồn. Từ cái tâm cảnh ngậm ngùi, hào sảng ở kẻ bại binh, mà lòng còn vằng vặc trăng sao trước tan vỡ, mất mát khắp cùng. Tưởng như Ta Về, đã hình thành từng nét trong đầy đoạ khổ sai. Ta Về, từ tuyệt vọng chôn chân nơi đáy ngục, thức ngủ với kẻng khua. Ta Về dù đã góc núi vùi thây, đã trăm năm đứt gánh.

    TA VỀ

    Tiếng biển rừng nao nức giục
    Ta về cho kịp độ xuân sang

    Ta về một bóng trên đường lớn
    Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
    Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
    Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

    Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
    Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
    Mười năm mặt sạm soi khe nước
    Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

    Ta về qua những truông cùng phá
    Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
    Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
    Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

    Chỉ có thế. Trời câm đất nín
    Đời im lìm đóng váng xanh xao
    Mười năm, thế giới già trông thấy
    Đất bạc màu đi, đất bạc màu

    Ta về như bóng chim qua trễ
    Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
    Ai đứng trông vời mây nước đó
    Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

    Một đời được mấy điều mong ước
    Núi lở sông bồi đã mấy khi
    Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
    Mười năm, cổ lục đã ai ghi

    Ta về cúi mái đầu sương điểm
    Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
    Cảm ơn hoa đã vì ta nở
    Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

    Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
    Làng ta ngựa đá đã qua sông
    Người đi như cá theo con nước
    Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

    Ta về như lá rơi về cội
    Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
    Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
    Giải oan cho cuộc biển dâu này

    Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
    Ruột mềm như đá dưới chân ta
    Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
    Người thức mong buồn tận cõi xa

    Ta về như hạt sương trên cỏ
    Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
    Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
    Tội tình chi lắm nữa người ơi

    Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
    Mười năm người tỏ mặt nhau đây
    Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
    Đành uống lưng thôi bát nước mời

    Ta về như sợi tơ trời trắng
    Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
    Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
    Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

    Lời thề buổi ấy còn mang nặng
    Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
    Ta nhớ người xa ngoài nổi nhớ
    Mười năm ta vẫn cứ là ta

    Ta về như tứ thơ xiêu tán
    Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
    Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
    Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

    Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
    Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
    Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
    Khách cũ không còn, khách mới thưa

    Ta về khai giải bùa thiêng yểm
    Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
    Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
    Một lần kể lại để rồi thôi

    Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
    Thăm hỏi từng cây, những nổi nhà
    Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở ?
    Mười năm, cây có nhớ người xa ?

    Ta về như đứa con phung phá
    Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
    Mười năm, con đã già trông thấy
    Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

    Con gẫm lại đời con thất bát
    Hứa trăm điều một chẳng làm nên
    Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
    Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

    Ta về như tiếng kêu đồng vọng
    Rau mác lên bờ đã trổ bông
    Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
    Chờ anh như biển vẫn chờ sông

    Ta gọi thời gian sau cánh cửa
    Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
    Ta nghe như máu ân tình chảy
    Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

    Ta về dẫu phải đi chân đất
    Khắp thế gian này để gặp em
    Đau khổ riêng gì nơi gió cát
    Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

    Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
    Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
    Tình xưa như tuổi già không ngủ
    Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

    Ta về như giấc mơ thần bí
    Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
    Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
    Trọn đời nổi nhớ sáng khôn nguôi

    Bé ơi, này những vui buồn cũ
    Hãy sống, đương đầu với lãng quên
    Con dế vẫn là con dế ấy
    Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

    Ta về như nước Tào Khê chảy
    Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
    Thân thích những ai giờ đã khuất
    Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

    Người chết đưa ta cùng xuống mộ
    Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
    Khóc người ta khóc ta rơi rụng
    Tuổi hạc ôi ngày một một hao

    Ta về như bóng ma hờn tủi
    Lục lại thời gian kiếm chính mình
    Ta nhặt mà thương từng phế liệu
    Như từng hài cốt sắp vô danh

    Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
    Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
    Ai đó trong hồn ta thổn thức
    Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

    Ta về như hạc vàng thương nhớ
    Một thủa trần gian bay lướt qua
    Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
    Đành không trải hết được lòng ta.

  9. Bài thơ ” Ta về ” của thi sĩ “Tô Thùy Yên ” thật là một tuyệt tác.

  10. cám ơn Trọng Phan đã gửi bài Ta về của TTY , tôi đã đọc , cảm động , sẽ có dịp trả lời sau
    còn bài trên của NCT ( cùng toàn bộ Hoa địa ngục ) tôi hân hạnh được biết trước các bạn , ( từ 1974 -1976 lúc tôi cùng tù với anh ấy ở toán bệnh tật , già nua trên trại Phong Quang Lào Cai !). Chào tạm biệt

  11. Bot noi chuyen tho, ma phai noi hanh dong nhu the nao cho dat nuoc.

  12. Chung ta da co Cong Tu Ha Dong, lai co To Huy Co !
    Cuoc doi that dang song va tuoi dep day chu, phai khong cac ban. Ne^’u v(an la nguoi, thi toi doan rang ong To Huy Co cung dung cam va dang cho chung ta kham phuc nhu CTHD. Dem nay, trong gio thien dinh, voi tam tri rong khong,toi lai uoc ao uoc mot phep mau cho toi duoc dien kien mot con nguoi toi chua he biet ma da vo cung cam phuc.Toi cau nguyen cho ong To va gia dinh ong duoc an binh hanh phuc ,lua hoa nguc CS khong cham toi long chan ong duoc.

  13. Dem nay, trong gio thien dinh, voi tam tri rong khong…
    Bạn Xuân Canh …tâm trí rỗng không mà lại còn ao ước thì Thiền Định sao được ! . Hãy vô sở cầu , vô sở đạt, vô sở sợ là tiếp lực cho nhau rồi .Chào bạn , chân thành chúc bạn Định được

  14. Ba xa toi dan Ha Dong, ong Bo truoc lam o so cadastre, rat thich nhung bai viet cua ong, hinh nhu ong tuong Phu ngay xua cung la hang xom tu hoi con pha lang pha xom.

  15. Xin ong HHT loi chau ong rua xa theo kieu xhcn/cs doc thay tiec cong va thi gio. Viec tranh luan tren dien dan con nhieu gay can va cang nhieu nguoi tham gia, xin ong khuyen nguoi chau nen co loi le lich su keo cang chia re nhieu hon. Cam on.

  16. Tôi đọc những bài viết của Bà HDT/Báo SGN, và cũng đọc bài của (Ô, hay Bà Triệu-Lan ) trên báo SGN, rối tung sà bần chẳng biết đâu là sự thật, nhất là Bà HDT đòi Ông NCT phải trả lời yêu-cầu của Bà ta bằng cách chứng minh chữ viết. Ôi, Ông HHT ơi tôi khoái Ông từ những ngày đầu có mặt ở miền Nam tháng 12 năm 54 và đã được đọc Ông từ ngày đó, năm nay đã ngoài 7 bó, thôi đành phải hỏi cao kiến của Ông về chuyện hư thực này nhất là lại biết Ông đã viết trở lại cho tờ SGN sau một thời gian bị “thất-sủng”, Ông thấy sao về vụ này hỡi nhà văn chống bọn Vượn lên làm người này tới cùng. Ông viết có thể tin được về sự hiểu biết và kiến-thức của Ông. Nếu Ông ngại về ở giữa nơi gió tanh mưa máu xin gửi thẳng qua mail của tôi:huongloanhieu@yahoo.com, Cám ơn Ông trước.

    Nguyễn-Ân MN

  17. Ngoc-Cam muon biet tin Anh Chi Thuy vi phon theo so cu thi khong duoc ma viet thu theo dia-chi truoc cung bi tra lui. Vay duoc tin ,mong Anh chi hoi-am.
    Doan thi Ngoc-Cam

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: