• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Em Tắt Lửa Lòng

Nữ Danh ca MH, từ Cali, Xứ Vàng Y, phone sang Virginia Xứ Tình Nhân:

– MH hát nhạc của ông Đoàn Chuẩn, gặp tiếng “cát lầm“, MH không hiểu “cát lầm” nghĩa là gì? Sao lại là “cát lầm?” MH vừa đọc bài “Trắng lá rau tần” trong mục “4 Món Ăn Chơi” trên Nhật Báo Sài Gòn Nhỏ, trong có bài thơ của Thi sĩ Trần Huyền Trân, có câu “Không là lính thú sầu lên ải. Cũng thấy lòng chia dưới cát lầm.” MH lại thấy anh viết: “Đêm mưa bão Virginia, điện tắt, thang máy không chạy, tôi lên cầu thang, nghe tiếng gió mưa bên ngoài, không là lính thú sầu lên ải, tôi cũng thấy lòng chia dưới cát lầm.” Anh cho em biết “cát lầm” là gì.

Trong Bảng Nữ Danh Ca Việt Nam của Alice, MH là Number Two.

KieuThéc méc của MH cho tôi thấy những Nữ Độc Giả Thơm Như Múi Mít không chú ý đến chuyện người là Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện hiện sống ở Hoa Kỳ có thật là Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện Ngục Sĩ VN hay không; các nàng không thích đọc những bài Chống Cộng, Chống Càng lời lẽ căm thù, hằn học, các nàng không thèm biết đến những tên Chồn sống no đủ ở Cali Xứ Vàng Y mà nâng bi bọn ViXi, những “ông” từng là sĩ quan Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà oai hùng một thời, chạy thoát sang Mỹ trước Ngày 30 Tháng Tư 1975, 20, 25 năm mùa lá rụng sau lui cui đến phi cảng Mỹ đón, xách va-li, cho bọn Cán Cộng VN, những tên VC sang Mỹ đầu độc tinh thần người Việt ở Mỹ, các nàng tởm nên các nàng không muốn nghe nói đến chuyện tên Chủ Tịt VC Nguyễn minh Triết — tên này là tên đểu có hạng, Y cố ý gọi một người đáng tuổi cha chú Y là “anh”: “Anh Cao Cầy có đó không?” Nó biết dzư Cao Cầy có ở đó mà nó vẫn hỏi. Và Cao Cầy vội khom lưng, hàng ria từng một thời được gọi là Râu Kẽm, rung rinh: “Thưa Chủ Tịt. Có Cầy đây.” Tôi nghĩ — không biết có đúng không — các nàng thích đọc những chuyện có nội dung Đẹp, Thơ, Mộng, những chuyện về những Cuộc Tình Chiến Thắng Tất Cả Mọi Thế Lực Thù Địch, những Người Yêu săng-phú tú lơ mông, tức Yêu mà không cần biết ai khác ngoài Người Yêu của các nàng. Từ ý nghĩ ấy tôi nhận ra tình trạng lâu rồi tôi đã không viết những chuyện rực rỡ, lấp lánh, lung linh TÌNH YÊU — TÌNH YÊU viết Hoa 7 Chữ, Hoa cả Dấu Huyền, Dấu Mũ.

Và tôi thấy trong thời gian gần đây, tôi đã lãng quên Những Vị Nữ Độc Giả Thơm Như Múi Mít. Đúng ra thì không phải Quên, mà là tôi Không Nhớ, tôi can tội lâu rồi không viết những bài, những chuyện Tình, Thơ để các nàng đọc. Tôi vừa có ý trở về với những chuyện Tình Thơ thì tôi gặp chuyện Dạ Lan, Em Gái Hậu Phương.

Số là mới đây, một nhà sản xuất Video ở Cali thực hiện một Video về Người Lính Việt Nam Cộng Hoà. Nhà sản xuất mời nhiều nhân vật Quân Đội còn sống đến phỏng vấn, nhắc đến nhiều nhân vật quân đội đã qua đời, nhưng quên một người từng là Em Gái Hậu Phương của người chiến binh tiền tuyến: Dạ Lan, Tiếng Nói Dạ Lan của Đài Phát Thanh Quân Đội VNCH 40 năm xưa.

Nhiều quân nhân còn nhớ Dạ Lan, muốn tìm cô. Tôi góp sức vào việc tìm Dạ Lan. Tôi được biết từ những năm 2000 Dạ Lan là nữ cư sĩ Phật Giáo, cô sống trong một cảnh chuà nào đó ở quê hương, nghe nói cô muốn xuống tóc qui y Tam Bảo nhưng các vị Sư Bà, Sư Cô chưa chịu cho cô xuống tóc — Có thể vì các vị thấy Duyên Nghiệp của Dạ Lan còn nặng quá chăng? — Chuyện Dạ Lan Xuống Tóc làm tôi nhớ chuyện nàng Vương Thúy Kiều Đòi Đi Tu ngày xưa. Tôi gửi bài “Em Tắt Lửa Lòng” này đến quí Nữ Độc Giả Thơm Như Múi Mít để gọi là tạ lỗi lâu rồi tôi đã không nhớ các nàng.

*****

Việc làm vô lý nhất của Vương Thúy Kiều — ta cứ giả vờ coi như Vương Thúy Kiều là người phụ nữ có thật, sống thật ở đời này — là việc nàng cứ năm lần, bảy lượt nằng nặc đòi đi tu.

Người đàn bà nào cũng có thể đi tu được, nhưng riêng Thúy Kiều thì không. Không tu được vì nàng nói và nàng làm không giống nhau. Không những nàng chỉ nói và làm không giống nhau, những gì nàng nói, những gì nàng làm còn đối chọi nhau kịch liệt.

Trong thời gian bánh xe lãng tử đưa Kiều lưu lạc giang hồ, nàng nghĩ, nàng mơ đến chuyện tu hành, chuyện cắt đứt những dây Tình làm nàng đau khổ thì cũng coi là tạm được đi. Nhưng khi đã trở về đời, đã sống chung một nhà, một phòng ngủ với Kim Trọng Thuyền Trưởng Tàu Vét, đã cho Kim Trọng làm lễ tơ hồng, đã vô đến giường động phòng, đã lả mình cho Kim Trọng cởi áo, nàng lại còn, nàng vẫn còn bày đặt: “Thôi, anh ơi. Đừng. Để em tu…!”

Tại Ngục Chí Hòa Thành Hồ năm 1988, những đêm nằm phơi rốn trên sàn xi-mo, tôi mần liên tiếp năm, sáu bài thơ phản đối kịch liệt việc Kiều đòi tu hành. Kính mời quí vị đọc và xét những lý do tôi đưa ra để quyết đoán em Vương Thúy Kiều không thể tu hành được và nêu rõ chuyện em đòi khóa cửa phòng ngủ để tu là chuyện khôi hài:

Cái chuyện tu hành, khó lắm, em ay!
Anh nghe em nói thế này:
“Đã đem mình bỏ am mây
Tuổi này gửi với cỏ cây cũng vừa
Mùi thiền đã bén muối dưa
Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sòng
Sự đời đã tắt lửa lòng
Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi?
Dở dang nào có hay gì,
Đã tu tu trót qua thì thì thôi.»
Nghe em anh những bồi hồi
Chân tu dễ được mấy người như em.
Em tu em chẳng ăn nem
Lấy ai ăn chả đỡ thèm, em ơi!
Em tu sao má em tươi,
Em tu sao miệng em cười quá xinh?
Lò đời leo lét lửa tình
Nhưng than còn đỏ, cô mình chớ lo
Có lo thì em lo quả phúc em to
Bến Mê quan cấm, con đò em mắc neo.
Muốn đưa em sang sông nhưng anh lại vụng tay chèo
Để thuyền em cạ gió, lộn lèo anh hổ ngươi
Cái chuyện tu hành nó khó lắm, em ơi
Giẽ cho anh nói một lời đã nao
Cái số em là số hoa đào
Em gỡ ra nó lại buộc vào như chơi.
Đào hoa em mới ba mươi
Am mây nào chứa những người đào hoa.
Em ngẫm cái mình em trong ngọc, trắng ngà
Cỏ cây nào chịu em mà em tu!
Em đòi em khép phòng thu
Đàn cò ai kéo, đèn cù ai quay?
Nợ tình ai trả, ai vay?
Ái ân ai có ngần này chưa thôi?
Em tu, ai ngược, ai xuôi?
Với ai ai lại nối lời nước non?
Em tu ai phấn, ai son?
Ai lìa ngó ý lòng còn vương tơ?
Em tu ai rượu, ai cờ?
Ai xem hoa nở, ai chờ trăng lên?
Em tu ai lạc Đào Nguyên?
Đầu non, cửa động Ngọc Tuyền ai chơi?
Em tu ai khóc, ai cười?
Thang lan ai tẩm, ai người thơm ngây?
Tóc thề ai chấm ngang vai?
Âm công ai nặng thêm vài đồng cân?
Trăm nghìn ai gửi tình quân?
Tơ duyên ai ngắn những gần một gang?
Trinh em đáng giá ngàn vàng
Của chung ai chịu cho nàng đem tu!
Hẹp gì em chẳng hé phòng thu?
Mắc gì cứ phải như tu mới là?

Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc
Em đi ở chùa, anh tiếc lắm thay!

Ngàn vàng em ấp trong tay!
Tu làm chi cực lòng này lắm thân?
Mày em trăng vẫn in ngần
Phấn thừa, hương cũ bội phần xót xa.
Em tu ai cởi cà sa?
Trạc Tuyền ai đổi tên ra Thúy Kiều?
Có yêu em nói rằng yêu
Chẳng yêu em nói một điều rằng không!
Em cho làm lễ tơ hồng
Em cho hoa chúc, động phòng sánh đôi
Em cho dìu dặt chén mồi
Em cho duyên mới bén mùi tình xưa
Sắp cho em lại ỡm ờ:
– Giẽ ra cho thiếp, bi giờ thiếp tu!

Nắng hanh em biết vào thu
Gió may em biết sương mù sa mưa
Hồng nhan em biết từ xưa
Cái điều tình ái có chừa ai đâu?
Chữ Tình ai tạc cho sâu?
Chữ Tu ai lẻ nét sầu đến xương?
Em tu em khép Âm Dương
Em quên ai nhịp đoạn trường gió bay?
Nhưng em đã quyết lòng Tu thì anh tính thế này
Cho em Tu đủ cả ngày lẫn đêm
Cho em tu trong ấm, ngoài êm
Em tu đạo hạnh em thêm mượt mà
Thứ nhất là em Tu Nhà
Thứ nhì em Tu Chợ, thứ ba em Tu Chùa
Dưa nào em muối chẳng chua?
Tu Nhà cùng với Tu Chùa đồng môn
Phật tại tâm, bất tại Côn Lôn
Tu đâu em sạch tâm hồn thì thôi.
Em muốn tu thì em trả hết nợ đời
Nợ duyên, nợ kiếp, nợ người, nợ ta.
Nợ phong tình, nợ tài hoa
Nợ đi, nợ ở, nợ ra, nợ vào.
Em muốn tu thì em trả hết nợ hoa đào
Tu mà quịt nợ, Phật nào chứng cho!
Ầu ơ… Ví dầu quả phúc em to
Bến Mê vua cấm, con đò em đứt neo.
Thuyền Từ em trên biển giác còn lắm cồn leo
Tu sao em khỏi lộn lèo thì tu!

*****

Thương thay giọt nước cành dương

Thúy Kiều đi tu, xuống tóc, qui y Tam Bảo, tụng kinh, gõ mõ, chép kinh đàng hoàng chứ không phải là tu kiểu phường tuồng, cải lương, tu hú, tu mà xe bông đến cổng chuà, nhấn còi ..tin.. tin.. là ni cô quẳng kinh kệ, ni cô chạy ra chui vào xe đi đến ô-ten liền một khi.

Thúy Kiều từng tu hành ở Quan Âm Các trong vườn nhà Thúc Kỳ Tâm ở Vô Tích:

Sẵn Quan Âm Các vườn ta
Có cây trăm thứớc, có hoa bốn mùa
Có cổ thụ, có sen hồ
Cho nàng ra đó giữ chùa, tụng kinh.

Đó là lời Hoạn Thư, vợ Thúc Kỳ Tâm, tuyên bố về việc em Hoa Nô mặt ủ, mày ê, đệ đơn xin được đi tu. Muốn tu thì cho tu. Hoạn Thư quả thật là người đàn bà ở ăn thì nết cũng hay, nói lời ràng buộc thì tay cũng già, y thị quyết định liền tù tì tút suỵt. Và thế là Thúy Kiều, Hoa Khôi kiêm Cây Tiền Lầu Ngưng Bích, vương tôn công tử chết mệt chết mê, người xuất sắc trong tất cả bốn món ăn chơi cầm, kỳ, thi, họa kiêm Thạc sĩ PhD Bảy Chữ, Tám Nghề, trong một ngày đẹp trời:

Tàng tàng trời mới bình minh
Hương hoa, ngũ cúng sắm sanh lẽ thường
Đưa nàng đến trước Phật đường
Tam qui, ngũ giới cho nàng xuất gia
Áo xanh đổi lấy cà sa
Pháp danh lại đổi tên ra Trạc Tuyền

Trạc Tuyền. Tuyền là suối. Còn Trạc nghĩa là gì đây?

Tự điển Thiều Chửu: Trạc, bộ Thủy có hai nghĩa: 1. rửa, giặt; 2. sáng sủa, mập mạp. Núi trọc không cây cũng gọi là “trạc”.

Trạc Tuyền của chúng ta chắc chắn phải là Suối Giặt, Suối Rửa Lông Mày. Nhất định Trạc Tuyền không có dính dáng xa gần đến cái gọi là núi trọc không có cây cỏ. Ni cô Trạc Tuyền tu hành ở Quan Âm Các mắt sáng, môi hồng, miệng đa tình — chỉ có mái tóc nhung mềm thơm ngát hương tiên là ni cô tạm thời không có. Nhưng theo thông lệ của tự nhiên và thiên nhiên thì cái gì đang mượt mà mà cắt xén nó đi thì khi nó mọc lại nó xanh um hung hãn lắm. Mái tóc của ni cô Trạc Tuyền cũng vậy. Năm ấy ni cô mới ngoài hai mươi cái xuân xanh. Tóc ni cô mướt xanh trở lại mấy hồi.

Ni cô ra khỏi Vườn Thúy năm ni cô mười tám tuổi. Hai, ba niên chi đó ni cô ăn cơm trọ ở Cư Xá Đại Học Bẩy Chữ, Hiệu Trưởng Tú Bà — Tổng Giám Thị Mã Giám Sinh, Giáo sư Sở Khanh — ở Đại Học này Ni cô gặp Thúc Kỳ Tâm, Công Tử Chạp Phô. Ni cô sống ân ái mặn nồng, thả dàn, mặn nồng đến nơi đến chốn với Thúc Kỳ Tâm trong khoảng hơn một niên, cho đến ngày Thúc Kỳ Tâm phải về Vô Tích nộp thuế công dân nghĩa vụ với Hoạn Thư vợ lớn. Thế rồi Ni cô bị bọn Khuyển Ưng, Khuyển Phệ bắt cóc đem về Vô Tích. Ni cô bị Hoạn Thư hành tội, bắt làm nô tì. Sau cùng Hoạn Thư cũng thả cho Ni cô ra chùa tu. Đến chùa ta thấy:

Nâu sòng từ trở màu thiền
Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu

Thông số có vẻ mơ hồ: “Sân thu trăng đã vài phen đứng đầu” là bao nhiêu thời gian? Đã mấy mùa thu trăng soi trên mái chùa hương phấn ấy? Hai, ba năm? Chắc dzậy. Cứ cho là dzậy đi thì ta đi đến thực tế là Kỹ nữ Thúy Kiều, nay là Ni cô Trạc Tuyền, đã ăn chay, tụng kinh, gõ mõ, thắp đèn, đốt nhang, chép kinh ở Quan Âm Các chùa ta đến ít nhất là ba năm.

Ba năm nàng ở chùa, chuà ngay trong vườn nhà, mà Thiếu chủ Thúc Kỳ Tâm hào hoa phong nhã đa tình không sao lần mò vượt tường chùa vào chùa thăm Ni cô được một lần! Tôi thường cay cú kết tội những anh cai tù cộng sản ác ôn nhưng thực ra nếu so với Hoạn Thư, mấy ảnh dường như cũng có thể được giảm khinh đôi phần.

Nhưng ở đây tôi không muốn nói đến tính tàn ác dzễ sợ của những người đàn bà ghen tuông trên cõi đời này. Tôi không muốn bênh vực Hoạn Thư. Tôi lại càng không muốn chạy tội cho chế độ lao tù cộng sản. Tôi chỉ muốn nhắc bạn đọc thân mến nhớ đến chi tiết: Ni cô Trạc Tuyền đã tu hành ở Quan Âm Các chùa ta một khoảng thời gian ít nhất là ba niên.

Đây là những gì chúng ta được biết về thời gian ba niên lá bối, phướn mây của Ni cô Trạc Tuyền:

Nàng từ lánh gót vườn hoa
Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng
Nhân duyên đâu lại còn mong
Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôi.
Phật tiền thảm lấp, sầu vùi
Ngày pho thủ tự, đêm nồi tâm hương.
Khéo thay giọt nước cành dương
Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyên.

Thiện tai! Thiện tai!

Lành thay! Lành thay!

Nam Mô Ngã Phật Đại Từ Đại Bi Đại Giác!

Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát!

Đạo pháp nhiệm mầu đã đến với Ni cô Trạc Tuyền. Nàng đã tự cắt đứt được những cái gọi là “tình là dây oan” làm cho nàng đau khổ. Nàng chẳng còn tha thiết gì với cái gọi là Tình Yêu Nhân Thế, nàng đã đào sâu, chôn chặt những kỷ niệm ái ân xưa.

Nước Cành Dương của Quan Thế Âm Bồ Tát đã tưới tắt ngúm Lò Lửa Lòng của Thúy Kiều Trạc Tuyền. Tưới tắt dứt khoát, trọn vẹn, tắt đến không còn gì có thể tắt hơn được nữa. Khéo thay! Hay thay! Tuyệt vời thay! Giọt nước Cành Dương của Quan Thế Âm Bồ Tát chữa bệnh ái tình hữu hiệu kinh người…

Người đọc Kiều đa số ngây thơ, đến đây thường tin chắc như thế là Thúy Kiều đã thoát kiếp đoạn trường. Nàng đã thành ni cô và nàng tu hành tốt. Ni cô đã lạnh lẽo dửng dưng lửng lơ con cá vàng với cái gọi Tình Yêu. Lửa lòng ni cô đã tắt từ lâu, nay trong lòng ni cô chỉ còn năm bảy đống tro tàn lạnh ngắt…

Nhưng… cũng lạ kỳ thay… Cái Lò Lửa Lòng đã bị nước Cành Dương tưới tắt ngúm từ bao giờ ấy nó lại bùng lửa lên một cách khủng khiếp ngay khi Ni cô Trạc Tuyền vừa nhìn thấy Người Tình Thúc Kỳ Tâm mắt trước, mắt sau lấm lét lẻn vào chùa. Lửa lòng ni cô nó không tái bốc ở đâu xa, nó phừng lên ở ngay trước bàn thờ Phật, ở ngay cái nơi ni cô đã đào sâu chôn chặt nó, đã tưới mấy chục thùng phuy nước cho nó tắt ngúm. — Phật tiền thảm lấp, sầu vùi — Lửa lòng của ni cô nó không phừng lên suông, nó còn làm cho ni cô hung hăng con bọ xít muốn cho Hoạn Thư ăn dao rồi muốn ra sao thì ra!

Em liều cho nó mấy dao.
Để cho thiên hạ trông vào, cũng hay.

Than ôi! Cái gọi là Lửa Lòng thật đáng sợ vô cùng! Sự tích Ni cô Trạc Tuyền lửa lòng đã tắt lại phừng lên cho ta thấy tính nguy hiểm ghê gớm của cái gọi là Lửa Lòng. Rõ ràng nó đã tắt ngúm rồi. Nó tắt không còn cái gì có thể tắt bằng nó. Vậy mà nó lại bùng lên, dữ dội, oai hùng, hiên ngang, bất chấp tất cả. Không những nó không bị nước Cành Dương tưới tắt — nước Cành Dương Cam Lồ hiệu nghiệm là thế mà còn không tưới tắt được nó, trên cái cõi đời này từ ngàn xưa đến ngàn sau sẽ chẳng bao giờ có một thứ nước nào có thể làm tắt được nó — dường như nó còn đốt cháy queo cả Cành Dương liễu.

Những đêm nóng đến thay những đêm lạnh, rồi những đêm lạnh rời đi nhường chỗ cho những đêm nóng… trên sàn xi măng Phòng 10 Khu ED. Ô-ten Chí Hòa Thành Hồ, Công Tử Hà Đông nằm hiu hiu tưởng nhớ hình ảnh những nàng Kiều Thu trăm năm vẫn tròn tuổi nguyệt — 16 tuổi. Ôi! Những nàng Kiều Thu lò lửa lòng của nàng nào cũng, quanh năm, bốn mùa, nếu không phừng phừng cũng hâm hấp lửa đỏ. Nước Cành Dương có nhiều như nước biển Đông cộng luôn nước biển Tây, Lửa Lòng của các nàng cũng săng-phú…

Bèn có bài thơ Vịnh Lửa Lòng của Ni cô Trạc Tuyền:

Pháp danh em đổi Trạc Tuyền
Áo xanh em trở màu thiền cà sa.
Em từ lánh gót vườn hoa
Em gần rừng tía, em xa bụi hồng.
Nhân duyên em chẳng còn mong
Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôi.
Phật tiền thảm lấp, sầu vùi
Ngày pho thủ tự, đêm nồi tâm hương
Khéo thay giọt nước Cành Dương
Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần gian
Mái ngoài chàng Thúc vừa sang
Giọt châu tầm tã đượm tràng cà sa:
“Rõ ràng thực lứa đôi ta
“Làm ra con ở, chủ nhà… được sao?
“Em liều mấy giọt máu đào
“Để cho chúng nó trông vào, biết tay.
“Sợ gì cao chạy, xa bay
“Ái ân ta có ngần này thôi ư?”
Cùng nhau kể lể sau xưa
Nói rồi lại nói, lời chưa hết lời.
Phật tiền thảm khuấy, sầu khơi
Tiêu pho thủ tự, tàn nồi tâm hương.
Thương thay giọt nước cành dương,
Lửa lòng em đốt mọi đường cháy queo.

Đến đây tạm chấm dzứt Chương Trình Văn Nghệ Tạp Lục của Ban Tùm Lum.

Advertisements

4 Responses

  1. Kính chào Công Tử Hà Đông rừng phong thay lá !

    Nàng MH hỏi Công Tử “cát lầm “là cái chi chi ??

    Nhiều bạn đọc và tôi cũng muốn biết “cát lầm” là con gì ?? Thế mà Công Tử đành đoạn từ trên xuống dưới đọc banh cã mắt không thấy chàng giải thích lấy 1 câu… Xế lày nà xế lào ????

    Ước gì Công Tử viết theo đơn đặt hàng của đọc giả sẽ có nhiều bài vơí nhiều thể loại để đọc cho đã…
    Khi nào có “rảnh rỗi” kính xin Công Tử cho vaì baì về 2 trự Mạnh Thát và Tuệ sĩ… Bỡi vì những bài viết trước của Công Tử về 2 sư hổ mang này mà tôi bị thua đau đớn (tôi vẫn bênh vực và kính trọng họ cho đến khi “đaị hội hổ mang thế giới” đầu năm 08, vì Công Tử viết bài xác nhận có ở tù chung vơí chúng và chuyện chúng bị án tử hình).

    Kính chúc đại gia đình Công Tử những lời chúc tốt đẹp nhất.

    Kính chào.

  2. Home security system chac khong phai he thong an ninh noi dia (vi noi dia ma chi co 60.000 thi chua dang la tien le !)Theo toi,day la he thong an ninh tai gia,vi the nen moi bi ong TNS hach hoi.

  3. Kính Quan bác Hà-Đông,

    Nhân đọc bài “Em Tắt Lửa Lòng”… ở trỏng, Quan bác có đề-cập đến dzụ Nữ Danh-ca M.H hỏi thăm chữ nghĩa… Qua “chiện ” này, nó mần tui nhớ “chiện ” xưa…

    Số là dzầy… Bữa đó, nhân có dziệc đi ngang qua rạp Quốc-Thanh trên đường Dzõ-Tánh cũ của Sè-Goòng đẹp nhắm Sè-Goòng ơi…! tiện thể thấy biển quảng-cáo đoàn hát Sống-Dzang treo tòn-ten trước cổng rạp… mà tui, thời tui có may-mắn được quen dzới ông thầy tuồng của đoàn này… bởi dzậy, tui bèn tấp xế dzô lề, bỏ xế nằm đó rồi đi dọc theo hông rạp, chui dzô hậu-trường gặp ổng, coi ổng có quởn đặng kéo ra mần dzài xị…

    Dzô trỏng, mới đứng lớ-ngớ chưa kịp hỏi-han bởi thấy anh em nghệ-sĩ đang tập tuồng… thời bất ngờ thấy bà Bầu Thu, xách cặp nách, lạch-bạch bước dzô rạp đi dzề phía sân-khấu chào mọi người, xong quay qua hỏi ông thầy tuồng kiêm soạn-giả Hồ Triều Woa Phượng :

    ” – Ơ…! Bữa nay Thầy cho mọi người tập tuồng gì dzậy…? ”
    ” – Cho anh em tập tuồng mới đặng diễn dịp Tết đó Bà… ”
    ” – Mà tuồng tên gì dzậy Thầy…? ”
    … Ngập-ngừng dzài giây xong ông thầy tuồng mới trả lời :

    ” – Lần này hơi khác mọi khi… tui đặt tựa hơi dzăn chương một chút… Cát Lầm Ngọc Trắng… đó…! Bà nghe có đặng hông đặng tui biểu ông Tám sơn dzẽ biển cho kịp…? ”

    Bà Bầu chau mặt :
    ” – Cát Lầm Ngọc Trắng là cái giống gì dzậy…? Mà tuồng này… Thầy kể dzìa cái gì ở trỏng…? ”
    ” – Ừa… cũng như mấy dzở trước… tui dziết dzìa chiện tình của đôi son trẻ… Chàng là tráng-sĩ oai-phong, đơn-thân độc-mã, dặm-trường dong rủi… Nàng là gái thuyền-quyên tựa nơi song cửa mần thơ tự-do lai rai… đợi chàng qua bao mùa lá dzàng rụng lộp độp ngoài hiên… chờ chàng đặng nghe tiếng gót ngựa, cùng gặp “lợi ” bóng chinh-nhân quay dzìa bến xưa… Nhưng than ôi…! Trong khi chàng bận chinh chiến nơi phương trời xa, thì tại quê nhà… có thằng hàng xóm “rắp ranh bắn sẻ “… nôm na là “dê” người đẹp, “dê ” nường, nhưng nường “vưỡn” một mực thủy-chung… “Lòng này quyết để cho chàng xài thôi”…

    Dê hổng được… thằng khốn lịn bèn chơi trò bôi bẩn, xuyên-tạc sự chính-chuyên của nường bằng cách… dựng “chiện” biểu là nường đã lợi dụng sự… “Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm “… ngủ tá lả hổng chừa một ai, già hổng bỏ, trẻ hổng tha…

    Tàn chiến chinh, quay dzìa cố cựu, nghe được… “Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa…” Không kip cho nường phân giãi đôi lời… chàng lôi xềnh-xệch nường ra sân, tháo xẻng cá-nhân giắt lưng, mở ra, đào lổ rỏ sâu xong… đạp nàng xuống, chôn sống nàng như Dziệt-Cộng chôn dân hồi Tết Mậu Thân năm 68 đó… Dzì dzậy, tuồng mới mang tên là “Cát Lầm ngọc Trắng” … “Cát lầm” là chôm lầm, chôn lộn dưới cát… Còn “Ngọc trắng” là dzí dzìa người đẹp, dzìa nường kiều-nữ… ý nói mối tình nường dành cho chàng “vưỡn” trong như “Ngọc”, “Trắng” như ngà… Dzì dzậy… “Cát Lầm Ngọc Trắng” có nghĩa là “Chôn Lầm Đời Trinh-Nữ”…

    “Nghe qua câu “chiện” thầy tuồng kể sơ… bà Bầu Thư bèn phán : ” – trời đất quỷ thần thiên địa…! Chiện có dzậy sao thầy hổng lấy quách cho tui cái tựa : “Chôn lộn đời con gái” như thầy dzừa kể có phải dễ hiểu hông…? Chớ chi thầy bày đặt chữ nghĩa cho nó rắc rối cuộc đời… Mà thầy cũng biết đó…! đa phần bà con đi coi cải-lương là thuộc giới bình-dân, giới hổng có bằng to cấp lớn… dzốn liếng chữ nghĩa đựng hổng đầy bụm tay… mà thầy chơi… thầy lấy cái tựa khó đọc, khó hiểu như dzầy… bà con hổng hiểu, họ hổng đi coi, tui lấy tiền đâu ra chi cho anh chị em, trả tiền tuồng cho thầy…?

    Đỏ mặt dzì bị xạc “cà ray”, thầy tuồng ấp úng : ” – Ừa, thì tui cũng tính như bà dzừa nói đó… tui cũng định đặt tên cho tuồng là “Chôn Lầm Đời Trinh-Nữ “… ngặt một điều…
    Bà bầu ngắt lời : ” – Ngặt cái gì đâu… thầy nói tui nghe coi…?”

    Ông thầy tuồng tiếp: ” -thì tui sợ thiên-hạ đàm-tiếu… rồi thiên hạ biểu tui là : ” – Đồ già dịch, bộ hết chữ hết nghĩa rồi hay sao mà chơi… lấy ngay cái tên tuồng ác ôn dữ thần như dzầy…? … Chắc thằng chả mắc chứng gì đó hổng chừng…?

    Bà bầu ngắt ngang : ” – Ối… hơi đâu thầy lo ba chiện bá dzơ “Con bò trắng răng “… Thầy để đó tui liệu…

    Rồi Bả quay ra lẩm-bẩm một mình : ” – Tuồng tích người ta đặt sao thì cứ hay dzậy… mắc mứu gì mà đi đọc ngược đọc xuôi rồi thắc mắc… Ta chớ phải Tây đâu mà bày đặt kiểu cọ ngược xuôi… Có ngày thánh quở trẹo xương bánh chè hay hổng chừng… mắc nghẹn thầy mồ tổ cho biết thân…”

    Thưa Quan bác… Chiện xưa nhớ “lợi”… trước là kể hầu Quan Bác, sau là xin được hỏi Quan bác rằng thì là… “Cát Lầm Ngọc Trắng” của Quan bác có đồng nghĩa dzới “Cát Lầm Ngọc Trắng” của tui hông…?

    Trong khi chờ đợi hồi-âm của Quan bác… xin Quan bác nhận nơi đây lòng biết ơn sâu xa của tui… ./.

    Đàm xếnh-xáng kính thư. hế hế…!

  4. Không biết cái đẳng thức này có đúng không bác GD: Chôn Lầm Đời Trinh-Nữ = Đêm Tân Hôn ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: