• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Như Cái Bát Úp

Dan Oan kien chinh phu 

Trần Khải Thanh Thủy. Bài đăng trên Web VNExodus:

Thời gian này, tôi luôn phải sống trong hai trạng thái tình cảm: yêu thương, căm giận, sung sướng và khổ đau, hai làn ranh giới rõ nét. Bước chân ra cửa là gặp công an canh ngõ. Vì vậy cứ mõm chó đi đến đâu là bóng quạ mổ, diều hâu bâu vào đến đấy. Người tử tế thì chép miệng: “Cái con bé sao mà dại, viết bài chống đối chế độ để cho công an nó xúi bọn đầu gấú vào nhà phá đám hết lần này lần khác mà còn không tỉnh ra à? Khổ, nói thẳng, nói thật làm gì. Dù lãnh đạo ăn tiệc, bà con Quảng Bình ăn giun, ăn dế, ăn nòng nọc đi chăng nữa thì cũng mặc cha chúng nó, bản thân mình ăn rau dưa đạm bạc qua ngày, không ăn thịt dân như bọn lãnh đạo đảng, cũng không phải ăn đủ thứ mọi rợ như người dân ở những nơi đói kém là được rồi …Hơi đâu mà thương vay khóc mướn, mà ôm dân cho… dặm đảng.

Rồi: – Động đến chính chị, chính em làm gì, chúng nó có quyền, có bạo lực trong tay, mình chỉ là đàn bà, con gái, l. vừa bằng cái bát úp, có phải Nữ Oa – bằng ba mẫu ruộng đâu mà đòi đội đá vá trời?

Quí vị vừa đọc một đoạn văn của Bà Trần Khải Thanh Thủy, một vịï nữ lưu đấu tranh đòi Dân Quyền, Dân Chủ nổi tiếng ở Hà Nội. Đoạn văn trên đã được đăng trong một bài 4 Món Ăn Chơi cách đây mấy ngày, hôm nay tôi đăng lại, bởi vì..

Bởi vì tôi théc méc về hình ảnh: “..như cái bát úp.”

Bà Nữ Oa, nhân vật huyền sử Tầu, “..bằng ba mẫu ruộng..”, tôi đọc qua rồi bỏ, vì đó là chuyện người Tầu bịa ra, nhưng còn “..như cái bát úp” là lời một phụ nữ Việt sống cùng thời với tôi nói ra. Không chỉ nói ra suông mà là nói ra mới toanh, nói ra nhiều người nghe, viết lên Web, Net nhiều người Việt đọc. “..Như cái bát úp!”

Tôi théc méc: làm sao có thể bằng cái bát úp? Tôi lại théc méc: Có thể bằng cái bát úp được không? Vì tôi chưa thấy cái nào bằng cái bát úp nên tôi nghĩ lớn gì thì lớn, lớn cỡ mấy cũng không thể bằng, không thể như “cái bát úp.” Nhưng phải có như thế, tức “nó như thì bà TK Thanh Thủy mới nói, mới viết như thế chứ! Tôi lại nghĩ không phải vì tôi không thấy, tôi chưa thấy mà tôi có quyền cho rằng không có những cái “như cái bát úp” trong cõi đời này. Cho rằng như thế các ông phê bình văn học gọi là “chủ quan“, là sai, là bậy và ngu. Thiếu gì cái mắt tôi không thấy, tay tôi không cầm được mà vẫn có. Không những chỉ có mà còn có nhiều nữa. Thêm nữa, tôi vốn là Hội Viên Hội Cơm Nhà Quà Vợ thuần thành, trung kiên, có năm, bẩy Giấy Khen, tôi không có tư cách gì để viết linh tinh về chuyện những cái “Bát Úp.” Tôi lại càng không có thẩm quyền để nói rằng ở đời làm gí có những cái “Bát Úp.”

Vì không được thấy bao giờ, vì théc méc mà không tự giải thích được, nên tôi hỏi các vị Lão Ông Hát Ô Tuổi Đời Sáu Bó trở lên:

Trong các vị có vị nào thấy cái nào như cái “bát úp” không?

Tôi không hỏi những vì Tuổi Đời Năm Bó, vì Tuổi Đời Năm Bó — kể cả Năm Bó Lẻ Mấy Que — mới là Tuổi Tri Thiên Mệnh, Tuổi Biết Mệnh Trời. Các vị Năm Bó chỉ mới biết Mệnh Trời mà chưa biết Chuyện Người, vì vậy chẳng nên hỏi các vị về Chuyện Người, lại càng không nên làm các vị bối rối vì chuyện Bát Úp. Các vị Sáu Bó là Tuổi Nhĩ Thuận, tức các vị Tai từng nghe nhiều chuyện vô lý mà có thật; có thể không phải là tất cả nhưng trong số những vì Nhĩ Thuận này có vài vị từng mắt thấy những cái “bát úp“, từng tai nghe người ta nói chuyện “bát úp.” Hôm nay tôi cung kính đặt lại mấy câu hỏi với các vị Lão Ông:

Có Lão Ông nào tận mắt thấy cái như cái “Bát Úp” không?

Nếu không thấy, quí vị có nghe ai nói là họ thấy cái như cái “Bát Úp” không?

Quí vị có tin ở đời nay có những cái “như cái bát úp” không?

Trưóc đây, khi viết về Hồi ký “Viết cho Mẹ và Quốc Hội” của VC Nguyễn văn Trấn — Bảy Trấn — thấy những nhân vật trong Hồi Ký nói chuyên “chỉ trong ba năm, bọn Bắc Cộng sẽ làm cho miền Nam Trơn Lu như Mu Bà Bóng,” tôi kể lại nguyên văn nhưng thật ra tôi không biết “trơn lu như Mu Bà Bóng” là thế nào, vì cái lý do giản dzị là tôi chưa bao giờ được thấy cái gọi là Mu Bà Bóng.

Nhưng cái gọi là Sự Đời trong Ca Dao thì dù chưa một lần được thấy nó, tôi cũng có thể tưởng tượng được hình dạng của nó, vì Ca Dao Sự Đời kể:

Sáng trăng suông Em tưởng tối trời,
Em ngồi Em để cái Sự Đời Em ra.
Sự Đời bằng — như — cái Lá Đa,
Đen như Mõm Chó, chém cha Sự Đời.

Tôi có thấy cái lá đa, thấy cái mõm chó. Nên dù chưa mắt thấy cái Sự Đời, tôi cũng tưởng tượng được nó vì tôi biết nó to, nó nhỏ như cái Lá Đa, nó đen, nó nhọ như cái mõm chó.

Tôi có thấy cái bát: Bát ăn cơm, bát đựng canh, tôi thấy cả cái bát từ 50 năm nay không còn nữa, cái bát nhiều người Việt năm nay tuổi đời Năm Bó không từng thấy là cái bát Chiết Yêu. Bát úp tôi thấy, bát ngửa tôi cũng thấy, nhưng nói: “..như cái bát úp” thì — dzù tôi rất cả tin — tôi không tin. Bà Trần Khải Thanh Thủy, theo đúng truyền thống chanh chua của gái Bắc, diễn tả quá đáng chăng? Làm sao có thể “như cái bát úp?”

Hỏi các vị Lão Ông về Bát Úp mà tí nữa quên không hỏi các vị Lão Bà. Quí vị Lão Bà tất nhiên biết về cái Bát Úp rành hơn quí vị Lão Ông. Không hỏi các vị Lão Bà về chuyện Bát Úp là một lỗi nặng.

Vậy kính hỏi:

– Xin quí Lão Bà vui lòng cho biết Sự Đời Việt Nam có thể “như cái bát úp” được chăng?

Biết đâu lại chẳng có vị Lão Bà Thi Văn Phú Lục cùng mình gửi cho 4 Món Ăn Chơi bài thơ tứ tuyệt:

Này anh Ô Hát, này anh Hát Ô.
Anh thì ngớ ngẩn, anh ngây ngô.
Dzô đây Em chỉ cho mà thấy:
Úp là Bát Úp, Ngửa là Tô!

Bài Thơ Tứ Tuyệt vì trong bài có 4 cái Tuyệt: Hát Ô, Ngớ ngẩn, Dzô đây Em chỉ, và Bát Úp.

Quí vị vừa lai rai món Tôm Khô, nay mời quí vị ăn chơi món Củ Kiệu:

* Tôi cũng muốn nói lên sự thật

Bài viết của một người ở Sài Gòn, đăng trên VietCatholic News. (Thứ Sáu 10/10/2008)

Mặc dù đang sống tại Việt Nam, sau khi đọc bài ‘Bức tâm thư gởi Đảng và những người yêu mến sự thật‘ của cô Lê Thị Thanh Thảo đăng trên trang web www.vietcatholic.net, tôi thấy mình không thể ngồi yên một cách hèn nhát được mà cần phải góp tiếng nói cùng với những người yêu nước bày tỏ tâm tình với nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Trước tiên tôi xin giới thiệu về bản thân mình. Tôi tên là Trần Quốc Cường, 28 tuổi, quê Thái Nguyên, tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội khoa Văn. Hiện tôi đang học Cao học và công tác tại TPHCM.

Tôi là con của cán bộ huyện đã về hưu, và cũng như cô Thảo, tôi không phải là người đạo Thiên Chúa.

Có lẽ nhiều người sẽ hỏi tôi: Không phải là người đạo Thiên Chúa thì viết chuyện này làm gì? Tôi xin trả lời ngay: tôi viết vì ủng hộ sự thật! Không phải chỉ những người có đạo Thiên Chuá mới yêu sự thật mà tất cả mọi người đều yêu mến nó. Mới đây tôi được một đồng nghiệp gởi bài ‘Bức tâm thư gởi Đảng và những người yêu mến sự thật‘ của cô Thanh Thảo, một nữ sinh viên du học tại Australia, đăng trên trang web www.vietcatholic.net. Lần đầu tiên tôi biết trang Web này. Tôi đã mất mấy đêm để đọc các thông tin trên đó. Và từ trang web này, người ta cho tôi đường link qua nhiều trang Web khác.

Đọc xong tôi cảm thấy xấu hổ và buồn vì tôi nhận ra mình đã bị lừa suốt 28 năm qua! Thực ra chuyện tranh chấp đất đai ở Tòa Khâm Sứ và Nhà thờ Thái Hà giữa người công giáo và chính quyền không lạ gì với tôi, vì báo, đài trong nước có đưa tin. Nhưng từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ vụ rắc rối đó là do một số giáo sĩ lợi dụng tôn giáo, kích động quần chúng, làm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tôi cũng bực tức với lời phát biểu của bác Giám mục Ngô Quang Kiệt về tấm hộ chiếu Việt Nam. Nhưng khi đọc những thông tin trên trang web vietcatholic tôi mới thấy cái thấy, cái nhìn, cai biết của mình quá thiển cận. Mình chỉ nghe được một chiều. Mình bị Nhà Nước nhồi sọ. Nhất là khi đọc xong bài của bạn Thảo và những bài tâm huyết khác tôi cảm thấy buồn và căm tức những cán bộ ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội; căm tức hệ thống báo đài VN và căm tức cả các ông lớn như ông Mạnh, ông Dũng, ông Triết… vì mấy ông này là đầu sỏ của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Chính mấy ông này đã làm ngơ để thuộc cấp của mấy ông làm những việc lừa đảo và hại nhân dân trong thời gian qua. Tại sao tôi nói thế? Bởi vì khi Tòa Giám mục Hà Nội bị quân của các ông phong tỏa để xây công viên, Bác Giám mục Kiệt đã gởi đơn khẩn cấp kêu cứu các ông, tại sao các ông không ra lệnh tạm ngưng để xem xét? Các ông không nhận được đơn hay nhận được mà không đọc?

Các ông mù chữ không đọc được hay đang ‘bận’ uống bia ôm hoặc tắm bùn như ông Bộ trưởng GTVT trước đây đã làm?

Tại sao các ông không cho báo chí đăng tin rằng: miếng đất đó trước đây là của Giáo Hội Thiên Chúa, đất ấy bị Đảng chiếm dụng?. Và những người công giáo đã kiên nhẫn làm đơn suốt mười mấy năm trời để đòi lại, các ông không đếm xỉa mà lại rục rịch xây khách sạn, vũ trường gì đó.

Đến khi họ không còn con đường nào khác đành phải thắp nến cầu nguyện hằng đêm để xin được phù hộ. Khi họ đang cầu nguyện, các ông cho công an đến đánh họ và xịt hơi cay vào mặt họ.

Tại sao các ông không cho báo chí nói như vậy mà chỉ nói rằng họ là những người không tuân thủ pháp luật, gây mất an ninh trật tự xã hội? Đợi mãi đến khi công viên xây xong, các ông mới gặp mấy Giám mục.

Tưởng sẽ giải quyết được gì cho họ nhưng cũng không được gì cả. Thật là hết nói!

Khi biết đầy đủ thông tin về vụ này, tôi cũng có tâm trạng như cô Thảo: ‘Chẳng lẽ Đảng Cộng Sản Việt Nam không còn ai tài ba hơn, không còn ai học cao hiểu rộng hơn, không còn ai cao thượng hơn để lãnh đạo và giải quyết các yêu cầu của người dân cách hợp lý hợp tình và thuận lòng người sao?’

Về lời phát biểu của bác Giám mục Kiệt, tại sao các ông không cho báo chí đăng nguyên văn lời phát biểu của bác ấy mà chỉ cắt xén lấy một câu rồi xuyên tạc theo ý các ông?

Đọc toàn văn lời phát biểu của bác Kiệt, tôi không thấy bác ấy là người phản bội dân tộc, mà phải nói là một anh hùng, vì bác ấy làm nhiều nghĩa cử cao đẹp. Nhất là khi nghe băng, tôi thấy giọng bác điềm đạm và thẳng thắn chứ không hằn học như mấy phát ngôn viên truyền hình tường thuật. Tại sao các ông làm ngơ để báo chí mạt sát người dân như vậy? Các ông đã chỉ đạo một cách ngu xuẩn để gây ra tai hại không lường được! Tôi xin phân tích để các ông thấy.

1. Khi đơn phương quyết định xây công viên, các ông chỉ được việc chứ không được người. Nếu đó là công việc liêm chính thì tại sao, trong khi xây dựng, các ông cho công an đứng dày đặc xung quanh?

Công viên đã xây xong, cây cối xanh tươi, nhưng lòng các ông có thanh thản không?

Nếu thanh thản thì tại sao các ông lại tiếp tục cho gắn camera, máy nghe trộm để theo dõi khu vực tòa nhà của Bác Giám mục Kiệt?

Nếu các ông đang làm một việc chính nghĩa thì tại sao lại sợ những người dân bình thường?

Tại sao các ông không đủ tri thức để tính toán xây dựng một công trình có tiếng khen ngàn đời mà lại xây dựng một công trình bị nguyền rủa muôn thuở?

2. Vì tầm nhìn quá thiển cận nên các ông chỉ thấy người Thiên Chúa giáo đang đòi mấy hecta đất chứ không nhận ra họ đang đòi công bằng và sự thật cho đất nước! Trước đây thì không, nhưng bây giờ tôi triệt để tán thành công việc của họ. Đất nước chúng ta còn quá nhiều bất công, gian dối, tham nhũng và áp bức… nên rất cần những người dám nói sự thật như cô Thảo:

– ‘Đất nước Việt nam cần nhiều con người can đảm nói lên sự thật như Giám Mục cùng những người khác đã làm. Chúng cháu rất trân trọng những vị này hơn nhiều cán bộ nhà nước’ .

Những người chân chính, bất luận có tôn giáo hay không, rất trân trọng công bằng và sự thật. Họ sẵn sàng chết để bảo vệ những giá trị đó. Một đất nước hùng mạnh phải xây dựng trên công bằng và sự thật.

3. Cũng vì tầm nhìn quá thiển cận nên các ông cho báo đài xuyên tạc và mạt sát bác Giám mục Kiệt. Các ông tưởng như vậy sẽ làm mất uy tín của Giám mục Kiệt hay sao? Trái lại chính các ông bị mất uy tín. Chính Đảng Cộng Sản bị mất uy tín. Cả hằng ngàn người trẻ, trong đó có tôi, nhờ dịp này đã giác ngộ và nhận ra mình bị lừa đảo suốt mấy chục năm qua. Cô Thảo đã thay mặt cho chúng tôi nói lên điều đó:

– ‘Bây giờ chúng cháu đủ khôn lớn để nhận định rằng báo chí Việt Nam không còn là công cụ của nhân dân mà chỉ là công cụ của một phe đảng, một băng nhóm nào đó thôi. Nó không còn phục vụ lợi ích của nhân dân nữa mà chỉ phục vụ cho lợi ích của bọn cầm quyền. Vì thế chúng cháu không còn tin vào báo chí Việt Nam như xưa nữa’ .

Lý do khác khiến tôi viết bài này vì tôi cũng ở trong số những người yêu mến sự thật. Hơn nữa tôi được xã hội xếp vào giới trí thức, ăn lương theo giới trí thức. Vì thế tôi phải suy nghĩ và đánh giá sự việc theo đúng tầm trí thức. Tôi không thể im lặng cách hèn nhát mà phải có trách nhiệm góp sức vào việc thông tin và quảng bá sự thật sau khi mình đã nhận ra sự thật. Từ khi đọc bài viết của cô Thảo tôi thấy xấu hổ với chính mình! Tại sao một cô gái còn đang ngồi ghế nhà trường mà nhận ra sự thật và lên tiếng bênh vực, còn mình thì không? Tôi thấy mình không thể để một chế độ gian dối đè đầu đè cổ mãi nữa. Tôi phải đứng lên giải thoát chính mình và đẩy lui sự gian dối.

Tôi hoàn toàn khâm phục tinh thần kiên cường của bạn Thảo. Tôi sẽ tiếp tục kêu gọi nhiều người đóng góp tiếng nói chân thật cho đất nước Việt Nam thân yêu. Có nhiều người như vậy, tôi hy vọng trong tương lai không xa, chúng ta sẽ thoát khỏi cảnh bị áp bức và gian dối như hôm nay.Tôi xin ai đọc bài này vui lòng gởi cho những người khác, nhất là những người ở trong nước, để họ không còn bị nô lệ bởi một chế độ đầy bất công và lừa bịp nữa. Tôi xin các báo đài trong nước hãy đăng bài của tôi để phổ biến đến mọi người. Tôi cũng xin cám ơn cô Thảo. Cám ơn trang web vietcatholic cùng những trang web khác tôi đã đọc. Xin cám ơn tất cả những người đã và đang nói sự thật, dù họ thuộc tôn giáo nào hay không có tôn giáo. Nhờ họ mà tôi tìm lại được chính mình.

TPHCM ngày 10.10.2008

Trần Quốc Cường, Bình Thạnh.

* Sao y bản chính. Tiếng Pha-lang-sa là Copie conforme.

Advertisements

One Response

  1. Cái bát úp.
    Thưa Công Tử đại ca,em mới 5 bó “gẩy” thí không đủ tư cách được trả lời câu hỏi của đại ca.Nhưng có biết 1 chuyện tiếu lâm liên quan đến cái bát úp.Xin chia xẽ với đại ca và đọc giả 4 phương 8 hướng.
    Sau khi đến đơn vị,thiếu tá tiểu đoàn trưởng mới biết rằng đêm qua có mấy “em” nai vàng ngơ ngác vướng bãi mìn của đơn vị và phần của thiếu tá TĐT là cái đùi nai thật…bự.Quay qua anh trung sĩ taì xế,thiếu tá ra lệnh:
    -Chú quay xe lại đưa cái đùi nai cho bà và bảo bà ướp xã ớt cho cuộc nhậu tối nay.
    Anh trung sĩ vâng lệnh lái xe trở về nhà của thiếu tá,kêu cửa mãi không thấy bà mở…Anh xô cửa đi vào,thì vừa lúc ấy bà thiếu tá đang trần truồng từ phòng tắm bước ra…Trông thấy anh trung sĩ bà giật bắn người tay vòng lên che “cam,bưởi”,tay kia quơ đại caí chén trên bàn…Úp vào cái…Sự đời,miệng la bài hãi:
    -Cái thằng…mắc dịch,mày vào đây hồi naò mà tao hỏng biết..??
    Anh trung sĩ láp bắp phân bua:
    -Thưa…Thưa bà,tôi gọi cửa mãi…Nhưng có lẽ ở trong phòng tắm bà không nghe thấy…Ông bảo tôi đem caí đuì nai về cho bà ..tẩn liệm…Dạ thưa bà,tôi không…Tôi chưa thấy gì hết….
    Nói xong anh đặt đùi nai lên bàn,nhắm mắt,quay lưng,rón rén rút lui.
    Ngồi trên xe trở lại đơn vị…Lòng đầy thắc mắc,anh vòng xe trở lại khu gia binh,về nhà…
    Về đến nhà,thấy vợ đang ngồi giặt đồ ngoài hè…Anh lôi vợ vaò nhà,tuột quần chị ra và chộp lấy caí chén úp vào caí…sự đơì của chị.Tội nghiệp chị vợ lính ngơ ngác,khọng biết chồng đang định giở trò quái qủy gì,co rúm ngươì laị,,,Hớt hãi hỏi;
    -Ông…ông điên rồi hả…Làm cái gì vậy…buông tôi ra…
    Anh trung sĩ thấy sự đơì của vợ mình …Ốm quá,thua xa caí sự đời phốp pháp của bà thiếu tá thì buồn bực mắng vợ:
    -Bây giờ tao mới biết tại sao ngươì ta làm thiếu tá…Lờ vợ ổng 1 cái bát úp còn thừa cã ra ngoài…Còn mi…Lờ…chút nị…Cái bát úp gọn lỏn…Chả trách cã đời tao chỉ phải làm trung sĩ…..
    ……………
    Kính chúc Công Tử Hà Đông và qúy quyến vạn an.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: