• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Ai Bảo Đi Tu Là Khổ?

 
Tue Si
Năm 1995, bánh xe lãng từ vừa tới Kỳ Hoa Đất Trích, tôi đã viết về Người Tù Chú Tư Cầu Lê Xuyên, Người Tù Trí Siêu Lê Mạnh Thát. Từ ấy đến nay thời gian đã qua 13 năm, Chú Tư Cầu đã chết, nay — có tin — Trí Siêu Lê Mạnh Thát đã hoàn tục.

Mời quí vị đọc bài viết của Ông Nguyễn Châu về Sư Ông Lê Mạnh Thát, bài này tôi tìm được trên Web. Tôi trích bài, không đăng nguyên văn:

Người viết Nguyễn Châu:

Tri SieuTháng 10, năm 1988, Cựu Đại Đức Thích Nguyên Tánh, thế danh là Phạm Công Thiện, viết một bài nhan đề “Hai Vị Thiền Sư” với nội dung tán tụng Lê Mạnh Thát và Tuệ Sĩ, đồng thời cũng để tự giới thiệu thân thế và sự nghiệp của bản thân Phạm Công Thiện, ông là Đại Đức Thích Nguyên Tánh, ông đã hoàn tục ngay sau 30-4-1975, định cư tại Úc, con gái đầu của ông năm nay trên 40 tuổi.

Phạm Công Thiện viết:

Tôi được may mắn quen biết Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát khi hai vị còn rất trẻ, dưới hai mươi tuổi. Bây giờ cả hai vị đã được 45 tuổi (cả hai đều sinh năm 1943. Lúc tôi quen biết hai vị thì hai vị là những chú tiểu ở chùa; bây giờ thì hai vị đã trở thành hai vị Thiền sư lỗi lạc và lại cũng là Anh Hùng Dân Tộc của Lịch Sử Việt Nam hiện đại. Tại sao gọi là “Anh Hùng Dân Tộc”? Rất dễ nhận thấy, mà cụ thể nhất là cái án tử hình về tội “phản cách mạng và bạo động có vũ khí lật đổ chế độ”. Nhưng tại sao gọi Lê Mạnh Thát và Tuệ Sỹ là “hai vị Thiền sư lỗi lạc nhất, thông minh nhất, uyên bác nhất, trong sạch nhất của Việt nam hiện nay? “

Ba anh em chúng tôi đều xuất thân từ Viện Phật Học miền Trung mà vị cha già của chúng tôi Hòa Thượng Trí Thủ, người đã bị Cộng sản Hà Nội thủ tiêu ngay lập tức sau khi Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát bị bắt giam vào ngày 1 tháng 4 năm 1984, vì “tội tán thành, ủng hộ, che chở, đùm bọc hành động phản cách mạng, lật đổ chế độ Cộng sản“.

Ông Nguyễn Châu viết:

Phạm Công Thiện tuổi Tân Tị, 1941 — “Ngày Sinh của Rắn”, viết bài này sau khi các Đại Ðức Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát và Ni sư Trí Hải bị nhà cầm quyền Hà Nội buộc tội “âm mưu lật đổ chính quyền”. Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát bị kết án tử hình, Ni sư Trí Hải 20 năm tù giam.

Theo Phạm Công Thiện thì “Thực sự từ những năm 1966 cho đến 1970, Lê Mạnh Thát du học tại Hoa Kỳ, ban tiến sĩ tại Viện Đại Học Wisconsin, Madison, hình như mãi đến năm 1973 mới về Đại Học Vạn Hạnh”, nhưng không cho biết là học Tiến sĩ ngành nào.

Viện Đại Học Wisconsin-Madison là một Viện Đại Học danh tiếng của Hoa Kỳ, có rất nhiều người xuất thân từ Đại Học này được Giải Nobel. Tôi đã tìm vào danh sách các Tiến sĩ (Ph.D.) của Viện Đại Học Wisconsin-Madison, nhưng không thấy tên Lê Mạnh Thát và cũng chẳng thấy tên của Luận án Tiến sĩ, tức là đề tài nghiên cứu, của Lê Mạnh Thát. Thế mà nhà báo Hoàng Hải Vân của báo Thanh Niên (trong nước) đã viết trên báo Thanh Niên:

“Thượng Tọa Thích Trí Siêu là một nhà tu hành xuất gia từ bé, ông không chỉ là một thiền sư, mà còn là nhà khoa học có nhiều bằng tiến sĩ, thông thạo hơn 15 ngôn ngữ – Anh, Pháp, Nga, Đức, Nhật, Trung Quốc, Ấn Độ, Do Thái, Hy Lạp, Ả Rập, Tây Tạng, chữ Phạn, chữ Hán Cổ.., ông còn là một người Việt Nam “nguyên chất” với tất cả lòng tự trọng tự hào về dân tộc mình, thể hiện một cách lạ lùng ngoạn mục ở tất cả các công trình khoa học của ông. Với những khám phá của ông, chúng ta có đủ tư liệu để dựng lại lịch sử vẻ vang của dân tộc ta từ hai ngàn năm trước…

“Là một nhà tu hành xuất gia từ bé, nhưng Thượng Tọa Thích Trí Siêu, tức Giáo sư Tiến sĩ Lê Mạnh Thát, vẫn để tóc. Thú thật là quá tò mò về chuyện đó, tôi hỏi ông vì sao ông để tóc. Ông cười phá lên, chỉ vào bức ảnh Đức Bồ Đề Đạt Ma: “Ông ấy có cạo đầu đâu! Tôi còn thua ông ấy một bộ râu”. Tôi ngộ ra rất nhiều điều trong tiếng cười của ông.

“Tôi đã gặp ông nhiều lần, trước hết là để viết bài về Đại lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc (VESAK) được tổ chức tại Việt Nam sắp tới mà ông là Chủ Tịch Ủy ban Quốc tế (IOC) đồng thời là Tổng thư ký Ủy ban điều phối quốc gia Đại Lễ này. Tôi cũng đã đọc nhiều sách ông viết. Nhưng với trình độ nông cạn của tôi, hiểu về con người cùng sở học mênh mông vi diệu của vị cao tăng này thật không dễ chút nào.”

Nguyễn Châu viết tiếp:

Những lời tâng bốc mê muội, ngu dốt của nhà báo Hoàng Hải Vân trên báo Thanh Niên đã làm cho giới học giả và nhiều nhà nghiên cứu tại Việt Nam nhẩy thót lên. Nhất là khi cái anh nhà báo “với trình độ nông cạn” này bị lóa mắt trước cái mà anh ta gọi là “sở học mênh mông vi diệu của vị cao tăng” Lê Mạnh Thát trong tham vọng “dựng lại lịch sử vẻ vang của dân tộc ta từ hai ngàn năm trước.”

Qua loạt bài báo tâng bốc Lê Mạnh Thát, cái dốt của Hoàng Hải Vân (báo Thanh Niên) đã lòi hết ra và “thói nói trạng” — một bẩm tính của phong thủy Quảng Trị — nơi Lê Mạnh Thát ra đời, cũng lộ nguyên hình.

Trước hết là cái dốt của nhà báo Hoàng Hải Vân về hệ thống bằng cấp. Hoàng Hải Vân mù tịt, không biết tiến sĩ là cái bằng gì, làm thế nào để có được bằng tiến sĩ. Ông Lê Mạnh Thát “có nhiều bằng tiến sĩ”. Nhiều là bao nhiêu? Tiến sĩ là một học vị được các trường Đại Học cấp cho những sinh viên, những nhà nghiên cứu đã bảo vệ thành công luận án của mình trước Hội Đồng Giám Khảo. Hầu hết các luận án tiến sĩ đúng nghĩa đều phải đưa ra một khám phá hoặc một phát minh mới về khoa học, văn chương, hoặc triết lý. Không có khám phá mới thì không thể gọi là luận án tiến sĩ. Trường hợp Lê Mạnh Thát, có lẽ ông đã có bằng Master. Vào thập niên 1970, tại Việt Nam khi có nhiều người xuất thân từ hệ thống giáo dục Hoa Kỳ về nước, Bộ Giáo Dục đã đề nghị xem bằng Master của Mỹ tương đương với bằng Tiến sĩ (Docteur — Doctorat trong hệ thống giáo dục Pháp). Có lẽ vì đó mà người ta tôn Lê Mạnh Thát là Tiến sĩ, chứ thực sự Lê Mạnh Thát chưa có bằng Ph. D. (Philosophy Doctor) của Mỹ. Thông thường, sau khi trình luận án tiến sĩ và được chấm đậu, luận án này được in ra và lưu trữ ở thư khố Đại Học, nhiều tiến sĩ đã in luận án của mình thành sách. Điều này không xẩy ra đối với Lê Mạnh Thát. Ông Thát không thể có nhiều bằng tiến sĩ như Hoàng Hải Vân tâng bốc.

– Ông Lê Mạnh Thát “thông thạo hơn 15 ngôn ngữ”, lời tâng bốc này thì thật là ghê gớm, nó có thể làm cho người nghe “ngất xỉu”.

Thứ ba, nhà báo Hoàng Hải Vân cũng cho thấy sự yếu kém của ông trong nghiệp vụ thông tin: Ông phải biết rằng “Thượng Toạ Trí Siêu đã hoàn tục”, nay chỉ có người đàn ông tên là Lê Mạnh Thát, một người không bình thường: Lê Mạnh Thát, sau khi được Cộng sản ân xá khỏi án tử hình và các thứ án khác, ông đã hoàn tục, và đến ngày 10 tháng 11 năm 2007, Lê Mạnh Thát được báo chí Cộng sản Việt Nam tôn lên làm Chủ Tịch Ủy Ban Tổ Chức Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc “VESAK” tại Việt Nam, đồng thời là Tổng Thư Ký Ủy Ban Điều Phối Quốc Gia của đại lễ này.

Tuy biết Lê Mạnh Thát đã hoàn tục, đang sống đời một cư sĩ, nhưng Cộng sản Việt Nam vẫn lập lờ đánh lận thế giới với cái “tít lớn” trên báo “Thượng Tọa Giáo Sư Tiến Sĩ Lê Mạnh Thát”. Tinh thần “vô liêm sỉ” và “vô úy” — không thẹn, không sợ ai — đã làm Lê Mạnh Thát sốt sắng nhận danh vị. Thượng Tọa Thích Hoàn Tục Lê Mạnh Thát đã họp báo và lấy làm vinh dự lắm với cái chức vị được Cộng sản phong cho.

Một thượng tọa không có Pháp danh, nhưng lại có nhiều tham vọng thế tục, được nhà cầm quyền Hà Nội nhử miếng mồi “xây dựng Đại Học Khuôn Việt” tại Sài Gòn, trị giá 40 triệu Mỹ kim, mà cái chức Viện Trưởng thì Lê Mạnh Thát tưởng như đã nắm chắc trong tay. Do đó, Lê Mạnh Thát mở miệng ra là nói tốt cho chính quyền, ca tụng Nhà Nước Cộng Sản, nịnh bợ Hồ Chí Minh.

Lê Mạnh Thát nói với báo Thanh Niên: “Sau ngày độc lập, cụ Hồ Chí Minh rất chính xác khi lấy tên Hùng Vương đặt cho con đường chính giữa thủ đô Hà Nội, ngang qua Hội trường Ba Đình. Đó là điều hết sức có ý nghĩa.”

Cựu tử tù về tội âm mưu lật đổ chế độ Cộng sản, Lê Mạnh Thát đã thành một tên nịnh thần. Vừa nịnh cộng sản vừa nói sảng “Giữa lúc người Mỹ tuyên bố đưa Việt Nam về thời đại đồ đá, thì Việt Nam lại có một cuộc khảo sát lớn về thời đại Hùng Vương do chính Thủ Tướng Phạm Văn Đồng chỉ đạo. Giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ, chúng ta đã thực hiện 4 tập sách về thời đại Hùng Vương. Đó là một cuộc nghiên cứu nghiêm túc nhất từ trước tới nay…” (nguyên văn).

Được bọn Cộng sản cho làm Chủ tịch Ủy Ban Tổ Chức Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc “VESAK”, Lê Mạnh Thát đã “thừa thắng xông lên,” đả phá các nhà viết sử Việt Nam từ xưa tới nay, đòi viết lại lịch sử theo cuốn sách có tên là “Lục Độ Tập Kinh” mà ông ta cho là “một nguồn tài liệu cơ bản để tìm hiểu lịch sử dân tộc Việt Nam“. Lê Mạnh Thát đã tự cho mình là uyên bác lỗi lạc nhất đời. Khi được Hoàng Hải Vân bốc: “Nói như vậy có nghĩa là để đối chiếu chỉ hai chữ “trung tâm” thầy đã phải đọc hết tất cả kinh sách của Trung Quốc trong 3 thế kỷ?” Lê Mạnh Thát đáp ngay “Đúng vậy. Không đọc hết thì làm sao mà khảo sát, đối chiếu được!”

Cuốn “Lục Độ Tập Kinh” mà Lê Mạnh Thát đã đọc và xem như bửu bối của sự nghiệp nghiên cứu của ông, viết bằng chữ Hán. Nhưng ông Lê Mạnh Thát nói “Căn cứ vào những “tàn dư” của ngữ vựng, ngữ pháp và cú pháp tiếng Việt, chỉ có thể giải thích là tập kinh đó đã được dịch ra chữ Hán từ một nguyên bản tiếng Việt.”

Đây là một hoang tưởng, tương tự như tại Mỹ hiện nay có một số người đang tìm cách chứng minh là Việt Nam đã có chữ viết, có văn tự từ ngàn xưa, và ngôn ngữ Việt là khởi đầu của ngôn ngữ nhân loại. Có người đã đưa ra “bằng chứng” là “Chúa Jesus đã nói tiếng Việt khi bị đóng đinh trên Thập Tự giá!” (Bác sĩ Nguyễn Xuân Quang).

Căn cứ vào “Lục Độ Tập Kinh”, Lê Mạnh Thát đưa ra nhiều luận chứng thiếu nền tảng khoa học về lịch sử, nhưng lại tự cho là duy nhất đúng, còn tất cả tài liệu khác đều sai. Lê Mạnh Thát nói về sử gia Ngô Sĩ Liên:

“Bộ Việt Luật còn đó. Bài Việt Ca còn đó. Truyện trăm trứng còn đó… Thế mà cứ nhắm mắt nói càn nước ta là nước văn hiến từ Sỹ Vương. Thật khốn nạn hết chỗ nói!”

Về ông Lê Quý Đôn và những bài thơ trong Kiến Văn Tiểu Lục, Lê Mạnh Thát tìm thấy một vài bài không đúng tên tác giả, nhân đó đã nói với Hoàng Hải Vân rằng “Ông Lê Quý Đôn mà cũng lôi thôi quá!”.

Qua những hành trạng và ngôn ngữ trên đây, “chúng sanh tính” của Lê Mạnh Thát đã lộ ra hết. Cái “ngã mạn” trong Lê Mạnh Thát đã biến ông thành một kẻ cuồng ngôn, loạn ngữ.

Lê Mạnh Thát đọc và nghiên cứu Lục Độ Tập Kinh, nhưng lại quên câu “Nhất niệm tâm sân khởi, bát vạn chướng môn khai“. Thật rất nguy hiểm cho một người ở tuổi gần “thất thập” mà vẫn con bị “huyễn hoặc” bởi “hư danh”.

NGUYỄN-CHÂU

Tôi — CT Hà Đông — viết thêm:

* Không có bằng chứng cũng không có tin đồn là bọn Công An Thành Hồ “giết” Hoà Thượng Pháp Chủ Thích Trí Thủ. Buổi sáng Hoà Thượng được mời tới Trụ Sở Mặt Trận Tổ Quốc. Tại đây, Hoà Thượng được bọn công an mời nghe cuộn băng thu tiếng nói của một tăng sinh bị bắt từ 3 năm nay về tội gia nhập Tổ Chức Phản Loạn. Tăng sinh này khai 3 người ở trong ban Lãnh Đạo Tổ Chức là Trí Siêu Lê Mạnh Thát, Tuệ Sĩ Phạm Văn Thương và Ni cô Thích Trí Hải. Trong lúc HT Trí Thủ ở Trụ Sở Mặt Trận Tổ Quốc, bọn Công An Thành Hồ vào Chuà Già Lam, bắt Trí Siêu, Tuệ Sĩ, lên một cảnh chuà mới lập ở Hố Nai bắt Ni cô Trí Hải. Khi trở về Chuà Gia Lam, nghe tin báo Công An đã bắt Trí Siêu, Tuệ Sĩ, Hoà Thượng Trí Thủ ứa nước mắt. Bẩy ngày sau Hoà Thượng từ trần.

Năm 1988, bọn Toà Án xử Tổ Chức Già Lam: Trí Siêu, Tuệ Sĩ bị án từ hình, nhiều người bị án 20 năm, 15 năm, Thuợng Toạ Thích Đức Nhuận bị án tù 10 năm, Ni cô Trí Hải án 4 năm tù.

Khi xử án bọn Toà Án Thành Hồ biết thế nào cũng có chuyện đòi giảm án cho các can phạm nên chúng chơi đòn “giơ cao, đánh khẽ”; chúng phang án tử hình, 45 ngày sau đưa ra xử lại, giảm xuống án tù khổ sai 20 năm. Trí Siêu, Tuệ Sĩ ở tù 14 năm mới được về. Người tù 20 năm nào cũng chỉ phải ở tù tối đa 14, 15 năm. Tổ chức Già Lam mua súng, định lập chiến khu, làm bạo động, không có Tổ Chức Nhân Quyền, Dân Chủ, Liên Hiệp Quốc nào bảo vệ được.

Năm 1988, trong Phòng Giam Số 10, Khu ED, Nhà Tù Chí Hoà, Người Tù Lê Mạnh Thát nói:

Sì-ta-lin nó cho bọn tay sai viết láo Lịch Sử Đảng Cộng Sản Liên Xô. Vậy mà cũng cong lưng ngồi dịch. Chí Minh cái gì, Chí Ngu thì có.

Đến đây tạm ngừng 4 Món Ăn Chơi.

Advertisements

One Response

  1. Lê Mạnh Thát, The Philosophy of Vasubandhu, Ph.D. dissertation . University of Wisconsin – Madison, 1974, p.71.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: