• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Mõm Chó, Ruồi Bâu

Hôm nay, Ngày 1 Tháng 11, 2008, mời quí vị đọc thêm một đoạn trong Hồi Ký của Người Viết Nguyễn đăng Mạnh ở Hà Nội.

Hồi Ký Nguyễn đăng Mạnh, đoạn viết về Dương Thu Hương:

Dương Thu Hương là một phụ nữ có tính cách rất dữ và ngang tàng.Trong một cuộc họp văn nghệ sĩ để nghe Hoàng Tùng nói chuyện, ở Câu Lạc Bộ Báo Chí. Có lẽ nghe chán quá, nhiều người bỏ xuống tầng dưới giải khát. Giữa chỗ đông người, Dương Thu Hương nói lớn:

– Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thày tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao.

Duong Thu HuongHồi chị viết xong “Bên kia bờ ảo vọng“, đưa đến Nhà Xuất bản Lao Động. Lúc ấy Ma Văn Kháng làm giám đốc. Kháng ngại không dám in, có lẽ vì sợ đụng đến Nguyễn Đình Thi. Chị đưa tác phẩm sang Nhà Xuất bản Phụ nữ và được nhận xuất bản. Trên đường về, tình cờ chị gặp Ma Văn Kháng ở giữa đường, chị gọi Kháng ngừng xe lại, nói lớn:

– Này thằng mặt dày kia, sách của tao được in rồi.

Có lần chị kể ông Đỗ Mười sai thư ký đến nhà mời chị đến gặp ông. Chị trả lời :

– Ông Đỗ Mười hay Đỗ Mười Một muốn gặp tôi thì đến đây mà gặp.

Tôi và Dương Thu Hương có những cuộc dong chơi có thể gọi là những cuộc “bát phố” Hà Nội rất thú vị. Từ đường Ngô Thì Nhậm, chị rủ tôi đi bộ — Dương Thu Hương rất cảnh giác, không đi xe đạp, không đi xe máy, sợ bị thủ tiêu — lang thang từ phố này sang phố khác. Thỉnh thoảng chị lại chỉ nhà này, nhà nọ, hỏi tôi:

– Anh có biết nhà ai đây không?

Tôi không biết. Chị nói:

– Nhà Cớm đấy!

Theo chị, Trần Quốc Vượng, Phạm Hoàng Gia đều là “Cớm”.

Đi mãi, mỏi chân, chúng tôi vào ăn ở một cái quán. Ăn xong, tôi rủ Dương Thu Hương đến nhà Văn Tâm chơi. Văn Tâm gần đấy. Hương nói:

– Văn Tâm là thằng khốn nan, tôi không đến!

Tôi ngạc nhiên nói, Văn Tâm cũng là người tử tế.

Chị nói:

– Thôi được, đã là bạn của anh thì đến cũng được.

Văn Tâm hôm ấy hơi mệt, vào thấy đang nằm trên giường. Vợ chồng Văn Tâm thấy Dương Thu Hương đến thì cảm động lắm, vội vàng tiếp đón niềm nở. Nhìn thấy bức tranh Lưu Công Nhân vẽ Văn Tâm treo trên tường, tôi nói:

– Tranh của Lưu Công Nhân.

Dương Thu Hương nói:

– Lưu Công Nhân là thằng khốn nạn! Từ Đà Lạt, nó dám viết thư gọi tôi: “Em vào đây với anh!” Thằng khốn nạn!

Bỗng Dương Thu Hương chỉ mặt Văn Tâm nói:

– Anh là thằng khốn nạn!

Văn Tâm ớ người, không hiểu sao. Dương Thu Hương nói:

– Anh làm thầy dùi phá đám cuộc tình của Cao Xuân Hạo và Phương Quỳnh.

Lúc này Dương Thu Hương còn chơi thân với Phương Quỳnh.

Văn Tâm phân trần: Anh không can thiệp gì đến cuộc tình ấy. Anh còn cho đấy là mối tình đầu tiên của Cao Xuân Hạo. Chẳng qua là vợ Hạo trong Nam doạ sẽ thuê bọn voi xanh, voi đỏ đến phá tan nhà Phương Quỳnh, vì thế họ phải chia tay.

Dương Thu Hương không nói gì nữa. Đấy khẩu khí của Dương Thu Hương là như vậy. Thế mà khi đến nhà tôi, vợ tôi thấy chị có vẻ rất hiền, cười rất tươi.

Hồi ấy tôi viết bài “Những phiên toà của Dương Thu Hương,” (1986) là muốn diễn tả cái chất văn quyết liệt ấy. Chất văn này mà được phát huy trong thể văn bút chiến, tranh luận thì phải biết! Sau này quả là chị đã trở thành ngòi bút chính luận rất sắc sảo. Sắc sảo hơn văn tiểu thuyết. Chính Dương Thu Hương cũng không đánh giá cao văn tiểu thuyết của mình. Có lần chị nói với tôi:

– Văn của em là văn cải lương, anh đọc làm gì!.

Hồi Dương Thu Hương mới ở tù ra, tôi tình cờ gặp chị ở quán cà phê vỉa hè chỗ 51Trần Hưng Đạo. Chị ngồi với một nữ trung uý công an rất xinh. Dương Thu Hương là nữ mà lại mê những cô gái đẹp.

Dương Thu Hương thích nói năng kiểu dân dã, kể cả nói tục. Thích giọng đời. Không thích giọng văn chương.

Dương Thu Hương tuyên bố thoải mái:

– Tôi là con đàn bà lại đực. Nguyễn Khải là thằng đàn ông lại cái.

Chị thích chơi với bạn trai nhưng rất ghét những thằng cứ muốn chuyển sang tình yêu nam nữ, như Lê Đạt, Trần Đĩnh. Khi nhận thấy có biểu hiện như thế, lập tức chị đuổi luôn.

Một người sắc sảo và luôn cảnh giác như thế mà đã nhiều phen bị lừa… Chẳng hạn chuyện làm nhà, làm cửa gì đấy với Lam Luyến, hay chuyện chị mua phải thuốc bổ rởm, làm bằng thuốc tăng cân cho Lợn, uống vào chị bị phù và lở loét khắp người.

Tóm lại Dương Thu Hương là người đàn bà giầu nam tính, ăn nói ngổ ngáo, nhưng thực chất vẫn là một phụ nữ giầu tình cảm và luôn có mặc cảm của một cô gái trong xã hội Việt Nam với những thành kiến, những định kiến về người phụ nữ. Ăn nói tạo tợn dữ dội, bốp chát, ngang tàng là một cách để che dấu sự mềm yếu của nữ tính và để đối phó với những định kiến xã hội. Cho nên chị mới phải “tự thiến.” Chị phải uống thuốc diệt dục.

Ở đời có ba điều con người dễ mắc phải và dễ bị lợi dụng, bị vu khống là: “Danh, Lợi, Tình dục.” Danh, Lợi, DT Hương không thèm, nhưng Tình dục thì chị phải “tự thiến”.

Dương Thu Hương đã từng có lúc chỉ còn chờ được khiêng vào Nhà Xác, chị uống quá liều aspirine, bị chảy máu dạ dầy; hai lần chị uống thuốc tự tử. Lấy phải thằng chồng vũ phu, nhiều lần bị nó đánh có thương tích. Nguyễn Văn Hạnh kể có lần Dương Thu Hương dùng mưu trả thù: lừa chồng chui đầu vào gầm giường nhặt hộ cái gì đó, lấy gậy quật thật lực.

Dương Thu Hương không dấu tôi chuyện gì. Chị kể chị lấy phải một thằng chồng thô bỉ mà mãi không bỏ được. Ông bố chị là một sĩ quan quân đội rất phong kiến, ông không cho con gái bỏ chồng. Ông bắt cô con phải kiểm điểm chỉnh huấn theo kiểu Tầu ông học được ở Quế Lâm. Con gái lớn mà bắt đứng úp mặt vào tường, suy nghĩ hối lỗi.

Mãi sau ông cụ mới biết thằng rể là thằng đểu. Mười bốn năm sống với nó, còn gì là đời con gái!

Có lần Nguyễn Tuân mời Dương Thu Hương đến nhà chơi. Chị từ chối, vì thấy ông ấy kiêu ngạo quá. Nguyễn Tuân nhắc lại lời mời. Chị nói: Cháu chè, thuốc, rượu, chả biết thưởng thức, đến gặp ông làm gì.

Dương Thu Hương đặc biệt căm ghét bọn trí thức hèn nhát, trí thức quý tộc đi Volga mà hèn. Căm ghét khái niệm “đi thực tế”. Bọn quan lại đi ô-tô, xa thực tế mới cần đi thực tế. Còn nhà văn sống với thực tế cả đời, cần gì phải đi thực tế!

Sau khi đi tù về, Dương Thu Hương ở một căn hộ trong một chung cư ở Trung Tự (A8, B17). Sống một mình. Hai con có chồng có vợ, trưởng thành cả rồi. Chị hay mời tôi với Hoàng Ngọc Hiến, gần đây thêm Nguyễn Thị Bình, đi ăn, khi ở nhà hàng Phú Gia, khi ở nhà hàng Vân Nam, thường vào dịp đầu xuân hay sau một chuyến đi nước ngoài về. Chị không muốn có quan hệ với bạn mới, sợ liên luỵ đến người ta.

Gần đây, Dương Thu Hương luôn tự nhận mình là “giặc”, và là một người đàn bà nhà quê, răng đen, mắt toét, mặc váy. Chị nói, dân tộc Việt Nam thực ra là một dân tộc nông dân. Chị thích văng tục vì đấy là ngôn ngữ nông dân. Phải nói bằng ngôn ngữ nông dân mới diễn đạt được đích đáng mọi sự thật.

Nhưng Dương Thu Hương là người rất công bằng. Có lần chị được mời sang Pháp. Một đám Việt kiều ở một tỉnh nào đó mời chị đến nói chuyện. Bọn này muốn chị mạt sát Hồ Chí Minh. Nhưng chị vẫn đánh giá Hồ Chí Minh, dù sao cũng là một nhân vật vĩ đại. Thế là chúng tức tối, có thằng đến khách sạn doạ đánh chị. Dân Việt Nam là thế, hay bè phái. Mà bè phái thì bất chấp chân lý, bất chấp lẽ phải.

Hồi ấy nhiều người cứ tưởng Dương Thu Hương ở lại Pháp không về.

Thực ra đúng thời hạn, chị về ngay. Gần đây, chị lại sang Pháp. Lần này chị chủ trương ở lại Pháp. Ở trong nước, bị quấy nhiễu quá, chị không làm việc được. Có hồi người ta cắt cả điện thoại của chị.

Viết truyện, Dương Thu Hương thường hay luận về vấn đề hạnh phúc của những cô gái trẻ. Những cô gái hợm hĩnh và lãng mạn, chẳng hiểu tình yêu và hạnh phúc là gì, mà cứ chạy theo những tình yêu mơ mộng và huyền hoặc, để cuối cùng đánh rơi mất tình yêu và hạnh phúc thực của mình. Dương Thu Hương từng luận về hạnh phúc như một người đầy trải nghiệm: Tình yêu như quân xúc sắc. Cần thì không đến. Không cần lại đến. Nhưng nó đến mà đánh rơi nó, đánh mất nó như chơi. Hạnh phúc phải do chính mình quyết định.

Không rõ Dương Thu Hương tự thấy đời mình thế nào, theo tôi, chị chưa bao giờ có hạnh phúc. Đời người đàn bà như thế là khổ lắm.

Tôi thật sự khâm phục Dương Thu Hương. Cảm phục sự dũng cảm của chị — sự dũng cảm đã phải trả giá rất đắt: một người yêu đời, rất cần tình bạn và sự cảm thông, mà phải sống cô độc, một mình chống chọi với cả một Nhà nước.

Tôi cũng thật sự thương Dương Thu Hương, một người đàn bà như thế là khổ lắm. Hiện nay Dương Thu Hương đang ở Pháp. Nghe nói tiểu thuyết “Chốn vắng” của chị được dịch và “Những thiên đường mù” sắp được chuyển thành kịch bản phim.

Ngưng bài Nguyễn Đăng Mạnh.

Tran Khai Thanh ThuyTôi — Công Tử Hà Đông — đăng lại đoạn hồi ký Người viết Nguyễn Đăng Mạnh ở Hà Nội viết về Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương, người nổi tiếng là nhân vật Số 1 chửi bới bọn Cộng Đầu Xỏ ở Hà Nội mấy năm trước đây, để quí vị thấy cảnh văn nghệ sĩ Xã Hội Chủ Nghiã chửi nhau đểu giả đến như thế nào. Quí vị thấy với Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương, tất cả những anh văn nghệ sĩ Hà Nội đều là “thằng khốn nạn, thằng đểu.”

Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương từng viết: “Mặt anh Tướng Công An Dương Thông như bộ phận sinh dục của loài ngựa“. Bà từng viết: “Tôi ở lại Paris làm gì? Tôi về Hà Nội để iả lên mặt bọn cầm quyền.”

Nói dzậy nhưng rồi bà ở lại Paris. Từ đó tên tuổi bà mờ nhạt đi, sau đó bà có viết vài bài ngắn, nhưng không có gì đáng kể.

Tuy chửi bới nặng lời bọn Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, bà Dương Thu Hương vẫn kính trong Bác Hồ.

Bà Dương bỏ Hà Nội, Thăng Long trăm năm Văn — Súc — Vật nổi lên bà Trần Khải Thanh Thủy. Bà Trần đi xa hơn Bà Dương, bà Trần phang cả Bác Hồ trăm kính, ngàn yêu, bà Trần gọi Bác Hồ Cha Già Dân Tộc của bọn Cộng Việt là “Cha Già Dzâm Tặc“. Vì bị bọn Công An Cộng lẵng nhẵng bám đít mỗi khi bà đi ra đường, bà Trần tả:

Mõm chó tới đâu, ruồi bâu tới đó.

Mõm chó” của bà TK Thanh Thủy là cái “mõm chó” trong Ca Dzao:

Sáng trăng suông em tưởng tối trời,
Em ngồi Em để cái Sự Đời Em ra.
Sự Đời như cái Lá Đa,
Đen như Mõm Chó, chém cha Sự Đời!

Thi sĩ Rừng Phong bèn có Thơ:

Hết Dương thồn lại đến Trần!
Thương cho bọn Cộng môn lần Trần, Dương!

Advertisements

4 Responses

  1. Anh không hiểu hết các bài “nghiệp vụ” của công an cộng sản đâu. Tôi sinh ra và lớn lên trong chế độ công sản, rồi lại phải phuc vụ cho chế độ CS, nên rất hiểu rõ các bài “nghiệp vụ” của công an cs. một người bình thường thậm trí cả cán bộ trong ngành công an mà chỉ cần có tư tưởng chống đối lại thôi cũng đủ no đòn rồi, tôi xin nhắc lại : Chỉ cần có tư tưởng thôi. Huống chi D.T.Huong chửi lại chế độ như vậy mà được nhận Visa đi Pháp cả là một truyện hoang đường của công an cs ban cho.

    Chúc Anh chị mạnh khoẻ và anh có nhiều bài viêt hay

    Ông kẹ,
    Hà Nội

  2. Hì hì …

    Bạn hiền ở trên nói về vấn đề tế nhị mà lại để tên thật email thật là có ý gì? Mình tạm thời che lại để tránh việc phiền phức cho bạn nhe.

    — Bắc

  3. Tụi bắc vẹm nó khôn ranh lắm nhưng củng có kẻ hở . Với bọn bắc vẹm , khôn củng chết , dại củng chết chỉ có biết là sống thôi . Mỗi tên cán bộ phải biết chọn ô dù để che , chọn thầy để sủa ăng ẳng cho đúng lúc .
    Theo tôi , bà DTH sống được là vì bà biết được cái ” sinh tử phù ” , cái chìa khóa về 1 tội ác nào đó của 1 cán bộ cấp trung ương của chúng , nên chúng không dám hạ thủ thẳng tay , thủ tiêu không được vì cái chìa khóa mở hủ mắm thối đó bà đã để ở Páris và nếu bà chết ở Hà Nội thì chỉ hôm sau là cái hũ mắm của cán bộ đó sẽ được cả nước vinh quang thưởng thức một cách rất ấn tượng hoành tráng . Chuyện bà được sống và có vísa đi Pháp là một sự đổi chác trong sáng đời đời bền vững của 2 đối tác ” hữu nghị ” môi hở răng rụng đó mà .

  4. Cám ơn anh Bắc đã nhắc nhở vì tôi vẫn còn đang sống chung với lũ…
    Chúc anh bacthan va anh Hoang Hải Thuỷ trân cứng đá mền ở mọi lúc muôn nơi. luôn mong các bài viết ở nơi anh.
    ông kẹ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: