• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Cuối Cùng Cho Một Đá Bát

Bài viết Đá Bát Phét Lác đăng lên, có một số quí vị độc giả gửi điện thư về góp ý. Tôi sao y bổn chính một số những điện thư ấy.

Điện thư của các vị:

* Chu, November 3, 2008: Hồi mới lớn gần như không có bản nhạc nào của TCS mà tôi không biết, mà tôi không phập phừng dăm ba hợp âm guitar. Bây giờ có trí khôn sao tôi chán cái nhà anh nhạc sĩ đá bát này quá. Thỉnh thoảng từ vô thức tôi vẫn hát hay huýt sáo một câu nhạc nào đó của anh ta, nhưng thường thì chỉ trong khoảnh khắc, tôi tỉnh lại và lầm bầm chửi thề. Nói “xướng ca vô loài” thì không đúng, lại đụng chạm nhiều người. Nhưng với anh TCS này thì hỡi ơi, biết nói làm sao! Một người có tài nhưng tư cách xoàng quá.

* TBui, November 3, 2008: Nhạc của Trịnh công Sơn chỉ có vài bản đầu nghe được, sau đó bài nào cũng như bài nào, giống tiểu thuyết Quỳnh Giao. Lúc còn trẻ, tôi cũng có lúc thấy thích nhạc TCS nhưng sau đó thấy nhạc lời lẽ sao mà phản chiến qúa; trong lúc anh, em, chú, bác tôi đang trong Quân đội đem xương máu ra ngăn chặn Viêt Cộng, thì anh chàng TCSơn trốn lính, rồi chui lủi trong giới sinh viên cùng cái chị KL hát hò phản chiến. Chúng tôi thời đó là sinh viên đã biết nhóm này là VC nằm vùng rồi mà không biết sao chính quyền Việt Nam Cộng Hòa không bắt họ.

Thỉnh thoảng tự vô thức tôi vẫn hát hay huýt sáo một câu nào đó của ông ta, nhưng thường thì chỉ trong khoảnh khắc, tôi tỉnh lại và… lầm bầm chửi thề. Nói ‘xướng ca vô loài’ thì rõ ràng không đúng, đụng chạm tới nhiều người. Nhưng với ông này thì hỡi ơi biết nói làm sao? Một người có tài nhưng tư cách xoàng quá.”

Tôi rất tâm đắc ý này của bạn Chu, bây giờ nhạc của anh TCS không có trong list nhạc của tôi, tôi có bao nhiêu nhạc hay của các nhạc sĩ tài hoa và tư cách, cần gì đến TC Sơn.

* Chu, November 4, 2008: Chờ mãi chưa thấy ông CTHĐ viết tiếp dzụ Trịnh Công Sơn. Ông không viết ra thì những người lớn lên sau 75 như tôi khó mà biết được sự thật. Trong khi chờ đợi, tôi ý kiến ý cò tiếp: Tôi không quá ghét những người phản chiến, ngay cả những người chống chính quyền Miền Nam, vì nếu họ thấy việc họ làm là đúng, thì họ cứ làm. Xã hội dân chủ, tự do phải chấp nhận việc có những người muốn thay đổi chính thể. Tôi chỉ ghét những anh lật lọng tráo trở, vô ơn như cái nhà anh Trịnh Công Sơn này.

Trước 1975, tuy đang chiến tranh khốc liệt, người Quốc Gia VNCH vẫn tha hồ hát nhạc Trịnh công Sơn. Sau 1975 như lời anh ta kể, anh ta đói, tên Đầu Xỏ Cộng Võ văn Kiệt nó cho anh cốc rượu, anh hát cho riêng vợ chồng nó nghe trong xó nhà nó. Thử hỏi anh ra quán cóc đầu đường cầm đờn hát bài đó xem thằng công an khu vực nó có tát anh vêu mồm lên không? Vậy mà anh viết, anh chê chế độ Miền Nam không ra gì. Anh chửi cái xã hội đã cho anh tự do sáng tác, cho anh phổ biến cả trăm bài nhạc, đưa anh lên đài danh vọng. Thật là nhảm nhí, “phi ní lô đia”!

Tôi nghĩ không phải vô tình mà bây giờ tụi nó hay bầy trò “Hát nhạc Trịnh“. Bắc cầu, gợi nhớ quê xưa, dụ khị về du lịch. Nhạc tình mấy anh Cộng sản chán lắm, chỉ cỡ “Bằng lòng đi em, về với quê anh…”, hoặc “Quê hương là chùm khế ngọt…”, hoặc “Con chim đa đa ngậm hoài không nhả ra“. Đại khái là nhạc mồng gà hoa khế. Nghe nhạc Trịnh có vẻ đàng hoàng hơn.

* NM, November 4, 2008: “Những bài ca của Trịnh Đá Bát có tính cách phản chiến không?” Ông CTHĐ cứ sài hoài cái kiểu “đón coi hồi sau sẽ rõ” nhưng cứ hưỡn huỡn rồi quên luôn. NM đóng góp một ý kiến: Phản chiến kiểu TCS là phản chiến một chiều, miệng kêu gào “người chết hai lần” nhưng im lặng trước những trái đạn pháo kích ban ngày ban mặt của CS nã vào trường tiểu học Cai Lậy. Đây là loại “phản chiến có chọn lựa” hay “phản chiến nửa muà.” Mà ngộ thiệt, sao mà hồi đó nhiều thanh niên, sinh viên, học sinh lại ca hát om sòm cái loại nhạc phản chiến nửa muà này? Đã dzậy mắt còn chưa mở hay sao mà bây giờ ở hải ngoại vẫn có mấy ông bà làm văn học tán tụng TCS lên tới mây xanh. Nghe các bạn bên VN kể là họ thấy một cuốn sách ca ngợi TCS được chưng trang trọng trong tủ kính Nhà Sách Khai Trí cũ. Tác giả cuốn sách này là một nhà phê bình loai choai, được bè cánh NMG bên Mỹ bôm lên mấy năm trước. Sự đời nghĩ mà ngán ngẫm, mấy chục năm trước, trốn chui, trốn nhủi, liều mạng vượt biên tìm tự do. Giờ nhục nhã quên hết hay sao dzậy cà???

* Pham. Nov.4, 2008: Trịnh Đá Bát: Trịnh công Sơn, Hèn Tướng Nguyễn cao Kỳ Nhông: 2 cái tên chính xác một cách tuyệt vời ! Quá hay! Cám ơn bác CTHĐ và bác Ba Bụi từng vẽ hình Kỳ Nhông rất đúng. Ngày 30/4/ 1975 nhóm chúng tôi ở đảo tụ họp nghe tin tức quê nhà qua radio, chúng tôi đang xôn xao, tê tái với tin ViXi vào rồi, mất Sài Gòn rồi, bỗng nghe tiếng giới thiệu trên Đài Phát Thanh Quốc Gia tên thằng Trịnh Đá Bát hát bài “Nối vòng tay lớn“. Lúc đó giọng của hắn qua làn sóng điện nghe hớn hở khiến chúng tôi ai cũng trố mắt, há miệng vì sự phản bội trắng trợn và tư cách hèn mạt của hắn; một số phụ nữ tức tưởi ôm mặt nghẹn ngào khóc, đám thanh niên không kiềm chế đươc tức uất, trước mặt phụ nữ mà giận dữ chửi: “*** thằng khốn nạn nằm vùng Trịnh công Sơn.”

Quả thật những lời chửi này cũng đáng cho tên VC nằm vùng này lắm. Nhờ sống và trưởng thành tại miền Nam tự do mà hắn được thành danh, nếu hắn vô phúc sinh ra và lớn lên dưới chế độ Cộng Phỉ, thì tài hắn đâu được phát triển, ai biết thằng chó chết là thằng nào; sáng tác hay hết sức là cỡ mấy bài ấm ớ như “bống bồng ơi!”, “tình khúc la bai” là cùng

Công tâm mà nói, thì nhạc của tên Trịnh Đá Bát cũng có một số bài khá; tuy vậy, khá hay không, nhạc Trịnh Đá Bát hát lên một hồi người hát thấy chán đời, lyric tối nghĩa, rỗng tuyếch, không trong sáng và nặng tính tiêu cưc. Nhiều người thích lời ca của hắn vì lời ca thường chen vào những sáo ngữ lạ, melody nhẹ nhàng và tune trầm thấp dễ hát cho mọi giọng nam hay nữ .

Hắn chỉ có một số bài nghe được thôi. Người ta cứ bơm hắn lên chứ thực ra về giá trị, nhạc của Trịnh Đá Bát không thể so được với nhac của Phạm Đình Chương, Văn Phụng, Ngô Thuỵ Miên.

Rất cám ơn CTHĐ đã viết về chuyện Trịnh Đá Bát để tôi có dịp chia xẻ với Diễn đàn này một kỷ niệm khó quên: phản ứng của những người đã từng mến mộ nhạc Trịnh Đá Bát khi thấy mặt thật nằm vùng của hắn. Chỉ tiếc website này ra đời hơi muộn, tên Đá Bát không có dịp đoc bài viết này vì hắn đã về chầu chú Ba Duẫn và bác Hồ chí Minh của hắn.

Ngưng Điện thư.

Ly Quy Chung va Trinh Cong SonLời nhạc Trịnh công Sơn phản chiến, nhưng là thứ phản chiến không nguy hiểm. Tôi nghĩ như thế. Chúng ta đã đề cao Nhạc Trịnh công Sơn quá đáng, và đề cao như thế là chúng ta ngu muội. “Chửi TC Sơn” cũng là một hình thức đề cao giá trị của TC Sơn. Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà không mất vì cái gọi là nhạc phản chiến TC Sơn. Gọi Đá Bát là “cộng sản nằm vùng” là không đúng. Không bao giờ, không lúc nào Trịnh Đá Bát là cộng sản nằm vùng. Bọn Bắc Cộng, bọn Giải Phóng Miền Nam không bao giờ coi Trịnh Đá Bát là “người trong phe chúng.”

Chuyện này tôi đã kể rồi: năm 1980, sau 24 tháng, kéo dài trong 3 năm, bị bọn Công An VC Thành Hồ bắt, giam ở Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, tôi xách cái sắc dzu hành, sắc plastic xanh, mang hàng chữ trắng Pan American nhưng Made in Cho Lon, sắc đã rách, 2 hàng phẹc-mơ-tuya chê không chịu ôm nhau, trở về mái nhà xưa dzột nát và vòng tay gầy của người vợ hiền. Năm 1980 Sài Gòn ở dưới đáy của Vực Đói Rách, Hang Sầu Thảm — Đầu Âm Phủ, Cuối Thiên Đường — người Sài Gòn, từ Em Nhỏ lên Ba đến Cụ Già Chín Bó đói te tua, gần như nhà nào cũng có người đi tù, ai cũng sầu não, xanh mét.

Phan Nghị, anh bạn tôi, bảo tôi;

– Mày mới tù về, bị bọn công an Phường nó quản lý, nó gọi ra nó hỏi. Hay nó bắt đi họp ở phường, khó chịu lắm. Mày nên đến sinh hoạt ở Hội Văn Nghệ. Chẳng có gì đâu, lâu lâu có cuộc họp, mày đến họp. Bọn công an Phường có hỏi mày làm cái gì bây giờ, mày nói mày sinh hoạt ở Hội Văn Nghệ, nó khỏi bắt mày đi dự những cuộc họp cải tạo tư tưởng ở Phường hay bắt mày viết bản kiểm điểm. Nếu cần thì nhờ Vũ Hạnh nó chứng nhận cho là mày có đến sinh hoạt ở Hội.

Khanh LyTôi đến Hội Văn Nghệ, lúc ấy cái Hội Thổ Tả này ở trong vi-la hai tầng, có vườn rộng, ở góc đường Tú Xương-Trương Minh Giảng. Vi-la Tây này trước Ngày Mõm Chó 30 Tháng Tư 1975 là văn phòng của một cơ quan Tình Báo nào đó của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà. Tôi biết đó là văn phòng cơ quan Tình Báo vì vào một buổi sáng năm 1972, hay 1973, lúc 11 giờ, tôi trên xe Vespa vừa đến cổng vi-la đó thì gặp ông Nguyễn Ngọc Linh trên xe Peugeot 505 cũng vừa đến. Tôi đến mấy toà báo đưa tiểu thuyết phơi-ơ-tông, ông Linh đánh tennis ở Hội Quán Thể Thao Sài Gòn đường Hồng Thập Tự về. Ông bảo tôi:

– Vào đây chơi.

Tôi theo ông vào vi-la. Tôi thấy ông Đặng Đức Khôi đang tiếp khách trong một văn phòng. Ông Linh cho tôi thấy trong một phòng không có đồ đạc có hai con chó bông — chó Bông là chó Lông Trắng nhưng vì cặp chó này đặc biệt nên tôi phải viết kỹ: Chó Bông Lông Trắng như Tuyết. Ông Linh vào phòng vuốt ve cặp chó, tội nghiệp cặp chó bị nhốt trong phòng kín, chúng cuồng cẳng, có người vào, chúng mừng đón rối rít. Ông Linh bảo tôi:

– Chó Alaska. Nó quen xứ lạnh, về đây nóng nó chịu không nổi, cứ phải cho nó ở trong phòng mở máy lạnh suốt ngày đêm.

Đó là thời gian Phó Tổng Thống Nguyễn Cao kỳ đi dự Hội Nghị Paris, nhân viên phái đoàn VNCH mua chó từ Pháp mang về nước hơi nhiều, nên — tôi đọc — trong mục phiếm “Nghe qua rồi bỏ” do Ký giả Tư Trời Biển viết trên Nhật báo Đại Dân Tộc, có bài phiếm trong có câu:

Phi cơ Boeing chở nhân viên Phái Đoàn VNCH dự Hội Nghị Paris về nước trên toàn chó là chó.

Nếu không biết chuyện nhân viên phái đoàn ta mua chó Tây, chó Mỹ từ Pháp mang về nước, người đọc bài phiếm của Tư Trời Biển chắc chắn không thể hiểu tại sao ký giả Tư Trời Biển báo Đại Dân Tộc lại gọi nhân viên phái đoàn ta là Chó.

Năm 1980 — sáu hay bẩy năm sau — tôi đi trở vào vi-la ấy, bây giờ làm chủ vi-la là bọn Văn Nghệ Giải Phóng Miền Nam. Năm ấy Tổng Thư Ký Hội Văn Nghệ Thành phố Hồ chí Minh là Viễn Phương. Anh là người Nam hiền lành. Anh lên Uỷ Ban Nhân Dzân Thành Phố họp, nghe bọn Thành ủy — Thành Quỷ — Võ văn Kiệt, Phan văn Khải, phổ biến chính sách cù đinh-thiên pháo. Anh về mở cuộc họp ở Hội, làm cái trò khỉ gọi là phổ biến chính sách lại cho văn nghệ sĩ. Nghe mười, anh nhắc lại được hai, ba. Bọn gọi là văn nghệ sĩ đến dzự cũng chẳng thằng ma nào nghe anh nói.

Toàn bọn văn nghệ sĩ Sài Gòn hàng thần lơ láo, mặt trơ, trán chai lì đến đó ngồi nghe. Bọn Lơ Láo ngồi một phe, bọn Giải Phóng kê bàn đối diện. Trong một phiên họp như thế tôi thấy hai anh Trịnh công Sơn, Phạm trọng Cầu líu ríu sau chỗ bọn Viễn Phương ngồi.

Hai anh không muốn ngồi trong hàng ghế bọn văn nghệ sĩ Quốc Gia, gọn và đúng là bọn Sài Gòn chúng tôi, hai anh không thể ngồi chung chỗ với bọn Viễn Phương. Bọn Giải Phóng cố ý không cho hai anh ngồi cùng hàng với chúng. Có mấy tên chủ toạ thì chúng kê đúng từng ấy ghế, chúng ngồi với nhau. Tôi thấy anh Trịnh công Sơn, anh Phạm trọng Cầu loay hoay một lúc rồi lấy hai cái ghế kê ngồi ở cạnh tường. Hai anh không ngồi với bọn văn nghệ sĩ Sài Gòn bại trận, đầu hàng, hai anh không được ngồi cùng hàng với bọn văn nghệ sĩ Giải Phóng.

Tôi gọi hai anh là giống “phi cầm, phi thú.” Hai anh không phải là người Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, hai anh không phải là người Giải Phóng Miền Nam.

Người phe nào cũng khinh hai anh.

Lời Nhạc Phản Chiến Nguy Hiểm Nhất là lời Nhạc Phạm Duy. Chỉ kể vài câu trong 2 bài thôi:

– Anh trở về trên chiếc băng-ca, hay trực thăng sơn mầu tang trắng. Anh trở về bại tướng cụt chân, Em ngại ngần dạo phố mùa xuân, bên người yêu lạnh lùng chai đá.

– Anh sẽ ra đi vào miền cát trắng. Anh sẽ ra đi, chẳng mong ngày về!

Người lính nào nghe những lời ấy mà trái tim không đau nhói.

Đó là là loại nhạc phản chiến nguy hiểm.

Trịnh Đá Bát không bị chính quyền VNCH bắt là vì những người có thẩm quyền trong chính quyền VNCH không thèm bắt những tên con dzân hèn, cắc ké như Trịnh Đá Bát. Họ nghĩ, có thể sai:

– Bắt nó làm gì. Đáng gì mà bắt nó. Nó làm nhạc than thở chứ có gì nguy hại đâu. Lính đánh nhau, bắn giết, chết, tinh thần căng thẳng, cần có nhạc uỷ mị, rên rỉ cho thần kinh mềm lại. Không thì phát điên. Nghe rồi lại đánh nhau. Than vãn là một cách xả sú-bắp. Cũng tốt. Có lính nào đào ngũ vì nghe mấy cái bài nhạc lem nhem đó đâu.

Năm 1980, ở Sài Gòn, Lê Trọng Nguyễn nói:

– Thằng Trịnh công Sơn có phải là cộng sản đâu. Chửi nó là cộng sản, oan nó.

Tôi nói:

– Vì nó không phải là cộng sản mà nó nịnh bợ bọn cộng sản nên mới chửi nó. Nếu nó là cộng sản thì ai nói gì.

Năm 2000, Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, có 4 câu Thơ về Trịnh Đá Bát:

Vạc bay rã cánh cuối trời,
Diễm Xưa chẳng trọn một đời thủy chung
Đá Buồn, Biển Nhớ mịt mùng.
Âm cung tiếng phản, tiếng thùng. Thế thôi.

Advertisements

11 Responses

  1. Kính gửi nhà văn,
    Thế là nhà văn lại mở thêm đường cho đám độc giả ý kiến ý cò về một nhân vật mới.
    Bây giờ thì cháu hiểu thế nào là Biệt kích cầm bút!
    Luôn luôn duyên dáng từ ý đến lời.
    Đọc những bài viết của nhà văn mà không tủm tỉm cười, không lâu lâu mang ra ngẫm nghĩ lại rồi thì lại tủm tỉm cười thì thật là uổng phí.
    Cám ơn nhà văn rất nhiều 😎
    Kaily

  2. Lời Nhạc Phản Chiến Nguy Hiểm Nhất là lời Nhạc Phạm Duy. Chỉ kể vài câu trong 2 bài thôi:

    – Anh trở về trên chiếc băng-ca, hay trực thăng sơn mầu tang trắng. Anh trở về bại tướng cụt chân, Em ngại ngần dạo phố mùa xuân, bên người yêu lạnh lùng chai đá.

    – Anh sẽ ra đi vào miền cát trắng. Anh sẽ ra đi, chẳng mong ngày về!

    Người lính nào nghe những lời ấy mà trái tim không đau nhói.

    Đó là là loại nhạc phản chiến nguy hiểm” Đồng ý với bác HHT hai tạy Nhưng,… lại nhắc chuyện cũ Đại hội nhạc trẽ giúp cây mùa xuân chiến sĩ tổ chức ở sân Hoa Lư năm nào, bài Kỷ Vật Cho Em được hát inh ỏi vào lúc đó Tổng Cục CTCT cũa mình lúc ấy im hơi lặng tiêng… Có phải vì thế mà mình thua tụi cộng nô một cách lãng nhách bởi vì lỗi tai, lỗi tại mọi đảng ????

  3. Hôm qua anh đến chơi nhà
    Thấy mẹ nuôi vịt thấy cha nuôi ngồng
    Thấy em hát nhạc Trịnh Công
    Sơn xanh sơn đỏ anh không dám vào.

  4. Bai viet nay cua bac HHT doc thay that hay va chinh xac.Chau cung khong ngo la TDB da co tu cach hen nhu vay,CS von thich phet lac va huyenh hoang,nao la tong cong kich,tong noi day..nhung nguoi Nam VN tung song nhung nam 60-70 thua biet la ai cung ghe CS ,tru nhung loai ky sinh trung hay an chao da bat doi voi che do VNCH.Sau khi doc 2 bai viet cua bac HHT,chau cam thay phan cam voi nhung ban nhac cua TDB,du thay mot so bai hay.

  5. De^’n ba.n HM, ba`i Ky? Va^.t Cho Em , Pha.m Duy copy tu’` ba`i tho’ Ky? Va^t cu?a Chua^?n Uy’ Nhay? Du` Nguye^~n Du’c Nghi. , anh hu`ng da? anh dung?hy sinh tai chie^’n tru’o’`ng Bo’i` Lo’`i , Ta^y Ninh tha’ng 4 nam 1969, Pham Duy vie^’t nhac du’a theo tho’ cu?a ngu’o’i` khac’ nhu’ng it’ khi de^? te^n ta’c gia? ba`i tho” ne^n nhie^`u ngu’o’i` tu’o’ng ra`ng o^ng tu’. sa’ng ta’c. ba`i tho’ na^`y tha^.t hay , tha^.t ca?m do^.ng , lo’i` cua? mo^.t chie^’n si? no’i vo’i ngu’o’`i ye^u khi chia tay , khi ngu’o’i` ye^u ho?i bao gio’` anh ve^` .

  6. Đọc trên một website trong nước: http://vannghesongcuulong.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=612
    ,có một người xưng là Linh Phương, tác giả bài thơ Kỷ Vật Cho Em do nhạc sĩ PD phổ nhạc Xin được đính kèm ở đây đễ rộng đường dư luận :

    Linh Phương

    Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Cha người Phong Điền (Thừa Thiên-Huế) . Mẹ người Cần Thơ. Nguyên thư ký tòa soạn tuần san TINH HOA NỮ SINH phát hành tại Sài Gòn 1967.

    ĐT : 0918.065949. E-mail : linhphuong_1949@yahoo.com.vn

    * Tác phẩm in riêng :

    – THƠ TÌNH LINH PHƯƠNG (Thơ – nxb. Ngựa Hồng-Sài Gòn 1967 ).

    – KỶ VẬT CHO EM ( Thơ- nxb. Động Đất-Sài Gòn 1971 ).

    – LỜI TỰ TÌNH PHƯƠNG ĐÔNG ( Thơ- nxb. Đồng Nai 1995 ).

    – LỜI RU CỦA GIÓ ( Thơ- nxb. Thanh Niên 2000 ).

    – KỶ VẬT CHO EM ( Thơ – Thư Ấn Quán tái bản tại Hoa Kỳ 2006 )

    * Tác phẩm in chung :

    – THƠ LỤC BÁT ( Thơ- nxb Thanh Niên 2000 ) 14 tác giả.

    – NGUYÊN ĐÁN TÌNH YÊU ( Thơ- nxb. Đồng Nai 2004 ) 13 tác giả.

    – THƠ MIỀN NAM TRONG THỜI CHIẾN ( Thơ- Thư Ấn Quán –Hoa Kỳ xuất bản 2006 ) 263 tác giả.

    – MỘT THỜI LỤC BÁT VIỆT NAM ( Thơ -Thư Ấn Quán – Hoa Kỳ xuất bản 2008 ) 227 tác giả.

    * Tác giả bài thơ Kỷ Vật Cho Em, nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành ca khúc trước năm 75.

    Và đây là bài thơ Kỷ Vật Cho Em cũa tác giã Linh Phương:

    Linh Phương
    Kỷ Vật Cho Em

    nhạc Phạm Duy – Khánh Ly hát

    Em hỏi anh bao giờ trở lại
    Xin trả lời mai mốt anh về
    Không bằng chiến trận Pleime
    Hay Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giả

    Anh trở về hàng cây nghiêng ngã
    Anh trở về hòm gỗ cài hoa
    Anh trở về bằng chiếc băng ca
    Trên trực thăng sơn màu tang trắng

    Mai trở về chiều hoang trốn nắng
    Poncho buồn liệm kín hồn anh
    Mai trở về bờ tóc em xanh
    Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

    Mai anh về em sầu thê thiết
    Kỷ vật đây viên đạn mầu đồng
    Cho em làm kỷ niệm sang sông
    Đời con gái một lần dang dở

    Mai anh về trên đôi nạng gỗ
    Bại tướng về làm gã cụt chân
    Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân
    Bên người yêu tật nguyền chai đá

    Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ
    Em nhìn anh – ánh mắt chưa quen
    Anh nhìn em – anh sẽ cố quên
    Tình nghĩa cũ một lần trăn trối.

  7. Nhà Văn Hoàng Hải Thủy nhận xét về nhạc TCS đúng lắm. Nhạc ông này ủy mị nhưng chưa đáng kể là phản chiến. Tôi nghĩ những bản nhạc sau đây mới đáng gọi là phản chiến.

    “Em không nhìn được xác chàng
    Anh lên lon giữa hai hàng nến trong
    Mùi hương cứ tưởng hơi chàng
    Ôm mồ cứ tưởng ôm vòng người yêu”

    “Hỡi người chiến sĩ
    Đã để lại cái nón sắt bên bờ lau sậy này
    Bây giờ anh ở đâu
    Còn trên đời này
    Đang xông pha đèo cao dốc thẳm
    Hay đã về bên kia
    Phương trời miên viễn chiêm bao”

    Xin lỗi tôi quên không nhớ rỏ là nhạc và lời của ai.

    Nói tóm lại thì tôi đồng ý với Nhà Văn là thực sự thì nhạc TCS cũng chả đáng gọi là phản chiến phản chéo gì cả.

    Tôi hơi nản khi biết rõ hơn về hai bài hát của TCS sáng tác sau này. Lời dối trá trơ trẽn quá! Tôi nghĩ TCS phải viết như thế này thì mới thật, mới đúng cái tâm tình của người kẹt ở lại sau 30-4-75 gửi người thân may mắn thoát qua được bên kia bờ đại dương.

    Bài 1: “Mỗi ngày tôi chọn một củ khoai…”
    Bài 2: “Em còn nhớ hay em đã quên? Em ra đi, nơi này đói quá…”

    Viết thế thì người ta mới gửi cho ít quà chứ. TCS có khá gì đâu, cũng phải lấy vài ký gạo của thằng Việt Cộng Võ Văn Kiệt đấy thôi. Đói rã họng ra mà còn nói dóc!

  8. Mời bạn đọc bài viết “nâng bi” Trịnh Đá Bát cũa Hoàng Ngọc Nhuận, Người Chết Hai Lần:
    http://hopluu.net/default.aspx?LangID=38&tabId=465&ArticleID=869

    Một chi tiết nhỏ, Hoàng Ngọc Nhuận tên thật là Hoàng văn Giàu, nổi danh xuống đường một thời tại Huế trước 75. Đã góp một phần vào “sự nghiệp giải phóng miền Nam”. Đến thập niên 80, vượt biên (một dấu hỏi lớn ở đây vượt biên thật hay giả, hay lại nằm vùng) và định cư tại Úc Ngoài ra HNN còn là người phối ngẫu thứ nhì(?) cũa nhà văn Lệ Hằng

    • Bác Mai, sau khi đọc mẫu tin cũa Bác ở trện tôi đã vào đọc bài viết và có email cho tạp chí Hợp Lưu góp ý Xin Đầu Bếp trang mạng này cho LTP mượn miếng đất này đễ chia sẻ những gì đã viết cho HL với bác Mai và độ giã

      Nhân đọc lời tựa cũa bài viết Người Chết Hai Lần cũa tác giả Hoàng Đăng Nhuận, tôi có một ý kiến nhỏ . Xin trích một câu viết trong lời tựa như sau: ” San bằng được khoảng cách giữa thành kiến [perceptions] và sự thực lịch sử là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển tinh thần quốc gia và tình người.”, và xin có ý kiến như sau:

      ạ Thành Kiến trong tiếng Việt đồng nghĩa với tiếng Anh, Preperception ,chứ không phải là Perception

      b.Chữ thành kiến là một chử thông dụng với những người có đủ trình độ Việt ngữ đọc và hiểu tạp chí Hợp Lưu , tôi không hiểu tại sao HL phải chua thêm tiếng Anh vào với dụng ý gì ? Chưa kể ,đã chua tiếng Anh vào thì cũng nên đễ cho đúng Thử hỏi con em Viêt Nam đang học lớp 6 hay lớp 7 đang sửa soạn thi Spelling Bee thì chử này thuộc loại dễ trong danh sách các từ tiếng Anh đễ các em ôn thi Từ preperception có lẽ không bao giờ được xướng âm từ ban giám khảo đễ các em dự thi đánh vần trong mỗi kỳ thi Spelling Bee Ở vòng chung kết tổ chức hàng năm tại Hoa Thịnh Đốn

      c. Đễ tôn trọng độc giã tạp chí HL, tôi thiết nghĩ một tạp chí văn học Việt Ngữ có tiếng là uy tín trong và ngoai nước nên tránh những lỗi lầm sơ đẳng như thệ

      Mong lắm thay !!!

      • Cảm ơn bạn LTP đã chia xẻ bức thư gửi cho tạp chí HL. Có lẽ bạn đã đánh sai chữ preconceptionn ra là preperception trong câu văn :”Thành Kiến trong tiếng Việt đồng nghĩa với tiếng Anh, Preperception ,chứ không phải là Perception ” Nhưng không sao, chỉ là lỗi chính tả

        Vấn đề ở đây là một tạp chí “văn học có uy tín trong và ngoài nước” đã lấy một chữ thông thường như Thành Kiến rồi lại chua tiếng Anh đễ “nhát ma” thiên hạ Nhưng ít ra cũng đủ làm khó làm dễ các quí vị đang học ESL ?

        Tôi mới vừa tra cuốn sách của đứa cháu ngoại (cuốn sách mỏng này do nhà trường cháu in dành cho đội tuyến ôn thi) gồm các từ đễ ôn thi Spelling Bee thì quả thật tìm ra chữ preconception nằm chình ình trong cuốn sách này Tôi hỏi cháu preconception nghĩa là gỉ Nó trã lời bias, và cười bảo, chử này dễ ợt, cháu nói bias hàng ngày nếu cháu nghĩ đối xứ bất công so với thằng em út trong nhà Cháu đang học lớp 6 đấy bạn LTP !!!

        Giã sử nếu mấy ông Kỳ Nhông dzăn nghệ HL, nếu có được hỏi đánh vần chử Laodicean là kí gì (chử này được em học sinh Kavya Shivashankar học sinh lớp tám ở Olathe, Kansas đánh vần đúng và đoạt chức vô địch Spelling Bee năm 2009) thì chắc chắn ngọng ngay ,trơ mắt ếch, và đực mặt ra !!!!

  9. Bác NM, cảm ơn Bác đã trã lời Đễ đóng mục này lại LTP xin sao chép thư trã lời cũa tạp chí HL. Kính chào bác NM.

    California ngày 14 tháng 6 năm 2009

    Thân gửi Ông Lâm Trường Phong:

    Cảm ơn ông đã gởi thư góp ý về từ “percepion”.
    Chúng tôi không mắc phải lỗi lầm sơ đẳng như ông nghĩ đâu.
    Tự điển Mỹ không hề có chữ “preperception” mà ông nêu ra.
    Lớp 6 chưa dạy những từ ngữ cao cấp này.
    Chúng tôi dùng từ “percepion” trong ( ) ở LTS của bài ” Người Chết 2 Lần” là để bổ túc nghĩa cho từ “thành kiến”; chúng tôi không chuyển dịch từ “thành kiến.”
    Ðề nghị ông tra cứu lại từ điển, như The American Heritage College Dictionary để có một ý niệm rõ ràng hơn về từ “percepion.”
    Ða tạ sự quan tâm của ông với Hợp Lưu.

    Tạp Chí Hợp Lưu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: