• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Thương Nhớ Bốn Mươi

Ngày xưa ở nước Pha-lang-sa, Tây Vực, ông Văn sĩ Alexandre Dumas viết truyện tiểu thuyết Les Trois Mousquetaires đăng trên nhật báo ở Paris. Truyện được dịch nhiều lần sang ngôn ngữ Việt Nam với cái tên thân quen là truyện Ba Người Lính Ngự Lâm Pháo Thủ. Hình như ông Nguyễn văn Vĩnh là người Việt thứ nhất dịch truyện Les Trois Mousquetaires.

Kim LoanLes Trois Mousquetaires thành công, hấp dẫn người đọc, có nhiều người bỏ tiền mua báo đọc truyện, nên sau đó Văn Sĩ Dumas Bố viết thêm truyện Vingt Ans Après — Hai Mươi Năm Sau — truyện viết về cuộc đời của những anh con những nhân vật Ngự Lâm Pháo Thủ, tức con của những ông D’Artagnan, Athos, Aramis, Porthos. Truyện Vingt Ans Après đọc được được thôi, không có gì đặc sắc.

Hôm nay, một ngày mùa thu ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, khi viết những dòng chữ này tôi nhớ đến chuyện ngày xưa ở Paris, Văn Sĩ Dumas Bố viết truyện Hai Mươi Năm Sau: Vingt Ans Après. Tôi nhớ vì hôm nay tôi làm việc ngược lại với việc làm của Văn Sĩ Dumas Bố: ông Dumas Bố viết truyện xẩy ra hai mươi năm sau, tôi viết về một chuyện xẩy ra ba mươi, bốn mươi năm trước.

Nguyen Van ThieuMột chuyện xẩy ra ở Sài Gòn những năm 1968, 1969. Ta lội ngược dòng thời gian tí chút: Năm 1965 Quân Đội Hoa Kỳ vượt biển Đông vào đất nứơc Việt Nam Cộng Hòa. Cùng vào nước Việt với những chàng GI, tức Lính Mỹ, là phi cơ, đại bác, bom đạn, US đô-la và những dàn máy quay băng Akai, Teak, Sony, Panasonic, những dàn máy TiVi. Nhờ những máy taperecorder, những cassett, ampli, băng nhạc, công nghệ Ca Nhạc Sài Gòn làm những bứơc nhẩy vọt, nôm na là tiến vượt bực. Từ trước dân Việt ở thành phố chỉ được nghe tiếng hát của những nàng ca sĩ qua làn sóng điện của Đài Phát Thanh, tức chỉ được nghe tiếng hát của các nàng mà không được nhìn thấy dung nhan các nàng.

Đấy là trường hợp Quân tử Tầu gọi là “Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình..” Nghe tiếng Nàng mà không thấy mặt Nàng. Nay nhờ những máy TiVi, người ta được nhìn thấy các nàng, nhìn thấy rõ từng nét lông mi, từng chiếc răng của các nàng, người ta có cảm tưởng các nàng hát cho một mình người ta nghe, nhìn hình ảnh các nàng trên TiVi những người giầu tưởng tượng có thể tưởng như nhìn thấy những gì sau làn áo của các nàng.

Từ năm 1965 ở Sài Gòn những dàn máy TiVi đi vào từng nhà người dân, hình ảnh những cô đào hát thơm như múi mít đến tận nhà người ta ca hát cho người ta nghe, người ta nhìn ngắm các nàng đã đời ngay trong nhà người ta, các nàng đến tận bên giường ngủ của người ta mà hát cho người ta mơ, người ta ngủ.

Rất nhiều nữ ca sĩ nổi đình đám sau năm 1965, gần như tất cả các nàng đều trẻ, đẹp, trong số có Nữ Ca sĩ Kim Loan.

Những ngày như lá, tháng như mây.. Mới đấy mà đã ba mươi năm cuộc đời. Không, ba mươi sao được, đã bốn mươi năm cuộc đời. Những năm 1967, 1968 Ngôi Sao Nữ Ca Sĩ Kim Loan nổi sáng trong bầu trời Ca Nhạc Sài Gòn TiVi đầy những sáng sao và sao sáng. Nhưng Nàng, Nữ Ca sĩ Kim Loan, ca hát ở Sài Gòn không lâu. Bỗng dưng một tối, rồi hai tối, rồi bốn, năm, sáu, bẩy tối, những anh Phó Thường Dân Sài Gòn thấy vắng bóng, tức thấy không có Nữ Ca sĩ Kim Loan trên màn ảnh TiVi. Người ta hỏi và người ta được biết Nữ Ca Sĩ Kim Loan không còn ở Sài Gòn với người ta nữa, Kim Loan đã đi rồi — Than ôi..! Thúy đã đi rồi ! Xin lỗi: … Loan đã đi rồi ! — Nàng đã xuất ngọai, người ta được biết, lờ mờ thôi, nàng không sang Mỹ, nàng không sang Pháp, nàng sang Đức. Người ta nghe nói nhan sắc Nàng lọt vào mắt xanh Tổng Thống, rồi Tổng Thống cho nàng xuất ngọai..vv…

Những tháng như mây, ngày như lá theo nhau qua.. Sống sót trong cuộc biển dâu ba chìm, bẩy nổi, chín lênh đênh, những ông Con Trai Bà Cả Đọi bánh xe lãng tử đi một đường Hát Ô sang Hoa Kỳ. Sau những năm tháng khổ nhục, tù đầy, bị khinh rẻ, không thất vọng mà tuyệt vọng, đến những năm 2006, 2007, những người từng nhìn thấy Nữ Ca sĩ Kim Loan hát trên màn ảnh Ti Vi Sài Gòn những năm 1967, 1968, nay trẻ lắm cũng là những Lão Ông Sáu Bó, Bẩy Bó tuổi đời, sống ở nơi đất trích xứ người, các ông lại thấy Nàng Ca Sĩ Kim Loan của các ông bốn mươi năm xưa xuất hiện trên màn ảnh TiVi, Nàng — Nữ Ca Sĩ Kim Loan ngày xưa — nay lại hát cho các ông nghe.

Sau gần bốn mươi năm sống ở Đức Quốc, Tháng Tám 2006 Nữ Ca Sĩ Kim Loan sang Cali, Hoa Kỳ, Nàng tái xuất giang hồ trong một Chương Trình Ca Nhạc của Trung Tâm ASIA. Ký giả Đại Cồ Việt của Tạp Chí VĂN HÓA làm cuộc phỏng vấn Nữ Ca Sĩ Kim Loan ở Cali, Hoa Kỳ.

Mời liệt vị đọc bài phỏng vấn:

Phỏng Vấn Nữ Ca Sĩ Kim Loan. Tạp Chí VĂN HÓA Số 115, Tháng Tám & Tháng Chín 2006.

Ngày 17 Tháng 8, 2006, chúng tôi gặp Nữ Ca sĩ Kim Loan tại miền Nam California trong dịp cô qua Hoa Kỳ trình diễn cho Trung Tâm ASIA. Chúng tôi mở một cuộc phỏng vấn chớp nhoáng Người Nữ Ca sĩ từng một thời nổi tiếng ở Sài Gòn.

Nhà báo: Thay mặt bạn đọc báo Văn Hóa, chúng tôi chào mừng Nữ Ca sĩ Kim Loan. Xin cô cho biết cô sang Hoa Kỳ được bao lâu rồi và trong chuyến sang Mỹ này cô có những dự định họat động gì về văn nghệ?

Nữ Ca sĩ Kim Loan: Thưa anh, kính thưa quý vị độc giả, Kim Loan sang đây được 5, 6 ngày rồi. Ngày 10 Kim Loan bay từ bên Đức qua Houston, Texas, ngày 12 Kim Loan tới Cali đây. Kim Loan sang Mỹ lần này do lời mời của Trung Tâm Asia để hát trong chương trình của Trung tâm Asia mang tên “Huyền Thoại Lê Minh Bằng.” Xin nói thêm Tháng Tám này tình cờ lại đúng 40 năm ngày Loan được đi hát năm xưa ở Sài Gòn, nói đúng ngày đầu tiên Kim Loan đi hát như một ca sĩ là Ngày 8 Tháng 8 năm 1966.

Nhà báo: Như vậy Tháng Tám này là một tháng đáng ghi nhớ trong 40 năm ca hát của Nữ Ca sĩ Kim Loan. Đây là lần đầu tiên sau 40 năm người Việt yêu ca nhạc lại được nghe Tiếng Hát Kim Loan. Xin hỏi đôi câu về đời tư: cô ở thành phố nào bên nước Đức? Berlin hay một thành phố nào khác?

KL: Thưa Kim Loan ở Cologne.

Nhà báo: Ở bên đó đời sống của cô như thế nào? Cô có thể nói sơ về cuộc sống của cô và gia đình không?

KL: Thưa anh, ngày xưa, những ngày mới đến nước Đức, Loan học khoa Xã hội Sư phạm, Loan học chưa tốt nghiệp đã được Bộ Xã Hội của chính phủ Đức mời làm việc, Loan đã là nhân viên của Bộ Xã Hội Đức và nhiều cơ quan chính quyền Đức trong nhiều năm. Đồng thời Loan vừa đi làm vừa học thêm, nhờ học được mấy năm Khoa Cosmotology, Loan vào làm việc ở những mỹ viện, Loan đã mở Thẩm Mỹ Viện riêng của Loan từ 30 năm nay. Với Loan, việc đi qua Cali hay đi đâu để hát, là việc cần phải thu xếp chớ không dễ dàng.

Nhà báo: Kim Loan vẫn còn say mê nghệ thuật ca nhạc?

KL: Thưa vâng. Nếu được khán giả chấp nhận, cho là còn hát được, còn nghe được thì Loan sẽ dành nhiều thì giờ hơn để ca hát phục vụ quí vị đồng hương.

Nhà báo: Kim Loan đã xa Sài Gòn lâu rồi, những người Việt Nam phải sống xa quê hương thường có những kỷ niệm, những nỗi nhớ thương, cô nhớ nhất những gì của quê hương ta, của Sài Gòn và ngày xưa? Kỷ niệm nào đẹp nhất về những năm cô sống và ca hát ở Việt Nam, ở Sài Gòn?

KL: Kính thưa anh, kính thưa quý vị, Loan từ nhỏ sống trong gia đình, gia đình của Loan là một đại gia đình có ông ngoại, bà ngoại, dì, cậu… Ba Loan phải về ở rể trong nhà Mẹ của Loan. Thời trẻ, Loan đi đâu cũng đi cùng với mẹ, với dì, với cậu, không bao giờ Loan đi một mình. Loan sống như thế cho đến ngày Loan ra ngoại quốc. Khi ông Lê Huy Linh Vũ, và ông Đại tá Thọ, mời Loan đóng phim thì lần nào Loan đi đóng phim Dì Tám của Loan cũng đi theo. Loan thích hát từ nhỏ, Loan là học trò của Nhạc sĩ Nguyễn Đức từ lúc Loan mới 8-9 tuổi cho đến năm 17 tuổi rưỡi là năm Loan nổi tiếng. Kỷ niệm của Loan ở ngoài gia đình, ngoài đời rất ít

Nhà báo: Thời ông Nguyễn Văn Thiệu là Tổng Thống, có nhiều lần Kim Loan vào trình diễn ca nhạc trong Dinh Độc Lập, có phải không?

KL: Thưa anh, năm ấy tự dưng có chuyện đồn, rồi người ta nói đến ông Tổng Thống, người ta nói rằng Loan vào hát trong Dinh Độc Lập… Thực sự tới bây giờ Loan chưa biết Dinh Độc Lập ra làm sao. Còn cái chuyện đồn đại thì Loan nhớ là Loan sang Đức năm 1969, Loan lập gia đình ở Đức năm 1970, đến năm 1972 hay 1973, con trai của Loan bị bịnh, Loan cứ ra vào nhà thương lo cho con. Cùng lúc ấy, Loan được thư bà dì của Loan viết từ Việt Nam gửi sang, bà kể bà rất tức vì ở Sài Gòn người ta đồn bậy về đời tư của Loan. Loan không cho là quan trọng. Nhưng những người thân trong gia đình Loan, như Mẹ của Loan, những bà dì, bà thím của Loan, thì tức lắm. Còn anh Minh chồng Loan thì anh nói cái chuyện đó không có ảnh hưởng một tí nào đến hạnh phúc vợ chồng của anh và Loan. Ngày 6 Tháng 11 năm 1969 Loan qua Đức, ngày 6 Tháng 11 năm 1970 ở Đức, Loan với anh Minh làm đám cưới. Ngày lấy chồng Loan 21 tuổi. Từ năm 1970 cho tới bây giờ đã hơn ba mươi năm.

Nhà báo: Những năm 1970 ở Sài Gòn có chuyện đồn… Tôi xin lỗi trước, câu hỏi của tôi có thể làm cô khó chịu, nhưng vì cô vừa nói ra chuyện đó, chuyện ông Tổng Thống, nên tôi mới hỏi: Người ta đồn Nữ Ca sĩ Kim Loan được mời vào hát trong Dinh Độc Lập nhiều lần và từng có chuyện tình cảm thân thiết với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, chuyện đó có không?

KL: Như Loan nói trước đó, anh chưa hỏi Loan đã nói là tự dưng người ta bày ra cái chuyện kỳ cục ấy, Loan chắc những người bầy đặt chuyện đó có ý muốn làm mất uy tín của ông Thiệu lúc ông tranh cử độc diễn. Họ muốn ông ta mang tiếng lăng nhăng, bồ bịch với nữ ca sĩ, những nữ ca sĩ ở Sài Gòn thì họ đâu dám ghép với ông ấy, họ lựa người đi ngoại quốc không cãi được họ gán tội. Nếu năm ấy Loan còn ở Sài Gòn, nghe chuyện ấy chắc Loan đã làm toáng lên rồi. (cười…).

Nhà báo: Nhưng có lần nào Kim Loan vào hát trong Dinh Độc Lập không?

KL: Thưa không. Không. Loan đã nói với anh là Loan chưa một lần vào Dinh Độc Lập.

Nhà báo: Cô từng đến hát ở Câu-lạc-bộ Huỳnh Hữu Bạc, trong phi trường quân sự Tân Sơn Nhất?

KL: Loan đến hát nhiều lần ở Hội Quán Hùynh Hữu Bạc. Không quân, Hải quân, tất cả các binh chủng, nơi nào mời Loan hát, Loan cũng đến, thân vui như anh em trong nhà, đâu có chuyện gì. Bấy giờ có ông Nguyễn Cao Kỳ và bà Nguyễn Cao Kỳ, thí dụ vậy, Loan thường hát trong Không quân, có lần gặp ông bà trong Hội Quán, Loan thấy bà Nguyễn Cao Kỳ bả đẹp quá — bả mặc cái áo gì mà chỉ có một bên tay áo, đẹp và lạ quá, Loan cứ mê mẩn nhìn ngắm bả hoài. Má của Loan cùng đi, ngồi bên Loan, nói nhỏ với Loan:

– Con đừng có nhìn bà ấy như vậy chứ! Bà ấy tưởng con mê ông chồng bả, con nhìn ông chồng bả, lôi thôi lắm đấy.

Có lần ở Hội Quán Không Quân, hát xong Loan định ra về thì nhiều ông xúm lại xin Má Loan đừng cho Kim Loan về. Loan hỏi “Tại sao vậy?” Có ông nói: “Ông Phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ sắp đến.”

Loan nói:

– Ông ấy đến thì ông ấy đến. Sao lại không cho tôi về?

Một ông Đại úy nói với Mẹ của Loan:

– Con quỳ con lạy bác, bác ơi, bác đừng cho cô ấy về.

Ông Đại úy biểu Loan ngồi xuống. Loan vừa đứng lên định đi ra thì “Ổng” bước vào, thành ra tất cả mọi người cùng đứng lên để chào “ổng”. Kẹt rồi. Loan phải ngồi lại. Lần ấy Loan có nói chuyện với ông Phó Tổng thống một lúc.

Ổng hỏi Loan: “Nhà cô ở đâu?”. Ổng nói “Tôi hay ăn phở số 1 gì đó đường Trương Tấn Bửu…”

Chỉ có lần đó Loan được nói chuyện với một ông lớn trong chính quyền, chứ còn mình là người dân, làm sao quen được các ông ấy. Ngày xưa ở Sài Gòn, anh có cách nào gặp được ông Tổng Thống, anh nói tui nghe coi! (cười…).

Nhà báo: Từ ngày sang sống ở Đức có lần nào Kim Loan gặp ông Nguyễn Cao Kỳ hay ông Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu không?

KL: Thưa anh, ông Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thì Loan không có gặp lần nào hết. Mà nói thiệt, nếu Loan gặp ông Thiệu, Loan sẽ hỏi:

– Thưa Tổng thống, tôi không gặp ông lần nào, tại sao lại có chuyện kỳ cục vậy?

Bị oan, tức thì hỏi vậy thôi, Loan biết là ông Tổng thống cũng là nạn nhân của chuyện đồn với ác ý. Nhưng Loan nghĩ những người có trách nhiệm phải nói chuyện đó không có. Loan thấy bà Thiệu vô tình quá đỗi, là vợ của ông Tổng Thống, bả phải biết ông chồng bả có làm cái việc đó hay không! Đáng lý bả phải đính chánh cho ông chồng bả, bả phải giữ danh dự cho Loan, nhưng bả đã không làm việc đó. Vì thế Loan nói thiệt là Loan có sự thất vọng về bà Nguyễn Văn Thiệu.

Còn ông Nguyễn Cao Kỳ thì có một lần Loan gặp hai ông bà ăn phở ở Bolsa, Loan có lại chào Thiếu Tướng, ổng chào lại và.. ừ.. ừ, cười.. cười.. rồi thôi. Với ông Nguyễn Cao Kỳ, Loan không có chuyện gì đáng nói cả.

ĐẠI CỒ VIỆT

Ký Giả Nguyệt San VĂN HÓA

———-

Tôi với Nàng đây không biết nhau
Mà tôi thương tiếc bởi vì đâu?
Mỹ nhân tự cổ như danh Tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu…!

Sáu mươi năm xưa, những năm 1940 Thế Kỷ Hai Mươi, Thi Sĩ Nguyễn Bính làm Thơ như thế:

Tự ngàn xưa những người đàn bà đẹp như những ông Tướng có danh.. Đều không cho người đời thấy mình bạc đầu…

Hôm nay, viết đến đây, tôi buồn, bắt chước Thi Sĩ Nguyễn Bính tôi mần Thơ:

Tôi với Nàng đây không biết nhau
Mà tôi cảm khái bởi vì đâu?
Mỹ nhân kim nhật như Mạt Tướng
Giai hứa nhân gian kiến bạch đầu..!

Những người Đẹp bây giờ như những Tướng Hèn.. Đều để người đời thấy họ già lão.

Kim LoanBốn mươi năm xưa tôi không được quen biết với các nữ ca sĩ nói chung và nói riêng tôi không được quen biết Nữ Ca sĩ Kim Loan. Tôi chỉ vài lần nhìn thấy cô hát trên màn ảnh TiVi. Kể về nhan sắc thì năm xưa ấy cô thật đẹp, trông ngon lành quá đi.

Than ôi..! Đó là chuyện những năm 1968, 1969 ở Sài Gòn xanh thắm ngày xưa. “Ngày xưa” nghe như “tiền kiếp.” Trong cái gọi là “tiền kiếp” ấy không chỉ Nữ Ca sĩ Kim Loan trẻ đẹp, kẻ viết những dòng chữ này cũng trẻ, trông cũng được ghê đi. Đòi hỏi người đàn bà tuổi đời Năm Bó, Sáu Bó phải đẹp như năm Nàng mười bẩy tuổi, mười tám tuổi là đòi hỏi bậy bạ. Nhưng buồn thì ta vẫn cứ buồn. Thời gian tàn phá tất cả, Thời gian tàn ác nhất với Tuổi Trẻ và Nhan Sắc. Ngày xưa Thi Sĩ Vũ Hoàng Chương làm Thơ:

Phải chăng từ độ ấy quan san
Trời đất cùng đau nỗi hợp tan
Riêng có mình Ta phai áo lục
Còn Em sau trước vẫn hồng nhan?

Hôm nay, bắt chứơc Vũ Thi Bá, tôi mần Thơ:

Phải chăng từ độ ấy quan san
Trời đất cùng đau nỗi hợp tan
Chẳng phải mình Ta phai áo lục
Mà Em nhan sắc cũng suy tàn…!

Than vãn, tiếc thương, sầu buồn thế là đã đủ. Hãy lấy làm vui khi được nhìn thấy Người Đẹp Ngày Xưa. Nàng có thể làm ta nhớ những năm xưa Nàng trẻ, ta trẻ. Ta nhớ và trái tim ta ấm lại. Trong dĩ vãng ta đã có những thời gian ta trẻ, ta vui, ta yêu…

Chàng ơi.. Đừng hỏi tại sao
Những nàng môi thắm, má đào nay đâu?
Tại sao khúc nhạc này sầu?
Sao không xanh lại mái đầu như tơ..?
Tuyết trắng ngày xưa,
Tình Yêu, Tuổi Trẻ.. bây giờ ở đâu?

Những năm 1970 Nhà Văn Vũ Bằng viết những chuyện ông nhớ thương dĩ vãng, ông gọi tập truyện ấy bằng cái tên THƯƠNG NHỚ MƯỜI HAI.

MƯỜI HAI của Nhà Văn là mười hai tháng. Hôm nay tôi viết những truyện bốn mươi năm xưa, tôi gọi bài viết của tôi là: THƯƠNG NHỚ BỐN MƯƠI

Advertisements

6 Responses

  1. Nhiều người thích Kim Loan hát bài Căn Nhà Ngoại Ô. Em thì em thích nhất bài Một Lần Ghé Thăm, còn có tựa đề khác là Gõ Cửa.

    Khúc đầu của bài đấy em thấy không có ca sĩ nào hát hay bằng ca sĩ Kim Loan. Hồi trước em có tấm hình của cổ đẹp quá mà không biết để đâu rồi.

  2. Chuyện lăng nhăng … không biết có thật hay không? Nhưng chiện tình ái … có thật. Có lẽ ca sĩ … lâu đài tình ái ? Ðây … giả thiết … kiểm chứng nghen.

  3. Rõ vớ vẩn! Chỉ mới là “giả thiết”, hoặc “chưa kiểm chứng” mà đi đăng đồn tùm lum thế?
    Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe!

  4. Hahaha sao khó tính thế, chưa gì đã mắng mỏ ngộ dzồi. Thui, websmaster xoá dùm cháu cái vớ vẫn nghen.

  5. Thua Chu CTHD,
    Trong cuon Si Phu Biet Bao Gio Nguoi cua Ngoc Lan ( ngu’o`i ban gai cua Si Phu’ ) trang 78 chuong Bay? Nguoi` Di Qua Doi` Anh co viet^ nhu’ sau :

    Si Phu’ tam su ve^ ca si KL , Kl khong co’ gi` voi O^ng Thie^u. KL la mot nguoi` dan ba rat tot. tu cai thou vua biet yeu , co dem long yeu thuong Si Phu tha thie^’t , nhung Si Phu chi xem Kl nhu nguoi ban tot. Gia dinh Kl khong muon Kl lay si Phu , vi che SP la ca si , nghe`o nen ti`m cach dua Kl sang Duc di du hoc , nho mot si quan khong quan vn dang song ben Duc de lo thu tuc cho Kl va dem cuoi cung truoc khi Kl len may bay sang Duc , Kl co moi SP den nha rieng cua Kl , mot minh voi SP , co to? ti`nh va muon lam nguoi yeu cua anh trong dem ay. Khi than mat gan giu , SP moi kham pha ra rang Kl co`n trinh trang . SP khong dam cham vao nguoi Kl trong dem hom ay .va luon luon xem Kl la ban than rat quy. Trong sach KL lay chong Bac Si o ben Duc.

  6. Sĩ Phú vừa hay, cao thượng, tốt với KL, đã giữ gìn cho KL còn “gin” để đi lấy chồng sau này. Rồi cũng Sĩ Phú đi nói chuyện đó cho mọi người biết, hay chỉ nói với một người bạn thôi, thì Sĩ Phú đã đánh mất hết sự yêu kính của KL.(và của mọi NGƯỜI) SP có nói chuyện này không, hay do bạn gái của ông “chế” ra? Nhân nói đến tên Ngoc Lan, tôi xin nhắc đến Nữ ca sĩ quá cố Ngọc Lan, cũng ở Cali để cho các bạn không lưu tâm đến âm nhạc đừng lẫn lộn. Ngọc Lan mất năm 2001 (6 March), đã lên đến đỉnh cao nghệ thuật, và chắc sẽ còn lên nữa nếu không bị căn bệnh quái ác MS cướp đi mạng sống.
    ” Mất em đời thiếu tiếng cười
    Em đi để lại muôn người tiếc thương”
    ( trích thơ của Kim Liên, chị Ngọc Lan)
    Thời gian gần đây, chúng ta thấy câu ” Xướng ca vô loài” (vô loại?) thường xuất hiện trên các trang web do tình hình thực tế gây ra bởi các ca nhạc sĩ, cả văn sĩ nữa (Hoàng Hải Thuỷ đã thường chiếu yêu bọn này, bây giờ cũng không ít- xem ANH KHOÁ ƠI!- cũng đáng cho họ!) NHƯNG, câu này không áp dụng cho NGỌC LAN (1956-2001), người ca sĩ đã ” đẹp về nhân dáng, mà còn đẹp về nhân cách nữa”. Tôi nghĩ rằng, sau những thần tượng như Édith Piaf, Dalida, Teresa Teng (Đặng Lệ Quân, Taiwan) thì NGỌC LAN cũng đã chiếm chỗ trong quả tim của nhiều người (kể cả ngoại quốc- vì cô ca tiếng Pháp, Anh, và Chinese nữa!). Số mệnh của NgọcLan cũng tức tưởi như số mệnh của Phạm Phú Quốc, Nguyễn Đình Bảo, Đại Úy Đương Pháo Binh, hay của nước Việt Nam Cộng Hoà yểu mệnh của chúng ta, NỬA ĐƯỜNG GẢY GÁNH !! Rest In Peace, NGỌC LAN!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: