• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Táo Tầu Nghị Hách

Trong Chương Ba tiểu thuyết Giông Tố có một chuyện độc đáo được người đọc Giông Tố ngày xưa gọi là chuyện Táo Tầu Nghị Hách.

Trích:

Cô Kiểm lại đứng cạnh cô Lễ, khẽ hỏi:

– Thế nào, mấy hôm nay em có được sạch sẽ không?

Cô Lễ len lét thưa:

– Dạ, sạch sẽ lắm ạ.

– Thế có nhớ hộp táo Tầu đấy hay là không?

Vu Trong PhungTôi mù tịt về chuyện Táo Tầu được tả ở đây, tôi chỉ nghe nói, hay đọc được ở đâu đấy, về chuyện Táo Tầu như sau — như thị ngã văn, như thị ngã thuật — tôi kể lại mà không bảo đảm trúng trật, tức không bảo đảm chuyện là đúng, cũng không viêt chắc chuyện là sai: năm xưa những anh Tầu già có tiền, đa dâm, tham dâm, muốn tẩm bổ để có sức hưởng sự đời, nghĩ ra cách dùng những em trinh nữ khỏe mạnh, đút những quả táo Tầu khô vào âm hộ các em, rồi làm cho các em bị kích thích dục tình, nước dâm — tinh khí — của các em chẩy ra, những trái táo Tầu khô hút thứ nước dâm này, mấy anh già lấy những trái táo ấy ra hầm — tiềm — với gà ác, với gân hươu nai, với thuốc bắc, để ăn. Mấy anh cho đó là món ăn đại bổ.

Không biết món Táo Tầu làm như thế có bổ âm, bổ dương gì không, chỉ biết trong Giông Tố có chuyện Nghị Hách Táo Tầu như ta vừa đọc. Tác giả chỉ tả thoáng qua, thiếu phần chi tiết: Nghị Hách chọn em Lễ là em chắc mới được tuyển, hãy còn mộc mạc, chân quê, trẻ và khỏe mạnh, để “om” táo Tầu. Nhưng muốn cho táo Tầu có hiệu quả, em Lễ phải được đàn ông, con trai kích thích dục tình, tức ôm ấp, mơn trớn, vuốt ve.. Tôi không nhớ trong bản Giông Tố tôi đọc năm 1940 đoạn Táo Tầu Nghị Hách có được viết dài hơn, kỹ hơn hay chỉ vắn tắt có mấy dòng như thế. Bản Giông Tố tôi hiện có, và trích đăng lại, là bản Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn Bắc Việt Cộng tái bản ở Hà Nội năm 1999. Trong bản này ta thấy chuyện chỉ được tả thoáng qua, người đọc không hiểu đó là chuyện gì. Trong những bản Giông Tố tái bản sau 1954 rất nhiều đoạn bị người ta cắt bỏ ngang xương.

Tiểu thuyết Việt Nam không có truyện khiêu dâm, hội họa Việt Nam, cổ như kim, không có tranh khiêu dâm, những năm 1935, 1940 tiểu thuyết như Giông Tố được kể là chuyện tả chân rất bạo. Vì Giông Tố, Vũ Trọng Phụng bị một số người đả kích, kết tội “viết khiêu dâm“. Đáng kể nhất là bài viết đăng trên tuần báo Ngày Nay của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Tôi trích đăng bài viết ấy để bạn đọc “rộng đường dư luận”.

Ý kiến một người đọc: Dâm hay không Dâm? Người viết Nhất Chi Mai, tuần báo Ngày Nay số 15, trang 137, ra ngày 21 Tháng 3, 1937:

Tôi không phải là một nhà phê bình chuyên môn, hay một văn sĩ thuộc về một văn phái nào. Tôi chỉ là một người đọc báo giản dị đem giãi bày cái cảm tưởng của tôi, khi đọc văn của ông Vũ Trọng Phụng.

Tính tôi ưa hòa bình, không muốn gây gổ với ai. Vậy mà tôi phải lên tiếng. Tôi phải chỉ trích những cái khốn nạn, lầy lụa của những đoạn văn mà bọn văn sĩ nửa mùa về hùa nhau cho là kiệt tác, là đúng sự thật, là can đảm.

Và tôi tin rằng trong các bạn độc giả, có nhiều người có lương tri, biết phán đoán, phân biệt, không bị những danh từ rỗng tuyếch nó lừa dối, không cắm đầu theo làn sóng chuộng lạ như một đàn cừu.

***

Nhà văn Vũ Trọng Phụng, tác giả thiên phóng sự Lục Xì ở báo Tương Lai tự nhận mình là nhà văn xã hội chưa đủ, còn viết một bức thư ngỏ để dạy người ta một bài học xã hội, luân lý và để có dịp lòe độc giả bằng cái học vấn “sơ học” của mình.

Nhưng mục đích bài này không phải dể vạch cái hành tung đáng ngờ của nhà văn xã hội Vũ Trọng Phụng mà chính là để vạch những cái bẩn thỉu, nhơ nhớp, dơ dáy của văn ông ta.

Muốn tự bào chữa cho mình, nhà văn đó mới viết bướng câu này:

“Thưa không! Cái gì đã bẩn thỉu đến nôn ọe như thế thì không có tính chất khiêu dâm đâu ngài ạ!”

Khó tin lắm! Những lối tả Thị Mịch trong khi chửa nằm nghiêng để hiến ái tình cho bạn, hay con sen vạch quần để hở đùi non cho con chủ nhà trông thấy mà không còn gọi là khiêu dâm thì còn gọi là gì nữa?

Trong văn Vũ Trọng Phụng còn nhiều chỗ nhơ nhớp hay những câu sống sượng, trần truồng như thế này.

Không ai có quyền cấm nhà văn Vũ Trọng Phụng dùng những chữ bẩn thỉu để tả những cảnh bẩn thỉu. Nhưng trong khi viết những câu văn mà mình cho là khoái trá, tưởng cũng nên nghĩ đến độc giả một chút.

Nhà văn Vũ Trọng Phụng lại hô lớn lên rằng: Nhân loại đã tiến hóa rồi!

Tuồng như nhân loại đã tiến hóa ở chỗ nói tục, dùng những danh từ bẩn thỉu, uế tạp và ở chỗ đầy rẫy những chuyện hiếp dâm, làm đĩ, ăn cắp và bịp bạc.

Nếu nhân loại tiến hóa ở chỗ đó thì cũng đáng buồn cho nhân loại. May sao cái nhân loại đó chỉ là cái nhân loại riêng của nhà văn Vũ Trọng Phụng thôi.

Đối với nhà văn xã hội kỳ quặc này, thì những người biết thận trọng lời nói, biết đắn đo, dè dặt ngòi bút, khi viết văn, đều là những đồ “vô học thức” có “tính e thẹn của quân bồi săm” (!)

***

Kết luận, tôi phải nói cái cảm tưởng của tôi khi đọc văn Vũ Trọng Phụng.

Đọc xong một đoạn văn, tôi thấy trong lòng phẫn uất, khó chịu, tức tối.

Không phải phẫn uất, khó chịu vì cái vết thương xã hội tả trong câu văn, mà chính vì cảm thấy một tư tưởng hắc ám, căm hờn, nhỏ nhen ẩn trong đó.

Đành rằng nhà văn có cái thiên chức nêu những cái thống khổ của nhân loại, vạch những cái xấu xa của nhân loại, nhưng bao giờ cũng phải có một ý nghĩ cao thượng, một tư tưởng vị tha, một lòng tín ngưỡng ở sự tiến hóa, mong cho nhân loại ra khỏi nơi u ám và một ngày một hay hơn, một sung sướng hơn lên.

Đọc văn Vũ Trọng Phụng thực không bao giờ tôi thấy một tia hy vọng, một tư tưởng lạc quan. Đọc xong, ta phải tưởng tượng nhân gian là một nơi địa ngục và chung quanh mình toàn những kẻ giết người, làm đĩ, ăn tục, nói càn, một thế giới khốn nạn vô cùng.

Phải chăng đó là tấm gương phản chiếu tính tình, tư tưởng của nhà văn, một nhà văn nhìn thế gian qua cặp kính đen, có một bộ óc cũng đen và một nguồn văn càng đen hơn nữa.

NGÀY NAY Số 15, trang 137, ngày 21-3-1937.

Bạn vừa đọc một bài đăng trên tuần báo Ngày Nay, ấn hành ở Hà Nội năm 1937. Hơn sáu mươi năm đã qua trên đất nước chúng ta kể từ ngày ấy, rất có thể người viết ký tên Nhất Chi Mai là ông Nhất Linh, hay ông Khái Hưng, ông Hoàng Đạo. Tôi nghi giọng văn và bút pháp ấy không phải là văn và bút pháp của độc giả. Các ông Vũ Trọng Phụng, Nhất Linh, Khái Hưng, Vũ Bằng..vv.., những tên tuổi có liên can đến tiểu thuyết Giông Tố, đều đã qua đời. Hôm nay liêu lạc ở xứ người, đọc lại tác phẩm của các ông — những tiểu thuyết làm tôi say mê những năm tôi mới mười tuổi, những tiểu thuyết mở hé cho tôi thấy mơ hồ một bầu trời tuyệt đẹp mà người viết tiểu thuyết tạo thành, một vũ trụ nho nhỏ mà người viết tiêủ thuyết sáng tạo ra và làm chủ, những tiểu thuyết đã mở lối cho tôi đi vào con đường viết tiểu thuyết suốt một đời tôi — tôi thấy ngậm ngùi.

Thanh MaiTôi thấy thương ông Vũ Trọng Phụng. Tiểu thuyết Giông Tố của ông là một tác phẩm độc đáo. Dù Giông Tố có mang trong nó nhiều lỗi vặt như tôi đã kể trong khảo luận Đọc GIÔNG TỐ VŨ TRỌNG PHỤNG, Giông Tố là một tác phẩm tiểu thuyết có một không hai trong kho châu ngọc tiểu thuyết của ta, tôi nghĩ thế. Không có tác phẩm tiểu thuyết nào giống với, sánh được Giông Tố. Từ năm 1937 là năm Giông Tố được viết theo lối tiểu thuyết feuilleton đến nay — 2008 — đã 70 năm, bài báo tôi vừa đọc già gần bằng tôi, tôi thấy chưa có tác phẩm tiểu thuyết nào có giá trị về sáng tác ngang với, đừng nói là hay hơn, Giông Tố.

Trong xã hội ta có những Thị Mịch bụng chửa ba tháng nằm nghiêng cho đàn ông chơi không? Bạn trả lời có hay không có? Ở thành thị có những em làm công đêm ngủ cố ý hở vú, hở đùi non, luôn cả đùi già, cho ông chủ hay cho con trai chủ nhà thấy không? Bạn trả lời không hay có? Nếu có thì tại sao lại cấm không cho người viết tiểu thuyết viết những chuyện ấy? Tại sao lại bắt người viết tiểu thuyết phải là một nhà đạo đức, một nhà luân lý trong tác phẩm tiểu thuyết? Trình bày bộ mặt thật bẩn thỉu của con người cho con người thấy, để con người ghê tởm chính mình, để con người thấy mình bẩn thỉu, để con người tự sửa đổi cho được là người tốt hơn, ít nhất cũng làm cho con người thấy mình bẩn mà không dám huynh hoang phét lác.., theo tôi, là một việc làm nhân đạo hơn, tốt hơn, có ích hơn, so với việc viết ra những tiểu thuyết trong đó các nhân vật đều trong sạch, đều sống đẹp, nhưng đó là những con người không có thật, những truyện tình thơ mộng nhưng không thể có thật ở đời. Tôi dành quyền bạn lựa chọn: trong hai cách viết ấy, giữa hai loại tiểu thuyết ấy, cách viết nào, loại tiểu thuyết nào có giá trị hơn, đáng quí hơn?

Bức thư ký tên Nhất Chi Mai cho tôi thấy thái độ kiêu kỳ của các ông Tự Lực Văn Đoàn, các ông khinh mạn những người viết cùng thời không ở trong nhóm các ông, những tác giả không viết những tiểu thuyết giống tiểu thuyết của các ông, các ông gọi họ là “đám văn sĩ nửa mùa“. Chỉ thiếu có chuyện các ông tự nhận các ông là loại “văn sĩ trọn mùa“, và việc công khai tuyên bố “tiểu thuyết như tiểu thuyết của các ông mới là tiểu thuyết!”

Thứ hai: văn sĩ nhà nghề, viết phê bình đồng nghiệp, đăng bài trên báo của mình, không ký tên thật, dù vì bất cứ lý do gì, là việc làm tôi thấy là tồi.

Việc bắt người khác phải viết theo ý mình là việc đáng ghét. Trong những tài liệu tôi có về Vũ Trọng Phụng, thấy có nói đến chuyện khi bị đả kích là viết văn khiêu dâm, Vũ Trọng Phụng đã viết nhiều bài trả lời, luận điệu đanh thép, biện luận văn ông không phải là văn khiêu dâm, làm cho những người đả kích ông phải im miệng. Rất tiếc tôi không tìm được những bài bút chiến ấy của tác giả Giông Tố.

Trong Giông Tố Vũ Trọng Phụng tả những cảnh dâm dục — sơ sơ thôi, so với bây giờ thì những cảnh đó, những lời tả đó không đi đến đâu cả — nhưng, ngay thời xa xưa ấy, trong thời kỳ xã hội ta mới có tiểu thuyết, tác phẩm Giông Tố của ông làm cho ta khinh ghét bọn trọc phú gian tham và tham dâm mà Nghị Hách là điển hình, ông làm ta thấy thương hại Long, làm ta có cảm tình với ông già Hải Vân và Tú Anh; ông làm cho ta khinh ghét những cái xấu, những người xấu, ông làm cho ta yêu mến, kính trọng những người tốt, ông làm ta thương xót những người không may trong đời. Như vậy Giông Tố có giá trị đạo đức, có sức mạnh bảo vệ cái đẹp, có công đả phá cái xấu, Giông Tố có luân lý, có ích lắm chứ!

Advertisements

7 Responses

  1. Đừng tưởng nghề viết văn là dễ! Viết văn là tự vạch áo cho người xem lưng. Hơn nữa, viết lên sự thât mà không sợ càng phải có khí phách hơn người. Đã bị chỉ trích, trù dập suốt một đời mà ngòi bút vẫn không chùn và lòng không nao núng thì mới rõ khí tiết của kẻ sĩ. Văn phong và khí tiết của Bố Già CTHĐ cũng không kém gì nhà văn Vũ Trọng Phụng. Xin bái phục cả hai.

  2. Kính chào Công Tử !
    Sáng thứ 7,pha bình trà…Ngồi nhâm nhi đọc văn Công Tử Hà Đông…”Sướng cách gì..”Đồng ý với Công Tử 100/100…Tả cảnh dâm ô mà không dùng từ…Dâm thì mất ..Sướng hết trơn.Vũ Trọng Phụng là 1 nhà “cách mạng” văn hóa trong những năm mà ngay cã Công Tử chỉ mơí là nhi đồng thì thật đáng cho ngươì ta phải khâm phục.
    Tôi thấy Công Tử viết bài mới gần như mỗi ngày thì biết rằng sức khỏe Công tử rất khả quan.Xin chúc mừng.

  3. Dear GS Ma Bun:

    Rat co the Ngai da doc roi. Nhung toi cu chuyen. Lo Ngai chua doc, thi doc cho dzui. Bai nay _ ve Vu Trong Phung _ ong HHT viet rat duoc ve mat phan tich va nhan xet. Toi rat tan dong quan diem cua ong HHT trong bai nay _ ve Vu Trong Phung, ve Tu Luc Van Doan va, chung chung, ve Nha Van voi Nhan Van. Ngai o gan, sat canh, lam on cho toi gui nhời tham hoi suc khoe ong HHT.

    Nhan tien day, toi xin chuyen toi Ca Lang de ai chua doc thi doc cho biet.

    Aleng

  4. Kính Công Tử Hà Đông,
    Về bài ; “Táo Tàu Nghị Hách “.
    Mất hơn 1 tiếng đồng hồ để tìm trong đống những bài báo mà tôi cắt giữ, nhưng rất tiếc tôi đã không cắt giữ bài báo đó nên không chắc đúng 100%. Bài báo đó đã đăng 3 , 4 kỳ trên tuần báo Sài Gòn Nhỏ khoảng đâu mùa hè năm ngoái (???!) , trích đăng “Hồi ký ” của bà Tùng Long. Xin CTHĐ tìm đọc lại báo SG Nhỏ hoặc Hồi Ký của bà Tùng Long (thấy giới thiệu là đã xuất bản) để biết nhiều hơn về “Nhất Chi Mai “, đó là bút danh của chồng bà Tùng Long khi làm Thơ; ông NCM còn có những bút danh khác do bà TL kể lại trong hồi ký……
    Mong CTHĐ luôn được an lành.

  5. Hồng Dương nào đây?
    Có phải Hồng Dương của…tôi,của Việt Nam Cộng Hòa hay không?
    Chỉ có bọn Việt cộng mới thường hay nói: ” Tôi rất tán đồng quan điểm…”theo kiểu cách học nói,viết của bọn Tàu chó chứ trước năm bảy lăm chúng ta nói: “Tôi rất đồng ý với nhận xét ( hoặc nhận định ) của…”

  6. Kính thưa ông Hoàng Hải Thủy.
    Con là họa sĩ truyện tranh, hiện đang chuyển thể tác phẩm Giông Tố của cụ Vũ Trọng Phụng thành truyện tranh.
    Con xin phép ông được sao chép bài viết này về trang blog cá nhân để các bạn bè con cùng biết thêm những thông tin ngoài lề về tác phẩm cùng như tư tưởng của tác phẩm mà ông đã phân tích.
    Xin chân thành cảm ơn ông ạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: