• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Phượng Cầu Hoàng

Phượng Tìm Hoàng – Thái Thanh (3MB)

——————–

Ăn cơm mới, nói chuyện cũ!

Sống ở Mỹ, ăn gạo Thái Lan, nói chuyện Sài Gòn xưa.

Robert McNamaraBa tháng sau khi giết TT. Ngô Đình Diệm, bọn Tướng Hèn chưa biết xoay trở ra làm sao, đang loanh quanh như chó nằm chổi, người Mỹ đã cho, cũng bọn Tướng Hèn tay sai, làm cuộc đảo chính thứ hai. Một lô những anh tướng — tôi không viết hoa chữ tướng trong đoạn này — bị bọn tướng đảo chính bắt đi nhốt một nơi. Thời ấy giới ký giả Sài Gòn gọi bàn tay người Mỹ là “bàn tay lông lá“, bàn tay lông lá ấy quả thực đã rất lông là và đã khống chế, bóp nặn tình hình chính trị Quốc Gia VNCH. Vài anh Mỹ đến Sài Gòn những năm ấy muốn làm gì thì làm, muốn làm gì cũng được. Hơn bốn mươi muà cóc chín đã qua, nhớ lại mà đau lòng, những thương cùng tủi.

Những “của nợ” Minh, Đôn, Kim, Đính, Vỹ, Xuân bị bọn tướng làm đảo chính, gọi là “chỉnh lý” — Nguyễn Khánh, Đỗ Mậu theo lệnh Mỹ, đưa đi chỗ khác chơi, năm anh tướng phản bị bắt đưa lên giam giữ ở Đàlạt. Kép mới được bàn tay lông lá Mỹ đẩy ra sân khấu. Kép mới này có ngoại hình của một Kép Hề: Nguyễn Khánh, người có bộ râu dzê không anh tướng Việt nào có.

Người Mỹ ở Sài Gòn những năm ấy, những năm từ 1963.., muốn đưa ai lên làm Thủ Tướng, làm Tổng Thống, là đưa. Trong số những tướng lãnh thời đó tướng Nguyễn Khánh không có gì nổi cả. Nhưng người Mỹ đưa ông lên, và ông đã lên bàn độc ngang xương. Thời gian ngắn ông mần Thủ tướng là thời gian chính trị Sài Gòn hỗn loạn, nát như tương, chua như mẻ, thời gian ấy mở đầu một chuỗi những hỗn loạn chính trị do người Mỹ gây ra ở Sài Gòn, ở Huế, ở Đà Nẵng.

Khoảng năm giờ một buổi chiều, với tư cách phóng viên nhà báo tôi lên phi trường Tân Sơn Nhất xem cuộc tiễn Bộ Truởng QP Robert McNamara về Mỹ. Khi ấy nhật báo Sàigònmới đã bị đóng cửa, tôi dạt sang làm tờ nhật báo Ngày Nay của anh Hiếu Chân.

Những tháng giữa năm 1964, tình hình Sài Gòn còn rất an ninh, thường dân ra vào phi trường Tân Sơn Nhất tự do, đường ra vào không một trạm kiểm xoát. Một trung đội binh sĩ Nhẩy Dù dàn chào, một bục gỗ nhỏ được dựng lên trước toà nhà phi cảng, người đến dự khoảng một trăm mạng. Bộ Trưởng McNamara đến cùng với TT. Nguyễn Khánh. TT Khánh bận quân phục, BT McNamara không mặc com-lê mà mặc veston hàng tweed khác mầu với quần, ông đeo kính trắng, tóc chải rẽ ngôi ở giữa đầu, brillantine bóng loáng. Năm ấy ông ngoài bốn mươi tuổi. Năm ấy đàn ông thế giới còn quen dùng mỡ brillantine bôi tóc.

Hai ông Việt-Mỹ đứng bên nhau trên bục gỗ, ông Khánh, tay cầm cây gậy chỉ huy — baton de commandement – nói vài câu, ông McNamara đọc một tuyên cáo ngắn, đại khái nói hai bên Mỹ Việt đã thảo luận và đã đồng ý với nhau về nhiều vấn đề, mọi chuyện đều tốt.

Đọc xong bản tuyên cáo, ông McNamara nắm tay ông Khánh, vừa giơ lên vừa hô:

Việt Nam muôn năm..!

Ông hô ba câu “Việt Nam muôn năm!

Buổi chiều nắng vàng mùa hạ năm 1964 ở trước toà nhà phi cảng Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, Việt Nam, buổi sáng đầu thu nắng vàng năm 2008 ở Rừng Phong lòng vòng Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ..! Bốn mươi bốn năm trôi qua cuộc đời. Tôi thấy lại hình ảnh ông Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara 40 năm xưa khi ông nắm tay ông Nguyễn Khánh giơ lên với tiếng ông hô “Việt Nam muôn năm..!” Ông đã nhờ một người Việt Nam dậy ông hô bốn tiếng đó. Trước khi vào xe đi đến phi trường chắc ông còn dượt lại tiếng hô đó mấy lần.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ hô “Việt Nam muôn năm..!” Tốt thôi. Nhưng… thương thay! Lời chúc lành không đi đến đâu! Mười một năm sau buổi chiều Bộ Trưởng Robert McNamara hô “Việt Nam muôn năm” ở phi trường Tân Sơn Nhất, một chiếc phi cơ do Nga Sô chế tạo bay từ Hà Nội đến, đổ xuống phi trường Tân Sơn Nhất bọn đầu xỏ Việt Cộng: Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng, Tố Hữu, những người chủ mới của Sài Gòn.

Thời gian “Việt Nam Muôn Năm” của Bộ Trưởng Quốc Phòng McNamara chỉ là 11 năm, từ 1964 đến 1975.

Dinh HungKể chuyện xưa buồn quá đi thôi. Làm quí vị buồn, tôi xin lỗi. Ta nói với nhau chuyện Thơ, chuyện Nhạc. Nếu không vui cũng đỡ buồn hơn. Mấy năm trước, Nhạc sĩ Châu Kỳ từ Sài Gòn sang chơi Cali. Sự xuất hiện của Nhạc sĩ ở Mỹ làm tôi nhớ đến bản nhạc PHƯỢNG CẦU HOÀNG, một bản nhạc của ông tôi thấy thật hay tôi nghe từ những năm 1957, 1958. Nhạc hay, Lời hay. Tôi biết Châu Kỳ phổ Nhạc lời Thơ của Thi sĩ nào đó nhưng tôi không nhớ tên Thi sĩ.

Tôi bèn phone hỏi ông bạn tôi, Thi sĩ Thái Thủy.

Thái Thủy ở Cali, tôi ở Virginia, xa cách nhau một chều dzài — gọi là chiều ngang cũng được — của lãnh thổ Kỳ Hoa Đất Trích, trăm núi, ngàn sông, nhưng dùng phone thì như ngồi nói cạnh nhau, chỉ không trông thấy mặt nhau.

Tôi hỏi:

– Ai làm Thơ Phượng Cầu Hoàng thế ?

Thi sĩ Thái Thủy trả lời:

– Đinh Hùng. Năm ấy có dự định dựng vở Kịch Thơ Phượng Cầu Hoàng. Đinh Hùng viết, nhưng nửa chừng dự định phải bỏ. Nên Đinh Hùng chỉ mới làm có bài thơ ấy thôi. Châu Kỳ lấy phổ nhạc.

PHƯỢNG CẦU HOÀNG

Em, biết đến bao giờ Em tới?
Có theo chim Hoàng đưa lối
Cây mùa Xuân nối vòng tay
Ôi gió nào hôn khẽ làn tóc
Tóc nào anh quấn vai này?
Trăng nào tô chuốt đôi mày?

Em gót chân yêu kiều in dấu
Cánh chim phiêu bồng về đâu
Sông nào in bóng hình nhau?
Ôi núi còn dung nhan mười sáu?
Mây đoàn viên lướt ngang đầu
Đưa hồn lên những tinh cầu

Ngàn đời còn thương ai thương nhớ phút sánh vai
Lời thề cùng tương lai ghi gió nước ra khơi
Hỡi em hoa trang đài
Sao sáng đôi vai gầy
Lời nguyền anh chép vào mây

Em giấc xuân đêm nào lưu luyến
Có nghe cung đàn kỳ duyên
Đưa tình sang bến thuyền quyên
Ôi phút kề môi trong tiền kiếp
Tay cầm tay đón Nghê Thường
Cho trần gian hoá Thiên Đường.

Tôi nghe Lời Thơ Nhạc Phượng Cầu Hoàng năm tôi 30 tuổi, năm tôi bẩy mươi tuổi, nghe lại bản Thơ Nhạc Phượng Cầu Hoàng tôi thấy hay quá là hay. Hay hơn cái hay tôi cảm 40 năm xưa.

Nhưng mà:

Khúc đâu Tư Mã Phượng Cầu,
Nghe ra như oán, như sầu, phải chăng?

– Tư Mã nào?

– Tư Mã Tương Như!

– Tư Mã Tương Như Phượng Cầu Hoàng nào?

– Thưa Tư Mã Tương Như Phượng Cầu Hoàng Trác Văn Quân!

– Phượng Cầu Trác Văn Quân ra nàm thao, phượng cầu như thế lào?

– Thưa.. Trác Văn Quân đẹp, con nhà giầu, cao số, lấy chồng mới có một năm, còn gần như mới nguyên, chồng chết, trở thành Sương Phụ, trở về nhà ông bố. Tư Mã Tương Như danh sĩ, nổi tiếng văn chương, tài hoa đàn địch. Tư Mã nghe nói Trác Văn Quân rất đẹp nên ôm mộng được yêu nàng, làm người tình và người chồng nàng. Nhờ người bạn ở địa phương vận động, Tư Mã được Trác Phú Ông, ông bố của Văn Quân, mời đến nhà dự tiệc rượu. Vì Tư Mã có tài đàn cầm nên trong tiệc, Trác Chủ nhân yêu cầu chàng cho nghe đàn. Kế hoạch chinh phục trái tim Sương Phụ Văn Quân được tiến hành đúng từng khoản một. Sương Phụ Văn Quân biết Tư Mã Tương Như là danh sĩ tài hoa nên đứng nấp sau màn lén nhìn chàng trong bàn tiệc. Chàng đàn bản nhạc Phượng Cầu Hoàng. Lời nhạc làm nàng ngất ngư con tầu đi. Đó là lời tả chuyện con chim Phượng = chim trống — đi tìm con chim Hoàng = chim mái. Chỉ nghe nhạc thôi nàng biết chàng chơi bản đàn ấy cho nàng nghe, chàng yêu nàng, chàng muốn có nàng làm vợ.

Đêm ấy Tư Mã Tương Như nằm buồn ở lữ quán, khuya nghe tiếng gõ cửa phòng. Mở cửa, thấy nàng — Văn Quân đến:

– Anh yêu em, em đến với anh, em đi theo anh.

– Rồi sao?

– Rồi chàng đưa nàng đi, họ trở thành vợ chồng.

– Dzậy thì còn như oán, như sầu gì nữa?

– Thưa chuyện Phượng Cầu Hoàng còn dài nhưng bài viết đến đây đã đủ dài. Kể vắn tắt chuyện mất hay. Xin hẹn số báo ngày mai. Sẽ tiếp:

Khúc đâu Tư Mã Phượng Cầu,
Nghe ra như oán, như sầu! Tại sao?

Advertisements

2 Responses

  1. Hình như là Phượng Tìm Hoàng chứ ạ? Em vừa nhúng thêm bài nhạc vào bài để mời các bác nghe thử. Ngoài ra còn có bài Tà Áo Văn Quân nữa nếu các bác có nhu cầu em sẽ úp lên để ủng hộ luôn.

  2. […] Phượng Cầu Hoàng | Hoàng Hải Thuỷ – Phượng Tìm Hoàng – Thái Thanh (3MB) —– Ăn cơm mới, nói chuyện cũ! Sống ở Mỹ, ăn gạo Thái Lan, nói chuyện Sài Gòn xưa. Ba tháng sau khi giết TT. Ngô Đình Diệm, bọn Tướng Hèn chưa biết xoay trở ra làm sao, đang loanh quanh như chó … […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: