• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tư Mã Phượng Cầu

Khúc đâu Tư Mã Phượng Cầu,
Nghe ra như oán, như sầu, phải chăng?

Đêm ấy Tư Mã Tương Như nằm buồn ở lữ quán, khuya, dzễ đến một, hai giờ sáng, nghe tiếng gõ cửa phòng. Tiếng gõ nhẹ thôi:

Cạch! Cạch!

Chàng ra mở cửa, thấy nàng — Văn Quân đến, nàng nói:

– Anh yêu em, em đến với anh, em đi theo anh. Em làm vợ anh.

.. .. ..

– Rồi sao?

– Rồi chàng đưa nàng đi, họ trở thành vợ chồng.

– Dzậy thì còn như oán, như sầu gì nữa?

– Thưa chuyện Phượng Cầu Hoàng còn dài nhưng bài viết đến đây đã đủ dài. Kể vắn tắt chuyện mất hay. Xin hẹn số báo ngày mai. Sẽ tiếp:

Khúc đâu Tư Mã Phương Cầu,
Nghe ra như oán, như sầu! Tại sao?

Trên đây là đoạn cuối của bài 4 Món Ăn Chơi hôm qua — bài Phượng Cầu Hoàng — kể lại chuyện:

HondaNgày xưa, đời Hán, ở bên Tầu, cách nay đã gần 2000 năm, ở Huyện Lâm Cùng có nàng Trác Văn Quân, con nhà giầu, đẹp, đa tình, nhưng như nhiều giai nhân từ xưa đến nay, từ ngày Loài Người có Đàn Bà Đẹp, Người Đẹp Trác Văn Quân vất vả về đường chồng con; nàng lấy chồng, ông chồng nàng cũng con nhà giầu nhưng số mệnh nhợt nhạt lại mỏng như cái lưỡi mèo nên ông có vợ đẹp mà ông không được hưởng sự đời, cưới vợ chưa đầy một niên ông đi một đường tầu suốt, ông bận bộ Veston Gỗ, ông ra nằm ở Nhị Tỳ. Trác Văn Quân trở thành Sương Phu năm nàng hai mươi tuổi xuân. Mới có chồng có 12 tháng, nàng còn trinh nguyên 97/100. Nàng trở về nhà sống với ông bố.

Sắc đẹp của Trác Văn Quân nổi tiếng đương thời. Thế rồi, cùng thời ấy — thời Vua Hán Võ Đế — dân Tầu có chàng Tư Mã Tương Như, danh sĩ, một cây văn chương, thi phú xanh rờn. Tương Như sinh trưởng ở Thành Đô, kinh đô đất Thục, nơi Khổng Minh Gia Cát giúp Lưu Bị dựng vương nghiệp đời Tam Quốc. Tương Như ái mộ nhân vật Lạn Tương Như đời Xuân Thu nên lấy tên hiệu là Tương Như, Tư Mã là chức quan của chàng. Tương Như quyết định đi vào kinh đô Lạc Dương, thi thố văn tài để cầu công danh, nôm na là để làm quan. Ngày đi khỏi Thành Đô, qua cây cầu biên giới, Tương Như dừng xe, chỉ tay xuống cầu mà thề:

Không có công danh, không trở về qua cầu này.

1800 năm sau, Nguyễn Bính, người làm thơ ở nước Việt Nam, nhắc đến Cầu Tư Mã trong Thơ:

Lời thề buổi ấy Cầu Tư Mã,
Mà áo khinh cừu không ai may.

Cây cầu đó được người đời sau gọi là Tư Mã Kiều: Cầu Tư Mã.

Tương Như vào kinh đô nhưng không phải cứ đến kinh đô là chàng có công danh ngay, chàng lận đận vất vả trong vài năm. Nhờ nổi tiếng về văn tài, chàng có nhiều ông bạn nhà giầu ái mộ, chiêu đãi.

chao longMùa thu vàng ấy Tư Mã Tương Như được ông bạn ở Huyện Lâm Cùng gửi vé máy bay mời đến chơi. Tương Như sốt sắng đến Lâm Cùng, chàng nghe nói địa phang này có ông nhà giầu họ Trác — Trác Phú Ông – có cô con tuyệt đẹp, mới goá chồng tên là Trác Văn Quân, Tương Như ôm mộng có Văn Quân làm vợ. Chàng muốn tỏ tình với nàng. Nhưng ngày xưa, các tiểu thư quí tộc, con gái nhà cự phú, cả đời sống trong nhà, không ra ngoài xã hội, không giao thiệp với người lạ. Làm sao Tương Như có thể tỏ tình với Văn Quân, làm cách nào chàng có thể nói để nàng biết chàng yêu nàng, chàng yêu nàng lắm chứ không phải yêu vừa, chàng muốn có nàng làm vợ?

Tương Như không phải là môn đồ của Tôn Võ Tử, cũng không phải là học trò của Tôn Tẫn, nhưng chàng lên kế hoạch tấn công chinh phục trái tim bạch kim, và thân thể thơm như múi mít của nàng Sương Phụ Trác Văn Quân một cách thần sầu độc đáo.

Đến Lâm Cùng, Tương Như yêu cầu ông bạn của chàng đến gặp Trác Ông, ngỏ lời muốn Trác Ông mở tiệc rượu ở nhà, mời Tương Như đến khoản đãi. Ông bạn của Tương Như nể bạn nên làm theo lời. Trác Ông vốn không ưa gì văn chương, ông lại càng không thích giao thiệp với những người làm văn nghệ, nhưng nể ông bạn nhà giầu cùng huyện, ông cũng mở tiệc mời Tư Mã Tương Như đến nhà.

Văn Quân được biết ngày ấy, tối ấy Danh sĩ Tư Mã Tương Như đến nhà nàng. Nàng nấp sau màn, lén nhìn dung mạo Tương Như trong bàn tiệc. Thế rồi, Tương Như lại dặn trước ông bạn khi tiệc rượu nửa chừng, khoe chàng có tài đàn và yêu cầu chàng trổ tài đờn một bản để tạ tình chủ nhân.

Tương Như cầm ghi-ta đàn bản Phượng cầu Hoàng. Văn Quân nghe đàn mà ngất ngư con tầu đi.

Phượng hề.. Phượng hề.. Qui cố hương,
Bôn lưu tứ hải cầu kỳ Hoàng..

Ngày xưa tôi trẻ, tôi tưởng Phượng Hoàng là tên con chim Phượng Hoàng. Đọc chuyện Tư Mã Tương Như – Trác Văn Quân, qua bản nhạc Phượng cầu Hoàng, tôi mới biết cùng một loài chim Phượng là tên con chim trống, Hoàng là tên con chim mái. Bản Nhạc Phượng cầu Hoàng có lời ca tả chuyện con chim Phượng đi tìm con chim Hoàng..

Phượng ơi.. Phượng ơi.. Về quê thôi..
Bay đi bốn biển tìm chim Hoàng.
Nhưng tìm không thấy.
Về quê thôi.
Có người Đẹp tuyệt ở trong nhà này,
Nhưng ta không thể gặp được nàng để nói ta yêu nàng..
Tim ta xót đau..!
Làm sao ta với nàng vợ chồng với nhau?

Đại khái lời bản Phưọng cầu Hoàng như thế. Văn Quân nghe mà — tài thay — biết Tương Như yêu nàng, biết chắc hơn bắp rang, hơn cua gạch là chàng tỏ tình với nàng. Nàng quyết định thật nhanh. Nhanh và Bạo. Bạo cách gì! Tất nhiên là không cho ông bố biết, đêm ấy nàng lặng lẽ gom nữ trang, y phục, phấn son, làm thành một bọc, cùng em thị nữ thân tín lẻn ra khỏi Trác Gia Trang, vẫy taxi tìm đến lữ quán, hỏi số phòng Tư Mã Tương Như.

Và chuyện xẩy ra như ta đã biết. Đêm ấy, dự tiệc ruợu, khẩy đàn, về lữ quán nằm xuông, Tương Như thao thức không ngủ được. Chàng tin là Văn Quân có nghe chàng khẩy đờn nhưng chàng không thể biết phản ứng của nàng ra sao. Kế hoạch chinh phục Sương Phụ Trác Văn Quân đã được thực hiện tốt phần đầu. Nhưng sau màn khẩy đờn, chàng sẽ làm gì tiếp? Đang théc méc như thế thì chàng nghe tiếng gõ cửa phòng.

Cạch..! Cạch..!

Tiếng gõ cửa của Tình Yêu. Tiếng gõ cửa của Định Mệnh!

Bỏ nhà đến với Tương Như như dzậy, Văn Quân làm chuyện theo trai, một việc làm tối kỵ trong xã hội loài người đời xưa; đời nay có con gái bỏ nhà theo trai các ông Bố vẫn cay đắng nhưng các ông phải chịu thôi, các ông không làm gì được. Thay vì cứ chịu khó ở yên trong nhà, nhắn người nói với Tương Như: “Nếu chàng yêu em, chàng nhờ người đến xin bố em cho cưới em..” Chắc cũng xong thôi, cũng thành vợ chồng, nhưng Văn Quân đốt giai đoạn. Có thể nàng nghĩ rằng vì Tương Như nghèo, xin cưới nàng ông Bố nàng sẽ không gả, rắc rối, lôi thôi, nên nàng bỏ nhà theo chàng cho gọn nhẹ.

Trác Phú Ông trở thành Ông Bố có con gái bỏ nhà theo trai, ông cay cú, ông trừng phạt cô con bằng trò Cấm Vận, ông không cho nàng một xu teng. Nàng đi là ông cho đi luôn. Tương Như đưa vợ về quê chàng. Văn Quân biết Danh sĩ Nghèo nhưng nàng không ngờ chàng lại Nghèo đến thế. Nhà chàng được tả là “tứ đồ bích lập: bốn vách trống không.” Về làm vợ Tương Như, nàng tin thể nào ông Bố nàng cũng cho nàng số tiền gọi là hồi môn, làm vốn. Nhưng ông không cho. Như đã viết: một xu teng ông cũng không cho. Không cho là không cho.

Bi giờ đến lượt vợ chồng Tương Như – Văn Quân cay cú. Ông bố giầu nứt đố, đổ vách mà con gái đi lấy chồng không cho một xu. Vô lý. Không thể chấp nhận. Vợ chồng Danh sĩ – Sương Phụ Giai Nhân đói dzài, đói dzẹt bèn dựng lên một kế hoạch làm cho ông Via phải lòi tiền ra. Họ đưa nhau trở lại Huyện Lâm Cùng. Họ mở Quán Sống Trên Đời ở chợ Huyện.

Sống trên đời ăn miếng dzồi chó. Chết xuống Âm Phủ biết có hay không? Đó là Lời Chiêu Khách viết trên giấy đỏ dán ở cửa Tiệm Sống Trên Đời ngày tiệm khai trương. Vợ chồngTương Như – Văn Quân mở quán thịt chó. Tương Như làm chó — cả câu là “làm thịt chó” — Văn Quân ngồi két bán ruợu, thu tiền. Trong xã hội phong kiến, nghề bán đồ nhậu là nghề — trong sạch, đàng hoàng — nhưng bị coi là tệ mạt. Khưá Hạ Cờ Tây không phải là loại khách phong lưu, đa số là bình dân, thô lỗ, ăn tục, nói phét. Khưá đùa rỡn với bà chủ quán đẹp nõn, đẹp nà, bà chủ quán cũng phải đáp ứng thuận chiều bằng cách vui vẻ đùa rỡn với khách.

Người họ Trác trong huyện — những ông chú, bà cô, luôn cả những ông cậu, bà dzì, bà thím có dính líu dòng họ với họ Trác — kéo đến Trác Gia Trang, họ nhăn nhó oán trách:

– Ông làm sao chứ ông để con gái ông nó biêu dziếu chúng tôi như thế này đâu có được. Chúng tôi xấu hổ quá. Con gái họ Trác bán thịt chó! Thật là nhục. Hết nước nói.

– Gặp chúng tôi, người ta cứ cười cười, hỏi: Ở chợ mới có Quán Cầy Tơ ngon hết xẩy. Bác đến ăn chưa? Chúng tôi mắc cở chết được.

– Ông không cho vợ chồng nó xu nào. Chúng nó chỉ làm thế để ông phải mất mặt, ông phải chi. Chỉ có thế thôi!

– Thôi thì ông chi cho chúng nó đi mà. Khổ lắm. Ông ăn thua với chúng nó làm ký gì. Dù sao thì chúng nó cũng là con gái ông, là con rể ông. Ông chi cho chúng nó dắt nhau đi chỗ khác, chúng tôi nhờ. Tội chúng tôi quá, ông ơi.

Sau cùng, Trác Ông phải chi. Có tiền, vợ chồng Tương Như-Văn Quân bỏ nghề Cầy Tơ Năm Món: Thịt Hấp — Chả Nướng — Lòng Dzồi — Rựa Mận — Xáo Măng — Lá Mơ — Mắm Tôm Chanh Ớt — Riềng Mẻ. Họ đưa nhau đi sống yêu thương nhau đến mãn đời. Về sau Tương Như được Vua Hán vời ra làm quan, vinh hiển, phong lưu môt đời.

Chuyện tình Phượng cầu Hoàng như thế thì quả thật là chẳng có gì để oán, để sầu. Hỏi chuyện như thế tại sao lại oán, lại sầu là đúng. Chuyên Tình dân gian truyền tụng trong cả hai ngàn năm thì lãng mạn, ly kỳ, gay cấn như thế nhưng chuyện được ghi trong Sử Sách thì lại khác. Mời quí vị đọc Sử:

Un Poète de Cour sous les Han. Tác giả Yves Hervenet, sách xuất bản ở Paris năm 1964 :

Bọn quí tộc, quan liêu được nâng đỡ trong việc khẩn hoang, miễn phụ đảm. Do đó có nhiều địa chủ giàu lớn, có tới 800 nông nô, có hồ câu cá, có rừng để săn. Như Châu Âu thời trung cổ, giới quí tộc Trung Hoa đời Hán rất thích săn bắn, di tích của lối sống của thời kỳ chưa có nông nghiệp. Thời Hán Võ Đế, khi Tư Mã Tương Như sống chung với nàng Trác Văn Quân, được ông bố vợ cho 100 nông nô và 1 triệu đồng tiền vàng — khoảng 72 kí-lô vàng.

Rất có thể chuyện Tương Như đàn bản Phượng cầu Hoàng để tỏ tình, chuyện Trác Văn Quân theo trai, chuyện vợ chồng Tương Như – Văn Quân mở Tiệm Mộc Tồn để nã tiền ông Bố Vợ là chuyện do người đời sau bày đặt, nhưng chuyện Trác Ông chi 72 ký-lô Vàng Y cho cô con là chuyện có Thật.

Công Tử Hà Đông tôi không ăn nhậu gì đến Số Vàng 72 Ký Trác Văn Quân — số Vàng nặng hơn tấm thân Sương Phụ Đa Tình của Nàng, Nàng ở đây viết Nàng – Không kể y phục, nữ trang, Sương Phụ Văn Quân chỉ nặng có 48 cân thôi – nhưng vì tôi suốt một đời ca tụng TÌNH YÊU — TÌNH YÊU viết Hoa Năm Chữ, Hoa cả dấu Huyền, dấu Mũ — nên tôi thích chuyện Tương Như – Văn Quân. Tôi ấm lòng khi thấy Tình Yêu chiến thắng.

Và tôi :

– Hoan hô Văn Quân.

– Hoan hô Ông Bố Vợ Chịu Chi.

– Hoan hô Những Người Yêu Nhau săng phú tú lơ mo trên cõi đời này.

Hẹn gặp lại quí vị trong số báo ngày mai.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: