• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

DỄ và KHÓ

 

Ảnh ghi cảnh Cai Tù Pháp thẩm vấn Tù Nhân Chiến sĩ Quân Đề Thám, Bắc kỳ năm 1915. Cảnh bày ra để chụp ảnh: Cai Tù Pháp, nón cối, không thể hỏi thẳng người tù bằng tiếng Pháp. Tuy dàn cảnh để chụp ảnh nhưng ảnh cũng cho ta thấy được cảnh Tù ngày xưa.  Prison

————————-

Những năm 1960, 1961, tôi đọc toàn bộ truyện Đông Chu Liệt Quốc. Những năm ấy tôi 30 tuổi, đời tôi chưa có nhiều đau thương, lỗi lầm, ân hận nhưng tôi đã biết suy nghĩ. Nhiều chuyện trong Đông Chu Liệt Quốc làm tôi cảm khái, như chuyện anh em Công Tử Thọ.

Sáng cuối năm, Rừng Phong trời lạnh, nắng vàng, tôi viết lại chuyện Công Tử Thọ Đông Chu Liệt Quốc mà không mở sách Đông Chu ra coi — tôi viết lại theo chuyện trong trí nhớ của tôi:

Ngày xưa, ở một nước trong bẩy, tám nước lớn bên Tầu thời kỳ Sử Tầu gọi là thời Đông Chu, bà Hoàng Hậu sinh hai con trai, bà yêu người con thứ mà ghét người con trưởng. Muốn cho con thứ lên ngôi vua, bà sai người con lớn đi xa, rồi ngầm sai người đi thuyền đuổi theo, giết đi. Hoàng Tử thứ hai biết được quyết định ấy, ông xuống thuyền đuổi theo thuyền ông anh.

Đêm trăng, thấy bóng thuyền của ông Hoàng Anh trước mặt, ông Hoàng Em hồi hộp khấn:

– Lậy Trời cho anh tôi chưa bị giết.

Thuyền của ông Hoàng Anh ngừng lại, ông Hoàng Em lên thuyền. Ông Hoàng Anh biết chuyện bà mẹ sai người đuổi theo giết mình nhưng ông không sợ, không chạy trốn. Hai anh em ngồi uống rượu ở trên thuyền, trong ánh trăng giữa dòng sông mênh mang. Ông Hoàng Em nói:

– Xin anh cho em được chết thay anh.

Ông Hoàng Anh nói:

– Anh cám ơn Em. Nhưng em để cho anh được chết.

Ông Hoàng Em khóc, nước mắt rỏ vào ly rượu ông cầm trên tay.

– Cho anh uống ly rượu có nước mắt của em.

Ông Hoàng Anh nói rồi đỡ ly rượu có nước mắt của ông Hoàng Em, uống cạn.

Thuyền của bọn được sai đi giết người đuổi đến. Hai Ông Hoàng cùng nói:

– Ta là Thế Tử. Chúng mày phải giết ta.

– Ta mới là Thế Tử. Chúng mày giết lầm người là chúng mày cũng phải chết.

Bọn giết người thấy hai người tranh nhau chết, sốt ruột, chặt đầu cả hai anh em, đem về báo công với Hoàng Hậu.

Tôi cảm khái vì tình anh em của hai hoàng tử Tầu ngày xưa. Chuyện Đông Châu Liệt Quốc thứ hai làm tôi cảm khái là chuyện Việt Vương Câu Tiễn.

Đọc những bài bàn loạn về nguồn gốc dân Giao Chỉ tôi thấy dân tộc tôi là một thứ dân “Năm Cha, Ba Mẹ“:

1 – Tổ tiên tôi từ Động Đình Hồ lếch thếch đi xuống miền Nam, trụ lại ở lưu vực sông Hồng.

2 – Tổ tiên tôi từ nước Nam Dương bi giờ, loạng quạng đi lên phiá Bắc và cũng dừng lại ở vùng đất trong lòng Hồng Hà.

Thuyết nào cũng có những lý luận chắc như bắp. Chỉ có chuyện Câu Tiễn là Vua nước Việt thời Xuân Thu — thời Đông Chu cũng rưá — nhưng không thấy có ông người Việt viết Sử Việt nào nhận Câu Tiễn là “tổ tiên” của mấy ông. Tôi sẽ viết về Câu Tiễn trong một bài khác, hôm nay tôi chỉ viết về cuyện Câu Tiễn không sợ chết.

Khi quân Việt bị quân Ngô đánh bại, Vua Ngô Phù Sai ra lệnh cho Vua Việt Câu Tiễn phải sang Ngô làm tù binh. Câu Tiễn có thể tự tử chết nhưng ông thấy ông không thể chết, ông phải sống để phục quốc, để dân Việt không bị diệt vong. Khi cùng bà vợ đem thân sang Ngô, Việt Vương Câu Tiễn nói:

– Ai cũng sợ Chết, ta không sợ chết. Với ta, Chết thật dễ, Sống mới khó.

50 mùa thu xanh xưa, ở Sài Gòn, tôi cảm khái vì câu nói của Câu Tiễn: “Chết thật dễ! Sống mới khó!” Đêm qua, tôi nhớ câu nói của Câu Tiễn khi trong phòng ấm, đèn vàng, an ninh 500/100, tôi nằm đọc Hồi Ký THI TÙ TÙNG THOẠI của Mính Viên Huỳnh Thúc Kháng, gặp chuyện nước tôi năm 1908, một số nhân sĩ Việt bị chính quyền Thực Dzân Pháp bắt về tội làm quốc sự. Trong số nhân sĩ bị Pháp bắt có ông Châu Thơ Đồng — Ông Tù Chính Trị Việt Nam Tuyệt Thực Trong Tù Chết Trong Tù Thứ Nhất của Dân Tộc Việt Nam — Ông Tù Huỳnh Thúc Kháng kể khi ông ở Nhà Ngục Hội An, Ông Tù Châu Thơ Đồng được giải đến.

Thi Tù Tùng Thoại. Huỳnh Thúc Kháng. Trích:

Châu Thơ Đồng tiên sinh tên là Thượng Văn, người Minh Hương, ở Faifo, là bạn thiết của Tiểu La tiên sinh. Nhà Châu quân ở giữa thành phố Faifo, là nơi cửa hàng nhiều khách mua qua, bán lại. Nhà này tiện đường giao thông, nhân sĩ Nam Bắc đi qua Quảng Nam thường ghé, ngụ tại nhà Châu quân, thư từ các nơi gửi cho Tiểu La cũng do Châu quân nhận rồi đưa lại.

Cuộc Dân Biến năm Mậu Thân xẩy ra, Châu quân bị bắt hạ ngục. Ngay ngày đầu vào ngục, Châu quân tuyệt thực. Những ngày đầu Châu quân bị giam ở Ngục Faifo rồi giải sang Nhà Giam tỉnh. Quan Tây và Quan Ta cùng tra hỏi, Châu Quận khẳng khái nhận những việc ông làm, không chối, không giấu giếm.

Ông nói:

– Tôi là người chủ mưu đưa người nước tôi sang Nhật bản, tôi chủ xướng việc kêu gọi dân nghèo xin giảm thuế, bãi xâu.

Toà án Nam triều kết án Châu quân tù chung thân, đày đi Nhà Tù Lao Bảo. Kể từ ngày bị bắt đến ngày bị kết án, 20 ngày, ông không ăn một hạt cơm, chỉ mỗi ngày uống vài chén nước trà pha loãng, nước trà này do con ông đưa vào nhà ngục.

Trong tù khi nghe tin Châu quân không ăn, tôi sợ ông không sống được. Khi ấy tôi và Tiểu La tiên sinh vẫn ở trong Nhà Ngục Faifo. Một ngày kia, khoảng 11 giờ trưa, cửa phòng giam tôi mở toang, lính tập đưa 5, 6 người tù vào phòng, lại có hai người dân khiêng một cái võng trong có người tù bị đau nằm.

Những người tù mới vào này nói họ bị đày đi Nhà Tù Lao Bảo, họ bị đưa vào đây chờ ngày mai lên xe hoả. Lúc ấy có đoạn đường xe hoả Faifo-Tourane đi về phiá núi Ngũ Hành.

Lính giải tù đi ra, cửa phòng giam khoá lại, tôi đến chỗ người tù đau nằm, thấy mặt ông đen như bôi than, hai mắt nhắm, người gầy trơ xương. Tôi nhìn ngây một lúc mới nhận ra người đó là Châu Thơ Đồng tiên sanh. Ông gần chết, ông đã tuyệt thực 20 ngày.

Tôi gọi ông:

– Châu tiên sinh! Châu tiên sinh! Ông nhận ra tôi là ai không?

Châu quân mở mắt, nhìn tôi một chốc lâu rồi nói nhỏ:

Mính Viên quân. Tôi làm cái dễ, anh em các vị gánh lấy sự khó.

Hai giờ trưa ngày hôm sau, Châu quân bị đưa lên võng, khiêng ra nhà ga, lên tầu ra Huế. Châu quân chết trong Nhà Lao Phủ Thừa.

Người tù quốc sự bị giam trong ngục mà nhịn ăn, từ Thánh Cam Địa Ấn Độ về sau, không phải là chuyện lạ. Chuyện phải ghi là Châu Thơ Đồng Tiên sanh trong tù làm việc tuyệt thực trước ông Cam Địa Ấn Độ; Ông Châu tuyệt thực đến chết, cao hơn ông Cam Địa một bậc.

Tôi có điếu Châu quân câu đối:

* Nhân giai úy tử, quân độc bất tham sanh! Bát xích tu mi, tu dĩ hà sơn dinh nhất bão.
Thuỳ vi kỳ nan, quân nãi vi kỳ dị! Nhất phần trách nhiệm, các tương tâm huyết cáo đồng bào.

* Cái chết ai không sợ, người lại không tham cái sống suông, tám thước mày râu, thẹn với non sông dành bữa gạo.
Việc khó ai dám đương, người bỗng lãnh ngay làm việc dễ. Một phần gánh vác, quyết đem tâm huyết cáo bà con.

Người Tù Yêu Nước bị Triều đình nhà Nguyễn xử tử trước nhất, theo tôi, là ông Trần Quí Cáp.

Người Tù Yêu Nước Thứ Nhất tuyệt thực đến chết trong tù, theo tôi, là ông Châu Thơ Đồng. Ông Châu tuyệt thực đến chết năm 1908, ông Gandhi, Ấn độ, tuyệt thực chống sự cai trị củaThực Dân Anh những năm 1935-1940.

Theo tôi, Người Tù Chính Trị Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Mạnh Côn là Người Tù Việt Nam Thứ Hai — sau Ông Tù Châu Thơ Đồng — tuyệt thực đến chết trong Ngục tù Cộng Sản.

Nhà văn Nguyễn Mạnh Côn viết mục “Bẩy Ngày Đêm Tính Quẩn Chuyện Đời“, ký tên Đằng Vân Hầu, đăng trên Tuần Báo Văn Nghệ Tiền Phong cho đến ngày 30 Tháng Tư 1975.

Ông bị bọn Công An Thành Hồ đến nhà bắt trong một đêm Tháng Ba 1976. Ông bị giam ở Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, Trung Tâm Thẩm Vấn của Sở Công An CS Thành Hồ, rồi qua Nhà Tù Chí Hoà, cuối cùng ông bị đưa đến Trại Tù Khổ Sai Xuyên Mộc. Năm 1979 tại Trại Tù Xuyên Mộc, ông tuyệt thực đòi bọn Cai Tù phải trả tự do cho ông. Áp dụng biện pháp trấn áp Tù Tuyệt Thực của bọn Tầu Cộng, bọn Cai Tù Xuyên Mộc giam riêng ông, không cho ông uống nước, chúng để ông đói, khát đến Chết.

Advertisements

2 Responses

  1. Cuốn truyện Mối Tình Màu Hoa Đào cũa Nguyen Manh Con do nhà xuất bản Giao Điểm in hồi trước 75 đã làm dân “ham đọc sách hiếu học ưa suy nghĩ “( mượn tạm cụm từ cũa ông Tran Phong Giao) bàn tán xôn xao và tìm xem cũng như thảo luân. Trong một bài phỏng vấn tác gia~ NMC, Ông có cho biết là CTHD có đóng góp cho ông một ý kiến đáng kể là giá trị Xin CTHD có thể cho độc giã thích tò mò, trong đó co’ Bá Ngọ này, nội dung cũa đóng góp na` ddu*o*.c cha(ng ? Cảm ơn CTHD trước

  2. Dã man dã man… quá dã man!

    Tàn ác tàn ác… quá tàn ác!

    Tội nghiệp ông Nguyễn Mạnh Côn quá.Cứ tưởng tượng đến cảnh chính mình bị bỏ đói,khát cho đến chết…

    Bọn Việt cộng chắc chắn… 500/100 bị toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước oán hận,chỉ trừ một thiểu số người của nó và những tên trở cờ là mong nó tồn lại để được liếm.

    Tôi rất mong (và cầu xin Bề Trên) Hoàng Công Tử được chứng kiến ngày Việt cộng bị toàn dân Việt Nam hỏi tội.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: