• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Kỳ Hoa Đất Trích

4 Món Ăn Chơi hân hạnh trả lời I-Meo của một số bạn đọc.

* Thư của Bạn Xa. December 17, 2008.

Kính gửi Nhà Văn. Cháu mong được nhà văn giải nghĩa câu “Kỳ Hoa Đất Trích“. Sáng nay, trên Radio vùng Orange County, ông Bùi Bảo Trúc giải rằng “Nhà Văn HHT dùng chữ  “Đất Trích” để nói lên tình trạng Nhà Văn bị lưu đày tới đất Kỳ Hoa.”

Cháu vẫn chưa hiểu rõ, và cháu chưa thấy ai dùng từ ngữ  “đất trích” trước đây. “Đất trích” là đất gì? Mong ông cho biết. Xin ông gửi trả lời cho riêng cháu theo email của cháu. Vì sự dốt này mà “bị” cả diễn đàn đọc thấy thì quê lắm. Cám ơn Nhà Văn rất nhiều.

Công Tử Hà Đông: Tôi đã cẩn thận đổi tên bạn ra là Bạn Xa. Bạn yên trí không ai cười bạn là dzốt vì không biết “Đất Trích” là “Đất “gì. Nếu bạn đọc Trang này chắc bạn thấy tôi nhiều lần bị chê là “dzốt“, viết sai tùm lum. Tôi không phiền hà gì vì tôi “dzốt” thật.

Về câu “Kỳ Hoa Đất Trích” thì có nhiều người không biết, tôi đã hơn một lần được bạn đọc hỏi về “Đất Trích“, tôi cũng hơn một lần viết về “Kỳ Hoa Đất Trích.” Nay bạn hỏi, xin viết lại:

Đất trích” xuất từ tiếng “Trích điạ” trong Thơ Tỳ Bà Hành của Thi Sĩ Tầu Đường Bạch Cư Dị:

Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân,
Tương phùng hà tất tằng tương thức.
Ngã tòng khứ niên từ đế kinh,
Trích cư ngoạ bệnh Tầm Duơng thành.

Thi Sĩ Việt Phan Huy Vịnh dịch:

Cùng một lứa bên trời lận đận,
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau.
Từ xa kinh khuyết bấy lâu,
Tầm Dương đất trích gối sầu hôm mai.

Ngày xưa, những ông quan có lỗi thường bị Vua phạt bằng cách đổi đi làm quan ở những nơi xa đô thị, ở những vùng hoang vắng khỉ ho, cò gáy, chó ăn đá, gà ăn muối, người ăn sắn. Quan lại Tầu gọi việc viên quan bị đày đi xa là bị “biếm trích“, gọi nơi vị quan bi đày đến là “trích địa.”

Ngày xưa quan chức bị đày đi làm ở những nơi xa — bị biếm trích, nặng hơn là bị lưu đày — là một tai hoạ, một chuyện không may, chẳng ai muốn đi. Trong đời tôi, tôi thấy với nhiều người Việt việc bỏ nước đi đày là một may mắn, nhiều người hối hả chạy chọt để được đi đày. Ngày xưa, quan lại Ta, quan lại Tầu có bị đi đày — biếm trích – xa lắm cũng chỉ ở trong nước các ông, trong Thế Kỷ 20 những người Việt Nam bị đày sang tít mút một nước lạ ở bên kia biển lớn, xa sôi như vậy nhưng người ta hăng hái, sung sướng đi đày.

Cảm khái, tôi phóng tác Thơ:

Cùng một lứa bên trời lận đận,
Gặp lại nhau càng xót thương nhau.
Từ xa Tổ Quốc bấy lâu,
Kỳ Hoa Đất Trích gối sầu hôm mai.

Tôi ở Virginia. Người Mỹ gọi Virginia là “Virginia is for Lovers.” Tôi ghi trên những bài viết của tôi ở Hoa Kỳ là “Viết ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích.”

* Lê văn Tuấn, July 4, 2008.

Nó có cả một bộ máy tuyên truyền cực mạnh; các báo, các nhà xuất bản, truyền thanh, truyền hình.”

Cháu thật xúc động khi đọc những dòng chữ ấy. Viết nữa đi nhá bác HHT, bác viết càng nhiều càng tốt. Để thế hệ sau biết, nhớ và sẽ tiếp tục sự nghiệp diệt trừ Cộng sản của những người đi trước.

Chế độ bạo tàn độc ác nào rồi cũng phải qua đi, nhường chỗ cho sự thật và lẽ phải. Cám ơn bác nhiều lắm.

* Topa, December 5, 2008:

Dã man, dã man, quá dã man!

Tàn ác tàn ác… quá tàn ác!

Tội nghiệp Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn. Đọc chuyện kể về cái chết thê thảm của ông trong ngục tù cộng sản tôi cứ đau như chính tôi bị bỏ cho đói khát đến chết.

Bọn Việt Cộng, chắc chắn… 500/100, bị toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước oán hận, chỉ trừ một thiểu số người của chúng nó và những tên trở cờ là mong chúng nó không chết.

Tôi rất mong, và cầu xin Bề Trên cho Hoàng Lão Công Tử được chứng kiến ngày bọn Việt Cộng bị toàn dân Việt Nam hỏi tội.

* Phạm Thái, December 10, 2008:

Hậu bối có lời thăm hỏi sức khỏe của CTHĐ, chúc ông luôn được an mạnh. Đọc bài “Con Ong Sài Gòn“, tôi có vài điều muốn ông viết thêm về Thương Sinh Duyên Anh.

CTHĐ viết: “Thời oanh liệt của Con Ong đã qua, Con Ong là của Thương Sinh. Con Ong chỉ oanh liệt vì có Thương Sinh, người đời chỉ sợ Con Ong của Thương Sinh. Thương Sinh bỏ Con Ong, Con Ong chỉ còn cái xác.”

Theo tôi Thương Sinh khơng nổi tiếng bằng Chu Tử với mục Ao Thả Vịt, cũng không có tiếng tăm nhiều như Tư Trời Biển, Sức Mấy, Kiều Phong v..v.. Vậy thì Thương Sinh “ghê “đến như thế nào khiến Con Ong một thời oanh liệt?

Lúc viết cho Con Ong, Duyên Anh không dùng tên Thương Sinh, mà dùng tên Nã Cẩu, Trương Vô Kỵ… Mong CTHĐ cho biết lý do tại sao? Và vì duyên cớ gì Duyên Anh rời Con Ong để ra tờ “Người” mà nội dung cũng châm chích thiên hạ như Con Ong?

Tác phẩm “YÊU TIỀN” để tên tác giả “Thương Sinh- Hoàng Hải Thủy“. Như vậy có phải ông viết chung với Duyên Anh phóng sự trên? Nếu phải mong ông cho post YÊU TIỀN lên trang Web nầy cho độc giả thưởng thức. Ông có viết chung với Thương Sinh tác phẩm nào nữa hay không?

Công Tử Hà Đông: Xin thưa: Tuần báo, nhật báo, tối kỵ việc một người viết hai bài đăng trong một số báo. Duyên Anh bao sân — một mình viết nhiều bài — trên cùng một số Con Ong nên phải ký nhiều bút danh. Duyên Anh bỏ Con Ong ra tuần báo Người vì Con Ong là của Minh Vồ Nguyễn Văn Minh, Duyên Anh muốn làm tờ báo do chính anh làm Chủ nhiệm kiêm Chủ Bút.

Những năm 1980 một số nhà xuất bản ở Hoa Kỳ cho tái bản những sách truyện xuất bản ở Sài Gòn trước 30 Tháng Tư 1975 bằng cách đưa lên máy chụp những trang sách, cho in, không tốn công xếp chữ lại. Do đó có nhiều trang sách chữ quá nhỏ, lem nhem.

Yeu TienNhững năm 1958, 1959 tôi viết mấy cái gọi là “phóng sự tiểu thuyết” tôi đặt tên là Tây Đực, Tây CáiBà Lớn, Yêu Tì đăng trên Nhật Báo Ngôn Luận. Đúng ra mấy cái chuyện đó không phải là “phóng sự tiểu thuyết“, cũng không phải là “tiểu thuyết phóng sự“; chúng là những truyện tôi viết tếu — toàn chuyện bịa, chuyện vớ vẩn, chuyện tầm phào — tôi viết để người đọc giải trí, cười vui. Bạn đọc thích đọc, Chủ nhiệm Hồ Anh biết những cái gọi là phóng sự tiểu thuyết ấy của tôi có người đọc, “ăn khách”, nên để tôi viết thả dàn. Nhiều tiểu thuyết phóng tác của tôi, sau khi đăng báo, được xuất bản thành sách, nhưng ba phóng sự tiểu thuyết Tây Đực, Tây CáiBà Lớn, Yêu Tì thì không được xuất bản.

Năm 1994, bánh xe lãng tử đưa tôi sang Kỳ Hoa, Vợ chồng tôi đến Cali trong Lễ Giáng Sinh. Trong Nhà Sách Tú Quỳnh, tôi ngạc nhiên và cảm khái khi thấy quyển YÊU TIỀN bầy trên giá sách.

Nhà Xuất bản Xuân Thu in Yêu Tiền, tôi chắc nhà xuất bản phải cho người vào Thư Viện Mỹ tìm Yêu Tì trong những trang báo Ngôn Luận năm xưa, chép lại, đem về in, hay lấy được bài trong những số báo Ngôn Luận xưa lưu lạc theo người Vệt tị nạn sang Hoa Kỳ. Yêu Tiền thiếu nhiều đoạn, sách in 260 trong, nếu in trọn bộ phải là 600 trang.

Tôi không biết tại sao Nhà Xuân Thu lại đổi YÊU TÌ thành YÊU TIỀN và cho tên THƯƠNG SINH làm đồng tác giả. Tôi không viết chung với ai truyện nào.

Ở Kỳ Hoa Đất Trích, 50 năm sau đọc lại YÊU TÌ nhiều đoạn làm tôi nghĩ: “Bậy quá đi mất. Tại sao mình viết bậy quá thế này? Tại sao mình viết láo đến thế này mà ngày đó vẫn có nhiều người chờ đọc, chẳng ai phản đối chi?”, nhiều lúc khác tôi tủm tỉm cười, nghĩ: “Ngày đó mình chưa 30 tuổi, mình ngu thấy mồ đi, sao mình lại bịa ra được những chuyện ly kỳ, hay ho đến như thế này, sao mình lại viết được câu có duyên quá xá này, sao mình lại có thể ný nuận sự đời có vẻ phi-lô-dzốp đến như thế này?”

* Phương Lê, December 11, 2008 at 1:50:

Cám ơn Bố Già CTHĐ. Tôi chưa thấy ai diễn tả về bọn VC ăn cướp làm cho tôi tâm đắc như bố! … “Chúng bóc hết, chúng lột hết, chúng mút hết, chúng liếm hết“… Sự thật quả đã xảy ra như thế, xảy ra một cách trắng trợn ngay trước mắt người dân Sài Gòn. Bọn Bắc Cộng thực hiện những thủ đoạn ăn cướp của dân dưới đủ mọi chiêu bài và mỹ từ như: “Truy quét tàn dư văn hóa đồi trụy phản động Mỹ Ngụy, Thực hiện nếp sống mới XHCN“… Tiếp theo đó là những đợt đổi tiền, đánh “tư sản, mại bản” dai dẳng hết năm này qua năm khác khiến người dân miền Nam xơ xác, không còn cả miếng ăn. Để rồi những tàn dư phản động của Mỹ Ngụy và tài sản của bọn “tư sản mại bản” đi đâu hết? Đi vào nhà, vào túi của bọn chúng chứ còn đi đâu nữa?

Bọn Cộng thú vật đội lốt người tha hồ hoành hành. Đã ngang nhiên cướp đoạt của dân ngay giữa ban ngày, chúng còn đẩy chồng, cha, con của họ đi tù cải tạo không có án và không có ngày về. Chưa hết, còn nhiều thủ đoạn lắm, không bút mực nào tả hết! Những cái tội ấy tôi có thể quên và tha thứ cho chúng được. Nhưng có một điều mà cho đến chết tôi không thể quên được là cái tính chất đểu cáng của bọn Cộng ăn cướp này. Đó là vừa ăn cướp của dân, chúng vừa bắt người dân treo hình tên Đầu Xỏ giặc ở chỗ cao trọng nhất trong nhà để… thờ!

Cứ nhớ tới hình ảnh Lão Giặc Già ngồi trên bàn thờ ngó xuống coi bọn đàn em lão đang “ăn hàng” mà cười cười là tôi lại buồn mửa chịu không nổi!

* Phong Nhĩ, December 17, 2008:

Kính thưa qúy độc giả,

Có phải qúy vị đồng ý với bỉ nhân: Đọc những bài viết của Hoàng Công Tử, chúng ta được hưởng nhiều sướng khoái không thể tả. Một trong những sướng khoái đó là CTHĐ viết dùm ta những điều u uất ta muốn nói lên, muốn thét lên cho hả giận. Trong cuộc đổi đời, tang thương dâu biển vừa qua, thật khơng kể xiết những đau thương tủi nhục, những khốn khổ mà dân miền Nam ta phải gánh chịu. Trong vô số nỗi bất hạnh vì tan nhà, mất nước, vì bị bọn ác ơn côn đồ hành hạ, bọn đáng bị nguyền rủa đời đời, kiếp kiếp, ta còn nỗi đau phải thấy bọn “văn nhân vô hạnh, xướng ca vô loài” như Vương Hồng Sển, Á Nam Trần Tuấn Khải, Trịnh Công Sơn, Sơn Nam, Vũ Hạnh muối mặt mạ lỵ Quốc Gia Việt Nam Cộng cong lưng bợ đít bọn chủ Cộng của chúng.

Được chế độ Cộng Hòa ưu đãi, được chiến sĩ ta đổ xương máu cho chúng bình an ngồi rũa văn, múa bút, cuộc sống an ninh ở những đô thị đã giúp chúng có được tên tuổi. Chỉ cần chúng có trí khôn nhỏ như trí khôn cuả gà vịt, tất chúng phải biết chúng không thể có những văn phẩm, nhạc phẩm như chúng đã có nếu chúng “may mắn” được sống ở miền Bắc xã hội chủ nghiã.

Những tên ăn cháo, đá bát đã cố tình quên, hay vờ khơng biết chuyện đó. Chúng quay lưỡi liếm đit giặc, ngay cả khi giặc không muốn chúng liếm. Chúng trâng tráo, bịa đặt bỉ ổi, dùng “văn tài” của chúng ca ngợi cái xấu, cái ác. Nọc độc của bọn này có thể gây nguy hại cho những người trẻ tuổi, cho con cháu chúng ta. CTHĐ vạch mặt và kết tội bọn chúng. Đó chẳng phải là điều làm cho chúng ta khoái trá hay sao?

Ngưng trích I-Meo Bạn Đọc.

Kính chúc liệt quí vị Một LỄ GIÁNG SINH VUI và YÊU THƯƠNG.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích.

Advertisements

4 Responses

  1. Kính chúc Bố Già và cô Alice cùng toàn thể gia quyến một mùa lễ Giáng sinh vui tươi và hạnh phúc. Cám ơn Bố đã cho chúng tôi chia sẻ những tâm tình cá nhân trên diễn đàn của Bố trong suốt năm qua. Những tâm tư ấy thật ra là những mảng hành văn vụng về, thiếu sót (bởi cả đời có biết viết văn là gì?). Không ngờ được bố chiếu cố, đọc, và trích đoạn. Viết mà được người ta đọc thì cũng sung sướng như hát mà có người nghe vậy! Bố đã từng nói “Viết là hạnh phúc” mà lị! Nhất là người đọc lại là một nhà văn có những tác phẩm và tư tưởng đã có phần nào uốn nắn tâm tính của tôi từ thuở tuổi còn hoa niên cho đến nay, cho nên tôi cảm kích vô cùng. Tôi nhận của Bố nhiều quá mà chưa hề đền đáp được gì, cho nên tôi chỉ biết cầu nguyện xin ơn trên cho Bố được khỏe mãi (đặng viết… khỏe!). Kính chào.

  2. Ngày xưa còn bé, mượn chữ cũa nhà văn Duyên Anh, đua đòi đọc văn chương người lớn, cứ hễ cầm tạp chi Văn , Vấn Đề, hay Bách Khoa là thấy mình ngon lành Vào quán cà phê như Đa La ở sân Cộnh Hoà, phì phèo điếu thuốc lá, thuổm vài chử cũa Phám Công Thiện, ngồi nổ với bạn bè là thấy mình là ê lít tờ dễ như bỡn Còn muốn hơn thiên hạ nữa thì mang Triết Đông cũa Kim Định đọc trong Việt Lý Tố Nguyên là mình là hai sờ lát thứ thiệt Nhưng một ngày đẹp trời vớ được tờ Tuổi Ngọc cũa DA có một số đặc biệt về CTHD, đọc những truyện ngắn cũa công tử đăng trong số báo này thấy hay quá Tự hỏi “nhà văn phóng sự” được đời gán cho mà viết truyện đáng kể là một trong truyện ngắn hay nhất cũa quê hương chúng ta như vậy sao ? Ở đời văn chương bè phái công kênh nhau như tạp chí Văn đã làm thì cũng chẳng là gì hết Ăn thua là tác giả viết có cảm được người đọc hay không Chả cần phải Sáng Tạo hay Hậu Hiện Đại gì gì hết Chỉ “hại điện” thui

  3. Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân,
    Tương phùng hà tất tằng tương thức.
    Ngã tòng khứ niên từ đế kinh,
    Trích cư ngoạ bệnh Tầm Duơng thành.

    同是天涯淪落人,
    相逢何必曾相識。
    我從去年辭帝京,
    謫居臥病潯陽城。

  4. Hán Rộng dữ hén…. Đọc muốn đui luôn cha nội, mà rốt cuộc cha? hiểu mấy con lăng quăng này nói cái quái gì hết.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: