• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Hồng Lâu Mộng

 

Kính chúc quí độc giả LỄ GIÁNG SINH VUI và HẠNH PHÚC
Công Tử Hà Đông Hoàng Hải Thủy.

——————–

Lời Giới Thiệu tiểu thuyết HỒNG LÂU MỘNG. Mai Quốc Liên viết. Bản dịch của Nhà Xuất Bản Văn Hoá năm 1962.

Trong văn học Trung Quốc, Hồng Lâu Mộng có một vị trí đặc biệt. Người Trung Hoa say mê đọc nó, bình luận về nó, sáng tác về nó, đến nỗi nói: “Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng. Độc tận thi thư diệc uổng nhiên!” (Mở miệng nói chuyện mà không nói đến Hồng Lâu Mộng thì có đọc hết cả thi thư cũng là vô ích.) Có một ngành học chuyên nghiên cứu về Hồng Lâu Mộng, gọi là Hồng học. Gần đây nhất vẫn thấy Trung Quốc có tờ chuyên san tên là “Hồng Lâu Mộng nghiên cứu.” Có lẽ trên thế giới chỉ có Shakespeare là có vinh dự lớn như thế, vì có một môn “Shakespeare học.”

Cái gì làm người Trung Quốc say mê Hồng Lâu Mộng đến như vậy? Trước hết, đó là do tác phẩm đáp ứng những nhu cầu sâu xa của thời đại.

Trung Quốc dưới thời nhà Thanh trong những năm các hoàng đế Ung Chính, Càn Long tại vị (1723-1795) là thời kinh tế phồn vinh, chẳng những nông nghiệp, thủ công nghiệp, mà cả thương nghiệp, ngành khai thác các mỏ… cũng phát triển mạnh. Những thành phố lớn như Nam Kinh, Dương Châu, Võ Xương, Nhạc Châu trở thành những trung tâm buôn bán sầm uất. Thị trấn Thanh Giang bên bờ sông Vận Hà thời đó đã có hơn nửa triệu dân cư. Nền kinh tế phát triển sinh ra một lớp người thành thị có những nhu cầu thẩm mỹ mới. Một số tác phẩm tiểu thuyết tình ra đời: Tây Sương Ký, Mẫu Đơn Đình, Liêu Trai… vv.. Đó là những văn phẩm tả tình yêu nam nữ, những số phận người thường, những vui buồn riêng tư.

Tào Tuyết Cần, tác giả Hồng Lâu Mộng, sinh trưởng trong một gia đình quí tộc. Dường như ông ra đời năm 1716, qua đời năm 1763, thọ 47 tuổi. Từ ông nội đến cha của Tào Tuyết Cần kế tục giữ chức vụ Giang Nam Chức Tạo của triều đình Nhà Thanh, chức quan lo việc thu thuế ở Giang Nam. Có thời họ Tào có hai cô tiểu thư được tuyển làm vương phi. Trong đời ông nội của Tào Tuyết Cần, năm lần Vua Khang Hy tuần du phương Nam, bốn lần Vua đến ngụ tại nhà họ Tào. Không những chỉ giầu tiền của, mạnh thế lực, nhà họ Tào còn có văn học, Tào Dần, ông nội của Tào Tuyết Cần, là một nhà thơ, ông để lại tập Luyện Đình thi sao, ông là người sưu tập và cho in bộ Toàn Đường Thi.

Hong Lau MongNhưng nhà họ Tào đến đời ông thân của Tào Tuyết Cần thì suy sụp. Ông Tào này phạm lỗi, bị cách chức, gia sản bị tịch biên, may mà không bị tù. Năm ấy Tào Tuyết Cần mới ngoài mười tuổi, ông đã thấy những ngày vàng son của gia đình ông. Khi sống cuộc sống bần hàn ở Bắùc Kinh, Tào Tuyết Cần hồi tưởng những ngày vàng son thời niên thiếu, ông đưa những hoài niệm ấy vào những trang tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng.

Khoảng năm 1965 tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng được dịch và xuất bản ở Sài Gòn, thủ đô Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Người dịch Hồng Lâu Mộng của Sài Gòn năm 1965 là Nguyễn Quốc Hùng, Chiêu Dương là nhà xuất bản Hồng Lâu Mộng. Tôi đọc Hồng Lâu Mộng bản tiếng Hán lần thứ nhất ở Sài Gòn, khoảng năm 1970, sau khi tôi được Giáo sư Đào Mộng Nam truyền dậy cho bí kíp tự học chữ Hán. Trong bộ Hồng Lâu Mộng chữ Hán của tôi, mua ở một tiệm sách Tầu trong Chợ Lớn, có bức tranh vẽ Tào Tuyết Cần ngồi viết Hồng Lâu Mộng trong căn nhà trống trải, có vẻ là nhà tranh vách đất. Trong góc nhà họa sĩ vẽ con chuột, để nói lên sự nghèo nàn của Tào Tuyết Cần. Hình vẽ làm tôi nghĩ: “Sống nghèo đến như thế tại sao Tào Tuyết Cần sáng tác được tác phẩm Hồng Lâu Mộng?”

Là người viết truyện chuyên nghiệp nên từ lúc viết những trang truyên đầu tiên đến nay tôi đều “viết để bán, viết để đăng báo, để lấy tiền sống, tôi rất ít khi viết chơi.” Trong những năm phong độ nhất đời tôi, cũng là những năm bình yên nhất của Quốc Gia tôi, những năm từ 1956 đến 1970, tôi thường lấy tiền trước, viết bài sau. Các ông bà chủ báo thường đưa tiền bài cho tôi trước, để tôi bị bắt buộc phải viết bài trả nợ. Có thể vì tôi bán được dễ dàng những bài viết của tôi, vì tôi không có thì giờ viết cung cấp đủ bài cho các báo, nên chẳng bao giờ tôi viết để chơi hay viết rồi đem tác phẩm cất đi. Trong những năm 1981, 1982 tôi viết ở Sài Gòn, tôi viết với sự biết chắc là những bài viết của tôi gửi sang Úc, Mỹ, Pháp.. sẽ được đăng lên các báo Việt, được xuất bản. Các bạn tôi đăng bài của tôi, gửi tiền về cho tôi. Nên tôi suy nghĩ nhiều về trương hợp sáng tác Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần.

Tào Tuyết Cần sống nghèo, nghiện rượu, nhiều ngày sống dở, chết dở vì không có tiền mua rượu, nghèo đến đưá con nhỏ của ông đau ốm không tiền chữa thuốc nên bị chết; như Thi Hào Đỗ Phủ nghèo đến nỗi có đưá con nhỏ chết vì đói ăn, Thi hào đau đớn than:

Làm cha người ta mà không nuôi nổi người ta. Thật xấu hổ.

Tào Tuyết Cần nghèo, con đau, không tiền chữa thuốc cho con, để cho con phải chết, ông lấy tinh thần đâu, sức lực đâu — viết truyện cũng cần đến sức khoẻ — để ngày ngày ngồi viết bộ tiểu thuyết vĩ đại Hồng Lâu Mộng ấy?

Don QuichotteVĩ đại. Đúng là vĩ đại! Trước ông 200 năm có Cervantes ở Tây-ban-nha viết tiểu thuyết Don Quichotte. Tác giả Don Quichotte không được hưởng môt đồng nào về tiền bản quyền nhưng Cervantes có sự tài trợ của những nhà quí tộc nước ông, Tào Tuyết Cần viết mà hoàn toàn không được một ai giúp tiền gạo để viết, kể cả chút gạo mắm cũng không có, khoan nói đến rượu thịt và tiền.

Nhà Văn Tào Tuyết Cần, tác giả tiểu tuyết Hồng Lâu Mộng, không có một xu tiền nhuận bút hay tiền bản quyền. Nguyễn Du, tác giả Truyện Kiều, tác phẩm bán chạy nhất lịch sử sách truyện Việt Nam, cũng không được hưởng một chinh tiền bản quyền.

Những chuyện về đời tư của Tào Tuyết Cần cho thấy ông sống nghèo thật nghèo ở Bắc Kinh, khi con trai nhỏ của ông chết, ông buồn khổ, tinh thần sa sút, ông chết theo con ông.

Về phần cấu tạo Hồng Lâu Mộng là một tác phẩm văn chương độc đáo: Tào Tuyết Cần viết 80 hồi thì qua đời. Bộ truyện dang dở, viết chưa xong. 20 năm sau, Cao Ngạc, một người bạn của Tào Tuyết Cần, viết thêm 40 hồi cuối. Hồng Lâu Mộng 120 hồi, Tào Tuyết Cần viết 80 hồi đầu, Cao Ngạc viết 40 hồi cuối. Người đời vẫn coi Hồng Lâu Mộng là tác phẩm của một mình Tào Tuyết Cần.

Chu Tử Yến, một người viết truyện của Trung Hoa, viết như sau về đời tư của Tào Tuyết Cần:

Những tài liệu có liên quan đến thân thế của Tào Tuyết Cần còn lưu truyền rất ít. Chỉ biết ông đa tài, đa nghệ, ông làm thơ, vẽ tranh, chơi đàn, diễn kịch, ông yêu thiên nhiên, thích ngao du sơn thủy, thăm những chuà cổ, và thích uống rượu.

Thi sĩ Đôn Thành, bạn của Tào Tuyết Cần, làm bài thơ “Bài ca Bội Đao” có ghi vài dòng ở dưới bài:

“Đầu thu, gặp Tuyết Cần ở vườn hoa hoè. Mưa gió dầm dề. Buổi sáng sớm trời lạnh giá. Tuyết Cần thèm rượu muốn phát điên. Tôi đưa cây đao cuả tôi vào tiệm cầm đồ, cầm đao lấy tiền mua rượu uống. Có rượu, Tuyết Cần rất vui, cúi mình cám ơn tôi, tôi cúi mình đáp lại.”

Trong bài thơ Đôn Thành tả: “Tào Tử cười lớn, khen vui thay, cảm khái gõ vào đá mà hát..”

Lời kể của Đôn Thành làm tôi bùi ngùi. Cứ như chuyện kể thì Tào Tuyết Cần nghiện rượu quá nặng. Người nghiện rượu nặng cơ thể suy yếu, gan ruột nát hết, người không có hơi ấm, sáng ngủ dậy thấy lạnh đến run chân tay, lạnh từ trong ruột, trong xương lạnh ra, không thể làm gì được, phải uống rượu ngay để mượn sức nóng của rượu làm cho trong người nóng lên. Người nghiện rượu đến cỡ ấy không còn sống được bao lâu nữa.

Mời quí vị đọc một đoạn Tiểu Thuyết Hồng Lâu Mộng.

HỒNG LÂU MỘNG, tác phẩm tiểu thuyết của Tào Tuyết Cần, viết vào những năm 1750. Truyện Tình, gia đình quí tộc đời Thanh. Nhân vật nam và nữ chính của Hồng Lâu Mộng là Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc.

Khi chuyện Hồng Lâu Mộng bắt đầu, Bảo Ngọc và Đại Ngọc ở vào số tuổi 14, 15. Họ là anh em con cô, con cậu, bà mẹ của Đại Ngọc là em ruột Giả Chính, ông thân của Bảo Ngọc. Phong tục Trung Hoa cho phép những người là anh em con cô, con cậu được kết hôn với nhau.

Cha mẹ Đại Ngọc qua đời sớm, Đại Ngọc mồ côi, về Nam Kinh sống trong Phủ Ninh Quốc với Bà Ngoại nàng. Đại Ngọc là người y dược học Trung Hoa gọi là “tiên thiên bất túc“, ngay khi được sinh ra đời đã không đủ sức khỏe. Bản chất yếu đuối, thêm cảnh ngộ mồ côi phải sống nhờ họ hàng bên ngoại, Lâm Đại Ngọc buồn phiền nên đau yếu kinh niên. Nàng được Tào Tuyết Cần tả là “người vừa sinh ra đã uống thuốc“, và “yếu như không mang nổi áo.”

Giả Bảo Ngọc yêu Lâm Đại Ngọc. Hai người có thể thành vợ chồng không có gì khó nhưng Đại Ngọc đau ốm, nàng bị lao phổi, bệnh không thể chữa thời ấy, người bị bệnh lao sẽ phải chết sau vài năm mng bệnh. Gia đình Bảo Ngọc không thể để cho Bảo Ngọc lấy người vợ đau bệnh nan y, thêm bệnh trầm cảm, dễ khóc, dễ tủi thân, như Đại Ngọc, dù mọi người trong họ Giả đều thương Đại Ngọc.

Cùng thời gian đó trong Phủ Ninh Quốc Công có nàng Tiết Bảo Thoa. Nàng này là con bà chị ruột của bà mẹ Bảo Ngọc. Như vậy Tiết Bảo Thoa là con dì, con già với Giả Bảo Ngọc. Bảo Thoa, Bảo Ngọc là chị em họ nhưng vẫn có thể thành vợ chồng.

Tiết Bảo Thoa mạnh khỏe, đẹp, công dung, ngôn, hạnh đều có. Chỉ có điều là Giả Bảo Ngọc yêu Lâm Đại Ngọc, không yêu Tiết Bảo Thoa. Thảm kịch đến khi họ Giả làm đám cưới cho Bảo Ngọc, nói dối cô dâu là Đại Ngọc, nhưng cô dâu lại là Bảo Thoa. Cả ba người Bảo Ngọc, Đại Ngọc, Bảo Thoa đều đau khổ.

Năm 2005, ờ Rừng Phong, Xứ Tinh Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, tôi viết lại Hồng Lâu Mộng đăng báo cùng lời bàn luận của tôi. Khi đăng Hồng Lâu Mộng, tôi bỏ qua những đoạn các nhân vật ăn tiệc, uống rượu, xem hát, làm thơ trong Hồng Lâu Mộng, những đoạn này quá dài.

Giả Nguyên Xuân, người chị ruột của Giả Bảo Ngọc, được tuyển vào cung làm Quí Phi. Nhân dịp Giả Nguyên Phi được vua ban ơn cho về nhà thăm cha mẹ, Phủ Ninh Quốc làm cả một khu vườn hoa để đón Nàng về thăm gia đình trong một ngày. Đó là Vườn Đại Quan. Nhiều căn nhà đẹp được làm trong Vườn. Đón Giả Phi xong, anh em Bảo Ngọc được vào mỗi người ở riêng một nhà trong Vườn Đại Quan. Bảo Ngọc ở Di Hồng Viện. Đại Ngọc ở Tiêu Tương Quán. Đây là đoạn tả buổi trưa, trời mùa thu, Bảo Ngọc đến Tiêu Tương Quán thăm Đại Ngọc.

HỒNG LÂU MỘNG. Trích:

Đại Ngọc đang nằm ngủ trưa. Bọn a hoàn đi chơi cả, trong nhà im lặng như tờ. Bảo Ngọc vén rèm thêu bên giường, cúi xuống, lay nhẹ vai Đại Ngọc:

– Em vừa ăn cơm trưa xong đã ngủ à?

Đại Ngọc mở mắt:

– Anh đi chơi đi, lát nữa trở lại. Cho tôi ngủ. Đêm qua tôi mất ngủù.

– Không được đâu. Vừa ăn xong ngủ ngay, không bệnh cũng thành bệnh. Tôi sẽ làm em vui, để em quên đau và quên buồn ngủ.

– Tôi không ngủ, chỉ nằm nghỉ một lúc thôi. Anh đi đi.

– Tôi đi đâu bây giờ?

Đại Ngọc bật cười:

– Không đi thì ngồi đấy, nghiêm chỉnh, muốn nói gì thì nói.

– Nhưng thấy em nằm, tôi cũng muốn ngả lưng.

– Anh muốn nằm thì đi tìm cái gối vào đây mà nằm.

Bảo Ngọc lại ngẩn ngơ:

– Tôi biết đi tìm gối ở đâu bây giờ?

– Nhà ngoài có gối đấy.

Bảo Ngọc đi ra nhưng trở vào ngay:

– Gối của mấy bà già canh nhà, hôi quá, làm sao tôi gối được?

– Anh đúng là Sao Thiên Ma trong số tử vi của tôi. Đây. Gối đây. Mời ông nằm.

Đại Ngọc đưa cái gối nàng đang gối sang bên giường, lấy gối khác để gối. Bảo Ngọc nằm vào giường, đối diện nhau. Đại Ngọc thấy trên má Bảo Ngọc có cái vết đỏ bằng khuy áo, nàng lấy ngón tay sờ và hỏi:

– Bị móng tay ai cấu thế này?

Bảo Ngọc cười:

– Làm gì có ai cấu. Hồi sáng đun sáp để lọc, bị sáp nóng bắn lên một giọt.

Đại Ngọc lấy khăn lụa của nàng lau má cho Bảo Ngọc:

– Thật là quái gở. Công tử nào lại đi làm cái việc nấu sáp để lọc cho bọn a hoàn dùng bao giờ. Anh có thích làm những việc đó thì cũng đành đi, nhưng đừng có làm lộ liễu quá, người làm họ thấy, họ nói anh không ra gì đâu. Chuyện anh nấu sáp mà đến tai cậu thì anh lại khổ thôi.

Bảo Ngọc nghe nhưng chẳng biết Đại Ngọc nói gì, mùi thơm trong ống tay áo của Đại Ngọc làm chàng ngây ngất, chàng kéo tay áo nàng lại, ngửi rồi nhìn vào xem nàng mang trong đó thứ hương gì. Đại Ngọc cười:

– Ở trong nhà ai đeo hương làm gì.

– Không đeo hương sao thơm quá thế?

– Không biết. Hay là mùi hương của áo.

– Không phải. Mùi hương này của em lạ lắm, không giống mùi hương xông y phục đâu.

– Chắc anh ngửi mùi hương của ai, hương còn trong mũi anh, đến đây anh tưởng là mùi hương của tôi.

– Tôi nói chuyện tử tế, em cứ nói rỡn, phải phạt em mới được.

Chàng dùng ngón tay cù vào sườn nàng. Đại Ngọc cười ré lên, co rúm người lại:

– Ối.. ối.. Em lậy anh, em không dám thế nữa.

– Không dám thế là làm cái gì?

– Em không dám nói rỡn nữa.

– Được. Tha cho em lần này.

Hai người nằm im bên nhau. Rồi Bảo Ngọc nói:

– Tôi kể chuyện ngày xưa cho em nghe nhé? Nhưng em nghe mà không được ngủ ạ.

Chàng kể:

– Nguyên trước đây ở Động Lâm Tử, núi Hương Ngọc, có một đàn chuột già thành tinh. Tháng ấy, gần đến Tết Nguyên Đán, bầy chuột hội họp trong động bàn định kế hoạch kiếm thức ăn để vui Tết, đón xuân.

Lão Chuột Động Chủ ngồi trên ngai bằng đá trên cao, truyền phán những việc phải làm:

– Ngày mai là ngày Hai Mươi Ba Tháng Chạp, người ta làm lễ tiễn Táo Quân về trời. Lễ tiễn Ông Táo, rồi Tết Nguyên Đán năm nay nhờ được mùa, cả nước thanh bình, nên người ta ăn Tết lớn lắm. Quân do thám của ta cho biết năm nay trong kho phủ đường có nhiều thực phẩm, có năm thứ: gạo, đậu, hạt dẻ, đậu phụng, khoai thơm. Động ta đang cần năm thứ đó.

Lão Chuột giơ lên một lệnh tiễn:

– Đứa nào tình nguyện vào kho trộm gạo?

Một Chuột Tinh bước ra xin đi, nhận lệnh tiễn, đi luôn. Một Chuột Tinh khác nhận lệnh tiễn đi trộm đậu, rồi hai Chuột Tinh nhận đi lấy trộm hạt dẻ, đậu phụng. Khi Lão Chuột Tinh hỏi ai đi lấy trộm khoai thơm, có một Chuột Con Gái bước ra xin đi.

Lão Chuột Tinh thấy nó là gái, ít tuổi, lại yếu đuối, sợ nó không làm được việc, nên ngần ngại không muốn trao lệnh tiễn cho nó.

Chuột Gái nói:

– Xin Động Chủ tin tôi, xin cho tôi đi, tôi quyết làm tròn nhiệm vụ. Tôi tuy nhỏ tuổi nhưng có pháp thuật không thua ai, tôi lại khéo ăn nói, có cơ mưu. Đi chuyến này không thành công, tôi xin chịu tội.

Lão Chuột Già nói:

– Ngươi nói nghe hay lắm, nhưng ta muốn biết lọt được vào kho, ngươi sẽ làm cách gì để lấy trộm khoai đem về đây?

Chuột Gái tỉnh queo:

– Có gì khó. Vào kho thì dễ thôi. Vào trong kho rồi tôi thi triển pháp thuật, xoay mình một cái, biến thành củ khoai thơm, tôi lẩn vào trong đống khoai. Mùi thơm của tôi thơm hơn mùi thơm của bọn khoai. Ngửi mùi thơm của tôi, chúng sẽ mê tít. Cứ thế tôi rủ lũ khoai ra khỏi kho, theo tôi về động ta. Chúng sẽ mê mẩn đi theo tôi. Chẳng phải là hay ư?

Cả đàn chuột tinh nhao nhao lên tỏ ý tán thành việc biến thành khoai để lấy trộm khoai của Chuột Gái. Lão Chuột Tinh lại nói:

– Mưu của ngươi nghe được đấy. Nhưng ta vẫn muốn biết pháp thuật của ngươi ra sao. Ngươi thử biến hóa vài đường cho chúng ta coi.

Chuột Gái nói:

– Dễ thôi. Tôi biến thành củ khoai thơm cho các vị xem. Coi nè.

Chuột Gái xoay mình, biến thành một thiếu nữ thật đẹp, mắt phượng, mày ngài, tóc mây, y phục thướt tha, trông như tiên nữ.

Đàn chuột cười ầm lên, chúng tranh nhau nói:

– Ê.. Tầm bậy.

– Nói biến thành củ khoai thơm mà lại biến ra cô gái?

– Thế này là thế nào? Rỡn hả?

Chuột Gái lại xoay mình, từ thiếu nữ trở lại là chuột, nói:

– Các người kém lắm. Các người không biết tôi vừa biến thành Tiểu thư Lâm Đại Ngọc, Lâm Tiểu thư là Thần Nữ Khoai Thơm. Da thịt cô có mùi khoai thơm. Nay cô vào kho chứa khoai thơm, bọn khoai ngửi thấy mùi khoai thơm của cô, biết cô là Nữ Chúa của chúng, cô bảo chúng đi theo cô, là chúng đi theo hết. Cơ mưu của tôi chẳng phải là thần diệu ư?

Đại Ngọc vừa cười vừa đưa tay cù Bảo Ngọc:

– A.. Anh bảo tôi là Chuột hả?

400 năm trước, Tào Tuyết Cần, người viết tiểu thuyết Tình thứ nhất của Trung Hoa, đã viết một tác phẩm tiểu thuyết trường thiên có những đoạn tả cảnh, tả tình linh động như quí vị vừa đọc. Tôi viết lại hai nhận xét của tôi về tác phẩm Hồng Lâu Mộng và Văn sĩ Tào Tuyết Cần:

Một: Tác giả Hồng Lâu Mộng viết truyện trong cảnh nghèo đói, nhưng tác phẩm của ông để lại cho đời là một tuyệt phẩm, người đời không trả ông một xu nào cho công lao của ông.

Hai: Người viết truyện không cần có đời sống vật chất no đủ mới có thể sáng tác được tuyệt tác phẩm.

Advertisements

2 Responses

  1. Hồng Lâu Mộng 紅樓夢

    第一回 甄士隱夢幻識通靈 賈雨村風塵怀閨秀

      此開卷第一回也.作者自云:因曾歷過一番夢幻之后,故將真事隱去,而借”通靈”之說,撰此《石頭記》一書也.故曰”甄士隱”云云.但書中所記何事何人?自又云:“今風塵碌碌,一事無成,忽念及當日所有之女子,一一細考較去,覺其行止見識,皆出于我之上.何我堂堂須眉,誠不若彼裙釵哉?實愧則有余,悔又無益之大無可如何之日也!當此,則自欲將已往所賴天恩祖德,錦衣紈褲之時,飫甘饜肥之日,背父兄教育之恩,負師友規談之德,以至今日一技無成,半生潦倒之罪,編述一集,以告天下人:我之罪固不免,然閨閣中本自歷歷有人,万不可因我之不肖,自護己短,一并使其泯滅也.雖今日之茅椽蓬牖,瓦灶繩床,其晨夕風露,階柳庭花,亦未有妨我之襟怀筆墨者.雖我未學,下筆無文,又何妨用假語村言,敷演出一段故事來,亦可使閨閣昭傳,复可悅世之目,破人愁悶,不亦宜乎?”故曰”賈雨村”云云.

      此回中凡用“夢”用“幻”等字,是提醒閱者眼目,亦是此書立意本旨.

      列位看官:你道此書從何而來?說起根由雖近荒唐,細按則深有趣味.待在下將此來歷注明,方使閱者了然不惑.

      …

  2. “Hai người có thể thành vợ chồng không có gì khó nhưng Đại Ngọc đau ốm, nàng bị lao phổi, bệnh không thể chữa thời ấy, người bị bệnh lao sẽ phải chết sau vài năm mng bệnh. Gia đình Bảo Ngọc không thể để cho Bảo Ngọc lấy người vợ đau bệnh nan y, thêm bệnh trầm cảm, dễ khóc, dễ tủi thân, như Đại Ngọc, dù mọi người trong họ Giả đều thương Đại Ngọc.”
    Có lẽ bạn hiểu chưa đúng tinh thần tác phẩm! Khi Đại Ngọc chết, chưa ai nói nàng bị lao, dù nàng có thổ ra máu (vì uất ức). Giả gia không cho phép Bảo Ngọc lấy Đại Ngọc vì Bảo Thoa được lòng tất cả mọi người trong phủ Giả, được khen “rộng rãi”, ‘hiểu biết”, “vị tha”, “khéo” (bởi Giả mẫu, Tập Nhân, Phượng Thư, Vương phu nhân (hai người này còn có phần thiên vị họ Tiết vì quan hệ bà con ruột thịt của Tiết với nhà họ Vương), Sử Tương Vân….), trong khi Đại Ngọc bị mang tiếng “hẹp hòi” (lời Tập Nhân và Giả mẫu). Kính mến!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: