• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Chưởng Môn Phóng Phét

Vu Trong KhanhTháng Ba 2008 tôi viết một bài Viết ở Rừng Phong, đăng trên Tuần Báo SàiGòn Nhỏ, về một Quái nhân Cali. Ông này xưng tên là Vũ Trọng Khanh — tức Đại Tá Vũ Lăng — tự nhận là con của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng. Ông nói bà mẹ ông — bà vợ Nhà Văn Vũ Trọng Phụng — là em ruột của Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên, ông kể năm 1940 ông bác ruột ông là ông Trần Văn Tuyên nói với bà mẹ ông là đưa ông sang Pháp, nhưng ông TV Tuyên lại đưa ông sang Tầu, năm 1950 Nhà Văn Nguyễn Mạnh Côn đưa ông từ Tầu về Sài Gòn..vv..vv.. Thấy Quái nhân nói linh tinh quá, nhất là trước việc một Đài TV Việt ở Cali làm cuộc phỏng vấn Quái nhân, coi như Quái nhân đúng thực là một Đại Tá Quân Lực Quốc Gia VNCH, và Đại Tá là con trai Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, nên tôi thấy bất nhẫn, tôi viết một bài về Quái nhân.

Tôi trích vài đoạn trong bài Đại Tá Vũ Lăng — đã đăng trên Tuần báo SàiGòn Nhỏ Tháng Ba 2008 — để quí vị chưa biết gì về Quái Nhân biết qua Quái Nhân nói những chuyện gì.

Trích bài Đại Tá Vũ Lăng:

Ngày tháng qua đi.. Tháng 2, 2008 tôi lại thấy ông Vũ Trong Khanh trên màn ảnh truyền hình SBTN, ông VT Khanh này không phải là anh thanh niên Bắc Kỳ đẹp trai Vũ Trọng Khanh tôi gặp ở Sài Gòn cuối năm 1975 hay đầu năm 1976. Ông Vũ Trọng Khanh San José 2008 được Đài SBTN giới thiệu bằng cái tên có cấp bậc quân đội là Đại Tá Vũ Lăng.

Ông Vũ Trọng Khanh Đại Tá Vũ Lăng San José 2008 trạc Sáu Bó tuổi đời, bận quân phục Ông có vẻ đau yếu, dường như ông ngồi không vững, ông nói khó khăn, ông có bà vợ trẻ ngồi bên đỡ lời, nói dùm.

Ký giả phỏng vấn, dường như là ông Tường Thắng, phăng phăng la tuy-líp coi người được phỏng vấn đúng là ông con của Nhà Văn. Ông ký giả cũng phoong phoong gọi người được phỏng vấn là Đại tá.

Ông Vũ Trọng Khanh Đại Tá Vũ Lăng San Jose, và bà vợ, kể nhiều chuyện kỳ cục quá đỗi là kỳ cục. Tôi nghe chuyện ông bà kể mà chịu hổng có nổi. Tôi kể lại những lời ông bà nói như sau, tất nhiên tôi chỉ kể đại khái thôi, tôi không thể kể hết hay kể thật đúng từng tiếng trong những lời ông bà nói, nhưng tôi kể không sai.

Ông Đại Tá Vũ Lăng kể ông bị bọn Bắc Cộng bắt sống năm 1961, ông bị tù giam 22 năm ở Bắc Việt, năm 1982 ông trở về Sài Gòn, năm 1985, 1986 ông vượt biên bằng đường bộ sang Thái Lan, người ta đón ông sang Hoa Kỳ. Trong thời gian chịu tù đày ở Bắc Việt, ông bị bọn Cai Tù Bắc Cộng tra tấn, chúng đánh ông thủng ba lỗ ở đầu, rút hết 10 móng tay ông.

Ông kể:

– Lúc đầu Bộ Trưởng Công An Bùi Thiện Ngộ và Thiếu Tướng Công An Dương Thông hỏi cung tôi, rồi đến ông Đại Tá Bùi Tín. Khi nghe tôi nói tôi là con Nhà Văn Vũ Trọng Phụng, Đại Tá Bùi Tín đập bàn, quát :

– Mày nói láo. Nhà Văn Vũ Trọng Phụng làm gì có thằng con phản động như mày !

Tôi nói :

– Ông Bùi Bằng Đoàn cũng làm gì có thằng con mất dậy như Bùi Tín.

Ông ấy móc súng Côn ra dọa bắn nát đầu tôi nhưng rồi ông ấy không dám bắn.

Ông kể bà vợ Nhà Văn VT Phụng, bà mẹ ông, là em gái Luật Sư Trần Văn Tuyên, em cùng cha, khác mẹ. Ông kể năm ông 9 tuổi, Luật Sư Trần Văn Tuyên nói với bà mẹ ông là đưa ông sang Pháp, nhưng ông TV Tuyên lại đưa ông sang Vân Nam bên Tầu. Ông sống ở đất Tầu mấy năm cho đến khi ông được ông Nguyễn Mạnh Côn đưa từ Vân Nam về Hong Kong rồi về Singapore. Chính quyền Singapore giúp phương tiện cho ông về Sài Gòn. Từ Sài Gòn ông lên Tòa Thánh Tây Ninh.

Ông kể :

– Ở Tây Ninh tôi gặp lại ông Trần Văn Tuyên. Ông ấy đang là Cố vấn Pháp Luật của Đức Hộ Pháp Pham Công Tắc. Ông ấy bảo tôi: “Mày đừng nói với ai mày là cháu tao. Ở đây chúng nó kỳ thị, chúng nó thù ghét Bắc Kỳ. Đừng nhận họ để khi nếu nó giết tao thì nó không giết mày, nó giết mày thì nó không giết tao.”

Tôi được Tướng Trịnh Minh Thế nhận là em nuôi, cho tôi đi học Khóa 4 Trường Sĩ Quan Đà Lạt. Những năm 1960, 1961 có một số cán bộ, binh sĩ Việt Cộng gài lại trong Nam sau Hiệp Định Geneve được đưa ra Bắc chỉnh huấn, Tình Báo tổ chức cho tôi nhập vào những toán đó để ra Bắc hoạt động. Tôi ra Bắc năm 1961, bị bắt, bị tù đến năm 1982 mới trở về Sài Gòn.

Ngưng lời kể của Đại Tá Vũ Lăng.

Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên có ông con là Trần Tử Thanh. Tôi, qua điện thoại, hỏi ông Trần Tử Thanh về chuyện ông Đại Tá Vũ Lăng San José nói bà mẹ ông ta là em gái Cố Luật sư Trần Văn Tuyên, tức bà là bà cô ruột của ông, và như dzậy Đại Tá Vũ Lăng Vũ Trọng Khanh San José là anh em con cô, con cậu với ông, ông Trần Tử Thanh cũng đã biết về cuộc phỏng vấn của Đài SBTN, ông kêu :

– Làm gì có chuyện đó. Bà vợ ông Vũ Trọng Phụng đâu phải là em ông cụ tôi. Ông cụ tôi có bao giờ đến Tòa Thánh Tây Ninh đâu. Hoàn toàn bịa đặt. Anh em chúng tôi sẽ phải lên tiếng về vụ này.

Ông Trần Tử Thanh gửi cho tôi bức thư ngỏ :

THƯ NGỎ

Đồng kính gửi :

– Các cơ quan truyền thông, truyền hình, báo chí, các mạng Internet.

– Quí vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, quí vị chủ tịch các đảng phái quốc gia, quí vị Chủ Tịch Công Đồng, các Tổ Chức, Hội Đoàn người Việt Quốc Gia tại hải ngoại.

– Bà con thân thuộc và Bằng Hữu của Gia Đình Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên.

Mới đây trong cuộc phỏng vấn kéo dài 4 phần trên Đài Truyền Hình SBTN ở Quận Cam và được báo Việt Nam Exodus đưa lên mạng, có một người xưng là Vũ Trọng Khanh, tự Vũ Lăng, Cựu Đại Tá QLVNCH, tốt nghiệp Khóa 4 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt ( ? ), con của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng ( ? ) — không hiểu vì lý do gì, đã mạo nhận là cháu của Luật Sư Trần Văn Tuyên.

Vì sự việc có liên quan đến thân phụ và giòng tộc chúng tôi, chúng tôi xin minh xác :

1 – Họ và tên người này nêu ra trong cuộc phỏng vấn để chứng minh liên hệ với gia đình Luật Sư Trần Văn Tuyên là hoàn toàn xa lạ với gia đình chúng tôi và không có trong gia phả của giòng họ Trần.

2 – Những sự kiện liên quan đến thân phụ chúng tôi là những sự kiện hoàn toàn bịa đặt một cách trắng trợn.

Tất nhiên khi tạo dựng những sự kiện nêu trên, người được phỏng vấn hẳn có mưu đồ đen tối nào đó.

Vì vậy, chúng tôi xin gửi bức thư ngỏ này thông báo tới toàn thể bà con trong gia tộc, các bằng hữu quen biết gia đình chúng tôi, cùng mọi giới để cảnh giác đề phòng và tránh mọi ngộ nhận trong tương lai.

Thay mặt gia đình Cố Luật Sư Trần Văn Tuyên.

Luật Sư Trần Tử Huyền, Trưởng Nam.

California, ngày 17 Tháng Hai năm 2008.

Quí vị vừa đọc vài đoạn trích trong bài Viết ở Rừng Phong về Đại Tá Vũ Lăng. Tháng 12, 2008, Website Ánh Dương đăng một bài của Đại Tá Vũ Lăng, như sau:

Trích Ánh Dương. Người viết: Hoàng Văn 27/12/2008

Thật là hoang đường – Phuonghang Duongthi và Vũ Trọng Khanh

Thưa quý vị độc giả Ánh Dương,

Để trả lời bức thư của ông Hoàng Hải Thủy ( Công Tử Hà Đông ) viết về Vũ Trọng Khanh, cặp vợ chồng Vũ Trọng Khanh trả lời bằng bài viết dưới đây .

Chắc quý vị cũng thấy là hết sức hoang đường, vì ông VTK biết rất nhiều “tai to mặt lớn” miền Nam, nhưng hầu hết đều quá vãng và không thể đính chính, đồng thời họ bôi bác Tô Kiều Ngân và Hòang Hải Thủy; ông Tô Kiều Ngân là người rất lịch sự, bạn của anh tôi, không khi nào ông ấy có thể hành động khiếm nhã giống như PHDT + VTK mô tả.

Bút Vàng

Vũ Trọng Khanh viết như sau:

Lý do mà tôi phải gọi HOÀNG HẢI THỦY là một nhà văn LƯU MANH bởi vì các lý do sau đây:

+ Vào năm 1952, tôi Vũ Trọng Khanh AKA Thiếu Úy Vũ Lăng vừa mới tốt nghiệp khóa 4 VÕ BỊ LIÊN QUÂN ĐÀ LẠT, đã được đưa về phục vụ tại Phòng 6 do Trung Tá Trần Đình Lan làm Trưởng phòng và được phái ra công tác tại Hà Nộị. Khi ra tới Hà Nội tôi đã gặp Nhà văn Nguyễn Minh Lang. Anh Nguyễn Minh Lang sinh năm 1926, lớn hơn tôi 4 tuổi đã từ chiến khu Việt Bắc bỏ về Hà Nội. Nhà văn Nguyễn Minh Lang còn là bậc thầy của nhà báo Nguyễn Thanh Chiểu có bút hiệu là Thanh Thương Hoàng, hiện nay đang sống ở San José. Cũng ngày hôm đó anh Nguyễn Minh Lang đã giới thiệu với tôi một thanh niên ốm tong ốm teo như một gã HO LAO:

– Khanh, tao giới thiệu vói mày đây là thằng đệ tử của tao. Nó cũng đang tập tành viết lách nhưng chưa đi đến đâu cả

Tôi bắt tay người thanh niên có dáng vẻ HO LAO đó và hỏi:

– Chú em tên gì?

Hắn đáp:

– Kính thưa Thiếu úy, tên em là Hoàng Hải Thủy

Tôi nói vói hắn:

– Ngồi xuống đâỵ Muốn ăn gì, uống gì cứ tự nhiên kêu đị Anh mời

Hắn khép nép ngồi xuống và kêu một đĩa cơm chiên và một chai 33.

Trong lúc chờ đợi thức ăn dọn ra, anh Nguyễn Minh Lang hỏi Hoàng Hải Thủy:

– Mày biết ông Thiếu úy này là ai không?

Hoàng Hải Thủy trả lời:

– Mới gặp ông ta ở đây làm sao em biết ông ta là ai?

Anh Nguyễn Minh Lang nói:

– Ông này là nhà văn và cũng là nhà thơ Trúc Khanh. Tên ông ta là Vũ Trọng Khanh. Ông ta là con trai của nhà văn Vũ Trọng Phụng, là anh cùng cha khác mẹ với con Vũ Mỹ Hằng khi mẹ đẻ ra ông ta mất lúc ông ta được 4 tuổi . Ông ta đã lưu lạc sang Trung Hoa từ năm 1941 đến 1946 về Hà Nội. Tao quen biết vói ông ta qua sự giới thiệu của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn và Từ Linh.

Hoàng hải Thủy hỏi tôi:

– Thưa Thiếu úy, ông Từ Linh là ai?

Tôi đáp:

– Ông Từ Linh lúc ban đầu là tài xế lái xe ôtô cho ông Đoàn Chuẩn trong thời gian ông Đoàn Chuẩn làm công chức cho Sở Bưu Điện Hànội – Mỗi ngày ông Đoàn Chuẩn soạn nhạc nhưng không đặt lời. Sau giờ làm việc về đến nhà ông Đoàn Chuẩn chỉ cầm cây đàn Guitar ra ngồi ngoài trước sân khảy đàn nhưng không có lời hát. Từ Linh ngồi bên cạnh đã thuộc hết các giai điệu âm nhạc của ông chủ và Từ Linh đặt ra những lời ca và hát cho ông chủ nghe. Đoàn Chuẩn thích quá viết ngay những lời hát đó vào những bản nhạc của ông ấy và đề rõ ràng Nhạc Đoàn Chuẩn và Lời Từ Linh. Bút hiệu Từ Linh là do nhạc sĩ Đoàn Chuẩn đặt cho anh tài xế. Từ Linh có nghĩa là người đặt lời. Thêm vào đó, Đoàn Chuẩn có một cô em gái rất xinh đẹp chưa có ai để ý tới và Đoàn Chuẩn đã gả em gái cho Từ Linh.

+ Đó là giai đoạn đầu để cho Hoàng Hải Thủy biết Thiếu úy Vũ Lang này là ai. Đến năm 1954 phong trào di cư cho những người từ miền Bắc muốn bỏ CỘNG SÃN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC chạy vào miền Nam là một phong trào rất lớn. Đa số những người Bắc di cư lúc bấy giờ phải tụ tập tại nhà HÁT LỚN ở Saigon, trước cửa Tòa ĐÔ CHÍNH và sau này trở thành TRỤ SỞ QUỐC HỘI – Tôi, Vũ Trọng Khanh, đi lên nhà Hát Lớn để tìm một số bạn VĂN NGHỆ SĨ của tôi từ ngoài miền Bắc di cư vào miền Nam. Người thứ nhất mà tôi đã gặp là Nhạc sĩ Y Vân cùng với một mẹ già trên 80 và một cô em gái tên là Phi Nhung. Người thứ hai mà tôi đã gặp là nhà báo Lê Văn sau lấy bút hiệu là Vũ Bắc Tiến khi nhà báo Lê Văn được chính phủ Ngô đình Diệm mời làm CHỦ BÚT Tuần Báo Tin Bắc của Bộ Công Dân Vụ Người thứ ba mà tôi đã gặp là nhà báo Tô Văn Bùi Bá Nhân được chính phủ Ngô đình Diệm mời giữ chứùc vụ Chủ nhiệm Tuần Báo Tin Bắc. Người thứ tư mà tôi đã gặp là Hoàng Hải Thủy, một kẻ vô danh tiểu tốt lúc đó đang lêu bêu đói rách. Trong thời gian này tôi đang phụ trách trang Kịch Trường Sân Khấu của nhật báo LẼ SỐNG do ông Ngô Công Minh làm Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút, Hoàng Hải Thủy đã nhờ tôi giói thiệu cho anh ta vào làm việc cho Báo Lẽ Sống để NUÔI THÂN nhưng ông Ngô Công Minh không nhận vói một lý do là anh ta chưa có tên tuổi gì trong làng báọ Sau đó tôi phải giói thiệu anh ta qua làm việc vói Nhật Báo Saigon Mới do ông Bút Trà Nguyễn Đức Nhuận làm Chủ Nhiệm. Ông Bút Trà hỏi tôi:

– Khanh, thằng này nó viết được cái chi?

Tôi không trả lời được câu hỏi của ông Bút Trà vì sự thật tôi không biết rõ khả năng viết lách của Hoàng Hải Thủy. Thấy tôi ngồi im lăng không trả lời, ông Bút Trà nhìn tôi gắt tướùng lên:

– Thôị đừng có mang nó tói đây nữa.

Khi ra đường tôi móc túi đưa cho Hoàng Hải Thủy 200 đồng bạc Đông dương và nói:

– Cầm đỡ để sống qua ngày cho tới khi có việc làm.

Từ đó tôi không gặp lại cái tên Hoàng Hải Thủy nữa. Mãi đến năm 1982, khi tôi đi tù từ miền Bắc về đến Saigon vào một buổi sáng trên đường Gia Long tôi tình cờ gặp lại Thanh Thương Hoàng cũng đang lêu bêu đói rách sau khi đi tù về, và một người bạn chí thân đồng hương của tôi là nhà thơ Hoàng anh Tuấn, tôi rủ Thanh Thương Hoàng và Hoàng anh Tuấn ghé vào một quán ruợu bụi đời ở bên vỉa hè đường Gia Long. Không ngờ ông chủ quán rượu lại là Văn thi sĩ Tô Kiều Ngân, một trong những bạn văn thơ rất thân của tôi. Tô Kiều Ngân cho tôi và Thanh Thương Hoàng uống rượu và anh ấy nói:

– Rượu này miễn phí. Tao cho hai thằng mày uống khỏi phải trả tiền. Nhưng mỗi thằng chỉ được uống đúng ba ly mà thôi.

Tôi và Thanh Thương Hoàng mới uống được hai ly thì bất ngờ có một tên đến. Tên này đứng sau lưng Thanh Thương Hoàng và lên tiếng:

– Còn tiền không cho tao uống với.

Tô Kiều Ngân thấy tên đàn ông này tới bèn lên tiếng chửi:

– Cút mẹ mày đi. Đừng đến ám tao. Lớ ngớù đến đây tao thoi cho vỡ mặt bây giờ.

Tôi nhìn gã này, nhận ra ngay hắn là Hoàng Hải Thủy. Tôi nói vói hắn:

– Ngồi xuống.

Tôi móc túi đúa cho hắn 5 đồng.

– Đâỵ cầm lấy 5 đồng mà uống.

Tô Kiều Ngân lên tiếng chửi lần nữa:

– Đi chỗ khác mày. Ruợu của tao không bán cho cái thứ hủi như mày.

Hoàng Hải Thủy cầm 5 đồng đi mất. Rồi từ đó tôi không hề gặp lại tên hủi này nữa.

Đây là những sự thật mà tôi đã biết và đã nhớ về con người của Hoàng Hải Thủy và tôi cũng tin rằng Hoàng Hải Thủy cũng khó có thể quên được Vũ Lăng tức Vũ Trọng Khanh này là con trai của cố văn hào Vũ Trọng Phụng bởi vì tôi đã là ân nhân của hắn không những một lần mà là nhiều lần.

Bây giờ hắn, Hoàng Hải Thủy không muốn nhận ra tôi cũng không hề gì bởi vì hắn sợ tôi nói ra những sự thật này về con người của hắn, hắn tự nhận mình là CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG nhưng hắn phải biết tôi là ai. Những ai còn thắc mắc về gia thế của tôi là con trai của cố văn hào VŨ TRỌNG PHỤNG thì cứ hỏi thẳng Thanh Thương Hoàng hay là cụ Hà Bỉnh Trung có tên thật là Vũ Văn Phiên mà tôi phải gọi cụ bằng chú. Cụ Hà Bỉnh Trung là một nhà báo lão thành nổi tiếng ở Việt Nam. Cụ cũng là một trong những Giáo sư giỏi của Đại Học Văn Khoa Saigon. Cụ sẽ cho mấy người biết rõ là tôi, Vũ Lăng túc Vũ Trọng Khanh phải gọi Giáo sư Vũ Khắc Khoan bằng gì và Cố Luật sư Trần Văn Tuyên bằng gì.

Thôi nhé tôi nói thế cũng đã là quá nhiều về cái tôi đáng ghét của một sĩ quan Quân Lực Việt nam Cộng Hoà bị bắt làm tù binh từ cuối năm 1960 – 1982 mà mọi người cũng rất ghét tôi mà tôi không hề biết vì lý do gì.

Nhân Mùa Giáng Sinh của năm 2008 và năm mới sắp đến của năm 2009 chúng tôi xin kính chúc qúy vị được tràn đầy ơn khôn ngoan.

Duongthi PhuongHang 1476 & Vũ Trọng Khanh ( ĐT Vũ Lăng)

Đây là một thư điện tử được gửi qua http://anhduong.info/joomla từ: Trần văn Bài.

Tôi là một ngừơi sống tại Sacramento hơn 20 năm nay. Do đó tôi rất biết cái tên lừa gạt giả danh con trai của ông Vũ Trọng Phụng. Tên Vũ Trọng Khanh này sống ở Sacramento gặp ai cũng khoác lác tự xưng là con trai VTP, được Mỹ đón trực tiếp bằng phi cơ trực thăng từ trại cải tạo đến Mỹ. Thành tích chuyên môn lừa gạt đồng hương. Thành tích bẩn thỉu nhất là share phòng bà Vân Hồng không trả tiền, khi dọn đi ăn cắp nguyên một tủ rượu quý của chồng bà ta. Chuyện này cả Sacramento đều biết.

Trân trọng thông báo cho quý báo cẩn thận khi tiếp xúc với tên lừa gạt này. Không tin quý vị cứ liên lạc với một số văn nghệ sĩ tại Sacramento hỏi về tên lưu manh này thì rõ.

Ngưng trích Ánh Dương.

*****

Kính gửi Đại Tá Vũ Lăng Vũ Trọng Khanh,

Về mục Phóng Phét, Anh không chỉ là Đàn Anh của Em, Anh là Sư Phụ của Em, Anh là Chưởng Môn Phóng Phét Phái.

Năm mới, Em kính chúc:

Chưởng Môn Phóng Phét Đại Sư Phụ Vũ Tướng công Trọng Khanh,
Đại Sư Mẫu Phóng Phét Dương Phu nhân Phương Hằng,
Thọ tỷ Nam Sơn,
Phúc như Đông Hải.
Công Tử Hà Đông kính bái.

Advertisements

5 Responses

  1. Dan Van Tap Chi

    Date: Fri, Jan 2, 2009 at 12:04 AM
    Subject: [PhoNang] Vv Dai Dien Khoa 4 VBQGVN len tieng

    Kính thưa Quý Độc Giả các Diễn Đàn,

    Kính thưa Quý Niên Trưởng, Huynh Trưởng cùng các Chiến Hữu QLVNCH.

    “Hiện tượng Vũ Lăng” đã được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật, đại diện khoá 4 Trường VBQGVN vừa gởi cho TCDV Email (đính kèm phiá dưới).

    Chúng tôi cũng xin cảm tạ 2 chiến hữu đã mail cho biết về các hành vi của tay Vũ Lăng nàỵ

    Hãy chấm dứt ngay cái trò chơi lố bịch nhố nhăng này nghe ông Vũ Lăng, ông đã cố tình “bốc phét” để làm giảm uy tín các vị Đại Tá QLVNCH với chủ đích gì? Bây giờ “lòi mặt chuột” rồi, hãy biết điều chui xuống hang đi.

    Germany, 02.01.2009

    Lê Thanh Tùng, K25 SQTBTĐTD51LD6BDQ/QLVNCH

    ———————————————————–

    Thua doc gia

    Chung toi xin xac nhan de doc gia duoc biet la Khoa 4 Ly Thuong Kiet truong Vo bi Viet Nam trong suot thoi ky thu huan khong co mot CSVSQ nao co ten la Vu Lang hay Vu Trong Khanh.

    Ngoai ra cac CSVSQ Khoa 4 deu tot nghiep vao thang 12 nam 1951.

    Nhu vay ly lich theo hoc K4 Vo Bi cua duong su hoan toan la mao nhan va bia dat.

    Dien thu nay nham thong bao su thuc, de cham rut nhung tranh luan khong can thiet

    Thay mat K4 VBVN

    CSVSQ NTTUNG K4

  2. Kể ra tên đại bịp Vũ Trọng Khanh nào đó cũng có thể được kêu là ” nhà giăng ” đấy chứ ! Trí tưởng tượng của ông ta phong phú, kinh khủng hơn nhiều ông zăng sĩ chính hiệu. Không những có trí tưởng tượng ” phong cùi “,tên bịp này lại còn có ” can đảm ” ghê hồn ! Những anh nói phét thành thần ở chốn hải ngoại thương ca này sao chưa tìm tới ông nhà ” gian ” VTK để thụ giáo ?. Có thể bọn Việt Công nói phét không lại cậu Khanh nên nó muốn ếm tài cậu, nó phải cho cậu đi tị nạn cho khuất mắt nó. Kỷ lục nói phét giữa ban ngày này có thể ghi vô guiness bơok !
    Kinh thật !

  3. Chết ngộ dzồi Phong Nhĩ (PN) cũng là Phong mà còn bày đặt Phong Cùi với Phong Hũi PN cứ mang cái ông ba xạo không đối thủ VTK ra mà mắng xối xả , sao lại kếu Phong này Phong nọ ra xỏ xiên Tự dưng đi giữa đàng bị lôi cổ xỉ vả Oan ông địa

  4. Cái nhà ông đại tá (rởm) trong bài này kể nhiều chuyện quá ly kỳ, đọc hấp dẫn hơn truyện trinh thám của J.H. Chase, nếu các nhà sản xuất phim Hollywood mua bản quyền đem về dàn dựng thành phim action trình chiếu có thể hốt cả tỉ tiền (hồ)!! Quả không hổ danh con cháu nhà văn Vũ Trọng Phụng!!

    Cứ coi như lời ông “đại tá” kể không sai một ly ông cụ Vũ Trọng Phụng nào đi, ông sinh năm 1930 (4 tuổi trẻ hơn Nguyễn Minh Lang sinh năm 1926), là con (rơi rớt) của nhà văn Vũ Trọng Phụng, năm 22 tuổi tốt nghiệp Sĩ Quan Đà Lạt với cấp bậc Thiếu Uý (1952), năm 31 tuổi bị cộng sản bắc việt bắt đi tù trong khi làm “điệp viên” ở ngoài bắc với cấp bậc Đại Tá (1961). Như vậy binh nghiệp của ông cũng lẫy lừng lắm chứ!! Dưới thời cụ Ngô ít đánh đấm với vẹm (1952-1961) mà chỉ trong vòng 9 năm ông lên lon đến 5 lần từ Thiếu Uý tới Đại Tá, trừ phi ông đổi tên đổi họ thành Ngô Đình Lăng làm con cháu cụ Diệm may ra còn chút ít cơm cháo chứ đổi thành Vũ Trọng Khanh thì “chả nước mẹ gì” (thành ngữ bố Phụng dùng trong Số Đỏ). Bọn vẹm nó nghĩ ông là một thiên tài quân sự miền Nam, cạnh tranh bất chính với ông đại tướng Vẹm Ngu Giốt (Dốt), a.k.a. Võ Nguyên Giáp, của chúng nên chúng bắt ông đi tù là phải giồi (dzồi), còn than thở gì nữa!!

    Nhưng bây giờ con bài tẩy “sất” của Mít-tờ Vũ Lăng đã được dân làng San Jose cùng nhiều hội đoàn lật lên rồi, Nam tôi tự dưng nẩy ra một hai giả thuyết về chức vị đại tá của ông.

    Giả thuyết thứ nhất là ông có bà vợ tên Tá nên người đời gọi ông là ông Tá, thêm vào đó ông là con cả, con người lại phương phi to lớn (đại) nên tên tuổi phải kèm thêm chữ Cả hoặc Đại đi trước (giống như anh cả anh lớn gọi là đại ca, chị lớn là đại tỉ). Cả Tá nghe không hay và cũng không được xuôi tai lắm nên ông tự gọi mình Đại Tá. Sau đó người đời cứ thế gọi ông đại tá, đại tá, lâu dần ông quên béng đi tên thật tưởng đó là chức vụ đại tá trong quân đội của mình. Nhưng giả thuyết này có một điều không ổn lắm, theo phong tục tập quán Việt Nam thì vợ lấy tên chồng chứ đời nào chồng theo tên vợ.

    Còn giả thuyết thứ hai là trước kia Mr. Vũ Lăng làm y tá ở VN (cũng có người độc mồm độc miệng gọi là đi chích dạo) nên người ta gọi là ông y tá hay là ông Tá, giống như bác tài xế gọi là bác Tài. Hành nghề y tá lâu năm có chút tiếng tăm chích đâu đau đấy, ấy quên chích đâu khỏi đấy, ông y tá có thêm chữ đại đứng đằng trước thành đại y tá, cũng giống như quý vị xem phim bộ Hồng Kông diễn Nôm tiếng Việt gọi mấy vị luật sư lâu đời có kinh nghiệm càng cãi càng thua, ấy quên càng thua càng cãi, ấy quên cãi đâu thắng đấy là đại luật sư. Lâu ngày người đời gọi ông bằng đại y tá hoài thấy mỏi miệng quá mới cắt ngắn lại thành Đại Tá. Vâng, Đại Tá Vũ Lăng, a.k.a. Đại Tá Vũ Trọng Khanh, tức con giai của Đại Văn Hào Vũ Trọng Phụng.

    Nếu sự suy diễn trong giả thuyết thứ hai của Nam tôi có chút nào hợp lý thì quý vị thử tưởng tượng Mr. Vũ Lăng giờ này làm đến chức vụ gì trong quân đội nếu xưa kia ông không làm nghề y Tá mà làm nghề xem Tướng (nôm na là nghề thầy bói)? Vâng, quý vị đoán đúng đấy!!

    Nhà văn Vũ Trọng Phụng nếu có đội mồ sống dậy cũng đến phải tấm tắc gật gù “Nhà ta thực là phúc đức (con hơn cha)!! Giá bây giờ Trung quốc nó mang quân sang dậy thêm cho VN một bài học thứ hai thì thằng con Đại Tướng của ta cầm quân đánh cho bọn Tầu phù dập mày mặt, tá lả tà la đuổi hết chúng về biên giới, đánh thẳng vào Tràng An (Beijing) cho cái tên Hủi Cùi Đui (phiên âm ra tiếng VN), a.k.a. Hồ Cẩm Đào xếnh xáng, biết thế nào là bài học, thế nào là lễ độ!!”

    Thật ra chuyện bịp bợm vay mượn tên tuổi của đại tá cũng chẳng chết thằng tây ba lô nào sất. Ngoài việc gây chút phiền hà đến Công Tử, chuyện phóng phét cho sướng miệng của đại tá chưởng môn so ra chẳng thấm tháp gì với những trò bịp bợm trong nước lẫn quốc tế của tay đại bịp thủ lĩnh Hủi Cùi Mẻ, tức Hồ Chấy Manh, truyền đến đám đồ đệ của hắn xem ra ngày một tinh vi hơn!!

    Nam Phục

  5. Thiết nghĩ, “Đại tá” Vũ Lăng có phóng phét đến đâu đi nữa, ta cũng có thể bỏ qua dễ dàng vì những phát biểu của ông ta nói lên một tâm trạng háo danh đến độ hoang tưởng và bịnh hoạn. Những điều ông tự xưng đều là nhân danh cá nhân, chẳng được một tập thể nào khua chiêng đánh trống để hỗ trợ. Những diều này xét ra chẳng có lợi chi cho ông ta, mà cũng chả có hại gì cho ai. Gần như là vô thưởng vô phạt. Bất quá là ông ta mất đi cái uy tín (vốn đã không có!) của mình và làm người nghe bấtt quá chỉ bực mình vì phải mất thì giờ tra cứu sự thực, thế thôi!

    Chúng ta phê phán một thời gian ngắn cho vui là đủ, vì đó là một đặc tính của cái xã hội tự do dân chủ mà ta đang sống. Tuy nhiên…

    Tốt hơn hết, tôi đề nghị chúng ta hãy xử dụng quyền tự do quí báu này vào việc phanh phui một tập đoàn phóng phét có tổ chức vô cùng xảo quyệt và qui mô. Chúng có cả một bộ máy tuyên truyền đêm ngày ráo riết hỗ trợ cho những đìều láo khoét mà chúng vẫn rêu rao. Bộ máy này hoặt động hữu hiệu đến nỗi những điều chúng vừa nói ra, ta biết ngay là chúng nói dối, nhưng chúng vẫn gạt được hằng bao nhiêu triệu người từ hằng bao nhiêu năm nay và vẫn tiếp tục thành công bằng sự dối trá của chúng.

    Quí vị ắt biết bọn phóng phét này là ai? Ông Vũ Lăng trước giờ chả gạt được ai, chả hại được ai. Ông vừa phịa chuyện ra, là chúng ta phanh phui ông ta rồi. Viết thêm về ông ta nữa làm gì cho tốn giấy mực ! Việt cộng chỉ mong có thật nhiều Vũ Lăng để đánh lệch ngòi bút của chúng ta đấy, các bác!

    Bọn phóng phét đang ngồi chễm chệ đè đầu cỡi cổ người dân ở VN hiện nay mới chính là đối tượng cần phải phanh phui và bị nguyền rủa!

    Ắt các bác cũng hiểu là ta nên phóng bút về hướng nào rồi chứ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: