• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Năm Sửu, Tháng Giêng, Mồng Một Tết

Thi sĩ làm Thơ về mùa Xuân, về Tết nhiều nhất là Nguyễn Bính.

Em như cô gái hãy còn xuân
Trong trắng chưa vương chút bụi trần
Xuân tới hoa mai, hoa mận nở
Gái xuân rũ lụa bến sông Vân.
Tình xuân lơ đãng, má xuân hồng
Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng
Đôi tám xuân đi trên mái tóc
Đêm xuân cô ngủ có buồn không ?
…..
Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Xuân đã sang đò, nhớ cố nhân
Mà kẻ về bên sông cách trở
Có về Chiêm quốc như Huyền Trân.

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Phơi phới mưa sa nhớ cố nhân…

Năm 1940 Nguyễn Bính rời Hà nội, vào Sài Gòn, lưu lạc xuống Hà tiên, Rạch giá. Trong những năm 1943, 1944 ở miền Nam thi sĩ làm những lời thơ tha hương thương nhớ để đời:

Xuân tha hương

Gửi chị Trúc
Tết này chưa chắc Em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Ôi Chị một Em. Em một Chị
Trời làm chia cách mấy con sông!
Em đi dang dở đời mưa gió
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung.
Chén rượu tha hương ! Trời ! Đắng lắm !
Trăm hờn, nghìn giận suốt mùa đông.
Chiều qua ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng.

xxx

Tết này chưa chắc Em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son, vẫn má hồng ?
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông.
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa pháo hồng.
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ một thêm đông.
Thiên hạ đua nhau maw sắm Tết
Một mình Em vẫn cứ tay không.
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
Chị gửi cho Em một cánh hồng.
Tha hương không gập người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đỡ lạnh lòng.

xxx

Tết này chưa chắc Em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Chao ơi..! Tết đến mà không được
Trông thấy quê hương..! Thật não nùng…!

Tôi đọc Thơ Nguyễn Bính năm tôi mười một, mười hai tuổi. Cơm cha, áo mẹ, thế giới chỉ mới có nhà mình và trường học, đọc Thơ Nguyễn Bính tôi đã cảm khái, bài “Hành phương Nam” của Thi sĩ là bài thơ tha hương thứ nhất tôi được đọc:

Hành phương Nam

Đôi ta lưu lạc phương Nam này
Trải mấy mùa qua én nhạn bay
Xuân đến khắp trời hoa rượu nở
Mà Ta với Ngươi buồn lắm thay.
Lòng đắng xá gì muôn hớp rượu
Mà không uống cạn, mà không say !
Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã
Mà áo khinh cừu không ai may.
Ngươi giam chí lớn vòng cơm áo
Ta trí thân vào nợ nước mây.
Ai biết thương nhau từ buổi trước
Bây giờ gập nhau trong phút giây
Nợ tình chưa trả tròn một món
Sòng đời thua đến trắng hai tay.
Quê nhà xa lắc, xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay.
Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc
Ly tán vì cơn gió bụi này.
Nguời ơi buồn lắm mà không khóc
Mà vẫn cười qua chén rượu đầy…

Banh ChungSáu mươi tám năm xưa — 1940 — Thi sĩ Nguyễn Bính lưu lạc vào xứ Nam kỳ thấy quê nhà xa lắc, xa lơ, ngoảnh lại chỉ thấy mây trắng bay. Năm 1977, gần bốn mươi năm sau, Thi sĩ Thanh Nam sống ở thành phố Seattle, bang Washington, Hoa Kỳ, xa cách quê hương cả một biển đông. Ở Seattle, Thanh Nam không biết quê hương mình ở phương hướng nào, nhớ quê hương anh nhìn bốn phía, anh không thấy cả mây trắng bay…

Năm xưa Quang Dũng đêm heo may ở bên này bờ sông Đáy, bên kia sông là đất Tề — tức vùng bị địch chiếm — thương nhớ người yêu:

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện Em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mưa.
Xa quá rồi Em, người mỗi ngả
Bên này đất nước nhớ thương nhau.
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có rạt rào ?

Bên này đất nước” của Quang Dũng 1948 là một bên sông — bờ sông bên này– và “bên kia đất nước” là bờ sông bên kia. Hai bờ xa cách nhau không đến hai ngàn thước. Ở bên bờ sông Đáy những đêm tối trời nhìn về phía Hà Nội, Thi sĩ có thể thấy ánh đèn điện mờ mờ sáng nơi chân trời. Thanh Nam ở Seattle nhìn về bất cứ hướng trời nào cũng thấy tối đen.

Những ngày sống ở Thành Hồ tôi đã được đọc Thơ Thanh Nam làm ở Hoa Kỳ. Mỗi lần vài câu, bánh xe lãng tử đến Rừng Phong lòng vòng Hoa Thịnh Đốn tôi mới được đọc toàn tập Thơ “Đất Khách” của Thanh Nam:

Đất khách năm tàn vẫn gió mưa
Ngồi bên ly rượu đón giao thừa
Nhìn qua khung cửa mờ hơi nước
Chợt nhớ mưa phùn đất Bắc xưa.
Ôi cố hương xa nửa địa cầu
Ngàn trùng kỷ niệm vẫn theo nhau
Đâu đây trong khói trầm thơm ngát
Hiện rõ trời xuân một thưở nào…

Xuan 1972Năm 1942 Nguyễn Bính ở Nam kỳ lục tỉnh, dù có là Cà mâu, Rạch giá đi nữa thì Cà mâu, Rạch giá cũng vẫn là đất Việt nam, vẫn non sông liền một giải. Tại Thi sĩ không muốn trở về, Thi sĩ về không có gì khó khăn: chỉ cần một trăm đồng bạc Đông dương và cái vé xe lửa. Bây giờ, những năm 2000, việc những Việt kiều Yêu Nước Ngoài về thăm quê hương cờ đỏ là chuyện thường năm, thường tháng và luôn cả thường ngày, nhiều người bỏ Hoa Kỳ trở về sống luôn trong nước. Năm 1977 những người Việt chạy ra khỏi nước được trước Ngày 30 Tháng Tư thấy mình và đất nước ngàn trùng xa cách, xa cách ngàn trùng cả với những người thân mình bỏ lại, mình sẽ không bao giờ có thể trở về quê hương. Tâm trạng buồn tha hương Thanh Nam 1977 còn nặng thêm vì cái nhục bại trận, nhục bỏ chạy, nhục sống nhờ, thê thảm hơn vì ý nghĩ không bao giờ còn được trở lại đất nước, không bao giờ nữa gập lại những người thân thương…

Thơ Xuân Đất Khách

Tờ lịch đầu năm rớt hững hờ
Mới hay năm tháng đã thay mùa
Ra đi từ thưở làm ly khách
Sầu xứ hai xuân chẳng đợi chờ
Trôi dạt từ Đông sang cõi Bắc
Hành trình trơ một gánh ưu tư
Quê người nghĩ xót thân lưu lạc
Đất lả đâu ngờ buổi viễn du
Thức ngủ một mình trong tủi nhục
Dặm dài chân mỏi, bước bơ vơ
Giống như người lính vừa thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa.
Ới hỡi quê hương, bè bạn cũ
Những ai còn mất giữa sa mù
Mất nhau từ buổi tàn xuân đó
Không một tin nhà, một cánh thư
Biền biệt thời gian mòn mỏi đợi
Rối bời tâm sư tuyết đan tơ
Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài Một Tháng Tư.
Chấp nhận hai đời trong một kiếp
Đành cho giông bão phũ phàng đưa.
Đầu thai lần nữa trên trần thế
Kéo nốt trăm năm kiếp sống nhờ.
Đổi ngược họ tên cha mẹ đặt
Tập làm con trẻ nói ngu ngơ.
Vùì sâu dĩ vãng vào tro bụi
Thân phận không bằng đứa mãng phu.
Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua.
Muốn rơi nước mắt khi tàn mộng
Nghĩ đắt vô cùng giá Tự Do!
Bằng hữu qua đây dăm bẩy kẻ
Đứa nuôi cừu hận, đứa phong ba
Đứa nằm yên phận vui êm ấm
Đứa nhục nhằn lê kiếp sống thừa.
Mây nước có phen còn hội ngộ
Thâm tình viễn xứ lại như xa
Xuân này đón tuổi gần năm chục
Đối bóng mình ta say với ta…

*****

Những ngày gần Tết ở Rừng Phong khi viết bài Xuân cho những tờ báo Tết , tôi đi một đường cảm khái, tôi làm thơ :

Năm năm cứ đến Ngày gần Tết
Lại viết bài Xuân đăng báo Xuân.
Chẳng thấy Xuân đâu, chưa thấy Tết
Đã dục bài Xuân, rộn báo Xuân!
Mấy chục mùa Xuân, mấy chục Tết
Năm Mèo Xuân, Năm Chó cũng Xuân.
Tết Rồng Rồng Lộn, Rồng Leo Tết,
Xuân Lợn lòng thiu, mắm thối Xuân.
Tha hương cóc có Ba Ngày Tết
Mít Đặc hè nhau Tết với Xuân.
Hoài niệm quê hương thời có Tết
Ngậm ngùi tưởng nhớ viết thương Xuân!
Xuân sang chẳng lẽ làm lơ Tết
Đời chẳng còn Xuân vẫn phải Xuân.
Thôi thì gắng viết dăm bài Tết
Cho Tình Nhân đọc chuyện Tình Xuân.
Năm Sửu, Tháng Giêng, Mồng Một Tết
Còn nguyên vẹn cả một Mùa Xuân.
Em ơi…Chín vạn Bông Trời Tết
Xuân đẹp Tình Ta nở Nụ Xuân.
Tết Trâu, Xuân đến, Em dzui Tết
Coi chừng Trâu rượt… tụt lưng quần..!

Theo kinh nghiệm Sống và Viết của tôi — cái này là kinh nghiệm, không phải là mê tín, dị đoan — những gì ta viết trong những ngày cuối năm, đầu năm — nhất là những bài Thơ gọi là Thơ Khai Bút — tối kỵ những giọng điệu, âm thanh buồn thương, ảo não. Thơ Khai Bút mà buồn sầu là người làm thơ có nhiều khả năng bị vỡ mặt trong năm đó. Xuân đến mang theo Hy Vọng, Xuân đến với lời hứa hẹn Hạnh phúc. Những bài đăng báo Xuân, báo Tết cần phải vui, phải làm cho bạn đọc cười vui. Ta chửi Việt Cộng suốt mười hai tháng, trọn năm tròn, ta chửi Việt Cộng suốt đời ta. Xuân đến, Tết đến, ta tạm quên bọn Việt Cộng ác ôn côn đồ trong vài ngày Tết để nói với nhau những lời yêu thương..

Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân rồi
Giờ đây chín vạn bông trời nở
Riêng có tình ta khép lại thôi.

… Hay tuyệt cú mèo nhưng sầu thảm, não nùng quá đỗi. Để kỷ niệm và thăng hoa Tình Yêu của đôi ta anh đổi là

Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân rồi
Giờ đây chín vạn bông trời khép
Riêng có Tình Ta nở đẹp thôi.

Tết Sửu, em dzui xuân, Trâu nó hiền lành, nó phục vụ em nhưng em đừng coi thường nó:

Năm Trâu, Tết đến, Em dzui Tết
Coi chừng Trâu rượt… tụt lưng quần.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: