• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Có Về Đâu Nữa Sài Gòn Ngàn Năm

Tran Le Xuan   Bánh xe lãng tử muộn màng năm 1995 đưa tôi sang Kỳ Hoa, khoảng năm 2000 tôi, ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, viết bài “Như Con Chuồn Chuồn” về bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân. Hôm nay, một ngày đầu năm 2009, tôi trích vài đoạn trong bài viết ấy mời quí vị đọc: * Người sống sót trong tai họa ghê rợn của nhà Ngô Đình là bà Trần Lệ Xuân, bà vợ ông Ngô Đình Nhu. Trước ngày xảy ra cuộc đảo chính một tháng, với tư cách Dân Biểu Quốc Hội VNCH, bà Trần Lệ Xuân rời Sài Gòn đi Pháp, bà nói bà đi làm “cuộc giải độc dư luận các nước Tây phương về tình hình chính trị VN“; bà nói nhiều người Âu Mỹ hiểu sai tình trạng đang xẩy ra ở VNCH. Bà dự định sau thời gian ở Pháp bà sẽ sang Hoa Kỳ. Chín giờ tối một ngày cuối thu ở phòng khánh tiết phi trường Tân Sơn Nhất, trước khi lên phi cơ bay đi, bà Lệ Xuân nói câu cuối với các phóng viên báo chí đến đưa tiễn bà khi có người hỏi bà dự định sẽ ở lại bao lâu ở Pháp, bao lâu ở Mỹ:

Tôi như con chuồn chuồn Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay…

Tran Le XuanBà đi, và như con chuồn chuồn bay đi, không bao giờ bà trở lại Sài Gòn, nơi một thời gian dài bà là Đệ Nhất Phu Nhân; theo tôi bà là vị Đệ Nhất Phu Nhân duy nhất của Việt Nam Gần bốn mươi năm qua — ( tôi viết bài này năm 2000 ) — tôi vẫn nhớ hình ảnh thanh tú, sắc xảo của bà Lệ Xuân trong những cuộc họp báo của bà. Tôi chỉ gặp bà, đúng hơn là tôi chỉ nhìn thấy bà, nghe bà nói, trong những lần bà mở cuộc hội báo. Tôi không một lần thấy bà ở nơi nào khác. Thời bà là Đệ Nhất Phu Nhân, tôi là phóng viên nhật báo Sàigònmới, bà Bút Trà Nguyễn Đức Nhuận, bà chủ báo của tôi, vì muốn lấy lòng bà Lệ Xuân nên rất chăm đi dự những cuộc hội báo của bà Lệ Xuân. Và tôi, là phóng viên báo Sàigònmới, tôi bắt buộc phải đến dự những cuộc họp báo của bà Trần Lệ Xuân để viết bài tường thuật. Trong những lần xuất hiện nơi công chúng bà Lệ Xuân thường mặc áo dài mầu trắng hoặc mầu hồng nhạt. Ngoài việc “lăng xê” mốt “áo dài hở cổ”, bà là người khởi đầu phong trào các bà mệnh phụ phu nhân Sài Gòn mang nữ trang bằng ngọc thạch. Các bà nhà giầu Sài Gòn trước đó vẫn mang nữ trang kim cang, bắt chước bà Lệ Xuân, các bà mới chơi nữ trang ngọc thạch. Trong một cuộc hội báo ở phòng khánh tiết Tòa Đô Chánh Sài Gòn, tôi thấy bà Lệ Xuân mang ở hai cổ tay mỗi cổ tay một chiếc vòng ngọc thạch. Thường thì các bà, các cô Việt Nam chỉ mang ở cổ tay trái một chiếc vòng ngọc. Tran Le XuanBà Lệ Xuân, với tư cách dân biểu quốc hội, là tác giả luật cấm phụ nữ Việt hành nghề mãi dâm và luật cấm đàn ông Việt có vợ bé, cấm ly dị. Bà là người phụ nữ Việt Nam bị người đời phỉ báng nặng nhất lịch sử. Người cùng thời kháo nhau rất nhiều chuyện không đẹp về đời tư của bà. Anh Đạo Văn Hoàng Trọng Miên viết cả một quyển truyện năm, bẩy trăm trang để mạ lỵ bà. Truyện Đệ Nhất Phu Nhân của anh ăn cắp văn Hoàng Trọng Miên được đăng trên nhật báo Quyết Tiến, Sài Gòn, được in thành sách, được tái bản ở Hoa Kỳ. Tôi thương bà Trần Lệ Xuân. Bà phải sống để chịu quá nhiều kỷ niệm đau thương và ghê rợn. Tối đầu thu, mưa gió trên Rừng Phong, tôi hoài tưởng một buổi tối năm xưa, năm 1963, cũng vào giờ này- 9 giờ tối – tôi lên phi trường Tân Sơn Nhất, không phải để “đưa” mà để “xem” người ta đưa tiễn bà Dân biểu Trần Lệ Xuân đi “giải độc dư luận các nước Âu Mỹ”. Tối ấy, trong phòng khánh tiết phi cảng, bà Lệ Xuân bận áo dài trắng hồng, ngồi trong cái ghế bành da nâu, phóng viên truyền thông bao quanh bà, những ánh đèn cực sáng được rọi vào bà để người ta quay phim bà. Một phóng viên hỏi bà dự định ở Pháp bao lâu, ở Mỹ bao lâu, bà trả lời bà chưa định, bà mỉm cười nói:

Tôi như con chuồn chuồn. Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay…

Lúc ấy tôi đứng ngay bên cạnh ghế của bà, nhờ ánh đèn sáng của máy quay phim tôi nhìn rõ những nếp răn nơi đuôi mắt bà, tôi nhìn rõ hàm răng của bà. Có lẽ trên cõi đời này hôm nay chỉ còn tôi là người duy nhất còn nhớ tối năm xưa trước khi đi khỏi nước bà Trần Lệ Xuân nói câu phong dao Như Con Chuồn Chuồn đó. Buổi tối năm 1963 ấy cách buổi tối hôm nay gần bốn mươi năm. Năm ấy bà Trần Lệ Xuân ba mươi tám tuổi, tôi ba mươi tuổi. Ngưng trích Bài Xưa viết năm 2000, tôi viết những dòng mới: Như quí vị vừa đọc, trên giấy trắng, bằng mực đen, tôi kể :

Lúc ấy tôi đứng ngay bên cạnh ghế của bà, nhờ ánh đèn sáng của máy quay phim tôi nhìn rõ những nếp răn nơi đuôi mắt bà, tôi nhìn rõ hàm răng của bà.

Buổi tối ở phi cảng Tân Sơn Nhất ấy — Tháng 10, 1963 — cách hôm nay 45 năm. Nhiều người trong ảnh đã qua đời, bà Trần Lệ Xuận hiện sống trầm lặng ở Paris. Tháng 12 năm 2008, một trong những người từ nhiều năm thích đọc những bài tôi viết, người tôi xưng tụng là Nữ Hiệp Vương Ngọc Anh, cô em của Nữ Hiệp Vương Ngọc Yến, người đẹp Thiên Long biết tất cả những bí kíp võ công trong thiên hạ, gửi cho tôi khoảng 10 tấm ảnh ghi Cuộc Ra Đi Không Về của bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân ở phi cảng Tân Sơn Nhất. Dưới tấm ảnh bà Trần Lệ Xuân trả lời phỏng vấn — đăng cùng bài này – Nữ Hiệp Vương Ngọc Anh ghi câu hỏi:

Công Tử kể ông đứng ngay cạnh bà Lệ Xuân! Sao trong ảnh này không thấy ông đâu cả?

Tôi — CTHĐ — hồi hộp xem kỹ bức ảnh trên màn hình computer. Xem đi, xem lại. Đúng là không có tôi đứng cạnh bà Trần Lệ Xuân — bên phải của bà — trong ảnh. Đau quá là đau. Tôi từng tiếc hận vài lần nhưng chưa bao giờ tôi tiếc hận vì chuyện tôi đã không bon chen len vào đứng bên ghế bà Lệ Xuân ngay từ phút đầu, khi phái viên Tạp Chí LIFE chụp bức ảnh này. Tôi có cái tật không giống ai là không thích bon chen. Khi người ta tranh nhau xúm lại quanh bà Trần Lệ Xuân, tôi đứng ở ngoài. Chỉ khi cuộc phỏng vấn đã gần xong, tôi mới đến đứng cạnh ghế bà Trần Lệ Xuân. 50 năm cuộc đời, hôm nay tôi mới biết việc đêm xưa ấy khi bà Trần Lệ Xuân sắp đứng lên đi ra phi cơ tôi đến đứng gần bà là việc tôi thầm lặng chào bà. Trong ảnh, ông bận veston đen, mang kính cận trắng, ngồi bên trái bà Trần Lệ Xuân là ông Trần Tấn Quốc, Chủ nhiệm-Chủ Bút Nhật Báo Tiếng Dội. Người thanh niên bận veston sám đứng sau, bên trái bà Trần Lệ Xuân, bên phải ông Trần Tấn Quốc, là Ký gỉa Phan Nghị, Nhật báo Ngôn Luận. Ký giả Phan Nghị, ông Chủ Báo Trần Tấn Quốc, đã ra người thiên cổ. Tôi, sống lưu đày ở Xứ Người, tôi tiếc hùi hụi, tôi tiếc ơi là tiếc: 45 năm xưa — trăm năm một thưở — tôi đã dzô dzang đến cái độ lởm khởm không chịu bon chen, nên không có tôi trong bức ảnh tôi cho là Ảnh Lịch Sử. Nếu ảnh có tôi, hôm nay tôi trưng ảnh lên trang báo này để khoe với quí vị — vinh váo chừng bao! Nhưng buổi tối 45 năm xưa làm sao tôi biết, làm sao tôi ngờ, 45 năm sau, trong những ngày cuối đời tôi, tôi tiếc ngẩn ngơ vì buổi tối 45 năm xưa tôi đã không chịu chen vào đứng bên ghế bà Trần Lệ Xuân! Tiếc ơi là tiếc. Cái Tiếc này không có Tiếc nào có thể Tiếc hơn. Tôi từng viết tôi chỉ thấy bà Trần Lệ Xuân bận áo dài Việt Nam, tôi không thấy, dù một lần, bà bận âu phục — robe đầm, jupe, sơ-mi, áo pull, quần jeans — Ấy là tại tôi không được thấy. Bà Trần Lệ Xuân khi bà bận âu phục, như trong ảnh bà đứng với ông Ngô Đình Nhu, ông chồng bà, ở Đàlạt năm xưa. Ảnh xưa gợi nhớ chuyện xưa, tôi đi một đường cảm khái:

Ấy ai như con chuồn chuồn, Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay? Đẹp người mà nết lại hay. Nhìn ai, ta nhớ những ngày vàng son. Thương ai biển cạn, non mòn, Có về đâu nữa Sài Gòn ngàn năm!

Advertisements

11 Responses

  1. Cháu nghĩ Bác Nhà Báo tiếc là phải rồi, không phải là để “vinh váo chừng bao!” đâu, Bác chỉ khéo đùa. Thật đấy, nếu cháu là Bác Nhà Báo thì cháu sẽ rất lấy làm thích thú. Cháu thích đứng gần những người có tư cách, dù chỉ vài ba giây phút phù du.

    Bà Trần Lệ Xuân, một đời đã qua hay cũng sắp qua, bây giờ càng nhìn lại càng thấy là một người có tư cách đáng nể. Và như Bác Nhà Báo viết, bà ta đúng là “vị Đệ Nhất Phu Nhân duy nhất của Việt Nam Gần bốn mươi năm qua.”

    Sắp năm mới, xin kính chúc Bác Nhà Báo và gia quyến vui vẻ, dồi dào sức khoẻ!

  2. Bố già CTHĐ cũng đừng buồn phiền chi nhiều vì hụt cơ hội chụp ảnh chung với Madame Nhu. Tôi cũng mong ước được gặp mặt bố già và chụp chung một tấm hình mà chắc chẳng bao giờ được, vì không có cơ hội, bố tin không?

  3. Than kinh Bac HHT va cac ban

    Ngay le Phuc Sinh , “‘ Con Chuon Chuon , Khi vui thi dau, Khi buon thi bay ” . Nay con Chuon Chuon da bay xa .
    Xin cau nguyen cho linh hon Ba an vui tren nuoc Chua .

    mot cong dan nuoc Viet Nam Cong Hoa

  4. Rất yêu mến nét đẹp kiêu sa của Trần Lệ Xuân.

  5. Sáng Chủ Nhật lễ Phục Sinh, bà Ngô Đình Nhu đã lìa đời. Bà Maria Trần Lệ Xuân, một tín đồ công giáo, ra đi ngày lễ này thì quả là được ơn phúc Phục Sinh, cầu nguyện cho hương hồn bà về nước Chúa an nghỉ.
    Tôi, hậu sinh và con cái của ‘chế độ cũ’ thì có thể nói là thiên vì. Thôi cũng chịu. Với tôi, bà Nhu là một Đệ Nhất Phu Nhân sáng giá nhất từ trước tới nay, một phụ nữ Việt tiêu biểu 3 miền (gốc gác bên Cha người Nam, bên mẹ người Huế, sinh ra và ăn học tại Hà nội), bà lại là một người thông minh, hoạt bát, đầy nhiệt huyết, lý chí để chỉnh đốn xã hội miền Nam bấy giờ. Nhưng sự cấp tiến của bà không thức thời nên bị hiểu nhầm bởi nhiều người và bà cũng bị nhiều người lạm dụng. Chỉ nên nhớ đến bà như một người đã trải qua một cuộc đời quá sôi nổi, gian truân, mà bà vẫn giữ được tư cách, phẩm giá của bà và gia đình bà. Xin một phút hoài niệm đến linh hồn người đã ra đi…

  6. Xin thành kính phân ưu cùng dòng họ Ngô Đình vì sự “về nhà Chúa” của bà Maria Trần Lệ Xuân. Xin tỏ lòng quý mến và ngưỡng mộ đến vị Đệ Nhất Phu Nhân của nước Việt Nam Cộng Hòa.
    Xin gửi đến Công tử Hà Đông va` các Bác trong diễn đàn vài hình ảnh của Bà Cố

    Xin chúc sức khỏe công tử và các bác.
    Trân trọng

  7. ‘I would clap hands at seeing another monk barbecue show, for one can not be responsible for the madness of others.’ (lời bà Nhu: “Letters to the Times: Mrs. Nhu Defends Stand”, The New York Times, 14 August 1963)
    Một người có học, có địa vị, nói ra một câu như vậy, mà xứng đáng để được ca ngợi sao???
    Ngay cả một kẻ vô giáo dục cũng chưa chắc nói ra một câu như vậy!

    • Nhưng nếu biết chắc những kẻ muốn/đang bị barbecued là bè lũ cộng sản chó má, bán nước, hại dân thì không những clap hands only mà còn phải đổ thêm dầu vào cho đám chó chết cộng sản mau về với Karl Max , lenin chúng bây hơn.

      Vì VNCH không nỡ clap hands nên bây giờ đất nước VN mới tan hoang , mất đất , mất biển , thanh niên đi bán sức lao động, phụ nữ bị đưa ra làm trò chơi , rao bán như nô lệ đấy. Lỗi này tại ai???

      đảng cộng sản chó chết chúng bây căng mắt ra mà nhìn xem nhé : lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà không lọt đâu các con à.

    • Còn hơn một tên lưu manh dùng mọi thủ đoạn gạt gẫm toàn dân và dâng trọn cả nước ta cho nước tàu! Bọn lâu la đem ướp xác hắn bỏ vào lăng và tôn thờ thì cũng là chuyện đương nhiên, nhưng chúng còn bắt toàn dân phải “đời đời nhớ ơn” tên tội phạm này thì quả là quá quắt !

      Một người đàn bà ngoại hạng, nhưng thiếu kinh nghiệm chính trị va bị lợi dụng, nếu so sánh những lỡ lầm của người đàn bà này và tên lưu manh nọ thì tôi cho rằng, người đàn bà này vẫn có những chân tài và lòng yêu nước đáng đượ ca ngợi!

      Thực ra thì tên lưu manh ấy không đủ tư cách để xách dép cho người đàn bà này, nói thiệt!

  8. Tôi vốn dốt văn chương, thơ phú. Không biết bình giảng hay khen chê bao giờ.

    Nhưng tôi biết ” CẢM “. Đọc những bài có tính-chất hoài-niệm, hoài-tưởng của Hoàng lão tiên sinh. Không làm sao tôi ngăn được nỗi bồi hồi, cảm xúc.

  9. Trích :

    ” Chia sẻ về nội dung quyển hồi ký với phóng viên Người Việt, người chịu trách nhiệm dịch thuật, in ấn và phát hành cho biết, “Nếu ai tò mò muốn biết những chuyện thuộc về thâm cung bí sử của gia đình họ Ngô, hay muốn nghe bà Nhu thanh minh, cải chính những chuyện bịa đặt về bà, như bà có 17 tỷ Mỹ kim, trong khi bán cả Sài Gòn lúc ấy có được 17 tỷ đô la hay không… thì sẽ không thể tìm thấy trong quyển hồi ký này.”
    Thay vì tiết lộ chuyện giật gân, cuốn sách đưa suy nghĩ, tư tưởng của bà Nhu đến cho người đọc. Ông Thứ nói:
    “Quyển sách này là những vấn đề bà ấp ủ, bà muốn đưa những suy nghĩ, những tư tưởng của bà đến với mọi người, để mọi người hiểu. Hồi ký của bà không phải như cách người ta vẫn thường viết về những kỷ niệm, những hồi tưởng, những chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện vui chuyện buồn đã xảy ra trong đời. Quyển sách này đáp ứng những chuyện cao hơn, xa hơn.”
    Những tư tưởng hận thù, những lời nói động chạm hay nặng nề đến những người đã làm đảo chính, lật đổ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và giết chết chồng bà, cố vấn Ngô Ðình Nhu, đều không được nhắc đến trong hồi ký.
    “Anh Thứ à, những chuyện người ta nói xấu về tôi thì tôi không biết. Nhưng nếu họ có nói xấu tôi, thì tôi cũng tha thứ hết.” Bà Ngô Ðình Nhu đã nói như thế, theo lời ông Trương Phú Thứ.

    Nguồn: Ngọc Lan (Người Việt) ”

    Chúng ta có thể đòi hỏi gì nhiều hơn nữa về Bà Ngô Đình Nhu.

    Tôi chỉ có thể tóm tắt : Bà quả là một phụ nữ Việt Nam tuyệt diệu. Chúng ta có quyền hãnh diện về người phụ nữ này.

    Dòng họ Ngô Đình đã để lại một di sản, khiến cho hậu thế phải mãi mãi khâm phục, thương nhớ và tiếc hận.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: