• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Khi Vui Thì Đậu (Bài 2)

Tran Le Xuan
Nhật báo SàiGòn Nhỏ, số ra ngày 15 Tháng Giêng, 2009, đăng bài “Có về đâu nữa Sài Gòn nghìn năm,” tôi viết về chuyện năm 1963, bà Trần Lệ Xuân, Dân biểu Quốc Hội Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, trả lời phỏng vấn của nhà báo ở phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, trước khi lên phi cơ sang Pháp, sang Mỹ làm “cuộc giải độc dư luận Âu Mỹ về tình hình Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà” . Mời quí vị đọc một đoạn trong bài viết đó:

Tối đầu thu, mưa gió trên Rừng Phong, tôi hoài tưởng một buổi tối năm xưa, năm 1963, vào giờ này — 9 giờ tối — tôi lên phi trường Tân Sơn Nhất, không phải để “đưa” mà để “xem” người ta đưa tiễn bà Dân biểu Trần Lệ Xuân đi “giải độc dư luận các nước Âu Mỹ“. Bà nói có nhiều người Âu Mỹ hiểu sai, biết sai về tình hình Quốc Gia VNCH. Tối ấy, trong phòng khánh tiết phi cảng, bà Lệ Xuân bận áo dài trắng hồng, ngồi trong cái ghế bành da nâu, phóng viên truyền thông bao quanh bà, những ánh đèn cực sáng được rọi vào bà để người ta quay phim bà. Một phóng viên báo chí hỏi bà dự định ở Pháp bao lâu, ở Mỹ bao lâu, bà trả lời bà chưa định, bà mỉm cười, nói:

– Tôi như con chuồn chuồn. Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay…

Tran Le XuanLúc ấy tôi đứng ngay bên cạnh ghế của bà, nhờ ánh đèn sáng của máy quay phim tôi nhìn rõ những nếp răn nơi đuôi mắt bà, tôi nhìn rõ hàm răng của bà. Có lẽ trên cõi đời này hôm nay chỉ còn tôi là người duy nhất còn nhớ buổi tối năm xưa trước khi đi khỏi nước bà Trần Lệ Xuân nói câu phong dao Như Con Chuồn Chuồn đó.

Buổi tối ở phi cảng Tân Sơn Nhất ấy — Tháng 10, 1963 — cách hôm nay 45 năm. Nhiều người trong ảnh đã qua đời, bà Trần Lệ Xuận hiện sống trầm lặng ở Paris. Tháng 12 năm 2008, một trong những người từ nhiều năm thích đọc những bài tôi viết, gửi cho tôi khoảng 10 tấm ảnh ghi Cuộc Ra Đi Không Về của bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân ở phi cảng Tân Sơn Nhất. Dưới tấm ảnh bà Trần Lệ Xuân trả lời phỏng vấn — đăng cùng bài này — người gửi ảnh ghi câu hỏi:

– Công Tử kể ông đứng ngay cạnh bà Lệ Xuân! Sao trong ảnh này không thấy ông đâu cả?

Tôi — CTHĐ — hồi hộp xem kỹ bức ảnh trên màn hình computer. Xem đi, xem lại. Đúng là không có tôi đứng cạnh bà Trần Lệ Xuân — bên phải của bà — trong ảnh. Đau quá là đau. Tôi từng tiếc hận vài lần trong đời nhưng chưa bao giờ tôi tiếc hận vì chuyện tôi đã không bon chen len lách vào đứng bên ghế bà Lệ Xuân ngay từ phút đầu, khi phái viên Tạp Chí LIFE chụp bức ảnh này. Tôi có cái tật không giống ai là không thích bon chen. Khi người ta tranh nhau xúm lại quanh bà Trần Lệ Xuân, tôi đứng ở ngoài. Chỉ khi cuộc phỏng vấn đã gần xong, tôi mới đến đứng cạnh ghế bà Trần Lệ Xuân.

Tiếc ơi là tiếc. Cái Tiếc này không có Tiếc nào có thể Tiếc hơn.

Ảnh xưa gợi nhớ chuyện xưa, tôi đi một đường cảm khái:

Ấy ai như con chuồn chuồn,
Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay?
Đẹp người mà nết lại hay.
Nhìn ai, ta nhớ những ngày vàng son.
Thương ai biển cạn, non mòn,
Có về đâu nữa Sài Gòn ngàn năm!

Bài viết đăng trên Nhật Báo SàiGòn Nhỏ, rồi đăng trên hoanghaithuy.com Take2Tango.com. Tôi nhận được một số ý kiến của quí vị bạn đọc về bài viết, về Bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân. Tôi mời quí vị đọc một số những điện thư ấy.

Một độc giả hoanghaithuy.com gửi thư cho tôi:

Chu, January 16, 2009:

Cháu nghĩ Bác Nhà Báo tiếc là phải, không phải là để “vinh váo chừng bao!” đâu, Bác chỉ khéo đùa. Thật đấy, nếu cháu là Nhà Báo thì cháu sẽ rất lấy làm thích thú được chụp ảnh với bà Trần Lệ Xuân. Cháu thích đứng gần những người có tư cách, dù chỉ vài ba giây phút phù du.

Bà Trần Lệ Xuân, một đời đã qua hay cũng sắp qua, bây giờ càng nhìn lại càng thấy là một người có tư cách đáng nể. Và như Bác Nhà Báo viết, bà đúng là “Vị Đệ Nhất Phu Nhân duy nhất của Việt Nam từ bốn mươi nămxưa.”

Dưới đây là một số điện thư trích từ Take2Tango.com:

Thư của độc giả Trinh Hoàng.

Đọc bài viết của ông HHT về Bà Trần Lệ Xuân tôi cảm thấy ngậm ngùi, thương tiếc cho bà Trần Lệ Xuân, một phụ nữ tài ba, đức hạnh mà phải chịu những đối xử độc ác, bất công của những kẻ ngu muội. Từ xưa đến nay, tôi không thấy một phụ nữ Việt Nam nào vượt trội hơn bà Trần Lệ Xuân về mặt đàn bà và đức hạnh.

Thư cuả độc giả Bacho.

Kính ông HHT. Con chuồn chuồn “Đẹp người mà nết lại hay” của ông, theo tôi chính là một trong những nguyên nhân làm cho gia đình họ Ngô phải tan nát, sụp đổ. Tôi thấy ông quá khen bà ta với danh vị “Đệ Nhất Phu Nhân”. Toàn thể nhân dân Việt Nam thời bấy giờ không ai có một chút thiện cảm với người đàn bà này, nhất là sau khi bà tuyên bố các vị sư Phật giáo tự thiêu là một cuộc BARBECUE. ( Chắc ông còn nhớ đoạn phim này, nếu quên, mời ông xem trong YouTube sẽ rõ.) Gia đình bà đã cố tình biến hóa nước Việt Nam theo đướng hướng Thiên Chuá Giáo ( cấm ăn thịt heo ngày Thứ Sáu, cấm Ly dị.) Đó là những biểu hiệu ĐỘC TÀI của gia đình họ Ngô. Cái gì cũng có nhân, có quả, ông HHT ạ.

Thư cuả độc giả Nguyễn Văn Tàng.

Đọc mấy câu kết của ông HHT tôi thấy bà Ngô Đình Nhu tự ví mình “như con chuồn chuồn” quả là siêu. Con chuồn chuồn người Mỹ gọi là “dragonfly“, ta có thể cho sang tiếng Việt là “con rồng bay.” Chỉ cần một câu nói thôi cũng đủ nói lên nguồn gốc cuả dân Việt là “con rồng, cháu tiên.” Dễ mấy ai sâu sắc được như bà Trần Lệ Xuân.

Tuy nhiên, ngay từ ngày xưa ấy, tôi đã không chấp nhận cái mà thiên hạ (các ông nhà báo) bơm, thổi, nịnh bà Trần Lệ Xuân với cái danh xưng “Đệ Nhất Phu Nhân.” Tiếng Mỹ “First Lady” chỉ dành cho Phu nhân của Tổng Thống. Bà TL Xuân là vợ ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu, còn Tổng Thống Ngô Đình Diệm thì giữ mình “trong trắng” để phục vụ quốc gia, dân tộc. Vì vậy nếu gọi bà TL Xuân là “Đệ Nhất Phu Nhân” thì quả là mang tiếng cho TT Ngô Đình Diệm và cho cá nhân bà TL Xuân. Ta có câu “nâng quá hóa thốn,” tôi nghĩ bà Dân biểu Trần Lệ Xuân chắc phải “đỏ mặt, tía tai” mỗi khi nghe người ta gọi mình là “Đệ Nhất Phu Nhân.”

Thư của bạn Phụng Ng.

Thưa ông Tàng. Sao ông hiểu tiếng Đệ Nhất Phu Nhân hẹp quá thế? Dù bà Trần Lệ Xuân không phải là bà vợ Tổng Thống Ngô Đình Diệm nhưng công việc giúp Tổng Thống tiếp đón phu nhân của những vị quốc khách từ các nước bạn đến thăm Việt Nam Cộng Hòa thì đó là việc của bà Đệ Nhất Phu Nhân. Xin ông biết cho tác giả HHT không viết về “danh vị” mà viết về “chức vụ” của bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân khi bà giúp ông Tổng Thống chu toàn việc nước. Ông dễ “đỏ mặt” quá đấy.

Thưa ông Bacho. Mới hơn 40 năm mà lịch sử đã soi sáng được đôi điều, tôi mong ông trường thọ để chứng kiến những sự việc sẽ xẩy ra sau thời gian đất nước ta có nhiều nhiễu nhương. Riêng về việc làm Luật của bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân, xin ông nhìn nó trong bối cảnh xã hội Việt Nam cách nay gần nửa thế kỷ, xin nhớ lại vai trò của người phụ nữ Việt thời ấy trong gia đình, ngoài xã hội. Là người phụ nữ mới trưởng thành tôi thấy Luật Bảo Vệ Hôn Nhân, Cấm Đa Thê năm xưa đó là những luật thực sự bảo vệ chúng tôi, hơn là bây giờ người ta nói phụ nữ chúng tôi được tự do tuyệt đối, tự do cả trong việc giết trẻ sơ sinh, giết cả con chúng tôi sinh ra. Về chuyện tôn giáo, tôi thấy ông chưa hiểu đến nơi, đến chốn.

Thư của độc giả Nước Mắt Mùa Xuân.

Giữa bà Trần Lệ Xuân và bà Đặng Tuyết Mai, tôi ngưỡng mộ và tôn trọng bà Trần Lệ Xuân. Nhân vô thập toàn. Dù sao bà Trần Lệ Xuân cũng xứng đáng với danh vị Đệ Nhất Phu Nhân hơn bà Đặng Tuyết Mai dù bà TL Xuân còn rất trẻ khi gia đình họ Ngô bị tai hoạ, bà đã sống ẩn dật trong khi bà ĐT Mai lộn ổ, lấy đệ tử của phu quân, từ Phu nhân xuống hạng ca sỹ loại Z, bon chen, đua đòi với bọn con cháu. Bà ĐT Mai còn dám vác mặt về VN làm trò chơi rẻ tiền mong được nổi đình đám, không như bà TL Xuân “Có Về Đâu Nữa Sài Gòn nghìn Năm.” Nhân cách, danh tiếng bà TL Xuân in đậm trong trí nhớ người dân trong khi bà ĐT Mai không có một chút gì gọi là sĩ diện của một Cựu Phu Nhân Phó Tổng Thống.

Thư của độc giả Trần Đăng Khoa.

Bà Trần Lệ Xuân và bà Hillary Clinton có nhiều điểm giống nhau. Hai bà là những phụ nữ có tài góp sức cùng ông chồng lo việc nước. Bà Hillary Clinton là Thượng Nghị Sĩ First Lady, Bà Trần Lệ Xuân là Dân biểu tuy không phải là First Lady xong bà đảm trách công việc đó trong thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Cái không may cho bà TL Xuân là bà sống và làm việc nước trước thời đại, xã hội Việt Nam lúc đó còn phong kiến, người Việt chưa chấp nhận việc đàn bà làm chính trị. Người ta phê phán từng lời phát biểu của bà mặc dù là dân biểu, bà có quyền lên tiếng, những kẻ phản phúc giúp sức ngoại nhân làm đảo chính, giết chết anh em ông Tổng Thống, rồi đổ tội oan cho bà là nguyên nhân của đảo chính.

Sau khi ông chồng chết, bà Ngô Đình Nhu tay trắng, chẳng có tài sản gì. Ông Ngô Đình Nhu thanh liêm. Hãy so sánh tài sản của hai ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu với tài sản của những người trong Bộ Chính Trị Đảng Cộng sản Việt.

Tôi ở tuổi con bà Trần Lệ Xuân, tôi rất ngưỡng mộ bà. Cám ơn ông HHT đã viết bài này. Cám ơn người ghi những bức ảnh quí giá về bà Trần Lệ Xuân. Tôi nghĩ toàn dân Việt cũng nghĩ như tôi: kính trọng Tổng Thống Ngô Đình Diệm, kính và thương bà Ngô Đình Nhu-Trần Lệ Xuân.

Mong bà Trần Lệ Xuân lên tiếng nói chuyện với chúng tôi, dù bà không muốn, dù chỉ một lần.

Thư của độc giả Mai X Nguyễn.

Cám ơn Công Tử Hà Đông về bài viết thật cảm động. Tôi xin gửi đến bà Ngô Đình Nhu — Trần Lệ Xuân lòng ngưỡng mộ và kính trọng của tôi. Xin Thiên Chuá bảo toàn bà và quí gia đình.

Ngưng trích Điện thư Take2Tango.com.

Tôi nhắc lại lời ông Trần Đăng Khoa:

Mong bà Trần Lệ Xuân lên tiếng nói chuyện với chúng tôi, dù bà không muốn, dù chỉ một lần.”

Đi một đường cảm khái, tôi có mấy lời Thơ:

Cùng một lứa bên trời lận đận,
Nhìn ảnh nhau càng thấy thuơng nhau.
Từ xa Nước Cũ bấy lâu,
Kỳ Hoa, Pháp Quốc gối sầu hôm mai.
Nhớ ai rồi lại thương ai.
Không duyên nợ cũng thương hoài trăm năm.

Advertisements

3 Responses

  1. Kinh Bac CTHD,
    Xin tra loi thec mec cua bac trong bai Khi Vui Thi Dau (1). Bo Luat Gia Dinh cua Ba Nhu da bi bai bo ngay tu nam 1964 boi Sac Luat 15/64 thoi Nguyen Khanh. Van cam da the, nhung duoc ly di. Con khong ai bi bat vi da the boi chi cam ” lam hon thu voi 2 ba, chu lam sao cam duoc song voi 2 ba”. Toi cung co thac mac : Chieu 1/11/1963, Thieu Ta Due va mot ong Dai Doi Truong Biet kich xin lenh danh vao Tong Tham Muu de bat cac Tuong dao chanh nhung TT Diem khong dong y. Thec mec cua toi la: Neu Ba Nhu con trong Dinh Gia Long, ba se quyet dinh ra sao va neu trai y TT, ba co thuyet phuc duoc TT theo y ba khong?
    Kinh
    Tien Phung

  2. Ôi! truoc đây thì chửi bây giờ nâng bi thật kẻ sinh sau đẻ muộn chẳng còn hiểu ra làm sao.Lần đầu tiên nghe có người khen bà TLX

  3. Người xưa thì chê, người nay lại khen. Khen hay chê đều xoay quanh một nhân vật hay một chủ đề nào đó. Đó mới là những qui luật gạn lọc và đào thải chân chính của lịch sử theo giòng thời gian. Chúng ta đọc đây là đọc những cảm khái cá nhân qua từng thời kỳ rồi mới gạn lọc. Cái tuyệt diệu của tự do tư tưởng và tự do ngôn luận là ở chỗ đó! Không ai bắt chúng ta đọc những gì chúng ta không muốn! Càng không ai bắt chúng ta phải tin những gì chúng ta đã nghe hoặc đã đọc. ( ngoại trừ chế độ CS và những chế độ độc tài lẻ tẻ còn sót lại trên quả địa cầu này!). Bạn không hiểu ra làm sao vì những quan điểm khen chê khác biệt về bà TLX thì bạn càng phải bỏ công tìm tòi tham khảo nhiều tài liệu lịch sử liên hệ. Bằng không thì cứ … đọc xong rồi bỏ, rồi quên luôn cũng chả sao cả, Không cần phải thất vọng vì một quan điểm cá nhân như bài báo này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: