• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tết Nha Trang

Năm 1956, Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong ra đời, tôi viết phóng sự tiểu thuyết VŨ NỮ SÀI GÒN đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong từ số 1. Kể từ ngày ấy đến hôm nay, ngày 28 Tháng Giêng Tây 2009, thời gian qua đã 53 năm.
 
train
 
Mới đây, một nữ độc giả của tôi, bà KD, ở Cali, người rất mê Sách, cho tôi biết Thư Viện Cornell có quyển Vũ Nữ Sài Gòn của tôi, bà sẽ nhờ nhân viên thư viện chụp copy quyển sách để gửi cho tôi.

Thư Viện Cornell có nhiều tác phầm tiểu thuyết của những Nhà văn Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà. Quyển Vũ Nữ Sài Gòn của tôi, sau khi đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong, được xuất bản thành sách năm 1957. Không biết vị nào, người Việt hay người Mỹ, năm 1957 đã mua Vũ Nữ Sài Gòn trong một tiệm sách ở Sài Gòn, gửi về Hoa Kỳ cho Thư Viện Cornell.

Không biết người mua sách xưa nay ở đâu, tôi xin thay mặt những người viết tiểu thuyết Việt Nam có tác phẩm được tồn trữ ở Thư Viện Cornell, hôm nay nói lời cám ơn Người.

Bà KD nhờ người chụp copy Vũ Nữ Sài Gòn. Những ngày cuối năm 2005, những trang Vũ Nữ Sài Gòn đến Rừng Phong. Tôi bùi ngùi đọc lại những trang truyên tôi viết 50 năm trước, ngày tôi mới ngoài hai mươi tuổi. Tôi đăng lại một truyện trong Vũ Nữ Sài Gòn để tặng liệt quí vị độc giả thân mến của tôi.

Hôm nay Ngày Đầu Năm kiêm Ngày Đầu Xuân, mời quí vị đọc truyện tình Xuân muộn “Ôi cảnh biệt ly sao mà buồn vậy.” Tôi đặt tên lại cho truyện ngắn này là:

TẾT NHA TRANG

Rồi một sớm tôi trở lại Nha Trang, nơi có những cảnh nên thơ và những triền cát trắng. Con tầu rời Sài Gòn từ chập tối đêm qua đến khoảng sáu giờ sáng hôm sau đã phăng phăng lăn bánh sắt trên bờ vịnh Cam Ranh. Núi biển rừng trùng điệp chạy dài ngoài khung kính cửa tầu trong buổi bình minh dịu mát tuy không lấy gì làm hùng vĩ cho lắm nhưng cũng đủ gây một cảm hứng mới lạ cho một thị dân quanh năm, suốt tháng chỉ nhìn thấy những ánh đèn đỏ, đèn xanh nhấp nháy trên những ngã tư đường, và những cuộc viễn du xa nhất chỉ là đến Hồ Bơi Thủ Đức.

PosterNàng bồng con đến đón tôi ở sân ga, như đón người tình từ lâu ngay cách trở, mưa bụi lất phất bay khi con tầu dừng hẳn. Tôi đã nhìn thấy Nàng qua khung kính phòng tầu, với đưá con nhỏ trên tay, với đôi mắt đen lay láy của Nàng đang mở rộng tìm kiếm, và đôi vẻ lo âu thoáng hiện trên nét mặt của Nàng.

Tôi biết Nàng đang lo âu sợ tôi không đến. Và trong một phút, tôi vưà muốn dơ tay vẫy Nàng vưà muốn chậm xuống tầu để cho Nàng đợi chờ, để cho Nàng lo lắng thêm dăm phút nữa.

Nha Trang Châu thành miền Nam Trung Việt có phải là nơi đèo heo, hút gió nào cho cam, nhưng từ ngày đem con ra trốn tránh nơi đây cho tới bây giờ ngày tháng qua đã hai năm trời đằng đẵng, nàng chẳng được một người thân nào từ Sài Gòn ra thăm, Bởi vậy nếu nói Nàng mừng chẩy nước mắt thì các độc giả, nhất là những nữ độc giả, sẽ bảo lá tôi nói ngoa, nhưng thật tình là phút nhìn thấy tôi, Nàng cảm động. Và nếu một người cảm động chân thành thì nước măt tự động cưa ra, và nói rất ít.

– Em đã tưởng anh lại sai hẹn như mấy lần trước, mẹ con cái Lan lại bị nhỡ tầu lần nữa, đã định đưa nhau về.

Câu nói đầu tiên của Nàng sau 2 năm mới gặp lại nhau lại chính là lời than thở. “Một lời tả oán” thì đúng hơn, nếu nói theo kiểu “Vũ Nữ Sài Gòn”, nhưng đây là một lời “tả oán” dịu dàng, an phận và cũng chưá đựng biết bao là buồn.

Tôi nhìn bé Lan, đưá bé mà đêm nào mẹ nó lẩn trốn ra đi, nó mới là một hài nhi 6 tháng. Ngày ấy, thấy nó ốm o ho hen quá, tôi đã có lần đề nghị Nàng gửi nó vào Viện Dục Anh. Thế mà bây giờ nó đã thành một đưá bé kháu khỉnh, sạch sẽ, da dẻ hồng hào, đang nhìn tôi mà cười.

Tôi nhìn Nàng, người thiếu nũ Sài Gòn kiêu sang khoảng năm, bảy năm về trước, người thiếu nữ đẹp, kiêu có thể nói là đã thản nhiên bước trên những mảnh tim vụn nát của nhiều người, nay là một thiếu phụ cô đơn, thông cảm và sợ hãi với nỗi cô đơn của mình trong cuộc đời.

Tôi bế Bé Lan, cố gắng nghe xem nó muốn nói gì qua từng tràng bi bô của nó. Trong khi ấy, Nàng vẫy một chiếc xích lô, trả giá cẩn thận, và chúng tôi cùng ngồi một xe về nhà.

******

Tôi với Nàng không phải là anh em nhưng cũng chẳng phải là đôi người tình. Nàng là cô em gái của bạn tôi, một người con gái không may gặp nhiều sa đọa trong những ngày vưà mới nhớn, tuổi dậy thì của Nàng bắt đầu vào những niên kỷ 1950, 1951.

Tôi biết anh của Nàng, và gia đình Nàng, đã từ lâu rồi. Đó có thể nói là một gia đình cổ kính, quí phái và giầu có. Nhưng mãi đến nững năm sau khi ông thân sinh Nàng qua đời, gia đình Nàng thiếu người dẫn dắt, nên mới bắt đầu đi xuống dốc.

Mẹ Nàng, một bà già tính đồng bóng, hình như chỉ sống để làm có ba việc: đi lễ chùa, lên đồng và đánh bài. Con cái: một trai, một gái, bà nuôi cho ăn học đầy đủ, tháng tháng phát tiền bạc đều đều, muốn gì được nấy, thế là bà yên trí.

Bạn tôi thiếu bàn tay kiềm chế cứng rắn nhưng đầy thương yêu của ông Viên-ngoại, đã thành một con ngựa bất kham, gã trẻ tuổi mới ngoài hai mươi bắt đầu bước chân vào cái xã hội chơi bời của Sài Gòn những năm đầu thập niên 1950. Cái xã hội lấy đêm làm ngày có những Trụ sở chính: Tiệm Nhẩy, Sòng Bạc, Tiệm Hút… và những nhà Nuôi gái.

Ăn chơi, kéo bè, kết đảng, vì tranh dành những vũ nữ, gã trẻ tuổi bạn tôi cùng lũ bạn của gã thường ẩu đả với những bọn tay chơi khác. Những vụ xung đột xảy ra ở những nơi ăn chơi làm cho bạn tôi thấy gã cần phải kết bạn với bọn anh chị mới mong khỏi bị đời át giọng. Trên con đường chơi bời, gã tìm đến kết hợp với những tay chơi trong hàng ngũ Bình Xuyên. Gã lấy gái nhẩy rồi bỏ, rồi lấy, cứ như thay áo. Gã tổ chức những “Ban đờ pha-mi”, nói là để nhẩy nhót trong nhà với nhau, nhưng chỉ cốt để đưa những cô gái nhẹ dạ vào cạm bẫy.

Trong khi Gã tán tỉnh những cô gái mới lớn, thì cô em gái gã bị nhiều thằng khác tán tỉnh. Bạn tôi chẳng bao giờ thèm nghĩ rằng chính em gái gã cũng sẽ bị chung số phận với những người con gái bị gã lừa dối và lợi dụng.

Tiền thì bạn tôi không kiếm ra được một đồng, gã chỉ giỏi xoay tiền của mẹ. Cậy tủ ăn cắp tiền, lấy đồ mang đi cầm cố..vv… là những những thủ đoạn thông thường cuả anh con trời đánh này. Nhưng ăn cắp tiền nhà mãi cũng phải hết, cho đến một ngày gã bị bè bạn kéo vào những cuộc làm ăn bất lương.

Tôi được biết không rõ lắm về chuyến làm ăn cuối cùng của gã. Gã làm cuộc đỡ tay trên của một chú Ba Tàu Chợ Lớn dăm chục ký thuốc phiện chú nhờ gã, và bọn gã, đi lãnh dùm. Đến cái phút gã và đám bạn thanh toán xong suôi, đã chia nhau sài gần hết tiền câu chuyện mới trở thành nguy hiểm. Lúc đó gã mới biết là tên Hoa Thương nọ lại là bồ bịch với một tay tổ của bọn Bình Xuyên, và tên này đang ra lệnh cho đàn em tìm bắt gã.

Những tên Bình Xuyên vẫn nhận bảo đảm cho gã đột nhiên trở thành những con tôm, con tép bên cạnh tay Bình Xuyên Đầu Xỏ, chúng đua nhau bỏ rơi Gã. Gã đã yên trí cuộc đời tàn ngay từ phút ấy, nhưng may sao có một vị cứu tinh dẫn Gã đến lậy lục Tay Đầu Xỏ Bình Xuyên

Mọi việc rồi huề cả làng. Để đổi lấy sự an ninh của gã, trong một đêm hoan lạc say vì rượu, vì âm nhạc, vì ánh sáng mơ hồ của ngọn đèn ngủ mầu xanh nhạt: Nàng, cô em gái bạn tôi, đã ngả mình trong cánh tay dâm đãng của Con Qủy Dâm Dục nọ, nàng trở thành cô vợ bé tí ti của Hắn.

Trong một đêm kinh hoàng của thời phiến loạn Bình Xuyên chuẩn bị khởi hấn, đánh lại quân chính phủ của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, Nàng ôm con run rẩy đến căn gác nhỏ của tôi nhờ chỗ nương thân. Tên Bình Xuyên phiến loạn nọ, biết trước tình thế xẩy ra sẽ ra sao, nên ép Nàng bồng con qua Pháp, mà Nàng thì lại không muốn rời quê hương. Nàng ẵm con, con của tên Bình Xuyên, mang theo nột số bạc không biết là bao nhiêu, với tất cả những nữ trang tên nọ cho Nàng, đến nhờ tôi giúp Nàng ẩn trốn. Tôi viết vội một lá thư, và tối hôm sau tôi gửi vội Nàng đi Nha Trang.

Nàng đi được hai đêm thì đạn nổ vang cầu chữ Y, rồi đô thành qua mấy ngày khói lửa. Anh Nàng chết trong cơn binh lửa, rồi bà mẹ Nàng, vì buồn phiền, qua đời trong cô độc. Tên Bình Xuyên trốn được sang Pháp.

Đến bây giờ, Nàng ngồi đây, bên tôi, trong một chiếc ghế vải trên bãi biển.

Nha Trang trong một đêm cuối năm không trăng, châu thành mờ ảo chạy dài dưới những ánh đèn điện châp chờn dọc bờ biển dài 5 cây số. Gió về khuya thổi không mạnh lắm, chỉ đủ gây lạnh, nhưng tiếng sóng biển càng về khuya nghe càng lớn.

Có lần tôi đã mơ làm chủ nhân một quán cà phê nho nhỏ, xinh xinh, nơi họp mặt của các bạn tôi. Vậy mà nay tại sao tôi lại không về Nha Trang, sống với Nàng, và làm chủ quán cà phê sẵn có của Nàng?

Nàng sẽ không còn mong gì hơn. Chúng tôi đã mến thương nhau từ những ngày đôi lứa còn thơ ấu. Qua mười lăm năm trời, cả hai cuộc đời đều đã hư hỏng, mà hư hỏng một cách rất tầm thường, rất tồi tàn. Tại sao qua bao nhiêu đểu giả, tôi lại không dẹp được tự ái để thương Nàng, để sống với Nàng như với một người vợ hiền..?

*****

Nha Trang 1955… với dăm quán cà phê, vài khách sạn, 2 tiệm phở, một tiệm bánh cuốn, với những đường phố ngắn hẹp, ngang tắt giống như một tỉnh lỵ miền Bắc Việt, Nha Trang… một bờ biển dài, sóng động ầm ầm nghe như tiếng bom nổ trong những ngày sóng lớn cuối năm, với Viện Hải Học có một con Bạch Tuộc đã qua đời vì lẻ bạn, và một Hòn Chồng cần nhiều tảng đá mới để cho du khách kẻ tên, viết tuổi… Đó tất cả hình ảnh của Nha Trang trong những ngày đau yếu cuối năm tôi sống bên Nàng.

Mỗi chuyện đều có một đoạn kết, nhất là những chuyện tình. Rồi một chiều sẩm tối, tôi lại lủi thủi lên tầu trở về Sài Gòn.

Nỗi vui mừng gặp mặt tưởng như mới xẩy ra hồi nẫy, chỉ làm tăng vẻ thê lương cho phút: “Ôi..! Cảnh biệt ly sao mà buồn vậy..!”

Từ hàm răng, mái tóc, từ đôi mắt đến ngón tay của Nàng cũng làm tôi bâng khuâng luyến tiếc ngang với những mái nhà ấm nơi quê hương.

Rồi con tầu từ từ trôi trong mầu tím nhạt của buổi chiều hoàng hôn nơi duyên hải. Những khối bánh sắt nghiến trên đường sắt đã nghiến đứt sự gần gũi của đôi thân thể, nhưng không làm chia cách được những dây tình cảm ràng buộc đôi tâm hồn.

Tầu đi…, mọi vật nhòa trong bóng tối. Hình ảnh Nàng mờ sau tất cả. Trong một phút, tôi tưởng như tôi đang chạy ngược con tầu về phiá Nàng chờ, và Nàng sẽ thổn thức nói với tôi một câu, như trong một chuyện tình:

– Anh ở lại ăn Tết với Em, nếu anh về Sài Gòn thì cho mẹ con Em về theo với chứ!

Advertisements

2 Responses

  1. Kính Bác CTHD!

    Bác viết về Vũ nũ SG mà bác không nhắc tới vũ nữ Cẩm Nhung. Xin bác cho một bài để tụi cháu biết. Chúc Bác và Bác Gái Alice một năm mới mạnh khoẻ, vui vẻ viết đều cho chúng cháu đọc. Mỗi bài viết của Bá là cháu copy bỏ vào album để dành sau nầy đọc lại.

  2. Kinh chuc Chu Hoang Hai Thuy cung gia quyen mot nam moi an khang, nhieu phuoc loc.

    SAIGON, Mong 4 Tet nam Ky Suu 2009

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: