• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tháng Giêng Ngon Như Một Cặp Môi Gần

Vuong Quan
 
Hôm nay Ngày Mồng Ba Tết.

Tết đã về, sáng mai Mồng Bốn Tết, Tết đi. Bi giờ ta thôi không chúc mừng nhau năm mới, năm me nữa. Tôi — người viết khiêm tốn và hạnh phúc nhất đời ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, xin hẹn quí vị người Việt ở khắp tám phương trời, mười phương đất hải ngoại thương ca:

Mồng Ba Tết Năm Dzần 2010, quí vị lại đọc những lời tôi Viết gửi quí vị trên báo.

Tết Kỷ Sửu tôi không về Sài Gòn ăn Tết nên tôi không thể tả cảnh đồng bào ta ở Sài Gòn, Thủ Đô Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà Xưa của tôi, ăn Tết năm Kỷ Sửu như thế nào, tôi mượn vài bức ảnh Sài Gòn Tết, và một đoạn viết về Tết Sài Gòn Kỷ Sửu của Người Viết Văn Quang — hiện sống ở Sài Gòn — gửi đến quí vị.

Văn Quang. “Càng đói càng hoành tráng.” Trích:

Trở lại thành phố Sài Gòn vào giữa buổi trưa nắng đẹp, từ Ngã Tư Hàng Xanh, không khí Tết có vẻ chộn rộn hơn nhiều. Mọi con đường đều là chợ, là hoa cảnh, là bánh mứt, là những gian hàng xanh đỏ với những giỏ quà gói sẵn treo lủng lẳng. Trong những giỏ quà bao giấy bóng kính xanh đỏ trông đẹp mã đó, không thiếu những sản phẩm quá “đát”, kém chất lượng, bởi hầu hết khách hàng mua đều để đem tặng, đem biếu cho đủ “lệ bộ”, cho “xong chuyện đời”, chứ khách không mua về để thưởng thức loại quà gói sẵn này. Cho nên được tặng quà Tết chưa chắc đã là “hạnh phúc”. Nhìn ở đâu cũng vậy thành quen mắt, nên những giỏ Quà Tết đó không mời gọi được ai. Tuy vậy cũng vẫn có vài người săm soi, trả giá, mỗi phần quà loại “bình dân” này giá chừng vài trăm ngàn đồng.

Càng về gần trung tâm thành phố, không khí Tết càng chan hoà hơn. Tuy nhiên, chỉ những con đường lớn, đường chính, mới được “trang điểm nhan sắc” theo cái kiểu càng “hoành tráng” càng tốt. Như tôi đã có dịp nhận định rằng “Càng đói càng cần hoành tráng“. Bởi người dân tiết kiệm, không mua sắm xa sỉ hoặc chẳng có tiền mua hoa, nên được nhìn hoa, ngắm cảnh, xem pháo hoa rực trời cũng đủ “lãng quên đời” hay nói cho rõ hơn là “nhìn cho quên đói”… Đỡ tủi thân với những “đại gia” chơi cành hoa bạc tỉ, uống chai rượu vài triệu đồng, đưa vợ con đi nghỉ Tết tận trời Tây.

Cái khoảng cách giàu nghèo cứ dãn ra theo năm tháng. Thôi thì chịu khó ngóc cổ lên nhìn đường hoa… cũng đỡ khổ. Vậy đó là một nhu cầu có thật.

Mời quí vị xem cảnh Tết Sài Gòn qua 2 bức ảnh của Văn Quang. Tôi cảm khái trước ảnh người nữ hoạ sĩ Sài Gòn vẽ hình cho khách ở công viên. Nếu tôi đến trước chỗ Nàng, tôi sẽ nhờ Nàng vẽ chân dung tôi. Không phải tôi muốn nhờ nét vẽ của Nàng ghi hình ảnh tôi để lại đời mà là vì tôi muốn Nàng có dịp kiếm được ít tiền nhờ tài Vẽ của Nàng.
 

Girl Drawing
 
50 năm sống chết với nghề làm báo, viết truyện, tôi từng qua vài năm đói dzài, đói dzẹt ở Sài Gòn. Tuy cái Đói những năm xưa của tôi và vợ con tôi chưa đói bằng ai song với tôi đó cũng là những năm tháng đói, nên tôi cảm thương những Nghệ sĩ Viả Hè. Năm 2002 tôi đến Paris. Anh bạn đưa tôi đến Khu Monmartre. Nhiều hoạ sĩ dựng lều bán tranh, vẽ chân dung cho khách trong công viên của Khu. Những hoạ sĩ này có đóng thuế cho thành phố. Nhiều hoạ sĩ không đóng thuế phải đứng chờ khách — toàn khách du nhờ vẽ chân dang — ở một ngã tư gần Giáo đường. Anh bạn bảo tôi:

– Bọn này ở Đông Âu sang, đói lắm.

Chừng 20 nam nữ hoạ sĩ, toàn ở tuổi trung niên, đứng giữa trời lạnh từng nhóm hai, ba người chờ khách, mỗi người ôm một cặp carton giấy vẽ, họ dùng cặp carton làm giá vẽ, họ vẽ bằng bút chì. Tôi mời một bà hoạ sĩ vẽ cho tôi một bức, vẽ ngay trên vỉa hè, hoạ sĩ và khách cùng đứng. Bà này vẽ xong, tôi mời một bà hoạ sĩ khác vẽ chân dung tôi. Tôi không nhớ tôi trả công hai bà bằng Dollar Mỹ hay Franc Pháp, chỉ nhớ giá mỗi bức vẽ khoảng 20 dollar Mỹ. Tôi hiện giữ 2 bức Vẽ ấy, khổ giấy Vẽ quá lớn tôi không scan đuợc trong máy scan cuả tôi nên hôm nay tôi không thể mời quí vị xem “dzung nhan mùa đông” của tôi — ghi ở Paris — trên trang báo này.

Mời quí vị xem bức ảnh Người Viết Mướn ở Viả Hè Sài Gòn Tết. Bức ảnh này làm tôi cảm khái, bởi vì năm xưa khi tôi từ Liêu Dương trở về Vườn Thúy, thấy cảnh vuờn vắng tanh, vắng ngắt, trước sau nào thấy bóng nguời, chỉ thấy hoa đào năm trước còn cười gió đông, hỏi thăm tôi mới biết:

Hỏi ông, ông mắc tụng đình,
Hỏi Nàng? Nàng đã bán mình chuộc cha!
Hỏi nhà? Nhà đã rời xa,
Hỏi Vương Quan với cùng là Thúy Vân?
Đều là sa sút, khó khăn,
May thuê, viết mướn, kiếm ăn lần hồi.

Người Viết Mướn quí vị thấy trong ảnh là Vương Quan, em của Thúy Kiều, Thúy Vân. Trước năm 1945 ờ nước tôi, mỗi khi Tết đến. Người ta lại thấy ông Đồ già, bày mực Tầu, giấy bản, bên hè đông người qua, viết chữ bán cho khách trang hoàng nhà trong dịp Tết — nay, 2009 — Tết đến quê hương tôi không còn ông Đồ già bán chữ, nay ở quê tôi Tết đến có những người Viết muớn, Vẽ mướn trẻ tuổi.

Mời quí vị đọc vài bài Thơ Xuân:

Pippa’s song

— Robert Browning

The years’s at the Spring,
And Day’s at the Morn;
Morning’s at Seven,
The Hill-side’s Dew-pearl’d,
The Lark’s on the Wing;
The Snail’s on the Thorn,
God’s in His Heaven,
All right with the World.

Ước

Suốt năm là mùa Xuân,
Suốt ngày là buổi Sáng
Sương trên Hoa thơm ngần,
Trời trong và mây trắng.
Tình Yêu cho Tình Nhân,
Hoa mưa và rượu nắng,
Chim hót trên Tằm Xuân,
Đời trôi trong Yên lặng.
Chúa vui trong Thiên Ân.
Tối, Đêm, Trưa, Chiều, Sáng
Em bên Anh thơm ngần.

— HHThủy, 16-11-1989, Z 30 A.

Tháng Giêng ngon..

— Xuân Diệu

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi buổi sớm, Thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần.
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng Hạ mới hoài Xuân.
.. .. ..
Hỡi Xuân Hồng, Ta muốn cắn vào Xuân.
Xuân của Đất, Trời nay mới đến,
Trong tôi Xuân đến đã lâu rồi.
Tự thưở Yêu nhu Hoa nở mãi
Trong Vuờn thơm ngát của Hồn tôi.

Và đây là Thơ của Riêng Chúng Tôi.

Xin tặng những vị có cùng Tình Yêu Trọn Đời và tâm trạng.

Đôi ta lưu lạc Kỳ Hoa này
Mười mấy mùa qua, én nhạn bay.
Tết đến xứ người hoa chẳng nở,
Nên Em với Ta buồn lắm thay.
Hạc vàng, tuổi trẻ không về nữa.
Đoan trường đôi ta tay trong tay.
Năm mươi năm lẻ thơm hương lửa,
Trời vẫn xanh trong trắng những ngày

Muà Thu mây trắng xây thành,
Tình Em mầu ấy có xanh da trời?
Hoa lòng Em có về tươi?
Môi Em có thắm nửa đời vì Anh?

Yêu nhau ngày tháng qua nhanh
Năm mươi năm lẻ chúng mình yêu nhau.
Từ xanh đến bạc mái đầu
Tình Ta nước biển một mầu như xưa.
Yêu bao giờ, đến bao giờ?
Thời gian nào rộng cho vưà Tình Ta?
Lòng Em hoa vẫn tươi hoa,
Môi Em thắm đến Em già chưa phai.
Ngày Mồng Hai Tết, sớm mai
Nhớ Lời Anh dặn một hai;
Dù Em đi trước, Anh đi trước.
Ta đã yêu nhau trọn kiếp này.

Mồng Hai Tết Kỷ Sửu

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: