• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Ngàn Năm Bia Miệng

Ho Chi Minh

Tháng Giêng, 2009, tôi viết một bài về tác phẩm “Việt Sử Đương Đại qua 200 Câu Vè” của Người viết Nguyễn Ngọc Phách. Đó là bài Phò Mã Tốt Áo, đăng trên Tuần Báo SàGòn Nhỏ và trên Trang Web hoanghaithuy.com.
Trong bài, tôi có hỏi tác giả Việt Sử Đương Đại 2 câu:

1 – Xin ông cho biết “lai căn” hay “lai căng”? Tôi hỏi vì thấy ông viết là “lai căng.”

2 – Trong sách, tác giả viết chuyện “Người đảng viên Cộng sản Lý Thụy bán Nhà Yêu Nước Phan Bội Châu cho Mật Thám Pháp.” Tôi hỏi ông có tài liệu, văn kiện, bằng chứng gì về việc trên không, hay ông chỉ nghe người ta nói, chỉ đọc những chuyện người ta viết?

Tôi hỏi thế vì nếu viết để giải trí, người ta đọc qua rồi quên như những bài viết của tôi thì không nói làm gì nhưng nếu chuyện cho vào Sử Sách thì lại khác.

Hôm nay tôi nhận được Thư trả lời của ông Nguyễn Ngọc Phách. Tôi đăng nguyên Thư:

Thư của ông Nguyễn Ngọc Phách, tác giả Việt Sử Đương Đại.

——————–

Melbourne, Australia, Mồng Một Tết Kỷ Sửu

Kính gửi Công-tử Hà-đông

Trước hết, cám ơn Công-tử đã có bài phê-bình cuốn VIỆT-SỬ ĐƯƠNG-ĐẠI QUA 200 CÂU VÈ BẤT-HỦ tôi vừa cho tái-bản.

Tuy biết bài “Phò-mã Tốt Áo” Công-tử vừa cho đăng trên diễn đàn điện tử cá nhân, hoanghaithuy.com, mới chỉ là Phần I một bài điểm sách nhiều kỳ, tôi cũng xin ghi nhận hai “théc méc” của Công-tử:

  1. Tại sao tôi lại viết lai căng chứ không viết lai căn? Và
  2. Chi-tiết lịch-sử tôi đề-cập ở trang 253 Cụ Phan Bội Châu bị Mật-vụ Pháp bắt cóc ở Thương-hải là vì Hồ Chí Minh, hồi đó có tên là Lý Thụy, đã “bán” cụ cho Pháp là do tôi bịa đặt hay lấy ở đâu, nghe ai nói?

Xin trả lời từng điểm:

[1] Lai căng hay lai căn?

Khi viết bài “Hồ tư loạn tưởng” trong sách đã dẫn (trang 74-75), tôi đã có ý phân vân về chữ căn hay căng như Công-tử. Vì thế mà tôi đã tra năm bảy cuốn từ-điển, kể cả những cuốn in hồi đời xửa đời xưa, hồi tiền-chiến, hồi Quốc – Cộng Phân-tranh và những cuốn in thời hậu-chiến ở ngoài Bắc, ở trong Nam, và ở cả bên Tây, bên Tàu nữa.

Alexander SolzhenitsynTrong tất cả những cuốn tôi có, chỉ có bộ Việt-nam Tự-điển của Lê Văn Đức (do nhà tầm-nguyên-học Lê Ngọc Trụ hiệu-đính) là viết lai căn và giảng là “người thuộc hai giống dân” và “nửa nạc nửa mỡ, nửa tiếng mẹ đẻ, nửa tiếng ngoại-quốc”. Không kể những bộ từ-điển lớn nhưng không có mục-từ này, chẳng hạn như cuốn của Hội Khai Trí Tiến Đức, thì tất cả đều viết lai căng và có cuốn còn giảng căng là “một loài khỉ đuôi dài”. Theo Từ-điển Tiếng Việt của Viện Ngôn-ngữ-học ở Hà-nội thì “lai căng” là “có pha tạp nhiều yếu-tố ngoại-lai sống sượng, trở nên lố lăng”. Cũng nên biết Từ-điển Việt – Hán của Thương-vụ Ấn-thư Quán ở Bắc-kinh, Việt – Hán Từ-điển Tối-tân của Huỳnh Minh Xuân (in từ trước 1975), và Từ-điển Việt – Hán Thông-dụng của Nhà Xuất-bản Trẻ ở Sài-gòn đều viết là lai căng cả.

Lại cũng nên biết là trong mục-từ “căng”, Từ-điển Từ và Ngữ Việt-nam của Nguyễn Lân, do Nhà Xuất-bản Thành-phố Hồ Chí Minh in ấn, còn giảng cha căng chú kiết là “người lạ, không biết là ai” và Từ-điển Thành-ngữ và Tục-ngữ Việt-nam, của cùng một tác-giả, đã ghi căng “là một loài khỉ” rồi mới giảng cả thành-ngữ là “người không quen thuộc gì, không thể tin được” và trong Từ-điển Thành-ngữ Việt-nam, thì tập-đoàn tác-giả lại đặt cha căng chú kiết thành một mục-từ riêng và giảng là “người không rõ lai lịch, tung tích hoặc người xấu, không đáng tin cậy, kém cỏi trong xã-hội.”

Chỉ xin trình thêm Công-tử là chính tôi cũng không biết chữ nào đúng, chữ nào sai, mà muốn đề-cập đến những chi-tiết như chữ nào đúng mà đúng ở đâu, và chữ nào sai mà sai ở chỗ nào thì phải viết hai ba chục trang mới đặt được vấn-đề cho rõ chỉ mới đặt được vấn-đề mà thôi nên trong trường-hợp này, tôi đành phải xin theo đa-số.

Vậy thì chữ nào không chỉnh, chữ nào mới chỉnh, xin để hạ hồi phân-giải.

[2] Ai bán Cụ Phan Bội Châu cho Pháp?

Công-tử hỏi tôi về vai trò của Hồ Chí Minh trong vụ Cụ Phan Bội Châu, lãnh-tụ Việt-nam Quang-phục Hội, bị Mật-vụ Pháp bắt cóc ở Thượng-hải năm 1925 khiến tôi cũng hơi… khó ăn khó nói.

Sự việc này đã đành là đã xẩy ra trong vòng bí-mật và đến bây giờ còn hoàn toàn ở trong bóng tối nên không ai đi đâu mà có thể biết tất cả tình tiết. Hơn nữa, đây đâu có phải là một vụ án bình-thường mà giới điều-tra có thể phanh phui ra nhiều tình-tiết cụ-thể hay bằng-chứng bất khả chối cãi. – Chẳng hạn, Tần Thủy Hoàng thực sự là họ Dinh hay họ Lữ? Đây là một nghi-vấn lịch-sử trọng-đại hơn hai ngàn năm sau chưa được ai giải-đáp thỏa đáng nhưng tôi chưa thấy ai trách Tư-mã Thiên đã nêu lên nghi-vấn đó.

Lịch-sử có rất nhiều vụ án bí-hiểm như vậy nên ai muốn tìm hiểu cho vỡ lẽ cũng chỉ còn cách đặt cả câu chuyện trong một bối-cảnh rộng rãi trong trường-hợp này là tình-hình cuộc đấu-tranh chống Pháp hồi giữa Thập-kỷ Hai Mươi thế-kỷ trước, khi Hồ Chí Minh hồi đó còn mang tên Lý Thụy mới được Quốc-tế Cộng-sản cử về Á Đông, bề ngoài thì chỉ làm thông-dịch-viên cho Mikhail Borodin, đại-diện Nga ở Trung-hoa Dân-quốc, nhưng thực ra là để thi-hành một sứ-mệnh khác.

Hơn nữa, từ ngày đó đến giờ tính ra cũng đã gần một thế-kỷ, mà chúng ta đều là hậu-sinh cả nên chỉ có thể dựa vào dăm ba chi-tiết bàng-cận và xem những chi-tiết đó như những bàng-chứng để phát-hiện ra sự thực (the facts of the matter). Chỉ vì thế mà khi viết sách VIỆT-SỬ ĐƯƠNG-ĐẠI, tôi đã đặc-biệt lưu ý đến những chi-tiết chuyên-từ luật-học Anh Mỹ gọi là circumstantial evidence (bằng-chứng)1 như sau:

[1] Trước năm 1925, Cụ Phan Bội Châu đã tính đi tìm sự ủng-hộ của các nước Âu-châu nên Cụ đã tìm cách liên-lạc với các nhà ngoại-giao Đức và Liên Xô và thực tế đã gặp một số người nhưng công việc chưa đi tới đâu thì Nguyễn Ái Quốc được Quốc-tế Cộng-sản cử sang Trung-hoa tham-gia Phái-đoàn Borodin với tên Lý Thụy ngoài mặt là để liên-lạc với Chính-phủ Tôn Dật Tiên nhưng bên trong là để súc-tiến Cách-mạng Cộng-sản trong vùng Đông Nam Á, nhất là ở Việt-nam. Do đó, Cụ Phan đã bỗng dưng trở nên “địch-thủ” số một của Nguyễn Ái Quốc.

Nhưng động-lực (motive) xui khiến Nguyễn Ái Quốc có hành-vi táng tận lương-tâm không phải chỉ có thế!

[2] Cụ Phan đến Thượng-hải mà lại vào ngay vùng Tô-giới Pháp là theo lời mời của Nguyễn Ái Quốc và Lâm Đức Thụ mà hai nhân-vật này lúc đó cầm đầu tổ-chức Cộng-sản Việt-nam ở Hoa Nam. Cũng nên biết là Cụ Phan vốn biết Quốc là Cộng-sản nhưng Cụ lại cứ nghĩ Cộng-sản thì cũng yêu nước và Thụ thì đã có thời đại-diện cho Quang-phục Hội ở Hương-cảng nên Cụ không đề-phòng gì.

[3] Vụ Mật-vụ Pháp bắt cóc Cụ Phan không phải là một sự-cố đơn lẻ. Từ cả trước thời-điểm này ba bốn năm, những thanh-niên yêu nước có ý xin Quang-phục Hội giới-thiệu để theo học Hoàng-phố Quân-sự Học-hiệu đều phải nộp cho Lâm Đức Thụ một bản khai lý-lịch và hai tấm ảnh bán thân. Trong thời-gian học-tập, ai nấy còn bị cán-bộ Thanh-niên Đồng-chí Hội trường-kỳ bao vây, tuyên-truyền. Ai chịu rời bỏ Quang-phục Hội và gia-nhập tổ-chức tiền thân của Đảng Cộng-sản Đông-dương thì được yên thân, còn ai cứ nhất định trung-thành với lý-tưởng quốc-gia dân-tộc thì khi học xong, chỉ về đến biện-giới là bị Pháp bắt bỏ tù.

[4] Sau ngày Cụ Phan thọ nạn, nhiều chiến-sĩ Cách-mạng Dân-chủ Dân-quyền mới liên-tưởng chuyện nọ với chuyện kia, tiếng Anh là put two and two together, và họ mới vỡ lẽ: hàng-ngũ chống Pháp đã bị một tên gián-điệp hai mang, xâm-nhập, làm chỉ-điểm-viên cho Pháp. Vì Lâm Đức Thụ “làm cách-mạng” mà sống rất xa-hoa ở Hương-cảng hắn chỉ ở khách-sạn sang, uống huýt-ki như nước lã, và có thói ăn cơm xong là phải hút xì-gà nên nhiều người bắt đầu nghi hắn ta. Họ đã có lý! Nhưng khi Quang-phục Hội và các đảng-phái quốc-gia khác biết mà đề-phòng thì hàng-ngũ đã tan hoang, chỉ còn các tổ-chức Cộng-sản là còn bảo toàn được lực-lương.

[5] Người Việt mình biết những chi-tiết vừa kể không phải là ít nhưng không ai biết đủ để nhiều viết thành sách. Hơn nữa, trước 1945 thì ai lại đi vạch áo cho người (Pháp) xem lưng và sau 1945 thì chỉ hé răng một tý cũng mang họa vào thân là cái chắc. Chỉ có tác-giả Hoàng Văn Chí là người cùng quê với Hồ Chí Minh mà lại quen biết nhiều nhà cách-mạng lão-thành như Cụ Lê Dư, một người đã du-học ở Đại-học Waseda tại Nhật và từng lưu lạc ở Hoa Nam, là ở thế biết nhiều hơn cả. Với những nguồn tin như thế, tác-giả Hoàng Văn Chí đã tổng-kết xú sự độc nhất vô nhị này như sau:

Giới Cách-mạng Việt-nam ở Trung-quốc đều biết rõ việc này và (theo) một đồ đệ của Ông Nguyễn Ái Quốc (thì) ông đã giải-thích hành-động của ông như sau:

“Cụ Phan đã già lẫn, không còn ích-lợi gì cho Cách-mạng. Việc Pháp bắt cụ và xử án cụ tất nhiên sẽ gây phong-trào phản-đối trong quốc-nội, rất có lợi cho tinh-thần cách-mạng. Sau hết, tiền nhận được của Pháp sẽ dùng để đưa thêm thanh-niên trong nước xuất ngoại.” (TỪ THỰC-DÂN ĐẾN CỘNG-SẢN, trang 38).

Chính tôi có quen biết ông Hoàng Văn Chí nên về chuyện này, có những suy nghĩ như ông.

[6] Nguyễn Ái Quốc và Lâm Đức Thụ được Pháp “trả công” số tiền 100.000 đồng Đông-dương (hồi đó một con trâu cày trị-giá có 5 đồng!) thì một tác-giả Mỹ như David Halberstam cũng rõ, nhưng cặp lừa thày phản bạn kia đã dùng tiền đó làm gì thì không thấy ai nói. Sau này, mới có người viết là Lâm Đức Thụ có sẵn tiền nên tiếp tục cuộc sống xa-đọa chứ ngay tác-giả Hoàng Văn Chí, con người hiểu biết Cộng-sản là thế mà cũng khen nhân-vật về sau lấy tên là Hồ Chí Minh: “Về phần Ông Nguyễn Ái Quốc thì thật quả ông dùng tất cả phần tiền của ông để chi cho Thanh-niên Cách-mạng Đồng-chí Hội do ông tổ-chức ở Quảng-châu.” Nhưng sự thật có thế hay chăng?

[7] Không biết ai khác thì sao chứ tôi thì tôi nghi quá à! Vào thời-điểm đó (1925), Nguyễn Ái Quốc có bí-danh Lý Thụy và say mê một thiếu-nữ Tàu trẻ đẹp, tên là Tăng Tuyết-minh. Như Hoàng Tranh, tác-giả cuốn HỒ CHÍ MINH VÀ TRUNG-QUỐC, kể thì hồi mới đầu, cả thân-mẫu lẫn bào-huynh Tuyết-minh đều phản-đối nhưng cả hai chỉ gặp Lý Thụy có mấy lần thì đã bị Lý Thụy mua chuộc đến cái rụp. Hoàng Tranh không nói Lý Thụy có bửu-bối gì mà được về làm rể họ Tăng nhưng tôi cũng nghĩ là nhờ có món tiền bán Cụ Phan cho thực-dân, Lý Thụy chắc đã dùng một phần để mua chuộc cánh nhà Tăng với những món quà đắt tiền và một tiệc cưới linh đình, tổ-chức ở nhà hàng sang trọng nhất Quảng-châu. Theo Hoàng Tranh thì tiệc cưới Lý Thụy – Tăng Tuyết-minh có nhiều bộ mặt lớn tham dự, tỷ dụ như Đặng Dĩnh-siêu, vợ của Chu Ân-lai.

Vì những bằng-chứng trên, chỉ xin Công-tử Hà-đông tự đặt vài ba câu hỏi như Lý Thụy đào đâu ra tiền mua chuộc mẹ và anh Tuyết-minh? và tiệc cưới Lý Thụy rất đắt, có lẽ tốn kém bạc vạn, thì hắn lấy đâu ra? thì Công-tử sẽ thấy những bàng-chứng kia rõ rệt có giá-trị như những bằng-chứng đích-thực (positive evidence).

Thế rồi, như tôi còn nghĩ thì khi liên-kết tất cả mấy chi-tiết trên với việc Việt Minh giết Lâm Đức Thụ ở Thái-bình (1950) thì bất cứ phụ-thẩm-đoàn nào ở một nước có nền tư-pháp lành mạnh cũng phải xem những tình-tiết thoạt xét chỉ có thể coi là bàng-cứ thực sự ra lại là những bằng-chứng các tòa án thường xem như khả-tín, có thể xác-định tội-trạng một cách rõ rệt nhất.

Biết vậy rồi thì Công-tử Hà-đông có đồng ý với tôi hay không?

Không biết bạn đọc của Công-tử có chấp-nhận lập-luận của tôi hay không?

Nhưng trước khi chấm dứt, tôi cũng phải trình với mọi người tác-giả Hoàng Văn Chí là một trong những nghiên-cứu-gia đáng kính nhất ở nước ta từ trước đến giờ. Thành-tích của ông thì rất nhiều nhưng ở đây, tôi chỉ xin kể đến hai cái đặc-biệt:

Gần 10 năm tham-gia kháng-chiến chống Pháp, ông đã có công đúc tiền và lập nhà máy điện ở vùng Việt Bắc nên được Chính-phủ Hồ Chí Minh tuyên-dương công-trạng. Nhưng khi biết Hồ chỉ là tay sai Cộng-sản Quốc-tế, ông thì đã bỏ vào Nam.

Suốt những năm còn lại trong đời, ông đã viết sách báo-động về hiểm-họa đỏ nhưng những cuốn như TRĂM HOA ĐUA NỞ TRÊN ĐẤT BẮC và TỪ THỰC-DÂN ĐẾN CỘNG-SẢN đã không được chính-phủ Miền Nam đưa vào chương-trình giáo-dục phổ-thông nên đa-số chúng ta vẫn không hiểu Việt-cộng là gì. Ta đã mất nước chỉ là vì thế.

Thế thì bao giờ chúng ta mới chịu tin những người sáng suốt như Hoàng Văn Chí?

Năm mới, kính chúc Công-tử được mọi sự như ý và tiện đây, cũng xin độc-giả ráng nhận-định tình-hình trong nước thật sáng suốt để cho bọn con cháu Hồ Chí Minh hết còn có thể lừa gạt được chúng ta thêm một lần nữa.

Kính thư,
Nguyễn Ngọc Phách.

——————–

Quí vị vừa đọc Thư của Tác Giả Việt Sử Đương Đại. Tôi chắc quí vị có những hiểu biết sâu rộng hơn tôi nên có những nhận xét, suy luận, quyết đoán đúng, hợp lý hơn tôi nên tôi không dám lạm bàn chi nhiều. Chỉ xín viết cái théc méc “ấu trĩ” — tức “Con nít, Ngớ ngẩn, Hiểu biết đựng không đầy cái lá đa” — của tôi là :

Nếu nhiều người Việt biết đảng viên CS Lý Thụy “bán” Nhà Yêu Nước Phan Bội Châu cho Mật Thám Pháp lấy số tiền 100.000 đồng bạc Đông Dương những năm 1938, 1939, thì chắc Mật Thám Pháp họ cũng biết người “bán” là Lý Thụy, và Lý Thụy là Hồ chí Minh. Số tiền 100. 000 đồng thời ấy rất lớn, Mật Thám Pháp ở Đông Dương không thể tự tiện chi ra số tiền lớn ấy — Rất có thể muốn chi số tiền ấy Toàøn Quyền Pháp ở Đông Dương phải xin phép Chính phủ Pháp. Văn kiện về việc này phải có trong Văn Khố Pháp — Tại sao năm 1945, 1946 Thực Dân Pháp không đưa chuyện “Bán Phan Bội Châu” của Hồ chí Minh ra trước công luận?

Tôi không tin Hồ chí Minh “yêu thương” Tăng Tuyết Minh. Theo tôi con người ấy không yêu thương ai cả, đàn bà ông ta lại càng không yêu thương.

Nay mời quí vị đọc đoạn chuyện ngắn viết về Cô Tư Hồng tôi tìm thấy trên Net:

Mừng Cô Tư Hồng

Có tàn, có tán, có hương án thờ vua, danh giá lẫy lừng băm sáu tỉnh
Nào biển, nào cờ, nào sắc phong cho cụ, chị em hồ dễ mấy lăm người

Tư Hồng tên thật là Trần thị Lan, quê ở Phủ Lý (Hà Nam) lấy người Hoa Kiều là chú Hồng ở Hải Phòng, sau lấy người cố đạo phá giới là Croibier Huguet, còn gọi là Cố Hồng.

Cô Tư Hồng đã nhận thầu đập phá những mảnh tường thành Hà Nội lấy gạch xây nhà cho thuê nhờ thế mà trở nên giàu có. Về sau Tư Hồng buôn gạo lậu thuế bị bắt, nói dối là đem phát chẩn, được bọn thực dân đề nghị với triều đình phong kiến cho thị hàm “Tứ phẩm cung nhân” và cho cả bố thị hàm Thi độc. Tư Hồng về làng ăn khao linh đình, có người mừng câu đối:

Tứ phẩm sắc phong hàm cụ lớn
Trăm năm danh tiếng của bà to

Tương truyền câu đối của Nguyễn Khuyến.

CT Hà Đông bàn loạn: Buôn gạo lậu thuế bị bắt là buôn gạo lậu thuế bị bắt, làm sao khai là đem gạo phát chẩn cho được. Gạo phát chẩn cũng phải đóng thuế. Buôn gao lậu và phát chẩn gạo là hai việc khác hẳn nhau. Chính phủ Pháp ngày xưa không cho phép dân An Nam đánh lừa dễ như thế.

Lại có sự trùng hợp khó tin là Cô Tư Hồng trước lấy Chú Khách tên là A Hồng, sau lấy ông thầy tu phá giới cũng có tên Việt là Cố Hồng? Trùng hợp vô lý.

Tôi nghĩ — ấu trĩ — vì người ta ghét cô Tư Hồng nên người ta bịa ra chuyện cô Tư Hồng buôn gạo lậu bị bắt. Đây là trường hợp:

Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ!

Bia đá thì mòn nhưng ít nhất cũng còn bia đá mòn. Bia miệng thì — đôi khi — độc ác và vô bằng cứ.

Một trăm năm sau, hai trăm năm sau, có người Việt Nam viết Sử Việt Nam trong 50 năm đầu Thế kỷ 20 sẽ viết:

Trong thời gian ấy có người đảng viên Đảng Cộng sản tên là Hồ chí Minh làm nhiều việc ác độc với nhân dân nên bị người ta ghét, người ta biạ ra chuyện ông ta từng “bán” Nhà Yêu Nước Phan Bội Châu cho Pháp. Nhiều người Việt đương thời, vì oán ghét Cộng sản, nên tin chuyện này có thật.

Hai trăm năm, ba trăm năm sau, có người Việt nào viết như thế không?

Năm trăm năm sau có người Việt Nam nào đọc những dòng chữ in này không?

Tại sao lại không?

Advertisements

11 Responses

  1. Tôi cũng có tra vài cuốn tù điển như ông Phách nói để tìm từ “lai căng”, và tôi không biết chữ nào đúng.

    Tự Điển Anh Việt của Nguyễn Văn Khôn ghi: Lai căn là Half Bred. Tự Điển Việt Hán của Huỳnh Diệu Vinh, nhà Xuất Bản Đồng Nai ghi: lai căng = bán dương, bán thổ. (chữ dương có bộ thủy như trong từ đại dương).

    Về chuyện Hồ Chi Minh bán cụ Phan thì ông Phách đã dẫn ra đúng những cuốn sách nói về chuyện này, và thiết tưởng ông Phách chỉ có thể làm được đến thế.

    Sự suy luận đúng, sai là tùy người đọc. Nhưng dù cho là đúng hay sai, thì cũng chỉ là suy luận của cá nhân đó thôi, không phải ai cũng đồng ý như thế.

    Riêng sự suy luận ngu dốt của tôi, già Hồ và bè đảng của y dám làm chuyện này. Chuyện bán cụ Phan lấy 100,000 dù không chắc, song chuyện Hồ muốn trừ khử cụ Phan là điều rõ rệt. Không phải Hồ và đồng bọn muốn trừ khử cụ Phan mà chúng còn muốn trừ khử bất cứ tổ chức cách mạng hải ngọai nào không phải là cộng sản đệ tam như chúng nó. Cho nên thiết tưởng chẳng cần suy luận nhiều về già tiền bán, mà nên suy nghĩ về bản chất của cộng sản và tình thế chính trị lúc cụ Phan bị hại.

  2. Đồ phản động

  3. Các người có thể tự do ngôn luận, thích viết gì thì viết, thích nói gì thì nói, nhưng các người chưa bao giờ và sẽ không bao giờ thay đổi được sự thật VIệt Nam hòa bình, thoát khỏi giặc Pháp, giặc Mỹ là nhờ Bác Hồ. Các người cứ tự cho mình cái quyền nói thật, nhưng sự thật thì ai cũng biết. Có vo tròn bóp méo thế nào thì cũng ko thay đổi được đâu.

    • Đúng vậy! “sự thật thì ai cũng biết”, vì cái sự thật ấy hiện nay đã rõ ràng như hai với hai là bốn:

      “Hồ chí Minh là một tên bịp bợm, đảng CSVN là một phường bán nước. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.”

      • ôi giời. Trên đời này thiếu gì kẻ ghen ăn tức ở? mình ko bằng người ta thì ganh ghét. Giỏi thì người ta làm chứ không nói đâu. ba hoa làm gì? Trích dẫn một câu của Bác Hồ nói mà tam sao thất bản như thế này cũng chỉ vậy thôi. Sao chép đẳng cấp nhỉ?

    • “nâu nâu” nại có 1 anh dza lợn viên nhảy vào i-a, i-ô bắng nhắng bố nhố nói năng lung tung.

      Nói thật với anh nhé, cái xác thối của hochiminh còn chình ình trong Ba đình bốn miễu là thủ đoạn vô cùng thâm độc của chính những tên từng 1 thời là học trò xuất sắc nhất của gã đó.

      Bọn đệ tử của gã giết gã chết lần chết mòn, cuối cùng tất cả đã đồng lòng kết liễu tánh mạng của gã vào ngày 2 tháng chém.

  4. Hòa bình sau đệ nhị thế chiến đâu phải chỉ có một mình Việt Nam? Chẳng nói đâu xa nói ở Đông Nam Á thôi, Mã Lai, Nam Dương, Thái Lan,… là những nước bây giờ VN phải tới để làm … Ôsin!!! Thậm chí còn tới cả Cam bốt để vào … nhà thổ !!! Còn thoát khỏi giặc Mỹ? Cũng may mà Nhật Bản, Nam Hàn không có “cha già dâm tặc” như VN, chấp nhận sống với “giặc Mỹ”, để mà VN bây giờ có chỗ mà chạy tới ngửa tay xin vốn ODA, đàn bà con gái thì chạy tới để làm vợ người hy vọng đổi đời, còn đàn ông thì tới đó táy máy ăn cắp đồ để cảnh sát Nhật bêu riếu làm nhục. Ôi thôi thôi vậy thì “thoát khỏi giặc Mỹ” là đáng tự hào hay đáng nhục nhã đây ??? Nếu nước nào cũng có một “cha già dâm tặc” hết thì bọn thổ phỉ ở Ba Đình biết ngửa tay xin tiền ai? Quay lại nhìn anh em, thằng thì tham lam tàn ác chỉ chực cướp đất, cướp đảo, thằng thì rách như tổ đỉa, thấy mà chán mớ đời.
    Cám ơn bác Phương Lê lúc nào cũng chăm chỉ canh chừng bọn chuột vào cắn lén. Tây Độc tui hồi này không khỏe nên cũng ít khi vô, tình cờ hôm này thấy chuột chạy loạn xạ nên phải vác dép phang cho nó mấy cái.

  5. Nói thiệt tình, ai ghét lão hồ chớ tui hổng có ghét miếng nào hết á. Nói nào ngay, khứa lão bị đàn em và bọn đệ tử ruột xiết chơn xiết tay quá xá là kỹ lưỡng. Kỹ lưỡng trên mức kỷ lục thế giới cần thiết.

    Hầu như trọn bộ thập niên 60’s là khứa ta bị ném vào thành phần ăn không ngồi rồi, không cho mần ăn gì ráo. Nói còn không được nói nữa là làm … thấy thương lúm pà kon

    Ai đời, khứa lão còn phẻ phây phây, vậy mà tụi nó đã lo kiếm thầy bói cho khứa chết ngày nào đẹp, giờ nào là giờ tốt nữa chớ. Kỹ lưỡng tới cỡ đó thì thiệt tình là hết đường trốn. Khứa không chết mới là chuyện lạ bốn phương trời, mười phương đất. Bởi vậy từ đó dân gian mới gọi ngày 2-9 là ngày 2 tháng chém là dzị đó.

    Pà kon kô pác có đồng ý dzới tui dzị hông ta ?

  6. Em dư nợn viên , nợn hòn lói thế mà đúng dza phết. Bác hồ (không viết hoa) là thằng đĩ đực thì dù cho có vo tròn bóp méo bác thế nào đi nữa bác vẫn cứ là thằng Đĩ đực như thường.
    Sông cạn núi mòn, song chân ný boác hồ vĩnh viễn nà thằng Đĩ đực không bao giờ thay đổi.
    Bóc hồ = Đĩ đực = Trần dân Tiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: