• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TAI – TƠ – NÍCH

Titanic

Tuổi già hạt lệ như sương
Hơi đâu chuốc lấy mấy đường đắng cay..

Vẫn biết già hay trẻ cũng không nên khóc, nhưng khóc là một hình thức biểu hiện cảm xúc của cơ thể con người. Khi xúc động người ta có muốn không cười, không khóc cũng không được. Buổi sáng đầu năm , tôi viết về chuyện Khóc khi xem phim xi-nê, chuyện Phim Hay, chuyện Đào Kép và chuyện Nhà Đạo Diễn.

Tôi mê xi-nê từ nhỏ. Cùng với ước mơ mai sau lớn lên sẽ làm văn sĩ viết truyện tiểu thuyết như các ông Vũ Trọng Phụng, Lê Văn Trương, những năm 11, 12 tuổi tôi còn mơ làm tài tử xi-nê, tức mê đóng phim xi-la-ma.

TitanicKý ức chìm loãng, mờ nhạt trong dòng thời gian, tôi chỉ nhớ tôi có ước mơ làm tài tử xi-nê trong một buổi chiều những năm 1941 hay 1942, tôi xem cuốn phim tôi không nhớ đúng tên — phim L’Incendie de Chicago, hay phim San Francisco — chỉ nhớ phim do Clark Gable và Jeannette MacDonald đóng vai chính.

Trong phim Clark Gable là một thanh niên hào hoa phong nhã, một mẫu người Playboy chỉ sống để ăn miếng ngon, uống rượu quí, hút sì-gà đậm, mặc y phục đẹp và yêu những người đàn bà nhan sắc, đa tình thơm như múi mít; Jeannette McDonald là một nữ ca sĩ đẹp, trẻ có giọng hát mê hồn. Clark Gable yêu Jeannette McDonald nhưng nàng không vui lắm, không sốt sắng đáp ứng lắm với Tình Yêu — viết hoa hai chữ T, Y — của chàng, vì nàng thấy chàng là người vô đạo, báng bổ và quá đỗi ăn chơi . Nàng là gái ngoan đạo, là nữ ca sĩ nhưng vẫn giữ mình và tâm hồn, linh hồn, trong sạch không vướng bụi trần.

JamesThế rồi, tôi không nhớ là thành phố bị hỏa hoạn hay bị động đất. Tai hoạ xẩy ra, thành phố đổ nát, nhiều chỗ bốc cháy, đám dân thành phố thoát chết dắt díu nhau chạy lên một ngọn đồi bên ngoài thành phố. Trên sườn đồi ấy, trước cảnh thành phố đổ nát, Nữ Ca Sĩ Jeannette McDonald, y phục trắng, quì xuống cất lời ca tạ ân Thiên Chuá đã cứu cho một số người được sống. Đúng lúc Nàng Ca Sĩ hát, Chàng lãng tử Clark Gable cũng lên sườn đồi. Nghe tiếng ca của Nàng, trong vắt bay lên trời mây, Chàng xúc động, Chàng quì gối xuống, mở trái tim hào hoa của chàng chào đón hồng ân Thiên Chuá.

Mèn ơi..! Dù bạn có khó tánh hay có bi quan đến mấy bạn cũng, ít nhất, nhìn nhận với tôi rằng cảnh sau tai hoạ, trên sườn đồi, gần xa kia là thành phố đổ nát, Nàng Ca Sĩ đẹp như Thiên Tiên, y phục trắng, quì gối chắp tay hát lời ca ngợi Thiên Chuá, Chàng Lãng Tử Hào Hoa ria mép con kiến quì xuống theo Nàng, quì gần bên Nàng, khuôn mặt lãng tử ăn chơi nay tỏ ra ăn năn, tràn đầy những nét thành kính — cảnh ấy là một cảnh đẹp.

C3nh đẹp ấy làm chú nhỏ 10 tuổi là tôi nghĩ: Đóng phim như Clark Gable có gì khó? Toàn ăn chơi, bận đồ đẹp, yêu đàn bà đẹp, được đàn bà đẹp yêu. Đóng phim như thế không những không khó mà còn là dzễ ợt. Và tôi ước mơ lớn lên tôi cũng đóng phim xi-nê như Clark Gable.

Từ 1950 đến 1954, ở Hà Nội, ở Sài Gòn, gần như không ngày nào tôi không vào rạp xi-nê. Hà Nội: những rạp xi-nê Majestic, Eden, Philharmonique, Trung Quốc, Porte d’Or, Moderne, Olympia, Ciro’s, Dũng Lạc; Sài Gòn: những rạp xi-nê Rex, Majestic, Eden, Cinéma Catinat, Bonard, Đại Nam, Khải Hoàn, Thanh Bình, Nam Quang, Olympic, Nam Việt là những nơi tôi quen thuộc. Không thể biết tôi đã chi bao nhiêu tiền vào việc mua vé xi-nê trong 4 năm từ 1950 đến 1954.

Cùng với tuổi tác nhiều hơn, việc đi xem phim của tôi ít đi. Sau Ngày 30 Tháng Tư Đen Hơn Mõm Chó Mực, bị kẹt lại, bị xem mấy phim xi-nê cuả Nga Cộng và Bắc Cộng: Mười Hai Vị Thần Thánh, Lút-mi-lan và Rút-mi-lăng, Đại tá Vô-lô-dzốt-ki, Đến Hẹn Lại Lên, Người Bộ Đội Trẻ, Kim Đồng, tôi khó chịu, tôi tự hứa: sẽ không bao giờ bước chân vào rạp x-nê xem phim cộng sản, tôi chỉ lại đi xem phim khi nào tôi sống ở một thành phố nào đó của phe tư bổn Âu Mỹ.

20 muà lá rụng mỏi mòn sống ở Sài Gòn cờ máu, ảnh Hồ, trong số có 8 năm nằm phơi rốn trong nhà tù cộng sản, bánh xe lãng tử muộn màng đưa tôi sang Kỳ Hoa Đất Trích, tôi đã qua tuổi làm nhiều trò, không phải chỉ qua tuổi đi xem xi-nê.

Vuot SongỞ Kỳ Hoa, xứ sở của Bơ Sưã và Xi-nê, tôi rất ít đi xem xi-nê ở rạp. Ít đi không phải là không đi mà là không đi nhiều, trong 10 năm, xem chừng 20 phim ở rạp, tôi đã khóc hai lần: lần thứ nhất tôi khóc khi xem phim Titanic, đoạn chàng thanh niên Jack bị vu tội lấy trộm sợi dây bích ngọc, bị còng tay vào cây cột sắt, khi tầu sắp chìm, nước tràn vao tầu, Nàng Rose chạy trong khoang tầu vắng tìm người yêu, cứu chàng khỏi chết, và tôi khóc lần thứ hai khi xem phim Vượt Sóng. [1]

Tôi không muốn khóc, nhưng những lúc ấy nước mắt tôi tự động ứa ra, tim tôi thổn thức trước cảnh người ta yêu nhau, người ta sống chết vì nhau, tim tôi đau nhói khi thấy đồng bào bất hạnh của tôi phải chịu nhiều đau khổ quá vì bọn Cộng sản.

Phim Titanic là một phim Hay, phim vưà thành công về nghệ thuật vừ thành công về lợi nhuận, tức có nhiều người đi xem, có số tiền bán vé cao kỷ lục. Phim được thực hiện năm 1998, được trao nhiều Giải Oscars năm 1999. Đôi diễn viên Kate Winslet – Leo DeCaprio hợp đôi tuyệt vời. Tôi không biết tại sao những nhà làm phim không khai thác đôi diễn viên ấy ngay sau khi phim Titanic thành công, phải đợi 10 năm sau — đến năm nay, 2009 — họ mới cho Kate Winslet và Leo DeCaprio, đôi tình nhân của phim Titanic làm nhiều người khóc, gặp lại nhau trong một phim mới: Revolutionry Road.

Nghĩ rằng phim có Kate và Leo đóng sẽ lại ăn khách, lại có nhiều người đi coi, tuy không thể nhiều khán giả bằng phim Titanic nhưng chắc phải là phim đông khách nhất trong tuần, tôi theo dõi việc chiếu bộ phim thứ hai của Kate Winslet và Leo DeCaprio trên báo Mỹ.

Cùng trong hai tuần lễ cuối tháng January 2009 người ta tung ra chiếu 2 bộ phim mới có Kate Winslet trong vai chính: phim Revolutionary Road với Leo DeCaprio, và phim The Reader, Kate Winslet đóng với nam diễn viên Ralph Fiennes. Việc chiếu hai phim cùng một nữ diễn viên đóng vai chính trong cùng một lúc như thế là việc làm tối kỵ của giới khai thác phim ảnh.

Hai phim Revolutionary Road, The Reader cùng là phim tình, cốt truyện không có gì đặc biệt, và cả hai phim cùng không có khách đi coi. Giới khai thác phim ảnh gọi việc đào kép đang nổi tiếng, vừa có phim hốt bạc, ra phim mới bị thất bại thê thảm về tiền bạc là một cái flop.

Với bộ phim mới Revolutionary Road, Kate Winslet và Leo DeCaprio bị “flop: rơi xuống” thảm hại. Trước đó người ta tưởng việc đôi diễn viên Vàng Y đó gặp lại nhau trong bộ phim mới sẽ gây ra sự chú ý của khán giả, những người bị xúc động vì họ trong phim Titanic sẽ đi xem phim mới của họ, nhưng sự việc diễn ra không như thế. Hai phim Revolutionar Road, The Reader chiếu trong 2 tuần lễ không phim nào đứng vào bảng danh sách 10 phim thu nhiều tiền nhất trong tuần.

Mỗi Thứ Hai trong tuần Nhật báo The Washington Post đăng bản Tổng Sắp 10 phim thu nhiều tiền vé nhất trong tuần, tức có đông khán giả nhất, sáng Thứ Hai này là tuần thứ ba, tôi thấy hai phim có Kate Winslet đều ở ngoài bản. Phim Revolutioanary Road, sau 2 tuần vắng khách, đã phải ngừng chiếu.

Lâu rôi tôi đã thấy sự quan trọng cuả nhà đạo diễn điện ảnh, phim hay là do đạo diễn, không phải do diễn viên. Phim Titanic và phim Revolutionary Road càng cho tôi thấy tôi nghĩ như thế là đúng. Phim Titanic do Đạo diễn James Cameron thực hiện. Tôi đã xem phim True Lies của ông trước phim Titanic. Phim True Lies, với Arnold Shwarenegger, là tuyệt đỉnh cuả loại phim Action Âu Mỹ, phim Action mà đến như True Lies là nhất.

Cứ khoảng 10 năm Đạo diễn James Cameron làm một phim, mà phim ông làm là tuyệt phẩm. Chỉ được biết tài ông qua có 2 phim, tôi thán phục ông. Tôi viết bài này để vinh danh ông: Đạo diễn phim James Cameron.

Trước năm 1970 tôi xem phim vì diễn viên, cứ thấy Lana Turner, Kim Novak, Marilyn Monroe, Elizabeth Taylor, Audrey Hepburn là đi xem. Tôi mù tịt về Nhà Đạo diễn. Tôi không biết sự quan trọng của Nhà Đao Diễn Điện Ảnh. Việc đó chứng tỏ sự ấu trĩ của tôi và của khán giả. Đa số khán giả xi-nê thường làm như thế, chỉ đánh giá phim chắc là Hay trên diễn viên.

Tôi cũng viết bài này để chia buồn với Nữ Diễn Viên Kate Winslet. Với cô, phim Revolutionary Road có thể được gọi là phim Tơi-tả-nách.

CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG

 

 

———————
[1] Vượt Sóng. Journey from the Fall, Đạo diễn-Viết Truyện Phim Hàm Trần

Advertisements

11 Responses

  1. “Tôi cũng viết bài này để chia buồn với Nữ Diễn Viên Kate Winslet. Với cô, phim Revolutionary Road có thể được gọi là phim Tơi-tả-nách.”

    Bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG có viết lộn không đó. Nữ Diễn Viên Kate Winslet vừa giành được 2 quả cầu vàng (Golden Globe Awards) cho vai nữ xuất sắc (Best Actress) trong phim ‘Revolutionary Road’, và nữ diễn viên phụ xuất sắc (Best Supporting Actress) trong phim ‘The Reader’. Sắp tới có nhiều triển vọng giật luôn giải Oscar. Hơn nữa, tiền ‘cát xê’ cô ta vẫn lảnh đủ, không thiếu một xu, bố già ơi! Rõ ràng là ‘song hỹ’ cho cô ta, sao bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG lại chia buồn với Nữ Diễn Viên Kate Winslet trật chìa như vậy. Đáng lý ra, bố già nên chia buồn với nhà làm phim (Producer) lỗ vốn. Vài hàng ‘théc méc’ gởi bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG. Chúc bố già ‘Phước như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn’.

    Kính

    CTSG

  2. Bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG thiệt là chịu chơi. Đầu bài viết, bác chêm cái hình thật quá đã…

    hahaha … qwá đã !
    đã qwá …. hahaha

    CTSG

  3. Xin tiếp theo CTSG về câu đối hôm trước (nhân xem ảnh Kate Winslet hôm nay):

    Sáng mai trời đã vào Xuân,
    Thương thì thương nhé, chỉ nhìn tí thôi!!

  4. Ahem, người viết có lộn không? Revolutionary Road, a flop? Chia buồn với Kate Winslet? Có thể người viết cho American Beauty là flop luôn chứ gì. Và nếu cho rằng cái box-office take là thước đo chuẩn mực cho hay, dở, chắc người viết sẽ có lòng thương hại vô bờ bến với The Lives of Others (Germany), The Class (France), tại vì ở nơi tôi ở chẳng có rạp nào muốn chiếu. Đo như thế thì Titanic là đỉnh, mà cái mà người viết bảo là tuyệt đỉnh, là nhất, không có mặt trong top 100 top-grossing films. Xời, tớ recommend vài cái đỉnh của action: Matrix 1. Spiderman 1. The Dark Knight. The Professional. La Femme Nikita. Tớ recommend vài cái đỉnh của non-action: The English Patient. Brokeback Mountain. The Pianist. Schindler’s List. Requiem for a Dream. NOT Titanic. Nếu người viết hâm mộ James Cameron, tiếc thay người viết không dùng Terminator, hay là Terminator: Salvation (sắp ra) làm thí dụ. Hay và meaningful gấp 10 lần Titanic ướt nát.

  5. Tlksdf hjkak hfilk aa kafl kbvnseub asejr ah.

    Phim làm ra mà ko ai thèm coi, chiếu lỗ sặc máu, thì dù có giật bao nhiêu cái Oscar cũng chỉ là đồ vất đi. Oscar là cái gì? Quả Cầu Vàng là cái gì? Chẳng qua cũng chỉ phản ánh sự đánh giá của một nhóm nhỏ các giám khảo, nói cách khác là vài ba con người mà thôi.

    Cái trò bỏ tiền tỉ làm phim ko ai thèm coi này ở xứ Việt Nam Mít Đặc Dưới Gông Cùm Cộng Sản ai mà ko biết, ai mà ko ngán.

    Cứ phim nào đem chiếu được nhiều người coi, nhiều người khoái, là phim hay, là phim “đỉnh”, hiểu chưa nhóc?

    Hoàng Song Anh, Saigon

  6. “Tam sao thất bổn”

    Bác sĩ Nghị* họ Phan ơi! bác hãy cẩn thận một chút đó, kẽo bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG giận quá nín thở chuyễn sang…từ trần, thế gian sẽ mất đi một người tài hoa. Câu thơ cũa bố già là “Sáng mai trời ĐẤT vào Xuân”, chứ không phải “Sáng mai trời ĐÃ vào Xuân”. Nếu đã vào xuân thì là sáng hôm trước, chứ không thể là sáng mai được. Bác viết vậy thì oan cho bố già CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG lắm.

    ———————————-
    sĩ Nghị* tên này nghe quen quen, hình như sách vở nhắc đến cũng nhiều lắm.

    Kính

    CTSG

  7. Kính ông Hoàng Hải Thuỷ, Tôi là một độc giả trung thành của ông từ lúc đầu ở Ngôn Luận đến nay, mấy năm trước đây nhờ sự giới thiệu của anh bạn Thái Thuỵ Vy, tôi có liên lạc email với ông vài lần, tôi rất thích đọc truyện, nhất là các truyện trinh thám do ông phóng tác, tôi cũng rất thích xem phim từ nhỏ, khi còn ở Hà Nội, trước 1954 tôi đã đi xem tại tất cả các rạp lớn nhỏ ở Hà Nội, kể cả rạp ở chợ Bạch Mai, và rạp của thiếu nhi là Lửa Hồng (chỉ tiếc là chưa vào Hà Đông của ông để xem có rạp chiếu phim nào không?) Hôm nay nghe ông kể tên các rạp thì tôi thấy là tôi chưa được xem ở rạp Dũng Lạc, tôi không nhớ nổi rạp này ở đâu, không biết có phải ở bên trong hay bên cạnh Trường Dũng Lạc ngay cạnh Nhà Thờ Lớn Hà Nội không? Xin ông vui lòng chỉ rõ cho tôi rạp này ở đâu và thường chiếu những phim loại gì, sao tôi lại không biết nhi? Xin đa ta ông và mong hồi âm của ông. Kính chúc ông và quí quyếi vui manh.. TAI

  8. Re: ” Tam sao thất bổn ” của CTSG.

    Xin lỗi CTHD và các bạn, Phan mỗ submit rồi mới thấy sai, nhưng làm gì có chuyện CTHĐ ” giận quá nín thở chuyễn sang…từ trần” !!! Bạn đánh giá con người CTHĐ quá thấp, trừ phi là bạn muốn bông đùa với mọi người, hay là muốn “make a storm in a tea cup”! CTHĐ biết Phan mỗ hơn 10 năm rồi, tuy cách mặt nhưng không xa lòng,có thể gọi là ” kính nhi viẽn chi”, không vì một chuyện nhỏ nhặt mà ” bất đắc kỳ …nghẽo” vô dzang lãng xẹt như vậy được!

    Để trả lời một câu hỏi hơi xách mé về tên Sĩ Nghị, đây chỉ là cái nick thôi, không ăn thua gì đến “sử sách” sất cả, tức không có dính dáng gì đến tên giặc Tàu Mãn Thanh thời Quang Trung Đại Đế mà bạn nghe quen quen. Cũng không phải là Phan Nghị, một bằng hữu của CTHĐ đã qua đời mấy năm trước.

    Bạn CTSG có từng nghe cái tựa phim Pháp ” Demain il sera trop tard” mà khi còn nhỏ ( các năm 50) Phan mỗ rất thích cái tựa tiếng Việt là ” Ngày mai đã muộn rồi” không? Xin hỏi CTHĐ có nhớ không ( hình như tựa tiếng Ý là DOMANI È TROPPO TARDI thì phải?).

    Chúc bạn vui vẻ, và lần nữa xin lỗi Hoàng huynh.

    Kính,
    Phan Sĩ Nghị

  9. Kính Hoàng huynh,

    Để tạ lỗi vô ý ( chớ ko phải cố tình sửa thơ của Hoàng huynh), đệ xin cung cấp vài chi tiết về phim ” Domani è troppo tardi” (1950), tựa Anh là ” Tomorrow is too late”, tựa Pháp ” Demain il sera trop tard” mà cái tựa tiếng Việt, do một ông ( bà, cô) vô danh nào đó làm việc ở Hãng Phim Alpha (phụ đề Việt ngữ), chắc không am tường ngữ pháp nên đã ban cho một cái tên tiếng Việt ” Ngày mai đã muộn rồi”! Phải nói là đọc cái tựa không là thấy ” quá đã” (xin mượn từ của CTSG), cả bọn học sinh, sinh viên thời đó, hình như, đã dùng cái tựa này lồng trong câu nói hàng ngày,có thể như cái “motto” hay là cái philosophy trong cách sống của bọn trẻ thời đó.( giống như “make no mistake” thuở George W Bush mới lên, hay ” Yes we can” thời buổi Obama hiện tại). Không thấy vị học giả nào, từ Trương văn Chình, Nguyễn Hiến Lê ( Ngữ pháp Việt Nam) đến Nhất Linh, Vũ Hoàng Chương, Nghiêm Toản,v.v… lên tiếng chỉnh sửa cái tựa ” trật ngữ pháp” này hết cả…

    Revenons à nos moutons, xin lỗi tiểu đệ nói lan man, phim ” Ngày mai đã muộn rồi”, phim trắng đen, thực hiện ở Italia năm 1950, do Pier Angeli, người đẹp ” bất tử” của Hoàng huynh dóng vai chánh Mirella, cặp với Gino Leurini vai Franco, được xem như là Romeo Juliet thời đó ở Âu châu, và cả Mỹ châu La tinh nữa! Vittorio de Sica trong vai Giáo sư Landi, Lois Maxwell trong vai Cô Giáo sư Anna…Xin trích dẫn một comment về phim này :” Might be considered one of the best film of all time….it was a huge success with the general public and deserves to be better remembered. It is a great humanist drama in the best Italian tradition..” Phim này cùng thời với các phim ” Ngày mai là một ngày khác” ( Domini è un altro giorno) và ” Le voleur de bicyclette – Ladri di biciclette” ( Tên trộm xe đạp)…

    Xin Hoàng huynh, nếu còn nhớ Pier Angeli (!) và nhớ phim ” Ngày mai đã muộn rồi”, xin Hoàng huynh hãy đi vài đường ” tả oán” về phim này và về cảm tưởng của huynh và giới văn chương, nghệ thuật thứ bảy thời đó đã ” bàn loạn” xế lào! Kính cám ơn Hoàng huynh .

    Tiểu đệ,

    Phan Sĩ Nghị

  10. Gởi bác Sĩ Nghị họ Phan:

    Sáng nay đáo lại sân chơi cũa bố già CTHĐ, thấy ý kiến trả nhời cũa bác. Nếu CTSG không hầu tiếp bác e thất kính, thôi thì vài hàng gởi đến bác cho được “kính lão đắc thọ”. Bác đưa tựa phim Pháp được dịch sang tiếng Việt “Ngày mai đã muộn rồi” cách nay 50 năm với hàng loạt cây đại thụ như Nguyễn Hiến Lê, Nhất Linh, và Vũ Hoàng Chương… Hì Hì Hì! Đến bố già CTHĐ “văn chương đầy một bụng” còn xanh mặt, huống hồ tên ‘bố non’ CTSG “thuốc lắc đầy một bụng” này. CTSG xin chào thua, 50 năm về trước CTSG còn vui chơi trên giời chưa có mặt ở thế gian đất trích này, nên không có biết cái tựa phim “Ngày mai đã muộn rồi” và cũng không biết các học giả danh tiến trên có lên tiếng hay đang tịnh khẩu. Vốn hay ‘théc méc’, xin hỏi bác 2 việc sau:

    1. “Ngày mai đã muộn rồi”. Bác nhớ lại có dấu phết dấu phẫy sau 2 chử ‘Ngày mai’ không như là “Ngày mai, đã muộn rồi”

    2. CTSG nhớ hồi nhỏ đi học, có học cái gì như là mỹ từ pháp. Hình như để nhấn mạnh tầm quan trọng cũa sự việc, có những câu không xữ dụng theo đúng cú pháp. Điều này có đúng không bác?

    Chúc bác luôn luôn vui khõe. Chỉ đùa giởn chút chơi, sém nữa có người từ trần… chuyễn sang rùi. Thật ái ngại!

    Kính

    CTSG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: