• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Áo Vàng Hoa 2009

Ao Dai

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích. Ngày Mười Ba Tháng Giêng Kỷ Sửu.

Sáng mở computer, làm việc đầu tiên: Check mail. Xem Thư. Người bạn trẻ Bắc Thần gửi cho tôi thư:

Bác cho em hỏi Bác có biết nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật không ạ? Ông Nguyễn Hữu Nhật có bài thơ tựa đề là “Áo Dài“, nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ nhạc lấy tên là “Ngày Nào“, một bản nhạc em thấy là rất hay, em đã ra công kiếm rất là lâu đến bây giờ mới tìm ra nhờ có chị HV tìm giúp. Em chắc bản nhạc “Ngày Nào” được nhạc sĩ Ngọc Chánh Shotguns cầu chứng tại tòa, giữ bản quyền phổ biến nên không có ai thu băng lại. Do đó bản nhạc “Ngày Nào” mới khó tìm.

Ao DaiTheo Nhà văn Nguyễn Đình Toàn thì bài thơ “Áo Dài” ở đoạn cuối không có cảnh bán áo nuôi nhau. Nhạc sĩ Trần Quang Lộc thêm vào đoạn này dựa theo ý của một bài văn mà Bác (HHT) đã viết sau 1975. Nhà văn Nguyễn Đình Toàn viết:

“Đó là ý từ một bài viết của Nhà văn Hoàng Hải Thủy, kể rằng, xưa, ông có mua tặng vợ một xấp vải để may áo cưới. Nhưng đến ngày cưới lại không dùng tới, bà đã đem cất làm kỷ niệm. Sau 30 Tháng Tư 1975, vì cần tiền, hai vợ chồng đã phải mang xấp vải ra chợ trời bán.”

Có đúng như vậy không bác?

Lời bản nhạc “Ngày Nào” như sau. Khi nào em post lên YouTube xong sẽ mời Bác thưởng thức.

Ngày nào mới mặc áo dài
Em tay run quá chẳng cài nổi khuy
Chuyện giờ kể có khác đi
Run tay anh cởi hết khuy em cài

Ngày nào mới thở hương người
Em say ngây ngất rụng rời ngón tay
Chuyện giờ kể có khác đi
Tay em buông thõng mỗi khi nhớ người

Ngày nào anh cũng làm thơ
Dù em là chiếc gương mờ đã lâu
Trước khi đi ngủ, chải đầu
Để trong giấc ngủ gặp nhau đàng hoàng

Ngày nào mắt ngọc xanh tình
Đêm mưa anh nhớ dịu dàng mắt em
Chuyện giờ kể có khác đi
Mi xanh mắt ngọc bút chì tô quanh

Ngày nào mới mặc áo dài
Soi gương trông bóng tự cài lấy khuy
Chuyện giờ kể có khác đi
Không đem bán áo lấy gì nuôi nhau

Hết Thư BT.

Công Tử Hà Đông trả lời:

Tôi biết tiếng Nhà Thơ Nguyễn Hữu Nhật, tôi không được quen ông. Tôi có bài thơ Áo Vàng Hoa kể chuyện chiếc áo dài có hoa vàng của vợ chồng tôi, em nhắc đến nó, nay tôi kể sự tích tôi làm bài thơ đó.

Son SonEm là một trong những người đọc nhiều truyện, nhiều bài tôi viết, chắc em thấy trước 1975 tôi chỉ viết tiểu thuyết — đa số là tiểu thuyết phóng tác — phóng sự, chỉ thỉnh thoảng lắm em mới thấy tôi viết một, hai bài tùy bút, những bài viết được gọi là Tạp Ghi — tên Tạp Ghi do ông Ký Giả Lô Răng — ông Phan Lạc Phúc, hiện ở Sydney, Úc — đặt ra trên Nhật Báo Tiền Tuyến. Thời xưa ấy, những năm từ 1956 đến 1975, tôi viết tiểu thuyết cung cấp các nhật báo, tuần báo cả ngày, suốt tháng, quanh năm, viết không ngừng nghỉ, những ngày thứ bẩy, chủ nhật tôi viết nhiều hơn những ngày trong tuần; tôi viết nhiều như thế mà vẫn còn chưa đủ bài đăng báo, tôi còn tâm trí, tâm hồn đâu mà viết những bài tùy bút văn ngệ, văn gừng, tâm sự lòng thóng, tình ý vẩn vương, tôi lại càng không còn hồn trí thơ mộng để mần Thơ.

Thời gian viết nhiều như thế, những năm trước 1975, đôi khi suy nghĩ, tôi thấy tâm trí tôi khi ấy như cái giếng nước, mỗi ngày nước giếng bị múc lên nhiều quá, giếng lúc nào cũng cạn. Do đó tôi không còn tâm hồn để viết Tùy Bút, tôi lại càng không thể mần Thơ.

Ngày 30 Tháng Tư 1975 đến — trời long, đất ngả nghiêng — đang viết nhiều, viết túi bụi, viết loạn cào cào — đột nhiên tôi bị ngưng viết. Cuộc sống u ám, nặng nề kéo dài với những buồn khổ, âu lo. Tôi đau khổ và tôi căm hận thấy tôi mãi mãi không còn được viết — viết là hạnh phúc của tôi, là việc tôi thích làm nhất – viết những truyện tình trong có những ngươài đàn bà đẹp, sang, thơm như múi mít, chung tình, coi Tình Yêu là trên hết, sống chết với Tình, những truyện tình tôi viết trước năm 1975. Tôi buồn quá đỗi. Lúc ấy tôi như giếng nước bị cấm không được xả nước, giếng nước quá đầy. Không muốn làm thơ, tim tôi tự động làm thơ.

Trên xe đạp đi lang thang trong những đường phố Sài Gòn vắng tanh, vắng ngắt tôi làm thơ. Buổi sáng đứng trước chợ Tân Định, nhìn những sạp soài vàng trong nắng, tôi mần Thơ:

Mình Anh ăn miếng soài này,
Năm năm soài chín, nhớ ngày Em đi.
Phải cùng chăng, tiếc làm chi
Năm năm soài chín, chợ thì vắng Em.
Tưởng Em xa nước Em thèm,
Còn Anh soài đỏ, soài đen, quản gì!
Chúng ta vùi một cơn mê,
Có bao giờ tỉnh? Còn gì là ta!
Hướng dương Em có như hoa,
Hồn Anh nắng đã chiều tà, Em ơi.
Có còn nhau nữa hay thôi?
Yêu nhau ta hãy hẹn lời: Kiếp sau.

Đêm mưa. Đèn tắt. Thành phố tối đen. Trên xe đạp đi ngang chợ Ông Tạ, tôi thấy đoàn người — trong có tôi — lầm lũi đi trong bóng đêm như đi trên đường xuống Địa Ngục, tim tôi bồi hồi, những lời Thơ đến với tôi:

Ở đấy mộ người toàn cỏ trắng
Riêng mộ người yêu cỏ sắc xanh.
Đêm mưa, đèn tắt, thành xưa vắng
Thương nhớ Tình Ta chỉ một Anh.
Em đi mùa ấy mưa hay nắng?
Đời vắng Khanh đời chỉ nhớ Khanh.
Lầu vàng, nhà cỏ rồi yên lặng
Phố chợ, rừng hoang cũng vắng tanh.
Người yêu, người ghét đều quên lãng
Chẳng còn Em cũng chẳng có Anh.
Mồ Em cỏ ấy vàng hay trắng?
Anh biết mồ Anh cỏ sắc xanh.

Đi trong thành phố đèn tắt, mưa rơi, thành phố thương yêu tả tơi dưới gót sắt của bọn xâm lăng, tôi nhớ chuyện Chiêu Quân. Chuyện do người Tầu bầy đặt: Chiêu Quân chết ở đất Hồ. Ở đấy trời lạnh, cỏ trên những nấm mồ đều có mầu trắng của tuyết, riêng cỏ trên mộ Chiêu Quân có mầu xanh. Và tôi làm Thơ.

Khoảng 10 giờ một buổi sang, tôi vào Nhà Bưu Điện Sài Gòn. Năm 1976, cảnh ở đây vẫn như cảnh năm trước, chỉ có khác là có ảnh ông Hồ to tổ bố ở giữa nhà, và ở môt ghi-sê có những bà mẹ già, những bà vợ trẻ đến gửi quà cho những người bị bọn xâm lăng bắt đi tù, vẫn hai dẫy bàn dành cho khách viết thư, dán keo, vẫn dẫy ghế gỗ cho khách ngồi hai bên. Tôi ngồi đấy, hút năm, nbẩy điếu thuốc — thuốc Vĩnh Hảo, do tôi vấn lấy, mang theo trong cái bao vải cùng cái bật lửa, cặp kính lão, xâu chià khoá — tôi thấy một thiếu phụ, trạc 29, 30 tuổi, dáng người thon thả, mặt trái soan, mặc sơ-mi trắng dài tay, tay áo sắn lên, quần jeans xanh nhạt, đi đôi giép da đế bằng. Nàng đang viết thư. Tôi nhìn Nàng và tôi làm Thơ

Những chiếc bàn Bưu Điện
Em ngồi trong Bưu Điện viết thư.
Trời đang mưa, thành phố âm u.
Mặt bàn hoen vết hồ loang lổ,
Em buồn mơ nửa phút sầu tư.

Em viết thư cho người tình cũ?
Cho chồng Em phiêu bạt giang hồ?
Người bên kia biển? Người ngồi rũ
Trong lao tù? Người sống tự do?

Em viết cho ai? Anh thầm nhủ
Em đã yêu, đã thương người đó.
Người Em yêu nay phải xa Em
Đang nhớ Em từng sớm, từng đêm.

Anh tới đây ngày tháng ưu phiền
Thấy bao nhiêu dòng lệ triền miên
Bao nhiêu đau khổ, bao ly tán
Nhiều nhớ thương và ít lãng quên.
Đã về trên mặt bàn Bưu Điện
Từ thưở trời long, đất ngả nghiêng.

Em thương sầu, Em thấy không Em?
Lệ Em rơi nên mặt bàn hoen!
Ai bảo cỏ cây không hiểu chuyện,
Này Em gỗ đá cũng oan khiên!
Vì Em trên giấy nghiêng âu yếm
Nên mặt bàn Bưu Điện cũng nghiêng.

Ba tháng sau Ngày 30 Tháng Tư 1975 vợ chồng tôi về sống trong căn nhà của mẹ tôi ở Cư Xá Tự Do, giữa Ngã Ba Ông Tạ và Ngã Tư Bẩy Hiền — căn nhà khoảng năm 1991, 1992, em, Bắc Thần, từ Mỹ về Sài Gòn Em đến thăm tôi — căn nhà không ai ở từ mấy năm trước, vợ chồng tôi không thích ở nhà ấy, sau ngày cuộc đời đen hơn mõm chó mực, chúng tôi có căn nhà ấy để chui ra, chui vào là may. Căn nhà tối nên phòng khách ban ngày có khách đến cũng phải bật đèn. Một buổi sáng tôi thấy vợ tôi mở tủ áo xem lại mấy cái áo dài của nàng. Nàng đứng trước gương, ướm cái áo lên người, thấy tôi nhìn, Nàng nói:

– Áo đẹp quá.

Và Nàng nói:

– Mình giữ mãi cái áo này.

Tôi nói:

– Bao giờ Em chết, Anh mặc cho Em cái áo ấy.

Nàng xúc động, Nàng lại hỏi:

– Lỡ mình phải bán cái áo này để mua gạo cho các con?

Tôi không trả lời được câu hỏi ấy của Nàng. Buổi chiều, đạp xe lang thang trên những đường phố vắng, tôi làm bài Thơ:

Áo Vàng Hoa.

Sáng cuối năm, trong căn nhà tối
Em mở từ nhìn đời ngày cuối.
Mắt Em buồn bừng sáng mầu hoa
Em nhớ lại ngày may áo mới.

Đây áo hoa vàng, Anh chọn, Em may
Như giọt nước trong dòng Tình Ái
Trong ưu phiền mắt lặng nhìn nhau
Em thầm hẹn: Áo này giữ mãi!

Em yêu dấu ngày Em trở lại
Đất ngàn năm như cỏ, như hoa
Anh sẽ mặc cho Em lần cuối
Áo hoa này rồi tiễn, rồi đưa!

Em lại hỏi: có ngày ta phải
Chia áo này cho các con ta?
Em yêu dấu, Em ơi đừng ngại
Mặc cho đời tháng lại, ngày qua.

Trong xương thịt ta còn giữ mãi
Những cái gì riêng của đôi ta.
Khi Em nằm xuống, khi tàn lưả
Trong hào quang của những tiên nga

Khi xe hạc vàng nhung đến cửa
Đón Em về xa cõi trời xa
Anh sẽ mở hồn Anh lấy áo
Mặc cho Em chiếc áo vàng hoa.

Trung u ám một ngày mây phủ
Nặng những sầu đau, những xót sa
Em khép cửa hồn, che áo mới
Và ra đường trong chiếc bà ba.

Năm 1974, 1975 tôi là nhân viên USIS — Sở Thông Tin Hoa Kỳ — cùng làm việc ở một phòng với tôi có bà thư ký có ông chồng là sĩ quan cảnh sát. Ông này được đi Hong Kong hay Singapore, Bangkok, ông mua về mấy cái áo dài tặng bà vợ. Vì quá nhiều hay vì tiếc tiền, bà bạn đồng sở của tôi mang vào sở vài cái áo bán đi lấy lại tiền. Tôi mua một áo, 10.000 đồng, với điều kiện đến kỳ Pay tôi mới trả tiền, tôi mang áo về tặng vợ tôi. Xấp hàng có hoa mầu vàng nên chúng tôi gọi là Áo Vàng Hoa.

*****

Nếu Em, Bắc Thần, hỏi tôi:

– Sao lâu rồi không thấy bác làm Thơ nữa?

Tôi trả lời Em dzễ thôi:

– Tôi làm Thơ vì định luật “Bất bình tắc minh.” Đời làm mình uất hận, sầu buồn, mình kêu lên. Đôi khi Tiếng Kêu ấy là Thơ. Từ sau ngày tôi thấy tượng Lenin, tượng Stalin ra nằm ở bãi rác, tôi không còn uất hận nữa. Bọn chúng nó thua, tôi thắng, tôi ở trong số những người thắng, tôi còn cay cú gì nưã mà tôi mần Thơ?

Đến đây tạm chấm dzứt Chương Trình Văn Nghệ Tạp Lục của Ban Tùm Lum!

One Response

  1. Viet la hanh phuc. Dung qua!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: