• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Thư Ngỏ: Sen-Đầm Quốc Tế

Fidel Castro and Krushnev
 
Fai-đeo và Kút-xép trong thời Tình hữu nghị Cu-Nga đang mặn nồng. Năm 1960, Kút cho đặt dàn hoả tiễn nguyên tử trong lãnh thổ Cu. TT. Kennedy đòi và doạ: “Đem hoả tiễn đi ngay, nếu không Mỹ sẽ đánh vào đất Cu.” Fai-đeo nói: “Hoả tiễn trong đất Cu là của Cu. Nga cũng không có quyền mang đi.” Nhưng rồi Kút phải nhượng bộ, đem hoả tiễn về Nga.

——————–
 
Open Letter
 
Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, Ngày 16 Tháng Giêng Kỷ Sửu.

Nhật báo The Washington Post, ngày 9/1/2009 đăng nguyên một trang báo bức Thư Ngỏ gửi Tổng Thống Hoa Kỳ. Nguyên văn Thư Ngỏ:

OPEN LETTER

An Open Letter to

HIS EXCELLENCY BARACK OBAMA

The President of the U.S.A

You have come to the office with a promise of change. May we ask this change includes the politics of Palestine-Israel.

Your Excellency, they say Hamas fires rockets and they attack killing over two thousand soul, including women and children, using the most sophisticated American arsenal and breaking all interrnatinal laws. The don’t answer the crucial question why the rockets are fired, the answer being that they have occupied their land, closed their borders and put them under siege.

Exellency, we beg of you to just be fair, how would you feel if there was an occupation in America.

THƯ NGỎ (Phỏng dịch)

Thư Ngỏ gửi

NGÀI BARACK OBAMA

Tổng Thống Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.

Ngài nhiệm chức với lời hưá sẽ thay đổi. Chúng tôi xin hỏi sự thay đổi này có bao gồm chính sách về Palestine-Israel.

Thưa Ngài, họ nói Hamas bắn hoả tiễn nên họ tấn công, giết chết hơn hai ngàn người, trong số có đàn bà, trẻ em, họ xử dụng kho võ khí hiện đại nhất của Hoa Kỳ, họ phá tất cả những luật quốc tế. Họ không trả lời câu hỏi quan trọng tại sao hỏa tiễn lại bắn, câu trả lời là tai vì họ chiếm đất của người ta, họ đóng cửa biên giới của người ta và đẩy người ta vào tình trạng bị bao vây.

Thưa Ngài, chúng tôi mong Ngài xử sự công bằng, Ngài sẽ nghĩ gì nếu Hoa Kỳ bị chiếm đóng.

CTHàĐông: Thư Ngỏ — không ký tên hội đoàn — gợi tôi nhớ những năm xưa, 1950, bọn Nga Cộng luôn mồm tố cáo Hoa Kỳ là tên Tư Bổn Đế Quốc Khả Ố chuyên can dự vào nội tình các nước trên thế giới. Thời ấy, bọn Nga Công gọi Hoa Kỳ là “Tên Sen-đầm Quốc Tế ,” — Sen-đầm: Gendarmes, tên gọi Cảnh Binh Pháp ở Bắc Kỳ trước năm 1945- Nga Cộng đả kích kịch liệt việc Hoa Kỳ can thiệp vào những tranh chấp trên thế giới.

Thế rồi, đến những năm 1980, tôi thấy bọn Nga Công đả kích Hoa Kỳ cái tội “không can thiệp vào những tranh chấp trên thế giới, làm lơ, ích kỷ, trốn trách nhiệm, không chịu giúp những nước nhỏ v..v..”

Những năm 1950 tôi thấy chính quyền Mỹ hoan nghênh những người Cuba liều mạng vượt biển, vượt biên sang Hoa Kỳ, những người Cuba này được các giới chức trong chính quyền Mỹ đề cao là “những chiến sĩ Tự Do.”

Dòng thời gian dài một ánh bay.. Những ngày như lá, tháng như mây.. Đến những năm 2000 tôi thấy chính quyền Mỹ lắc đầu quầy quậy với những người Cuba đào thoát Thiên Đừơng Cu Cộng; những người Cuba bỏ quê hương của họ chạy sang sống nhờ lân bang Mỹ Quốc Tự Do bị chính quyền Mỹ từ chối, trả về nước. Vì Cuba quá gần Mỹ, sát nách, tầu biển chỉ chạy có mấy giờ dồng hồ là đi từ biển Cu đến biển Mỹ Miami, chính quyền Mỹ có cả một đội tầu biển đi tuần suốt ngày đêm ở hải phận Florida nhìn sang Cuba. Độäi tầu tuần này không tuần tiễu để ngăn ngưà bọn đạo tặc Cuba làm bậy mà để bắt những tầu bè dân Cuba dùng để vượt biển từ Cu sang Mỹ. Mỹ có Luật Nước đàng hoàng: Dân Cu bị bắt trên đường sang Mỹ là không oong đưa Tự Dzo Tự Dziếc Tị Nạn Tị Nung Chính Chị Chính Em Chống Cộng Chống Càng gì cả, bị Mỹ cho trở về bờ biển nước Cu liền một khi.

Chắc vì khi muối mặt làm việc từ chối tồi tệ ấy một số viên chức Mỹ cũng thấy ngượng — họ ngượng vì từ ngày dựng bức Tượng gọi là Tượng Nữ Thần Tự Dzo ở Cảng New York, Ông cha họ đã lỡ hưá — theo một ý trong Kinh Thánh — kêu gọi người thế giới bị áp bức, bị sợ hãi, bị đói rét.. hãy đến với Mỹ Quốc, Xứ Sở của Tự Dzo, No Ấm, Mỹ Quốc Tự Do bao giờ cũng mở rộng vòng tay chào đón dân tứ phương, nên nay họ từ chối tiếp nhận những người đi tìm Tư Do, họ cũng thấy lương tâm họ, đôi khi, cắn cấu họ, nên trong Luật Cấm Dân Cu vào Hoa Kỳ có thêm khoản luật nhỏ:

Người Cu nào đặt chân lên được lãnh thổ Mỹ thì được xét, nhân cho sống ở Mỹ, người Cu nào bị bắt trên biển thì không được xét, nhận.

Vì điều Luật ác ôn này nên có những chiếc thuyền dân Cu Tị Nạn Phai-đeo vào được bờ biển Florida, bị tầu tuần Mỹ chặn, nhiều dân Cu trên tầu nhẩy đại xuống biển, bơi vào bờ. Ở lại trên tầu, họ bị đưa trở về Cuba, bơi được lên bờ biền Mỹ, họ được ở lại Mỹ, chết chìm dưới biển họ cũng thoát được Nạn Phai-đeo Ác Ôn.

Nhật báo The Washington Post từng có bài kể chuyện một toán người Cu vượt biển lên được một cây cầu tầu bằng gỗ ven biển Florida, tưởng như dzậy là thành công toán người này ngồi yên trên cầu tầu chờ được đón vào đất Mỹ. Nhưng họ bị trả về nước Cu, viên chứ dzi dzân Mỹ viện lẽ: họ chưa đặt chân lên đất Mỹ, cầu tầu gỗ vẫn ở ngoài biển, phần đầu cây cầu dính vào đất liền đã bị gẫy, trôi mất từ lâu.

Cũng những người dân ấy, cũng hai nước ấy, hai bờ đất chung một biển ấy, 40 năm trước họ được chào đón nồng nhiệt, nay họ bị lạnh lùng từ chối, tàn nhẫn trả về. Việc này làm tôi nhớ câu nói: “Bỉ nhất thời, thử nhất thời: Ngày ấy khác, ngày nay khác” của ông Tầu Mạnh Kha.

Và sáng nay, một sáng đầu thời gian gọi là Xuân Trâu Đánh — ra giêng mới đuợc mười sáu ngày, “ra giêng” nói theo ngôn từ người Bắc Kỳ thời tôi mới,năm, sáu tuổi — tôi thấy trên Nhật Báo The Washington Post đăng lá Thư Ngỏ To Tổ Bố, thư đăng nguyên một trang báo — tôi nghe nói một trang Nhật Báo The Washington Post giá 50.000 đô-la — của người Palestine gửi Tổng Thống Mỹ Barack Obama.

Thư Ngỏ xin Tổng Mỹ can thiệp làm tôi ngậm ngùi. Tổng Thống Mỹ hưá có sự thay đổi là thay đổi — phần lớn — về chính sách điều hành kinh tế nước Mỹ của chính phủ Mỹ, cũng có thể có sự thay đổi trên chính sách của Mỹ với các nước trên thế giới, nhưng sẽ rất ít — Tổng Thống Mỹ nào cũng hành động có lợi cho nước Mỹ, hoặc ít nhất làm những việc không gây hại cho nước Mỹ, người Mỹ.

Người Palestine và người Do Thái thù hận nhau từ muôn kiếp, hai dân tộc ấy không thể sống chung vơi nhau nhưng họ cứ bị bắt buộc phải sống chung với nhau. Nhiều ông Tổng Thống Mỹ từng lo việc xây dựng hoà bình cho dân Palestine và dân Do Thái. Dưới thời TT Clinton, trong 8 năm, hai, ba lần hai nhà lãnh đạo Do Thái, Palestine, đến White House bắt tay nhau cam kết hoà nhau trước mặt Tổng Thống Mỹ và trước bàn dân thiên hạ. Mỹ chi nhiều tỷ đô cho những cuộc hoà đàm này. Hoà rồi lại Chiến, rồi lại Hoà, lại Chiến. Tổng Thống Hoa Kỳ không thể bắt dân Palestine ngừng bắn hoả tiễn vào đất Do Thái, Tổng Thống Hao Kỳ dù quyền lực đến mấy cũng không thể cấm dân Do Thái ngừng đánh bom dân Palestine.

Do Thái nói: Chúng nó bắn hoả tiễn vào dân Do, chúng tôi phải đánh sang nước chúng nó. Palestine nói: Chúng tôi phải dùng hoả tiễn đánh chúng nó vì chúng nó làm hại dân nước tôi.

Việc hai dân tộc thù hận nhau phải sống chung với nhau làm tôi nhớ đến chuyện Bát Đại Khổ Não: Tám Đau Khổ Lớn.

  • Sinh, Lão, Bệnh, Tử là Khổ — 4 .
  • Muốn có mà không thể có là Khổ — 5.
  • Có mà không giữ được là Khổ — 6.
  • Yêu thương nhau mà không được sống với nhau là Khổ — 7.
  • Thù hận nhau mà cứ phải sống với nhau là Khổ — 8.

Mời quí vị sang Món 2: Xi-la-ma Mỹ.

KateHai bộ phim được quảng cáo là Đại Xuất Phẩm Trong Năm do cô đào Kate Winslet đóng vai chính: The ReaderRevolutionary Road được đưa ra chiếu cùng một lúc, tuy vắng khách nhưng vẫn chiếu sang tuần lễ thứ ba.

Vì cảm tình với Kate Winslet — qua phim Titanic — tôi theo dõi việc trình chiếu 2 bộ phim mới của cô. Thật không ngờ hai phim mới do Kate Winslet đóng vai chinh lại vắng người xem đến thế: qua 3 tuần chiếu, không tuần lễ nào phim The Reader, hay phim Revolutionary Road lọt vào danh sách 10 Phim Thu Tiền Nhiều Nhất trong Tuần, dù là lọt vào mà đúng hàng thứ 7, thứ 8.

Đây là bản danh sách 10 Phim thu nhiều Đô nhất trên Nhật báo The Washington Post Ngày Thứ Hai 9 Tháng 2, 2009:

  1. He’s Just Not That Into You — Chiếu tuần đầu, thu 27.500.000 đô
  2. Taken. Chiếu tuần 2, thu 20.300.000 đô, tổng số thu sau 2 tuần chiếu 53.4000.000 đô
  3. Coraline, Chiếu tuần đầu, thu 16.300.000 đô.
  4. The Pink Panther 2, Chiếu tuần đầu, thu 12 triệu đô.
  5. Paul Blart: Mall Cop, Chiếu tuần thứ tư, thu 11 triệu đô, tổng số tiền đã thu sau 4 tuần chiếu 97 triệu đô.
  6. Push, Chiếu tuần đầu, thu 10. 200.000 đô.
  7. Gran Torino, Chiếu tuần thứ 9, thu 7.400.000 đô, tổng số tiền đã thu 120.300.000 đô.
  8. Slumdog Millionaire, Chiếu tuần thứ 13, thu 7.400.000 đô, tổng số tiền đã thu 77.400.000 đô.
  9. The Uninvited, Chiếu tuần 2, thu 6.400.000 đô, đã thu 18.400.000 đô.
  10. Hotel for Dog, Chiếu tuần thứ 4, thu 5.800.000 đô, đã thu 55.200.000 đô.

Kỹ nghệ Xi-nê Mỹ vẫn sống mạnh, vẫn thu tiền lời đều đều và nhều nhều.

Trên lãnh thổ Mỹ có khoảng 3000 màn ảnh, viết rõ hơn theo tiếng Việt là nước Mỹ có 3000 rạp xi-nê. Có những phim cùng chiếu một ngày, một lúc trên cả 3000 màn ảnh, có những phim chiếu ít rạp hơn. Phim xi-nê chiếu ở các rạp bây giờ không còn cái cảnh một rạp có 1 bộ phim nhựa như xưa. Những năm 1965-19 70 khi cái gọi là “cao trào phim võ hiệp Hồng Kông” xâm chiến màn ảnh Sài Gòn, ta thấy có những bộ phim Tầu cùng chiếu một tuần, một ngày ở 3 hay 4 rạp, bobine phim — cuộn phim đựng trong hộp sắt to như cái mẹt vưà chiếu xong ở Rex được một chuyên viên chạy phim cho lên Honda cấp tốc đưa đến Việt Long hay Thanh Bình, Khải Hoàn. Đại khái như thế, nên nhiều khi phim chạy rạp đưa đến rạp không kịp, đèn trong rạp bật sáng, nhiều cặp tình nhân ngưng hôn nhau, nhiều khán giả nhìn nhau v..v.. Nay — nghe nói — các rạp xi-nê Mỹ chiếu phim qua máy phát điện tử, như những phim chiếu trên TiVi. Việc in phim ra phim nhựa đem chiếu từng rạp vừa tối tiền vừa dễ hư, cũ thời xưa không còn nữa.

Tôi mất công viết lại danh sách 10 phim Mỹ thu nhiều tiền bán vé nhất trong mấy tuần nay đế quí vị thấy 2 phim do cô đào Kate Winslet đóng vắng khách đến cái độ không tuần nào được lọt vào bản danh sách ấy. Tôi không viết phim do Kate Winslet đóng không hay, tôi ghi nhận phim vắng khách. Và phim vắng khách là tiền bán vé không nhiều. Giá trị hấp dzẫn hay không của cô đào vai chính được quyết định ở số khán giả đến xem phim — khán giả bỏ tiền mua vé, khoảng 7 đô — không phải ở những giải thưởng. Thường thì những phim được Giải Oscars là những phim giá trị, đông khách, nhưng cũng có nhiều phim được năm, bẩy Giải Oscar mà dzở ẹt, bị khán giả chê, như phim American Beauty. Tôi sẽ viết về hai phim American Beauty, The Bridges of Madison County trong một bài tới.

Không thể nói đào kép xi-nê bất cần biết phim mình diễn đem chiếu có nhiều người đến xem hay ít, cứ thu tiền cát-xê là xong, mặc mẹ bọn bỏ tiền ra làm phim chịu lỗ. Phim mình diễn vắng người bỏ tiền mua vé xem, giới làm phim bị lỗ vốn sẽ không bỏ tiền triệu ra mời mình diễn nữa.

Có thể vì tôi là người viết truyện nhà nghề, tôi viết truyện để giải trí cho đồng bào tôi, tôi không làm Văn, nên tiêu chuẩn định giá trị tác phẩm của tôi rất thực tiễn. Và thấp. Riêng về Phim Xi-nê, tôi cho những phim nhiều người coi là Hay — như phim Titanic – nhưng cũng có nhiều phim nhiều người coi mà tôi thấy dzở òm — như phim Hidden Dragon, Crouching Tiger, tên Việt Tầu là Long tàng, Hổ phục — tôi sẽ kể với quí vị những cảm nghĩ của tôi về 2 phim Tầu có cô đào Chương Tử Dzi đóng vai chánh: Long tàng, Hổ phụcTứ Diện Mai Phục.

Advertisements

2 Responses

  1. Đến bài này thì cháu phải mạn phép chỉnh bác rùi. Cháu chỉ mới nghe nói phim “Thập diện mai phục” – “Mai phục mười mặt” – “Ambush from ten directions”, Chương Tử Dzi đào chánh, Trương Nghệ Mưu đạo diễn, chứ hình như cô đào họ Chương chưa có đóng phim “Tứ diện mai phục” 🙂

    Kế “thập diện mai phục” – “mai phục mười mặt” từng được nhắc đến trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, đoạn Tào Tháo đánh nhau với Viên Thiệu, nếu cháu nhớ không nhầm là kế do Trình Dục dâng cho Tào Tháo.

    HAS, Saigon

  2. Xin lỗi, cháu quên mất, nói chưa hết ý: Công nhận hai cái phim Ngọa Hổ Tàng Long (Long Tàng Hổ Phục cũng rứa) và Thập Diện Mai Phục dở tệ hại, dở thảm thê. Ấy vậy mà gần đây vẫn còn nhiều anh nâng bi Trương Nghệ Mưu đến tận mây xanh, ỉ ôi vì họ Trương không phải là đạo diễn phim Xích Bích (Ngô Vũ Sâm John Woo đạo diễn, phần 1 phát hành năm 2008, phần 2 đầu năm 2009).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: