• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Dzi Chúc Dzởm

Alex
 
Nhà Văn Alexandre Solzhenitsym: “Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải có can đảm đứng lên nói nó nói láo, nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên đi ra, không ở lại nghe nó nói láo, nếu ta không có can đảm bỏ đi, ta phải ngồi lại, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.”

——————–

Những năm 1980 trong ngôn ngữ của người Sài Gòn có tiếng “Dzởm” để gọi những vật phẩm làm giả. Tiếng “Dzởm 1980” của dân Sài Gòn khác với tiếng “Rởm” trong ngôn ngữ dân Bắc Kỳ những năm trước 1954.

Từ năm 1985, tiếng “Dzởm” chuyển thành tiếng “Dzỏm” và tiếng “Dzỏm” được dân Sài Gòn sài đến bây giờ.
 
Ho Chi Minh
 
Cái gọi là đời tư — văn huê là cuộc đời ái tình và sự nghiệp — của Chủ Tịt Hồ chí Minh đầy những cái Dzỏm. Hồ chết, trong số những cái Lá Đa Rách gọi là Dzi Chúc của Hồ có nhiều bản dzỏm. Đây là một chuyện về Dzi Chúc Dzỏm của Hồ được đăng trên Internet.

Dzi Chúc của Hồ Chủ Tịt:

Bản gọi là Dzi Chúc của Hồ chí Minh được báo Con Ong Tỵ Nạn tại Paris tung ra vào năm 1981. Sau đó được báo Thức Tỉnh của ông Nguyễn văn Nghi ở San Diego đăng lại nguyên văn. Nghe nói chữ viết trong bản chúc thư đã được đưa cho kiểm tự Pháp để kiểm chứng và đã được xác nhận là đúng chữ viết của Hồ chí Minh. Toàn bộ bản di chúc của Hồ chí Minh được công bố có nội dung như sau:

Thời xưa ở bên Trung Quốc người ta thường nói, “Con chim trước khi chết thì tiếng kêu thương, còn người trước khi chết thì lời nói phải.”

Tôi tự xét mình chẳng còn sống bao lâu nữa, nên cố gắng viết di chúc này, mong rằng những điều viết ra không phải là những điều sai quấy.

Vừa mới đây, Lê Duẩn có đi với Trần Quốc Hoàn tới gặp tôi, ép buộc tôi phải viết bản di chúc theo ý muốn của họ. Tôi đã viết mà trong bụng vẫn tấm tức vô cùng.

Nay tôi viết thêm tờ di chúc này, xin coi là chính thức. Ngoài ra tôi không công nhận bất cứ bản di chúc nào khác. Tôi ước mong một ngày nào đó, bản di chúc tôi viết đây sẽ được mọi người biết tới, thì ở thế giới bên kia tôi mới được thỏa lòng.

Ho quy goi Tôi vốn con nhà nghèo nhưng từ bé đã nuôi mộng đảo lộn sơn hà, và đem lại vẻ vang cho nòi giống, nên tôi bôn ba hải ngoại bao nhiêu năm không hề quản ngại khó khăn, gian khổ, vào tù ra khám, chỉ mong có ngày tổ quốc ta độc lập, giàu mạnh, dân ta hạnh phúc, tự do.

Tôi thường đọc lịch sử nước Việt Nam ta, thấy có ông Trần Thủ Độ là một tay hào kiệt hiếm có trên đời, đã không quản ngại làm việc ác, làm phản mà gây nên cơ nghiệp hiển hách của nhà Trần, đuổi giặc Nguyên, đem lại vinh quang cho cả dân tộc về cả văn minh và đời sống.

Không lường sức mình, không đo tài mình, tôi đã hành động như ông Trần Thủ Độ nên đất nước mới tan nát, nhân dân ta mới điêu linh, mà đầu mình thì nặng nề không biết bao nhiêu tội ác, không thể nào tha thứ được.

Cái nhầm tai hại nhất của tôi là đi theo Cộng sản Mác Xít mà không biết là chủ nghĩa này chẳng qua chỉ là giả bộ, để đánh lừa giai cấp nghèo mà cướp lấy chính quyền cho nước Nga khi đó.

Tôi cũng ngay tình mà dùng những người hợp tác với tôi. Tôi cứ tưởng những người đó quý yêu tôi, đâu ngờ họ đều là mật thám của Nga sô, vây quanh tôi chỉ là để kiểm soát tôi, khéo léo hướng dẫn tôi đi theo con đường Nga đã vạch sẵn. Họ đề cao và tâng bốc tôi để khi nào làm điều gì độc ác thì tôi phải chịu hết trách nhiệm với dân tộc. Nhiều khi họ quyết định mà không hề cho tôi hay biết gì, như vụ cải cách điền địa ở Bắc Bộ chẳng hạn, bây giờ nhân dân có quyền rủa oán trách tôi không biết để đâu cho hết.

Dù sao tôi vẫn là người có tội, tôi không dám chối cãi, chỉ dám mong lịch sử sau này xét kỹ cho tôi mà đừng lên án tôi quá nặng nề.

Đầu năm 1963, hồi đó tôi còn chưa bị bọn quanh tôi bao vây chặt chẽ quá, tôi có nhờ mấy nhân viên Ủy Hội Kiểm Soát Quốc Tế Đình Chiến chuyển vào Nam bộ hai cành đào lớn rất đẹp để tặng cụ Ngô đình Diệm, kèm theo một bức thư, trong thư đó, tôi có chân tình yêu cầu cụ Ngô cùng tôi thảo luận trong tình anh em, để hai bên cùng lo cho dân chúng hai miền, trên căn bản thi đua làm cho dân giàu, nước mạnh, theo đường lối riêng của từng người.

Truyện này lộ ra, làm cụ Ngô bị giết trong Nam, còn ở ngoài Bắc thì tôi bị kiểm soát rất khắt khe, không có quyền quyết định điều gì nữa cả. Đáng lý ra tôi có thể bị giết ngay từ hồi đó rồi, nhưng tên tuổi còn được thế giới biết đến, nên họ còn phải lợi dụng mà để tôi sống thêm. Tôi đã già rồi, râu tóc đã bạc mà còn phải sống trong cảnh tù giam lỏng, cứ nghĩ đến điều này làm tôi ứa nước mắt. Họ đã không giết tôi nhưng sai ông Bác sĩ Tôn thất Tùng cho tôi uống thuốc độc để tôi không thể đi đâu được nữa, mà cũng không thể tiếp xúc với những người mà tôi muốn tiếp xúc. Tôi chưa chết ngay, nhưng là chết dần, chết mòn, ở biệt lập một nơi để đợi ngày tắt thở.

Thật cũng tiếc, khi về già, biết mình sai lầm, muốn chuộc lỗi mà không được nữa.

Trước khi viết phần cuối của tờ di chúc này, tôi xin thú nhận, tôi là một người không phải thần thánh gì nên khi tôi còn sống cũng đủ “bảy tình” như kinh nhà Phật đã đề cập. Tôi không có vợ, nhưng cũng có được đứa con gái lai Pháp. Tôi ước mong con gái tôi, khi đọc tờ di chúc này sẽ tha thứ cho tôi đã không đủ bổn phận làm cha, nhưng phụ tử tình thâm, tôi luôn nhớ tới con gái tôi với muôn vàn âu yếm.

Ai cũng tưởng tôi là con người vô thần, nhưng riêng Đức Cha Lê hữu Từ thì biết tôi rất tin có Đấng Tạo Hóa. Vì tin có ông Trời nên tôi xin khẩn cầu cho nước ta và các nước Cộng sản khác trên thế giới sớm thoát ách Cộng sản.

Tôi cũng xin ông Trời cho tờ di chúc này có ngày được phổ biến khắp nơi.

Cuối cùng, tôi xin lẩy Kiều, dùng hai câu thơ của cụ Nguyễn Du để tỏ lòng hối hận trước cao xanh:

Rằng con biết tội đã nhiều
Dẫu rằng sấm sét búa rìu cũng cam

Hà Nội 14-8-1969

Tên ký: Hồ chí Minh

Công Tử Hà Đông: Miễn phê bình.

Mời quí vị đọc chuyện Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy, Hà Nội, và chuyện Nhà Văn Alexandre Solzhenitsyn, Nga Sô:

Mấy ngày đầu năm Trâu Đánh, có một số người đến thăm Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy ở Hà Nội. Bọn Công An đến bắt đi mấy người khách của bà Nhà Văn. Bà viết kể lại chuyện:

Du Xuân gặp Du Côn. Người viết Trần Khải Thanh Thủy.

Không khí căng thẳng, ngột ngạt như trong lò lửa, giữa mùa đông mà người cứ nóng hần hập, tê đờ. Biết đối thoại mấy cũng vô ích, nhất là với một người mà bọn chúng coi là ngoan cố, lộng ngôn như tôi, nên bọn chúng cứ kéo anh Nguyễn Kim Nhàn và Vương Trí Kiều đi theo chúng.

Ra cưả, Vương Trí Kiều bất ngờ hô lớn:

– Đả đảo Đảng Cộng Sản!
Đả đảo bọn tham nhũng!
Đả đảo bọn Công An bắt người vô cớ!

Trước những cặp mắt nhìn tò mò, ngỡ ngàng của những người dân vây quanh, hô xong Vương Trí Kiều lớn tiếng:

– Tôi chống tham nhũng mà bị chúng nó bắt. Xã hội này là xã hội gì?

( Không trích một đoạn. Mọi người trong nhà TK Thanh Thủy lo âu chờ tin về hai người bị bọn Công An đến bắt lên đồn. Chừng 3 tiếng đồng hồ sau..)

Nghe tiếng động và thấy bóng người ngoài cửa, tôi mừng rỡ:

– Kiều về.

Vương Trí Kiều dáng vẻ vừa mệt mỏi vừa phấn khích, vào nhà, ngồi xuống ghế, nói:

– Chúng xét túi thổ cầm của em, lấy mất tờ báo Tổ Quốc Số 56 và quyển sổ tay của em. Chúng lập biên bản, bắt em ký, em xé tờ biển bản làm tư. Chúng xông đến định đánh em, nhưng rồi chúng không dám đánh.

Ngưng trích bài viết của Trần Khải Thanh Thủy.

Chuyện bà TK Thanh Thủy kể về cảnh bọn Công A Bắc Cộng bắt người ở Hà Nội — người bị bắt hô “Đả đảo Đảng Cộng Sản” ngay trước cưả nhà, và hỏi những người Viêt chứng kiến vụ bắt người:

– Tôi chống tham nhũng mà chúng nó bắt tôi. Tôi có tội gì?

Làm tôi nhớ lại những vụ bọn Công An Thành Hồ bắt những văn nghệ sĩ Sài Gòn Viêt Nam Công Hoà những năm 1976, 1977 và dzài dzài những năm sau đó. Những văn nghệ sĩ Sài Gòn, và những người Sài Gòn bị Công An VC bắt, đều im re, đều líu ríu đưa tay chịu còng, đi theo chúng ra khỏi nhà. Những văn nghệ sĩ VNCH bị bọn VC phang những cái án năm, mười năm, nhiều người bị bắt, bị án vài năm chỉ vì làm một bài thơ, một bản nhạc, nhiều người chẳng có tội gì cả. Nhưng năm nay, 2009, ta thấy bọn Công AN VC “sìu” rồi, chúng chỉ còn hung hăng con bọ xít dzoạ dzẫm người dân, người bị bắt hô “Đả đảo Đảng Cộng” ở giữa đường phố Hà Nội, ngay trước mũi chúng mà chúng chỉ giữ đương sự có vài tiếng đồng hồ là thả về.

Tôi nhớ lời kể của Nhà Văn Nga Alexander Solzhenitsyn khi ông bị bọn Mật Vụ Nga đến tận đơn vị Pháo Binh ở mặt trận biên giới Ba-lan-Đức bắt ông đầu năm 1945, Nhà Văn năm ấy là Đại Úy Pháo Binh. Hai tên Mật Vụ giải Đại Uý về Moscow. Về tới nhà ga thủ đô, chúng không biết đường đến Nhà Tù Lubyanka. Nhà Tù Nga này năm 1945 cũng như Nhà Tù Chí Hòa với dân Sài Gòn những năm 1980. Ông Đại Úy bị bắt kể trong Tiểu Thuyết The First Circle – Tầng Đầu Địa Ngục – của ông:

– Tôi phải chỉ đường cho chúng đưa tôi đến Nhà Tù. Trên đường đi, nhiều lúc tôi muốn đứng lại, nói to với mọi người chung quanh: “Tôi bị bắt. Tôi không làm tội gì cả mà chúng bắt tôi.” Tôi muốn nói với mọi người rằng tôi bị bắt oan, nhưng rồi tôi không nói. Vì tôi nghĩ lúc ấy tôi nói có nhiều lắm là vài chục người nghe, sẽ có ngày tôi nói tôi bị bắt oan với cả triệu người nghe.

Ông Đại Úy bị phang 7 năm tù, 10 năm lưu đày ở Siberia, ông bị ung thư nhưng ông không chết, ông trở thành Nhà Văn. Không phải Nhà Văn Thường, Nhà Văn Suông mà là Nhà Văn Lớn, Nhà Văn Tố Cáo Tội Ác của Bọn Cộng Sản. Ông thực hiện được ý muốn khi ông mới bị bắt:

Có ngày tôi nói với cả triệu người rằng tôi bị bắt oan.

Nhà Văn Alexandre Solzhenitsyn không chỉ tố cáo tội ác của bọn Cộng Nga với một triệu người, ông nói chuyện ấy với cả trăm triệu người đủ mọi mầu da trên thế giới.

Nhưng.. than ôi.. Cả trăm triệu người bị bọn Công sản bắt đi tù chỉ có một Nhà Văn Alexandre Solzhenitsyn là được như thế, 999.999.999 người kia chết thảm trong tù.

Advertisements

3 Responses

  1. Bài viết quá hay. Kỳ này nhà văn HHT không du-tơn bất tử làm người đọc phải than phiền không biết ổng dẫn mình đi đâu sau khi đọc Một bài viết quá hay vào tháng giêng cỏ non mượn tựa tập truyện ngắn của nhà văn MT do nhà xuất bản Nguyễn Đình Vượng số 38 đường Phạm Ngũ Lão của Sè Goòng năm xưa). Lại một lần nữa cảm ơn CTHD

  2. “Đồng chí” quê hương tôi đâu rồi? Sao chả nghe tăm hơi bình luận gì suất? Tôi phải dặn đồng chí trước để đồng chí đừng viết nhảm làm mất thì giờ của độc giả nhé. Ông làm ơn đọc cho kỹ là Bố Già CTHĐ tôi chửi đây là chửi Đảng cướp của ông chứ không chửi đất nước hoặc chống phá đất nưóc VN.

  3. Đàn cừu ngu ngơ 19
    Một đàn cừu non có muốn nghe chuyện sói không
    Một chú sói không may phải đứng ra làm bình phong
    Bầy sói già đang ra sức mà tô vẽ
    Làm cho sói ta tuy đang là nhỏ bé
    Mà trở thành trời cao rộng rất mênh mông
    Và tượng trưng cho cả non sông đàn cừu.
    Trong vai trò như thế
    Chú sói già đâu dễ
    Có một chút riêng tư nào
    Cả hạnh phúc lứa đôi ngọt ngào
    Cũng đành hy sinh hết cho bầy sói kia
    Thi đua mà tâng bốc
    Thi đua mà moi móc
    Từng kẽ tóc chân tơ
    Đều thành nhạc và thơ
    Nghe sao mà tha thiết
    Lay động biết bao nhiêu triệu trái tim cừu
    Thương cho con sói già, bao năm bình phong đã gắng rồi
    Nhưng khi lìa đời, ai ngờ chẳng được thôi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: