• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Bắc Đểu, Nam Hèn

Thanh DuocBắc Cộng đểu, Nam Cộng hèn!

Ngày 20 Tháng Bẩy, 2009. Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, mời quí vị đoc những đoạn Ông Nhạc Sĩ Bắc Kỳ Thằng Hèn Tô Hải viết về:

– Dân Nam Bộ tập kết ra Bắc năm 1954.

– Tình trạng hiềm khích, thù ghét, tranh ăn giữa bọn Bắc Cộng và bọn Nam Cộng,

– Cảm nghĩ “ghê tởm” của tác giả Hồi Ký Thằng Hèn về Cải Lương Nam Bộ.

– Chuyện Nghệ sĩ Cải Luơng Thành Được “tìm Tự Do” ở Tây Đức, chuyện ba Nữ nghệ sĩ Cải Luơng Bạch Tuyết, Ngọc Giàu, Lệ Thủy từ chối lời mời ở lại của người Việt ở Tây Đức.

– Cuộc sống sa đọa, trụy lạc, dơ bẩn của bọn Bắc Cộng, Nam Cộng khi chúng vào được Sài Gòn.

Sau khi đọc vài chuyện Nam Cộng Hèn, Bắc Cộng Bẩn, Đểu do ông Thằng Hèn Tô Hải kể, mời quí vị đọc vài chuyện Bắc Cộng Bẩn Nam Cộng Đểu do ông Tập Kết Tưởng Bở Bẩy Trấn — Nguyễn Văn Trấn — kể trong “Viết cho Mẹ và Quốc Hội.”

Hồi Ký Thằng Hèn. Tô Hải. Trang 318, 319.

Trích: Ở miền Bắc, tôi đã có nhiều dịp thấy sự khác biệt khó hòa hợp này. Ví dụ: là người miền Nam thì ăn nói phải “thẳng như ruột ngựa”, thái độ phải ngang tàng, “anh chị” đôi chút. Là người miền Nam thì phải liều mạng, không sợ cái gì, đã chơi là chịu chơi hết mình, mọi quan hệ làm ăn, tình cảm, đồng chí, đồng đội .. ..đều phải biểu hiện ở bàn nhậu. Nhậu đến bê bết, quên đất, quên trời, đến bán sạch, đến đổ nợ! Là người miền Nam còn có cả vạn điều khác biệt nữa.

Riêng về cái Đẹp thì tôi xin chào thua.

Vu Anh KhanhVới tôi, thứ đẹp nhất trên đời của các vị cán bộ miền Nam tập kết chỉ có một: đó là cải lương! Sáu câu vọng cổ với lời ca rẻ tiền, văn chương ba xu, mỗi khi nghe mấy ổng nghêu ngao sáu câu bên chiếu rượu là tôi phải tìm chỗ đi “rửa tai” ngay.

Tuy nhiên, chớ có tranh luận với các vị miền Nam về cái thứ nửa kịch nói, nửa xàng xê, hồ quảng, nửa tuồng Tây, tuồng Tầu, vừa nhị, vừa bầu, tranh, tứ, vừa ghi-ta, organ, violon, đôi khi cả trompette, clarinette, coi nó thuộc cái thể loại nào trên thế giới và tiếp thu cái truyền thống nào của cái dân Việt này! Chết có ngày!

Đại Hội Văn Nghệ Toàn Quốc lần thứ II đã phải đầu hàng Cải Lương.

Đại Hội lần thứ III tại Hà Nội chỉ vì dám “sờ” tới Cải Lương một chút xíu thôi đã nổ ra một xì-căng-đan thuộc phạm vi “đoàn kết giữa hai miền Nam Bắc.” Người lãnh đủ, no đòn hội chợ ngay tại Câu-lạc-bộ của Hội Văn Học Nghệ Thuật, số nhà 94 Phố Huế, chính là nhà thơ Huyền Kiêu. Ông đã bị ông Ngọc Truyền và một số anh em văn nghệ miền Nam tập kết, ra tay dậy cho một bài học lễ độ với Cải Lương đến nỗi phải đi.. bệnh viện!

( .. .. .. )

Sự khó chịu với lối sống “thắt lưng buộc bụng” mà các “lãnh tụ” Đảng áp đặt lên toàn xã hội miền Bắc đã gây ra vô số chuyện đau lòng. Chuyện Nhà Văn miền Nam tập kết Vũ Anh Khanh, vừa đi dự Hội Nghị các Nhà Văn Á Phi về, xin vào vùng giới tuyến để sáng tác, rồi vượt sông Hiền Lương tìm Tự Do, bị chết đuối, xác trôi về bờ Bắc của sông. Chuyện ông A, ông B bị đưa đi cải tạo vì tội tìm đường vào Nam.. theo địch, thực sự mấy ông miền Nam này chỉ muốn trở về.. quê, chuyện ông X, ông Z .. ăn cắp bị bắt quả tang. Còn vô số chuyện lộn xộn do học sinh các Trường Miền Nam gây ra ở các địa phương, khi thì đánh nhau với công an, khi thì đốt nhà dân, nhưng vì tình đoàn kết Bắc Nam nên báo chí êm re, thậm chí trong những cuộc họp cán bộ về trị an những vụ đó cũng không được phổ biến.

Không ít các cháu trong những trường đó sau 1975 trở về Nam đã lên nắm quyền lãnh đạo, trở thành các “nhà” nọ, “nhà” kia, “giám” này, “giám” nọ.

Trong đầu chúng tôi hình thành từ lúc nào không biết một định kiến: “Hãy tránh xa những anh Hai, anh Ba, anh Tư.. kẻo ăn đòn!” (.. .. .. )

Tóm lại, thà hòa hợp với.. “Ngụy” chứ không hòa hợp với mấy tay Bắc Kỳ.. cục.

( .. .. .. )

Chuyện “kỳ thị” Nam Bắc càng biểu lộ ác liệt, gay go, thậm chí thô bỉ ở những cuộc đôi bên đụng chạm thường ngày. Có lần chính tai tôi nghe người nói:

Mấy cha Bắc Kỳ về mẹ nó miền Bắc cho chúng tôi nhờ!”

Phũ phàng hơn, người ta nói:

“ ..ngoài đó đếch có nhà ở, cơm ăn nên kéo nhau vào đây để phá miền Nam.”

Có vị còn lớn tiếng tuyên bố:

Không cộng tác với mấy thằng Bắc Kỳ, không tiếp, không cho vào nhà!”

Ngưng trích Hồi Ký Thằng Hèn.

Sáu câu vọng cổ với lời ca rẻ tiền, văn chương ba xu, mỗi khi nghe mấy ổng nghêu ngao sáu câu bên chiếu rượu là tôi phải tìm chỗ đi “rửa tai” ngay.”

Đấy là lời ông Thằng Hèn viết về Cải Lương Miền Nam, niềm kiêu hãnh của người Việt ở Miền Nam nước Việt. Chưa có ai tỏ ra khinh bỉ và ghê tởm Cải Lương Nam Kỳ đến như ông tác giả Hồi Ký Thằng Hèn.

Theo lời kể của Ông Tô Hải, ta thấy Ông Huyền Kiêu, thi sĩ Bắc Kỳ tiền chiến, tác giả bài thơ Tương Biệt Dạ:

Hiu hắt trăng khuya lạnh bốn bề
Ý sầu lên vút tới Sao Khuê
Quí thay giây phút gần tương biệt
Lưu luyến người đi, với kẻ về.

Ngồi suốt đêm trường không nói năng
Lạnh lùng chén rượu, bóng vầng trăng
Người xưa lưu luyến ra sao nhỉ ?
Có giống như mình lưu luyến chăng?

Trong cái gọi là Đại Hội Văn Nghệ Bắc Kỳ Rọ Mõm, Huyền Kiêu nói lời khinh mạn Cải Lương Nam Bộ sao đó, bị bọn cán bộ miền Nam tập kết đấm đá cho một trận hộc máu mồm phải đi bệnh viện. Khoảng năm 1980, Huyền Kiêu vào Sài Gòn, xin được một cái nhà, sống từ đó ở Sài Gòn và chết ở Sài Gòn khoảng năm 1990.

Sau năm 1975, rất nhiều anh văn nghệ sĩ Rọ Mõm Bắc Kỳ bỏ Hà Nội, bỏ mồ mả cha ông, bỏ luôn mồ mả bố mẹ, phú lỉnh vào Sài Gòn sống và chết ở Sài Gòn.

Vũ Anh Khanh, Thi sĩ Sài Gòn tác giả bài thơ Tha La Xóm Đạo nổi tiếng trong những năm đầu cuộc kháng chiến chống Pháp:

Đây Tha La Xóm Đạo
Nơi trái ngọt, cây lành
Tôi về thăm một dạo
Giữa mùa nắng vàng hanh.

Vũ Anh Khanh bơi qua sông Bến Hải để trở về miền Nam, tức về với phe Quốc Gia Tự Do. Thi sĩ bị bọn Việt Cộng gác sông bắn chết bằng tên nỏ. Hai bên bờ sông Bến Hải là vùng phi quân sự, viên chức hai bên có quyền giữ an ninh ở đấy nhưng không được có súng. Bọn Bắc Công ma đầu dùng tên, cung, nỏ bắn người. Khi không dùng đến, chúng tháo dây cung, nỏ ra, viên chức Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến khi đi kiểm soát chỉ chú ý tìm súng, họ không biết những thanh gỗ để ở góc nhà khi được gắn dây là những cây cung, nỏ bắn tên chết người.

Vũ Anh Khanh chết trong âm thầm, và chết mất xác.

Hồi ký Thằng Hèn.

Khi có chủ trương chọn một số văn nghệ sĩ đi “tranh thủ” ở mấy nước phương Tây, lập tức chia ra ba bè, bẩy mối trong số các vị có ý kiến nặng cân nhất. (.. .. .. )

Chuyện tởm nhất là vụ Thành Được “ vù” nhân chuyến công diễn tại Tây Đức. Toàn thể anh em văn nghệ sĩ được triệu tập đến 81 Trần Quốc Thảo nghe anh “Bẩy Hứa” Bảo Định Giang phổ biến:

Đây là một vụ bắt cóc!”

Khiếp chưa! “Cải lương chi bảo” quí tới mức các ông Tây phải bắt cóc để nghe cho sướng con ráy!

Cứ làm như tất cả chúng tôi là đồ ngu, cứ như thiên hạ không ai nghe “đài địch” để biết Thành Được đã lên Đài Frankfurt chửi cha các vị, nhất là chử tiếng “bắt cóc” với lời như sau:

“.. Chân yếu, tay mềm, đường xá ngu ngơ mà Bạch Tuyết, Ngọc Giàu còn chạy thoát, huống hồ nam nhi trai tráng như tôi lại kiêm cả cầu thủ mà không chạy được hay sao?”

Rồi Thành Được (trên Đài Phát Thanh Frankfurt) kể về buổi liên hoan của Việt Kiều tiễn đưa cả ba nghệ sĩ Xè Gòn ra sao. Thành Được còn động viên người về, còn xin người Việt (ở Tây Đức) cho mỗi “ nữ cải lương chi bảo” một cái măng-tô mặc cho đỡ rét.

Vậy mà Thành Ủy vẫn quyết định:

Không được bàn tán về vụ Thành Được. Có ai hỏi thì cứ trả lời đúng như trên đã phổ biến: “Bị bắt cóc.” Ai không chấp hành nghị quyết sẽ phải chịu kỷ luật của Đảng.”

Đảng nào vậy? Đảng của ông Thành Được chăng?

Đúng vào hôm Bạch Tuyết, Ngọc Giàu “chạy thoát vụ bắt cóc” trở về Sài Gòn, người ta tổ chức cuộc đón tiếp linh đình ngay tại Nhà Hát Thành Phố. Chưa ai được đối đãi như thế bao giờ. Những lời lẽ tôn vinh các nghệ sĩ “trung thành với Tổ quốc”, đã “anh dũng vượt nguy hiểm đào thoát về với Tổ quốc, với quê hương..” vv..vv.. như một trò hề đang diễn ra thì một tiếng nói rất to vang lên từ trên ban-công Nhà Hát:

Thế còn Thành Được đâu?”

Để trả lời câu hỏi không biết là vì tiếc nuối hay thách thức, ông Dương Đình Thảo, Trưởng Ban Tuyên Huấn, chụm tay lên miệng, nói với lên cao, rất dõng dạc:

Thành Được chưa về! Không phải.. không về!”

(.. .. .. )

Những chuyện “vạch áo cho người miền Bắc xem lưng” xảy ra trong mọi lãnh vực, nhất là qua các vụ chia chác quyền lợi, cướp bóc “chiến lợi phẩm”, những vụ ăn chơi trác táng, chiếm nhà, đoạt vợ.. ..nếu có bị “lộ tẩy” đều do những cán bộ Bắc Kỳ tố cáo, hoặc do cán bộ Miền Nam “gài độ” nhau để dành ăn, dành ghế.

Ở những biệt thự kín cổng, cao tường, trên những khách sạn nhiều tầng, hàng loạt cuộc “vui chơi báo thù” của mấy ông cán bộ “Rờ”, cán bộ “Miền” diễn ra liên tục từ tối đến sáng và từ sáng đến tối.

Tôi hết hồn khi tôi được mấy anh em nhạc công “tại chỗ” mời tới dự buổi chiêu đãi tại một nhà hàng trên đường Trần Hưng Đạo. Ngoài những suối rượu, suối bia được gọi là màn A, thì sau những màn B, C, D, Đ, E.. không thể thiếu được là màn Z. Cái tiết mục “Z Phim Con Heo” này với cái máy chiếu phim 8 ly mới là cái mê mẩn nhất của mấy ông cách mạng mà vợ đã “quá đát” từ lâu. Cái “hay” của mấy anh miền Nam “hư thân, mất nết thứ thiệt” là ở chỗ tất cả đều “ lòng vải cũng như lòng sung” nên không ai tố cáo ai. Còn mấy anh miền Bắc thì do “hám của lạ” nên rất dễ bị gài độ, bị làm xăng-ta, và khi cần, chỉ cần một cú đẩy nhẹ là ngã ngựa.

(.. .. .. )

Hồi Ký Thằng Hèn. Trang 347

Mấy ông Việt Cộng tuy ít đô-la nhưng nếu tham gia những trò chơi bời thì lại “bạo” hơn ai hết. Hai tiếng “chịu chơi” như cái dấu đóng công nhận anh hay chị có thể đứng vào hàng ngũ “phe ta.”

Chính cái “trụ sở” của tôi, do tôi sống độc thân và hay đi vắng, đã là nơi diễn ra đủ thứ trò thoái hóa không thể tránh của nền văn nghệ terre à terre — lè tè mặt đất những năm sau này. Khỏi kể những gì diễn ra sau những cuộc chơi văn nghệ ấy! Chỉ xin tóm tắt là trừ cờ bạc, tam đổ tường đều có đủ và dài dài. Thậm chí nhà tôi đã có lần là nơi trốn tránh cho vài nhân vật bị truy nã về tội buôn lậu đô-la, đá quí và cả thuốc phiện nữa mà khi vụ đổ bể, tôi mới té ngửa do bị công an mời tới làm chứng cho những gì họ lấy từ lời khai của đương sự.

Cũng tại nhà tôi, tôi đã chứng kiến cảnh nộp “thuế thân” của một số nữ “diễn viên cũ” muốn trở thành “sao” cách mạng như thế nào. Không phải chỉ những loại thập thành mà cả những ngôi “sao mờ” từ Rờ ra , hoặc từ miền Bắc mới vào Sài Gòn. Hôm nay, tất cả họ đã già, đã hết thời, đã có gia đình yên ổn, xin miễn nêu tên để tránh sự đau lòng cho họ và cho cả người viết.

Hồi Ký Thằng Hèn. Trang 346

Đây là lúc ra đời hàng loạt những bộ phim “xem mà phát ngượng”. Hỏi có ai còn nhớ những phim Như Thế Là Tội Ác, Tự Thú Trước Bình Minh, Cư Xá Màu Xanh, Cuộc Chiến Đấu Còn Tiếp Diễn, Lối Rẽ Trái Trên Đường Mòn, Phương Án Ba Bông Hồng, Bà Chủ Cuối Cùng, Ân Oán Nợ Đời, Xa và Gần, Lê Thị Hồng Gấm.. Mà có phải tác giả vô danh cho cam! Toàn là đạo diễn “nổi tiếng” như Phạm Văn Khoa, Phạm Kỳ Nam, Khắc Lợi, Huy Thành..sau này đều là nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú.

Với tôi, âm nhạc cho điện ảnh lúc ấy là trò “gõ phèng la” để bán cao đơn hoàn tán dỏm. Không hơn, không kém. Đó là những cảnh Thẩm Thúy Hằng vào vai nữ sinh viên chống Thiệu-Kỳ, võ sư Lý Huỳnh vào vai nông dân cách mạng, Chánh Tín trong vai chiến sĩ tình báo Việt Cộng.

Ngưng trích Hồi Ký Thằng Hèn.

Và đây là chuyện bọn Việt Cộng Miền Nam tập kết ra Bắc nói, viết về bọn Bắc Cộng.

Trong tác phẩm “Viết cho Mẹ và Quốc Hội”, Bảy Trấn kể chuyện bọn VC Miền Nam tập kết ra Bắc bị bọn VC Bắc Kỳ khinh bỉ, bỏ đói, bọn học sinh Nam Bộ đói đến cái độ phải bán áo lạnh, bán giày, dép lấy tiền mua cái ăn, vào vườn trái cây của dân hái trộm quả:

Viết Cho Mẹ. Trích :

Họ (bọn cán bộ Miền Nam tập kết) vui lòng “ra biên chế,” một số lên rừng làm tre, làm nứa. Một số tự động làm ra tập đoàn sản xuất và sửa chữa máy móc. Một số đông nằm chờ ngày thống nhứt. May sao bác Tôn tìm cho họ công việc làm ăn. Anh Nguyễn Văn Tạo và tôi làm theo ý bác. Lập ra nông trường Quý Cao. Đài và báo ở Sài Gòn và ở nước ngoài rêu rao : anh em miền Nam tập kết bị bắt đi tập trung cải tạo.

Lại có tình hình nhức nhối là “học sinh miền Nam” có trên 4000 em học ở Chương Mỹ, trong Hà Đông. Ta nuôi dậy chúng không nổi, còn tệ là có thành kiến với “con cái của Nam Kỳ”, để cho các cháu ra đường, đi ngang vườn mía thì mía trốc gốc. Tội nghiệp bà con ta ở miền Nam đang đánh giặc, bụng dạ cồn cào nghĩ tới con mình ra Bắc đi hái trộm ba trái ổi quỷ mà ăn. (.. .. .. )

Đám cháu học sinh miền Nam ở Chương Mỹ bán hết áo bông và giép mà ăn. Bây giờ trời lạnh, để chúng nó chết cóng hay sao? Tôi chạy lên xin Phạm Hùng. Anh đưa tiền ra và nói :

– Đây là tiền dự trữ bảo hộ đê, tôi phải xin Bác để cho chúng nó, nhưng chỉ một lần mà thôi đa.

(.. .. .. )

Số là ở Paris, sau một hồi chèo kéo, Lê Đức Thọ và Kissinger, ngày 23-1-1973, “ký tắt” Hiệp Định Paris về Việt Nam. Thì ở Hà Nội, bổn ban (Ủy Ban Kế Hoạch Nhà Nước) mở cuộc họp để thông báo tin mừng: Kissinger hứa sẽ đền bồi cho ta một khoản tiền là 2 tỷ rưỡi đô-la.

Có tin chánh quyền nhà nước cấp cao cho biết số tiền Mỹ đền bồi là 4 tỷ 7 triệu đô-la. Anh em cán bộ mừng rơn vì nghe nói một cán bộ sẽ được thưởng, hay cho vay, 2000 đô-la.

Tôi được mời phát biểu trong buổi họp. Tôi mở sách “Lenine và vấn đề quân sự” ra phát biểu sôi bọp mép, rồi theo đúng lời dậy trong sách mà kết luận rất rạch ròi:

Thằng Mỹ nó có đền con c. nó cho các anh.

Mấy ông Trung Ương nghe thằng Mỹ nói sẽ đền bạc tỷ là mê tít thò lò. Bên quân đội, theo lời Võ Nguyên Giáp, số tiền đền là 3 tỷ rưỡi, bên chánh phủ số tiền đền là 4 tỷ bảy đô-la Mỹ.

(.. .. .. )

Tôi ngồi cạnh giường dợm nói thì anh Trừng lấy ra một sấp bản tin và chỉ vào mặt sau là giấy trắng. Tôi hiểu ý anh nên rút bút máy ra đơn phương bút đàm. Tôi viết lời tôi nói rồi đưa cho anh và nghe anh nói. Cái gì tôi viết, anh đọc xong là cho vào lửa đèn, đốt ngay, tro thì cho vào ống nhổ.

Trước khi bị khai trừ, anh là ủy viên trung ương, có thời làm thủ trưởng về kinh tế. Nói vậy để nói rằng những gì anh nói về chính trị-kinh tế là có giá trị nhứt định.

Hôm ấy anh nói với tôi:

– Mày về trong ấy thì mọi việc đã xong, chỉ trừ có việc nổi loạn trong lòng người. Chúng nó cũng mấy thằng ấy, cũng chính sách cai trị ấy, chúng nó cai trị 17 triệu dân miền Bắc thì 17 triệu dân nghèo sát đất. Không đầy 15 năm mà hai cánh rừng Việt Bắc và Tây Bắc bị cạo trọc lóc. Bây giờ chúng nó vào miền Nam. Cũng đào kép ấy (même acteurs), hài kịch ấy (même comédie). Chưa chi chúng nó đã dành đất Ban Mê Thuột, Đà Lạt, Sông Bé, thì chỉ cần 3 năm, miền Nam sẽ “trơn lu như mu Bà Bóng” cho mày coi.

Bảy Trấn kể chuyện Phó Chủ Tịt Nước Tôn đức Thắng “Đê em”:

Viết Cho Mẹ. Trang 267. Trích:

Có lần anh chị em Nam Bộ cử tôi làm “đại biểu” đến gặo ông già Tôn, hỏi ông: “Tại sao ông để cho cải cách ruộng đất giết người như vậy?”

Bác Tôn đang ngồi, nghe tôi hỏi, liền đứng dậy, vừa đi vừa nói:

– Đụ mẹ, tao cũng sợ nó, mầy biểu tao còn dám nói cái gì.

VC Bảy Trấn kể chuyện bọn Bắc Cộng giết người ở miền Bắc

Viết Cho Mẹ. Trg 267, 268, 269, 270. Trích:

Khi tập kết, anh Ưng Văn Khiêm trở ra Bắc.

Có nhiều buổi chiều anh rủ tôi đi bộ ngoài đường để nghe tôi nói những gì tôi muốn nói về miền Bắc. Chiều ấy, chúng tôi lững thững đi trên đường vào Hà Đông. Cây trên lề đường cây nào cũng có máng một cai nia, hay một cái tràn, có viết hàng chữ bằng vôi trắng:

“Cám ơn Đảng.” “Cám ơn Bác.”

Thằng Nam Bộ Ưng Văn Khiêm, đang là Ủy viên Trung Ương Đảng, nói trống lổng;

– Phong kiến quá!

Vừa lúc ấy trên một cái cây quanh đó có loa phóng ra bài ca xẩm xoan:

Quyết đánh cho tan những quân tham tàn, địa chủ, đế quốc, bóc lột dân ta. Nhờ ơn chính phủ, đời ta ấm no. Áo ấm, cơm no.

Thôn quê hoa nở như ngày sang xuân.
Ơn này ta nhớ, muôn đời không quên!”

Anh Khiêm nhìn tôi mà cười. Tôi nói:

– Tôi thấy đồng bào ta ở thôn quê miền Bắc có tánh lành, trí thấp, họ còn phải sống cực khổ rất lâu nữa.

Anh Khiêm hỏi:

– Sao đâu?

Tôi nói rõ hơn:

– Tánh quá hiền, trí tin tưởng không hề tư lự, vì vậy mới bị xúi biểu. Vợ tố chồng: “Nó hãm hiếp tôi.” Họ phải thay trâu kéo cày nhưng vẫn cứ tin như thật: có cơm chan nước mắt mà lùa là nhờ ơn Đảng, ơn Bác. Tôi chắc trong Nam thì không thể làm được cuộc cải cách ruộng đất như ở đây.

Tôi nói tiếp:

– Tội ác của cải cách ruộng đất thì nói sao cho xiết. Anh đi hỏi bất cứ người dân nào cũng nghe họ kể ít nhất là một chuyện thảm thương, anh nghe mà khó có thể tin đó là chuyện thật. Ở Hải Dương, huyện Thanh Hà, xã Trường Thanh, có ông đồ hai vợ. Vợ lớn nân, ông kiếm vợ hai, có được mụn con. Vợ lớn của ông có miếng đất mướn người ta làm. Vậy mà ông bị đấu tố và quản thúc tại gia.

Ông ra vô than thở. Cả đời mình lấy lễ nghĩa dậy người. Nay mình bị gọi là thằng nọ, thằng kia. Đến như vậy thì còn sống làm gì nữa. Ông biểu bà vợ qua xin hàng xóm một trái bầu, về luộc bầu, cả nhà ăn bầu thay cơm. Ăn xong, ông treo cổ chết.

Ông nhà nho ấy chết vì Đảng phát động cuộc xúi dân chà đạp lên đạo lý, luân thường. Anh có thấy tội nặng của Trung Ương các anh không?

Anh Khiêm nói hóm:

– Theo chú mầy thì là tội gì nè? Ông già tự vận, có ai giết ổng đâu?

– Trời ơi.. Anh chà đạp nhân phẩm người ta, anh hạ nhục người ta là anh đã giết người ta rồi, anh giết ông Đồ trước khi ổng tự tử.

Các anh giết cả đồng chí. Tôi kể một vụ thôi. Đồng chí ấy tên là Nguyễn Văn Soạn, bí thư liên chi tứ xã Lâm Thao, bị qui đủ ba tội để tử hình:

Tội đầu: phản động chui vào hàng ngũ Đảng.

Tội kế: địch cài vào để làm chiến tranh tâm lý.

Tội ba: địa chủ bóc lột.

Bị tra tấn thể nào đồng chí Soạn cũng không nhận anh có tội. Anh bị giam cùng chỗ với một quần chúng tốt. Anh nhân dân này bị tố “tội nhục mạ Đảng.” Chỉ mới lãnh sơ sơ vài gậy vào lưng, anh nhân dân đã nhận lia:

– Tôi có tội. Xin nhận tội.

Anh Soạn hỏi anh: Sao nhát thế? Anh nhân dân trả lời:

– Đảng là trên hết, mà Đảng muốn giết tôi thì tôi chỉ có chết mà thôi. Anh và tôi cùng phải chết, chúng ta chỉ khác nhau một chuyện: anh chết mà thân xác bầm dập, còn tôi chết thì thân xác tôi lành lặn.

Các đội cải cách rút kinh nghiệm khi đưa phạm nhân đi bắn là không trói vào cọc mà bắn ngay phạm nhân vào lưng, vì khi bị trói vào cọc để bắn thì phạm nhân la: “Đảng Lao Động muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!” Kẻ địch của ta gian ác lắm, chúng nó dùng cả hơi thở cuối của chúng nó để bôi xấu chế độ ta.

Bảy Trấn viết về Sáu Búa Lê đức Thọ:

Viết Cho Mẹ. Trang 327, 328. Trích:

A ha! Còn lại một ông Lê Đức Thọ.

Cuộc họp lần thứ 9 này làm sao tôi biết được vài chuyện muốn khóc? Ôi! Người rất thân với tôi là Bùi Công Trừng và Ưng Văn Khiêm kể cho tôi nghe. Với cái giọng “mẹ đời”, Bùi Công Trừng kể:

– Cái thằng Lê Đức Thọ trước giờ họp, nó đi đi lại lại trong phòng, như thể nó là đội trưởng tổ Pháo đi kiểm tra, đốc thúc pháo binh chuẩn bị bắn.

Nó không hút thuốc, nhưng nó cầm lon thuốc Đại Tiền Môn ở tay này, tay kia nó cầm cái bật lửa bựï như cái chày giã cua. Nó lựa mặt người mà chìa lon thuốc. Nguyễn Khánh Toàn, tay ăn hút, thấy thuốc lá Trung Quốc như lân thấy pháo, nhón ngay một điếu, đưa lên môi rồi chìa mồm ra. Thằng Thọ đánh bật lửa một cái “beng”. Đứng xa nhìn thấy thằng Thọ nói gì đó, thằng Toàn gật đầu. Thọ đi đến chỗ thằng Huy. Ce petit.. — thằng nhỏ này bợ hộp thuốc. Lê Đức Thọ cũng đánh bật lửa một cái beng.

Ở một góc phòng thằng Hà Huy Giáp đứng đó, Lê Đức Thọ tới, nói cái gì đó, thằng Giáp nghiêm sắc mặt, gật gật đầu.

Ba vị ấy được Lê Đức Thọ coi là ba tay lý luận nên mời — biểu — lên tiếng trong cuộc họp.

Trời ơi.. Dưới triều đại Hồ Chí Minh, ai được Lê Đức Thọ có cảm tình là má thằng đó đẻ nó đêm Rằm Tháng Bẩy.

– Tao nói cho mày nghe nha — Bùi công Trừng kể tiếp — về chuyện lão Hồ Chí Minh. Tao nghe thằng Thọ âm mưu lật đổ ông già, lấy Nguyễn Chí Thanh thay. Ông lão chỉ còn làm người chuyên nghiên cứu lý luận Mác-Lê nin. Chuyện nước giao cho Nguyễn Chí Thanh. Việt Đảng, statuquo: Lê Duẩn. Cái thằng tự nhiên lại muốn làm Khổng Tử này, khó lật đổ nó lắm. Vì nó có công trạng ở Nam Bộ, mấy bà má ôm nó chum chủm trong lòng.

Mày coi có tội nghiệp không? Đồng chí Hồ Chí Minh muôn vàn kính mến của chúng ta bận bộ đồ lụa gụ, chủ trì hội nghị mà day mặt ra sân. Hai lỗ tai ông già phải nghe những lời công kích, mạt sát Liên Xô. Khi chướng tai quá, ông quay vô, đưa tay để nói thì thằng Thọ lễ phép nói:

Bác hãy để cho anh em người ta nói đã mà.

Tao đếm lão Hồ đưa tay mấy lần, lần nào thằng Thọ cũng ngăn ông. Cuối cùng ông cũng nói được một câu với hội nghị, ông nói ca dao với tiếng khóc:

– Khi thương trái ấu cũng tròn.
Khi ghét bồ hòn cũng méo.

Và ông nói xụi lơ: thấy lợi, người ta cho tên lửa vô, thấy bất lợi người ta rút ra. Có chi mà!

Bùi Công Trừng kể với tôi như vậy về Hội Nghị Trung Ương Đảng.

Ngưng trích Viết Cho Mẹ.

Bài viết đã đủ dài, trang báo còn phải để dành cho người viết khác và quảng cáo, tôi chỉ viết thêm ba câu:

– Đọc chuyện của bọn Cộng Bẩn, Cộng Đểu, chắc quí vị đã tởm lợm nhiều rồi, tôi không muốn làm quí vị bị tởm lợm thêm.

– Không biết có thật chuyện anh VC Tập Kết Nguyễn Văn Trấn dám nói trong cuộc họp: “Bọn Mỹ chúng nó có đền con c. nó cho các anh.” Trong “Viết Cho Mẹ” VC Bẩy Trấn viết chữ c. đủ ba chữ.

– Bọn cán bộ văn nghệ Bắc Cộng vào Sài Gòn ăn chơi đủ trò: uống ruợu, chơi đàn bà, hút thuốc phiện. Văn nghệ sĩ Quốc Gia VNCH trước năm 1965 cũng ăn chơi, nhưng bọn Bắc Cộng ăn chơi bẩn hơn họ gấp trăm lần.

Hen gặp lại quí vị trên trang báo này tuần sau.

Advertisements

2 Responses

  1. Chiều nay ghé quán Thành Đượcc ở Milpitas, CA, đễ xin được bắt tay người hùng tìm tự do TD. Bà con nào đang ở San Jose xin ghé đông đông tại quán lúc 6 giờ chiều nay đễ vinh danh nghệ sĩ Thành Được và mời ông hát vài câu vọng cổ trong tuồng Sân Khấu Vê` Khuỵa

  2. Đúng là “xấu hay nói tốt, dốt hay nói chữ”! Nhận định về cải lương miền Nam như ông Tô Hải phản ánh một sự thật đáng buồn và đáng thương của một loại trí thức nửa thực dân, nửa Việt, nửa Việt cộng.
    Dân tộc VN khốn khổ điêu linh đến tơi tả trong những năm gần đây, một phần lớn chẳng qua là trách nhiệm của loại trí thức “ếch ngồi đáy giếng” này.
    Không lẽ trí thức Bắc hà chỉ toàn phường “rọ mõm” và “cảnh tỉnh già nua” thôi sao?
    Vận nước VN ắt đã đến lúc mạt rồi! Cơ đồ tổ tiên ta xây dựng 4000 năm nay ắt phải hỏng!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: