• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

HỌ là AI?

Tháng Tám 2009, mời quí vị đọc bài viết của Nhà Văn Sơn Tùng về bọn Kỳ Nhông Người Việt ở Kỳ Hoa:

Sơn Tùng: Họ là Ai?

Họ là những người đã ra khỏi Việt Nam, bằng cách này hay bằng cách khác, trước hay sau Ngày 30/4/1975. Họ đang sống ở hải ngoại, hầu hết với danh nghĩa người tị nạn cộng sản. Hầu hết, nếu không tất cả, là những người đã có đời sống tự do trên mảnh đất miền Nam trước khi Miền Bắc thắng cuộc phân tranh Quốc Cộng khiến họ phải bỏ lại tất cả để ra đi.

Cong An bit mom danTại sao họ phải ra đi?

Câu trả lời rất đơn giản. Họ đã tự trả lời khi bước chân xuống tàu ra khơi, chấp nhận mọi gian nguy, và sau khi sống sót đặt chân lên bờ đất tự do, nơi các trại tị nạn: họ không thể sống dưới chế độ cộng sản.

Với lý do ấy, họ được một quốc gia trong thế giới không cộng sản, hay “Thế giới Tự do”, nhận cho tái định cư, làm lại cuộc đời. Họ trở thành một phần tử trong cộng đồng người Việt tị nạn ở hải ngoại, dù họ đã nhập quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, hay một nước nào khác, trừ khi họ tự hội nhập hoàn toàn vào quê hương mới và cắt đứt mọi liên hệ với quê hương cũ.

Thế rồi bỗng dưng, vào một lúc nào đó, kẻ trước, người sau, họ lên tiếng chỉ trích, khích bác cộng đồng, họ tách họ ra khỏi cộng đồng, họ đả kích những người còn giữ lập trường chống cộng, họ kết thân với những người đang phục vụ chế độ cộng sản ở trong nước.

Hiển nhiên, đây là một hành động nghịch lý mà những bộ óc lành mạnh không thể hiểu. Nhưng, dù sao họ cũng đang sống trong một xã hội tự do, họ có quyền chọn lựa, dù sự chọn lựa có nghịch lý đến đâu. Và sẽ không ai nói đến họ, vì họ chỉ là một số rất nhỏ bé trong các cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nếu họ không tự nhận là những người sáng suốt, thức thời, tiến bộ, thậm chí còn nhân danh “đa số thầm lặng”, nhân danh chân lý để làm một đầu cầu cho cán bộ cộng sản xâm nhập, phá hoại cộng đồng.

Vì vậy, họ đã gặp phản ứng chính đáng từ những người không thay đổi lập trường chống cộng trong các cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Và họ đã lên tiếng kêu ca họ bị “mất tự do”! Nhưng, họ kêu ca với ai? Kêu ca với cán bộ cộng sản từ trong nước ra!

Có lẽ đây là chuyện khôi hài làm cho người nghiêm nghị nhất cũng khó nín cười, hay người trầm lặng nhất cũng không thể không lên tiếng.

Vì vậy, mới đây, ông Công Tử Hà Đông (bút hiệu viết phiếm của Nhà văn Hoàng Hải Thủy), đã phải lên tiếng để nói về những người này.

Những người này đã thường “giao lưu một chiều” với cán bộ cộng sản ở trong nước nhưng không ai quan tâm vì đó là chuyện riêng của họ, nếu những lời nói quái gở của họ không được cán bộ cộng sản dùng để xuyên tạc sinh hoạt trong các cộng đồng người Việt hải ngoại — như bài viết của ông Tô Nhuận Vy, một cán bộ văn hoá cộng sản, phổ biến trên Net sau một chuyến Mỹ du được Công Tử Hà Đông trích đoạn như sau:

Tô Nhuận Vỹ, Cán Cộng, viết:

“Với nhiều văn nghệ sĩ hải ngoại thì cái mũ ‘cộng sản’ của cộng đồng luôn luôn chực chờ để chụp xuống đầu họ. Báo chí không ít lần đã phải kêu lên về cái thực trạng ‘mũ cối ở đây nhiều hơn ở cả Hà Nội’. Cho nên, các nhà văn luôn phải ‘biểu diễn lập trường’ (chữ của Nguyễn Mộng Giác). Trong nhiều dịp chuyện trò tâm sự, không ít anh em đồng nghiệp ở Mỹ trong khi cho rằng trong nước hoàn toàn chưa có tự do sáng tác với khá nhiều ví dụ thì đồng thời cũng khẳng định lúc này, tại đây, (Hoa Kỳ), cũng chưa có tự do sáng tác như mình ao ước, nên có lúc phải sống hai mặt. Hoàng Khởi Phong viết: Ở ngoại quốc này chúng ta làm chính trị dễ, yêu nước cũng dễ, làm văn chương cũng dễ, lấy nhau cũng dễ, bỏ nhau cũng dễ, làm thương mại cũng dễ, khai phá sản cũng dễ. Nói tóm lại, ở đây cái gì cũng dễ, chỉ trừ có một tấm lòng chân thật là hơi khó chút xíu.”

Và dưới đây là đoạn ông Tô Nhuận Vỹ thuật lại những cuộc ông tiếp xúc ở Hoa Kỳ của ông với các ông Nguyễn Bá Chung, Trương Vũ, Nguyễn Gia Kiểng, Lê Xuân Khoa:

Tô Nhuận Vỹ viết về Nguyễn Bá Chung:

“Chỉ vì mời hai học giả từ Hà Nội là Hoàng Ngọc Hiến và Nguyễn Huệ Chi qua tham gia nghiên cứu về văn học và văn hóa cộng đồng người Việt sau chiến tranh và do khởi phát từ một chi tiết trong phần đặt vấn đề của chương trình nghiên cứu của Nguyễn Bá Chung, trong đó có kể chuyện một cháu nhỏ khoe với ông nội lá cờ Việt Nam cháu tìm thấy trong sách nhà trường — cờ đỏ sao vàng thay vì cờ vàng ba sọc đỏ, chỉ bắt đầu từ như thế (một đoạn văn không do Nguyễn Bá Chung viết), mà một cuộc chống lại ồ ạt, ghê gớm bằng từ hàng trăm bài viết không thiếu lời lẽ nhục mạ, đe dọa, các cuộc mít tinh hội họp phản đối, các kiến nghị gay gắt, kiện cả ra tòa án mà khi tòa án bác bỏ thì vu luôn cho thẩm phán, luật sư thiên vị…, mà đánh tới tấp suốt hơn năm năm trời, với phạm vi trên toàn cõi có người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài rằng Trung tâm William Joiner, Kevin Bowen là tiếp tay cho cộng sản, rằng Nguyễn Bá Chung là cộng sản nằm vùng và phải trừng trị anh này. Ở một đất nước tự do mà hành sử như vậy thì hãi quá.”

Về Trương Vũ:

“Nhưng, trong không khí chống cộng cực đoan như thế, không phải không có những người dù không tán thành thể chế trong nước vẫn có cái nhìn trầm tĩnh như Trương Vũ, anh nói: ‘Vào lúc này mà nói chuyện chống cộng với ngôn ngữ, phương thức của ba mươi năm cũ chẳng khác gì chống những hồn ma trong một không gian hồi tưởng. Chẳng khác gì đi đi lại lại trên một lối mòn của tâm thức. Chống những hồn ma không được thì chống nhau. Ai không giống mình thì người đó là cộng sản, phản bội.’”

Về Nguyễn Gia Kiểng:

“Nguyễn Gia Kiểng cho rằng loại thái độ đó chỉ là để biểu lộ và trút bớt sự căm thù đang sôi sục trong lòng chứ không phải để giành thắng lợi. Cuộc đấu tranh vì vậy không khác gì một cuộc lên đồng, những người được ủng hộ nhất là những người tỏ ra táo bạo nhất, lên đồng hay nhất, gây được ấn tượng mạnh nhất.”

Về Lê Xuân Khoa:

“Ông cũng cho biết mình sắp có chuyến về Việt Nam trong những ngày tới. Ông nói: ‘Số cực đoan trong cộng đồng lẫn số bảo thủ quyết liệt trong nước chỉ là số ít mà thôi. Đa số, cho dù tạm thời thầm lặng, vẫn là những con người mong muốn thực sự hòa hợp, hòa giải để xây dựng đất nước dân chủ và giàu mạnh, dù đề xuất giải pháp còn khác nhau.’”

Công Tử Hà Đông đã trả lời những người này với một bài khá dài, và ông nói rằng những người này chưa được làm cộng sản, mà chỉ là một thứ tay sai của cộng sản.

Lê-nin, người thầy vĩ đại của dư đảng Cộng sản tại Việt Nam, có một định nghĩa thực tế về những người này:

Những tên ngốc hữu dụng.”

Ký giả Tú Rua Lê Triết gọi loại người này là những người “hơi hơi chống cộng” để so sánh với chuyện không hề có trong thế gian: “đàn bà hơi hơi mang bầu”.

Vậy thì thực sự, họ là ai?

Có lẽ nhiều người coi họ, và họ cũng tự cho họ, là những người trí thức, vì họ có bằng cấp đại học, có viết sách, viết báo, để không những nói lên quan điểm của mình, tự đề cao mình, mà còn lên giọng miệt thị người khác.

Cong AnNhưng, dường như từ lâu đã có sự lạm dụng danh nghĩa “trí thức” trong xã hội Việt Nam. Có bằng cấp cao chưa đủ để là người trí thức. Có sự hiểu biết chuyên môn về một ngành nghề nào đó không phải là trí thức. Có một số sinh hoạt liên quan đến trí óc cũng chưa phải là trí thức. Trí thức là người, ngoài sự Minh triết, cần có thêm Tâm, Trí, và Dũng.

Khi các chế độ cộng sản tại Liên bang Sô-viết và các nước Đông Âu đứng trước sự chống đối ngày một gia tăng từ bên trong, cũng đã có một số người tự nhận là tiến bộ, là thức thời, là ôn hòa, là thay mặt cho đa số thầm lặng, cho rằng các chế độ độc tài tàn bạo ấy có thể sửa đổi để mang một bộ mặt nhân bản và tồn tại, mà không cần xóa bỏ và cũng không thể xóa bỏ. Nhà văn Alexandr Solzhenitsyn đã dõng dạc nói:

Chủ nghĩa cộng sản không thể cải thiện, chỉ có thể làm cho nó chết.”

Những gì xảy ra sau đó tại Đông Âu và Liên Sô đã chứng minh nhận định của Solzhenitsyn là đúng. Nhà văn Nga ấy là một trí thức chính danh.

Dưới chế độ cộng sản tại Việt Nam ngày nay cũng đang có những trí thức chính danh như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Đan Quế, Đỗ Nam Hải, Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, và nhiều người khác nữa.

Những người trí thức ấy có Tâm, có Trí, có Dũng và sẽ đẩy bánh xe lịch sử tiến tới, tới nơi mà các dân tộc Đông Âu đã tới từ hai mươi năm trước.

Những người cộng sản đang nắm quyền tại Việt Nam ngày nay cũng không khác những người cộng sản đã nắm quyền ba, bốn mươi năm trước, là những kẻ phản động trước trào lưu dân chủ trên thế giới. Những kẻ ấy, dù ngoan cố tới đâu, cũng không thể cứu được cái chế độ cổ quái đã đi đến chỗ tận cùng của mục nát.

Một nhóm nhỏ người Việt ở hải ngoại giao du với một người tên Tô Nhuận Vỹ nào đó để được nói đến tên và được khen là thức thời, là tiến bộ, là ôn hòa… là loại người mà thời nhiễu nhương nào cũng có. Họù chỉ là vài con rối lăng xăng trên cái sân khấu không có vai trò nào dành cho họ.

Họ không là gì cả.

SƠN TÙNG

Công Tử Hà Đông tôi có đôi lời lạm bàn. Tôi không viết bài “trả lời” bọn Kỳ Nhông, tôi viết về họ cho đồng bào của tôi đọc.

Tôi thấy những anh chị Kỳ Nhông Việt ở những nước Tự Do giao dzu với bọn Cán Cộng bị Rọ Mõm không bao giờ, không ở đâu “được khen là thức thời, tiến bộ, ôn hoà.” Ta có thể nói theo kiểu ông cha ta gọi là “vơ đũa cả nắm”: Tất cả, “hằm bà lằng síu oát, những anh chị Kỳ Nhông đều bị người Việt khinh bỉ, ghê tởm. Theo chính lời kể của Cán Rọ Mõm Tô Nhuận Vỹ: bà vợ của Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung từng muốn bỏ chồng vì ghê tởm hành động Kỳ Nhông của chồng.

Mời quí vị đọc lại những lời Cán Cộng Rọ Mõm Tô Nhuận Vỹ viết về Kỳ Nhông Nguyễn Bá Chung. Trích:

Lại nói tới Nguyễn Bá Chung. Con người đã nhiều năm nay gần như chỉ say mê với sách vở về Việt Nam, về văn hoá Việt Nam, luôn ao ước một Việt Nam giàu mạnh và tự do, mà vì nó đã phải bỏ hết công sức tiền của thời gian, lần lượt mất gần hết gia sản; con người luôn hết mình với bè bạn văn chương nghệ thuật Việt Nam qua: Nguyễn Khải, Nguyễn Quang Sáng, Nguyên Ngọc, Nguỵ Ngữ, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Ngọc Hiến, Lê Minh Khuê, Hữu Thỉnh,Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều, Tô Nhuận Vỹ, Phạm Tiến Duật, Nguyễn Duy, Ý Nhi, Lê Lựu, Bảo Ninh, Tô Đức Chiêu, Lâm Thị Mỹ Dạ, Trung Trung Đỉnh, Lý Lan, Minh Ngọc, Trần Văn Thuỷ, Đặng Nhật Minh, Đỗ Minh Tuấn, Nguyễn Quyến…; con người đã bị cộng đồng chống cộng cực đoan đánh nghiêng ngả suốt mấy năm trời với vu cáo “Cộng sản nằm vùng” khiến hạnh phúc riêng suýt bị tan vỡ; con người đã in trong nước đến ba tập thơ, dịch tác phẩm của nhiều nhà thơ tài ba nhất Việt Nam và vừa hoàn thành việc dịch ra tiếng Anh tuyển tập thơ Thiền Lý-Trần, do giáo sư Lê Mạnh Thát đề tựa, cho một nhà xuất bản trong nước, người như thế mà không phải chỉ một lần vất vả với “cơ quan chức năng” mỗi khi về nước! Vậy mà Chung vẫn viết những vần thơ nhân ái và hoà hợp

Hãy trân trọng ngôi nhà vô uý
Ôm thương đau mọi nẻo quê nhà
Thắp niềm tin trên ngàn gẫy đổ
Đơm cội nguồn đất mẹ đầy hoa.

Ngưng trích.

Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung và đồng bọn không phải là “Cộng sản nằm vùng.” Như tôi đã viết: những anh chị cà chớn này chỉ là bọn tay sai của cộng sản, bọn tự nguyện làm đầy tớ không công cho bọn cộng sản. Sống ở Mỹ mà ra sức khuyển mã làm cái việc nâng bi, đưa đón, cơm bưng, nước rót, cho vợ giặt sà-lỏn cho bọn Cán Cộng Rọ Mõm đến Mỹ, khi bọn Kỳ Nhông về nươc vẫn bị bọn công an cộng sản hạch hỏi, làm khó, khinh bỉ như lời kể của Cán Cộng Tô Nhuận Vỹ trên đây. Đến vợ con bọn Kỳ Nhông còn phải tủi hổ vì chúng, làm gì có chuyện chúng được ai ngợi khen.

Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung có vẻ là Kỳ Nhông có công nhất với bọn Cán Cộng Rọ Mõm. Gần như tất cả những việc mời bọn Cán Cộng, bọn Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm sang chơi Kỳ Hoa của Trung Tâm Ăn Fund Joiner ở Boston đều qua tay dàn xếp của Nguyễn bá Chung. Cán Cộng đến Boston được Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung đón tiếp, Kỳ Nhông Trương Vũ, tức Trương Hồng Sơn, chuyên đón tiếp Cán Cộng khi chúng đến Washington D.C. Nay bọn Cán Cộng đến thành phố nào trên đất Mỹ cũng có một vài Kỳ Nhông ở đó đón tiếp.

Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung từng mần thơ. Trong bài Thơ mà Nguyễn Bê Xê đắc ý nhất là bài “Di tản”, Thi sĩ Kỳ Nhông Boston gọi những người Việt di tản là những “mảnh vụn của sỏi đá, những giọt nước trong ao tù, những viên đạn lép trong nòng súng rỉ..”

Di tản …
Thơ Nguyễn Bá Chung

Người di tản
..là mảnh vụn của sỏi đá
là giọt nước của ao tù
là tia nắng cuối cùng mong manh
cuối lòng súng rỉ
là ngôn ngữ bất lực
của tháng ngày bất lực
là vết bầm cuối cùng
của cuộc nội thương .. ..
là vết rêu của sỏi đá
là hơi sương trên ao tù
là tia nắng suốt đời mong manh
là viên đạn lép
không bao giờ bắn nữa
là ngôn ngữ khởi đầu
khi tiếng bom chấm dứt
là những gì đọng lại
sau cơn động đất cuối mùa

*****

Theo lời kể của Tô Nhuận Vỹ ta thấy có 25 anh chị Văn Nghệ Rọ Mõm Bắc Cộng đã được Trung Tâm Joiner mời đến Mỹ. Con số này có thể nhiều gấp 4 lần chỉ nội trong 2 năm nay — 2008-2009. Văn Nghệ Rọ Mõm đến Kỳ Hoa nườm nượp. Gần như tất cả đều đến Boston với Trung Tâm Joiner, và Kỳ Nhông Nguyễn bá Chung, trước khi được đưa đi thăm thú những nơi khác. Một trong những nơi Văn Nghệ Rọ Mõm thường phải đến trên đất Huê Kỳ là Bức Tường Đen ở Washington DC.

Được Mỹ mời đến Mỹ gần như công khai nhưng cho đến nay, Tháng Tám 2009, chưa một văn nghệ sị Rọ Mõm nào có cuộc tiếp xúc với người Việt ở Mỹ. Tiếp xúc đây là cuộc gặp công khai, được loan báo trên những phương tiện truyền thông của người Việt, cuộc gặp đông người ở nơi công cộng, gặp với tư cách là Văn Nghệ Sĩ Việt Nam đến thăm nước Mỹ. Tất cả những tiếp xúc của Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm tới Mỹ với người Việt ở Mỹ cho tới nay chỉ là vài cuộc nói chuyện một chiều với một số ít người trong những đại học Mỹ, những cuộc gặp kín, lén lút ở nhà riêng của Kỳ Nhông địa phang. Những Kỳ Nhông Việt đến gặp Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm trong sự lén lút, mắt trước mắt sau, gặp mà không dám cho ai biết là đến gặp.

Để ngăn chặn bọn Kỳ Nhông treo Cờ Máu trên đất Huê Kỳ, để không cho bọn Kỳ Nhông tổ chức những cuộc nói chuyện mà diễn giả là bọn Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm, để không phải thấy cảnh bọn Kỳ Nhông Nham Nhở đưa bọn Ro Mõm Không Biết Xấu Hổ vác mõm đến ăn phở ở Phở Xe Lưả, Trung Tâm Eden, bên Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, tôi viết những bài này.

Advertisements

6 Responses

  1. Nguyển Bá Chung trong bài viết là một giáo sư của trường công lập Đại Học Massachusetts. Ông này là người chuyên làm giấy tờ bảo lảnh cho cán bộ Việt Cộng qua Mỹ du hí. Sự thật là các cán bộ văn hóa của Việt Cộng rất thèm đi du lịch ngọai quốc, nên thường viện cớ này , cớ nọ , .. để dùng tiền công quỷ của cơ quan, của đảng để đi du lịch. Nguyển Bá Chung là kẻ chuyên tạo ra các chương trỉnh có tính cách văn hóa giáo dục tào lao để có cớ apply visa cho cán bộ Việt Cộng qua Mỹ. Qua Mỹ theo lời mời của trường đại học Massachusetts, thì họ phải tới đó để thuyết trình về một vấn đề tào lao nào đó mà người tới xem, hoặc tham dự chỉ chừng vài chục. Và chính cán bộ văn hóa của Việt Cộng cũng không cần. Mục đích của họ là ĐI DU LỊCH chứ chẳng phải thuyết trình văn hóa gì cả. Và nói thẳng là các bài thuyết trình về bất cứ đề tài nào của Việt Cộng cũng đều là giả tạo, copy qua lại lẩn nhau và đều giống nhau như một khuôn với giọng điệu tuyên truyền láo tóet. Người thuyết trình thì đọc cho có. Người nghe thì tới vì tò mò, rồi chán quá nên cũng bỏ đi .

    Sau đó mới là phần chính, họ tha hồ đi du lịch, coi nhảy sexy. Rồi về nước phang vài bài báo chửi rủa nước Mỹ và cộng đồng Việt Nam ở Mỹ.

    Nguyển Bá Chung là người làm mọi cách, tham gia vào mọi việc để phá họai cộng đồng người Việt ở Mỹ. Việc làm hèn hạ nhất, gần đây nhất, là việc Nguyển Bá Chung nhúng tay vào tìm cách chiếm đọat một ngôi chùa Việt Nam.

    Từ khỏang năm 1989, phật tử Việt Nam vùng Boston có quyên góp với nhau thành lập một ngôi chùa ở vùng Roslindale, ngọai ô của thành phố Boston, tên là Chùa Việt Nam. Chùa thành lập, nhưng không có thầy trụ trì. Nên chỉ có Ban Quản Trị của chùa tổ chức một nhóm thanh thiếu niên Gia Đình Phật Tử để sinh họat lành mạnh với nhau. Các bác lớn tuổi thì tự tu tập với nhau bằng cách tự mình mhóm họp, tụng kinh và tọa thiền vào mổi dịp cuối tuần. Đến các ngày lể lớn của Phật Giáo như Vu Lan, Phật Đản, Vía Phật Bà Quan Âm, Ví Phật A Di Đà,.. thì Ban Quản Trị của chùa mời các tăng nhân ở các chùa khác tới để làm chủ lể.

    Và sự việc vẩn êm đềm xảy ra như vậy cho đến gần đây. Ban Quản Trị của chùa có duyên làm quen với một hòa thượng, pháp danh Thích Trí Hoằng, đã từng định cư trước đó ở Âu Châu, có qua Trung Hoa Đại Lục học thêm về Phật học một thời gian, thầy đang trụ trì ở một ngôi chùa nhỏ ở tiểu bang Connecticut, một tiểu bang kế cạnh New York .

    Nghe nói thầy có ý định rời chùa ở Connecticut, Ban Quản Trị của Chùa Việt Nam ở Boston liền mời thầy về để trụ trì.

    Nhưng vừa mời thầy tới trụ trì, ngay ngày đầu tiên, sau buổi lể mời thầy về, thì Ban Quản Trị Chùa Việt Nam ở Boston bắt đầu ngở ngàng. Thầy Trí Hoằng khuân về chùa Việt Nam một số tượng thần rất lạ, chưa ai thấy trong bất cứ ngôi chùa Phật Giáo Việt Nam quen thuộc nào cả, cùng với một số tranh có hình Phật Thích Ca bị .. chặt đầu , đầu để ngay giửa hai chân.
    Ban Quản trị Chùa Việt Nam hết hồn liền xin phép thầy Trí Hoằng bỏ đi các tranh tượng kỳ dị kia. Thầy nhất định không chịu. Và xích mích xảy ra. Ban Quản Trị Chùa Việt Nam mời thầy ra đi. Thầy nhất định không đi.

    Và thầy không ra ngòai chủ lể vào các ngày Chủ Nhật hàng tuần nửa.

    Một ngày, một số tín đồ Phật tử đang sinh họat trong chùa ngạc nhiên khi thấy có cảnh sát tới bảo rằng ở chùa này có người kêu cứu cấp 911. Họ nói rằng thầy trụ trì trong chùa báo cảnh sát là có người có ý định đầu độc ông ta bằng thức ăn. Và đương nhiên là chuyện này không có, nên sau khi thẩm tra, cảnh sát bỏ đi. Phật tử ngạc nhiên, chẳng lẻ ông thầy nổi khùng, mắc chứng hoang tưởng ??

    Một số người tìm tới ngôi chùa củ của thầy ở vùng Connecticut để tìm hiểu thì được những người trong Ban Quản Trị ở ngôi chùa vùng Connecticut kể cho rằng họ đã phải chịu đựng thầy này trong một thời gian rất lâu. Nhưng vì danh dự của Phật Giáo và cũng sợ mang tội báng bổ tăng ni, họ không dám lên tiếng rộng rải cho dư luận biết.

    Sự việc càng tệ hơn khi thầy Trí Hoằng đem việc này ra tòa, xin tòa lệnh cấm tất cả các thành viên trong Ban Quản Trị của chùa tới chùa sinh họat.

    Khi ra tòa, người ta lại thấy ông Nguyển Bá Chung, hiên ngang đi với ông thầy Trí Hoằng, cùng với cố vấn luật sư của thầy là … một nhân viên Tư Pháp của chính quyền Cộng Sản Việt Nam đang du học về ngành luật ở Mỹ.

    Tới lúc đó, mọi người mới hiểu rỏ việc gì làm cho ông thầy này có những hành động lạ lùng như vậy. Thì ra là Việt Cộng đang dùng ông này để âm mưu chiếm đọat ngôi chùa Việt Nam.

    Và đương nhiên là tòa đã bác đơn.

    Sau đó, Nguyển Bá Chung lại xúi dục ông thầy đâm đơn thưa Ban Quản Trị tiếp tục với nhiều lý do rất là vô lý. Và cũng đều bị tòa bác đơn.

  2. Là “Biệt kích cầm bút” như ai đó đã biện hộ cho CTHĐ thì bài này hoàn toàn xứng danh. Nhưng khi bắn bông hoa địa ngục NCT thì biệt kích đã bắn một cách xách mé vào bạn tù – vua tù – của mình! Tôi còn kém xa Nguyễn Chí Thiện nhưng cùng tù một toán nên tôi biết rõ thi sĩ không “ké” vì sợ mọi người quên như CTHĐ viết ở thằng hèn Hà nội. Khi viết vậy CTHĐ đúng chỉ là biệt kích cầm bút, một ngày nào đó nếu vượt qua là biệt kích CTHĐ sẽ biết xin lỗi. Nên nhớ rằng trong lúc chúng tôi nằm trong tù ngoài Bắc thì các người mải mê với “bốn món ăn chơi” bằng tiền của Mỹ trong Nam! Chỉ vài con kỳ nhông mà không bắn được chúng câm họng thì làm sao phục được quốc! Trong các tác phẩm của Alexandr Solzhenitsyn mà CTHĐ đã từng dịch từ 1973 Tầng đầu địa ngục đều nói tới bọn kỳ nhông Nga không thể sống xót nếu chúng lộ diện, thế mà ở đây chúng dám viết:

    Người di tản
    ..là mảnh vụn của sỏi đá
    là giọt nước của ao tù
    là tia nắng cuối cùng mong manh
    cuối lòng súng rỉ
    là ngôn ngữ bất lực
    của tháng ngày bất lực
    ….

    để chúng nói thế ngay bên cạnh, không biết nhục hay sao hỡi các biệt kích cầm bút …Sơn Tùng và CTHĐ. Thôi hãy chấm rứt khóc than, hãy chấm rứt sự gậm nhấm cho hả dạ với những văn chương mà 34 năm rồi (hơn 8 nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ) chúng vẫn còn đấy. Phù Sai chỉ phục quốc được vì nhờ Ngũ tử Tư ngày đêm nhắc nhở thù xưa, thế mà chỉ giây phút say xưa với “bốn món ăn chơi ” mà lại mất nước một cách nhục nhã ê chề. Nước Mỹ đã thay đổi, NVHN cần thay đổi, mỗi người chân chính cần phải thấy cái hèn cái nhục đã để mất nước! Vài dòng từ Thăng long nền cũ lâu đài bóng tịch dương xin gửi tới CTHĐ

  3. Cái tên Tô Huy Cơ (THC) này nghe hơi quen tai, không biết có phải là người đã từng nhận (vơ) bà con xa gần với Công Tử Hà Đông (CTHĐ)? Nếu quả vậy thì đúng là “Thấy người sang bắt quàng làm họ”!!

    Ông THC phê phán Sơn Tùng và CTHĐ “Chỉ vài con kỳ nhông mà không bắn được chúng câm họng thì làm sao phục được quốc!” Ông lầm rồi đấy!! Kỳ nhông ở Mỹ không chỉ vài con thôi đâu, chúng lúc nhúc vo ve như ruồi bâu c… ấy!! Trong Nếu đi hết biển CTHĐ cũng đã từng vạch mặt chỉ tên bọn nhật tiến, mộng giác, hoàng bắc … ối giời ơi, mới nhắc vài tên đã thấy bẩn cả miệng. Trước khi bọn văn nhân vô hạnh này lộ mặt kỳ nhông, Nam tôi có tò mò đọc qua vài chương chúng viết, “Văn là người” quả không sai chút nào, văn với thơ đọc còn nhạt hơn nước ốc, loại văn chương vô thưởng vô phạt lâu lâu lại chêm vài từ bí hiểm ra vẻ cao cấp mà thực sự chẳng mang một ý nghiã gì. Từ từ rồi CTHĐ sẽ lột hết mặt nạ cuả bọn “kỳ nhông đội lốt người” này.

    Ông THC kể ông là bạn tù của thi sĩ NCT, Nam tôi nghi lắm!! Theo nhận xét riêng Nam tôi thấy ông chỉ là một cháu ngoan (hay cháu hư) của già (dịch) hồ vào trang Web của CTHĐ cho ý kiến linh tinh về những đề tài nhậy cảm như kỳ nhông, già hồ, thằng hèn … nhằm mục đích quậy phá chẳng ra thể thống gì cả!!

    Thôi ông THC nhé, vào trang của CTHĐ lúc nào chúng tôi cũng phải cảnh giác đâu là bạn đâu là thù. Remember to keep your friends close and keep your enemies … closer!!

    Nam Phục

  4. “Công Tử Hà Đông tôi có đôi lời lạm bàn. Tôi không viết bài “trả lời” bọn Kỳ Nhông, tôi viết về họ cho đồng bào của tôi đọc.”

    Haha, cháu thích nhất cái câu này của nhà văn Hoàng Hải Thủy. Đúng vậy. Bác cứ viết. Cháu rất hân hoan đón đọc.

    “Tất cả những tiếp xúc của Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm tới Mỹ với người Việt ở Mỹ cho tới nay chỉ là vài cuộc nói chuyện một chiều với một số ít người trong những đại học Mỹ, những cuộc gặp kín, lén lút ở nhà riêng của Kỳ Nhông địa phang. Những Kỳ Nhông Việt đến gặp Văn Nghệ Sĩ Rọ Mõm trong sự lén lút, mắt trước mắt sau, gặp mà không dám cho ai biết là đến gặp.”

    Bác đặt vấn đề như thế thì… ông nội nó cũng không trả lời được. Khó nói lắm!

    Thời nay ai mà chả biết cộng sẻng là hủi. Bố bảo cũng chẳng có đứa nào muốn vỗ ngực xưng tên tao là cộng sẻng. Danh giá chó gì nữa, ngoại trừ điên như cha con thằng Bắc Hàn. Nó chỉ kêu gọi hoà giải hoà hợp với… hủi thôi! Bác thông cảm.

    Kinh tởm nhất là cái bọn ngu đần hữu dụng với cộng sẻng này. Giá nó đừng đi tị nạn, hoặc bây giờ nó quay về ở hẳn với lũ cộng thì cháu còn có phần nể nó. Đằng này nó cũng bỏ của chạy lấy người khỏi cái thiên đường cộng sẻng như người ta, có đứa tận hồi 75 cơ, rồi chân trong chân ngoài thủ lợi, kiếm chút danh hão. Mà cháu nghĩ có khi nó lại đơn giản là thế này. Đón rước lũ cộ̣ng khi nó qua bên này thì khi về Việt Nam “du lịch” nó sẽ đón rước lại, tốt chán.

    Nói tóm lại là cái lũ này đáng tởm!

  5. Bạn Hoàng Trường viết :

    “Sự thật là các cán bộ văn hóa của Việt Cộng rất thèm đi du lịch ngọai quốc, nên thường viện cớ này, cớ nọ .. để dùng tiền công quỷ của cơ quan, của đảng để đi du lịch.”

    Rất là đúng, không cứ gì cán bộ văn hoá việt cộng mà tôi có biết những người quen, những bạn học cũ của em tôi ngày xưa ở VN, tuổi chừng 40 ngoài, họ sang Mỹ với visa đi tham dự hội nghị, tu nghiệp, tìm hiểu thị trường …, họ vung tay tiêu tiền, đi du lịch nhiều tiểu bang, nhất là đi Las Vegas đánh bài, ở hotel 5 sao .. . Tôi thật là nhà quê, hỏi chắc phải để dành tiền lâu lắm mới đủ để đi chơi? Họ cười to: chị ơi, “tiền chuà” , cứ “vô tư” sài, cơ quan chi hết.

    Nói như ông THC, không lẽ người Việt Hải Ngoại lại bắt chước việt công ném phân người vào mặt nguyễn bá chung như vc đã ném phân vào nhà nhà văn Trần Khải Thanh Thủy sao ?

  6. hay qua

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: