• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Hận Nam Quan

bia

Một ngày Tháng Tám năm 2009, ở Trung Tâm Eden, Fairfax, Virginia, ông Nguyễn Thế Toàn, tác giả “BẢN CÁO TRẠNG” kết tội Đảng Cộng Sản Việt Nam bán nước, cho tôi Bản Cáo Trạng Ấn bản thứ hai. Ấn bản thứ hai này có thêm nhiều tài liệu, trong số có Bản Ghi Chú của Giáo Sư Dương Như Nguyện.

Mới quí vị đọc:

Special Thank To Giáo Sư DƯƠNG NHƯ NGUYỆN

Qua phần ghi chú của Giáo sư trong cuốn Fordham International Law, số 30 Tháng Tư năm 2007, trang 1179 về BẢN CÁO TRẠNG của tác giả NGUYỄN THẾ TOÀN.

Đối với tác giả: là một phần thưởng khích lệ và phấn khởi tưởng chừng như giấc mơ đã trở thành sự thật.

Đối với các thế hệ con cháu của chúng ta sau này: là một hướng dẫn có tính cách xác tín khả thi, trong phần vụ bảo vệ và trách nhiệm gìn giữ Giang Sơn, Tổ Quốc.

Trân trọng.

Nguyễn Thế Toàn

Phần Ghi Chú của Giáo Sư Dương Như Nguyện như sau:

As a mattter of human interest, the author notes here the specific case of Nguyen The Toan, an exiled Vietnamese lawyer who used to practice in the now defunct Republic of Vietnam. A political immigrant and currently the owner of a restaurant in northern Virginia, where dissident Vietnamese in exile often congregate, Mr. Toan drafted a document entitled “ Indictment “ condemning the Vietnamese Communist Party for selling Vietnamese territory to the Chinese Communist Party. He distributed his “ Indictment” to the patrons of his restaurant as a gesture showing his American freedom of speech, with the intent of one day fitting this “ Indictment” in the name of the Statehood of Vietnam before the ICJ to seek a declaratory judment rendering the recession of Vietnam invalid. The author received a copy of the “ Indictment” this year. See Nguyen The Toan, Indictment of the Vietnamese Communist Party for Its Criminal Act of Ceding the Nation’s Territory to China.

Ai Chi LangTrong Bản Cáo Trạng, phần Ghi Chú trên đây không được dịch ra tiếng Việt. Tôi — Công Tử Hà Đông — phỏng dịch và lược dịch đoạn Ghi Chú này. Xin viết rõ: phỏng dịch và lược dịch. Vì, ngay câu đầu “As a matter of human interest” mà dịch là “Như một vấn đề nhân quyền “ tôi đã thấy không đúng lắm, nhưng tôi không tìm đuợc câu tiếng Việt nào dịch đúng hơn. Tôi cũng không biết đúng ICJ là những chữ đầu của cơ quan quốc tế nào.

“Như một vấn đề nhân quyền, tác giả ghi chú ở đây trường hợp đặc biệt cuả ông Nguyễn Thế Toàn, một luật sư lưu vong Việt Nam từng hành nghề trong Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa nay đã tiêu vong. Là một người di cư chính trị và hiện là chủ một hàng ăn ở miền Bắc Virginia, nơi những người Việt Nam lưu vong bất đồng chính kiến thường tụ họp, ông Toàn soạn thảo một tài liệu tên là “Bản Cáo Trạng” kết tội Đảng Cộng Sản Việt Nam bán đất Việt Nam cho Đảng Cộng Sản Trung Hoa. Ông trao tặng những “Bản Cáo Trạng” này cho những khách hàng của ông như một việc chứng tỏ sự tự do ngôn luận Hoa Kỳ của ông với ý định sẽ có ngày ông đệ nạp “Bản Cáo Trạng” nhân danh Quốc Gia Việt Nam lên ICJ với mục đích yêu cầu ICJ ra một tuyên cáo làm cho việc Việt Nam nhượng đất là vô giá trị. Tác giả nhận được một bản cuả Bản Cáo Trạng này khi đến nhà hàng của ông Toàn trong năm nay.”

Bà Dương Như Nguyện hiện là Giáo sư Đại Học Luật Khoa Colorado, chánh án thành phố Houston, Texas. Đoạn ghi chú trên đây được bà Dương Như Nguyện ghi trong bài biên khảo về Những Tranh Chấp Trong Biển Đông đăng trong FORDHAM INTERNATIONAL LAW JOURNEY , Số 4, ngày 30 April 2007.

*****

Bản Cáo Trạng của ông Nguyễn Thế Toàn gợi ý cho tôi, Công Tử HĐ, viết một bài về Ải Nam Quan trong có 2 chuyện:

1 — Cái tên Nam Quan — Trấn Nam Quan — là tên cửa quan của nước Tàu. Nếu là cửa quan của nước Nam, tên cửa quan phải là Bắc Quan — Trấn Bắc Quan.

2 — Tài liệu ghi trong Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim, Quyển Hai, trang 318:

Trích: Lấy xong thành Lạng Sơn, quân Pháp nghỉ mấy ngày, rồi tiến đánh Đồng Đăng. Quân Tàu chạy ra làm hai ngả: một ngả chạy lên Thất Khê, một ngả chạy lên cửa Nam Quan về Tàu. Đến ngày 8 tháng Giêng năm Ất Dậu — 1885 — Thiếu tướng De Négrier lên đến cửa Nam Quan, truyền phá Ải quan rồi trở về Lạng Sơn.

Hai tài liệu trên đây được nhắc đến nhiều từ ngày có vấn đề Nam Quan của Việt hay của Tàu. Tôi muốn kể thêm trong bài này tài liệu thứ ba được ghi trong tác phẩm Vân Đài Loại Ngữ của Quế Đường Lê Quí Đôn. Tài liệu này là một bài viết kể chuyện trùng tu Ải Nam Quan của một viên quan Tàu mà học giả Lê Quí Đôn tìm được trong một quyển sách Tàu.

Nhưng tôi thấy cả 3 tài liệu vừa kể chưa quyết định được dứt khoát cái Cửa Nam Quan hiện nay là của nước nào, của Việt Nam hay của Trung Quốc — Thế rồi tôi lại thấy tôi gần như chẳng biết gì đáng kể về Nam Quan. Tôi bèn tìm trên Web và thấy những trang Giáo sư Trần Đại Sỹ viết về Nam Quan. Mời quí vị đọc:

NAM QUAN. Người viết Trần Đại Sỹ.

Vua Gia-Tĩnh, triều Minh ban chỉ kiến tạo năm 1558, mang tên Trấn Nam quan, nhưng thường gọi bằng danh tự Nam quan. Trấn này nằm giữa hai ngọn núi nhỏ, chặn ngang đường từ Lạng sơn đi Ung-châu (Nam ninh). Nằm về phía Nam trấn này 2 dặm là ải Phả lũy của Việt Nam. Biên giới Hoa-Việt được kể từ chân ải Nam quan. Tháng 6 năm Đinh Hợi 1406, tại phía Nam ải này có cuộc tiễn đưa lịch sử giữa Nguyễn Phi Khanh và Nguyễn Trãi, rồi ở đây có suối được dân Việt gọi là Suối Phi-Khanh.

Năm 1884, triều đình Nguyễn ký hiệp ước chịu sự bảo hộ của Pháp. Thiếu-tướng Francois Oscar De Négrier được cử làm Tư lệnh vùng biên giới phía Đông của Hoa-Việt. Trong lúc giao thời Pháp-Việt, ải Phả-lũy bỏ không. Quân Thanh tràn sang phá ải, rồi cướp phá vùng Đồng-đăng. Ngày 24 tháng 3 năm 1884, Thiếu-tướng De Négrier tổ chức cuộc hành quân đánh đuổi quân Thanh. Quân Thanh đại bại, Tổng-binh Sầm Quang Anh bị giết. Ngày đầu năm 1885, Tổng-binh Nùng Mặc Sơn, đem một trung đoàn Thanh tấn công, chiếm đồn Phả-lũy rồi tràn vào Lạng-sơn cướp phá. Tướng De Négrier đem 3 tiểu đoàn (2 tiểu đoàn Pháo-thủ, một Tiểu-đoàn bộ binh thuộc địa), đánh đuổi quân Thanh, giết Nùng Mặc Sơn. Ngày 5/1/1885, chiếm ải Nam-quan, đặt chất nổ san bằng ải.

Sau khi thỏa ước Pháp-Thanh ký, Nam quan được xây lại bằng ngân sách của chính phủ Đông dương và Thanh triều. Ải xây bằng đá mài, mái cong rất đẹp. Trong ải một nửa thuộc Pháp, một nửa thuộc Thanh. Mỗi bên đều có cơ quan Cảnh sát, lính biên phòng, quan thuế. Tiền tu bổ hằng năm, do ngân sách tỉnh Quảng Tây và Lạng sơn đài thọ.

Biên giới Hoa-Việt được kể từ giữa ải: Nam của Việt, Bắc của Hoa. Thời gian này VN soạn thảo sách giáo khoa Việt-ngữ, bởi vậy mới có câu:

Nước Việt Nam hình chữ S chạy từ ải Nam quan đến mũi Cà mâu

Trong chiến tranh Quốc-Cộng 1949, ải này bị phá hủy. [1]

Hồi chiến tranh Việt-Pháp (1946-1954), sau chiến dịch Cao-Bắc-Lạng, Chủ tịch đảng Cộng-sản Việt Nam là Hồ Chí Minh sang Trung quốc cầu viện với Chủ tịch đảng Cộng-sản Trung quốc. Hai bên thỏa thuận bằng những hiệp ước mật. Trung-quốc cho xây Mục Nam quan, lùi vào lãnh địa Việt Nam. Mục đích việc lùi biên giới này như sau: Vùng phía Bắc Mục Nam quan tuy là lãnh thổ Việt Nam, nhưng bây giờ là của Trung quốc. Như vậy Pháp không dám dùng không quân oanh tạc. Đó là vùng an ninh để Hồng quân Trung Hoa lập các trung tâm huấn luyện quân Việt Minh. Sau chiến tranh (1954) Trung-quốc giữ luôn phần đất này. Trong chiến tranh 1960-1975, không quân Hoa kỳ cũng ê càng không dám oanh tạc khu này.

Phía Nam Mục Nam-quan mấy trăm thước, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng cho xây một cửa ải nữa, mang tên cửa Hữu nghị. Tại đây có đầy đủ các cơ quan như: Công an biên phòng, Hải quan, Bưu điện v.v. Trong chiến tranh 1979, Trung quốc san bằng cái cửa Hữu-nghị này.

Sau chiến tranh, VN cho xây lại một cửa Hữu nghị khác. Nhưng từ khi ký hiệp định 1999, thì cái cửa Hữu-nghị này phá bỏ. Việt Nam xây cửa Hữu-nghị mới lùi lại sau mấy trăm thước nữa.

( .. .. .. )

Tôi — (Giáo sư Trần Đại Sỹ. CTHĐ ghi thêm) — đã nhiều lần từ Việt-Nam sang Trung quốc bằng cửa ải này và ngược lại. Lãnh thổ Hoa-Việt được phân chia bởi một con sông nhỏ. Đây là cửa họng giao thông của Trung quốc, Việt Nam bằng đường bộ. Suốt hơn mấy nghìn năm qua, dân Hoa-Việt giao thương đều qua đây. Chính vì vậy mà con đường quốc lộ xuyên Việt mang tên Quốc lộ 1, được đánh số cây số Zéro từ đầu cây cầu Nam quan. Tất cả thư tịch Việt Nam đều chép rằng:

Con đường Bắc-Nam khởi từ ải Nam quan“.

Hoặc:

Lãnh thổ Việt Nam Bắc giáp Trung hoa, khởi từ ải Nam quan đến mũi Cà mâu, theo hình chữ S“.

Bây giờ nếu Quý vị vào Website của Bộ Ngoại giao Việt Nam, Quý vị sẽ không thấy hàng chữ trên, mà chỉ thấy câu:

Lãnh thổ Việt Nam khởi từ cây số không ở phía Bắc“.

Ho Chi MinhCái cây số không đó là cây số 1,5 cũ. Cột cây số Zéro bây giờ nằm giữa Mục Nam quan và cửa Hữu nghị mới. Từ cây số Zéro đến cây số 1, nay thuộc Trung quốc.

Sát Mục Nam quan, phía bên Trung quốc cũng như Việt Nam, đều có nhiều cơ sở:

– Cơ sở Hải quan,

– Bãi đậu cho hằng trăm xe tải, để chờ kiểm soát, chờ làm thủ tục nộp thuế.

– Cơ sở di trú của Công an để kiểm soát Passeport,

– Đồn của quân đội để tuần phòng, bảo vệ lãnh thổ,

– Hằng chục cơ quan, khác như Bưu điện, Ngân hàng, công ty điện, nước.

– Về phía dân chúng, hằng trăm cửa hàng ăn, nhà ngủ, khách sạn.

Các cơ sở phía Nam thuộc Việt Nam, trong chiến tranh Hoa-Việt 1979, quân đội Trung quốc đã san bằng hết. Kể cả cây cột biên giới.

Tuy vậy sau chiến tranh, đã xây dựng lại hoàn toàn. Từ khi có phong trào mở cửa, đổi mới chính trị, dân chúng cả hai bên đã xây dựng lại khang trang hơn cũ, rộng lớn hơn cũ, và hiện đại hơn cũ. Nhưng từ khi hiệp định 30-12-1999 ký thì toàn bộ khu này thuộc Trung quốc. Những cơ sở đó bây giờ được thay bằng một tòa nhà duy nhất.

Đi sâu vào khu vực phía Nam của Nam quan ít cây số nữa là quận lỵ Đồng đăng, rồi tới tỉnh lỵ Lạng sơn. Đây cũng là đất thiêng, khu có di tích văn hóa lịch sử của tộc Việt: Động Tam thanh, tượng núi Tô thị, thành của bọn giặc Mạc trên núi. Vùng Lạng sơn xưa là Thủ đô của con cháu giặc Mạc Đăng Dung, mà năm 1540 đã dâng đất cho Trung quốc, để được Trung Quốc bao che cát cứ quân phiệt ở vùng này một thời gian. Trong chiến tranh Hoa-Việt 1979, hầu như toàn bộ các cơ sở kỹ nghệ, cầu cống, dinh thự, di tích tôn giáo, lịch sử, cơ sở hành chính, thương mại, kể cả nhà cửa của dân chúng đều bị lính Trung Cộng san bằng. Kinh khiếp nhất là động Nhất thanh, Nhị thanh, Tam thanh, quân Trung Cộng dùng đại bác bắn vào làm hư hại rất nhiều.

Đi sâu về phía Nam ít cây số nữa là Ải Chi lăng, nơi mà quân Trung quốc vượt qua không biết bao nhiêu lần để tiến về thủ đô Thăng long của Việt Nam xưa. Tại đây đã diễn ra những trận chiến ác liệt, khiến ít nhất 73 vạn quân của các triều đại Tống, Mông cổ, Minh, Thanh bị giết. Và cũng tại đây, có không biết bao nhiều tướng của các triều đại trên bị tử trận. Khi quân Việt giết những tướng địch, dù vào thời kỳ nào chăng nữa thì đầu vẫn bêu tại một mỏm núi, gọi là núi Đầu quỷ.

Tại ải Chi lăng, núi Đầu-quỷ có bia đá ghi lại di tích lịch sử.

Hồi chiến tranh Hoa-Việt 1979, khi các tướng Hồng quân Trung Quốc cho quân tiến đến đây, nghe nhắc chuyện cũ thì họ toát mồ hôi lạnh, phải ngừng lại. May mắn thay khu này vẫn còn thuộc lãnh thổ Việt.

Trở lại vùng đất mà đảng Cộng-sản Việt Nam đã nhượng cho Trung quốc, dĩ nhiên họ nhượng cả dân chúng nữa. Trong năm nghìn năm lịch sử chiến tranh Hoa-Việt, dân chúng, chiến sĩ tại vùng này là lực lượng đầu tiên chống quân Trung quốc. Họ phải hy sinh tính mạng, tài sản đầu tiên, khi quân Trung quốc đánh sang. Có không biết bao nhiêu di tích, huyền sử về núi non, về sông ngòi, về cuộc chiến, về gương anh hùng. Chính quyền các triều đại đều tuyên dương công lao của họ, họ từng hãnh diện đời nọ sang đời kia. Bây giờ vùng này trao cho Trung quốc, kẻ thù năm nghìn năm của họ. Họ bị mất mát quá nhiều về tinh thần. Họ phải cúi mặt chịu sự cai trị của kẻ thù. Bao nhiêu di tích lịch sử, huyền sử phải phá bỏ, không được nhắc tới. Thương tổn tinh thần quá lớn.

Gần đây nhất, trong chiến tranh 1979, phía Việt cũng như Trung quốc, chôn trên lãnh thổ mình, dọc theo biên giới mấy chục vạn quả mìn. Sau chiến tranh mới đào lên. Phía Việt lập rất nhiều đồn, hầm, công sự chiến đấu dọc biên giới thành 4 vòng đai. Mấy chục nghìn chiến sĩ Việt tử trận tại đây. Hiện những cơ sở đó vẫn còn. Trong khu vực này dân chúng, gia đình liệt sĩ đã ghi dấu tưởng niệm thân nhân họ. Nay trao cho Trung quốc, dĩ nhiên các di tích này bị phá hủy. Dân chúng đang là lực lượng chong mặt với kẻ thù, bảo vệ lãnh thổ, nay họ bỗng trở thành những người Trung quốc bất đắc dĩ. Các vòng đai phòng thủ bị mất. Dân tộc Việt Nam mất mát về an ninh quá nhiều.

Ngưng trích Tài Liệu của GS Trần Đại Sỹ.

 

 

 

——————–
CÔNG TỬ HÀ ĐÔNG

[1] Chiến tranh Quốc-Cộng năm 1949 đây là Quốc Quân Trung Hoa và Cộng Quân Trung Hoa?? Không rõ phe nào năm ấy phá Nam Quan.

Advertisements

3 Responses

  1. ICJ = International Court of Justice

  2. Buồn thương để đâu cho hết sau khi đọc bài về Aỉ Nam Quan ! Chúng ta chỉ có thể giữ được nước nếu người trong một nước không tranh giành chém giết nhau. Trong thế kỷ qua, bọn Việt cộng chẳng những không chống giặc Bắc như cha ông chúng ta, nó còn rước giặc Bắc vào nhà. Ngay giờ phút này đây, người Tàu tự do tung hoành trên lãnh thổ Việt Nam, bất chấp giấy tờ, bất chấp luật di trú. Tôi đã có dịp thăm viếng các hòn núi và hang động trong Vịnh Hạ Long. Hầu hết tên các hang động đều ghi chú bằng chữ…nho ! Không hiểu tại sao như vậy. Thông thường, người ta ghi chú bằng tiếng Anh để du khách khắp nơi đều đọc đuợc, nay Việt Cộng dùng chữ Tàu để ghi các địa danh của Việt Nam. Bọn cầm quyền Việt Cộng ngày nay vừa ngu dốt, vừa hèn hạ. Xưa kia, chúng hung hăng con bọ xít vì chúng dựa dẫm vào Tàu vào Nga. Nay chúng bơ vơ như đứa trẻ mồ côi, chúng cúi đầu nuốt nhục. Không những chúng không dám hó hé nói điều chi bất mãn với bọn Tàu, mà chúng còn cấm cản, bắt bớ, bỏ tù những ai dám nói lên sự thực về nguy cơ mất nước vào tay Tàu.

    Chúng ta đang trong thời kỳ suy vong của đất nước. Hy vọng rằng thịnh, suy chỉ là những chu kỳ của lịch sử; và khi hết suy, con cháu chúng ta sẽ lại vùng lên chém đầu các tên Ô Mã Nhi, Liễu Thăng tân thời để đòi lại quê cha đất tổ từng thấm đẫm xương máu tiền nhân.

  3. hix già mà gà !!! vãi lúa !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: