• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Lao Trung Lãnh Vận

Bo Ba
 
Ông Tù Trần Văn Hương kể chuyện về người Tù Hà Minh Trí, người dùng súng bắn Tổng Thống Ngô Đình Diệm ở Hội Chợ Ban Mê Thuột năm 1957 trong tập Thơ Lao Trung Lãnh VậnThơ Lạnh Trong Tù.

Lao Trung Lãnh Vận. Thơ Lạnh Trong Tù. Thi sĩ Trần Văn Hương viết:

Bị giam vào lao ít lâu, thường đêm lối 9, 10 giờ, nghe có tiếng người ca hát văng vẳng từ xa đưa đến, giọng vô cùng buồn thảm, như hờn, như oán, như khóc, như than. Ai nghe cũng đau lòng, đứt ruột. Ban đầu ngỡ đó là tiếng hát của mấy ông lính canh, sau nghe kỹ lại thì đó là tiếng ca hát từ một xà-lim cuối dẫy mà người ca hát là một cậu tù trẻ, lối hai mươi tuổi. Sau ngày biến cố 1-11-1963 mới biết cậu tù tên là Hà Minh Trí, người toan ám sát Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm ngày 22-2-1957 trong dịp khai mạc Hội Chợ Ban Mê Thuột. Sau khi bị giam ở vài chỗ, Hà Minh Trí được đưa về giam ở Trại B, xà-lim số 19, Nhà Giam của Tổng Nha Giám Đốc Công An-Cảnh Sát. Trách nào khi có đồ gia đình gửi vào tiếp tế, tôi mang đến biếu cậu Trí vài món, mấy ông gác nhà lao bảo tôi “không nên, có chuyện lôi thôi.”

Một đêm nghe Hà Minh Trí ca hát, tôi xúc động làm bài Thơ:

Từng chập luồn sang, giọng thiết tha.
Đưa niềm u uất khách phòng xa.
Nỉ non tim nghẹn lời yêu nước,
Tê tái sầu vuơng hận mất nhà.
Oán dậy ào ào: cây núi đổ,
Máu tuôn cuồn cuộn suối ngàn xa.
Lặng nghe não nuột người thông cảm,
Đồng bệnh cùng thương, lựa trẻ già.

Người Tù Nguyễn Trung Hậu làm bài Thơ về người Tù Hà Minh Trí:

Phòng giam trăn trở lụn canh gà,
Bên cạnh người đâu cất tiếng ca.
Hơi oán thêm bào gan ruột khách,
Giọng than như khóc nước non nhà.
Mờ mờ sương lạnh sao khuya rụng,
Cuồn cuộn mây sầu gió thảm qua.
Đêm vắng khiến ai đồng cảnh ngộ,
Động niềm tâm sự khó phôi pha.

Ngưng trích Lao Trung Lãnh Vận.

Lao Trung Lãnh Vận cho tôi nhớ lại chuyện năm 1957, Tổng Thống Ngô Đình Diệm bay lên Ban Mê Thuột khánh thành Hội Chợ tại thị xã. Chuyện xẩy ra đã 50 năm xưa, đây là vụ ám sát chính trị thứ nhất của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, một người dùng súng tiểu liên bắn Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong Hội Chợ. Súng chỉ nổ được mấy viên đạn là bị kẹt đạn. TT. Ngô Đình Diệm không hề hấn gì, một ông Bộ Trưởng đứng bên TT. trúng đạn, bị thương. Người bắn súng bị bắt sống tại chỗ. Thời gian qua..

50 năm sau ngày xẩy ra vụ ám sát hụt ấy, ở xứ người, qua Lao Trung Lãnh Vận của Thi sĩ Trần Văn Hương, tôi được biết người dùng súng bắn TT Ngô Đình Diệm ở Ban Mê Thuột năm 1957 tên là Hà Minh Trí. Không bị đưa ra toà xử nhưng bị giam kín mãi, sau ngày TT Ngô Đình Diệm bị bắn chết, tất nhiên Hà Minh Trí được ra tù, chỉ không biết đương sự lưu lạc về đâu trong cuộc biển dâu!

Tôi sẽ trở lại Thơ Lạnh Trong Tù.

*****

Bài Thơ Lạnh Trong Tù, với đoạn cuối như trên, được đưa lên Trang Web hoanghaithuy.com. Vài ngày sau một bạn đọc cho tôi biết “Tên Hà Minh Trí là Việt Cộng.” Người bạn gửi cho tôi một bài trích trong quyển hồi ký về cá nhân Việt Cộng Hà Minh Trí do Nhà Xuất Bản Công An Nhân Dân Việt Cộng ấn hành. Không phải Hà Minh Trí viết hồi ký này. Người viết ký tên là Nông Huyền Sơn, kể chuyện về VC Hà Minh Trí.

Một bạn đọc khác lên tiếng phản đối việc cho đăng những bài bọn VC viết láo khoét về VC, coi như đó là việc vô tình tuyên truyền cho VC. Tôi có ý nghĩ khác.

Tôi nghĩ: Đôi khi ta phải đọc một vài bài bọn VC viết khoe khoang thành tích của bọn VC. Đọc để xem chúng khoe khoang ngu láo, xem chúng viết về Quốc Gia Ta, và về những người Quốc Gia như thế nào, đọc để thấy sự ngu dzốt của chúng. Như trong bài viết về VC Hà Minh Trí dưới đây.

Mời quí vị đọc và thấy:

VC HÀ MINH TRÍ
Tác giả: NÔNG HUYỀN SƠN
Nhà xuất bản Công An Nhân dân.

Lời kể của VC Hà Minh Trí:

Sau khi kết thúc phần thẩm vấn tra cung, tôi bị giam giữ tại nhà giam ở Sở Thú một năm rưỡi. Thời gian này, bọn chúng không đếm xỉa gì đến tôi nữa. Tuy nhàn nhã với 2 bữa cơm hàng ngày nhưng buồn nẫu ruột vì không có ai trò chuyện, tôi giải khuây bằng cách hát. Tôi hát say sưa những ca khúc kháng chiến. Hát chán chê, tôi tập yoga.

Ha Minh TriMột buổi sáng Tháng 8/1958 chúng bịt kín mắt tôi rồi đưa ra xe chở đi. Qua những mẩu đối thoại của bọn áp giải, tôi biết chúng đưa tôi về Trại giam Tổng Nha Cảnh Sát Đô Thành và người áp giải tôi là đích thân Nguyễn Văn Là — Giám đốc Tổng nha Cảnh Sát-Công an.

Chúng đưa tôi vào một phòng giam. Sau này khi được mở khăn bịt mắt tôi mới biết đó là một căn nhà dài được chia làm 2 dãy phòng đối xứng nhau gồm 10 phòng bằng bê tông kiên cố.

Tôi nghe giọng Nguyễn Văn Là ong óng:

– Hỏi ảnh coi, lên đây ở có sướng hơn ở Sở Thú không?Tụi bây canh gác cho cẩn thận nhé. Ảnh là “khách” số một của tụi bây. Ảnh mà “thăng” thì từ tao cho đến tụi bây đi “Vùng Năm” cả nút. Đã thuộc “10 điều tiêu lệnh canh giữ phạm nhân đặc biệt Hà Minh Trí” chưa?

Tên lính canh dập gót giày rồi ê a đọc:

– Thưa Thiếu tướng, Điều một, canh gác nghiêm ngặt phạm nhân số 1; không để phạm nhân tự tử, vuợt ngục… Điều hai, ghi sổ cụ thể giờ giấc những người đưa cơm, dẫn phạm nhân đi vệ sinh… Điều ba, không trò chuyện với phạm nhân số một và không để phạm nhân số một liên lạc trò chuyện với bất cứ ai… Điều bốn, cấm không ai được tự ý gởi quà, thức ăn cho phạm nhân. Điều năm…

Nguyễn Văn Là hạ giọng nói thêm:

– Ảnh mà bị đầu độc bằng thức ăn là tiêu đời tụi bây. Cẩn thận tuyệt đối. Nghe chưa? Chú ý những tay cảnh sát là đệ tử của Tướng Xuân (tức Nguyễn Hữu Xuân). Thằng nào vô đây lộn xộn, tụi bây cứ “phơ” cho nó một băng.

Chúng bố trí 3 tên gác riêng cho tôi trong một ca trực. Chìa khoá phòng giam thì do chính tên Trưởng trại giữ. Đã vậy, chúng còn khoá cửa ngoài nhốt luôn 3 tên lính canh. Xem như 3 tên lính gác cùng bị giam chung với tôi. Mỗi lần tôi muốn đi vệ sinh thì một tên lính gác ấn nút chuông điện gắn trên cửa ngoài. Nghe tiếng chuông, đích thân tên quản đốc trại giam xuống mở cửa. Đến giờ cơm cũng vậy, đích thân tên quản đốc trại mang cơm cho tôi sau khi đã kiểm tra cẩn thận.

Đến năm 1960, trại giam Tổng nha xây thêm một trại B gồm 10 phòng. Tôi và một phạm chính trị “cứng đầu” được sang “nhà mới”. Tôi được “cấp” phòng giam số 10. Phòng này là phòng duy nhất có toa-lét riêng. Từ đó có thêm số 10 kèm theo tên của tôi: Mười Trí hoặc Mười Thương.

Cũng cần nói thêm rằng, trong trại giam của Tổng nha Cảnh sát, ngoài tù chính trị cộng sản còn có tù chính trị thuộc các phe đối lập với chính quyền Ngô đình Diệm.

Một ngày nọ, tôi thấy bọn cảnh sát chạy rần rật một cách khác thường. Mấy ngày sau, qua một “bản tin mật” của các đồng chí trong tù, tôi được biết, ngày 26/4/1960 một nhóm gồm 18 nhân vật có vai vế trong chinh quyền Diệm họp mật tại Caravell để đề ra một bản Tuyên ngôn phản đối chế độ độc tài của Diệm. 18 nhân vật ấy gồm: Lê Ngọc Chấn, Trần Văn Dân, Trần Văn Đỗ, Trần Văn Tuyên, Trần Văn Lý, Trần Văn Hương, Nguyễn Lưu Viên, Huỳnh Kim Hữu, Phan Huy Quát, Nguyễn Tăng Nguyên, Nguyễn Tiến Hỷ, Lê Quang Luật, Phạm Hữu Chương, Tạ Chương Phùng, Trần Lê Chất, Lương Trọng Tường và Linh mục Hồ Văn Vui.. Trong đó có 10 nhân vật đã từng kề vai sát cánh với Diệm khi Diệm chưa có quyền hành trong tay. Sau đó cả nhóm này lần lượt bị bắt, một số được đưa vào nhốt tại Tổng nha. Nhu đã mỉa mai gọi nhóm này là “các nhà chính trị gia salon”.

Trong số “chính trị gia salon” ấy, tôi nhận ra 2 cái tên. Đó là Trần Văn Lý và Linh mục Hồ Văn Vui. Đó là hai ân nhân thật sự của Diệm trong thời gian y còn là một kẻ thất cơ lỡ vận. Lúc mới được tổ chức giao nhiệm vụ nghiên cứu về Diệm để chuẩn bị kế hoạch ám sát y, tôi đã có dịp nghiên cứu về hai nhân vật này. Hai nhân vật này đã quay lưng với Diệm, có nghĩa là Diệm đã gần “tới số.”

Phan Khắc Sửu, Trần Văn Hương và một số “chính trị gia salon” khác cùng được vào tá túc chung mái nhà với tôi. Lúc này, bọn cai ngục đã “nới tay” với tôi. Chúng đã cho tôi được ra ngoài sân tắm nắng.

Ngày 11/11/1960, tôi lại nghe tin Đại tá Nguyễn Chánh Thi — Chỉ huy trưởng Lực lượng Lính Nhảy dù và Trung tá Vương Văn Đông , hai sỹ quan “ruột” của quân đội đã thực hiện cuộc đảo chánh Diệm. Trong số những quân nhân đảo chánh có Nguyễn Triệu Hồng, Phan Trọng Chinh, Phạm Văn Liễu, Nguyễn Huy Lợi. Ngoài ra còn có các tổ chức chính trị dân sự làm “mồi” hậu thuẫn như Liên Minh Dân Chủ, Mặt Trận Quốc Gia Đoàn Kết, Lực lượng Nghiệp đoàn (của ông Bùi Lượng), Lê Vinh (nhóm Duy Tân), Phan Bá Cầm, Nguyễn Bảo Toàn (nhóm Hoà Hảo), Vũ Hồng Khanh, Xuân Tùng (nhóm Việt Quốc)… “Mặt trận quốc dân đoàn kết” do Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và Phan Khắc Sửu (Cao Đài), Nguyễn Thành Vinh, Trương Bảo Sơn (nhóm Việt Quốc), bác sỹ Phan Quang Đán lãnh tụ nhóm Tự Do Dân Chủ. Cuộc đảo chánh thất bại thảm hại. Cả đám con rối chính trị, một số chạy ra nước ngoài tháo thân, một số bị gom vào nhà tù, một số bị cách chức đuổi về quê.

Nghe tin này, tôi cảm thấy vui sướng khó tả. Vậy là những lới khai của tôi có kết quả. Nội bộ của Diệm đã có biểu hiện lục đục, kình chống nhau rõ ràng.

Sau cuộc trả thù đẫm máu Tổng thống của mình, bọn đảo chánh bắt đầu tranh nhau địa vị, chức tước, quyền hành. Bọn chúng đang lo củng cố ngôi vị và sàng lọc nội bộ, lừa miếng nhau nên chưa có thời gian kiểm tra tù chinh trị. Nhờ vậy, nhiều đồng chí của ta được tổ chức đưa ra khỏi tù bằng cách nộp tiền hối lộ cho những tên trong Hội đồng Xét duyệt Phóng thích Tù Chính trị. Khi này, Nguyễn Chữ vẫn còn ở Côn Đảo. 4 ngôi sao cộng sản trong nhà tù Côn Sơn và các đồng chí Nguyễn Đức Thuận, Trần Quốc Hương… ra khỏi tù trong dịp này. Nhiều cán bộ của ta bị giam ở Tổng nha Cảnh sát cũng được gia đình (do Trung Ương tổ chức) nhanh tay lo tiền đưa ra ngoài hết. Kim Hưng cũng thoát ra trong dịp này. Khi Nguyễn Chữ được bọn phản chủ lôi từ trong tù ra và giao việc đã vội vàng đến các nhà tù kiểm tra “mấy ông cộng sản” thì mọi việc đã xong.

Giữa lúc Sài Gòn sôi động chính trị, bọn chúng đưa tôi từ Côn Đảo về đất liền, giam tại Tổng Nha Cảnh Sát. Tôi vẫn phải “ở tù” mặc dù báo chi lúc bấy giờ đã loan tin tôi được thả.

Một hôm, Nguyễn Chữ — Lúc này đã được phóng thích và được bọn đảo chánh trao cho chức vụ Uỷ Viên An Ninh Kiêm Chủ Tịch Hội đồng Cứu xét Phóng thích Chính trị phạm gọi tôi lên văn phòng. Với vẻ mặt tự đắc của một con cáo vừa thoát bẫy, Chữ bắt tay tôi:

– Ô! Khoẻ không đồng chí cộng sản núp bóng Cao Đài?

Tôi nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt hắn:

– Vẫn khoẻ, thưa ngài “tù Côn Đảo”.

Hắn dấu tức giận dưới nụ cười bí hiểm, mời tôi điếu thuốc:

– Nếu tôi thả anh ra, anh sẽ làm gì?

Tôi biết Chữ đang dùng nghiệp vụ để thăm dò thái độ chính trị của tôi. Tôi cười, hỏi lại:

– Không lẽ tôi làm Chủ tịch Hội đồng Phóng thích phạm nhân như anh? Tôi đâu có lèo lái chính trị giỏi như anh?

Chữ xám mặt chỉ một tích tắc rồi tươi nét mặt lại đúng kiểu cách một tên “sớm đầu tối đánh”:

– Hừm! Anh mà ra khỏi tù, chắc anh theo cô Kim Hưng?

Hắn biết tôi và Kim Hưng có tình cảm với nhau và hắn cũng biết Kim Hưng là cộng sản. Hắn mượn câu nói đó để khẳng định tôi là cộng sản chứ không phải Cao Đài.

Tôi trả lời:

– Mấy anh trả tự do cho tôi thì tôi cám ơn. Còn không được thả thì tôi xem như chế độ Ngô Đình Diệm còn nguyên.

Nghe tôi nói xong, Chữ đanh mặt lại:

– Thôi, anh về trại giam. Tôi sẽ nghiên cứu giúp anh tự do.

Thế là tôi tiếp tục ngồi tù.

Một ngày nọ, bọn chúng đưa một người tù được chuyển từ trại giam Mang Cá vào. Đó là đồng chí Mười Hương. Nhân lúc không ai để ý, tôi tiếp xúc với Mười Hương. Tôi tranh thủ báo cáo những diễn biến chính trị mà tôi nắm được cho đồng chi Mười Hương. Đồng chí Mười Hương đưa cho tôi một chiếc đồng hồ rồi hướng dẫn tôi:

– Khi ra tù, chú mày đem chiếc đồng hồ này đến địa chỉ X. ở Thị Nghè gặp anh Y, sẽ được bố trí công tác.

Đồng chí Mười Hương là đầu mối chỉ huy một mạng lưới tình báo của ta ở Sài Gòn.

Sau khi Diệm, Nhu bị thanh toán, một thời gian sau, Mỹ mới giật mình nhận ra trong đám tướng lãnh đảo chánh 1963 toàn là phe thân Pháp. Bọn chúng đã nhận ra bọn thân Pháp đã xài tiền Mỹ thực hiện cuộc đảo chánh cho Pháp. Thế là Mỹ lại xúi Nguyễn Khánh tổ chức một cuộc đảo chánh để sàng lọc nội bộ hòng gỡ lại “tiền”.

Nguyễn Khánh đã lọc những tay thân Pháp ra khỏi bộ máy tay sai của Mỹ tại miền Nam qua cuộc đảo chánh ngày 31/1/1964. Kim, Xuân, Đôn, Đính (những con cờ của Pháp) bị bắt giam.

Ngày 7/2 /1964, Dương Văn Minh được quan thầy Mỹ chọn làm quốc trưởng, Khánh làm thủ tướng. Thời gian này, sinh viên học sinh xuống đường biểu tình rần rộ.

Những ngày ở đây, tôi được chứng kiến nhiều em sinh viên bị chúng bắt về do biểu tình chống đối rất đông. Không đủ chỗ giam giữ nên chúng bắt các em ngồi ngoài sân để phân loại bằng “phích”. Phích là thẻ tù dùng để phân loại em nào đi Phú Lợi, em nào đi nhà tù khác. Do làm phích không xuể, chúng bắt tôi ra làm phụ .

Những ngày làm phích tôi mới biết mình có phích đi an trí xét lại 2 năm. An trí tức là vào trại cải huấn để điều tra thêm. An trí cũng có nghĩa là đi ăn đòn để tuyên thệ ly khai cộng sản. Có lẽ đây là ý đồ của Nguyễn Chữ. Nguyễn Chữ đã nghi ngờ tôi là cộng sãn chính hiệu.Về nguyên tắc của bọn chúng thì thời gian an trí chỉ có 2 năm chứ không hơn, nhưng sau 2 năm, chúng lại xét tiếp 2 năm nữa. Đối với tù chính trị “cứng đầu”, chúng cứ xét mãi miết hết 2 năm này lại đến 2 năm khác.

Cũng trong thời gian này, bà luật sư Ngô Bá Thành và nhà báo Nguyễn Lâm bị bắt trong phong trào trí thức biểu tình đòi quyền tự quyết đuổi Pháp Mỹ ra khỏi đất nước Việt Nam. Vừa gặp tôi, bà Thành lẫn Nguyễn Lâm đều ngạc nhiên cho biết:

– Ủa? Báo chí đăng tin Hà Minh Trí đã được thả rồi mà? Sao còn bị giam ở đây?

Những người này hướng dẫn tôi viết một lá thư gởi cho chính quyền nguỵ kể rõ: Tôi là người chống Diệm, nay Diệm không còn, tại sao không thả tôi?

Sau khi được thả, luật sư Nguyễn bá Thành và Nguyễn Lâm đã viết nhiều bài báo về chuyện tôi vẫn còn bị cầm tù để làm áp lực với chính quyền mới của Nguỵ. Đúng lúc đó lại xãy ra một cuộc đảo chánh và Phan Khắc Sửu làm Quốc trưởng.

Ngày 27/8/1964, một vở kịch “Tam đầu chế” do Mỹ soạn thảo gồm Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Khánh lãnh đạo Hội đồng Quốc gia. Ngày 8/9/1964 một Thượng Hội đồng Quốc gia được thành lập gồm 16 người. Trong đó có Phan Khắc Sửu. Ngày 27/9/1964, Phan Khắc Sửu được làm Chủ tịch Thượng Hội đồng Quốc gia. Ngày 24/10/64, Phan Khắc Sửu làm Quốc trưởng. Liên tục trong 2 năm, nhân dân miền nam chóng mặt với những vở kịch chính trị của chính quyền Nguỵ tại Sài Gòn. Bọn chúng nháo nhào lộn xộn, đảo chánh lật đổ nhau liên tục

Khi Sửu làm Quốc trưởng, Hiểu được làm Tổng Giám đốc Nha Cảnh sát. Lúc này những người Cao Đài có dịp được nâng đỡ.

Giám đốc Trung tâm Thẩm vấn (gọi là chủ sự) là Phan Trung Chánh thay tên Cung (cũ). Sau 1 tuần lễ nhậm chức chủ sự Phan Trung Chánh mời tôi lên văn phòng.

Chánh bảo tôi:

– Bây giờ cụ Sửu đã làm Quốc trưởng rồi. Phe Cao Đài tụi mình được dịp ngon lành. Tôi nghe nói, anh cũng là Cao Đài đã từng “ngồi đảo” chung với cụ Sửu. Bởi vậy Tổng Giám đốc Nha Cảnh sát ra khẩu lệnh cho tôi thả anh.

Dứt lời, Chánh gọi một nhân viên tên Hiệp:

– Này, toa làm hồ sơ thả anh Hà Minh Trí ra mau. Anh Trí là người của cụ Sửu đó. Liệu mà đối xử tử tế nghe.

Nghe Chánh nói, lòng tôi rất mừng. Cánh chim tự do sắp được tung bay. 8 năm tù ngục sắp lùi về phía sau cuộc đời. Tuy vậy, tôi vẫn đề phòng, hỏi thăm dò Chánh:

– Cụ Sửu là một chính khách lớn, làm sao có thời gian quan tâm đến tôi?

Chánh tròn mắt:

– Trời! Báo chí đăng bài kêu gọi thả anh ra mỗi ngày. Có báo còn “khều” cụ Sửu: Khi nào thả nhân vật Cao Đài ám sát Tổng Ngô?

Chánh tỏ ra xun xoe với tôi:

– Thế nào anh cũng được cụ Sửu trọng dụng. Dù gì thì anh cũng là đồng chí của cụ trên Côn Sơn. Hầy! Nếu có “vị trí” nhớ đến tôi nghen. Tôi là người thả anh mờ.

Chánh lu loa kể:

– Anh biết vì sao năm 1963, Diệm đã bị giết mà anh còn bị giam hoài không? Vì cái đám Cần Lao Nhân Vị của Ngô Đình Nhu còn núp trong bộ máy cảnh sát đã ém hồ sơ anh lại. Chúng không lén lút thủ tiêu anh là may lắm rồi. Bọn này vẫn còn nuôi mộng lập lại chế độ họ Ngô.

Chánh cho biết thêm, sau đảo chánh 1963, Mai Hữu Xuân đã ra lệnh đưa tôi về đất liền cho hắn gặp. May cho tôi, sau đó, Mai Hữu Xuân bị đồng bọn tẩy chay, nếu không, hắn sẽ gặp tôi để “đòi món nợ lời khai năm 1957”. Chánh làm sao hiểu được Xuân muốn gặp tôi để làm gì.

Chánh là một tên có học vị nhưng thiếu người đỡ đầu. Thuở ly loạn nhiều tên đi làm việc nhưng không có chính kiến, gió bề nào che bề ấy. Bọn này luôn mong có một chỗ dựa. Chánh cũng thuộc loại người này.

Tên thư ký hoàn tất thủ tục. Tôi bước ra cổng nhà tù, Chánh còn nói với theo: “Nhớ tôi nghen!”. Lúc ấy, nắng đã nghiêng về chiều. Tôi đứng thẳng người hít một hơi thật đầy phổi cái không khí tự do. Tôi tự nhủ: “Tổ quốc ơi! Đảng ơi! Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và đang sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới”.

Đó là ngày 10/03/1965.

Ngưng trích VC Hà Minh Trí.

Quí vị đã có những nhận xét, những ý kiến của quí vị, tôi chỉ cần viết thêm:

– Chính phủ Ngô Đình Diệm đã không giết những người muốn giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm như VC Hà Minh Trí, Phi công Phạm Phú Quốc. Chính phủ không đưa những người này ra toà, chỉ giam kín mãi, nhưng không giết họ, dù việc làm cho họ chết trong tù là quá dễ.

– Theo chính sách của Liên Xô áp dụng với những cán bộ đảng viên bị phe địch bắt, cầm tù mà không chết, những người không may còn sống và trở về ấy bị bọn CS coi là bọn phản bội, bọn đã khai báo để được sống, chúng đuổi họ ra khỏi Đảng, chúng bỏ rơi họ. Nhiều người miền Bắc XHCN biết chuyện tên gọi là Tình Báo VC Vũ Ngọc Nhạ sau 1975 bị bọn CS kết tội phản bội, bị bỏ rơi ở Hà Nội, ba lần tự tử mà không được chết.

Advertisements

One Response

  1. Chào Bác,

    Thưa bác hôm tôí thư 7 vưà rôì (04/10/2009) trên đài truỳên hình DN1 có chíêu phóng sư vê căp vơ chông Hà Mạnh Trí, đích thị là VC rôi,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: