• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Con Nợ, Chủ Nợ

Bush and Nancy
 
Trong một bài Viết ở Rừng Phong trước đây, tôi viết có nhiều chuyện về đất nước tôi mà tôi cần viết, phải viết nhưng tôi chưa viết được nên tôi buồn, tôi đành mời quí vị bạn đọc thưởng thức vài chuyện văn nghệ văn gừng vô thưởng, vô phạt.

Trước khi đọc tôi kể chuyện tại sao tôi không viết được, tôi không viết được về những chuyện gì, mời quí vị đọc bài:

Thân phận Con Nợ Việt Nam Cộng Sản trước Chủ Nợ Tầu Cộng
Người viết: Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên.

Cách đây trên 20 năm, trên thế giới có phong trào các nước đã kỹ nghệ hóa “Mua Nợ” của các nước nghèo chưa mở mang ở Phi Châu và Nam Mỹ. Khi những nước nghèo có những món nợ nước ngoài chồng chất, không thể trả được, chính phủ những nước ấy tìm cách bán những món nợ ấy. Phải chăng việc các nước giầu mua nợ (nhận trả nợ dùm) là một hành động bác ái, thương người ?

Về tiền bạc, rất hiếm người hoặc không có ai dễ dàng làm Mạnh Thường Quân mà không có hậu ý. Cái hậu ý ở đây là bắt con nợ phải nhường những nguồn lợi kinh tế lớn gấp mấy lần giá trị của món nợ mà họ mua, tức trả dùm. [1]

Tôi xin kể một chuyện cụ thể. Cách đây 20 năm, tôi làm Cố vấn Tài chánh cho Group BONGO tại Congo. Sang Brazaville, tôi chứng kiến một Hợp đồng Mua Nợ giữa Nhật và Congo. Chính phủ Congo không có tiền để trả nợ. Một Công ty lớn của Nhật mua lại món nợ ấy với điều kiện Chính phủ Congo nhường cho Công ty Nhật cả một vùng rừng phía Bắc nước Congo để Nhật khai thác gỗ quý. Đối với Chính phủ Congo thì đây là việc họ làm với Nhật mà dân chúng Congo không biết gì cả. Có thể Chính phủ còn nói với dân rằng đây là việc khai thác tài nguyên rừng mà người Nhật làm có ích lợi cho xứ sở.

* Trường hợp Việt Nam “con nợ” của Tầu Cộng

Tại Việt Nam, chúng ta cũng thường nghe trong dân gian có những chuyện người nghèo mắc nợ, không trả được, phải gả con gái cho chủ nợ để làm vợ bé, người hầu.

Cộng Sản Việt Nam trong những năm gần đây bị thiếu hụt Ngân sách trầm trọng. Cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế Thế giới làm cho sự đầu tư nước ngoài vào Việt Nam thụt xuống 82%, (Tài liệu: Bài viết của phóng viên Asia Sentinel Consulting). Xuất cảng hàng hóa của VN giảm 60%. Ngay cả giữa Trung Quốc và Việt Nam, cán cân thương mại cũng thua lỗ: Năm 2008, Việt Nam xuất cảng sang Trung Quốc số hàng trị giá USD.4 tỉ, trong khi đó VN nhập cảng từ Trung Quốc tới USD.15 tỉ.

Việt Nam muốn vay nợ từ những nước khác, nhưng trong hoàn cảnh Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế toàn cầu, các nước khác cũng gặp khó khăn về tài chính, làm sao cho vay được. Trong hoàn cảnh như vậy, VN Cộng Sản chỉ còn có cách đem thân làm đầy tớ cho Tầu Cộng, bán cả vợ con cho Tầu Cộng để được Tầu cho vay tiền.

* Tầu Cộng là “chủ nợ” của Việt Nam CS

Chủ nợ thường có những lo ngại về trường hợp con nợ qụyt nợ. Nhiều nước Tây phương rất ngại cho Việt Nam CS vay nợ, một phần vì cuộc Khủng hoảng hiện nay, nhưng một phần quan trọng nữa là họ rất sợ Cộng Sản Việt Nam qụyt nợ. Làm việc trong lãnh vực Tài chánh, chúng tôi thường nghe nhiều chuyên gia Ngân hàng nói rằng họ có thể cho các nước nghèo ở Phi châu vay, nhưng nói đến cho Việt Nam Cộng Sản vay, thì họ rất ngại. Lý do làm họ ngại là nếu Việt Nam CS qụyt nợ, thì họ khó kiện cáo và khó dùng luật quốc tế để bắt Việt Nam CS phải trả nợ.

Trong khi đó thì ngược lại, Tầu Cộng sẵn sàng cho Việt Nam CS vay nợ vì Tàu Cộng có những thuận lợi chắc chắn sau đây:

Tầu Cộng cho Việt Nam CS vay nợ không phải bằng tiền mặt, mà bằng hàng hóa và nhân công. Tầu Cộng đang cần xuất cảng hàng hóa, nhân công và thiết bị dư thừa.

Tầu Cộng bắt Việt Nam CS phải cho hưởng những “nhượng địa” để khai thác tài nguyên làm bảo chứng cho những món nợ mà họ cho vay.

Trong trường hợp Việt Nam CS lật lọng muốn qụyt nợ, Tầu Cộng có quân đội mạnh sẵn sàng bao vây biển Việt Nam và dễ dàng cho quân tràn sang chiếm đất. Tầu Cộng không cần phải kiện cáo hay dùng luật quốc tế với Việt Nam CS, Tầu Cộng sẽ dùng sức mạnh quân sự để giải quyết.

* Tương quan Chủ Nợ Tầu – Con Nợ Việt

Không phải chỉ có tương quan giữa hai nước từng theo chủ nghĩa cộng sản mà là cái tương quan tệ hại giữa Con Nợ Việt Nam mất hết độc lập và Chủ Nợ Tầu Cộng hống hách chủ trương xâm lăng Việt Nam. Tương quan này cắt nghĩa và trả lời:

– Tại sao Việt Nam dành cho Tầu quyền khai thác tài nguyên trong nước Việt?

– Tại sao bị Tầu Cộng lấy mất Biển Đông, chiếm các đảo Hoàng Sa, Trường Sa mà Việt Nam CS không dám kêu than??

– Tại sao VN dành hết những Dự án Kinh tế lớn cho Tầu?

– Tại sao Ngư dân Việt Nam bị Tầu bắt giam, cấm đánh cá mà VN không dám phản đối???

– Tại sao biết khai thác Bôxit Tây nguyên có hại mà vẫn cúi đầu để cho Tầu đào bới????

– Tại sao phải để cho nhân công Tầu tràn vào Việt Nam trong khi dân nghèo VN thất nghiệp?????

– Tại sao cấm giới trẻ VN không được bầy tỏ lòng yêu nước?????

– Tại sao phá và bắt những Blogers nói đụng đến Tầu Cộng?????

– Tại sao bắt những Trí thức Việt Nam như IDS phải câm miệng ?

Tất cả chỉ tại vì tính đê hèn, vô liêm sỉ, mất hết sĩ diện của “Con Nợ CSVN” trước “Chủ Nợ Tầu Cộng”, thứ “chủ nợ” ác độc luôn tìm mọi cách xâm lăng Việt Nam.

Ngưng trích.

Bài viết của Giáo sư Nguyễn Phúc Liên, cộng với những chuyện tôi nghe được về tương lai đen sì của đất nước tôi, làm tâm trí tôi rã rời, tôi hết còn tinh thần để viết. Đất nước tôi sẽ mất, sắp mất, mà tôi không làm gì được! Khóc than khi nước mất là trò vô duyên, vô ích. Vậy mà kể cả việc khóc than, tôi cũng không làm được cho ra hồn.

Tôi nghe nói bọn Tầu Cộng làm những con đập ngăn nước trên sông Hồng, sông Mekong — Lâu rồi, từ những năm 1970, tác giả Ngô Thế Vinh đã báo động về việc Tầu Cộng xây đập ngăn sông Mekong, tác phẩm “Cửu Long cạn dòng..” — Tầu Cộng dùng những đập ngăn nước ấy để khống chế những nước ở hạ nguồn sông, trong số những nước bị khống chế ấy có nuớc tôi, bị khống chế nặng nhất, nguy hiểm nhất là nước tôi. Nước tôi — chẳng may cho chúng tôi — là nước sông liền sông, núi liền núi với nước Tầu. Bọn Tầu Cộng bành trướng dùng những dòng sông lớn làm sức ép bắt nước tôi phải thần phục chúng, phải trở thành một tỉnh của nước chúng, như Tây Tạng.

Trông người lại xót đến ta.
Tây Tạng thế đó, ta ra thế nào!

Tôi lại nghe chuyện bọn Tầu Cộng — công khai — nói với người Mỹ:

– Mấy thằng Việt Nam đừng có dzở trò nho nhoe với chúng tôi. Chúng tôi nắm mạng sống của chúng nó trong tay, chúng tôi xiết lại là chúng nó chết khô, chúng tôi mở ra là chúng nó chết đuối.

Chúng nói với người Mỹ lời đe dọa trên để người Mỹ nói lại với những người Việt sống trên đất Mỹ.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

Viết cho người bạn đến cõi đời này 50 năm, 100 năm sau năm 2009:

Khi bạn đọc những dòng chữ này là năm 2050, hay năm 2100, quí bạn là nguời dòng dõi dân Việt Nam, nếu những dzòng chữ này còn sót lại trên cõi đời này và hiện ra dưới mắt quí bạn: xin biết cho nỗi đau của chúng tôi — chúng tôi đau lắm — chúng tôi biết đất nước Việt ta sắp mất, sắp bị nhập vào lãnh thổ Tầu mà chúng tôi không làm gì được.

Tôi cố viết thêm:

Thành phố Sài Gòn, Thủ Đô Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà của tôi, có cái số phận đáng buồn là hai lần phải mang những cái tên đường tên người lạ hoắc. Từ năm 1920 thành phố thành hình đường phố Sài Gòn mang những cái tên người xa lạ: Charner, Catinat, Taberd, Galliéni, Paul Bert, MacMahon, Général Lizé, Boudonnet, Lagrandière, Richaud, Audouit, Dixmude, Miss Cawell. Có thể nói tất cả dân Sài Gòn thời ấy không biết những người có tên trên những bảng tên đường trong thành phố của họ là ai, từng làm gì trên thành phố này.

Từ năm 1956 Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà thành hình, thành phố Sài Gòn là của dân Sài Gòn, đường phố mang tên những danh nhân của dân tộc. Thế rồi đến năm 1975 — cho đến nay, năm 2009 — đường phố Sài Gòn lại mang những tên người mà người Sài Gòn không biết là ai: Mạc Thị Bưởi, Nơ Trang Long, Phan Đăng Lưu, Hoàng Văn Thụ, Huỳnh Văn Bánh..vv..vv..

Tôi từng ca ngợi những người trong ủy ban đặt tên đường Sài Gòn năm 1956, các vị làm việc thật hay, chọn tên danh nhân thật đúng. Nay tôi théc méc chuyện tại sao các vị đã quên hai Danh Tướng Lý Thường Kiệt, Tôn Đản? Trong lịch sử chống Tầu của dân tộc ta chỉ có hai Tướng quân đời Lý đem quân đánh sang đất Tầu, đánh và thắng, còn toàn là những trận đánh lại quân phương Bắc sang chiếm đất, đánh chúng trong nước mình. Thắng cũng vinh quang nhưng làm sao bằng được việc quân ta đánh sang nước Tầu?

Tại sao lại lấy tên Hiền Vương thay cho tên đường Mayer — Hiền Vương chỉ là một ông Chúa Nguyễn trước Vua Gia Long — trong khi ấy thì lấy tên Danh Tướng Tôn Đản đặt tên cho một con phố bên Khánh Hội, và mãi đến những năm 1957, 1958 mới có con đường qua chợ Tân Bình để đặt tên Danh Tướng Lý Thường Kiệt?

Mời quí vị đọc Trang Sử Đánh Tầu Kiêu Hùng của Dân Tộc:

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Trích:

Năm Ất Mão — 1075 — Tể Tướng nhà Tống là Vương An Thạch, muốn lập công nên tâu với Vua Tống rằng nước Nam ta bị Chiêm Thành đánh phá liên miên nên suy yếu, nay quân Tống sang đánh có thể chiếm được. Vua Tống nghe theo, sai hai Tướng Thẩm Khởi, Lưu Di chuẩn bị quân mã ở Quế Châu để sang đánh nước Nam.

Vua Lý Nhân Tôn, bẩy tuổi lên làm vua, trị quốc 56 năm, biết được tin ấy, xử dụng chiến lược “tấn công để phòng vệ,” sai hai Tướng Lý Thường Kiệt, Tôn Đản đem 10 vạn binh vượt biên giới sang đánh Tống. Lý Thường Kiệt đánh hai châu Khâm châu, Liêm châu, Tôn Đản đánh Ung châu. Quan Đô Giám Quảng Tây nhà Tống là Trương Thủ Tiết đem quân đến cứu thành Ung châu, bị Lý Thường Kiệt chặn đánh, chém chết ở cửa ải Côn Lôn. Tướng Tống giữ thành Ung châu là Tô Giám quyết giữ thành, không chịu hàng. Quân ta tấn công thành đến 40 ngày liên tiếp. Tướng Tôn Đản cho quân xếp những bao đất làm đường lên mặt thành, phá được thành. Tô Giám cho gia thuộc 36 người chết trước, chôn xác trong hầm, rồi tự đốt mà chết. Người trong thành không một người nào chịu hàng. Tướng Tôn Đản cho lệnh giết hết. Số người Tống bị giết ở Ung châu đến hơn 5 vạn 8 nghìn người — 58.000 — cộng với số người chết ở hai châu Khâm, Liêm thì đến hơn 10 vạn — 100.000 — nhiều người bị quân Nam bắt sống đem về nước.

Ngưng trích Đại Việt Sử Ký.

Thi sĩ Tản Đà, khoảng năm 1930, viết tác phẩm “Quốc Sử Huấn Mông,” kể chuyện hai vị Tướng nhà Lý đem quân đánh sang đất Tầu, có lời bình luận, tỏ ý tiếc:

“Tại sao Vua Quan Nhà Lý ta không nhân chiến thắng ấy, chiếm luôn ba châu quận của Tầu, đặt quan lại trị dân, như người Mãn, người Mông làm khi họ vào chiếm nước Tầu?”

Hôm nay, một buổi sáng cuối năm 2009, sau Thi sĩ Tản Đà 80 năm, người viết buồn ở xứ người là tôi cũng có niềm tiếc ấy.

Tôi ì ạch viết bài này trong 10 giờ mà chưa xong.

Tôi lại cố viết thêm:

Michele ObamaTháng Mười 2009, màn ảnh TiVi Mỹ chiếu cảnh những chiếc vòng Hula Hoop trở lại với phụ nữ Mỹ. Hình ảnh Đệ Nhất Phu Nhân Mỹ Michele Obama đánh vòng Hula Hoop làm tôi nhớ chuyện xưa:

Năm 1960 vòng Hula Hoop đến Sài Gòn. Nhiều thiếu nữ Sài Gòn luyện eo thon, rõ hơn là làm cho vòng bụng nhỏ, bằng cách đánh vòng Hula Hoop. Năm ấy tôi là nhân viên tòa soạn Nhật Báo Saigonmới. Tấm ảnh chụp cảnh người nữ ca sĩ — tôi nhớ tên là Bích Trâm — đánh 3 vòng Hula cùng một lúc, đến toà báo. Tôi làm lời phụ đề dưới hình — tiếng Pháp là legende, tiếng Mỹ là caption — để đăng báo. Tôi viết:

“Nữ ca sĩ Bích Trâm chơi được 3 cái cùng một lúc.”

Tôi cố ý sài tiếng “chơi”, trò xỏ lá tôi làm bị boomerang liền một khi. Ngay hôm sau trên một tờ nhật báo khác, nhật báo Sàigtonmới bị đồng nghiệp móc:

“Báo Sàigònmới loan tin Nữ Ca sĩ Bích Trâm chơi được ba cái cùng một lúc, vậy bà Bút Trà chơi được mấy cái?”

Nhật báo Sàigonmới từ năm 1958 đến ngày bị bức tử đầu năm 1964 vì can tội báo bán chạy nên bị nhiều báo bạn ghét. Sau khi Sàigònmới đăng phóng sự “Khỉ lấy Người có Con” — phóng sự biạ, chuyện xẩy ra ở Cà mâu — các nhật báo Sài Gòn xúm lại chửi báo Sàigonmới tàn tệ — chửi cho báo Sàigònmới bị đóng cửa hay sập tiệm vì mất độc giả — một hôm ông Ký Giả Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, nhật báo Tự Do, nói với Thi sĩ Vũ Hoàng Chương:

– Chúng tôi xúm lại đánh tới tấp mà chẳng ăn thua gì cả, báo của bà Bút Trà cứ trơ trơ ra thôi. Việc chúng tôi làm như trò châu chấu đá voi.

Một lúc sau Thi sĩ Vũ Hoàng Chương làm ngay hai câu vịnh cảnh làng báo Sài Gòn đánh báo Sàigònmới, theo ý “Châu chấu đá voi”:

Hai chân tanh tách làm luôn mãi!
Một đống lù lù cứ thế thôi!!!

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, Nhà Văn Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, ông bà Bút Trà… đã ra người thiên cổ từ lâu. Hôm nay, buổi sáng Tháng Mười năm 2009, ở xứ người, có lẽ cả tòa soạn Nhật báo Sàigònmới năm 1960 chỉ còn tôi sống sót ở xứ người.

Năm 1960, khi Hula Hoop tới Sài Gòn, toà soạn Nhật báo Saigonmới có anh ký giả Thiếu Lăng Quân. Bút hiệu. Những ông bạn đồng nghiệp của anh gọi anh là Ký giả Thiếu Lưng Quần.

Thiếu Lăng Quân thành Thiếu Lưng Quần. Thật tuyệt!

Cùng thời tòa soạn Saigonmới có Ký giả Hoa Đường. Anh thuộc loại ký giả kỳ cựu cùng thời làm báo những năm 1930-1940 với các ông Bút Trà, Hồng Tiêu. Tên Hoa Đường của anh bị đổi là Hoang Đường, dù anh rất đường hoàng, không có tí ti nào là hoang đường.

Toà soạn Saigonmới có phóng viên nhiếp ảnh riêng, anh Nicholas Đại. Tên anh chuyển thành Ních Đaị.

Toà soạn Nhật báo Tiếng Dội những năm 1950-1955 có anh ký giả Việt Tha. Các ông bạn anh gọi anh là Ký giả Chuột Tha,

Những năm 1960, thời cực thịnh của Nhật Báo Saigonmới, Ký giả Huyền Vũ và Ký giả Dũng Minh là ký giả thể thao của báo. Thời ấy anh Huyền Vũ là Đại Úy Bộ Quốc Phòng, mỗi tuần anh ghé tòa soạn một hai lần để viết bài. Tôi thường chọc quê anh khi anh đang ngồi viết:

– Tư Lê giao banh cho Cù Sinh. Cù Sinh đưa lên, đưa lên, lách banh qua Cù Sỉn, Cù Sỉn đá dzô..! Banh.. đi.. ra.. ngoài!

Anh Huyền Vũ đi khỏi nước trước Ngày 30 Tháng Tư 1975. Anh sống ở Virginia Beach, một thành phố ở Virginia. Năm 2000 Ký giả Phạm Trần tổ chức một cuộc anh em gặp mặt anh Huyền Vũ. Tôi đến gặp lại anh. Nhiều người được mời kể lại những kỷ niệm xưa với anh Huyền Vũ. Nghĩ mình là người cùng làm việc trong tòa báo Saigònmới Xưa với anh Huyền Vũ, tôi tưởng tôi sẽ được mời lên micro kể chuyện thân tình với anh Huyền Vũ. Nhưng không ai mời tôi cả. Tôi đến bên anh Huyền Vũ, nói với anh:

– Tôi là Hoàng Hải Thủy. Anh nhớ tôi không?

Anh nói:

– Làm sao quên được!

Ký giả Thể Thao Huyền Vũ qua đời khoảng năm 2005.

Làng báo Sài Gòn còn một ký giả thể thao nổi tiếng là Ký giả Nguyễn Ang Ca. Tôi không nhớ năm nào, 1966 hay 1968, Thế Vận Hội tổ chức ở Mexico. Ký giả Ang Ca, năm ấy là chủ nhiệm nhật báo Tin Mới, đến Mexico dự và tường thuật Thế Vận. Những bài tường thuật Thế Vận của Ký Giả Ang Ca, Việt Nam, đoạt Giải Nhất trong cuộc Thi Tường Thuật của Ký Giả Quốc Tế về Thế Vận Hội.

Ký giả Ang Ca đi khỏi Sài Gòn trước ngày 30 Tháng Tư 1975, anh định cư ở Bỉ và qua đời ở nước Bỉ khoảng năm 1994.

 ——————–
[1] “Cái hậu ý ở đây.. không phải là “ hậu ý”, ý tốt mà là “ẩn ý” cái ý nấp trong việc làm.”

Advertisements

5 Responses

  1. Nguyen Phuc Lien (qua doan trich tren} da co cong lam giam bot toi trang cho bon Viet cong rat nhieu .Ong da”lap lo danh lan con den” :benh vuc bon Viet cong “nhuong dat nhuong bien” chi vi tra no . That su Viet cong la bon VIET GIAN – BUON DAN BAN NUOC – GOM TIEN VAO TUI RIENG CUA BON CHUNG .

  2. các vua Hùng có công dựng nước cho booc cháu ta đem bán, nhìn dám lãnh tụ mặt mâm nhất là đoan phim nguyễn minh triết ổ cuba mà thuong cho dân tộc tôi, có nhièu tên côn dồ làm đủ mọi thứ xấu mà vẫn đàng hoàng nơi khu xóm của mình con biết mắc cở còn mấy tên côn đồ vô liêm sỉ lảm tan hoang đất nước tôi thật là đau lòng

  3. Kính thưa Hoàng Lão Công Tử,

    Tôi vẫn luôn cầu xin Thượng Đế ban cho Hoàng Lão Công Tử thật nhiều công lực để tiếp tục viết.
    Đọc bài này làm cho tôi buồn quá xá đi,buồn vì rồi đây trên quê hương của Hoàng Lão Công Tử – của tôi – của tất cả người Việt Nam sẽ lại được đặt tên mới một lần nữa nhưng lần này thì có lẽ sẽ vĩnh viễn thôi.
    Tôi lại vừa nhớ về những ngày vui,đẹp và thân thương trước kia của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.

  4. “Hồ chí Minh là một tên đại bịp, đảng CSVN là một bọn bán nước. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi”!!!

  5. Lời bàn của bạn Lan Hoa rất xác đáng. Nợ nần anh hai trung cộng của bọn việt cộng đã có dân đen còng lưng đi cầy từ thế hệ này sang thế hệ khác trả nợ cho chúng. Ở VN bây giờ là cả một tập đoàn cấu kết với nhau bòn xén, vơ vét tận cùng nhân lực và tài nguyên quốc gia để bỏ vào cái túi tham không đáy của chúng.

    Có lẽ việc danh tướng Lý Thường Kiệt phạt Tống là một chuyện thống khoái nhất trong lịch sử Việt Nam!! Thành quả tấn công đánh chiếm hai châu lớn thuộc tỉnh Quảng Tây của Trung hoa ngày nay làm rung động kinh đô nhà Tống có kém gì Thành Cát Tư Hãn của Mông Cổ khi đánh chiếm Trung hoa? Nhớ lại hồi nhỏ học thuộc hai câu thơ diễn tả sự kiện này cũng đã thấy nức lòng

    Nực cười châu chấu đá xe
    Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe hư

    Cũng như Công Tử, tôi thực lấy làm tiếc, lẽ ra đường Lý Thường Kiệt phải nằm một vị trí xứng đáng hơn ở quận nhất Saigon, tương tự như đường Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Trần Hưng Đạo chẳng hạn.

    Xin được chép lại bài thơ Nam Quốc Sơn Hà của danh tướng Lý Thường Kiệt để tưởng niệm vị anh hùng dân tộc này

    Nam quốc sơn hà Nam đế cư
    Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
    Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
    Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư

    Tôi thích bài dịch Sông Núi Nước Nam dưới đây nhất vì sát nghĩa và nôm na rất Việt Nam

    Sông núi nước Nam vua Nam ở
    Rành rành định phận tại sách trời
    Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
    Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời

    Dân tộc Việt Nam là một dân tộc bất khuất qua bao nhiêu triều đại, không dễ gì bị khuất phục trước bất cứ một thế lực ngoại bang nào, nếu có cũng chỉ là giai đoạn. Lịch sử đã chứng minh điều đó! 50 năm hay 100 năm nữa, người Việt đọc lại sử Việt sẽ đồng dạng hồ chí minh với lê chiêu thống (cõng rắn tàu rắn nga về cắn gà nhà VN), tập đoàn nguyễn tấn dũng nông đức mạnh nguyễn minh triết với mạc đăng dung (vị vua tiếm ngôi nhà hậu Lê đã cắt đất dâng nhà Minh) và đám vua quan hèn yếu thời Lê mạt. Nhưng chắc chắn một điều, trong số con cháu của Lê Thị Công Nhân, Trần Anh Kim … cũng sẽ có người làm nên chuyện lớn đạp đổ chế độ cộng sản phi nhân, nhũng loạn và hèn kém hiện nay.

    Còn nữa, 50 năm hay 100 năm sau, biết đâu danh sĩ Hoàng Hải Thuỷ cũng sẽ được người Việt đọc sử Việt ưu ái nhắc nhớ như khi nhắc đến tên tuổi của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, Tố Như Nguyễn Du …, quý vị nhỉ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: