• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

HỎA LÒ

Từ năm 1980 một số người viết của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, quốc gia bị diệt năm 1975, thoát ra được nước ngoài — Hoa Kỳ, Pháp, Úc, Anh, Đức — đã viết và ấn hành nhiều tác phẩm Hồi Ký tố cáo chính sách đàn áp, bỏ tù nhân dân tàn bạo của những người cộng sản Việt Nam; những hồi ký tù đày viết bằng máu và nước mắt từng làm xúc động người đọc, liên tiếp ra đời trong mười năm — 1980-1990 — Nhà Tù, Trại Tập Trung của Duyên Anh, Đại Học Máu của Hà Thúc Sinh, Đáy Địa Ngục của Tạ Tỵ.. Thật nhiều, tôi không được đọc hết, không thể kể hết. Những hồi ký tù đày của những người viết Quốc Gia VNCH chỉ viết về những người tù VNCH.

Hoa LoNgày tháng trôi đi, cuộc sống tiếp tục… Từ năm 1990 những người viết miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa thế chân những người viết VNCH viết chuyện ngục tù cộng sản, tố cáo tội ác cộng sản, đây là những tội ác cộng sản làm với những người dân miền Bắc XHCN: 1992 Bùi Tín, sau khi ra khỏi mước, viết Hoa Xuyên Tuyết, Mặt Thật, 1998 Vũ Thư Hiên xuất hiện ở hải ngoại với Đêm Giữa Ban Ngày, 2000 Bùi Ngọc Tấn từ Hà Nội gửi ra hải ngoại Chuyện Tình năm 2000; năm 2001 Nguyễn Chí Thiện cho ấn hành tập truyện Hỏa Lò.

Năm 1979 Nguyễn Chí Thiện, sau nhiều năm tù đầy ở miền Bắc XHCN, đã làm một hành động trước anh không một văn nghệ sĩ nào sống trong chế độ cộng sản — không phải chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới — dám làm hay nghĩ đến chuyện làm: chạy vào Tòa Đại Sứ Anh Quốc trao tập thơ, nhờ họ đưa ra nước ngoài. Đó là tập thơ Tù Cộng Sản giá trị nhất, tập thơ được ấn hành ở Hoa Kỳ có hai tên “Bản Chúc Thư của Một Người Việt Nam” và “Tiếng Vọng từ đáy vực.” Theo tôi, đây là những “tiếng kêu từ đáy vực,” không phải “tiếng vọng.”

Những năm 1976, 1977, ở Sài Gòn Cờ Máu, có lần tôi đọc một bài viết sau 1975 của Nguyễn Tuân. Bài viết nói đến cái đèn dầu của nông dân Nam Bộ, bầu đựng dầu có hình thù giống cái trứng vịt nên nhân dân gọi là “đèn hột vịt”, Nguyễn Tuân tấm tắc:

Sao nhân dân ta giỏi đặt tên đồ vật đến như thế.. vv

Nguyễn Tuân cũng như đa số những người viết miền Bắc XHCN thường ca tụng nhân dân, nông dân hết lời, họ luôn luôn nhận vơ — danh từ của họ là “vơ vào” — nhân dân là của họ, của Đảng, nhân dân đứng về phe họ. Tôi nghĩ:

Dân thành thị đặt tên đồ vật còn hay hơn: đồng hồ quả quít, mũ nồi, mũ chào mào, mũ lưỡi trai, áo đuôi tôm, nhà Hỏa Lò.. vv..”

Chi HoaNhững năm mới mười tuổi đời — 1940 – tôi đã nghe mấy tiếng “Nhà Hỏa Lò”, tôi đã biết “Nhà Hoả Lò” là “Nhà Tù”, rất ít người nói Nhà Tù, Nhà Pha Hà Nội, người ta chỉ nói Nhà Hỏa Lò. Và nói Nhà Hỏa Lò là ai cũng biết đó là nhà tù ở Hà Nội, dường như nơi chính quyền Thực Dân Pháp xây lên Nhà Tù Hỏa Lò trước đó là phố bán hỏa lò — bếp nấu ăn bằng đất — nên nhân dân gọi Nhà Tù đó là Nhà Hỏa Lò” Nhà Tù ở phố Hỏa Lò. Tôi, kẻ viết bài này thấy những góc tường của nhà tù có những vọng gác nhô lên, trông như cái hỏa lò, nên nhân dân gọi là Nhà Hỏa Lò, tất cả mọi người đều nhận cái tên đặt ấy. Nhưng có thuyết nói trướ đó khu ấy có những nhà bán hỏa lò — bếp bằng đất nung — nên có tên là phố Hỏa Lò. Về sau nhà tù được xây lên ở đó, tên Pháp là Maison Centrale — nhân dân gọi là Nhà Tù Hỏa Lò.

Nguyễn Chí Thiện đã sống trong Nhà Tù Hỏa Lò sáu năm trong lần bị bắt thứ hai của anh, ngay sau khi anh từ Tòa Đại Sứ Anh Quốc ở Hà Nội trở ra, sự việc xẩy ra năm 1979. Ba chìm, bẩy nổi, chín lênh đênh, mười mấy năm sau ngày sống sót ra khỏi Hỏa Lò, ở hải ngoại Nguyễn Chí Thiện nhớ lại và viết về cuộc sống cùng tâm trạng của một số tù nhân Hỏa Lò.

Tôi không viết bài này như một bài phê bình hay giới thiệu sách, vì Nguyễn Chí Thiện sống sáu năm trong Nhà Tù Hỏa Lò, tôi sống năm năm trong Nhà Tù Chí Hòa, nhân đọc Hỏa Lò của Nguyễn Chí Thiện, tôi so sánh Hỏa Lò Hà Nội với Chí Hòa Sài Gòn — so sánh từ hình thể đến những luật lệ áp dụng cho tù nhân trong hai nhà tù nổi tiếng nhất của đất nước, đối chiếu đời sống của tù nhân trong hai nhà tù.

Những chuyện rất thường trong nhà tù, quá thường với những người không bị tù, những người chưa từng sống ngày nào trong ngục tù cộng sản, nhưng lại rất quan trọng với người tù Việt Nam trong những nhà tù cộng sản, chẳng hạn như tù nhân Hỏa Lò bị cấm không được hút thuốc lào, thuốc lá, bị bắt có thuốc lào, thuốc lá là bị phạt nằm xà-lim, cùm chân, tù nhân Chí Hòa hút thuốc tự do, đồ căng-tin do cán bộ cai tù Chí Hòa bán cho tù để kiếm lời có thuốc lào, thuốc rê. Đây là một đoạn tả về chuyện thuốc lào ở Hỏa Lò:

Hỏa Lò, trg 49 — Trích:

Lão già đứng nhìn, lắc đầu. Tên quản giáo vẫn ngồi uống trà, phì phèo điếu thuốc trên miệng, chưa buồn ngó tới lão. Lão vứt cái bị cói xuống thềm, uể oải ngồi xuống. Mấy tên tự giác đứng canh bọn tù ngồi ăn, đợi lệnh. Lão già chẳng bao giờ để ý tới bọn quản giáo. Nhiều năm ở tù rồi, lão thấy bọn chúng: dù trẻ, dù trung niên, dù già, dù gầy, dù béo, dù cao, dù thấp, dù da trắng, da ngăm ngăm, dù mắt lồi, mắt sâu, mắt sếch, mắt lươn, mắt lé… đa số đều có một điểm chung là nhìn người tù lừ lừ, khinh miệt, thù hận, mê muội..

— Thằng nào vừa gặp gia đình?

Tiếng tên quản giáo, hỗng hách, đầy quyền uy.

— Thưa ông, cháu.

Một tên tù đương ăn vội vã đứng lên, lụng bụng đáp lại. Tên quản giáo hất hàm cho mấy tên tù tự giác:

— Khám.

Hai tên tự giác xăm xăm tới.

— Cởi áo ra!

Hai bàn tay gã tù lở loét, bê bết xôi, nhầy nhụa mỡ thịt, loay hoay cởi khuy. Một tên tự giác sờ nắn, rũ rũ cái áo. tên tự giác khác bắt tên tù dơ hai tay lên cao, quay trước, quay sau.

— Cởi quần ra!

Gã tù trút bỏ chiếc quân ni-lông ra. Lại sờ nắn, rũ rũ.

— Báo cáo ông, không có gì.

Tên quản giáo nhăn mặt, nhíu mũi khi nhìn thân hình ghẻ lở, loang lổ máu. Thấy dáng điệu gã tù có vẻ hồi hộp, hắn quát:

— Cởi quần đùi ra!

Gã tù lom khom cởi nốt cái quần đùi, mặt tái nhợt, hai tay úp che hạ bộ.

— Bắt nó chổng mông lên! Nhìn lỗ đít nó xem có cái gì không?

Hai tên tự giác ấn gã tù chổng mông. Rồi một tên ngồi xuống, lấy hai tay vạch hậu môn, nhìn vào. Phát hiện thấy có vật gì trong đó, hắn quát:

— Rặn mạnh ra!

Loay hoay một lúc, hắn lôi ra một cục ni-lông tròn, dài.

— Báo cáo ông.. thuốc lào.

Tên quản giáo đắc ý:

— Mày qua mắt ông nội mày thế nào được! Con muỗi bay qua, ông cũng phân biệt được con nào là con đực, con nào là con cái. Nhìn cái điệu của mày, ông đã biết thế nào cũng có vấn đề. Mày ở ngoài là nhà báo, mày không đọc được nội quy sao?

— Thưa ông, giải quyết thằng này thế nào?

Một tên tự giác khúm núm hỏi.

— Tịch thu toàn bộ quà. Bắt nó nuốt chỗ thuốc lào ấy! Mày nhét vào lỗ đít, tưởng qua mắt nổi ông. Bây giờ ông nhét vào lỗ mồm mày.

Chuyện kể tự nó nói lên những gì nó cần nói, nó mang trong nó, tôi sẽ không phụ đề Việt ngữ gì nhiều về những chuyện Hỏa Lò của Nguyễn Chí Thiện. Như chuyện trên đây, không cần tôi viết thêm: độc ác, thằng cai tù cộng sản không còn là người — đọc chuyện bạn cũng thấy tính cách ác độc khủng khiếp, ác độc đến không thể ngờ được, của bọn Cai Tù CS đối với đồng bào của chúng — đồng bào ruột thịt..! — nếu bạn may mắn chưa từng nếm mùi tù đầy cộng sản, tôi nghĩ đọc những hồi ký tù đày do chúng tôi viết bạn sẽ thông cảm và bạn sẽ biết vì sao những cựu tù nhân chính trị nạn nhân cộng sản chúng tôi không sao có thể nguôi được lòng căm thù chế độ cộng sản ở quê nhà, chúng tôi không sao có thể thỏa hiệp, dù là giai đoạn, với những người cộng sản.. Chúng tôi đã bị hành hạ tàn nhẫn, chúng tôi thoát chết nhưng anh em chúng tôi đã chết, thê thảm, oan ức, vô ích, chúng đã tàn ác giết anh em chúng tôi, chúng tôi đau, chúng tôi thù hận chúng. Chúng tôi không thể trả thù được chúng, chúng tôi không thể bắt chúng đền tội, trả nợ máu, chúng tôi chỉ có thể kể tội chúng. Không kể tội chúng với đồng bào là chúng tôi có tội.

Năm 1981, ba người chúng tôi cùng ở tù về gặp nhau: Dương Hùng Cường, Vương Quốc Cường và tôi. Cường Vương là thẩm phán, đi tù ở ngoài Bắc, Cường Dương và tôi tù ở trong Nam, tôi nghe Cường Vương kể:

— Bọn tù ngoài ấy phải gọi bọn cai tù là ông, bà, xưng con. Tôi thấy cảnh mấy con mụ cai tù nó trói các em tù vào cột, nó đánh bằng roi mây, các em lậy van thảm thiết: “Con lậy bà.. Con chừa rồi.. Bà tha cho con..”

Hai bạn tôi, Dương Hùng Cường, Vương Quốc Cường, đều đã qua đời, Dương Hùng Cường, sĩ quan, đi tù “ngụy quân”, trở về Sài Gòn năm 1980, bị bắt lần thứ hai năm 1984, chết thảm trong xà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu, Vương Quốc Cường, chánh án Quảng Ngãi, đi tù “ngụy quyền”, trở về Sài Gòn năm 1980, mất tích trong một chuyến đi vượt biên; anh là người đi không đến đích, một ra đi là không trở về, tôi chắc anh đã chết trên biển. Có thể anh bị chết vì chính bọn công an CS nhận đưa anh đi, lấy vàng của anh và giết anh, vùi xác anh đâu đó.

Tù chính trị VNCH chúng tôi chỉ phải gọi cai tù là “cán bộ”, xưng tôi. Lên Trại Tù Khổ Sai Z 30 A tôi nghe tiếng: “Thưa ban..” lạ tai, “ban” đây là “ban lãnh đạo”, nếu nói cả câu là “Thưa cán bộ ban lãnh đạo..”, vắn tắt là: “Thưa ban..”, tiếng “ban” dùng để gọi mấy anh Trại Phó, Trại Trưởng, để phân biệt mấy anh với bọn cai tù tầm thường. Tiếng “..Thưa ban..” từ những ngục tù miền Bắc đi vào những ngục tù VNCH.

Năm 1973 khi dịch The First Circle của Alexandre Solzhenytsin — Tầng Đầu Địa Ngục — tôi đã thấy Solzhenytsin viết: “Tù cộng sản ghê sợ nhất là cái đói..” Tác giả kể có lần bọn tù khổ sai ở Sibéria đào được xác một con khủng long chết đã 5.000 năm nhưng nằm sâu trong tuyết nên thịt vẫn còn tươi. Chỉ một thoáng sau đám tù đói đã ăn hết thịt con khủng long, khoa học mất một dịp hiếm có để tìm hiểu về đời sống trên trái đất thời tiền sử.

Đó là chuyện CS Nga bỏ đói tù nhân Nga ở tận cuối trời xa, đây là chuyện CSVN bỏ đói tù nhân ở trong cái gọi là bệnh xá Nhà Hỏa Lò, thủ đô nước Việt Nam Cộng Sản:

Hỏa Lò. Trang 42. Trích:

— Cháu tới giường thằng đau tim. Định khuyên nó viết thư về nhờ bố mẹ bán cái xe đạp của nó đi, tiếp tế cho nó. Nó có cái đồng hồ, cái bút máy, lúc nhập trại phải gửi quản giáo. Coi như mất. Có ai lúc vội vã đi trại, đòi lại được những vật gửi. Nó nằm chùm chăn kín đầu. Cháu mở chăn ra. Nó đã chết. Mắt trợn trừng, trắng dã. Mồm méo sệch. Cháu toan gọi báo cáo cán bộ có người chết. Thằng bạn ho lao nhổm dậy, ngăn lại, thì thầm:

— Báo bây giờ, nhà bếp cắt cơm nó. Để chia cơm xong, hãy báo.

Cháu tán thành ý kiến của nó. Bọn kiết lỵ, tháo tỏng vẫn ngồi chùm chăn, ôm nhau, chưa biết gì. Như vậy, ba thằng ho lao chúng cháu sẽ được ăn bốn suất cơm…

… Ba thằng ho lao chúng cháu ngồi quây lấy xác chết. Bốn suất cơm để trước mặt. Cháu vốn tin con người có linh hồn, nên lâm râm khấn mời tên chết về dùng cơm, và tha tội cho chúng cháu. Suất cơm gian lận được chia đều. Ấm bụng hơn một chút. Ông chú chưa bị đói triền miên bao giờ, nên không thể hiểu nổi tầm quan trọng của thìa cơm trong cảnh tù tội. Phạng nhau vỡ sọ cũng vì nó. Đến trưa, cháu muốn gọi báo gã đau tim chết. Thằng bạn ho lao tham lam, muốn tối mới báo. Làm thêm một suất cơm chiều nữa. Cháu cương quyết không nghe. Cháu sợ nhỡ bị phát hiện, quản giáo mang cùm vào, cùm chân lại. Ở bệnh xá, mọi vi phạm nội quy, như hút thuốc lào chẳng hạn, đều bị cùm hàng tuần, kể cả đang ốm nặng. Có thằng đã chết trong cùm.

Nhà Tù Chí Hòa không cấm tù nhân hút thuốc nhưng chỉ cho hút trong giờ làm việc, tức từ 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa, từ 2 giờ trưa đến 5 giờ chiều. Vào giờ này có tù ra làm lao động cho lửa cho tù trong phòng giam hút thuốc. Sự cho phép và cấm đoán ấy hết sức vô lý, ngớ ngẩn và độc ác với những người nghiện thuốc. Trên luật thì như thế nhưng thực tế Người Tù trong các phòng tù Chí Hòa vẫn tự chế lấy lửa hút thuốc. Cai Tù Chí Hòa cấm tù nhân giữ riêm, chế lửa, viện cớ ở những phòng tù hình sự thường xẩy ra chuyện những chú tù lép vế bị bọn đại bàng — ở Hỏa Lò là bọn đầu gấu — áp chế, bóc lột, đánh đập, lén bỏ những miếng ni-lông vào lon sữa bò, dùng ni-lông cuốn lại châm lửa đốt, nấu cho ni-lông trong lon chẩy ra thành nươc — gọi là “hỏa tốc” — cầm cả lon “hỏa tốc” hắt vào mặt đại bàng. Nhiều vụ trả thù như thế đã xẩy ra, thường là bọn đại bàng đang nằm phây phây ngủ, không đề phòng, bị tạt “hỏa tốc” vào mặt, la rú khủng khiếp. Cả Chí Hòa nghe tiếng la rú rợn người. Mặt người bị tạt “hỏa tốc” bị phỏng như mặt quỉ, đỏ loét, bị chất nylon lỏng, nóng, đốt cháy mũi, trơ xương má, mù mắt.. vv. Vì cái nạn tạt hỏa tốc Cai Tù Chí Hòa ra luật cấm tù nhân không được giữ riêm, tự chế lửa, ai tự chế lửa hay giữ riêm, giữ lon sữa bò, bị bắt, bị nằêm xà-lim, cùm chân bẩy ngày. Tù chính trị Chí Hòa ở riêng một khu, không bao giờ giết nhau, chỉ dùng hỏa tốc để nấu chút nước sôi pha trà, ăn mì, cũng bị cấm không được giữ riêm, tự chế lửa.

Tù Chí Hòa, tù Hỏa Lò cùng có cách tự chế lửa như nhau mà không cần riêm, không cần bật lửa. Năm 1985 tôi vào Nhà Tù Chí Hòa, thấy anh em dùng cái “chẹc” chế lửa, tôi thán phục quá xá. Ai là người nghĩ ra cách chế lửa tài tình như thế? Người dùng thấy đơn giản thôi, nhưng phải có người nghĩ ra. Tôi chắc người nghĩ ra cái “chẹc” để chế lửa trong nhà tù phải nhớ chuyện ông cha ta ngày xưa dùng hai cục đá đập mạnh vào nhau mà cũng chế được ra lửa. Ở ngoài, thông thường khi bật lửa hết xăng, người ta chịu không sao có lửa. Trong tù, tù nhân lấy cái cán bàn chải đánh răng cắt ngang, dùi một lỗ, nhét viên đá lửa vào đó, để sẵn miếng giấy kẹp dúm bông gòn ở đầu, dùng mảnh thủy tinh, xiết lên cái chẹc, lưỡi thủy tinh sắc xiết trên cục đá lửa, làm bắn ra đốm lửa, đốm lửa bắn vaò dúm bông gòn, dúm bông gòn bùng cháy, lửa bắt vào miếng giấy kẹp bông. Và thế là phòng tù có lửa hút thuốc lào. Hút thuốc lá dễ có lửa hơn, vì có thể truyền lửa từ điếu thuốc đang hút cho nhau, hút thuốc lào phải có lửa cháy. Không dùng chẹc người tù hút thuốc lào cũng dễ có lửa bằng cách vò nát tờ giấy, vo tròn, châm lửa thuốc lá, thổi vào chỗ bị cháy cho lửa bùng lên. Người tù khó dấu riêm, bật lửa nhưng dễ dấu những viên đá lửa. Khi bị xét phòng chỉ cần vứt cái “chẹc”, mảnh thủy tinh đi là xong, thiệt hại không bao nhiêu. Xét phòng xong chỉ năm phút sau là có cái chẹc khác. Chỉ cần 10 viên đá lửa là cả phòng có lửa thoải mái trong cả tháng. Những mảnh thủy tinh lấy từ những lọ chao. Bông gòn có thể do người nhà gửi vào, hay giặt thật sạch những miếng mền len, xé tơi, dùng làm bông. Bông tự chế phải thật sạch, thật khô, thật tơi mới dễ bắt lửa.

Hỏa Lò. Trg 56

— Trong phòng, vào giờ hành chính, mấy trăm tù ngồi bó gối, xếp hàng đầy cả hai bên sàn nằm.

Tù Hỏa Lò ở phòng tập thể phải mặc quần áo chỉnh tề, ngồi ngay ngắn trong giờ hành chính, tức tù Hỏa Lò phải ngồi xệp trên sàn xi-măng 8 tiếng một ngày. Tù Chí Hòa, Tù Số 4 Phan đăng Lưu, suốt ngày đêm ở trần, quần sà lỏn, nằm ngồi thoải mái, đánh đô-mi-nô, cờ tướng thả dàn. Cai tù đến cửa gọi anh nào “đi làm việc”, tức đi lấy khẩu cung, đi chịu thẩm vấn, anh ấy bận quần áo ra khỏi phòng, toàn phòng tỉnh bơ. Mức độ tàn ác của Việt Cộng giảm đi nhiều khi họ vào đến Quốc gia VNCH.

Đây là hình ảnh một Nàng Kiều XHCN trong Hỏa Lò Hà Nội:

Hỏa Lò. trg 56 — Trích:

Đột nhiên, “bóng hồng nhác thấy nẻo xa”. Những thằng tù no tiếp tế gia đình, ngừng ăn, trố mắt. Một cô gái tuổi chừng đôi mươi, đi tới. Theo sau cô mươi thước là một mụ quản giáo, dáng dấp như một tên du côn. Cô gái trông mảnh mai, nét mặt trái soan, xanh nhợt, ủ ê, nhưng khá đẹp. Một tên tự giác đứng cạnh đám tù ngồi ăn, khi cô gái đi tới gần, gã nhe răng, nhăn nhở:

— Em làm nghề “lấy lỗ làm lãi”, phải không?

Một tên tù khác, mắt hấp háy, toe toét:

— Trông thơm quá. Cho anh yêu một cái đi!

Cô gái đi ngang qua chỗ lão già ngồi ăn, làm lão ọe một cái, nôn ra một ít bánh mì. Một mùi tanh tưởi, tệ hơn mùi chuột chết, từ đũng quần cô gái, ập vào mũi lão.

Tên trực trong cười hềnh hệch:

— Loại “phò” này mà sốc nách, nhấc bổng lên, lắc mạnh mấy cái, là rơi xuống đầy một sọt “gậy gộc”!

Cô gái lẳng lặng đi. Thoáng thấy mấy lá bánh chưng còn dính vài cục bánh con con, cô nhào tới rãnh nước, nhặt lên, đưa vào mồm, liếm lấy, liếm để.

Mụ quản giáo the thé:

— Con nhà thổ. Bà sẽ cùm mày lại!

Mụ chạy xốc tới, nắm mớ tóc bù xù của cô gái, giật mạnh, tát tới tấp. Cô gái lí nhí kêu lậy.

Hỏa Lò. Trg 66.

Trưởng phòng lau mồ hôi nhễ nhại, nhìn chiếc quạt trần cao chót vót lừ đừ quay, như hết hơi.

— Treo cái quạt này làm đéo gì. Đù mẹ chúng nó, chơi khăm thật! Cùng ở Hỏa Lò cả, mà quạt ở các buồng quản giáo thì vù vù như vũ bão.

Phòng tù tập thể Hỏa Lò có gắn quạt trần? Không biết những quạt trần này được gắn ở đấy từ thời nào? Phòng tù Chí Hòa thoáng mát vì chỉ có ba bức tường, một mặt là song sắt nhìn ra hành lang, rồi một hàng song sắt nữa là tới trời. So với Hỏa Lò, kiến trúc Chí Hòa văn minh, hiện đại hơn rất nhiều. Không biết đích xác Hỏøa Lò được xây xong tháng nào, năm nào, cứ cho là Hỏa Lò có mặt ở Hà Nội năm 1900, Nhà Tù Chí Hòa ra đời sau Hỏa Lò năm mươi năm. Theo hiểu biết không được chính xác của tôi Nhà Tù Chí Hòa được người Pháp khởi xây vào khoảng năm 1942, 1943, được hoàn thành khoảng năm 1946, bắt đầu tiếp khách năm 1947. Từ 1985 đến 1989 tôi sống trong Nhà Tù Chí Hòa, nhiều lần tôi có ý định khi được ra khỏi Chí Hòa tôi sẽ viết về Nhà Tù Chí Hòa, tôi sẽ tìm tài liệu đích xác ai là kiến trúc sư vẽ kiểu Nhà Tù Chí Hòa, xây năm nào, năm nào hoàn thành, tốn phí bao nhiêu..?? Năm 1990 ra khỏi tù, tôi quên ý định viết về Chí Hòa. Ra ngoài tôi nghĩ những người từng ngồi tù Chí Hòa chẳng ai muốn đọc chuyện viết về Chí Hòa, nhiều người còn biết về Chí Hòa nhiều hơn tôi, những người chưa từng ở tù Chí Hòa chẳng ai đọc chuyện nhà tù Chí Hòa làm quái gì, ai théc méc chuyện nhà tù Chí Hòa do kiến trúc sư nào vẽ kiểu, được xây năm nào… vv

Tháng 5, 1975 tôi thấy anh Huỳnh tấn Phát trên màn ảnh TiVi. Lúc ấy anh là Thủ Tướng cái gọi là Chính phủ Lâm Thời Miền Nam VN. Anh được phỏng vấn. Rõ ràng là anh quá sướng, sướng vì không ngờ anh vào được Dinh Độc Lập. Mặt mũi anh phớn phở, anh không biết nói gì cả. Chưa đầy một năm sau, Lê Duẩn phóng tay dẹp Mặt Trận GPMN và chính phủ miền Nam. Huỳnh tấn Phát biến mất từ đó. Hai mươi mấy mùa lá rụng sau tôi gặp lại họ Huỳnh trong Hỏa Lò.

Hỏa Lò. Trg 127 — Trích:

Gã thanh niên cười:

— Mai em về rồi, cần gì quà.

— Mừng cho mày. Nhưng sao biết trước. Được báo à?

— Nói thật với ông anh. Ông anh biết nhà thơ Nguyễn xuân Sanh không?

— Ông ta, trước năm 45, ở trong nhóm Xuân Thu, cùng với Đoàn phú Tứ. Tao có đọc thơ ông ta, biết tiếng ông ta thôi, chưa gặp mặt bao giờ. Xem nào, tao còn nhớ câu thơ: “Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”. Thơ ông ta đấy.

— Em là con ông ấy đấy.

— A, thế mày là con ông ấy à? Tiêu chuẩn mày là được đi Nga, đi Tiệp học. Sao lại vào nằm đây?

— Học hành quái gì! Máu em thích ăn chơi sả lán. Cách đây hai tháng, em “đánh quả” ở một sứ quán, bị chộp.

Gã giáo viên, vẻ nghi ngại:

— Tội này ít ra cũng mười năm tù. Mày có chắc mày về không?

— Chắc như đinh đóng cột. Ông cụ đã cứu em nhiều lần. Ông cụ bảo lần này là lần chót.

Gã thanh niên hạ giọng, nói nhỏ:

— Ông cụ làm việc cho công an đấy.

— À, tao hiểu. nhưng tao khuyên mày dừng lại ở đây. Ông cụ không xin mãi cho mày được đâu. Gia đình mày có túng thiếu gì mà phải…

— Ông anh không biết. Chúng em đập phá mạnh lắm. Gia đình nào cung cấp xuể. Ngay thằng con ông Huỳnh tấn Phát cũng phải xách súng đi ăn cướp. Bố nó xin cho nó nhiều lần rồi. Nó có chừa được đâu. Nó ở phòng 12…

Đây là một cảnh tù đói ở ngoài sân Nhà Tù Hỏa Lò:

Hỏa Lò. Trg 182. Trích:

Lão không nói gì, đứng dậy quay nhìn về phía bên kia sân. Lão kinh hoàng trố mắt. Cách lão chùng ba nươi thước thôi, một cảnh tượng suốt đời không thể phái mờ đối với lão. Trong nắng chiều vàng ủng như nghệ, hàng trăm tên tù trần truồng, sám xịt, lủng củng xương da, đứa nằm, đứa ngồi, đang bốc cơm ăn. Có những tên không còn cầm nổi cái bát, cơm rơi đổ cả xuống đất, lẩy bẩy bò xuống, vốc nhặt đưa lên miệng. Tất cả diễn ra im lìm, như một màn kịch câm. Như những bóng ma. Hai bóng ma, đầu trọc lốc, mắt sâu hoắm, đờ đẫn, ngồi đối diện nhau. Bốn bàn tay bám vào bát men đựng cơm, giơ lên, run run, từ từ đưa đi, đưa lại. Phải nhìn một lúc, lão mới hiểu là hai đứa đương giành nhau bát cơm của một tên nằm gục bên cạnh, không ăn nổi. Chúng không còn sức để nói, để chửi, để giằng mạnh. Một chiếc xe bò lọc cọc đi vào. Hai tên tù tự giác vào phòng, lần lượt khiêng năm xác chết trần truồng, đặt lên xe, kéo đi. Những tên tù ăn xong, đứng lên, máu mủ từ hậu môn rỏ xuống…

Nhạc Trịnh Công Sơn được nhắc đến trong Hỏa Lò,

Trang 243.Trích:

— Rận rệp là bạn đồng hành của tù. Không cách nào trừ nổi. Viết xong thư cho em chưa?

— Xong rồi. Yêu đương trong này chỉ để tiêu sầu thôi. Rồi ra, mỗi người một ngả.

Gã đầu gấu hát ong ỏng:

— Ngày chủ nhật buồn, còn ai, còn ai. Môi em nồng nàn..

Phó Nhòm chửi:

– Đù mẹ chúng nó. Đương lúc chiến tranh, chết chóc như thế mà lúc nào cũng môi em với vai em. Đúng là nhạc phản chiến. Không hiểu chúng nó là cái giống gì?

Hỏa Lò, trg 249. Trích:

Lão tới các buồng nữ, cảm ơn những người cho lão quà mừng sinh nhật. Lão cho cô ca sĩ, cô diễn viên kịch nói, gã đầu gấu mỗi người một bao thuốc lá. Tới buồng bà Sài Gòn, lão đưa cho bà một bao:

– Chị không nghiện. nhưng mỗi ngày, sau bữa cơm, hút một điếu cho thơm. Không hại gì đâu.

Có lần tôi nghe Nguyễn chí Thiện nói:

— Trong “Anh phải sống,” Khái Hưng cho chị vợ anh lái đò nói với chồng trước khi buông tay trôi theo giòng nước, để anh chồng có thể thoát chết chìm, sống mà nuôi đứa con của anh chị. Chị nói: “Anh phải sống..” Đấy là lời Khái Hưng nói chứ không phải lời chị lái đò. Chị lái đò không thể nói câu “Anh phải sống” đó..

Theo tôi câu nói của lão tù trong Khu xà lim Hỏa Lò Hà Nội: “Không nghiện.. Sau bữa cơm, hút một điếu cho thơm.. Không hại gì..” là lời Nguyễn chí Thiện. Anh hút thuốc lá khá nặng. Tôi từng hút mỗi ngày 60 điếu Lucky, Philip, Pall Mall ròng rã trong ba mươi năm, tôi bỏ hút đã được 10 năm; tôi thấy người hút Nguyễn chí Thiện đã rất chủ quan khi nói như thế về thuốc lá. Những người không nghiện thuốc không thú vị gì với khói thuốc lá. Khói thuốc chỉ làm họ khó chịu, nhức đầu, khản cổ, ho, hôi miệng. Ngày nào Nguyễn chí Thiện bỏ thuốc lá, có thể anh sẽ ngửi thấy mùi khói thiu thiu, tanh tanh, trong lỗ mũi của người đàn bà nào đó nghiện thuốc lá. Khi bỏ thuốc rồi, tôi mới biết trong ba mươi năm tôi đã can tội hành hạ vài ba người đàn bà bằng mùi khói thuốc thiu thiu, tanh tanh trong hai lỗ mũi tôi.

Tôi nói với tác giả Hỏa Lò sao anh không tả cho người đọc biết về đại thể kiến trúc Nhà Hỏa Lò ra sao, anh tả phòng tù tập thể giam 200 tù, mỗi bữa cơm tù ra sân ngồi ăn, tù ở những phòng khác thì sao? Vào giờ đó tù ở các phòng khác cũng ra hết ngoài sân ư? Cả ngàn tù ra sân cùng một lúc cai tù làm sao giữ được trật tự? Anh trả lời:

— Đây là truyện ngắn, tôi không viết chi tiết về Hỏa Lò, sợ làm loãng truyện. Hỏa Lò có 4 khu xà-lim, 14 phòng giam chung. Trước kia, thời Pháp sân nhà tù là sân chung, người đi trong sân có thể đi khắp các phòng, Việt Cộng xây tường ngăn riêng mỗi phòng. Tù mỗi phòng chỉ biết, chỉ được ra khoảng sân riêng của phòng mình. Vì có tường ngăn nên khi ra sân ăn cơm tù không nhìn thấy tù phòng bên. oảa Lò là sân chung, ra sân la dđi dđuược khăép các phòng,nhà tù là sân chung, có Tôi sẽ viết một tiểu thuyết về đời tù trong Hỏa Lò, dự định khoảng 600 trang; trong đó tôi sẽ viết chi tiết hơn về Hỏa Lò.

Nhà Tù Chí Hòa cũng bị Việt Cộng xây tường ngăn cách ra từng khu như Hỏa Lò. Điều khác là Nhà Tù Chí Hòa có lầu, một tầng duới đất, ba tầng lầu, trước 1975 mỗi tầng có hàng lang đi vòng tất cả các phòng, sân chung, phòng giam tập thể mở cửa từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều, tù nhân ra sân chơi thong thả, tắm giặt, hớt tóc, mua đồ thực phẩm, đi gặp nhau, tối mới phải về phòng. Đại khái thế thôi, muốn tả Nhà Tù Chí Hòa một trăm trang chưa đủ.

Hỏa Lò. Trg 124 — Trích:

Một tên tự giác giơ chiếc áo sợi của một gã tù dở điên, dở dại, kêu lên, khiếp sợ:

— Toàn rận với trứng! Phải hàng nghìn con!

Tên quản giáo ngồi trong phòng uống trà, ra lệnh:

— Đốt nó đi!

Gã tâm thần dằng lại, rên rỉ:

— Rét lắm! Để chúng nó cắn tôi! Tôi thương chúng nó lắm! Tôi chỉ có cái áo đó. Không được đốt.

— Đốt! Cho nó một cáo áo “cung”!

Tên tự giác chạy vào kho, lấy ra một cái áo dù, quẳng cho gã thần kinh, rồi bật lửa châm đốt cái áo đầy rệp, rận ngay tại sân.

Trong những chuyện viết về cuộc sống của những quân nhân VNCH bị đưa ra những trại tù khổ sai miền Bắc XHCN thấy có trại VC dùng những bộ quân phục rằn ri của quân ta cho tù mặc. Đã thấy đau lòng. Đọc Hỏa Lò của Nguyễn Chí Thiện ta xót sa hơn khi thấy những bộ quân phục binh chủng Nhẩy Dù của quân đội ta bị VC dùng làm áo cho những tù nhân ở Hỏa Lò mặc khi đi chịu thẩm vấn.

Hỏa Lò. Trg 183. Trích:

Đột nhiên, bên kia đường, từ một căn nhà, the thé tiếng kêu la. Rồi cửa bật mở. Một người đàn bà chạy ra, đầu tóc rũ rượi. Một người đàn ông cầm một thanh củi đuổi theo, hầm hầm:

— Ông đập chết mẹ mày. Con ác phụ!

Mấy anh xích-lô ùa tới, giữ gã lại. Người đàn bà chạy sang quán nước bên kia đường, chu chéo:

— Thằng khốn nạn, mày bỏ vợ con, đi theo con đĩ đó. Bà không nhịn được nữa. Bà sẽ tố cáo cho mày mất chức hiệu trưởng, cho mày bị khai trừ khỏi Đảng!

Chị ta lấy tay vỗ bành bạch, hét lên:

— Thằng chó dái, cái này là cái gì! Nó không phải là “cái mả bố mày” sao, mà mày phải vục đầu vào cái của con nhà thổ?

Hoạt cảnh xã hội XHCN người tù thấy khi bị giải trên tù xa, xe ngừng ở thị trấn Văn Điển. Hai nhân vật trong hoạt cảnh là vợ chồng một nhà giáo XHCN, anh chồng là hiệu trưởng, chị vợ là giáo viên. Đàn bà nông thôn Bắc kỳ có đặc điểm là mặc váy — vừa mặc váy vừa mặc quần — đàn bà Trung kỳ, Nam kỳ chỉ mặc quần, không mặc váy. Đây là tình hình trước năm 1950, tôi nghĩ bây giờ, năm 2000, ở miền Bắc chỉ những bà già 90 là còn mặc váy. Vì mặc váy nên mới có chuyện sáng trăng suông em nghĩ tối trời, em ngồi em để cái sự đời em ra…” Nếu em mặc quần, em có ngồi hớ hênh đến mấy cái sự đời của em cũng không để ra được. Và đàn bà nông thôn Bắc kỳ còn một đặïc điểm nữa mà đàn bà nông thôn Trung kỳ, Nam kỳ không có là khi chửi nhau, lấy tay vỗ bem bép, bèm bẹp, bôm bốp, bành bạch vào cái “số ta “rồi tung bàn tay vừa vỗ về phía địch thủ, miệng nói lớn lời thuyết minh:

Cả nhà mày chia nhau ăn cái này của bà này… Cha tiên nhân bố mày…Mang cái này của bà về bầy lên bàn thờ cho ông bà, ông vải nhà mày ăn..”

Trong Hỏa Lò, tác giả ghi sơ sài: “Chị ta lấy tay vỗ bành bạch, hét lên..” những người đọc Hỏa Lò năm nay tuổi đời bốn bó, kể cả năm bó, chưa từng sống ở miền quê Bắc Việt một ngày, có thể tưởng là chị giáo viên miền Bắc XHCN chỉ vỗ tay xuông, họ mất dịp được biết điệu múa độc đáo của đàn bà nông thôn miền Bắc. Nghe nói có phái đoàn nước bạn XHCN, Nga, Tiệp, Ba lan chi đó, thời những đảng viên cộng sản những nước ấy chưa bị nhân dân nước họ bợp tai, đá đít đuổi đi, đến tham quan miền Bắc XHCN, thấy bốn năm phụ nữ Việt đứng ở ngoài đồng, cứ vỗ tay bôm bốp vào bụng dưới rồi tung về phía nhau, miệng nói, các đồng chí bèn hỏi phụ nữ Việt Nam anh hùng, ba đảm đang.. làm cái gì thế, hướng dẫn viên Việt bèn trả lời:

Đó là vũ điệu của dân nước tôi, phụ nữ nước tôi thường múa vũ điệu ấy trong khi lao động xã hội chủ nghĩa..”

Đoạn truyện “Vỗ bành bạch..” trong Hỏa Lò gợi tôi nhớ lại lời của nhà văn nữ Dương Thu Hương khi trả lời phỏng vấn của Đài Little Saigon; diễn tả bộ mặt của các lãnh tụ cộng sản Việt Nam, Nhà Văn Nữ ví chúng:

“..sằng sằng như.. cái gì của đàn bà bị nước sôi..”

Và tôi hiểu: phải là địa phương có nền văn hiến, văn hóa cao như xứ Bắc kỳ mới có thể sản xuất được vũ điệu đàn bà vỗ bèm bẹp rồi mời ông bà, ông vải nhau ăn của quí như vũ điệu độc đáo của phụ nữ nông thôn miền Bắc XHCN, và chỉ ở cái đất có vũ điệu bèm bẹp ấy mới có thể có Nhà Văn Nữ “sằng sằng..” như Nữ Văn sĩ Dương Thu Hương.

Đoạn truyện còn làm tôi nhớ lại một chuyện điển hình đàn bà Bắc kỳ nặc nô, đanh đá, chanh chua, ăn nói sống sượng, tục tĩu tôi nghe được khi tôi nằm trong Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu năm 1984-1985. Tháng 5 năm 1984 khi tôi xách túi đi vào biệt giam số 10 khu C Một Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, anh Vương văn Bách đã nằêm ở biệt giam số 11 ngay cạnh biệt giam 10. Rồi anh và tôi cùng sang phòng tập thể 6 khu này, chúng tôi ăn chung, nằm cạnh nhau.

Quản đốc Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu năm ấy là anh Năm Tốt. Anh này là dân kháng chiến Nam bộ tập kết ra Bắc năm 1954 khi anh còn trai tơ, anh lấy chị vợ Bắc kỳ tên là Thị Loan — chắc là tên rởm, mụ nặc nô đó mà Loan, mà Phượng ký gì — Thị Loan to béo, bụng to hơn ngực, mông đít một ề, mặt gẫy như mặt chó Fox. Vì chồng thị là quản đốc, thị giữ việc nhận thuốc và phát thuốc cho tù. Dịch vụ nhận thuốc Tây béo bở nhất nhà tù. Tù không được giữ thuốc gia đình gửi, Thị Loan thu giữ hết. Khi cần thuốc người tú có thuốc phải nhờ tù ra làm lao động báo với Thị Loan, xin dùm; thuốc gia đình gửi mười, người tù lấy được bốn, năm là may. Thị Loan ăn chặn thuốc của tù, bán cho các tay lái thuốc. Một tối tôi nghe anh Bách kể rất dí dỏm:

— Các cậu biết không, con mụ Loan nó đanh đá ghê lắm. Nó chửi Năm Tốt tối tăm mặt mũi. Năm Tốt sợ nó, nín khe. Nó nói: “Anh Năm à.. Anh gà kẹt giỏ, gà nuốt dây thung mà cũng đua đòi chơi bời.. Anh chơi tôi không cấm, tôi chỉ yêu cầu anh con nào hai l.., bốn vú thì anh hãy chơi, còn con nào chỉ một l.., hai vú thôi thì anh đừng chơi. Tôi cũng có..”

Nghe chuyện anh kể, théc méc, tôi hỏi anh:

— Con vợ Năm Tốt nó chửi thằng chồng nó ở nhà nó, anh nằm biệt giam, làm sao anh nghe được?

Anh tủm tỉm cười:

— Cậu tưởng tôi bịa ra chuyện đó à? Con vợ thằng Năm Tốt nó chửi thằng chồng nó công khai ở chỗ đông người, càng nhiều người nghe nó chửi chồng nó càng thích. Bọn công an nghe được đem ra nói với nhau, bọn tù ra làm lao động nghe được kể cho nhau nghe, tôi đứng ở cửa gió biệt giam, tôi nghe được chuyện bọn tù nói.

Tôi thấy anh nói có lý. Anh, hay bất cứ người viết truyện nào, cũng không có thể bịa ra được những chuyện đời linh động, sống thực, những ngôn ngữ đầy tính người như chuyện vợ Cai Tù VC Năm Tốt chửi chồng. Một trong những năng khiếu, và bổn phận, của người viết tiểu thuyết là ghi nhận những sự kiện đặc sắc, những mẫu người điển hình trong cuộc sống, để diễn tả trong tác phẩm. Tỷ dụ thành ngữ “lấy lỗ làm lãi” trong Hỏa Lò, như “hai l.., bốn vú” trong Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu. Người viết nghe, ghi nhận, và đưa vào tác phẩm của mình những ngôn ngữ của nhân dân, người viết không chế ra những câu ấy.

Tết năm 1985, Năm Tốt đi một vòng các phòng, gọi trưởng phòng ra cửa, ban lệnh:

— Ba ngày Tết tôi để các anh vui Tết thoải mái. Sau Tết anh nào đánh bạc bị bắt tôi phạt biệt giam bẩy ngày, trưởng phòng tôi cho đờ-mi tăng!

Đờ-mi tăng” của Năm Tốt là tù phạm kỷ luật bị phạt 7 ngày nằm sà-lim, cùm một chân, trưởng phòng để tù đánh bạc bị phạt nằm biệt giam, còng chân ba ngày rưỡi. Tôi nghĩ không có nhà văn nào có thể tưởng tượng ra tiếng “đờ-mi tăng” của Năm Tốt, lại càng không có nhà văn nào, dù lớn đến đâu, đặt ra được câu “hai l.., bốn vú” như câu vợ Năm Tốt nói. Mụ vợ Năm Tốt không phải là người sáng tác ra bốn tiếng gợi hình ấy, tác giả câu ấy là nhân dân Việt Nam.

Hỏa Lò. Trg 196. Trích:

— Chuyện dân lái xe bọn tớ thì kể muôn đời không hết. Không phải vô cớ là nhân dân gọi bọn tài xế xe tải là giặc lái. Thời chiến, bọn tớ chỉ cần đi một chuyến vào Quảng Bình đất lửa, là được thưởng 300 đồng, bằng sáu tháng lương cán bộ. Chẳng thằng nào muốn vào chỗ chết đâu. Nhưng không đi cũng không được. Đoàn xe tải chúng tớ tới đậu ở đâu, là dân sợ như sợ dịch hạch. Họ thường xuyên bị chết oan, khi máy bay Mỹ tới bắn phá. Sợ thì sợ đấy, nhưng đêm đến, suốt tuyến đường từ Ninh Bình đến Quảng Bình, chị em nông dân vẫn kéo tới chỗ đoàn xe chúng tớ đậu. Bọn giặc lái chúng tớ chỉ cần chi ra ba, bốn cái tem gạo bộ đội 250 gam, là đưa các nàng vào gầm xe. Đủ kích, cỡ. Từ thiếu nữ dậy thì mười bốn, mười lăm, tới bà xồn xồn gần năm choạc. “Nhớn bùi, bé mềm”, bọn tớ sơi tái. Đúng là cái thời kỳ “Đường ra trận mùa này đẹp lắm..” Có điều cơ thể các nàng đói, còm quá, giảm mất hứng. Gặp em nào khéo chiều, tớ “nhân đạo” cho thêm gói kẹo, gói mì ăn liền. Em cảm động rưng rức…”

Bọn “giặc lái XHCN” là bọn tài xế lái quân xa, tôi hỏi tác giả Hỏa Lò về tem gạo, thường được người miền Bắc gọi là tem phiếu — chế độ tem phiếu không được VC áp dụng ở miền Nam — anh cho biết tem gạo của bộ đội có thể mua gạo ở bất cứ đâu, tất nhiên là mua ở cửa hàng lương thực Nhà nước XHCN, và ai cầm tem là được mua gạo, vì bộ đội thường đưa tem cho người nhà đi mua gạo.

Hỏa Lò. Trg 292. Trích:

— Xã hội đói, khó tránh khỏi những chuyện như vậy lắm. Bỏ tù bao nhiêu cũng vô ích. Từ mấy chục năm nay, các trại đầy ắp lưu manh. Lớp nọ kế tiếp lớp kia, ngày càng đông đảo. Thời Tây, ở Hà-Nội giỏi lắm đếm được gần trăm tên trộm cắp, tụ tập ở chợ mấy Đồng Xuân, chợ Hôm, chợ Mơ, chợ Đuổi. Phần lớn đều mồ côi, mồ cút. Con cái những nhà nghèo lắm mới phải đi bán kem, bán báo, đánh giầy, đánh mũ. Ở nông thôn, chỉ thỉnh thoảng xẩy ra chuyện ăn trộm con gà, con qué. Tôi chưa thấy một giáo viên, một học sinh nào đi ăn cắp cả. Bây giờ thì nhan nhản. Xã hội đã lưu manh hoá mất rồi. Vào rạp xi-nê mà bỏ dép, để chân lên ghế trước, là y như rằng mất biến. Mới tháng tám, mà số nhập Hỏa Lò của tôi đã là 4257. Như vậy hàng năm, Hỏa Lò phải bắt vào ít nhất là 6000 tù.

Chừng một tháng sau ngày tôi bị bắt lần đầu năm 1977, một sáng cai tù đập cửa phòng biệt giam, lần thứ nhất tôi nghe tiếng “danh chỉ bản”: bảng tên, tuổi và dấu chỉ tay.

— Đi làm danh chỉ bản.

Trong một khoảng sân hai cái bàn dài được đặt, toán làm danh chỉ bản từ Sở đến làm việc. Đến lượt tôi lăn tay, tôi nghe một em công an chừng hai mươi tuổi, em này là con nhà Việt Cộng, có bố, chú, bác là Việt Cộng nên em được vào làm công an, nhan sắc và học vấn em thuộc loại tôi vẫn gọi là “chuối chiên, vịt lộn”. Em théc méc nói với anh công an ngồi ở bàn :

Sao người bị bắt nhiều quá? Mới tháng trước mình vào đây làm giấy cho bao nhiêu người, hôm nay lại bao nhiêu là người..

Gã công an đàn anh trạc ba mươi, có vẻ là công an Bắc kỳ vào Nam, bình thản nói một câu xanh rờn:

Bị bắt thì mới từng này thôi, chưa bị bắt thì còn mấy triệu người nữa.

Tôi chịu câu “.. chưa bị bắt thì còn mấy triệu người nữa” của anh công an Thành Hồ quá xá. Anh ta nói câu đó không có ý mỉa mai hay cười cợt. Đúng vậy. Có thể nói toàn thể dân Sài Gòn không ưa Việt Cộng, viết “không ưa” là quá nhẹ, là viết bậy, viết đúng là “toàn dân Sài Gòn thù hận Việt Cộng, khinh ghét Việt Cộng” và trước mắt bọn Bắc Việt Cộng toàn thể dân Sài Gòn có tội với VC, nếu VC có thể làm như bọn Khờ Me Đỏ Pon Pot, ít nhất ba triệu dân Sài Gòn đã bị bỏ tù, hai triệu mạng đã chếtø. Từ lúc nghe câu nói ấy tôi vẫn định ngày nào viết được tôi sẽ viết một bài với đề tựa “Còn mấy triệu người nữa..” Thấm thoắt vậy mà đã hơn ba mươi năm vèo qua kể từ buổi sáng tù đầy tôi nghe ba tiếng “danh chỉ bản” lần thứ nhất ở Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu.

Đây là lời một đảng viên cộng sản tù nhân Hỏa Lò:

Hỏa Lò. Trg 204. Trích:

Đất nước thống nhất, tôi có dịp đi công tác vào Nam ngay. Qua vùng đồng bằng sông Cửu Long, tôi thấy tận mắt nông dân dùng cả gạo để nuôi lợn. Quá no đủ. Đầy tình người. Đặt chân tới thành phố Sàigòn, tôi giật mình. Phồn thịnh quá, hạnh phúc quá! Trẻ con ngoan ngoãn, lễ phép. Hóa ra tuyên truyền toàn bố láo. Cả một cuộc sống như vậy mà không biết giữ lấy. Thật đáng tiếc! Thật đáng trách!

Anh bạn tôi về thăm Hà Nội năm 1980, trở vào anh bảo tôi:

— Cậu phải về Hà Nội. Cậu phải về để thấy bọn miền Bắc chúng nó sống ra sao, về để cậu nghe những con vợ nó chửi thằng chồng, những thằng con nó chửi bố mẹ, những thằng trẻ nó đ.m. những ông bà già ở ngoài đường. Cậu phải về để thấy bọn chúng nó sa đọa, đốn mạt đến là chừng nào, để thấy bọn mình trong này mới là người, chúng nó ngoài ấy không phải là người.

Anh kể những chuyện linh tinh, những chuyện thật nhỏ, thật thường nhưng nói lên thật nhiều sự thật:

— Buổi sáng ở ngoài đường có những ông già tập thể dục, một ông hô.. một.. hai.. ba.. bốn. Bọn trẻ chúng nó la theo nhịp “Tham.. sống.. sợ.. chết..” Buổi trưa ăn xong, tôi nằm ngủ lơ mơ, thấy thằng nhỏ con chủ nhà thì thụt, sầm sì gì với mấy thằng bạn. Chúng nó chạy đi. Một lúc sau thấy chúng nó trở về, lại sầm sì. Tôi hỏi, chủ nhà nói: “Chúng nó đi làm kế hoạch nhỏ. Nhà trường ra chỉ tiêu mỗi thằng phải nộp 10 viên gạch để sửa trường. Gạch ở đâu chúng nó có? Có cái nhà đang sửa gần đây, chúng nó đến lấy trộm gạch, đem về dấu đi, mai nộp cho trường.”

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

Bạn đã đọc đoạn Nguyễn Chí Thiện viết về một nàng Kiều người đầy chấy rận, liếm lá gói bánh vứt dưới cống ở Nhà Tù Hỏa Lò, Hà Nội, mời bạn đọc lại bài thơ cũng của Nguyễn Chí Thiện, làm ở Hỏa Lò năm 1983:

Những nàng Kiều…

Cộng sản kết tội phong kiến và xót thương
Nàng Kiều ngày xưa trong văn chương!
Còn những nàng Kiều ngày nay trong Hỏa Lò, ai thương?
Ghẻ lở đầy, gầy giơ xương
Vét ăn từ hạt cơm dưới rãnh
Cũng cùm kẹp, đòn đánh
Cũng lén hút thuốc lào như những ông mãnh lưu manh
Gót sen lướt qua là sặc mùi tanh!

Bạn đã đọc truyện Nguyễn Chí Thiện viết về cái đói của người tù trong nhà Hỏa Lò, đây là Thơ Nguyễn Chí Thiện viết về cái đói của người tù miền Bắc XHCN:

Sự đày ải

Sự đày ải đã man gấp trăm lần đem bắn
Có kẻ chết bụng mổ ra toàn vỏ sắn
Có người ăn cả cỏ như trâu
Dù họ làm ra đủ thứ hoa mầu
Hoa mầu đó Đảng dùng nuôi lợn. (1979)

Xuất cơm tôi

Xuất cơm tôi một hôm đánh đổ
Tôi còn đương đau khổ nhìn theo
Thì nhanh như một đàn heo
Bốn, năm đầu bạc dẫm trèo lên nhau
Bốc ăn một lúc sạch lầu
Miếng cơm, miếng đất, lầu bầu chửi nhau! (1966)

Lâu rồi tôi đã thấy Thơ là Tinh Hoa của Ngôn Ngữ, đọc Thơ và Truyện của Nguyễn Chí Thiện tôi lại càng thấy Thơ là Tinh Hoa của Ngôn Ngữ. Những ý tình, những chuyện đời mà hai người viết truyện Nguyễn Chí Thiện, Bùi Ngọc Tấn viết, kể trong năm bẩy trang sách, bằng ít nhất ba, bốn ngàn chữ viết, được chứa đựng đầy đủ, cô đọng, hàm súc trong một bài thơ 10 câu, 100 chữ của Nguyễn Chí Thiện. Truyện Nguyễn Chí Thiện làm tôi xúc động, Thơ Nguyễn Chí Thiện làm tôi xúc động hơn. Như:

Có phải em là

Có phải em là em bé
Bố tập trung xa cách đã mười năm
Bố dượng em là bác da ngăm ngăm
Là đồng chí bí thư nơi mẹ em công tác?
Anh là bạn tù của bố em, từ tỉnh khác
Về tìm em để nhắn hộ tin
Bố em giờ đau ốm cần xin
Ít ký-ninh, ít đường đen bồi dưỡng
Bố dặn mẹ hãy an lòng, đừng ngượng
Bố hiểu cảnh tình, rất thương mẹ và em..*

Cả một truyện ngắn đau thương gói gọn trong 10 câu thơ lục bát. Viết đến đây nỗi buồn sầu làm tâm trí tôi rời rã. Từ 35 năm nay những tác phẩm văn chương sáng giá nhất của chúng tôi là những tác phẩm viết về tù đày, về thù hận, oan khiên, về chuyện người Việt hành hạ, giết tróc người Việt. Dân tộc chúng tôi còn đau khổ đến bao giờ?

Tôi buồn tôi viết không còn lửa. Xin tạm ngừng nơi đây.

Advertisements

31 Responses

  1. Hồi gần đây, không hiểu lý do nào, một bọn lưu manh vô lại, đã hùa nhau đánh phá, bôi nhọ ông Nguyễn Chí Thiện, bằng những lời lẽ rất vô học, độc địa. Trong bọn này, có cả một mụ nhà báo nặc nô, và vài khuôn mặt to, khá quen thuộc. Thoạt đầu, bọn này cố ” chứng minh ” rằng Nguyễn Chí Thiện hiện nay, không phải là Nguyễn Chí Thiện ” thật ” ! Những chứng cớ bọn chúng nêu ra, nghe rất ngô nghê và buồn cười; ( như cho rằng tập thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực là của nhà Cách mạng Trần Đông A, người đã bị cộng sản thủ tiêu từ lâu ! ), . Trong số những ” bằng chứng ” bọn lưu manh này nêu ra để chứng minh Nguyễn Chí Thiện này là ” hàng dởm ” , có một lý do rất khôi hài : Chúng lý luận rằng: ” Nguyễn Chí Thiện ‘ thật ‘ , là thi sĩ, không thể có gương mặt xấu như Nguyễn Chí Thiện ‘ dởm ‘ này ! “, mặc dù ông Nguyễn thi sĩ của chúng ta không có gì xấu ! Tôi kính xin hỏi Công Tử Hà Đông, người đọc nhiều biết rộng : có phải bất cứ ông thi sỡi nào, hễ đã là thi sĩ, đều bắt buộc phải có gương mặt như tài tử xi nê James Dean, Marlon Brando, hay kép hát cải lương ? Tôi nghe lóm, thì hình như thi sĩ nổi tiếng Nguyễn Bính, nhan sắc cũng chỉ nhì nhằng, vàocỡ nhan sắc của… kẻ đang mạo muội viết lời bàn loạn này thôi ! Thấy chuyện vu cáo ” người giả ” ngây ngô quá, và không thuyết phục được ai, bọn bất lương soay qua vu cáo ông Nguyễn ăn cắp tập thơ, nhận vơ là của mình. Cơ khổ, chúng thách thức ông phải làm thơ dưới sự giám sát của chúng nó, và thơ phải hay, như những bài trong tập thơ ôngđã in ra. Làm như muốn mần thơ hay , lúc nào cũng được ! Kẻ này chỉ viết đôi dòng vớ vỉn , vui chơi, nhưng phải có hứng lên mới viết được. Hình như có ông quân tải Tàu nào viết rằng : ” Vật bất kỳ bình, tắc minh ” , nôm na là vật gì mà ở tình trạng bất bình thường, thì nó mới kêu lên được. ( xin qúy ngài đại xá: tôi chỉ nghe lóm câu này, và nay nhai lại, trúng , trật, nào tôi có hay ! ) Có đi tù cộng, có nhìn thấy quan tài, mới đổ lệ, mới mần thơ được chứ ! Không có cái chi để tức cảnh, sinh tình, mà đòi mần thơ, thì nó chỉ là thơ cóc nhái, nên được gửi cho Thi Xã Con Thuyền Nghệ An ! Vậy mà người ta nhất định bắt nhà thơ của chúng ta phải nghe lệnh của họ : phải mần thơ ngay tuýt suỵt dưới sự giám sát của họ ! Vậy mà có khối người cho là điều đòi hỏi ấy…hợp lý ! Có mụ nhà báo lại còn cắc cớ bắt ông viết đich- tê tiếng Phú lang sa, lấy cớ ông đã sài tiếng Pháp khi viết bức thư nhờ toà Đại sứ Anh chuyển tập thơ ra hải ngọai. Tôi ở xứ Xê kỳ đã hơn 20 năm, có học Anh Ngữ , và có thể rị mọ viết bằng tiếng Anh những điều tôi muốn viết; nhưng xin thú thực, nếu ông Mỹ, hay ngay cả ông Việt nào, bắt tôi viết dictation theo giọng đọc của các ông, chắc là tôi viết trật lất ! Ngay cả tập Truyện Hỏa lò, bọn vu cáo cũng cho là ông Nguyễn phải sang Tây nhờ Vũ Thư Hiên viết dùm ! Hết nước nói !
    Ngoài tập thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực và Tập Truyện Hoả Lò, làm ông nổi tiếng, theo thiển ý, ông Thiện còn là một người cản đảm, dũng cảm hiếm có. Bị việt cộng bỏ tù, tất nhiện ông nếm trải kinh nghiệm khiếp đảm về cái đời sống khổ hơn heo chó trong nhà tù. Trong tù, ông Thiện đã sống như thế nào? Ông làm thơ, vạch trần tội ác của giặc, chửi thẳng vào mặt Hồ tặc, một loại ” thần linh ” được giặc sùng bái ! Người tù nào chả biết : phạm bất cứ lỗi lầm nào cũng có cơ may sống sót; nhưng nếu xúc phạm vào lão hồ tặc, lá bùa hộ mệnh của giặc, thì khó mà thoát chết khỏi tay chúng ! Chả cần phải ra tòa cuội của giặc, để được chết ” sướng ” bằng viên đạn thù, phá nát lồng ngực, chỉ nội bọn cai tù đấm đá cho hộc máu, là đã đủ chết. Ông Nguyễn đã coi khinh điều này. Ở tù kinh khiếp như ông đã mô tả, nhưng ông vẫn làm được các bài thơ trong tù, mà chúng ta được đọc sau này. Tất nhiên ông Nguyễn không viết thơ ra giấy. Ông học thuộc lòng và sau này chép lại. Nhưng ai mà chắc được tập thơ chép trên giấy không bị lọt vào tay giặc ! Người nào được ra tù cũng hú viá, dù chỉ là ra khỏi cái xà lim để về với cái xã nghĩa chó lợn, kìm kẹp con người tới nỗi cột đèn cũng ước có chân ! Thế mà ông Nguyễn vừa ra tù, đã không chút nao núng, chỉ quyết một lòng một dạ, đưa tiếng nói của ông, những lời tố cáo hùng hồn bọn giết người ra khỏi bức màn sắt., cho loài người khắp năm châu bốn biển, biết đến cái tàn bạo của loài qủy dữ ,đang xiết cổ đồng bào ông. Như chúng ta đều nghe nói : sau khi ra tù, ông Nguyễn chép lại các bài thơ của ông, theo trí nhớ, ông viết một bức thư xin được phổ biến tập thơ, rồi băng mình vào toà Đại Sứ Anh ở Hà Nội, xin chuyển tập thơ tới đồng bào ông ở Hoa Kỳ ! Sau đó ông lại ung dung vào tù ! và coi thường những tháng năm mút chỉ trong đói rét, không biết ngày về !Dũng cảm thay ! và đáng kính phục thay ! Ngây thơ, chưa biết tù cộng sản như thế nào, mà hành động như thế, ta có thể cho là liều mạng đáng sợ ! Nhưng đã trải qua những năm tù dài dặc đói khổ như Hoàng tiên sinh hay ông Nguyễn Thi sĩ, mà dám coi khinh tù tội, khi ra tù vẫn tiếp tục con đường vạch trần tội ác giặc thì tôi xin kính bái !
    Trong tập thơ của ông Nguyễn, có nhiều bài, ông chỉ ngay mặt boóc hồ của giặc, chỉ ngay mặt bọn đảng cướp để lên án giăc. Lúc giặc cướp được thủ đô Saigon, chúng nó vô chiếm các doanh trại, công sở, của quân đội hay cơ quan hành chánh của miền Nam. Người Miền Nam tò mò, muốn biết tên cơ quan của giặc, nhưng khi nhìn vào cổng các nơi này, thì chỉ thầy chúng nó cho viết một câu ” Không Có Gì Qúy Hơn Độc Lập Tự Do ” treo trên cổng. Không ai biết giặc làm gì trong đó !. Thì ra cái câu viêt trên đây là lời của anh hồ già ! Bọn giặc cho đó là câu hay ho, là bùa làm cho chúng quên chết, nên chúng nó …thờ câu đó ! Xin qúy vị xem ông Nguyễn viết những gì về câu nói bịp, dùng làm bùa ngãi, ” mà ” mắt bọn giặc cộng bao nhiêu năm qua :
    ( Thơ Nguyễn Chí Thiện )
    ” Không có gì qúy hơn độc lập tự do ”
    Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó.
    Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao !
    Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
    Hình xác lão Mao lông lá
    Bàn tay Nga đầy bằng tuyết giá
    Cũng thò qua lục địa Trung hoa
    Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
    Nó đứng không yên, tất bật điên đầu
    Lúc rụi vào Tàu, lúc rụi vào Nga
    Nó gọi Nga, Tàu là cha anh nó
    Và tình nguyện làm con chó nhỏ
    Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
    Nó tận thu từ quả trứng, trái chanh
    Học thói hung tàn của cha anh nó.
    Cuộc chiến tranh chết vội thanh niên
    đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
    Cũng là do Nga dựt Tàu co
    Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
    Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay’
    Nếu không, nó đánh bằng tay ?
    Ôi đó, thứ độc lập không qúy gì hơn của nó !
    Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó là tên trùm đao phủ năm nào
    Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
    Độ nửa triệu nông dân, rôi kêu là nhầm lẫn
    Đường nó đi trùng điệp bất nhân.
    Hầm hập trời đêm nguyên thủy
    Đói khổ dựng cờ đại súy
    Con cá, lá rau, nát nhừ quản lý
    Tiếng thớt tiếng dao vọng từ hồi ký
    Tiếng thở, lời than, đan họa ụp vào thân,
    Nó tập trung hàng vạn ngụy quân
    Nạn nhân của đường lối khoan hồng chí nhân của nó
    Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó,
    Tự do không thời hạn đi tù.
    Mắt nó nhìn, ai cũng hóa kẻ thù
    Và ai cũng nhọc nhằn cắn răng tạm nuốt
    Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt
    Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha
    Tất cả phải thành loa
    Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và đảng nó
    Đó là thứ tự do không có gì qúy hơn của nó !
    Ôi ! độc lập , tự do !
    Xưa cũng chỉ vì qúy hai thứ đó,
    Đất Bắc mắc lừa, mất vào tay nó
    Nhưng nay mà vẫn có người còn mơ hồ nghe nó
    Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to. ( hết bài )

    Không biết có ông, bà nào cãi rằng đây là thơ của Lý Đông A, đã hy sinh từ lâu, nay hiện anh linh về làm ra chăng !
    Cảm ơn qúy độc giả. Cảm ơn Hoàng Tiên sinh cho tôi chút đất, viết lời nhăng cuội cho bớt sầu đời !

  2. Qúy bà con cô bác nên đọc “Hôì ký Chí Hoà” của Vĩnh Khanh.trên dactrung.net.Ưu điểm của hồi ký này là…ngắn.Đọc để biết Chí Hòa,xây từ thời náo,hình dạng ra sao,có bao nhiêu khu,tù loại nào thì ở khu nào.Đọc để cùng theo tác giả khởi đầu từ Biệt giam,qua Kiên giam,qua khu Tập thể,vào Biệt giam Kỷ luật,xuống nẳm bênh xá.Đọc để biết sinh họat thường nhật cùa tù,rôi Noel,rồi Tết,cùa một mói tình với nữ tù ở Xưởng may,cuộc sống thường nhật và tranh chấp ngôi vị Đại bàng ra sao. Mại dzô mại dzô !.

  3. Ông Giang Anh khen HHT kiểu này vô tình sẽ mang họa cho HHT vì sẽ làm cho bà Chủ nhiệm Sài gòn nhỏ nổi tam bành lục tặc lên cho mà xem. Và dĩ nhiên, sẽ không còn thấy bài của HHT được đăng trên SGN nữa. Có 2 lý do khiến bà chủ nhiệm…bức xúc.
    1- HHT đề cao NCT hệt như khi trước đã aí mộ Trí Siêu và Tuệ Sĩ.
    2- Ông Giang Anh gọị bà chủ nhiệm là “mụ nhà báo nặc nô”.
    Lý do thứ nhất có thể không làm …mụ lên cơn nặng bằng lý do thứ hai vì cảm thấy mình bị “xúc phạm”. Và vì giận cá chém thớt, chắc chắn HHT sẽ “lãnh buá”, hệt như Tú gàn trước kia.

  4. Hoàng Hải Thủy sẽ lãnh búa ! lại lãnh búa vì ” tội ” không ngăn cản được một độc gỉa của ông bầy tỏ ý nghĩ của mình ! Ông Hoàng Hải Thủy không muốn, và cũng không thể ngăn cản bất cứ ai viết những điều họ muốn viết. Công Tử không thể chịu trách nhiệm về những điều mà độc gỉa của ông viết ra. Tôi không theo dõi trường hợp ông Tú Gàn, nên không biết ông đã ” lãnh búa ” như thế nào, và tại sao. Nhưng thật là một điều đáng nản, nếu mỗi khi chúng ta nói gì hay viết điều gì, lại phải đắn đo xem có ai đó là người ta qúy trọng, bị làm cái ” thớt ” và lách đi, để tránh cho cái ” thớt ” không bị chém. Nản thực chứ ! Nếu việc này thực sự sảy ra, chúng ta cần biết, hoặc xin CTHĐ cho biết, ông có thể là ” thớt ” của những ai đó, và xin độc gỉa của ông tránh những cái ” dao ” nào ! Thật ra cái tên gọi ” mụ nhà báo nặc nô ” không phải do tôi chế ra được. Tôi chỉ mượn của nhiều nhà báo khác, vì tôi thấy nó diễn tả đúng ý tôi. Dù sao, sự chỉ bảo của qúy độc giả Lê Dung cũng khiến tôi buồn vì ” tai nạn ” có thể sảy ra. Bút đã sa rồi, còn biết làm thế nào !Chúng ta chỉ còn biết chờ xem.

    • Bác Giang Anh sao lại cứ lo! Phát biểu thì mình cứ phát biểu, có ai cấm mình đâu? Ai chụp lấy những sơ hở trong những phát biểu của mình để tạo cớ đấu đá với mình, hoặc với kẻ khác thì cứ mặc kệ họ. Đấy, bác thấy: chả ai bắt mình phải vào cuộc cả.

  5. Bác Giang Anh đừng có nản. Chuyện này đ/v Hoàng Công Tử chỉ là chuyện nhỏ ,không viết được chổ này thì chổ khác , thế thôi. Người lính già không bao giờ chết mờ. Vả lại ,theo suy nghĩ nhà quê của tui,thì với cương vị là chủ báo có tí quyền hạn trong tay mà lại dùng nó để ra oai với ng cộng tác cho thỏa tự ái của mình thì quả thật là…đàn bà,không được quân tử cho lắm.Hy vọng việc này sẽ không bao giờ xẩy ra vì bất cứ ai cũng biết việc làm biểu lộ nhân cách của người làm việc đó .Ân sủng của Chúa dược ban phát cho tất cả mọi người kể cả Hoàng CT của chúng ta. Hy vợng về sau bác sẽ không bị tai nạn bút sa nào nữa. Chúc bác Giang Sinh vui vẻ.

  6. haha bác BK54 ơi, đúng là bút sa gà chết,bác Tbui coi nhỏ nhẹ vậy mà không phải vậy đâu gái bắc mà , bác cứ “vô tư” mà tự lo liệu nhé
    chúc bác thành công

  7. Hổng dám dzậy đâu ,thưa bác Tbui. Chỉ là tai nạn chứ hổng phải cố ý. Tuy nhiên, nếu vị chủ báo này chỉ cười trừ mần thinh và Hoàng CT cũng hổng có mần sao thì bà ấy cũng đáng được gọi là người quân tử , có bụng rộng lượng của đàn………Chết cha, tôi lại nói bậy nũa dzồi , xin nói lại: Đàn bà ,văn huê là phụ nữ ,là sinh vật dễ thương nhất trong các sinh vật dễ thương có mặt trên cõi đời này.Và là cái cần phải có trong cuộc đời của đám đàn ông. Hổng có là đám đàn ông sống lạng quạng liền. Điểm nổi bật là phụ nữ có một trí nhớ phi thường hơn hẳn đám đàn ông. Bằng chứng là bx tôi chuyên môn nhớ những chuyện đã xẩy ra hằng mấy chục năm của tui mà toàn là chuyện tội lỗi không à. Còn mấy chuyện đàng goàng của tui chẳng bao giờ nghe nhắc tới. Theo tui đây cũng là một điểm đáng yêu nữa của phụ nữ ,phải không bác Tbui. Nhân đây xin chúc mừng bác và quý quyến một Lễ Giáng Sinh tràn đầy ân sủng của Chúa Trời. Bắt chước bác GA cám ơn Chúa đã cho CTHD, tui cũng xin cảm ơn Chúa đã sinh ra đàn bà cho đám chúng tôi…………/.

    • Đọc được hồi âm của bác Backy54 tôi phải trả lời liền để bác khỏi áy náy . Chẳng qua chỉ ” khều ” nhẹ bác cho vui .

      Đàn bà như Bà Trưng , bà Triệu ai cũng kính phục , phải không các bác ?

      Đàn ông như nguyễn minh triết , ai ” dám ” kính phục ?

      Chúng ta sinh ra là đàn ông hay đàn bà là do duyên nghiệp , tội ít được làm đàn ông ( tôi nghĩ như thế ) . Phải công bằng mà nói , đàn ông cái gì cũng giỏi , ngay cả cheif cook hay tailor , tưởng là job của đàn bà nhưng đàn ông làm vẫn giỏi hơn đàn bà .Thích nhé . Và nếu nói như thế các ông chỉ có lười , không chịu giúp vợ , chứ bếp núc , rửa chén … gì cũng phải hơn đàn bà , phải không ạ ?

      Nói đi phải nói lại , đàn ông hay đàn bà ai cũng giỏi tùy trường hợp hì hì.. , các bác đàn ông bỏ qua nếu tôi có phạm húy nhé .

  8. Bác Tom này thiệt là ác quá, đã không cứu bồ mà còn ngồi rung đùi cười ngạo nghễ trên sự đau khổ của….tha nhân !!! Nói nào ngay, từ nhỏ chúng ta đã từng nghe các ông già bà cả mắng đám con cháu là :thằng này sao giống đàn bà quá v..vv thì trí óc non nớt của chúng ta ghi nhận à đàn bà là cái gì đó hổng được tốt cho lắm.Nhưng càng lớn chúng ta càng thấy các cụ nói khác với việc các cụ làm. Cụ nào cũng “chê” đàn bà thế này thế nọ nhưng chẵng có cụ nào “bỏ” đàn bà. Thậm chí có cụ có tới 2,3 bà, tục gọi là thuyền trưởng 2,3 tàu. Ngay cả ông cụ thân sinh ra tôi cũng là thuyền trưởng 2 tầu kèm thêm chiếc canô.Như vậy đàn bà là những bông hoa làm tươi đẹp cuộc đời cho đám đàn ông, dù rằng hầu hết là những bông hồng ,thì bọn đàn ông phải cảm ơn thượng đế đã tạo ra các bà để…điều khiển các ông. Không có các bà ,đời các ông chả ra nàm thao cả, ngay cả CTHD có lúc trở thành thuyền trưởng không tàu(vì cô Alice dỗi, để CT ở nhà một mình)Công tử cũng thấy buồn thấy chán,thấy sự có mặt của bà chủ tàu là cần thiết. Vậy xin cảm ơn tất cả phụ nữ trên đời, những bông hoa mang lại sắc hương cho cuộc sống.(Psss..Bác Tom thấy tui viết đạt hay không? )

  9. Chào Bác BK54 , xin đuọc đòng ý với bác, Phụ Nữ là số một xin mượn bài thơ này để tặng bác
    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Khác chi vườn cảnh thiếu ngàn hoa
    Một màu ảm đạm thê lương sẽ
    Phủ khắp nơi nơi, khắp mọi nhà..

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Hãy khoan chừa rượu* với chừa trà*
    Quấy, nhăng*, cũng ráng mà ôm lấy
    Vì có còn đâu khoản thứ ba!*

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Anh hùng hào kiệt, trẻ hay già,
    Không người nuôi dưỡng niềm hưng phấn
    Thì sẽ tiêu tùng như bóng ma.

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà
    Cơm canh nóng sốt lấy đâu ra?
    Quanh năm mì gói làm sao sống?
    Rác rưởi ngập lên tận mái nhà!

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà
    Khéo khôn, an ủi kiếm đâu ra?
    Mỗi lần chàng trổ tài tu sửa,
    Đinh đóng vào tay, ai suýt soa?

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Làm sao chàng có thể ba hoa
    Khoe mình tán gái nhanh như gió
    Toàn những nàng xinh như tiên nga?

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Loan phòng nào khác bãi tha ma
    Đêm trường hun hút, chàng điên loạn
    Không rú từng cơn cũng khóc òa.

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà,
    Lấy đâu thơ nhạc để thăng hoa
    Niềm thương nỗi nhớ trong tim óc,
    Tình gần đan kết cõi tình xa?

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà
    Mỗi khi cơn nóng giận vỡ òa
    Lấy ai để trút lời cay đắng
    Hay phũ phàng phô vũ lực ra?

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà
    Hổng ai là mẹ, hổng ai cha
    Cùng nhau tuyệt tích trên dương thế
    Lịch sử nghìn năm vụt xóa nhòa.

    Nếu thế giới này thiếu đàn bà
    Mấy ông dù hiếu chiến hay hòa
    Sẽ cùng đấm ngực mà than thở:
    “Bài học, bây giờ mới hiểu ra!”

    Ai Cơ Hoàng Thịnh

  10. Đọc lại mấy dòng của độc giả Lê Dung : ” ông Giang Anh khen HHT kiểu này… “, tôi hơi thắc mắc : Tôi không biết tôi đã khen ông HHT điều gì trong những dòng tôi viết về ông NCT ! Tôi quả có viết lòng thòng, dây cà ra dây muống, về ông Nguyễn Chí Thiện, và chỉ viết về ông NCT mà thôi. Tuy nhiên, lời cảnh báo của độc giả Lê Dung về ” mụ nhà báo nặc nô ” cũng làm tôi suy nghĩ, nhất là tôi muốn biết rõ tại sao ông Tú Gàn lại bị ” lãnh búa “. Mò mẫm mãi trong Điện báo Ánh Dương ( www,anhduong.info ) mới gặp bài ” Liên Minh Ma Quỷ Tan Vỡ “. Tuy nhiên, khi đọc bài ấy, thì chỉ có được cái tin, là ông Tú Gàn tố cáo báo SGN bị tên cộng sản Triệu Lan nào đó, giả dạng người chống cộng, xâm nhập và điều khiển đường lối của tờ báo. Lời tố cáo có tác dụng của trái lựu đạn quăng vào miệng bọn vẫn tự xưng ” chống cộng ” ! Kết quả là ” liên minh ” Chủ bút – Ký giả rã đám vì sự tố giác của ông Tú , hay nôm na là ông Tú bị ” lãnh búa ” !. Có quá nhiều bài viết về những liên minh ma qủy trong vụ đánh phá ông NCT. Vì tôi mệt con mắt quá, chưa có thể tìm ra bài viết của ông Tú Gàn tố giác chuyện này, nên tôi chưa thỏa mãn. Độc giả nào biết bài viết của ông Tú về việc nêu trên, ở nơi mô, xin làm ơn chỉ cho tôi. Trong cái web Anh dương , tôi tìm thấy vô số bài nói về bà chủ báo . Đủ lọai người viết đặt cho bà đủ thứ tên, nghe rất hay ho, ” lịch sự “, và dĩ nhiên tên nào cũng hay hơn, nặng ký hơn tên Nặc Nô cả.

    • Ông Lữ Giang (Tú Gàn) tố cáo bà Hoàng Dược Thảo (Sài Gòn Nhỏ)

      Các bạn thân mến,
      Bắt đầu tuần này tôi (Lữ Giang – Tú Gàn) ngưng đăng bài trên Saigon Nhỏ vì khám phá ra bọn tình báo Việt Cộng giả FBI đã xâm nhập vào toà báo và hướng dẫn đường lối của tờ báo. Tuy nhiên, tôi vẫn đưa bài lên Internet hàng tuần vì có quá nhiều báo và websites cần đăng.
      Một tên tình báo Việt Cộng đã đem đến cho bà Hoàng Dược Thảo (Đào Nương) một xấp hồ sơ nói là do một nữ điệp viên FBI người Mỹ viết bằng tiếng Việt và lấy tên là Triệu Lan.
      Tài liệu đưa ra một số sự kiện chứng minh Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề và là “đặc công cộng sản nằm vùng”. Tôi thấy đây là tài liệu giả. Hôm Nguyễn Chí Thiện họp báo để trả lời ở Ramada Hotel, tên này đã đưa 6 người vừa Mỹ vừa Việt, được giới thiệu là FBI (có lẽ là security guards), đến hộ tống bà Thảo đi dự họp báo.

      Tuy nhiên, sau đó tôi đọc thấy bài “Hãy Tố Cáo Bọn Việt Gian Nằm Vùng” ký tên là Triệu Lan đăng trên hon-viet.co.uk ở Anh, tố cáo tất cả những người có uy tín trong cộng đồng như Nguyễn Văn Canh, Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, Lê Minh Đảo, Mạng Lưới Nhân Quyền, v.v. đều là chống cộng cuội và cộng sản nằm vùng. Tôi khám phá ra Triệu Lan chính là tên Bạch Long hay Bách Linh, thường viết trên một số báo, tố cáo giống hệt như thế. Có người cho tôi biết tên này là người Huế có tên thật là Nguyễn Thạch, đại úy công an Việt Cộng, không biết hắn qua Mỹ bằng cách nào. Người này cho tôi hình ảnh của Bạch Long khi học ở Liên Xô, lúc làm công an ở Huế và lúc qua Mỹ.

      Tôi trở lại gặp bà Hoàng Dược Thảo và hỏi có phải người đưa bài cho bà đăng là Bạch Long phải không. Bà ta nói đúng. Tôi nói tôi có hình tên này. Khi tôi đưa hình ra, bà ta nói đúng là Bạch Long. Tôi nói cho bà biết tên này là một công an Việt Cộng. Bà ta cho tôi số điện thoại tên này thường gọi bà. Tôi khám phá ra đó là cell phone ở Missouri. Nhưng tôi cho bà ta biết tên này và vợ con hiện ở Garden Grove, tôi có số điện thoại và số nhà.

      Hai ngày sau, sau khi nói chuyện với Bạch Long, bà ta điện thoại cho tôi và nói Bạch Long xác định anh ta đã làm cho FBI 25 năm và sẽ cho FBI tới còng tay tôi! Tôi thấy bà ta vẫn bị chi phối bởi tên này nên ngưng viết và làm tờ trình cho FBI rồi.
      [….]
      Vài hàng tin cho nhau biết.

      Lữ Giang (Tú Gàn)

      http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=4430

  11. Tôi xin cảm ơn ông Lâm Trường Phong . Chẳng những tôi được hoàn toàn thỏa mãn, vì được đọc toàn bài của ông Tú Gàn, viết về lý do ông từ giã SGN, mà tôi còn rất vui vì được đọc một cái web có nhiều bài viết rất hay.
    Một lần nữa, xin được cảm tạ ông Lâm Trường Phong và kính chúc ông Năm Mới được an khang, thành công mọi mặt.

  12. Da co rat nhieu bai viet chung minh xac dang rang Nguyen Chi Thien khong phai la tac gia tap tho Vo De. Hoa Lo la “san pham” cua Bui Tin va Nguyen Thu Hien .

    • Xin dan chung bang it nhat la mot bai viet cu the. Tua de cua bai, do ai viet, dang tren bao nao?
      To cao mot su viec dang trong vong tranh cai ma khong co bang chung thi khong the thuyet phuc duoc ai ca!

  13. Xin loi -Xin sua lai : Vuthu Hien chu khong phai Nguyen.

  14. Nguyen Chi Thien , Bui Tin ,Vu Thu Hien ,To Hai la bon ten VIET GIAN CONG SAN . Mot em be len ba cung biet ro dieu ay!

    • Xin cho biết bằng chứng , nhân chứng hoặc những tài liệu dẫn chứng cụ thể như bác Quoc Viet đã yêu cầu.
      Nếu không thể thì những lời bạn nói chỉ là vu khống, bịa đặt!

    • Tưởng ai xa lạ, hóa ra cũng la anh kieuphong…
      Nòi VC các anh quả là mất dậy từ gốc nên con cái anh cũng mất dậy theo, cho nên tôi chả ngạc nhiên về cái “biết” của con anh tí nào!
      Ở nhà tôi, một đứa bé lên ba cũng biết rằng: muốn tố cáo ai thì ít nhất cũng phải có chứng cớ hẳn hòi.

  15. Hình như hiện nay có một vài gương mặt mới xuất hiện chỉ với muc đích gây xáo trộn trong trang web CTHD. Đề nghị bác BacThan hạn chế sự xuất hiện của đám này. Nếu không trang nhà của CTHD sẽ là nơi để bọn vẹm con vào xã rác. Xin bác lưu ý dùm. Cảm ơn.

  16. Em tiếp thu cảnh giác của bác và hứa sẽ đấu tranh kiên quyết hơn nữa để đánh đổ mọi hành động xấu của địch.

  17. @bacthan.
    Bác thử xem lại tôi dịch ra giọng văn Sàigòn có ngộ không? chúng ta già mất rồi bác ạ ! lực bất tòng tâm.

    Em sẽ ghi nhận những báo động cuả bác và hứa sẽ cẩn thận hơn nữa để ngăn ngừa những hành động xấu của vc.

  18. Họami, họami, đây Sơnca gọi nghe rõ trả lời.
    Sơnca, sơnca, Hoạmi nghe bạn 5 trên 5 trả lời.
    Ôi Sàigòn, ôi bạn tôi, có còn ai.
    Anhdũng, anhdũng gọi Bắcbình nghe rõ trả lời.
    Anhdũng, anhdũng gọi Bắcbình nhge rõ trả lời.
    Băcbình, bắcbình nghe rõ trả lời.
    Bắcbình, bắcbình nghe rõ trả lời.
    Ôi một thời áo lính……..

  19. Ôi nhớ quá, một thời áo trận, làm con đê ngăn làn sóng đỏ ! Ôi đau đớn, ngày tháng tư đen, gãy súng, mang Tổ Quốc trên lưng, phiêu bạt bốn phương trời mười phương đất ! Ngày ấy, tưởng bọn qủy đỏ sẽ ngự trị lâu lắm. Nào hay, ông cố Liên Xô của chúng nó lăn đùng ra chết tốt; mùi xú uế bấy lâu bị bịt kín, này làm kinh sợ chính lũ con cháu chúa qủy đỏ; cả đông Âu, giặc Cộng bị lật nhào, bị người dân bợp tai đá đít, phải cúi đầu trươc vành móng ngựa, đền tội ác; cha chúng nó là Tàu Cộng trở mặt, cho quân sang đập tan hang Pac Bó, thiêu rụi hang ổ ” cách mạng ” , là lục tỉnh Bắc kỳ; ” ; em Pôn Pốt tràn qua biên giới cáp duồn…Họ hàng, anh em nhà Cộng, đánh giết nhau, chửi rủa nhau loạn xạ, và cái bánh vẽ Thế Giái Đại Đồng , sản phẩm lừa bịp của cái lưỡi tuyên truyền nọc độc xấu xa, từ mồm thối giắc cộng, bỗng hoá ra cái dẻ rách dơ dáy ! Đám giặc cộng trên thế giới, loe hoe bốn mống còn sống sót, ngơ ngáo kinh hoàng, vội đầu hàng tư bản, chế ra cái gọi là ” kinh tế thị chường “, theo định hướng gì đó , mong núp bóng tư bổn, kéo dài cuộc sống bất lương . Nực cười thay, trong bối cảnh tan hoang của cái ” thế giới đại bịp “, khi bọn giặc đi vào ngõ cụt, và đang trên đường tiêu vong, thì trong cái đám dòi bọ, có nhiều anh nay tự cho là trí thức, đã một thời cong đít , tranh nhau trốn chạy, mong thóat tay giặc, thì nay, vì nóng lòng,mót được dơ cao tên tuổi, mót được ăn phân việt cộng, lại tưởng bở, xun xoe tìm cách chạy tội cho giặc, hùa nhau với lũ vc nằm vùng , múa may những màn khó coi quá sức. Chửi chúng nó, thi dơ miệng mình, mà im lặng thì lương tâm làm khổ mình : vì người tốt yên lặng, bất động, nên kẻ xấu mới tự do hoành hành nói bậy và phét lác! Cho nên cứ phải dây dưa với lũ này ! Khổ tâm là như thế !

    • @Bác Giang Anh ,

      “cái đám dòi bọ, có nhiều anh nay tự cho là trí thức, đã một thời cong đít , tranh nhau trốn chạy, mong thóat tay giặc, thì nay, vì nóng lòng,mót được dơ cao tên tuổi, mót được ăn phân việt cộng, lại tưởng bở, xun xoe tìm cách chạy tội cho giặc, hùa nhau với lũ vc nằm vùng , múa may những màn khó coi quá sức. ”

      được bác nam phục tả :

      “Chó việt kiều: Ồ … cái giống “người” bên ấy ăn ở vệ sinh, sạch sẽ quá, đôi khi tìm mờ mắt mà không ra cái món … khoái khẩu của bọn mình!! ”

      hay quá nên được bác QV post lại , riêng tôi đã copy và gửi cho bạn bè đọc , ai cũng khen tác giả phịa mà sao thật đúng và hay quá . Hoan hô bác Nam Phục ( viết hoa để tỏ lòng ái mộ “cực kỳ ” )

  20. Các bác ơi,
    Đi dạo chơi gặp cục “kít” bên đường, nên báo cho bạn tránh ra và đi tiếp cho thoải mái, chớ nên dừng lại xăm soi coi thử là “kít” gì, chớ nên lấy que mà khều mà chọc vào, mùi nó xông lên, có khi lại văng dính quần áo mất vui, dơ nó đi.

  21. Các bác ơi,
    Đi dạo chơi gặp cục “kít” bên đường, nên báo cho bạn tránh ra và đi tiếp cho thoải mái, chớ nên dừng lại xăm soi coi thử là “kít” gì, chớ nên lấy que mà khều mà chọc vào coi thử nó có gì trong đó, nó chỉ là “kít” thôi, cho dù trước đó nó là thịt, cá hay cơm, mùi nó xông lên, có khi lại văng dính quần áo mất vui, dơ nó đi.

  22. Doi loi gop lua (khong phai gao) thoi com cung Bac Giang Anh.
    Toi dang du tinh gop vai loi voi ong VAN THANH co gop mat tren dien dan nay ve viec ong HHT khong hoac chua tra loi thac mac cua ong ta ve NCT. Ong to ve bat binh khi Ong HHT to ve “me tin” NCT roi long vong ket luan bang mot thac mac : ” hay la ong (HHT) cung chun tu dung quan Hoang Duoc Thao ra?”. Du quan diem va thai do cua mot nguoi lam cong tac van hoc nhu the nao thi ta cung khong nen dung loi le that hoc kieu cac ba nha que bac ky XHCN 54 chuoi nhau ngoai duong ngoai cho giong y cac doi thoai trong chuyen “Hoa Lo” cua NCT va Ong HHT da co them chut mam chut muoi trong bai viet ve Hoa Lo Hanoi. Thiet nghi nen ton trong quyen cua nguoi khac tren dien dan van hoc. Van hoc la mot lien can can ke Van hoa ma ngon ngu ong dung nhu vay co chut nao van hoa chang? Hay la ong thuoc loai van hoa moi ma CSVN da thoi tren loa re o cac cot den Saigon sau 75? Neu cau tra loi cua ong la khang dinh thi ta khong con gi ban cai.
    Viec ong HHT ca tung tho Hoa dia nguc khong co gi la, v/d la ong am uc vi ong HHT khong Take side voi ong ve lap luan cho rang NCT o My la gia, thay Hoa dia nguc duoc ca tung thi vo lam cua minh. Nghi-an van hoc Hoa dia nguc toi tuong sau mot thoi gian kha dai tranh luan cung da gay nhieu gio tanh mua mau , duoc ca mot dang to mieng ben Bac Au ra ca mot cuon sach chuoi boi ho het voi nhung lap luan chang co goc cung khong co re lam do ca thi truong van hoa cua xu nay. Noi that voi ong anh, nhin vao bo sau nhung nguoi len an NCT co HDT, Tu Gan, Dang van Nham…&…thi toi cung da co tam mot ket luan so khoi cho minh. Khi NCT chap nhan tranh luan va khi nhin vao cung cach cua ban to chuc thi toi thay khong khi “Cai cach ruong dat” kha ro. Tiec mot dieu la NCT da mang chuyen ca cuoc tien bac trong cuoc tranh luan lam mat di phan nao tinh cach thanh tao cua mot ke si khi lam tran. Trong cach dat cau hoi cua ong ve NCT cho ong HHT, toi lai nghi den cau “quand je delib’ere, les jeux sont faits”(JPS), kieu nhu ong hoi de bat Ong HHT ve phe ong, va khi bat dac y , ong phan mot cau kieu tut quan nhu vay that het y lam ong HHT a khau luon. Thoi ong a, toi thay ong biet len mang de trao doi toi rat quy vi Ong biet day, co tuoi toi va ong, biet to mo de mo kho tang kien thuc cua nguoi khac tren luoi ao la mot may man cuoi doi, sao khong de thu vui tao nha nay khoi bi khoi bui?Thuc tinh thi toi nao dam “day di ven xong(vay)”nhung ong dung ngon tu ha nhuc HHT qua nang mui khien toi ngui ke cung chiu khong thau danh buong tay de loi que chep nhat dong dai vay thoi. Vai loi nay co the lam cho mat tran mien Tay het yen tinh nhung da lo guom dan nua ganh biet nguoi nao trao!
    Vai loi voi ong hang xom Gaing Anh cua toi, neu ong muon ngam cuu cac loi vang ngoc cua Tu dien thi xin mo links “Mot goc troi.com” “VAn tuyen.Net” roi suc sao loi co Y ra ma ngam nghia, lam cong viec nay cung nen mac bulletproof, kinh bao ho lao dong keo khi mo cua hoa chat doc hai vang ra thi toi mang, mac dau kho hoa chat nay da duoc toa an dung vong kim co khong che trong vu Bui binh Ban nhung quan toa chua co cach khac che duoc mui toa ra, cung nguy hiem lam! Ong nay lay ten thanh la Tu Gan toi thay co phan khiem nhuong qua, khong xung hop voi su nghiep cua ong ta,boi chi it da co cu nhan luat moi duoc lam tham phan toa an “nhan dan” de xu toi linh muc Nguyen van Ly, tai sao lai chi xung la “Tu” thi tu ha minh xuong may bac, hay la ong ta muon dong vai Diogene tan thoi dot duoc di tim nguoi hien chang? Toi chua thay ong co can dam de vang vai loi sam hoi ve vu vu-khong cha Ly. O ng dan chung sach vo, van thu, cong dien giai ma, giai mat thi nhieu, bao dam doc bai viet cua ong ta, chi can xem may cai refrrences do thi se khong con phan cong luc nao de doc xem ong ta noi gi. Chi khi nao thay co thang la lang reo ten Cu gan, hay Tham gan ( toi tra lai dung bac cho ong ta, khong cho phep khiem nhuong qua, va lai lay ten thanh “Tu”nhu vay co ke thieu thong tin ve gia pha cu cho la ba con cua Tu Xuong cung kho dinh chanh, de ong Tu Vi Xuyen mo yen ma dep, tren Niet Ban Ong con co the ngoi mat an bat vang ma khong bi dong mo dong ma gi rao.) nhu trong vu Bui Binh Ban hoac vu cha Ly chot giat minh nho lai bai bao Ong viet, tim doc lai cho chac an thi troi hoi thoi gian nhuan tham biet bao suy tan , to bao bao da ra vat thien co. Cung may nho co khong gian ao, nho may thay boi gieo vai que biet ong Cu Gan dang mo yen ma dep o Web nao mang nhang den toi, vang ma dot mu troi khoi bay, dot hiep nay khong xong ta dot hiep khac, khoi kieu nay thi thay cung phai u-u minh-minh xuat hien khong vi long thanh cua nguoi dot ma~ cung vi khoi doc khien chuot phai bo khoi hang vi ngop tho, xin tho giao vai cau ve chuyen thoi mom thoi mieng tren duong gian thi am hon cua thay trong chi ua nuoc mat. Thay th^`ay kho noi biet ngay thay dang gap nan nen cung bo qua cho thay. Nhung Ong Cu noi coi am cung khong chua thoi cu, ong dung ‘than nhan” ( divine vision) doc trom duoc mat thu ngan dam cua cha Ly trong chon tu thien mien Bac XHCN, Ong ben mang cho dam quy su coi am chiet tu, xong lay lam tam dac vuot nguc ve duong gian la lang thu nay ro rang chinh thuc con trau, chin tai chin mat chin dau chin chan la cua cha Ly, khong choi cai duoc. Khi cha Ly tu xong khoa thien tro ve co tra loi vu nay thi tu coi am, Cu Gan tu dung a-khau. Chuyen ve sau ong mo khau ra sao de noi tro lai duoc khong ro co am binh nao giup khong xin mo ngo dien dan cho thong tin ba tanh!
    Ve Ong tien si giay Bac Au, tu ngan dam xa xoi, ong nhay vao chuyen xu Co hoa an co, tuy an co nhung ong lai xach dai dao di lam ba tanh that kinh, tuong nguc si lan nay khong thoat duoc phap nan. Chua toi My nhung ong ta da gui truoc ban cao trang cho in an cap toc va ban cho thien ha coi truoc de hoc luan toi truoc toa cho tron tru lien lac kieu Cai Cach Ruong Dat `53-54. Trong tuong mao ong nay hao hao chang Nicolas Cage dang dong phim hinh su, rat oai phong bai liet nhung phien toa dien ra khong tuong xung voi su chuan bi kia vi ba Dao Nuong, lung ong minh hac khong dong dung vai tro ‘Cong to o “Toa Duoi” nen nguc si khong bi toi gia mao giay to chiet tu lan nay.Cong to vien neu toi bang cap gia vi sau `54 truong Phap bi dong cua khong co truong day chu phap, hoc sinh mien Bac chi co hoc ngo, ni ai, o, tham, san,si ,sao ong lai co the viet thu bang tieng Phap xanh don de chuyen qua toa dai su Anh,chuyen rat vo ly, nguc si ben xin toa cho moi nhan chung WENDY VO, 10 tuoi noi 11 thu tieng ngon o ma noi duoc luc moi len 5,co chieu video tai lieu cac phong vien truyen hinh va ky gia bao dai de quoc phong van nhan chung Wendy Vo bang cac ngon ngu em noi duoc. Em tra loi ngon o dung giong, dung van pham. Phim chieu toi phan em trinh dien nhac do em sang tac tren Youtub thi toa xitop vi lac de. Cong to xin toa cho Georges Pompidou va Charles De Gaule phong van nguc si vai cau tieng Phu lang sa de thu giong va kha nang phu lang sa ngu cua nguc si nhung toa phan rule out vi day khong phai lop luyen giong ESL. Toa ket luan nhan chung Wendy khong hoc truong Phap nhung noi va phat am rat chuan tieng phap, nguc si cung co the co kha nang nhu Wendy vi troi khong co oc ky thi. Cuoi cung cong to neu viec tiem tho nguoi khac lam cua minh, chung minh tho trong Hoa Dia Nguc khi the ruc lua, Viet cong doc that kinh tang dom phai truc xuat tuc khac trong khi tho trong”Giot Mau…” co ve xiu xiu enn en khong giong tho truoc kia. Toa phan hoi nguc si nhung nghi can tra loi giong roi rac run ray,toa ben phan rang tho truoc khi the cao vi duong su sang tac luc tre day sinh luc sau nay qua My an uong khong Diet nen nhiem nhieu cholesterol xau lam mau luu thong kem nen nguon tho khong the lai lang duoc va lai nghi can co trieu chung Alzheimer nen khi viet lach tay chan run ray khong the viet khi the nhu xua. Va lai chuyen thay doi quan diem lap truong duoc Bill of Rights bao ve khong the ket toi cam nham tho nguoi khac. Neu ai nhan tac pham cua minh bi ngi can cam nham thi phai lam don khieu to toa se xu sau bang mot phien xu khac. Amen.
    Ve chuyen Xau trai lam tho hay la dieu nghich ly khong the chap nhan, cong to xin toa coi do la mot bang chung hung hon de tuoc quyen tac gia cua nghi can. Toa phan tuy nhin nghi can co ve hom hem, tuong mao quan vu khong giong ai, mat co le ti xiu nhung nghien cuu cua Darwin khong thay co tuong quan nhan qua nao giua mat le va tho hay khong the neu luat Mens sana in corpore sano de ket toi. Toa tuyen bo phien toa Cai cach ruong dat cham dut va ban an se dang tren cac trang mang dien tu va bao giay hang ngay. Truoc khi be mac toa co hoi nho nghi can dang huong tro cap SSI, lay tien dau giam ca do toi 200,000 US$, cau tra loi cua nghi can theu thao qua, khong ai nghe lom duoc nen xa lo thong tin vang mat tin nay.

  23. Em nhắn bác gì đánh máy phải bỏ dấu tiếng Việt. Bác viết dài mà lại không bỏ dấu ai mà đọc được. Mất công của bác thôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: