• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

UM HUN THẮM THÍT

Doan Phu TuMàu Thời Gian

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian.
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh.
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng.
Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát!

Trên đây là bài thơ Màu Thời Gian của Thi sĩ Đoàn Phú Tứ, bài thơ có từ năm 1940, bài thơ làm Người làm thơ Đoàn Phú Tứ trở thành thi sĩ nổi tiếng. Nhiều người ca tụng bài thơ này. Tôi CTHĐ — thấy bài thơ không ra làm sao cả! Nhưng bài Viết ở Rừng Phong hôm nay không viết về Thơ Đoàn Phú Tứ mà viết về cái trò Um Hun Thắm Thít của những anh cộng sản Bắc Kỳ; trong cái trò Um Hun này có chuyện về tác giả Màu Thời Gian.

Đây là một đoạn trong hồi ký của Nhà Văn Bắc Kỳ Phùng Quán;

Nhà văn bài trừ tham nhũng. Hồi ký của Phùng Quán. Trích:

Cách đây đã nhiều năm…

Một buổi trưa mùa hè, tôi ra bãi An Dương phía ngoài đê sông Hồng, tìm thăm nhà thơ Đoàn Phú Tứ, tác giả bài thơ bất hủ “Màu thời gian.”

Năm đó Nhà thơ họ Đoàn đã ngoài 70 tuổi. Trưa đó nắng hè thiêu đốt nóng đến ngạt thở. Tôi thật sự kinh khiếp khi thấy Nhà thơ tóc bạc trắng, ở trần, thản nhiên ngồi đọc sách trên bức phản gỗ mọt, mặc cho mồ hôi chảy đầm đìa trên mặt, trên lưng, giọt giọt từ chòm râu rỏ xuống những trang “Ngôi nhà búp bê” của Íp-sen. Ông đặt sách xuống tiếp tôi, ông gần như dốc ngược chai rượu mới được đầy một chén, và sẻ cho tôi một nửa.

Tôi đọc ông nghe bài thơ tôi vừa mới viết về đề tài kháng chiến. Đọc đến câu:

“Giữa chiến khu võ vàng đói khát,
Cả tiểu đội tôi chỉ còn mắt với răng…”

.. ông đặt chén rượu đã uống cạn xuống, ngắt lời tôi:

“Chỉ vì .. “những người lính — chỉ còn mắt với răng” các cậu mà năm đó mình đụng độ với thằng Trần Dụ Châu… Cậu có biết Trần Dụ Châu không?”

Tôi trả lời:

“Những người lính chống Pháp bọn em, ai mà không biết Trần Dụ Châu…”

Doan Phu TuHắn là Đại tá Cục trưởng Cục Quân Nhu, trông coi việc ăn mặc cho toàn quân. Ngày đó chúng tôi thường gọi: “Màn Trần Dụ Châu”, vì mỗi cái màn lính hắn ăn cắp mất hai tấc màn, nên hễ người lính ở trong màn ngồi lên là đầu đụng đình màn; “Áo, mền trấn thủ Trần Dụ Châu” vì hắn ăn bớt bông lót trong áo, trong mền, hắn thay bông bằng giẻ rách, bao tải…

Nét mặt Nhà thơ vụt sa sầm khi nghe tôi nhắc lại những chuyện đó. Kỷ niệm một thời hào hùng đánh giặc cứu nước bất ngờ ập đến, cặp mắt già nua của nhà thơ lóe ánh giận dữ. Ông kể:

Mùa đông năm 1949, ông ở chiến khu Việt Bắc. Là nhà thơ, ông còn là đại biểu Quốc hội Khóa I. Ông cùng với một đoàn nhà văn đi thăm và úy lạo các đơn vị bộ đội vừa đánh giặc trở về. Ông đã khóc nấc lên khi thấy các chiến sĩ bị thương thiếu thuốc men, bông băng, và hầu hết chiến sĩ đều rách rưới, “võ vàng đói khát“, “chỉ còn mắt với răng“, mà mùa đông năm đó tiết trời chiến khu lạnh tới mức nước đóng băng…

Ông trở về cơ quan chân ướt chân ráo thì nhận được thiệp mời của Trần Dụ Châu, mời ông đến dự lễ cưới mà hắn tổ chức cho anh cán bộ cấp dưới đặc biệt thân cận, phụ trách công tác vật tư, tên là Lê Sĩ Cửu.

Ông bước vào phòng cưới mà cứ ngỡ mình nằm mê. Cái hội trường dựng bằng tre nứa, lợp lá gồi, sáng trưng những dãy bạch lạp to bằng cổ tay. Trên những dãy bàn dài tít tắp, bày đầy những đĩa chim quay, gà tần, vây bóng, nấm hương, giò chả, thịt bê thui, rượu Tây, cốc thuỷ tinh sáng choang, thuốc lá thơm hảo hạng. Ban nhạc sống của Nhạc sĩ Canh Thân được mời từ Khu 3 lên tấu nhạc réo rắt…

Trần Dụ Châu mặc quân phục Đại tá choáng lộn, cưỡi ngựa đến dự cưới, theo sau hắn là một vệ sĩ cao lớn, súng “Côn Bạt” đeo xệ bên hông. Tân khách ngồi chật kín hội trường, mắt hau háu nhìn những món ăn trên bàn tiệc. Rượu vang đỏ rót đầy các cốc. Vị chủ hôn Trần Dụ Châu oai phong, đỏ đắn, đầy quyền uy bước ra tuyên bố làm lễ thành hôn cho đôi vợ chồng mà hắn đỡ đầu, và trịnh trọng mời tân khách nâng cốc… trong tiếng nhạc vang lừng. Nhìn thấy nhà thơ Đoàn Phú Tứ ngồi ở bàn đầu, hắn liền tươi cười giới thiệu:

“Đám cưới hôm nay có một vị khách đặc biệt là ông Đoàn Phú Tứ, nhà thơ cự phách của nhóm Xuân Thu Nhã Tập. Xin mời nhà thơ nổi tiếng lên cho một bài thơ mừng cô dâu chú rể và quý vị tân khách”.

Đoàn Phú Tứ đứng lên, mắt đăm đăm nhìn cốc rượu vang đỏ như máu đầy tràn trước mắt… Ông bỗng thấy giận run lên với ý nghĩ: “Bọn võ biền đốn mạt đầy quyền uy này, đã quen coi thi sĩ là kẻ nô bộc, và thơ là món đồ trang sức, một thứ gia vị cho bữa ăn tội lỗi của chúng thêm ngon miệng… Chúng sẽ được thơ dạy cho một bài học đích đáng!…”. Ông ngẩng lên, nhìn thẳng vào mặt Trần Dụ Châu, nói lớn, nhấn mạnh từng từ một cho tất cả những người dự tiệc cưới đều nghe thấy:

“Tôi xin đọc tặng vị chủ hôn, cô dâu chú rể và tất cả các vị có mặt hôm nay, một câu thơ hay nhất mà tôi vừa chợt nghĩ ra”… Khắp các bàn tiệc dậy lên tiếng xì xào tán thưởng: “Hoan hô Xuân Thu Nhã Tập! Hoan hô thi sĩ Đoàn Phú Tứ!”. Chắc phải hay hơn câu “nghìn trùng e lệ phụng quân vương …” Chờ cho tiếng xì xào im hẳn, nhà thơ nói tiếp:

“Câu thơ đó như sau: Bữa tiệc cưới chúng ta sắp chén đẫy hôm nay, được dọn bằng xương máu của chiến sĩ!”

— “Láo”, Trần Dụ Châu mặt vụt tái nhợt quát to. Tiếp liền theo đó là tên vệ sĩ của hắn xông tới tát bốp vào mặt nhà thơ. Nhà thơ lặng lẽ rút khăn tay lau mặt, ném khăn xuống đất, rồi nhổ vào cốc rượu đỏ như máu trước mặt, ông đĩnh đạc bước ra khỏi phòng cưới.

Ngay đêm hôm đó, Nhà thơ viết một bức thư dài gửi lên Hồ Chủ Tịch, trình bày toàn bộ sự việc.

Một tuần sau Tòa án Quân sự được thiết lập cũng tại khu vực hội trường tổ chức tiệc cưới đó. Trần Dụ Châu bị điệu ra trước vành móng ngựa, cúi đầu nhận hết mọi tội lỗi, và lãnh án tử hình vì tội tham nhũng.

Hồ Chủ Tịch đã tự tay ký vào bản án tử hình. Đó là bản án tử hình đầu tiên mà Người đã ký, kể từ ngày Người lên nhậm chức Chủ tịch Nước.

“Thế còn chú rể Lê Sĩ Cửu?”

Tôi hỏi.

Nhà thơ trả lời:

“Hắn tự sát trong nhà tù để khỏi phải phơi mặt trước vành móng ngựa”

Tôi nâng chén rượu chưa kịp uống, dâng lên nhà thơ và nói:

“Vô cùng cảm ơn anh. Anh đã làm vinh quang cho thi sĩ của đất nước. Người đầu tiên đứng lên chống hiểm họa tham nhũng tàn hại đất nước không phải ai khác, mà chính là thi sĩ, mà đã chống một cách can đảm, dữ dội và quyết liệt biết chừng nào!”.

Ngưng trích.

Vụ xử tử Trần Dụ Châu xẩy ra ở Việt Bắc vào năm 1949. Năm ấy tôi sống trong một trường huấn luyện ở Đại Từ, Thái Nguyên, tôi có nghe mấy anh lớn trong trường nói về vụ án Trần Dụ Châu, nhưng rất loáng thoáng, không anh nào biết gì nhiều. Xong tôi cũng biết Đại Tá Trần Dụ Châu, Cục Trưởng Cục Quân Nhu bị xử bắn vì tội làm đám cưới lớn quá, gà vịt, heo bị giết thịt làm tiệc cưới mỡ nổi lền mặt sông Máng.

Hơn 50 năm sau, sống ở Kỳ Hoa, tôi gặp lại Vụ Xử Tử Trần Dụ Châu qua đoạn hồi ký của Phùng Quán. Năm 1989 Nhà thơ Đoàn Phú Tứ qua đời ở Hà Nội, 79 tuổi, ông ra đời năm 1910. Gia đình Nhà thơ nghèo quá, Phùng Quán nhớ Nhà thơ từng là Đại Biểu Quốc Hội CS nên đến gặp những nhân viên Văn Phòng Quốc Hội xin tiền làm đám ma cho Nhà Thơ. Đây là đoạn Phùng Quán kể về chuyện ấy:

Phùng Quán. Trích:

Bức thư — (Kể về cái chết, tình cảnh nghèo của gia đình Nhà Thơ để xin tiền mua quan tài, làm ma. CTHĐ viết thêm) — gửi lên đồng chí Lê Quang Đạo được anh Thọ đọc to lên cho tất cả cùng nghe. Vụ trưởng Vụ Chính Sách trạc 50 tuổi, người cao gầy, ánh mắt sắc sảo, nói:

“Trước khi bàn bạc cách giải quyết, chúng ta phải cần kiểm tra xem ông Đoàn Phú Tứ có phải là đại biểu Quốc hội không đã…” Ông đứng lên ra khỏi phòng họp một lúc rồi trở vào, tay cầm cuốn sổ dày cộp, bìa bọc vải có chữ mạ vàng. Ông đặt cuốn sổ trước mặt tôi, nói:

“Đây là Kỷ yếu danh sách đại biểu Quốc hội từ Khóa I đến nay. Tên các vị đại biểu được xếp theo vần A, B, C. Đoàn Phú Tứ, ta tra vần T.”

Ông lật giở kỷ yếu tìm vần T. Chúng tôi cùng chụm đầu trên ba trang vần T. Không có tên Đoàn Phú Tứ. Tôi tái mặt… Dò tìm lại lần nữa. Có tên Nguyễn Đình Thi, Phan Tứ… nhưng Đoàn Phú Tứ thì không. Tôi hoảng sợ thật sự. Thật ra, việc Đoàn Phú Tứ là đại biểu Quốc hội Khóa I thì tôi cũng chỉ nghe nói vậy thôi, chứ chưa bao giờ hỏi thẳng ông… Nếu Đoàn Phú Tứ không phải là đại biểu Quốc hội thì những con người sắc sảo này sẽ nhận ra ngay sự gian dối của bức thư. Như vậy thì tôi đã tự chuốc lấy một hoàn cảnh hết sức lố bịch. Tôi chợt nghĩ: vẫn còn một tia hy vọng. Tôi nói:

“Nhưng nhà thơ Đoàn Phú Tứ chỉ là đại biểu có mấy năm, sau đó ông bỏ về thành…”

Vụ trưởng Chính sách nói:

“Đây là Kỷ yếu. Trong sổ này có cả tên Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh”.

Lúc này tôi chỉ muốn chui xuống đất. Tôi lắp bắp, ấp úng:

“Việc này tôi nghe các anh ở Hội Nhà Văn nói chắc lắm. Có lẽ để tôi về hỏi lại anh Nguyễn Đình Thi xem sao. Anh Thi cũng là đại biểu Quốc hội Khóa I…”

Miệng nói, chân tôi dợm đứng lên, cốt làm sao rút được ra nhanh khỏi gian phòng họp. Bất chợt tôi nhìn thấy trong Sổ Kỷ Yếu có mục: “Những đại biểu Quốc hội đào nhiệm.”

Tôi hồi hộp nói:

“Thử tra cứu mục này xem có tên ông Tứ không?”

Ngón tay trỏ tôi lần dọc theo các hàng tên…

“Đoàn Phú Tứ đây rồi!”

Tôi nói gần như reo lên. Vụ Trưởng Chính sách xem xét lại lần nữa, rồi gật đầu:

“Qua khâu kiểm tra, ông Đoàn Phú Tứ đúng là có tên trong danh sách đại biểu Quốc hội. Nhưng ông ta đã đào nhiệm từ năm 1951. Chúng tôi không còn trách nhiệm gì về ông, nên không có chính sách cấp tiền làm tang lễ cho ông ta…”

“Chính sách đất nước quý trọng nhân tài..”

Tôi nóng nảy ngắt lời ông:

“Tuy ông Đoàn Phú Tứ đào nhiệm, nhưng trước đó ông là nhà thơ đầu tiên đứng lên chống tệ tham nhũng. Và ông đã chống một cách thật can đảm. Ông đã vạch mặt Trần Dụ Châu, Đại tá Cục trưởng Cục Quân Nhu phè phỡn trên xương máu chiến sĩ. Trần Dụ Châu đã bị xử bắn như chúng ta đã biết…

Ngưng trích.

Theo lời kể của Phùng Quán, tôi thấy ông Đoàn Phú Tú là đại biểu Quốc Hội VC năm 1946, trước khi chiến tranh Việt Pháp nổ ra trên đất Bắc. Quốc Hội này được lưu dụng mãi cho đến năm 1954. Đại biểu Quốc Hội Đoàn Phú Tứ bỏ về thành, tức về Hà Nội, từ năm 1951.

Tôi lấy làm lạ ở chuyện ông Đoàn Phú Tứ trở về Hà Nội năm 1951 nhưng không thấy ông hoạt động gì về văn nghệ, ông cũng không bị chính quyền Hà Nội làm khó dễ, theo dõi vì ông là đại biểu Quốc Hội Việt Cộng. Báo chí Hà Nội hoàn toàn không nhắc nhở gì đến ông, cũng không thấy các ông văn sĩ, thi sĩ cùng thời với ông — trước năm 1945 — như Vũ Hoàng Chương, Vũ Bằng, Tam Lang viết gì về ông, cũng không ông nào kể chuyện là có gặp Nhà thơ Đoàn Phú Tứ ở Hà Nội trước năm 1954.

Bỏ về Hà Nội từ năm 1951, năm 1954 ông Đoàn Phú Tứ không đi vào Sài Gòn. Tôi không biết đã đào nhiệm như thế Đại biều Quốc Hội Đoàn Phú Tứ hết còn được coi là đại biểu nhưng ông có bị CS hành tội gì không? Và sau năm 1954 ở Hà Nội ông có được coi là văn nghệ sĩ, quan trọng hơn cả là ông có chân trong Hội Nhà Văn Bắc Cộng hay không????

Khoảng những năm 1976, 1977, tôi nghe được câu chuyện về ông Đoàn Phú Tứ do những người làm văn nghệ ở Hà Nội kể:

Một hôm ông Đoàn Phú Tứ đến nhà riêng của Chế Lan Viên — họ Chế đang là Chủ Tịch Hội Nhà Văn — ông Nhà thơ thường đến nhà mượn tiền hay xin cấp cái nọ, cái kia nên họ Chế rất bực — hôm ấy Chế Lan Viên nhăn nhó nói:

– Khổ lắm. Tôi đã nói cần gì Bác đến Hội, Hội sẽ giải quyết giúp bác, bác đến nhà tôi, tôi không giúp gì bác được.

Đoàn Phú Tứ nói:

– Hôm qua anh sang Gia Lâm đón bọn Việt Kiều ở Paris về. Anh hớn hở chào đón chúng nó, anh um hun thắm thiết chúng nó. Chúng nó có công gì với đất nước, với dân tộc mà anh chào mừng chúng nó như thế? Còn tôi, sao anh lạnh nhạt với tôi quá như thế?

Năm xưa khi nghe chuyện kể, tôi tin đó là chuyện thật.

Hôm nay, một ngày cuối Tháng 12 năm 2009, nhớ lại chuyện xưa, tôi nghĩ rất có thể hiện nay ở Hà Nội cũng có những người làm văn nghệ đòi tự do, dân chủ, hỏi bọn VC cầm quyền:

– Bọn Việt Kiều có công gì với đất nước mà chúng mày chào đón chúng nó như thế? Chúng mày um hun thắm thít chúng nó. Còn chúng tao làm gì mà chúng mày bỏ tù, bỏ đói chúng tao????

Advertisements

29 Responses

  1. điểm:20/20!!!

  2. Chèng đéc, đúng là “DANH BẤT HƯ TRUYỀN” ! (Viết hoa cả bốn chữ)

  3. Kính chào Công Tử.
    Đầu năm,đầu tháng mà Công Tử “xáng” cho bọn vc một bộp tay ná lửa…chuyện dài hồ chó minh chủ tịt như chuyện thâm cung bí sử và chỉ những người nào “quen” đọc văn phong của Công Tử mới “có thể” nhận ra vài cái “nghĩa bóng,nghĩa đen” thấp thoáng phía sau cái “anh minh” của cái bản án tử hình “đầu tiên,tiền đâu” của thằng chó hồ…
    Trần đ. Trâu bị tử hình là kế thí chó để bảo vệ “đạo đức cứt mạng” của chó hồ…nểu cái thằng đ. trâu không cống hiến gái đẹp rượu ngon cho chó hồ và mấy con chó chóp busức mấy được giử chức vụ béo bở đó và nó dám lộng hành cở đó…có khi tuyên án tử nó xong là xách một tên tử tù nào bịt mặt thế mạng còn thằng đ.trâu vẫn nhăn răng về làm cận vệ cho hồ chủ tịt.
    Bản án tử hình tên trần đ.trâu cũng là bản án “chém đầu nghành” nhà thơ Đoàn phú Tứ…Ông cố tổ thằng thi sỉ ngữi rắm tố hữu,chế lan viên cũng chả có dám dây dưa với nhà thơ…Nhà thơ lẽ ra phải được toàn quân toàn dân “um hun thắm thiết” ngược lại bị mọi người chơi cái màn…lạnh nhạt.
    Mấy thằng cha,con mẹ vịt kiều về VN “đại hội” với vc để được chúng “um hun thắm thiết” phải hụ còi hút cầu nịnh nọt nâng bi đội dĩa phải có mặt mâm mặt mo mặt lờ….và sẽ phải chịu bị đối xử lạnh nhạt và có thể bị rổ mặt vì nước bọt của cã ngươì Việt Nam trong nước lẫn ngoài nước….đáng kiếp.
    Bài viết này đọc “sướng cách gì…” Công Tử ơi ! Đa tạ…

  4. Hoan hô CTHĐ , năm mới bài khai bút ” hết xẩy ” .

  5. Một cú ‘tát tai’,rất đẹp! Đọc “quá xá đã”

  6. Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm,
    Đâm mấy thằng gian, bút chẳng tà! (cụ Đồ Chiểu).

  7. Đố các bác, các đồng chí lãnh đạo CS bày trò ôm hun nhau túa xua để làm chi? Trả lời: để che dấu con dao găm thật bén và thật nhọn mà thằng nào cũng giấu sẵn trong ống tay, chỉ chờ chực cơ hội cho thằng kia “mê man vì hôn” là đâm ngay một phát cho chết ngắc không kịp la!
    Bằng chứng:
    – Chủ tịch hồ chó meo, sau khi được mao xếnh sáng um hun và cho ăn yến, đã lon ton ra về và ra lệnh cho đàn em Đồng vều ký giấy nhượng biển cho tàu phù không chút ngần ngại. Đổi lại, mao cấp thêm súng đạn, vũ khí cho bắc Việt , đặng hồ chó meo có phương tiện đẩy thêm vài triệu thanh niên vào nướng thây ở chiến trường miền Nam, gọi là đi “giải phóng”!
    – Năm 1977, Lê Duẫn bay qua Phnompênh, ký hiệp ước hữu nghị và bất tương xâm gì đó với đồng chí Pônpốt và hun hít đáo để, ôm ấp đã đời, để rồi vài tháng sau bọn công Campuchia dấy lên những phong trào cáp duồn và đưa đến chiến tranh 1978. Kết quả là sau khi um hum thằng em Kampuchia thắm thiết, thằng anh VC cướp hết những gì có thể cướp được của thằng em!
    – Sau khi ôm hôn thắm thiết các đồng chí Eric Honecker và Fidel Castro, đồng chí Mikhail Gorbachev đã xoay lưng 180 độ để mặc cho bọn “phản cách mạng” muốn xử mấy thằng đàn em khốn nạn thế nào cũng kệ.

    • CS la the! He co hun hit la co chet choc! Tiec thay, ke chet khong phai la may thang bay tro “um hum tham thit”, ma la hang trieu thuong dan vo toi!

  8. Công tử Hà Đông ơi! Ngày hôm nay 6 tháng 1 năm 2010, tại giáo xứ Đồng Chiêm, ngoại ô Hà Nội, Cộng Sản Việt Nam đã cho cảnh sát đến đàn áp đánh đập người dân tại giáo xứ. Máu đã d9ổ và đã phơi bày nên tội ác của Cộng Sản Việt Nam. Mời mọi người vào trang web của Thông Tấn Xã Công Giáo Việt Nam http://vietcatholic.net/News/default.htm để đọc bài và xem những hình ảnh đẫm máu, phơi bày tội ác mới nhất của Cộng Sản Việt Nam

  9. Trên thế gian này, có lẽ chỉ có tín hữu của đạo Công Giaó bị Cộng sản đâm chém túi bụi mà không cần phải diễn tuồng um hun thắm thít.
    Hình như chỉ có một trường hợp ngoại lệ mà tôi chỉ nghe lại. Tuy chưa thấy sự kiện này qua phim ảnh tài liệu, nhưng tôi nghĩ chuyện này vẫn có thể là chuyện có thật khi ta hiểu rõ cái bản chất đểu cáng lưu manh của họ hồ. Đó là chuyện chủ tịt hồ chó meo um hun thắm thít một người CG khả kính trong chính phủ liên hiệp của hắn: Đức Giám Mục Lê Hữu Từ.
    Thiết tưởng, thời hắn và bọn đàn em côn đồ mới dành được chính quyền, nếu có bắt hắn ăn cứt của ĐGM Từ để tranh đoạt hậu thuẫn của người Công giáo thì ắt hắn cũng đớp khỏe!
    Tuy nhiên, nhân dân VN sau khi biết bản chất vô nhân tính của hắn thì chỉ biết chắc lưỡi: giá biết hắn và bọn lâu la của hắn ác ôn như thế thì cứt còn chưa muốn cho hắn ăn, huống gì là um hun thắm thít!
    Đến cứt mà đem cho già hồ đớp cũng vẫn thấy uổng! Để cho chó ăn mà hơn, vì ít ra nó cũng còn biết ơn và trung thành với mình!

    • Nhân bác PL nhắc đến chuyện cho chó ăn kít còn hơn cho già hồ và đám lâu la xơi, tôi nhớ đã được nghe kể lại câu chuyện về một chú cẩu từ Đông Đức vượt biên sang Tây Đức trước ngày bức tường Bá Linh bị giật sập. Dưới đây là một mẩu đối thoại giữa hai chú cẩu.

      Chó Tây Đức: Bên đó có bơ ăn, sữa uống không?

      Chó Đông Đức: Ê hề!

      Chó Tây Đức: Có TV coi không?

      Chó Đông Đức: Chiếu 24/7!

      Chó Tây Đức: Thế chạy qua đây làm gì?

      Chó Đông Đức: Chúng nó cấm sủa!! Nhớ quá, chạy qua đây gâu gâu vài tiếng!!

      Còn dưới đây là một chuyện do tôi … phịa, lấy cảm hứng từ “đại hội chó mèo” gì đó do “triết nổ” tổ chức dụ đàn vịt cừu về VN “ăn xơi” cách đây không lâu.

      Chó việt cộng: Nghe nói bên đó văn minh, dân chủ, tự do nhất thế giới, thử kể nghe vài chuyện?

      Chó việt kiều: ID được cấy dưới da, có đi lạc cũng chả sợ. Bên ấy mình là chủ, còn bọn “người” làm tôi tớ hầu hạ, phục vụ cho mình ngày đêm. Tha hồ sủa, tha hồ cắn mà chẳng sợ thằng tây, con mỹ nào bắt đi tù!

      Chó việt cộng: Thế về đây làm gì?

      Chó việt kiều: Ồ … cái giống “người” bên ấy ăn ở vệ sinh, sạch sẽ quá, đôi khi tìm mờ mắt mà không ra cái món … khoái khẩu của bọn mình!! Bạn hiểu chứ?

      • Bác NP , ” tiểu muôi ” bái phục bái phục bác , sáng tác thêm vài chuyện về đám việt cẩu kiều này nữa đi .

      • Ha ha ha!…tâm đắc, tâm đắc lắm! Cám ơn bác namphục!!!

      • Dạ … bác Tbui đã ra chỉ thị như thế thì chúng tôi rất hân hạnh nếu đàn vịt cừu non vẫn cứ tiếp tục ngốc nghếch, và cậu triết đùng nhà chúng nó vẫn cứ tiếp tục ngồi dưới đấy mà phát âm linh tinh như loài ếch!! Vì đây là kho tàng truyện cười vô tận của dân gian, phải không ạ?

      • Bac lam toi cuoi phun ca ca-phe len cai computer, uot mem! May ma khong bi hong!
        Cuoi nhu the cung nen cuoi.
        Cang nhieu nu cuoi nhu the cang tot!
        Cam on bac Backy54 da chi cho toi cach danh dau tieng Viet. Nhung neu co the chi can ke tung buoc thi tot qua. Toi dung computer cua con toi. Chi so bam nut lung tung lam hu may cua no lam, bac a!

  10. Bravo bác NP,bác phịa mà sao đúng với con chó tên Liêm sắc quá thế. Chúng nó vừa về dự Đại Hội Chó Iêu Nước đây thôi,đớp no món khoái khẩu nên về sủa dữ. Gõ vào mõm chúng nữa đi bác. Nhìn cảnh chúng nó hớn nở sủa bài Như có bóc Hù trong thùng phân chợ quán mà thấy chán vô cùng. Đúng là bọn vô sĩ.

  11. Xin lỗi lần nữa!

  12. Xin lỗi!

  13. Lại xin lỗi!

  14. Các bác kiên nhẫn để hiếu ý tôi muốn nói gì!

  15. Các bác hiểu ý tôi chưa?

  16. Vâng, hiểu ý bác dzồi. Đang thực hành đây. Đúng không ạ…….

    • Bác Phương Lê , làm sao bác phân biệt được đây là anh kp vậy bác . Phục bác ghê , tôi cứ tưởng còn nhiều người mê muội tin vào cs , sau khi tụi đàn anh cha đẻ của chủ nghĩa này đã phơi mình ngoài bãi rác ,

      Tội anh kp , cố chống đỡ , cố lên anh .

  17. Chào bác QuocViet,khi mở link này rồi bác sẽ thấy một khung chử nhật trắng, bác cứ gỏ những gì bác muốn trong đó rồi dùng kiểu VNI để bỏ dấu. Thí dụ : Cái nhà, bác gỏ “cai” rồi gỏ số 1 sẽ ra chữ cái, gỏ chữ nha rồi số 2 sẽ có chữ nhà,v ..v. Sau khi xong xuôi ,bác theo chỉ dẫn ngay bên trên để copy va paste vào nơi nào bác muốn. Chúc bác thành công vui vẻ, không ọ ẹ. Đùa với bác cho dzui để thấy dấu gì cũng bỏ được, có thế bác sửa lưng tụi vẹm mới nghe đã lổ tai. Lần nữa cám ơn bác Tomtrinh về cái link này. TuiBk54.

  18. Cám ơn các bác đã cảnh giác và hưởng ứng.
    Trả lời bác Tbui: “Le style, c’est l’homme”. Bác hiểu?

  19. Xin cám ơn bác Backy54 và bác tomtrinh rất nhiều. Tôi bỏ dấu tiếng Việt được rồi đây!

  20. Vịt cừu đây, mại dô các bác :
    http://www.take2tango.com/n3ws/viet-kieu-hay-viet-cong-9446

  21. Anh kieuphong,

    Đại hội ăn cướp toàn đảng lần thứ 11 đã bế mạc, anh đứng đâu mà tôi chả thấy nhỉ? Có lẽ ba đời nhà anh ra công khuyển mã phục vụ cho mấy thằng ăn cướp vẫn chưa đủ để chúng tin tưởng. Thảo nào chúng chẳng cho anh đứng xớ rớ gần cổng ra vào, nói chi là đứng gần 17 thằng ăn cướp đầu sỏ để động thủ theo kiểu hiệp sĩ Hồi giáo !

    Thằng cướp già trước khi ra đi đã um hun thắm thít thằng ăn trộm trẻ để bàn giao! Càng hun thắm thít chừng nào thì vận mạng đất nước càng khốn nạn chừng nấy, anh có biết ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: