• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Cắc Ké, Kỳ Nhông

Tháng Giêng Tây 2010, từ Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, tôi gửi đến quí vị người Việt ở chín phương trời, mười phương đất hải ngoại thương ca bài “Sao Y Bổn Chánh” này.

Bài của Người viết Vương Thế Lan, nhan đề:

ĐẶNG TIẾN VÀ NỖI BĂN KHOĂN: LÀM SAO CHO KHỎI BỊ ĐÀO THẢI

Dang TienQuí vị chắc đã biết — ít hay nhiều, hay quá nhiều, nhiều quá và tởm quá, quá tởm — về nhân vật Chánh Tổng Đặng Tiến nên tôi miễn kể về cái gọi là “cuộc đời ái tình và sự nghiệp” của họ Đặng. Tôi chỉ kể một chuyên nhỏ về Đặng Cắc Ké thôi. Đó là chuyện ông Đặng Tiến, ở Paris, Chuyên Gia Nâng Bi Cộng Việt, Nâng Bi Chân Chính, Nâng Bi ngay từ ngày đầu, tức ngay từ Tháng Tư năm 1975, Cắc Ké Nâng Bi Cộng Việt dzài dzài từ đó đến nay — gần 40 năm cuộc đời Cắc Ké — nhưng vẫn bị Cộng Việt khinh bỉ, đội cho cái mũ rách “Chánh Tổng Văn Nghệ”.

Khi đặt tên cho bài Sao Y Bổn Chánh này tôi xếp Chánh Tổng Đặng Tiến vào loại Kỳ Nhông Văn Nghệ. Nhưng rồi tôi thấy việc xếp loại ấy không đúng, Chánh Tổng Đặng Tiến không bao giờ là Kỳ Nhông Văn Nghệ. Đặng Tiến “đỏ đầu, đỏ đít” ngày từ Tháng Tư 1975. Nên tôi xếp đương sự vào loại Cắc Ké. Tuy bị bọn Cộng sản khinh bỉ, Cắc Ké Đặng Tiến vẫn cứ trơ tráo nâng bi Cộng sản.

Mời quí vị đọc bài “Đặng Tiến và nỗi băn khoăn..”

Người viết Vương Thế Lan:

Gần đây, trong cuộc tranh luận chung quanh vấn đề biên tập và kiểm duyệt trong việc xuất bản cuốn “Thơ đến từ đâu” (gồm loạt bài phỏng vấn một số nhà thơ trong và ngoài nước do Nguyễn Đức Tùng thực hiện), có một độc giả nêu lên câu hỏi “Tại sao sách của ông Đặng Tiến, nhà phê bình văn học, Việt kiều ở Pháp, vừa được xuất bản trong năm nay tại Việt Nam, mà không gặp vấn đề gì về kiểm duyệt?

Câu hỏi này rất dễ trả lời. Nếu trong sách của ông Đặng Tiến không có một chữ nào phê phán chế độ chính trị ở Việt Nam, thì lẽ dĩ nhiên là cán bộ kiểm duyệt đâu có phải xăn tay áo lên! Điều này không liên hệ gì đến chất lượng văn chương hay học thuật của cuốn sách. Mỗi năm ở Việt Nam các nhà xuất bản tung ra hàng đống sách rất nhếch nhác về văn chương và học thuật, mà chẳng hề bị kiểm duyệt, chỉ vì những cuốn đó không đụng đến chính trị. Đặng Tiến đem cuốn “Thơ – Thi pháp và chân dung,” là một cuốn sách phê bình Thơ, về nước giao cho Nhà Xuất bản Phụ Nữ, thì họ in ngon ơ 1000 bản. Ngon ơ, vì trong cuốn đó không có một chữ nào làm Đảng và Nhà nước phải nhíu mày! Tôi dám đánh cược như vậy, dù tôi chưa đọc cuốn đó.

Vì sao tôi dám quả quyềt như vậy? Vì tôi đã đọc ông Đặng Tiến ngay từ những năm sau 30.4.1975 cho đến nay. Từ hồi ông còn ở Paris chưa về thăm Việt Nam, cho đến bây giờ ông đã ra vô Việt Nam nhiều lần, tôi thấy ông lúc nào cũng rất ngoan, rất khéo, rất “phải đạo”. Hôm nay, lục lại đống báo cũ, tôi lượm ra được một số bài của ông hồi xưa đó.

Trên báo Đoàn Kết ở Paris, số 188, ngày 30.4.1976, kỷ niệm 1 năm giải phóng miền Nam, Đặng Tiến có bài thơ “Nói với con Nhất Lập”. Báo Thể thao & Văn hóa VC ngày 4.4.2009 viết về bài thơ “tên cô con gái đầu lòng Nhất Lập, thể hiện rõ ông chờ đợi đất nước thống nhất và độc lập.”

Đây là nguyên văn bài thơ:

Nói với con Nhất Lập

Con hình thành
Khi cô bác vùng lên giành lại núi sông
Năm mươi lăm ngày đêm đất chuyển trời rung
Con có nghe
Trong bụng mẹ sóng gào biển lớn?
Cha muốn nói với con
Những lời nói nửa đời chưa nói trọn
Độc lập, Thống nhất, Tự do
Vì hôm nay lịch sử hẹn hò
Trên năm ngón tay cha sờ bụng mẹ
Như ngọn gió Lào lay Trường Sơn nhủ khẽ
Trận cuối cùng dứt điểm hôm nay
Con có nghe trong chín tháng mười ngày
Năm nghìn năm rung chuyển?

*

Từ nguồn đến sông, từ sông về biển
Con chào đời thao láo mắt bình minh
Cha đã muốn nói với con trăm ngàn chuyện quê mình
Chuyện lưỡi cày cắm sâu vào sỏi cát
Chuyện giọt mồ hôi trên đồi trưa bỏng rát
Thành củ khoai tròn trịa tựa tim người
Chuyện bàn tay hơ bếp lửa sắn vui
Thắp tiếng cười lung linh mái lá
Chuyện mối tình đêm trăng đầu hạ
Trên đường làng mùi rạ ấm phân trâu
Cha muốn hôn con trong cái hôn đầu
Bằng ngọn gió nồm
Thổi qua chùm hoa khế

*

Còn lắm chuyện con không cần cha kể
Đã khắc sâu trong lịch sử loài người
Những nét lửa bay dài thế kỷ hai mươi
Chuyện các cô tay mò cua bắt ốc
Súng trên vai, đôi mắt đựng trời xanh
Cao tay roi này các chị các anh
Vừa chăn trâu vừa đuổi giặc
Hiền như đất kia con chào các bác
Giữa đô thành ôm súng nhớ rừng sâu
Nhớ từng chiếc lá xanh mấy lớp đã thay màu
Trên mái tóc đang nhòa trong sương muối.

*

Với bè bạn năm châu sau này con sẽ nói
Việt Nam
Con thấy chúng nghiêng mình
Con có quyền hãnh diện
Việt Nam Việt Nam
Miễn con đừng quên ơn cô dì chú bác
Miễn suốt đời con biết
Không có gì quý bằng ngọn cỏ quê hương

ĐẶNG TIẾN
Orléans, 12-1975
(Nhân ngày sinh con gái đầu lòng)

Năm 1979, Đặng Tiến về thăm Việt Nam lần đầu và ở chơi hai tháng hè. Trở lại Paris, Đặng Tiến viết bài “Nhân một chuyến về thăm quê hương”, đăng trên báo Đoàn Kết ngày 17.11.1979, song song với bài thơ “Paris và Hà Nội”. Cả hai bài đều ký tên Nam Chi.

Trong bài “Nhân một chuyến về thăm quê hương” có những đoạn đáng lưu ý, Đăng Tiến viết:

“Về đến Việt Nam, những ưu tư bỗng nhiên lắng xuống. Quả có nghèo thật, có khó thật, nhưng không khốn khổ. Guồng máy chính quyền có nặng nề thật, nhưng không bức bách. Còn có bất công, nhưng không có áp chế.” (…)

“Không còn những khuôn mặt phì nộn, nhưng cũng không có khuôn mặt nào hốc hác. Không ai ăn mặc sang trọng, nhưng không ai rách rưới.” (…)

“Có thể là ăn không ngon, nhưng ăn no. Về sau, tôi có dịp đi khắp đất nước, thăm mọi giai tầng xã hội, và kiểm chứng điều này: toàn quốc không còn người đói.” (…)

“Một vài ngày sau, tôi đã gặp lại rất nhiều bà con, bạn bè, nhất là các anh em trong giới trí thức, văn nghệ. Cái mừng thứ nhất là ai nấy đều rắn rỏi, khoẻ mạnh, tuy nói chuyện lâu cũng có người ngỏ ý xin thuốc phòng thân, vì thuốc men rất khan hiếm. Cái mừng thứ hai là ai nấy đều có công ăn việc làm, kể cả những anh em đi học tập mới về. (…) Có người không chịu đi làm vì chê lương ít, việc làm vất vả, phải đi xa; nếu thật sự muốn đi làm thì không ai bị từ chối.” (…)

“Chỉ có một khó khăn: đồng lương không đủ sống. Nhưng anh em vẫn làm, vì ngoài những quyền lợi vật chất ra, sự lao động khôi phục cho họ tư cách công dân và thành viên của một xã hội mới. Một xã hội đang vật vã tiến lên nhưng nhất định phải tiến lên. Vì định mệnh của năm mươi triệu người đều gắn liền với xã hội đó: anh là đảng viên, cán bộ, hay là tư nhân, đều phải no đói có nhau; xã hội sản xuất nhiều hay ít thì người dân hưởng nhiều hay ít. Con người trách nhiệm về bát cơm mình ăn, manh áo mình mặc. Trên cơ sở lý luận đó, thành tố chính trị trong xã hội Việt Nam ngày nay còn nhẹ nhàng lắm. Đó là điều làm tôi thoải mái nhất, và hy vọng nhất, trong hai tháng mùa hè tại quê nhà.”

Đặng Tiến viết những lời đó vào năm 1979. Tôi — ( Vương Thế Lan. CTHĐ ghi )- không cần phải phân tích rườm rà, chỉ xin nói một điều đơn giản mà chắc là hầu hết mọi người đều còn nhớ: Năm 1979, cái năm Đặng Tiến từ Paris về thăm Việt Nam lần đầu, là một trong những năm người dân Việt đói khổ khốn cùng nhất sau 1975. Đó là năm cực điểm của chế độ bao cấp dưới sự cai trị của Lê Duẩn. Đó là thời điểm mà hàng trăm ngàn người Việt đang bị giam cầm trong các trại “cải tạo”. Đó là thời điểm mà hàng triệu người Việt bị chiếm mất nhà cửa, bị xua lên các vùng “kinh tế mới”. Đó là thời điểm mà làn sóng người Việt vượt biên, vượt biển tỵ nạn lên đến tột độ. Hàng triệu người Việt liều chết để ra đi. Hàng trăm ngàn người Việt bỏ mạng trong lòng biển và trong rừng núi.

Trên báo Đoàn Kết ngày 31.5.1980 có bài “Đọc thư nhà” của Đặng Tiến, cũng ký tên Nam Chi. Trong bài có những đoạn đáng lưu ý như sau:

“Xa nước mười mấy năm qua, kỳ hè vừa qua tôi mới có dịp về thăm quê hương trong hai tháng. Lúc về Pháp, mãi cho đến bây giờ, con người tôi nó cứ ngẩn ngơ như kẻ ốm tương tư. Chạm đến da thịt của đất nước, mình bỗng thấy đời sống ở nước ngoài, dù được ưu đãi đến đâu, vẫn phù phiếm.” (…)

“Đọc những dòng thư đậm đạp như thế, tôi vừa phấn khởi, vừa băn khoăn. Phấn khởi vì quê nhà cái mưa, cái nắng vẫn bình thường. Ngọn lúa vẫn trổ bông. Người bạn dạy học vẫn dạy học và tìm cách giới thiệu cái hay, cái lạ. Người nhạc sĩ vẫn hát, và hát nhiều, hát lành mạnh. Người bạn họa sĩ vẫn vẽ, vẽ đẹp và vẽ lớn. Và người làm thơ thì vẫn làm thơ.

“Tôi lại cũng băn khoăn vì thấy đời sống của mình ở xứ người, chắp vá, đắp đổi, là một cái gì không bình thường. Và không bình thường trong cơ bản. Ngược lại, quê hương như một dòng sông đang chảy về phía đồng bằng, mỗi ngày một điều hòa. Và cũng như mọi dòng sông, nó có tiếp thu, có gạn lọc, và cũng có đào thải.

“Cái băn khoăn của tôi là: làm sao cho khỏi bị đào thải đây?”

Vương Thế Lan viết tiếp:

Về những lời Đặng Tiến phát biểu trong bài “Đọc thư nhà”, tôi vừa đọc vừa liên tưởng đến lời của ông giáo sư Việt kiều Trần Thanh Vân. Năm 2009, ông Vân nói: “Sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài.” Năm 1980, ông Đặng Tiến nói: “Chạm đến da thịt của đất nước, mình bỗng thấy đời sống ở nước ngoài, dù được ưu đãi đến đâu, vẫn phù phiếm…” Vì Đặng Tiến là nhà văn nên phát biểu văn hoa hơn, nhưng lời của Đặng Tiến và lời của Trần Thanh Vân cũng cùng một ý, và hai người này giống nhau ở việc cả hai đều không chịu về sống luôn ở Việt Nam cho sướng, mà cứ ở mãi bên Pháp để phải chịu cuộc sống “khổ sở và phù phiếm vô nghĩa!” Chỉ thỉnh thoảng họ mới về hưởng chút ít cái họ cho là “rất sướng” ở Việt Nam.

Về nỗi băn khoăn của Đặng Tiến: “Làm sao cho khỏi bị đào thải đây?”, thì hiển nhiên ông đã biết cách làm cho mình không bị đào thải, bằng cây bút của ông. Tôi còn nhớ, năm 1980 hay 1981, Đặng Tiến đã ký tên thật của mình (chứ không dùng bút danh) dưới một bài viết trên báo Đoàn Kết với mục đích chào đón ông Tố Hữu sang Pháp. Tôi đã đọc bài báo đó và thấy Đặng Tiến thật là giỏi. Số báo ấy đang nằm lẫn lộn đâu đó giữa đống giấy tờ và báo cũ trong garage nhà tôi mà tôi tìm chưa thấy. Hôm nào tìm ra tôi sẽ chụp lại rõ ràng để bạn đọc có dịp thưởng thức nguyên văn.

Năm nay, 30 năm sau cái ngày Đặng Tiến băn khoăn “làm sao cho khỏi bị đào thải đây?”, quyển “Thơ – Thi pháp và chân dung” của ông đã được chính thức in 1000 bản ở Hà Nội, mà không gặp phải bất cứ khó khăn nào về kiểm duyệt. Bây giờ thì ông đang hồ hởi chuẩn bị cho in cuốn sách tiếp theo. Vậy là ông đã không bị đào thải bởi chế độ. Ông đã được chế độ đón nhận. Ông giỏi thật. Xin chúc mừng ông.

Vương Thế Lan

CTHĐ Sao Y Bổn Chánh.

CT Hà Đông bàn loạn:

Nghe nói ở Hà Nội Đen có loan truyền mấy câu Thơ Nhất Lập cũng của Nhà Thơ Sờ Bụng Vợ Chửa Cắc Ké Đăng Tiến nhưng khác với mấy câu trong bài quí vị vừa đọc. Mấy câu được tác giả sưả ấy là:

“Cha muốn nói với con
Những lời nói nửa nôn, nưả oẹ
Dưới năm ngón tay cha sờ bụng mẹ
Con có nghe
Bác Hồ muôn kính, ngàn yêu đang ngọ ngoẹ?”

Nhắc lại và nhấn mạnh: Chính tác giả Nhà Thơ Chánh Tổng sửa sai mấy câu trên. Nhà Thơ viết trong Di Chúc Cắc Ké:

“Trên năm ngón tay cha sờ bụng mẹ” là sai. Bọn “phản động” chúng nó sửa Thơ của tôi. Phải là “Dưới năm ngón tay..” vì lúc ấy không có lý vợ tôi chổng mông và tôi nằm dưới. Dù “dưới năm ngón tay..” tôi vẫn không hài lòng lắm, vì sờ là sờ bằng lòng bàn tay, nào ai lại sờ bụng vợ bằng năm ngón tay bao giờ. Còn chi tiết lịch sử lúc tôi sờ như thế thì “Bác Hồ muôn kính, ngàn yêu ngọ ngoe” là đúng.”

Lại nghe nói ở xứ Bắc Kỳ có mấy cô mò cua, bắt ốc, cảm khái cách gì vì lời thơ Chánh Tổng Việt Paris ca tụng việc các cô vừa lom khom mò cua, bắt ốc, nước ruộng lim rim lên đến bẹn, rêu theo nước bám dzô, vừa ngưá vừa gãi, vừa dzùng súng Mút-cơ-tông Tây quăng từ năm Min Nớp Săng Cát Toóc bắn Máy Bay 52 Mỹ rơi ngay cửa mình — cửa nhà mình, tức cửa nhà của mấy cô — nên mần mấy câu Thơ hoạ lại:

Ai ơi đừng nói lêu têu
Về nước bắt ốc cho rêu lám bồn. *
Sống chui luồn ở Pa ris Bơ Sưã làm chi cho nhục Kiếp Chồn.
Chồn mà Yêu Nước thì Chồn về đây.
Chồn đừng dzở dzọng Chồn Lây!

 

– – – – – – – – – – – – –

* Ca Dzao Bắc Kỳ:

Cơm ngày hai bữa nửa niêu
Tội gì bắt ốc cho rêu lấm bòn!
Cơm ngày hai bữa nửa lon
Tội gì ở Pháp cho bòn dzính lô!

Advertisements

36 Responses

  1. Kính thưa các bác , cái comment này là của OX Tbui

    Cám ơn CTHĐ , đã có công ” đãi cát tìm vàng ” cho chúng tôi thưởng thưc , cộng thêm những lời bàn loạn rất là trade mark CTHĐ , làm tăng giá trị cuả ” vàng ” .

    Riêng với những loại người này hèn hết nói , ca tụng cộng sản mà chẳng ” thằng ” nào dám trở về sống với cs , chỉ ở các nước tự do khua môi múa mỏ ,viết lách nhăng cuội , hưởng sự tự do ngôn luận nước sở tại và về VN hưởng free hotel , free cơm ,free …( khó nói ) “được ” đi xe hụ còi …mà tiền phải trả cho những dịch vụ đó là tiền thuế đân đóng , tiền viện trợ của nước ngoài dành cho các mục đích an sinh xã hội , kiến thiết đất nước ….

    Xin mượn lời công tử HĐ : đây là loại người phi cầm phi thú .

  2. Hồi còn bé tôi có nghe mấy câu vè mà không hiểu ý nghĩa, đến nay vẫn chưa hiểu.

    Cắc ké là mẹ kỳ nhông
    Kỳ nhông là ông kỳ đà
    Kỳ đà là cha cắc ké

    Có bác nào thông thái làm ơn giải thích dùm? Có ăn nhậu gì tới gia đình me-sừ đặng tiến này không? Giải thích theo ý riêng của mấy bác cũng được.

    • Khi nói đến cắc kè, kỳ nhông, kỳ đà, người ta liên tưởng đến ba động vật thuộc loài bò sát. Tuy là ba giống khác nhau, nhưng chúng là một loài động vật tương cận với nhau. Nghĩa là chỉ cần biết về cơ thể, đặc điểm, tập quán, bản năng vv… của một con là ta có thể biết ngay hai con kia cũng có những đặc tính tương tự.
      Có những người thuộc hạng có kiến thức gà mờ (như tôi) hay gọi lầm con này qua con kia cũng chỉ vì chúng giống nhau quá!
      Câu nói “cắc ké(kè) là mẹ kỳ nhông, kỳ nhông là ông kỳ đà, kỳ đà là cha cắc ké (kè)” có ý mỉa mai những người đưa ra những lý lẽ vòng quanh để binh vực một lập luận nào đó. Những lý lẽ họ đưa ra, khi nghe qua ta cứ tưởng là mới mẻ, nhưng thật ra cũng chỉ xào đi xào lại một bài bản dưới nhiều ngôn từ khác nhau. Cũng có khi ám chỉ kẻ trá hình thành nhiều người khác nhau, nhưng thật ra chỉ là một người!
      i.e: đảng cs vn lúc thì tự gọi là “tổ nghiên cứu cn mác xít”, lúc đổi tên là “mặt trận việt minh”, lúc lấy tên là “đảng lao động vn”… tên gì đi nữa cũng chỉ rặt một bọn lưu manh, côn đồ, chuyên nghề lường gạt và binh vực bao che nhau ăn cướp hàng loạt từ xưa đến nay… Gọi chúng là gì đi nữa thì chúng cũng chỉ là một bọn vô lại với những bản chất xấu xa không hề thay đổi…

    • Thực ra, tôi chỉ xin mạo muội góp ý với bác nam phuc cho vui thôi. Hy vọng các bác bổ túc thêm cho, cám ơn các bác.

    • Thời gian gần đây cái danh từ “kỳ nhông”, chỉ những phường tráo trở phản phúc, được phe ta phổ biến khá rộng rãi, không chắc lắm có phải khởi đầu từ bài viết “Kỳ Nhông Văn Nghệ” của Công Tử nhà ta (?), bởi thế nên tôi mới có câu hỏi oái ăm về ba anh chị cắc ké, kỳ nhông, kỳ đà trong mấy câu đồng dao. Trước đó, tôi cũng đã có nêu thắc mắc này với vài vị “học rả uyên thâm” nhưng chưa hoàn toàn thỏa mãn với câu trả lời nào cả. Có vị nói đây chỉ là mấy câu vè có vần có điệu, đặt ra cho trẻ con hát, nô nghịch nên chẳng có một ý nghĩa gì cả. Vị thì nói mấy câu đồng dao này chỉ có mục đích dậy cho trẻ nít biết ba anh chị này thuộc giống bò sát, nghĩa là cùng giống, đồng lạng, đồng cân. Nhưng có vị cãi lại, làm sao mà đồng lạng đồng cân được; so về trọng lượng thì anh kỳ đà nặng ký hơn cả, nhưng về thứ bậc thì rõ ràng anh kỳ nhông cao hơn hết, vì kỳ nhông là con của chị cắc ké (dưới một bậc) và là ông của anh kỳ đà (trên những hai bậc), còn chị cắc ké đứng giữa (mẹ anh kỳ nhông, con anh kỳ đà) và thấp nhất là anh kỳ đà (bố chị cắc ké, nhưng lại là cháu nội anh kỳ nhông). Nghe tuy hơi buồn cười nhưng cũng có lý lẽ!

      Bác Phương Lê giải thích về cắc ké, kỳ nhông, kỳ đà, lại có thêm thí dụ dẫn chứng như thế xem như khá ổn, còn đúng hay sai thì chỉ có cụ nào sáng tác ra mấy câu đồng dao này mới có thẩm quyền khẳng định được.

      Nhưng bài này Công Tử viết về cắc ké, kỳ nhông, về me-sừ đặng tiến, người đã được hai nền Cộng Hòa VN ưu ái cho ăn, cho du học sang sứ đại pháp, khi học xong lại được phong cho làm “quan tham” (sự) tòa đại sứ Thụy sĩ … Thế mà, khi đã trở thành công dân Pa-ri-zen lại quay đầu “cắn” ngược cái chế độ đã nuôi dưỡng, bao bọc mình trong bao nhiêu năm trời … quả thực me-sừ này còn tệ hơn cả súc vật!! Bấy lâu nay tôi có nghe rì rào về “mơ-sờ” đặng tiến này nhưng không có dịp theo dõi vì nghĩ rằng vị mơ-sờ này chắc cũng thuộc loài bò sát, giống như đám cắc ké kỳ nhông nhật tiến, mộng giác, khởi phong, hoàng bắc … trong bài viết “Nếu đi hết biển còn sông” của CTHĐ.

      Trong bài viết Cắc Ké, Kỳ Nhông này, CTHĐ lúc đầu đã ban cho anh mơ-sờ (bụng vợ chửa) đặng tiến cái tước kỳ nhông, nhưng vội đính chính ngay là anh này đã “đỏ đầu, đỏ đít” ngay từ Tháng Tư năm 1975, nên CT đã đổi tước của anh ta lại thành cắc ké! Chính vì cái chi tiết nhỏ này đã khiến tôi nẩy ra thắc mắc không biết có phải CT ám chỉ loại cắc ké, kỳ nhông, kỳ đà này đầu đít đều giống nhau, nghĩa là đầu đít đều suy nghĩ như nhau, đầu đi xuống đít, đít lại ngược lên đầu giống như trong mấy câu đồng dao “cắc ké là mẹ kỳ nhông, …, kỳ đà là cha cắc ké, …, cắc ké là mẹ kỳ nhông, …”

      Tôi còn thêm một théc méc nữa, không biết me-sừ đặng tiến có đạo thơ của bác hù? Câu cuối của bài thơ sờ bụng vợ “Không có gì quý bằng ngọn cỏ quê hương” nghe hơi quen quen, có hơi hướm như loại thơ sọt rác của bác “Không có gì quý hơn độc lập …” Đã mơ, đã quý ngọn cỏ quê hương đến như thế thì me-sừ đặng tiến còn chờ gì mà không về sống ở quê hương, để ngày ngày bứt cỏ (đọc đến chữ này xin các bác chịu khó đọc tiếp thẳng một lèo, chứ đừng đọc lái sang một bên, sợ gây hiểu nhầm), xong rồi gục mặt xuống mà xơi “cỏ” nhỉ? Đố dzám!!

      Bài thơ “mơ-sờ bụng vợ chửa” của mơ-sờ đặng tiến đúng là loại thơ Độc Nhất (Độc lập thống Nhất), có một không hai, bởi vì chẳng ai thèm làm!!

  3. Cứ ngóng bài viết của CTHD về vụ Đặng Tiên-Nam Chi đang sôi nổi trên trang web Da Mau, nay thấy CTHD bình luận thật tuyệt cú mèo về tay Chánh Tổng An Nam đầu tôm ở Pa Ri LTP chỉ đủ chử nghĩa cho ba chử: đọc đã quá . Cho bỏ những ngày qua lên damau.org post bài viết liên hệ nhưng Damau.org hình như đã cho tên lamtruongphong vào sổ đen, họ ích-no hết Chắc vì mình viết phản hồi đượm mùi “chống cộng cực đoan” hay chăng; hay ngược lại ban chủ biên trang web đó “cổ cánh” bao che lẩn nhau với các tác giả ruột của họ?

  4. Mấy anh cắc ké kỳ nhông như anh Đặng Tiến này bơi giữa hai dòng nước. Cộng Sản lợi dụng anh, Quốc Gia khinh bỉ anh. Ồ không! Cộng Sản vừa lợi dụng vừa khinh bỉ nữa chứ. Lê Nin gọi các anh này là “useful idiots” kia mà. Anh Đặng Tiến này quả là sướng thật!

  5. Anh Kim Bolsa lại mang LTP ra khua phèng la Thật sự đọc bài viết này của nhà văn HHT là LTP cũng đủ cám ơn CTHD Những bất ơn, những bất nghĩa của ông DT đã đủ để nhận lãnh những dòng chử trên của CTHD Còn cái ban chủ trương DM thì LTP chán họ lắm Hình như họ lúc đỏ như VC lúc không, nhưng cái tên LTP đã bị họ loại hẳn ra khi phản hồi được gửi đến từ các bài viết về ngôn ngử của Viet Cong đang sử dụng tại VN và sau này như các bài viết về DT…. Nhưng no star where….!!!!!

  6. TRÍCH : toàn quốc không còn người đói.” (…)

    Cha này nói đúng đó chớ. Bởi mấy thằng đói nó chết ráo rồi còn đâu.

  7. Xin góp ý với OX của bác Tbui: Cái đám vịt kìu vác mặt một lằn lộn lèo về nước ngữi đít cs này không xứng đáng để được gọi là loại NGƯỜI phi cầm phi thú ,mà phải gọi chúng là đám Động Vật phi cầm phi thú thì đúng hơn , thưa bác. Dơi là giống động vật phi cầm phi thú , khi bay với chim thì nó bảo nó là loài chim, còn dưới đất thì nó bảo nó là thú vì có bà con với chuột. Bọn vịt kìu chó này cũng y như vậy, chúng biến đổi luôn luôn ,lúc thì đỏ lòm cs ,khi thì khoác áo vàng tươi Tự Do. Cho nên ta phải gọi chúng là là bọn Việt kiều Phi Cầm Phi Thú Mặt Dơi Tai Chuột !!! Tuy có hơi dài dòng nhưng vậy mới lột tả hết về bản chất của bọn này.

  8. Các bác , cứ gần đến tết , chúng ta lại nhớ đến đồng bào ta bị bọn cộng sản giết năm Mậu Thân . Tôi cũng có một cô bạn thân gia đình ở Huế vào SG trọ học , tết MT về Huế ăn tết với gia đình , sau biến cố hãi hùng này không thấy cô trở vào học , chắc cô đã bị chúng giết ?

    Các bác vào đây đọc để biết thêm những tên đao thủ phủ tết MT còn sống . Bài :

    ” Hãy đưa cộng sản ra tòa Hình Sự Quốc Tế ”
    http://baotoquoc.com

    Tôi không nhớ rõ là hoàng phủ ngọc phan hay ngọc tường , 2 anh em chúng nó , đứa nào bị liệt cả người mười năm nay . Âu trời cao có mắt , chờ xem những tên còn lại sẽ trả quả báo như thế nào .

  9. Tra loi: Hoang Phu Ngoc Tuong

  10. Phải công nhận là đọc những câu thơ của ác tịt kiêm Nhà Thơ Sờ Bụng Vợ Chửa Cắc Ké “lòn đặng tiến” được “tác giả ở Hà Nội Đen” sửa lại nghe đã quá! Cám ơn Ông lắm!

    Câu chữ của Ông tác giả ở Hà Nội Đen làm tôi nhớ một câu chuyện tiếu lâm được nghe kể lâu lắm dzồi. Chiện như sau:

    Hai bà bầu đi khám thai ở một bệnh viện. Tại đây, phòng khám khá đông.nên thai phụ phải chờ. Trong bụng mẹ, hai thai nhi trò chuyện:
    – Chào anh bạn, tui ở trong đây hoài chán quá! Mong ra đời cho sướng!
    – Hi, Phen, tui cũng vậy. Tui cũng muốn ra nhanh cho đỡ mệt.
    – Ừm,… tui ước gì sau này mình trở thành thợ điện !
    – Tại sao vậy?
    – Ở trong này tối thui, tối mù hà!… Mai sau tui làm thợ điện. Hễ trong nhà có chỗ nào tối, tui tự mình mắc điện, gắn đèn.
    – Ừ há! Ưm… ưm, còn tui, lớn lên đi học võ!
    – À, ngon lành đó! Ủa, sao bồ lại chọn môn đánh nhau dzậy?
    – Chứ tui ở trong này càng lâu thì càng khổ và nhục lắm!
    – Gì mà ghê dzữ vậy? Kể tui nghe đi!
    – Không biết bên đó bồ thế nào, còn bên đây, cứ phia phia, có một thằng rất ác, cứ hành hạ tui. Nó lấy cây ba toong dzọng vô đầu tui ầm ầm. Đánh xong, nó còn phun nước miếng vô mặt tui nữa! Sau này, tui nhất định phải đi học võ để trã thù!
    Hết chiện

    Kính Quý bác,
    Anlocson cũng có nghe cái đoạn rào rạc ý thơ đó của ông “lòn đặng tiến” bị dân Sài Gòn Đen sửa lời như sau:

    Con hình thành
    Khi bác hồ vùng lên giành lại hang sâu
    Bao nhiêu đêm ngày đất chuyển trời rung
    Con có nghe
    Trong bụng mẹ những luồng nước bắn?

    Những lời cha muốn nói với con
    Những lời nói sao vừa thối vừa tanh,
    Rồi hôm nay cha lại bày trò
    Dưới năm ngón tay cha rờ bụng mẹ
    Cha LÁI GIÓ Lào bay từ bên Tà Lỏn (*)
    Trận cuối cùng dứt điểm hôm nay
    Con đã nghe trong chín tháng mười ngày
    Bác hồ kính yêu rung chuyển ầm ầm
    Xong xuôi hết, bác còn phun nước bọt!

    (*) Tà Lỏn : Hình như là tên của một huyện hay xã gì đó bên Nào được phiên âm từ tiếng Nào

    • [Anlocson] – Không biết bên đó bồ thế nào, còn bên đây, cứ phia phia, có một thằng rất ác, cứ hành hạ tui. Nó lấy cây ba toong dzọng vô đầu tui ầm ầm. Đánh xong, nó còn phun nước miếng vô mặt tui nữa! Sau này, tui nhất định phải đi học võ để trã thù!

      À … bây giờ nghe câu chuyện “tiếu lâm có thiệt” của bác Anlocson tôi mới hiểu ra cái từ “trồng người” của bác hù xưa kia. Nhưng “trồng” theo cái kiểu đêm đêm dzộng ba toong lên đầu “người” ầm ầm như thế thì còn gì là người? Thảo nào công trình bác “trồng” bao nhiêu năm nay, bây giờ “người” nông đức mạnh, nguyễn tấn dũng, nguyễn minh triết và còn bao nhiêu “người” như mấy người công an mạng hay lên trang Web này của CTHĐ sủa ăng ẳng, người nào người nấy của bác lúc nào cũng tưng tửng, ngu như lợn!!

      À, khi nào siêu tầm được mấy bài hay hay lạ lạ như (lời hai) bài mơ-sờ bụng vợ chửa của monsieur đặng tiến thì xin bác chép lại để mọi người cùng “bể bụng”, còn nguyên bổn thì chúng em chê!!

    • Xin bái phục các nhà “tư tưởng lớn” ở quê nhà, cả hai tay lẫn hai chân!

  11. Lời bình luận của bác Namphục thật chí lý.
    Bác Namphuc mến,
    Bác nói quá đúng! Đọan thơ trong bài “Nói với con Nhất Lập” của ác tịt kiêm Nhà Thơ Sờ Bụng Vợ Chửa Cắc Ké “lòn đặng tiến” là nguyên bổn lề. Nguyên BỔN LỀ bài thơ có dính dáng đến chuyện SỜ BỤNG CHỮA. Mà bụng chữa đến chin tháng mười ngày (câu chữ trong bài gốc) thì có liên quan chuyện SINH CON là đương nhiên. SỜ BỤNG CHỮA, SINH CON, nguyên BỔN LỀ thì nghe oải quá, nên bị các bác chê là phải dzồi!

    Có mấy điểm nhà cháu thiết tha xin bác lưu ý giùm:

    Đoạn thơ trong bài “Nói với con Nhất Lập” của ác tịt kiêm Nhà Thơ Sờ Bụng Vợ Chửa Cắc Ké “lòn đặng tiến” là bổn lề, tức bổn gốc.
    Đoạn thơ của Ông tác giả ở Hà Nội Đen mà Công Tử nêu trên là đệ nhị vợt sần (version 2).
    Còn đoạn thơ của tác giả ở Sài Gòn Đen là đệ tam vợt sần (version 3)

    Đối tượng được nhắc đến trong bài thơ/ đoạn thơ bổn lề của ông “lòn đặng tiến” chính là người con của ổng. Ông “lòn đặng tiến” đã mượn chính bụng bầu vợ mình và cả thai nhi, tức đứa con của ổng sắp sinh ra để mưu đồ bưng bô cho việt cộng. Dù sao đi nữa,.thì cái bụng bầu của bà vợ ông và thai nhi đó là vô can. Chúng ta thấy Ông tác giả ở Hà Nội Đen và tác giả ở Sài Gòn Đen sửa lời cũng chỉ để tỏ thái độ khinh bỉ ông “lòn đặng tiến” mà thôi.

    Sở dĩ Anlocson dám nói như vậy là vì tui là người rất thân với ông “tác giả ở Sài Gòn Đen”, đại khái là gần gũi với ông này như là … hình với bóng … dzậy đó. Anh “tác giả ở Sài Gòn Đen”nghe Anlocson kể rằng các bác cười bể bụng nên ảnh vui lây. Phần viết của “tác giả ở Sài Gòn Đen” là chỉ mở rộng một ý trong bài viết trên của Công Tử thôi. .Ảnh nhắn nếu bác đọc kỹ lại phần bình loạn của Công Tử, bác sẽ thấy bài viết của Công Tử càng hay và vui hơn nhiều lần, đặc biệt là đoạn sau, chỗ mấy cô mò cua, bắt ốc đó.
    Đọc tới đây chắc bác biết Ông tác giả ở Hà Nội Đen và tác giả ở Sài Gòn Đen là ai.
    Chúc bác Namphục cho ra thêm nhiều áng văn tuyệt tác
    Mến
    – – – – – –
    Anlocson thấy bác Backy54 và T Pham ra chiêu diệt chuột quả là đẹp mắt! Còn chiêu của bác Tbui trong bài “Khuôn Trăng Đầy Đặn nhẹ nhàng, lã lướt mà chính xác ngay tử huyệt bọn ruồi chuột!
    Với lời giải thích của bác Phương LêTheo ý tui, là số dzách. Anlocson thật lòng hoan ngênh bác!

    Khen thiệt tình các bác đó nhe, chứ em không có “dzái” các bác đâu! Phải không bác Backy54? Rõ khổ, con cháu cái anh bác hồ! Quen tật dzái nên suy bụng mình ra bụng người.
    Cám ơn bác Backy54 đã chỉ giáo, Anlocson xin lĩnh hội.

    • Bác Anlocson cho tôi gửi lời tạ lỗi đến vị Công tử Sàigòn Đen, cũng là anh em cùng vợ của bác Anlocson, về cái tội đọc ba chớp ba nhoáng và đã không nhận ra cái tài phóng tác thơ từ thơ sờ bụng vợ chửa của mơ-si-ơ đặng tiến. Nhân đây tôi cũng xin đính chính là có nhận ra ngay lời thơ của Công tử Hà Nội Đen, anh em cùng làng và cùng nhà với CTHĐ, trong bài viết này của CTHĐ và rất ìn-doi những vần thơ, ý thơ này ở phần CTHĐ bàn loạn, mà ai cũng đồng ý là phần hấp rẫn nhất trong những bài viết của CTHĐ.

      Mong bác vẫn góp mặt đều đều trong thời gian này để không khí Tết thêm nhộn nhịp.

    • Tôi chả biết đt là ai cả. Đọc vài câu thơ đầu đã thấy lòi ra một phường nâng bi bọn ăn cướp! Còn ai xa lạ gì bọn yêu nước quốc doanh này. Tôi đang tính lướt ngang để đọc phần cuối bài, nhưng bỗng một “sự cố” vụt đến làm tôi đổi ý và đọc bài thơ liền một lèo đến hết, không sót một chữ! Đố các bác biết?
      Chẳng qua vì tôi vốn bị táo bón vài ngày trước đó, nay nhờ đọc bài thơ của đặng cắc ké mà bụng bỗng sôi sùng sục. Bị “Tào Tháo đuổi” chạy có cờ chứ còn gì nữa? Tốt cực kỳ đấy nhé, chẳng có thuốc nhuận trường nào bằng!
      Phải chi đặng cắc ké đứng xớ rớ đâu đây, tôi sẽ mời tiên sinh “thưởng thức” bãi “thành quả” để gọi là “đãi ngộ” nhà thơ lớn của chế độ!

  12. Bác PhuongLe nói đúng quá. Thơ chồn lùi của bóc hù cũng có công dụng tương tự đó bác. Cứ mỗi khi táo bón nà tui cứ vác bác vào trong “kiều tâu” mà đọc là sẽ…giải phóng cái món khoái khẩu của đám việt kìu một lằn ra ,một cách nhẹ nhàng thoải mái đó bác.
    Thơ lòn đặng tiến + thơ booc hù = thuốc nhuận trường free !!!!
    Các bác nên để dành phòng khi táo bón.

  13. @ duyennguyen

    Chán anh bạn cõi âm này quá. Anh nói toàn tiếng lạ cõi âm khiến chúng tôi người trần mắt thịt chả hiểu anh muốn nói cái gì. Chúng tôi có ít hương hoa trà bánh gọi là có chút lòng thành tống tiển anh vê lại cõi âm của anh ,mong anh nhận cho và một đi không trở lại. Xin đừng hiện hình lên nữa chúng tôi sợ lắm. Sợ đây là sợ cho anh bị ăn bạt tai đá đít vì cái cách ăn nói ngu dốt mà lại ra vẻ trí thức cao siêu của anh . Hương hoa đã hưởng bánh trái đã dùng, mời anh biến đi cho khuất. Hô Biến !!!!

  14. Tôi đọc trên net thấy kỳ nhông bạch tuyết sắp LÀM cải lương về boóc hù . Tởm .

  15. Bác Tbui có thể cho xin cái link của mụ nạ giòng Bạch Tuyết để tôi mở mang kiến thức được chăng . Cảm ơn bác . Bk54.

    • Sorry bác BK54. Tôi đọc đâu đó trên các site văn nghệ , họ phê bình bà này quá trời , tôi đang đi tìm không nhớ ở đâu , bác theo link của bác MH nhé .

    • “Khác với thuận lợi trên đường nghệ thuật, đường học vấn của chị là một sự cố gắng nỗ lực phi thường. Từ một người học hành dang dở vì vào nghề cầm ca quá sớm – Chị đã từng bước âm thầm, cần mẫn để vượt qua ngưỡng cửa Đại học tổng hợp, tốt nghiệp đạo diễn ở Bulgaria và sang Anh quốc học tiếp 7 năm, vượt qua thời tiết khắc nghiệt và rào cản ngôn ngữ, chị là người nghệ sĩ cải lương đầu tiên của Việt Nam đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Nghệ thuật học với đề tài : “ Sự thích nghi của nghệ thuật sân khấu cổ truyền ở các quốc gia Đông Nam Á – Với điều kiện sinh hoạt hiện đại của khán giả ở thề kỷ 21” tại cả 2 viện Hàn lâm phim ảnh Sophia và Viện hàn lâm Kịch nghệ Hoàng gia Anh quốc 1995 (Royal Academy of Drmatic Art) là nơi xuất thân hàng trăm diễn viên kịch nghệ, điện ảnh được cả thế giới biết đến như : Peter O’ Toole, Robert Moley, Anthony Hopkins, Dorothy Hyson, Jonh Wyce, Susannah York, David Warner, Bark Worth”

      Trích: nsbachtuyet.com

      Vào website cũa RADA: http://www.rada.org/, trừong này chỉ là một trừong dạy diễn xuất có tiệng đào tạo kịch sĩ điện ảnh và sân khấu và không cấp bằng tiến sĩ (PhD) Không biết tại sao trang mạng nghệ sĩ BT lại dịch tên trường này là Viện hàn lâm Kịch nghệ Hoàng gia Anh quốc tu*` Royal Academy of Dramatic Art? Có lẽ dịch từ chử academy ra là viện hàn lâm? Trong tự điển Online Dictionary: academy có vài nghĩa khác nhau nhu* sau đây:

      a·cad·e·my (-kd-m)
      n. pl. a·cad·e·mies

      1. A school for special instruction.
      2. A secondary or college-preparatory school, especially a private one.
      3.
      a. The academic community; academe: “When there’s moral leadership from the White House and from the academy, people tend to adjust” (Jesse Jackson).
      b. Higher education in general. Used with the.
      c. A society of scholars

      Bảo đảm trừờng dạy diễn xuất này không là a society ò scholars, thì làm sao gọi là viện hàn lâm hả bà nghệ sỉ cải lương BT Một nửa sự thật không là sự thật nên tôi xin được hồ nghi cái bằng tiến sỉ cũa bà

  16. Năm 79 mà toàn quốc không còn người đói? ông đặng Tiến nói đi thăm mọi giai tầng xã hội và kết luận như vậy? Vậy ông đã đi thăm tù cải tạo chưa, hay ông không tính tù cải tạo là người?

    Năm 79 thì tôi từ trại Long Thành “xa giá” sang Thanh Cẩm, Thanh Hóa đã được gần một niên. Tù cải tạo đói cào cấu, lúc đó tôi ăn một con trùn đất mà thấy ngon tuyệt vời, chưa bao giờ thấy ngon như vậy, ngon hơn cơm Tây Givral nhiều.

    Dưới trào nhà Ngô, nếm đủ đòn thù của mật vụ Diệm Nhu, tới trào Sáu Thẹo thì muốn nôn mửa sau cái trò hề bầu cử độc diễn năm 71, sau 75 thì nếm đòn thù “học tập cải tạo”, và gần đây nhất khi biết website của công tử, post vài comment thì bị “người việt cuốc da bải hoải” mắc nhiếc tơi bời. Công tử ơi, công tử chỉ bị một phía đập tơi tả, còn tôi bị tứ phía “bề hội đồng” đó công tử ơi, lại còn bị gọi là VC nữa, tức cười quá.

  17. Ông bạn có nhiều kẻ thù vậy mà còn “cười” được, tài nhỉ ?

    Nghịch với Diệm-Nhu, ghét Thiệu, thù VC … vậy thì lấy ai làm bạn trên cõi đời này?

    • Tôi đồ là ông NV là người cõi trên hay là người còn sống nhưng bị ma hay quỉ nhập nên mới không la` Việt Cộng hoặc là người Việt Quốc Gia. Chứ còn là người Việt bình thường thì chắc không có kiếu đứng ngoài khơi khơi mắng nhiếc cả hai phe?

  18. Hổm rày thấy ông ngan vo “nổ” ghê quá , bửa nay xin phép các bác để thưa chuyện cùng ông nv vài điểm mà ông nổ vô lý quá.

    Điểm 1 : Ông bảo năm 79 ông xa giá từ Long Thành sang Thanh Cẩm đi tù cải tạo ,vậy chúng tôi đoán ít ra ông cũng phải là Sĩ Quan QLVNCH chứ không phải là bọn tù hình sự đâm cha thuốc chú hiếp chị dâu phải không ông??? Vâng ,nếu ông là Sĩ Quan VNCH cho đến sau 75 để phải đi học tập cải tạo thì tôi dám thưa chắc với ông là việc ông “Dưới trào Ngô ,nếm đủ đòn thù của mật vụ Diệm Nhu ” là hoàn toàn láo khoét. Bởi vì sao ông biết không??? Bởi vì chỉ có bọn vc nằm vùng bọn rãi truyền đơn kêu gào chống chính phủ,phá hoại cuộc sống yên lành của nhân dân miền Nam mới bị “mật vụ Diệm Nhu “(chữ của ông) hỏi thăm sức khỏe mà thôi.Còn ông là Quân Nhân chống cộng bảo vệ đất nước ai dám đụng đến ông?? Nếu quả thật ông có ăn đón thù mật vụ vào thời đó thì thưa ông ,ông không là vc nằm vùng thì cũng là đặc công thành này nọ. Ông bị ăn bạt tai đá đít là hợp lý quá rồi còn gì. Ông khoe với chúng tôi việc ấy để làm gì ? No need where ! Không cần đâu ,thưa ông.

    Điểm 2 :Ông bị ăn đòn thời TT Diệm thì chí ít năm 1963 ông cũng phải 19 ,20 tuổi, cái tuổi để làm cách mang ,cứ cho là ông ngưng rãi truyền đơn chuyển qua….đi lính thì bi giờ ông cũng phải thất thập cổ lai hy ,suýt soát tuổi CTHD ,thì đến 75 ông ít ra cũng là cấp Tá là bèo thì xin được hỏi ông : Có một Sĩ Quan cấp tá nào mà lại mất dậy khốn nạn , ăn cháo đá bát gọi Tổng Thống của mình ,vị Tổng Tư Lệnh Tối Cao của mình bằng những lời khinh bạc “trào Ngô ,Sáu Thẹo ” hay không?? Quân phong Quân Kỷ của người lính VNCH đâu ông??????? Hay đó là lời lẽ ông đã nhập tâm từ những tài liệu của Công an mạng trao cho ông hoc tập nên bây giờ ông phọt ra?

    Bảo tôi tin ông là Sĩ Quan cải tạo ở Thanh Cẩm năm 79 thì xin thưa tôi không dám tin. Ông cho biết vài chi tiết về trại Thanh Cẩm vào thời gian đó, tôi xin bảo đảm trong chúng tôi đám “người việt cuốc da bải hoải”(chữ nghĩa mất dậy của ông)sẽ có người phát hiện ra là ông xạo nổ hay không !Còn việc ông ăn trùn đất cần phải xét lại cách ăn mới tin là ông có thật ăn hay không, chứ không phải cứ vớ được con trùng là bỏ tọt vào mồm rồi khen ngon hơn ăn cơm Tây nhà hàng Givral? Cái đó là không có chúng tôi ,bọn người việt cuốc da bải hoải !!!

    Vài hàng gởi ông ,mong ông bớt nổ,kẻo văng miểng trúng bọn “bải hoải” chúng tôi tội nghiệp. Xin cảm ơn ông > Bk54.

    Tôi dám cá mười ăn một với bác Quốc Việt là ông thần nước đé này hổng có thù vc. Ổng mà dám lôi booc hù của ổng ra cười cợt mất dậy theo kiểu“`Sáu Thẹo“`thì lúc đó tôi mới tin ổng cũng là người việt cuốc da bải hoải. Thân, đang ngâm cứu làm bài thơ nhái về ông thần này ,chúc bác vui khỏe.Bk54.

    • Bravo bác Backy54 !!!

      Còn chờ gì mà chưa tiễn “ông thần nước đé” Ngan Vo bằng một bài thơ độc đáo hả bác?

    • Cám ơn bác Backy54 đã giúp tôi một tay để lụi thằng “xè lom” này. Chúng ta dư biết hắn ăn lương công an mạng, làm việc full time chỉ để đánh phá trang mạng này của CTHD. Hắn chỉ lặn vài hôm để nghĩ ra chiêu khác. Hắn sẽ còn vào, còn bị bạt tai đá đít dài dài, nhưng hắn sẽ cứ vào. Các bác chuẩn bị là vừa. Dai như đỉa đói. Nòi VC có khác !

  19. Chí lý ,chí ní xin phục tài bác B54,đọc bài phản hồi của bác em mới nhận ra, chắc cũng chỉ là tên vẹm kiều phong lảng vảng đâu đây
    Bác nói đúng em chưa thấy ai ăn trùng trong tù cả dù có đói cỡ nào đi nữa,tù đối ăn đủ thứ nhưng em chả thấy ai ăn giun mà khen ngon hơn cơm tây, chỉ có vc mới giầu tưởng tượng như thế

  20. Mấy Bác ơ`i tuần này bà con bên Toronto đang chuản bị đón cộng nô nguyẽn tấn dũng em cũng đi,các bác nhớ coi tin tức nhé

  21. Cảm ơn bác Tbui và Cô Mai Hương

    Vào xem thử nhưng thất vọng quá cô Mai hương ơi. Đây là trang web của bả làm ra để bả tự ca tụng bả, nhận xét sau khi xem sơ trang nhà của bả là chỉ một chữ của bác Tbui phán ra thiệt là đầy đủ và chinh xác : Tởm !

    Chúc bác Tbui và Cô Mai Hương một weekend vui vẻ. Bk54.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: