• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Như Chuyện Thần Tiên (Chương 1)

Ngày… tháng… năm…

Trời nóng bức và người khó chịu, dù là ở trên biển. Các, bạn tôi và cũng là người cộng tác với tôi đã về Saigon. Các về để tìm liên lạc với những người Mỹ thể thao thích săn bắn dưới nước với mục đích đưa họ ra Nha Trang và Đà Nẵng này để chúng tôi có việc làm. Nghề của tôi và Các là nghề thợ lặn và lối thể thao săn bắn dưới nước là một kiểu chơi của những người ngoại quốc giàu tiền, người Á Đông chưa mấy ai biết chơi trò này. Nên khách của hai chúng tôi toàn là người ngoại quốc, đa số là người Mỹ.

Nếu nước ta thanh bình, không cần nhiều, chỉ cần an ninh tối thiểu của người du khác được bảo đảm thôi, chắc chắn sẽ có nhiều du khách ngoại quốc tới thăm viếng nước ta. Nước ta có biển, có rừng, có núi, có đủ các thứ thú dữ và cá lạ. Nhưng tiếc thay, chiến sự dai dẳng mãi làm cho người ngoại quốc có lý do để ngán sợ không tới chơi Việt Nam. Trước đây mấy năm, trong thời miền Nam còn tương đối thanh bình, Các và tôi mở ra văn phòng hướng dẫn săn bắn dưới biển này và có đông khách, chúng tôi sống được ung dung với cái nghề mà chúng tôi thích. Nhưng từ đầu năm nay, thời vàng son của hai chúng tôi qua đi, du khách tới thật vắng. Do đó hôm nay mới có việc Các phải về Saigon tìm mối thân chủ hoặc là tìm công việc khác. Các nghe nói có một hãng Nhật Bản đang định tìm những chiếc tàu Nhật bị phi cơ đồng minh đánh đắm ở biển Việt Nam trong thời thế chiến thứ hai vừa qua để vớt lên, Các nghĩ rằng chúng tôi có thể làm công cho hãng này. Trong vùng duyên hải này, chúng tôi biết khá nhiều nơi có tàu Nhật Bản.

Bây giờ là 10 giờ sáng và tôi ngồi trên một chiếc xuồng kiểm soát lại dàn máy lặn của tôi. Người thợ lặn phải dượt lặn mỗi ngày và lúc nào cũng phải tin chắc ở sự hữu hiệu ở dàn máy lặn của mình, chỉ một sơ thất nhỏ là tính mạng mất luôn. Xuồng tôi đậu gần một cầu tàu vắng và tôi nghe tiếng xe hơi chạy vào cầu tàu.

Một chiếc xe Falcon tuyệt đẹp dừng lại giữa cầu xi măng. Nhưng khi người thiếu phụ từ trong xe hơi bước ra, tôi thấy chiếc Falcon không còn đẹp nữa. Người thiếu phụ này mới thật đẹp, thật lộng lẫy và quyến rũ. Chiếc Falcon mờ nhạt đi bên cạnh nàng.

Nàng bận đầm để lộ cánh tay trần và cặp đùi dài, thon. Nhìn xa, tôi đoán biết là bộ ngực nàng phải nở và cặp đùi nàng phải rắn chắc lắm. Tôi cũng nghĩ tuy nàng là thiếu phụ nhưng chưa có con, dáng đi của nàng mềm mại nhưng vẫn chưa phải là cái mềm của những người đàn bà từng sinh nở.

Ra khỏi xe, đứng trên nền xi măng bắt đầu có hơi nóng nàng nhìn về phiá tôi. Rồi nàng gỡ cặp kiếng đen ra khỏi mắt và đi về phiá tôi. Tôi có cảm giác như cả một khối mật ong ngọt thơm đến gần tôi khi nàng đi tới.

— Chào ông — Nàng gật đầu và nói: — Tôi xin lỗi. Ông có phải là ông Hoàng Chương ?

Tôi đứng dậy:

— Dạ, phải.

Tôi thắc mắc không hiểu sao nàng lại biết tên tôi và nàng gặp tôi có việc gì. Nếu nàng định mướn tôi dẫn nàng làm những cuộc lặn dưới biển xanh này để bắn cá thì tuyệt vời quá. Nghề của tôi ít nhất cũng có cái thú hơn nhiều nghề khác, nhất là hơn nghề thầy thuốc, là tôi chỉ gặp toàn những thân chủ khoẻ mạnh, vui sống, yêu đời.

Sự xuất hiện của người thiếu phụ đẹp và có vẻ giàu tiền, lịch sự và sang này làm cho góc biển đang nắng nóng như dịu mát hẳn đi.

Người thiếu phụ đứng trên cầu tàu cao nhìn tôi như để đánh giá con người của tôi. Rõ ràng là nàng có ý muốn nhờ tôi làm một việc gì đó nhưng còn e ngại, do dự một điều gì đó.

Tôi thấy rõ mặc dầu đây là lần thứ nhất tôi được gặp nàng, rằng người đàn bà này không phải là loại đàn bà thích thú nhìn ngắm đàn ông lạ ở trần. Lúc ấy tôi chỉ mặc một chiếc quần tắm, vì tôi đang sửa soạn nhảy xuống biển. Tuy vậy, trước mắt người đàn bà sang đẹp này, sự sơ sài về y phục của tôi cũng làm tôi khó chịu, nếu tôi còn bận chiếc quần jean thì cũng được đi.

Tôi hỏi lại nàng;

— Bà cần gì tôi ?

Như người đang suy nghĩ đến một chuyện khác, nàng tỏ ra sửng sốt vì câu hỏi của tôi.

— À, tôi muốn hỏi ông một chuyện…

Nàng nhìn quanh như để tìm lối bước xuống xuồng với tôi. Nhìn đôi giầy cao gót của nàng tôi nói:

— Kheó bà té thì nguy, để tôi lên bờ nói chuyện.

Lên đến cầu tàu và đứng trước mặt nàng, tôi thấy rõ chiều cao của nàng. Nàng cao gần bằng tôi, cao và to. Tóc nàng để dài xõa trên vai và màu trắng của chiếc robe càng làm nổi màu hồng mịn của đôi môi và làn má nàng. Đôi mắt nàng trong, đen, mở lớn nhìn tôi. Từ người nàng tỏa ra một mùi thơm hoà với mùi nước biển làm tôi ngây ngất. Bất giác, tôi nghĩ đến cảnh tượng khi người thiếu phụ này yêu đương. Kẻ nào được hưởng thụ nàng chắc chắn phải giàu tiền, giàu uy quyền hoặc phải là kẻ có căn tu từ nhiều kiếp trước.

Tuy thân thể cao to, mắt lớn, miệng lớn và gò má cao nhưng nàng vẫn rất quyến rũ, rất nhiều nữ tính. Bỗng tôi cảm thấy bối rối, ngượng ngùng trước mắt nàng vì những ý nghĩ mang hình ảnh dục tình vừa nổi lên trong óc tôi. Tôi như sợ nàng biết tôi vừa nghĩ đến những chuyện ấy.

Tôi nhắc lại:

— Bà cần gì tôi ?

— Tôi xin tự giới thiệu trước — nàng nói, nét mặt vẫn nghiêm trang và xa xôi, Tôi là bà… Thanh. Chồng tôi là ông Nguyễn Thanh. Tôi được biết ông là chuyên viên săn bắn dưới nước, tôi muốn tới nhờ ông làm cho một việc.

Chúng tôi rời sân nắng để vào dứng dưới bóng mát của nhà kho gần đó. Chiếc Falcon của nàng đậu gần cửa nhà kho, nàng mở cửa xe ngồi vào tay lái và nói chuyện với tôi đứng bên ngoài. Một bàn tay nàng đặt trên vành bánh lái, một tay nàng đặt trên cửa xe. Tôi nhận thấy nàng không mang nhiều nữ trang. Trên tay nàng chỉ có chiếc nhẫn cưới gắn vài hạt kim cương nhỏ và một chiếc đồng hồ đàn bà nhỏ xíu cũng có gắn kim cương. Chiếc đồng hồ nhỏ bằng bạch kim đó chắc phải trị giá cả trăm ngàn chứ không dưới.

Tôi thấy rõ là nàng ngần ngại không muốn nói hoặc là nàng khó nói. Những ngón tay thon của nàng gõ nhẹ trên bánh lái chứng tỏ nàng bối rối, tôi lại hỏi :

— Chuyện gì cần đến tôi, thưa bà ?

Mắt nàng ngước lên nhìn tôi nhưng ngay sau đó, nhìn thẳng ra trước mặt ngay :

— Tất nhiên là việc liên quan đến tài năng chuyên môn của ông. Tôi nhờ ông lặn tìm cho một vật bị rơi chìm dưới nước.

— Ở biển này ? Tôi hỏi

— Không. Ở một hồ nước cách đây chừng 40 cây…

— Vật bị rơi xuống nước là vật gì ?

— Một khẩu súng săn.

— Một khẩu súng săn ? — Tôi mỉm cười — Tôi đang cần việc làm thật nhưng tôi cũng không muốn làm thiệt bà. Tôi nghĩ nếu chỉ là mướn thợ lặn để mò vớt một khẩu súng bắn chim mà thôi, bà có thể mua luôn khẩu súng mới khác, đỡ tốn tiền hơn… Hai nữa, một khẩu súng đã rơi xuống nằm trong bùn nước thì cũng bị hư hại mất rồi. Nước vùng này vẫn là nước mặn.

Tôi thấy rõ đôi mắt của nàng ánh lên sự lo âu, nàng như sợ tôi sẽ từ chối. Dường như nàng cũng biết khá nhiều về nghề chuyên môn của tôi, bởi vì nàng nói:

— Ông sẽ không mất công nhiều đâu, ông cũng không cần mang theo bộ đồ dùng để lặn nhiều giờ dưới biển, chỉ một bình dưỡng khí là đủ. Như khi ông lặn xuống bắn cả biển vậy.

— Tôi hiểu, tuy nhiên tôi vẫn thấy rằng bà nên mua khẩu súng khác thì hơn…

— Để tôi giải thích rõ hơn vì sao tôi phải tìm lại khẩu súng đó cho bằng được. Nó quí và đắt tiền lắm, súng một nòng thôi nhưng nòng súng làm bằng một thứ kim khí đặc biệt, những đường kẻ trong nòng súng được làm bằng bạch kim, cán súng bằng gỗ quí. Khi mua nó, ông chồng tôi đã phải trả số bạc tới 700 đô la.

— 700 đô là ?? Đắt dữ vậy sao ??

Tôi hỏi tiếp:

— Trong trường hợp nào một cây súng đắt tiền như vậy lại rớt xuống đáy hồ được ?

— Nhà tôi ngồi trên thuyền đi săn lúc trời chưa sáng trên hồ và một tai nạn rủi ro làm nhà tôi đánh rớt súng xuống hồ.

Tôi im lặng nhìn nàng vài giây. Tôi thấy rõ là nàng bối rối và nàng vừa nói dối, ít nhất nàng cùng nói một chuyện không đúng sự thật về cây súng nằm dưới đáy hồ. Và tôi suy nghĩ, những câu hỏi liên tiếp theo nhau đến trong óc tôi. Trước hết anh chồng của nàng đâu ?? Hắn đánh rơi cây súng quí ấy xuống hồ, hắn phải là người lặn xuống mò lên chứ ? Tại sao hắn lại để vợ hắn đi ? Tại sao hắn lại mua một cây súng đắt tiền đến thế dùng vào việc đi bắn vịt nước lẩm cẩm ? Những cây súng săn trung bình chỉ trên dưới 100 đô la. 100 đô la cũng đã là đắt lắm rồi. Chắc chắn có sự bí ẩn gì đây trong vụ này.

— Đáy hồ, chỗ chồng bà đánh rớt cây súng sâu chừng bao nhiều thước ? Tôi hỏi

Tia hy vọng sáng lên trong mắt nàng :

— Chỉ từ ba thước rưỡi đến bốn thước.

— Nếu chỉ nông thế thôi thì tôi chỉ bà cách này. Bất cứ một chú bé con nào biết bơi chút đỉnh cũng có thể lấy lên được vật đó cho bà. Bà chỉ phải trả chúng chừng 500 đồng tiền công là xong. Các chú chăn trâu trong vùng có thể lặn xuống bốn, năm thước sâu mà không cần dùng đến đồ nghề rắc rối của thợ lặn. Nếu bà muốn chắc chắn hơn, bà chỉ cần đến các tiệm bán đồ thể thao mua một cái kiếng dùng để nhìn dưới nước. Bây giờ loại kiếng đó đắt lắm là ngàn bạc…

Nàng sửng sốt:

— Ông từ chối không làm dùm tôi ư? Tại sao ? Tôi xin trả công ông theo như ông muốn.

Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại không sốt sắng đi theo người thiếu phụ đẹp, sang và quyến rũ này. Tôi đang ở trong thời kỳ ngồi chơi sơi nước rất nặng, tức là thất nghiệp, đúng ra tôi đang không có cả nước để mà ngồi uống, trừ nước biển là thứ không ai có thể uống nhiều được. Người thiếu phụ này có vẻ sẵn sàng trả tôi số tiền tôi đòi hỏi. Tôi có thể vẽ vời ra thành một ngày công. Ít nhất, tôi cũng được đi chơi với nàng cả một ngày cho đỡ buồn. Việc nhảy xuống hồ vớt cây súng lên chỉ là một trò trẻ nhưng việc được làm quen với một thiếu phụ kiều diễm như nàng không phải là việc dễ xảy ra.

Tôi nhún vai và nói ra sự thật :

— Tôi từ chối vì lương tâm nghề nghiệp. Người thợ lặn tự trọng không ai chịu đi làm những vớ vẩn mà bất cứ người nào biết bơi chút đỉnh cũng có thể làm được. Nếu việc bà nhờ là một việc nguy hiểm, có thể làm nguy đến tính mạng của người thường, tôi sốt sắng nhận lời ngay.

Thấy tôi quyết liệt, nàng xuống nước năn nỉ:

— Ông giúp tôi mà. Tôi đâu có quen ai biết bơi trong vùng mà nhờ làm việc đó ? Ông nghĩ coi nếu như tôi nhờ một chú chăn trâu nào đến lặn xuống mò dùm, rồi mò không được, chuyện đó sẽ ồn lên, những người lớn hơn sẽ lén tới lặn xuống vào ban đêm, và chúng tôi sẽ mất cây súng. Hai nữa, việc lặn xuống mò tìm được cây súng cũng không phải là dễ đâu. Từ bờ hồ tới chỗ nhà tôi biết là rớt mấy cây súng xa tới ba trăm thước. Chúng tôi không biết đích xác súng rớt xuống chỗ nào trong khoảng ba trăm thước đó.

— Tại sao súng rớt xuống hồ mà ông chồng bà lại không biết ngay là sao ?

— Lúc đó trời còn tối, lại có gió lớn. Nhà tôi sợ gió thổi thuyền lật nên lãng đi không chú ý tới cây súng.

Nàng nói cũng có lý. Có lý về việc cần có một người thợ lặn nhà nghề để tìm vớt lại cây súng thôi, trường hợp chồng nàng làm rớt súng xuống hồ có thể khác hẳn. Sự tò mò tự nhiên nổi lên trong tôi. Tôi muốn biết rõ hơn về vụ này, và nhất là muốn biết rõ hơn về người đàn bà này. Có chuyện gì làm cho nàng sợ hãi ? Tôi cảm thấy rõ ràng là nàng sợ hãi và việc nhờ tôi đi tìm cây súng cho nàng chỉ là một cái cớ để nàng làm quen với tôi. Tôi tin chắc là như thế nhưng tôi cũng biết rằng nàng không có ý làm quen với tôi để dùng tôi như một anh tình nhân khỏe mạnh phục vụ nàng về mặt sinh lý. Nàng có thể đa tình, có thể cần nhiều tình dục nhưng người đẹp như nàng, có vẻ giàu tiền như nàng, nếu nàng muốn, nàng thiếu gì tình nhân. Đàn bà như nàng không cần phải vất vả đi tìm mới có sự thỏa mãn về sinh lý.

Còn tôi, lâu quá rồi tôi không được gần đàn bà. Tôi muốn nói đến đàn bà đẹp, đa tình, da thịt nõn nà và thơm, loại đàn bà khi yêu đương như mặt trùng dương nổi sóng, rung động như bị điện giựt trong vòng tay đàn ông, không phải là loại gái giang hồ mãi dâm da thịt mền như bún và hành nghề như một cái máy. Ý nghĩ về dục tình làm cho mắt tôi nhìn nàng có những tình ý gì khác và nàng cảm ngay thấy nhân diện của tôi. Nàng bối rối hơn và nàng phải quay mặt nhìn ra biển.

Nhưng tôi vẫn chưa chịu nhận lời ngay. Tôi biết là nàng cần tôi tuy chưa biết cần làm gì ? Chắc chắn không phải chỉ để tôi lặn xuống vớt dùm nàng khẩu súng mà tôi tin chắc rằng nàng, hoặc anh chồng nàng, cố ý vứt xuống đáy hồ — và tôi đòi hỏi nàng phải năn nỉ tôi thêm. Ít khi được đàn bà đẹp năn nỉ, tội gì không đòi hỏi hưởng thụ cho đã.

Quả nhiên, nàng phải nói thêm:

— Xin ông giúp tôi.

Với giọng nói ấy, nếu vật nàng bị mất và muốn tìm lại có nằm dưới đáy vực sâu muôn trượng, có bị canh giữ bởi mười con khủng long, hai mươi con bạch tuộc, bốn mươi con giải, tôi cũng sẽ như Dương Qua nhảy xuống vực thẳm để tìm Tiểu Long Nữ.

— Bà muốn bao giờ đưa tôi đến vớt súng cho bà ?

Đôi mắt nàng lại sáng lên:

— Ngay hôm nay thì tốt. Hôm nay ông có thể đi được không ? Nếu ông không có gì bận hôm nay.

— Tôi không bận gì cả. Nói thật với bà là tôi đang thất nghiệp nặng…

— Nếu vậy thì hay quá. Tôi có sẵn xe kia, ông có thể mang theo đồ lặn của ông, bỏ vào thùng xe, chúng ta chỉ đi chừng 45 phút là tới nơi.

— Bà chờ tôi mười phút.

Trở xuống xuồng, tôi xếp lại bộ đồ thợ lặn đang lau chùi đem lên gửi ở nhà kho của bến tàu, tôi lấy trong nhà kho một bình dưỡng khí, cùng cặp kiếng đeo mắt và bận quần áo. Tôi bận sẵn chiếc quần tắm ở bên trong để khi tới hồ có thể sẵn sàng nhảy xuống nước ngay. Khi trở ra xe, tôi thấy nàng ngồi bên cạnh, nhường tay lái chiếc xe cho tôi. Nàng cười, đây là lần thứ nhất tôi thấy nàng cười vui:

— Tôi bơi lội cũng tạm được — nàng nói — Nhưng chưa thử lặn lần nào…

Vô tình tôi đề nghị những cuộc gặp gỡ giữa tôi và nàng mai sau:

— Nếu bà muốn lặn, tôi có thể giúp bà. Người đã biết bơi là có thể lặn được.

Sau khi nói câu đó, tôi cảm thấy bực bội. Tôi lại thắc mắc không biết người đàn bà này có thực sự mướn tôi đi tìm vớt cho nàng một vật đáng giá bị rơi dưới nước hay nàng có ẩn ý gì khác ? Ẩn ý này tất nhiên chỉ có thể là vì dục tình. Tuy đang thất nghiệp cả công việc lẫn ái tình, tôi cũng không hào hứng khi thấy mình có thể được dùng như một thứ đĩ đực.

Ý nghĩ ấy ám ảnh tôi làm tôi mất hứng thú được lái một chiếc xe Falcon mới toanh bên một người đàn bà đẹp. Đáng lẽ tôi phải vui thú vì chuyến đi bất ngờ này mới phải chứ ? Nhưng cũng có thể là người thiếu phụ sang và quyến rũ này đã chán ngấy những anh tình nhân tầm thường nàng muốn thử dùng một chú thợ săn coi sao như những bà mệnh phụ thử dùng những anh kép hát mà họ thường khinh vì thất học và ngu dốt vậy.

Rồi tôi lại nghĩ lại. Cũng có thể tôi nghi oan cho nàng. Cũng có thể là nàng cần đến tài chuyên môn của tôi thật. Từ khi gặp nhau cho đến phút này tôi chưa thấy nàng để lộ một cử chỉ hay một lời nói nào khả nghi là đề nghị chuyện dâm đãng cả. Còn về chuyện nàng quá đẹp, quá quyến rũ thì đó thật không phải là lỗi ở nàng.

Xe ra tới cổng kho, tôi dừng lại để dặn ông gác kho vài câu về sự vắng mặt của tôi. Khu bến tàu này có kho hàng và dù vào mùa này, kho hàng gần như trống rỗng, cũng chẳng có mấy ai ra vào, cổng kho vẫn có người gác cả ngày lẫn đêm. Những ông gác ở đây thường chỉ đọc báo và ngủ gật.

Xe chạy trên con đường ven biển, gió biển thổi lộng vào xe làm tóc nàng bay tung. Nàng mở sắc lấy ra gói Salem và mời tôi. Nàng cũng gắn một điếu lên môi và bật quẹt máy cho tôi mồi thuốc. Tuy nàng có vẻ thản nhiên nhưng tôi cũng để ý thấy nàng hay nhìn lên kiếng chiếu hậu, như để xem có xe nào chạy theo hay không.

Mỗi lần nhìn nàng, tôi lại thấy cặp đùi dài, thon và chắc chắn là chắc nịch của nàng lồ lộ trên ghế. Nàng bận jupe và ngồi trong xe hơi, gấu jupe của nàng lên cao hơn đầu gối. Cặp đùi ấy làm tôi xúc động và ảnh hưởng đến tay lái, nên tôi tránh nhìn nàng để chú ý vào việc lái xe. Nàng gợi chuyện:

— Tôi có đọc được một bài báo dài về ông Hoàng Chương trong tờ Thể Thao. Có cả hình của ông nữa.

Tôi mỉm cười. Trong bài báo đó tôi được ca tụng qúa kỹ. Người ký giả viết bài đó là bạn học cũ của tôi. Anh quảng cáo tôi tận tình, anh kể cả “chiến công” của tôi khi tôi còn phục vụ quân đội trong đội người Nhái ở căn cứ Hải Quân Cam Ranh. Trong những trận chiến đấu với Người Nhái Việt Cộng có lần tôi hạ được hai anh. Một lần khác tôi bị thương vì mìn nổ chậm của kẻ địch gắn vào thân tàu của ta.

— Nhờ may mắn tôi quen được với ông bạn ký giả — tôi nói — Anh ấy đề cao tôi quá đáng.

Không nói là tôi khiêm nhượng như tôi tưởng nàng hỏi tiếp :

— Tại sao ông không tiếp tục nghề Người Nhái ở trong quân đội ?

— Tôi thấy tôi đã có tuổi, ít nhất tôi không còn trẻ lắm để phục vụ được đắc lực. Quân đội mình bây giờ có nhiều người Nhái tài nghệ thần sầu lắm. Có điều những công tác của người Nhái đều là công tác mật, không được phổ biến nên người ngoài không biết mà thôi. Có phải vì đọc bài báo ấy mà bà biết tên tôi không ?

— Thưa vâng.

Nàng hỏi tôi, đôi mắt nhìn thẳng trên con đường trước mắt :

— Ông có gia đình chưa ?

— Tôi đã lấy vợ một lần, nhưng vì cuộc sống của tôi không cho phép tôi đáp ứng được nàng như nàng đòi hỏi, nên chúng tôi xa nhau cách đây đã hai năm rồi.

— Tôi xin lỗi…

— Không có gì…

Tôi lặng yên. Tuy nói là “không có gì ” nhưng câu hỏi của người thiếu phụ này cũng gợi lên trong tôi cả một dĩ vãng đẹp và nhiều cay đắng như tất cả những cuộc tình tan vỡ trên cõi đời này. Tôi không nói Ngọc người tôi chọn làm vợ không yêu tôi. Nàng chỉ không yêu cái nghề Người Nhái thợ lặn nhiều nguy hiểm mà ít bổng lộc về tiền bạc của tôi. Thời ấy tôi yêu Ngọc và tôi cũng yêu nghề, yêu cuộc sống dưới nước đặc biệt ít người có của tôi. Giữa hai chúng tôi phải có một người hy sinh và tôi tưởng người hy sinh phải là Ngọc. Hoặc là tôi đòi hỏi, chờ đợi quá nhiều, hoặc là nàng đã không chịu hy sinh và cuộc tình của chúng tôi đã chết.

Bà Thanh, người thiếu phụ đẹp gợi đến cuộc tình của tôi hôm nay như cảm thấy sự suy nghĩ có nhiều luyến tiếc của tôi nên nàng cũng ngồi im một lúc khá lâu. Xe chạy ra khỏi thành phố chừng hai mươi cây số, nàng mới chỉ cho tôi rời quốc lộ đi rẽ vào một con đường nhỏ.

Tôi biết sơ về miền này. Nàng có lý khi nói rằng chúng tôi sẽ đến một cái hồ. Vùng này có nhiều đầm và hồ gần với biển. Chợt nàng hỏi tôi:

— Chắc ông biết rành vè tàu biển lắm đấy nhỉ ?

Tôi gật đầu:

— Vâng, tôi có bằng tài công tàu biển, nhưng chỉ những tàu nhỏ thôi. Có thể nói là tôi được sinh ra đời trên mặt biển. Cha tôi là chủ nhân một tàu chở hàng chạy đường Hải Phòng — Saigòn bốn mươi năm trước. Ông cũng chạy tàu đi Hồng Kông, Ma Ni Mã Lai, Sanh Ga Po…

Nàng có vẻ mơ màng:

— Như vậy tức là về luật hàng hải, ông cũng biết rành ? Ông có quyền lái tàu đi ngoại quốc chứ ?

— Đó cũng là nghề của tôi. Có điều đã lâu lắm rồi tồi không lái tàu, có thể hồi này tôi hơi kém trước.

Tôi có cảm giác như nàng đang dò xét như người ta dò xét một món hàng trước khi mua. Tôi vẫn chưa rõ nàng định dùng tôi vào việc gì. Dùng tôi vì tài thợ lặn hay vì nghề lái công ? Có sự liên quan nào giữa việc mò tìm một cây súng săn rơi dưới hồ nước với việc lái một chiếc tàu du lịch đi trên đại dương ?

Con đường này tuy nhỏ nhưng cũng được trải đá và cũng dễ chạy xe. Chúng tôi qua một quận lỵ nhỏ và lại bỏ con đường trải đá này để đi vào một con đường đất chạy xuyên qua những cánh đồng nước. Nàng ngoái lại nhìn đằng sau và tôi cảm thấy như nàng yên tâm, bình thản hơn lúc xe mới ra khỏi thành phố. Sau chúng tôi không có chiếc xe nào chạy theo cả.

Sau khi đi ngang vài xóm nhà ngheò buồn, chúng tôi đi vào một vùng hoang vu. Chỉ có những cánh đồng nước và những cồn cát. Tôi như nghe thấy tiếng sóng biển ở trước mặt. Tôi đoán chừng chỉ đi thêm mười cây số nữa là đến biển.

Vùng này thật hoang vu. Nhìn quanh, tôi chẳng thấy qua một bóng người nào. Rồi bên trái tôi hiện ra một cái hồ lớn, mặt nước trắng xoá dưới ánh nắng. Mùi sen tàu từ hồ theo gió bay lên thoảng vào phổi tôi. Nàng chỉ tay:

— Chúng ta đến nơi rồi. Ông cho xe vào con đường kia.

Một con đường đất nhỏ rẽ vào một cánh cỗng gỗ. Hồ nước này như là của riêng của một ông nhà giàu nào đó. Vì cạnh hồ có một toà nhà gỗ, loại nhà mát để cuối tuần tới nghỉ chơi của nhà giàu. Toà nhà gỗ này mấy năm trước đây có thể được kể là rất đẹp, nên thơ nữa, nay nó đà hơi cũ và nát. Dường như từ mấy năm nay nhà nay không còn được sửa chữa hay trông nom cẩn thận. Trên cánh cổng gỗ còn treo tấm biển có hàng chữ Pháp Défense d’entrer.

Khi chiếc Falcon ngừng máy, im lặng bao bọc chúng tôi. Cái im lặng càng tăng nhờ tiếng gió và tiếng sóng biển xa xa vọng về.

Tôi theo nàng ra khỏi xe và xách theo túi đồ nghề, đi theo nàng qua khung cỗng gỗ vào bờ hồ. Gần toà nhà có một cầu tàu bằng gỗ đã có nhiều rêu bám và nhiều chỗ lung lay. Cánh cầu có buộc một chiếc xuồng.

Bà Thanh chỉ tay vào căn nhà gỗ:

— Tôi có chìa khoá mở cửa nhà này. Nếu ông cần thay y phục ?

Tôi gật đầu và đi theo nàng lên thềm nhà. Tôi đã bận sẵn quần tắm bên trong và có thể cởi quần áo ngoài, đeo đồ lặn và hành nghề ngay được, nhưng vì tò mò tôi cũng muốn biết trong căn nhà này có những gì. Nàng lấy chìa khoá trong sắc mở cửa và tôi theo nàng bước vào nhà. Nhà đóng cửa tối mờ và sự gần gũi với người đàn bà đẹp trong bóng tối làm tôi rạo rực nghĩ đến chuyện ái ân…

Căn nhà rộng hơn là tôi tưởng. Có phòng khách và chắc cả phòng ngủ. Bọn giàu tiền thật sướng. Đưa đàn bà tới đây nghỉ cuối tuần thì thật là thần tiên. Nàng đi tới mở tung khung cửa sổ lớn nhìn ra hồ và ánh nắng tràn vào phòng. Tôi mừng khi thấy ánh năng làm tan đi nhừng ý nghĩ về dục tình vừa nổi trong tôi.

Tôi đến bên cửa sổ đứng cạnh nàng nhìn ra hồ. Hồ này có chiều dài tới 500 thước, chiều ngang tới 200 thước. Tôi hỏi nàng :

– Bà biết gần đúng chỗ ông nhà đánh rơi khẩu súng chứ ? Nếu không biết rõ, hai trăm thước nước tìm cũng lâu công lắm…

Nàng chỉ tay:

— Nhà tôi ngồi trên xuồng đi từ đầu cầu gỗ này, tới gần đám sen kia thì biết là đã rơi khẩu súng… Tôi sẽ chèo xuồng cho ông để ông đỡ vất vả…

Tôi nhìn thấy trong lòng chiếc xuồng đậu bên cầu có nước và sình nên bảo nàng :

— Tôi thì không sao nhưng nếu bà bận bộ này mà xuống xuồng thì hư hết…

— Tôi có bộ áo tắm cũ để ở đây. Tôi cũng thay áo chứ…

— Nếu vậy chúng ta nên bắt tay ngay vào việc. Có thể là tôi tìm thấy súng ngay trong 15 phút cũng có thể là tôi phải lặn mò vài ba tiếng…

Lời nói của tôi chưa dứt, tôi nhận thấy nàng như rùng mình. Toàn thân nàng như cứng ra trong đợi chờ, trong sợ hãi. Tôi cũng lắng nghe. Trong bầu không khí im lặng bao quanh chúng tôi dường như vừa vang lên một tiếng động rì rì : tiếng động cơ xe hơi. Ngoài con đường kia có một chiếc xe hơi vừa chạy đến.

Nàng nghiêng mặt nhìn tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi gằn giọng:

— Bà định làm trò gì vậy ?

Nàng ngẩn ngơ và như nhiều sợ hãi hơn là ngạc nhiên:

— Làm trò gì ? Sao ông hỏi tôi lạ vậy ?

— Tôi biết bà sợ có người đi theo. Từ lúc xe ra khỏi thành phố, bà không ngừng nhìn vào kiếng chiếu hậu để kiểm soát những xe chạy đằng sau. Phải bà sợ ông chồng bà đi theo tới đây không ?

Nàng ngửng mặt cao lên và ánh mắt nhìn tôi không còn sợ hãi nữa. Ánh mắt ấy hiện ý giận dữ. Tôi biết nàng vừa kiêu vừa nhiều tự ái khi nàng nói:

— Chồng tôi đi theo ? Tôi làm gì vụng trộm mà sợ chồng tôi đi theo ?

Đến lượt tôi ngạc nhiên vì đã đoán không trúng. Tôi hạ giọng:

— Nếu tôi nghĩ lầm, xin tha lỗi. Nhưng tôi thấy rõ là bà sợ hãi điều gì…

Cơn giận của nàng cũng dịu ngay. Nàng dơ tay lên vuốt nhẹ mái tóc dầy và quay mặt nhìn ra hồ :

— Thú thực với ông là tôi có hơi nóng nẩy. Chuyện riêng của tôi ông không cần biết. Có điều tôi có thể nói là nếu tôi có bị ai đi theo, kẻ đó không phải là chồng tôi.

Nàng và tôi im lặng vài giây. Nàng tiếp với nụ cười gượng nở trên vành môi :

— Ông Hoàng Chương… Ông đã tỏ ra lịch sự với tôi. Tôi mong ông đừng làm cho tôi bối rối thêm…

Nàng nói đúng. Tôi đã đi theo nàng vào cuộc đi tìm khẩu súng mà tôi biết rằng có nhiều mờ ám này quá dễ. Tôi vẫn chưa nói gì hết với nàng về tiền thù lao. Nàng tới vẫy tay một cái và tôi như một anh chó ngoan ve vẫy sung sướng đi theo bà chủ. Tôi biết là vụ nàng yêu cầu tôi làm có nhiều mờ ám tôi vẫn đi theo nàng, tôi còn quyền gì đòi hỏi ? Một sự kiện lạ lùng nữa đến với tôi, tôi nhận thấy tôi sẵn sàng bảo vệ người đàn bà tôi mới gặp này. Sự bảo vệ có thể đi đến liều mạng. Tôi biết những rắc rối của nàng không dính líu gì đến tôi và tôi sẽ là một chú quân tử Tàu, một gã anh hùng rơm nếu tôi liều mạng đứng ra bảo vệ nàng. Tuy biết như vậy xong tôi vẫn biết chắc rằng nếu có thể liều mạng để bảo vệ nàng, tôi sẵn sàng liều ngay, không chút do dự.

Một lần nữa tôi dục:

— Nếu vậy bà đi thay áo đi. Tôi sẵn sàng rồi…

Nàng chỉ tay vào căn phòng bên phải :

— Ông vào phòng này thay đồ. Tôi qua phòng bên kia…

Tôi làm theo lời nàng. Căn phòng nhỏ này đúng như tôi đoán, là một phòng ngủ. Trong đó có hai cái giường nhỏ, cửa lưới chắn muỗi, tủ gương. Tôi nhìn thấy đèn điện. Chắc nhà này có máy điện riêng. Vừa xa nàng, tôi càng thấy rõ cái cảm giác da thịt của nàng gần gũi hơn. Tôi đứng sừng nhìn cái giường và tưởng tượng… Tôi khó chịu với chính tôi khi thấy mình bị ám ảnh quá nặng về thân thể của nàng

Tôi thay y phục thật nhanh và trở ra khỏi phòng. Trong căn phòng nhỏ bên trái, sau cánh cửa đóng, tôi nghe tiếng động của nàng. Không đứng lại tôi xách đồ nghề đi ra cầu tàu trước.

Tôi nhảy xuống chiếc xuồng, cầm cái ống lon tát nước trong xuồng ra ngoài, Mồ hôi bắt đầu chảy trên lưng và trán tôi. Khi nàng đi ra tới nơi. Tôi ngửng lên và thân thể nàng trong chiếc maillot de bain màu rêu làm cho tôi muốn đứng tim.

Nước da nàng trắng nhưng không phải là màu trắng bệch bệnh hoạn. Trắng nhưng mờ ảo một màu hồng bên trong, toàn thân nàng cân đối với những đường cong… Những đường cong mà tôi không có lời lẽ nào để diễn tả cho đúng. Những đường cong tuyệt mỹ. Lời lẽ có vẻ tầm thường và cải lương, và được các ông thợ viết tiểu thuyết dùng nát khi cần tả những người đàn bà có thân hình quyến rũ, nhưng không còn lời nào đúng hơn. Cánh tay nàng tuy to nhưng vẫn có hình thon trên đó mướt một làn lông tơ như trên những trái đào mùa xuân tươi mát. Cặp đùi nàng làm tôi nhớ đến cặp đùi được bảo hiểm bạc triệu đô la của cô đào Cyd Charisse.

Nàng có thể làm kiểu mẫu cho nhà điêu khắc tạc tượng Nữ Thần Venus. Với mái tóc ấy, nàng có thể là hình ảnh tượng trưng cho sự Sống và Dục Tình.

Không dám nhìn nàng lâu hơn, tôi cúi mặt xuống hùng hục tát nước.

Rồi nước trong xuồng cũng cạn và tôi lắp hai bơi chèo vào chốt sắt, giữ xuồng cho nàng bước xuống. Nàng ngồi trước mặt tôi. Tôi với tay lên cầu gỗ, lấy bình dưỡng khí đeo vào lưng, mang kiếng lên tóc và ra hiệu cho nàng chèo xuồng.

Tôi cúi nhìn xuống hồ. Chỗ này hồ còn nông, chỉ chừng thước rưỡi nước. Và nước hồ khá trong cho tôi nhìn thấy đáy. Xuồng ra xa cầu tàu, nước sâu hơn và tôi không còn nhìn thấy gì dưới đáy, trừ màu nước xanh. Đi được nửa đoạn đường từ cầu tới đám sen, tôi ra hiệu cho nàng ngừng chèo.

— Tôi lặn mò từ đây đến đám sen kia. Bà chèo xuồng từ từ đến đám sen kia nếu không thấy tôi lên thì chèo trở lại cầu. Nhưng bà đừng đi xa tôi quá. Bà sẽ biết tôi lặn ở chỗ nào qua những bọt nước tôi thở nổi lên mặt hồ. Có thể là tôi lặn xa ra hai bên bờ hồ một chút…

Nàng ngồi im và chăm chú nhìn tôi sửa soạn lặn. Tôi đeo kiếng xuống mắt và gài ống dưỡng khí vào miệng, xóc lại lần cuối bình dưỡng khí trên lưng và nhẹ nhàng trườn mình xuống hồ.

Chỗ này hồ sâu chừng ba thước và nắng lớn làm tôi có thể nhìn rõ ràng đáy hồ. Xuống tới đấy, tôi vung tay chạm nhẹ vào mặt bùn. Một làn bùn đè bốc lên sau ngón tay tôi phớt qua. Bùn sình nhiều quá. Và bùn lầy là điều mà người thợ lặn nào cũng sợ.Vật mình tìm nó có thể bị chìm trong làn bùn sình dầy và mềm này làm cho người thợ lặn, có thể đi ngang ngay chỗ nó nằm mà vẫn không ngờ. Còn chuyện vục tay xuống sình để tìm trong cả vùng đáy hồ mấy trăm thước vuông này là một chuyện tôi khó làm nổi. Tôi chỉ còn hy vọng là khẩu súng dài khi rơi xuống nước sẽ hoặc là cắm nòng súng xoay cán xuống sình, ít nhất vẫn còn một phần súng trổi lền mặt sình và tôi sẽ nhìn thấy nó. Ngửng đầu lên, tôi thấy chiếc xuồng ở ngay trên đầu.

Hai mái chèo của xuồng chém nghiêng vào nước, làm bắn lên những đường bọt trắng. Tôi bơi đi, cố ý lướt nhẹ trên mặt sình để đáy hồ không bị khuấy động. Tôi lượn một vòng tròn và đi sang phiá xuồng bên kia. Gặp một thân cây khá lớn với cành và gốc rễ còn nguyên nằm đó, tôi bơi tới gần xem xét kỹ. Cây súng có thể bị sóng đánh tới vướng vào gốc cây này

Chiếc xuồng với người thiếu phụ quyến rũ trôi chậm trên đầu tôi. Giây phút theo nhau qua. Tôi nhìn thấy vài ống bơ rỉ. Đó là những lon bia, những lon Coca-Cola của những người tới đây câu cá hay bắn vịt trời uống và liệng xuống. Một lùm rong làm tôi chú ý. Nhưng ở đây tôi chỉ thấy vướng nhiều lưỡi câu và dây câu.

Từ chỗ xuống nước tôi bơi về phiá đám sen chừng hai mươi thước thì thấy khẩu súng.

Nếu tôi bơi thẳng về phiá đám sen ngay từ đầu, đừng bơi vòng vòng, có thể tôi đã gặp khẩu súng này sau vài phút xuống nước. Nòng súng cắm xuống sình, cán súng trồi cao trên đấy hồ. Tôi bơi tới nắm lấy nó và đạp chân mạnh cho trồi lên mặt nước. Chiếc xuồng chỉ xa tôi chừng năm sáu thước. Nàng trông thấy tôi nổi lên và vội bơi trở lại.

Thấy tôi giơ khẩu súng lên cao khỏi mặt nước, nàng mở lớn cặp mắt như ngạc nhiên rồi mỉm cười :

— Ông tìm thấy nó lẹ quá.

Tôi đưa khẩu súng cho nàng rồi bỏ ống dưỡng khí ra khỏi miệng, gỡ cặp kiếng ra khỏi mắt, tôi nói:

— Trẻ con cũng có thể tìm thấy…

Leo lên xuồng, tôi cầm khẩu súng lên coi. Đúng là một khẩu súng săn đắt tiền. Nàng nói đúng. Giá của khẩu súng này có thể tới 200 đô la. Đó là loại súng săn của những nhà giàu Âu Mỹ. Tôi thả súng xuống nước khỏa mạnh cho bùn rơi khỏi nòng rồi giơ cao nó lên, tôi mở súng nhìn vào nòng.

Người thiếu phụ như biết rằng tôi sẽ nhìn thấy gì ở trong nòng súng. Nên nàng ngồi yên. Nàng chờ đợi phản ứng của tôi đến quên cả việc chèo xuồng trở về.

Tôi không biết nhiều lắm về súng nhưng là thợ lặn hành nghề lâu năm, từng vớt nhiều đồ vật bị rơi dưới nước, tôi chỉ cần xem một vật là có thể biết rõ nó đã nằm dưới nước lâu chưa. Nhưng khẩu súng rõ ràng không phải là một vật bị nằm dưới đáy hồ này lâu quá 24 tiếng đồng hồ. Nòng súng được chế bằng thép tốt có thể không bị nước ăn han rỉ ngay nhưng báng súng bằng gỗ chắc chắn phải bị ngấm nước nếu súng đã rớt lâu quá một ngày. Đằng này tôi thấy cán súng vẫn nguyên vẹn, vẫn bóng. Tôi biết rằng khẩu súng chỉ vừa mới được ném xuống hồ nhiều lắm là tối hôm qua.

Và tôi nhớ lại những vết bánh xe hơi tôi nhìn thấy hiện trên mặt đường dẫn vào toà nhà nghỉ mát kia. Người thiếu phụ đẹp và quyến rũ nhưng cũng đầy bí mật và khả nghi này đã một mình lái xe tới đây trong ngày hôm qua và chính tay nàng đã ném khẩu súng này xuống hồ.

Nàng làm thế với mục đích gì ?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: