• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Anh Ở Đây, Bạn Bè Anh Cũng Ở Đây..!

Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây..!

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Xa nửa địa cầu thương nhớ mãi
Ôi những tàn xương ở cố hương..!

o O o

Nhạc sĩ Thục Vũ, một vị sĩ quan Quân Ðội Nước Tôi, đã chết trong cuộc Tù Ðày sau Ngày 30 Tháng Tư 1975, ông từ trần trong nguc tù ở miền Bắc, ông để lại cho đời bản Nhạc Bi Hùng: Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây.

Lời Thơ Nhạc:

Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây.
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm không đầy chén
Chiều chiều xa trông đàn én
Kiếm mồi thấp thoáng bay nhanh

Toa liền toa, tầu đi trong ánh hoàng hôn
Tiếp nối những dư âm buồn
Thành thơ ray rứt tâm hồn
Trăng ngậm sương, mịt mờ không soi nẻo tối
Ðường dài sao rơi lạc lối
Cho lòng giăng mắc không nguôi

Chiều Suối Máu xót xa buồn nhớ con
Tình thương Em vẫn đong đầy khoé mắt
Chiều Long Giao sương mờ đêm u uất
Nhớ thương vơi đầy hẹn hò vương chân mây

Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Vẫn giếng nước sâu bên cầu
Tìm trăng, trăng vướng dây gầu
Anh ở đây, ngày ngày bên trong rào sắt
Hận thù ưu tư chồng chất
Giữa lòng núi cũ, sông xưa

Anh đẩy xe, bạn bè anh cũng đẩy xe
Dưới nắng gắt gay trưa hè
Lòng đau viễn xứ ê chề
Mưa chiều đông nhạt nhòa mưa rơi lạnh giá
Ngậm ngùi trông nhau lặng lẽ
Chân buồn đếm bước lê thê

Ôi đời ta, ngờ đâu trăm đắng nghìn cay
Khúc sắn, bát ngô vơi đầy
Sầu nuôi thân xác hao gầy
Bao ngày qua đợi chờ tin vui chẳng thấy
Hận thù yêu thương còn đấy
Vui đành như cánh chim bay

Người giữ nước phát giam miền núi xa
Chiều Sơn La mưa rơi nhòa nước mắt
Người đi xa trong niềm đau chất ngất
Lối xưa không về, hẹn hò đành đơn sai
Ôi người đi, về đâu khi nắng chiều phai ?
Nắng úa xót xa thương người

Chiều nao gục ngã trên đồi
Chim rủ nhau về rừng ru anh ngủ mãi
Hình hài tan theo cỏ cháy
Kiếp người kiệt sức buông tay

Anh ở đây ! Anh ở đây ! Sao anh vẫn còn ở đây?

o O o

Ba mươi nhăm năm sau Ngày Oan Trái, tim tôi đau nhức với những Lời Thơ Xưa:

Kỷ Vật Cho Em
Thơ Linh Phương. Nhạc Phạm Duy

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về.
Anh trở lại có thể bằng chiến thắng Pleime, hay Ðức Cơ, Ðồng Xoài, Bình Giã,
Anh trở về anh trở về hàng cây nghiêng ngả. Anh trở về, có khi là hòm gỗ cài hoa,
Anh trở về trên chiếc băng ca. Trên trực thăng sơn màu tang trắng.

Di ảnh nhạc sĩ Thục Vũ

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời xin trả lời mai mốt anh về.
Anh trở về chiều hoang trốn nắng. Poncho buồn liệm kín hồn anh
Anh trở về bờ tóc em xanh. Chít khăn sô lên đầu vội vã.. Em ơi!

Em hỏi anh. Em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về
Anh trở lại với kỷ vật viên đạn đồng đen. Em sang sông cho làm kỷ niệm
Anh trở về anh trở về trên đôi nạng gỗ. Anh trở về, anh trở về bại tướng cụt chân.
Em một chiều dạo phố mùa Xuân, bên nguời yêu tật nguyền chai đá.

Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về
Anh trở về nhìn nhau xa lạ. Anh trở về dang dở đời em
Ta nhìn nhau ánh mắt chưa quen. Cố quên đi một lần trăn trối …Em ơi!

Em hỏi anh em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về …..

o O o

Những Lời Thơ trên kể tình cảnh Người Lính VNCH trở về nhà khi Quốc Gia VNCH chưa bị mất. Và đây là những Lời Thơ tả tâm tình Người Lính VNCH trở về Mái Nhà Xưa sau 10 năm Tù Ðày:

Ta Về (Tô Thùy Yên)

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Ðời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Ðất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Ðành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Ðời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác bên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Ðau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Ðêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Ðâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Ðọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Ðành không trải hết được lòng ta

o O o

Tôi – CTHàÐông – lẽ ra không được quyền bàn luận gì về những Lời Thơ Nhạc trong bài này, đúng ra tôi chỉ có thể đọc và thấy trái tim tôi rung động. Nhưng tôi không viết không được. Tôi viết những dòng chữ này để nói lên việc:

“Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà của tôi có nhiều Thi sĩ, Nhạc sĩ rất tài hoa. Quốc Gia VNCH của tôi chỉ trong 20 năm sống trong binh lửa, chưa trưởng thành đã bị tàn hoại – từ 1954 đến 1975 – có những Thi sĩ, Nhạc sĩ tài hoa hơn hẳn giới Thi sĩ, Nhạc sĩ Bắc Việt Cộng. Tôi chỉ cần trình ra ba thi phẩm trên đây thôi, tôi tự hào, tôi tự kiêu: Thi, Nhạc sĩ Nước Tôi Tài Hoa nhất trong Thế kỷ 20.”

“Thơ, Nhạc Thục Vũ, Linh Phương, Tô Thùy Yên của quốc gia tôi là những tiếng họa mi, sơn ca, phượng hoàng trong vút trời xanh, Thơ của những người gọi là Thi sĩ Bắc Cộng Trần Dần, Lê Ðạt, Hoàng Cầm, Dương Tường là những tiếng kêu của loài Cóc Nhái.”

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi

Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay
Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

o O o

Tôi xin phép viết thêm: Không thể giải oan được, thưa Thi sĩ. Tôi không thể:

Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Tôi kể không phải để Quên mà để Nhớ; không phải chỉ Nhớ suốt đời tôi, tôi nhớ đến kiếp sau..

Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông.

Thơ của Thi sĩ làm tôi nhớ chuyện năm xưa tôi nghe nói trên đỉnh núi ở Quân Trường Ðồng Ðế có bức tượng Người Lính VNCH, bức tượng này làm người thời đó có câu Thơ:

Anh đứng ngàn năm tư thế nghỉ,
Em nằm xõa tóc dưới chân anh..

Bốn mươi năm xưa khi nghe nói trên đỉnh núi Quân Trường Ðồng Ðế có bức Tượng Người Lính ấy tôi vẫn mong có một ngày đẹp trời tôi được đến đó chiêm ngưỡng Tượng. Tôi nghe nói đến Tượng vì tôi không tận mắt nhìn thấy bức tượng Người Lính ấy.

Tôi ngậm ngùi nhớ những anh em Thương Binh của tôi, từ ngày chúng tôi Mất Nước đến nay – 35 năm – phải sống những ngày cơ cực ở quê nhà. Những sĩ quan quân đội tôi bị bọn Cộng bắt tù trên 3 năm đều có quyền sang sống ở Hoa Kỳ, còn những sĩ quan cũng của quân đội tôi bị thương tật vì chiến tranh nhưng không bị CS bắt tù ngày nào – vì thương tật các vị sĩ quan giải ngũ trước năm 1975 – có vị nào được sang Hoa Kỳ trong Chương Trình HO không?

Tôi không biết và tôi không thấy ai nhắc nhớ đến những chiến sĩ ấy.

Làm sao tôi quên được!

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Tôi thắp hương lòng để nhớ thương..
Thương nhau trọn kiếp thương thương mãi.
Xương có tàn xin hãy nở hương.

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG

Ngày 12 Tháng Tư 2010

Advertisements

5 Responses

  1. please email me this article Anh o day ,ban be anh cung o day

  2. dat nuoc da giai phong roi can gi phai noi nhung loi nay.huynh muon ca doi duoi om chan bon my sao?dat viet thi nguoi viec quan.chang phai hen xui ma dang cong san co the lanh dao dat nuoc dung len giai phong dc.cai quan trong nan o dau?do la o nhan dan, dang lay duoc tinh cam cua nhan dan.dan la nuoc, la bau troi va la tat ca.huynh nghi sao?

    • Tại sao ở đâu lọt vô 1 con chó sủa nhặng lên dzậy …

    • nếu nói như ông/bà truong đây thì chế độ phong kiến cộng sản ở Cuba, ở Bắc Hàn cũng là sự lựa chọn của người dân sao, cũng là vì cảm tình của người dân sao? Hay đó là kết quả của một canh bạc bịp vĩ đại mà toàn dân là những người thật sự trắng tay?
      Mà nếu cái bọn cầm quyền CS là do sự lựa chọn, cảm tình của người dân, bây giờ người dân không có cảm tình nữa vì bộ mặt bán nước đã quá rõ, họ có quyền bợp tai đá đít chúng đi không?
      Nếu chế độ VNCH ôm chân bọn Mỹ, thì bọn phỉ quyền CS bây giờ đang ôm chân ai đây?

  3. Giai phóng cái gì. Giải phóng cho thằng Tầu hả ?

    Đến giờ này còn ngoác cái họng ra mà tuyên truyền cho chế độ thúi ná, hèn hạ bán nước mà không biết nhục hả ?

    Cút xéo đi chỗ khác chơi cho đỡ tởm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: