• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tháng Ba, Tháng Tư

Anh đã từng đi khắp bốn phương
Tháng Ba anh có thấy trên đường
Những bông gạo đỏ tươi như máu
Nhầu nát như người lính tử thương…

Buổi sáng ở Rừng Phong, người lưu vong già ngồi với ly trà, xem nhờ những chuyện thời sự trên màn ảnh TiVi. Những tưởng đem thân sang sống ở nước Mỹ xa vời với chiến tranh là được yên thân, là không còn bị ám ảnh, bị đau thương, bị sợ hãi vì chiến tranh, vì chết tróc, vì những chuyện người giết người. Thân, Dậu niên lai kiến thái bình… Câu chữ Hán vẫn được gọi là Sấm Trạng Trình ấy đúng với tình hình những quốc gia Âu Mỹ, Trung Ðông trong những năm Thân, năm Dậu 1944, 1945.., nhưng không đúng với tình hình thế giới những năm Thân 2004, năm Dậu 2005! Không đúng từ  những năm ấy và không đúng dzài dzài không biết đến bao giờ.

Bồ Câu Hòa Bình, biểu hiệu của The Amnesty International Committee - Hội Ân Xá Quốc Tế

Buổi sáng trên TiVi Mỹ, những cảnh bom nổ, thịt nát, máu rơi làm trái tim tôi trầm xuống. Trong thế kỷ này ít có dân tộc nào trên thế giới biết về những đau thương của chiến tranh, từng chịu đau khổ vì chiến tranh như dân tộc Việt Nam. Chúng ta đã chính mắt thấy những cảnh thành phố Sài Gòn, thủ đô của Quốc Gia chúng ta, bị đánh mìn, đánh bom từ những năm 1960, chúng ta đã phải chịu đựng cuộc chiến tranh kéo dài trong 50 năm. Sau năm 1975 chiến tranh vẫn làm cho chúng ta chết, làm chúng ta đau khổ mãi cho đến bây giờ. Những đau thương của chiến tranh vẫn sống trong tim chúng ta. Dân Do Thái giết dân Palestine, dân Palestine giết dân Do Thái, những người Chechnya giết người Nga, những người Nga giết người Chechnya.. Còn chúng ta… thương thay, chúng ta người Việt giết người Việt!

Ðã giữa Tháng Ba, trời Virginia vẫn có những ngày lạnh như trong mùa đông. Tháng Ba ở quê hương ta có những ngày trời nắng nóng đến như được tả trong lời Ca Dao:

“ Nắng Tháng Ba chó già le lưỡi.”

Nhưng chúng ta còn có câu:

“Thanh minh trong tiết tháng ba..Lễ là tảo mộ, hội là Ðạp thanh..”

Tháng Ba trong truyện Kiều trời đất còn nguyên mùa xuân.. Cỏ non xanh dợn chân trời… Cành lê trắng điểm một vài bông hoa..

Liêu lạc xứ người, bài thơ của Nguyễn Bính về Tháng Ba trở lại với tôi, bài thơ có Tháng Ba, có những bông hoa gạo, có Tình Yêu…Dường như trong những tập Thơ Nguyễn Bính được ấn hành sau 1975 đều không có bài Thơ Tháng Ba Hoa Gạo. Tôi đọc bài thơ năm tôi mười tuổi. Từ ấy, sáu mươi mùa hạ trắng, mùa thu vàng đã qua cuộc đời tôi, hôm nay tôi vẫn nhớ từng câu bài thơ ấy:

Anh đã từng đi khắp bốn phương
Tháng Ba anh có thấy trên đường
Những hoa gạo đỏ tươi như máu
Nhầu nát như người lính tử thương..?

Anh ạ, tôi buồn khôn xiết nói
Cánh tình lỡ rụng tự đêm qua
Một khi tình rụng như hoa rụng
Máu đỏ lìa tim, dạ xót xa.

Ghê sợ vì những cảnh máu đổ, thịt rơi, người giết người, tôi tìm vào Thơ Nguyễn Bính. Nhưng bài thơ vẫn có hình ảnh chiến tranh: Nhầu nát như người lính tử thương..! Tôi lại thấy hiện ra cảnh xác những người bị đập đánh, bị bắn, bị chém, bị treo lên ở Irak, Aghanistanm những xác người đã bị giết, đã chết cũng vẫn chưa được nằm yên, những xác người nhầu nát..

Cố quên những hình ảnh ấy tôi trở lại với Tháng Ba Mùa Hạ trong Thơ Nguyễn Bính. Không biết tại sao loài cây đó có tên là “cây gạo?” Không có chút lúa gạo nào trong loài cây đó. Hình như chỉ đất Bắc mới có cây gạo. Tôi nhớ những cây gạo thường được trồng trên bờ những con đê, rễ của nó bảo vệ con đê, cây không có nhiều cành lá nên không bị gió bão làm bật gốc, phá hoại đê, những cây gạo miền Bắc thường được trồng bên những cái quán, cây gạo đứng một mình, thân to, cao, ít cành lá, mùa hạ đến cây gạo có hoa đỏ, khi những cánh hoa đỏ nở ra trong lòng hoa có những dây tơ trắng, những dây tơ theo gió bay đi… Ðây là hình ảnh cây gạo và hoa gạo trong những bài thơ khác của Nguyễn Bính:

Mùa vải năm nay chừng đến muôn
Chưa nghe tu hú giục xuân đi
Nóng lòng cây gạo lìa hoa đỏ
Trổ búp tơ xanh đón gió hè..

…..

Tháng Ba trời nắng mới chang chang
Tu hú vừa kêu, vải đã vàng
Hoa gạo tàn đi cho sắc đỏ
Nhập vào sắc đỏ của hoa xoan

Mặt hồ Vua đúc khối tiền sen
Bươm bướm đông như đám rước đèn
Ở bãi cỏ non mà lộng gió
Bắt đầu có những cánh diều lên

Tất cả mùa xuân rộn rã đi
Xa xôi người có nhớ thương gì
Sông xưa chẩy mãi làm đôi ngả
Ta biết xuân nhau có một thì!

o O o

Tháng Giêng ăn Tết ở nhà,
Tháng Hai cờ bạc, Tháng Ba hội hè..

Không biết trong dòng đời sống của nhân dân tôi ở xứ Bắc có thời nào nhân dân tôi được nhàn nhã, sung túc, vui sướng như lời tả trong bài lục bát đó không? Có thời nào nhân dân tôi được ăn Tết trọn một tháng Giêng, được chơi cờ bạc trọn một tháng Hai, được vui hội hè, đình đám trọn một tháng Ba? Tôi nghi không có. Ngày xưa nhân dân tôi có nghỉ làm việc để ăn Tết nhưng chỉ nhiều lắm là năm, bẩy ngày, không có chuyện ăn Tết trọn ba mươi ngày trong tháng Giêng. Ngày xưa nhân dịp Tết, viết cho rõ là những Tết trước năm 1940, xuân về, nhân dân tôi có đánh bạc – trò đánh bạc có thể có nhiều người cùng chơi ở đất Bắc là trò xóc đĩa – xong chỉ đánh bạc trong ba ngày Tết, nhưng ngày xưa nhân dân tôi, ở đồng quê, có thể vui hội hè, đình đám trong cả một tháng Ba.

Ngày xưa, Tết đến, xuân về, nhiều làng ở miền Bắc có tục lệ gọi là vào đám, những trò vui dân gian, thường là hát chèo, được tổ chức trong những ngày làng vào đám. Không có phương tiện di chuyển người dân quê không thể đi dự ngày hội gọi là vào đám ở những làng xa, họ chỉ đi quanh quẩn những làng cùng tổng, họ đi chân, chưa tối đã đi, nửa đêm tan đám họ đi bộ trở về làng họ. Những Hội Gióng, Hội Lim ở Bắc Ninh được dân Hà Nội đến dự vì ở gần ngay Hà Nội. Vì làng này vào đám xong, nghỉ năm bẩy ngày đến làng khác vào đám, nên nhân dân có thể đi dự những cuộc làng vào đám hội trong cả một tháng Ba.

Nhưng đấy là chuyện ngày xưa, chuyện hội hè trước năm 1940. Tôi chỉ nghe nói đến những hội hè ở miền Bắc quê tôi, tôi không được dự, được mắt thấy một hội hè nào. Khi tôi mới lớn, tôi 15 tuổi, chiến tranh đến, tất cả những hội hè mùa xuân ở miền Bắc đều dẹp. Không có lệnh cấm nhưng khi đất nước có chiến tranh, có người chết, nhân dân không còn lòng dạ vui xuân. Có thể nói tất cả những hội hè ở các làng miền Bắc đều ngừng từ năm 1941. Những Hội Lim, Hội Gióng, từ lâu rồi, chỉ còn được ghi lại trên những trang giấy. Bây giờ dù ta có mở lại những Hội Lim, Hội Gióng, tinh thần của ngày hội sẽ không giống tinh thần của những hội hè ngày xưa. Một thời đã qua, tất cả những gì đã xẩy ra đều trôi vào quá khứ…

o O o

Thấm thoắt vậy mà đã 35 năm kể từ Ngày Oan Nghiệt 30 Tháng Tư năm 1975. Những kỷ niệm xưa vẫn sống trong tôi, tim tôi đau nhói, hồn tôi u ám mỗi lần tôi nhớ lại Ngày 30 Tháng Tư năm xưa…

Tôi đến Mỹ quốc muộn màng, nhưng dù muộn, dù màng đến năm nay tôi đã sống trên đất Mỹ 14 năm. Ðã 10 lần tôi viết về Ngày 30 Tháng Tư. Trong những bài viết về Ngày 30 Tháng Tư mấy năm gần đây, ở cuối bài tôi đều có lời ước sang năm sau tôi sẽ không phải viết về Ngày 30 Tháng Tư Bi Thảm nữa, tôi mong ước năm sau khi Tháng Tư đến, tôi sẽ được viết những chuyện vui hơn, tươi sáng hơn, những chuyện đang xẩy ra, những chuyện sắp đến.. Nhưng dường như định mệnh an bài, chắc suốt đời tôi năm năm cứ Ngày 30 Tháng Tư đến, tôi lại buồn thương, tôi lại viết về Ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

Năm năm cứ đến ngày oan trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Thôi thế Em về yên Xóm Cỏ,
Cây đời đã cỗi gốc yêu đương.
Nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió,
Cho đống xương tàn được nở hương.

o O o

Từ ngày 19 Tháng Tư, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế họp đại hội tại New York.

The Amnesty International, ta gọi là Hội Ân Xá Quốc Tế, là một tổ chức quen thuộc, thân thương với nhiều người tù chính trị Việt Nam. Tôi là một trong số những người tù Việt Nam chịu ơn của Ân Xá Quốc Tế. Tôi bị Công An VC Thành Hồ cho xe bông đến nhà rước đi lần thứ nhất năm 1977. Lần tù tội thứ nhất ấy của tôi chỉ là 24 tháng nhưng kéo dài trong ba năm 1977, 1978, 1979. Trở về mái nhà xưa đầu năm 1980, bốn năm sau, Tháng 5 năm 1984, Công An Thành Hồ cho chiếc xe bông thứ hai đến nhà đón tôi đi lần thứ hai.

Không phải chỉ cô đào Thanh Nga cuộc đời mới có hai chuyến xe bông, đời tôi cũng có hai chuyến xe bông, nhưng xe bông của tôi không đưa tôi đến nhà hàng tiệc cưới, không đưa tôi đến khách sạn động phòng mà là đưa tôi vào tù. Lần này tôi ở tù lâu hơn. Bị bắt tháng Năm 1984, đến năm 1987 tôi vẫn nằm phơi rốn trong Lầu Bát Giác Chí Hoà, đã bốn năm tù, tôi chưa được ra toà mà cũng chưa bị – chưa được cũng rưá – đưa đi trại tù khổ sai. Một hôm gần Lễ Giáng Sinh, tôi được ra gặp mặt vợ con tôi và nhận đồ tiếp tế. Mừng tủi nhìn nhau qua tấm lưới mắt cáo chia ngăn người tù và vợ con người tù, tôi nghe vợ tôi nói;

“Có mấy bà ở Hội Ân Xá Quốc Tế bên Úc gửi thư đến nhà cho em. Mấy bà ấy hứa sẽ can thiệp xin thả anh và hỏi em có cần thuốc không, thuốc cho anh và thuốc cho cả em nữa. Các bà ấy nghe nói anh không được khoẻ mà em cũng đau yếu…Các bà ấy muốn giúp mình.. Anh xem các bà ấy gửi cho mình cái “các” Noel này..”

Vợ tôi nhìn quanh. Không thấy anh công an nào đứng gần, nàng lấy tấm carte trong giỏ ra cho tôi coi. Qua lưới sắt, tôi nhìn thấy tấm carte lớn mầu xanh da trời, có hàng chữ trắng The Amnesty International, bên trong có mấy chữ ký và hàng chữ:

Never give up hope, because we never will.

Rất tiếc tôi đã đánh mất tấm Carte Noel Amnesty Intern. Nếu còn, hôm nay tôi trưng lên đây khoe với quí vị.

Năm 1988 tôi ra toà, lãnh án 8 năm tù rồi án giảm xuống 6 năm. Ðầu năm 1989 tôi rời Nhà Tù Lớn Chí Hoà để lên trại tù khổ sai. Ở Trại Tù Z 30 A Xuân Lộc, Ðồng Nai, vợ tôi lên trại thăm tôi. Tôi được biết chi hội Ân Xá Quốc Tế Thành phố Melbourn, Úc, được Tổng Hội ở London giao cho trách nhiệm can thiệp cứu tôi, giúp đỡ tôi và giúp cả vợ con tôi. Hội viên Ân Xá Quốc Tế là những thường dân tự nguyện làm việc cho Hội. Hội chuyên xin những chính phủ trên khắp thế giới ân xá cho những người tù vì lương tâm, và Hội an ủi những người bị tù, Hội giúp đỡ người tù và thân nhân người tù.

Ở Trại Tù Z 30 A, tôi được đọc những bức thư các ông bà trong Chi Hội Melbourn gửi cho vợ tôi. Bà Heather Morris viết thư bằng tiếng Pháp, cô Virginia Goyma là người được chi hội giao cho việc liên lạc thường xuyên với gia đình tôi. Bà Morris viết những lời rất cảm động, bà ngỏ lời xin vợ tôi cho bà và các ông bà trong chi hội được giúp vợ chồng tôi cả về vật chất.

Ở Z 30 A tôi được dùng giấy bút. Tôi viết thư cho bà Morris. Trong thư tôi cám ơn các ông bà, tôi nói lên sự xúc động của vợ chồng tôi khi được nghe những lời thương cảm và khuyến khích. Tôi viết vợ chồng tôi đã kiệt quệ về tiền bạc, vợ tôi đau yếu không làm gì được, nhưng vợ tôi vẫn cứ phải vất vả đi nuôi tôi. Vợ tôi có nhận được những hộp thuốc Tây cứu trợ gửi về nhưng sau khi nhận được một hộp, bán đi được khoản tiền đi nuôi tôi được một lần, vợ tôi lại lo âu không biết đến bao giờ nàng mới lại có được một hộp quà tặng nữa. Vì vậy tôi đề nghị các ông bà giúp chúng tôi bằng cách mỗi tháng gửi cho chúng tôi một số tiền, bao nhiêu cũng được nhưng đều đều, tháng nào cũng có, để vợ tôi yên tâm sống và đi nuôi tôi.

Các ông bà Chi Hội Ân Xá Quốc Tế Melbourn, Australia, góp tiền lại, cho vợ chồng tôi mỗi tháng 100 Mỹ kim, cứ hai tháng một lần gửi 200 Mỹ kim. Cứ như thế tôi được Chi Hội AXQT Melbourn nuôi trong năm 1989. Tôi trở về mái nhà xưa lần thứ hai đầu năm 1990. Các ông bà Úc họp nhau ăn mừng khi được tin tôi về. Thư của các ông bà cho tôi biết chi hội còn giúp tôi về tiền cho đến hết năm 1990, vì chi hội nay phải lo cho người tù vì lương tâm, vì dân quyền khác.

Những ngày như lá, tháng như mây.. Năm 1995 tôi đến Kỳ Hoa, năm 1999 các bạn tôi ở Úc, các anh Tống Ngọc, Vi Tuý, Long Quân gọi tôi sang Úc. Long Quân đưa tôi đến thăm Chi Hội Amnesty Intern. Melbourne. Bây giờ Chi Hội có văn phòng, có tới 20 nhân viên thường trực. Nhưng tất cả những ông bà trong Chi Hội những năm 1988, 1989, những vị đã giúp vợ chồng tôi mười năm trước, đều không còn một vị nào ở Melbourne, văn phòng Chi Hội bây giờ không biết những vị ân nhân năm xưa ấy của tôi hiện ở đâu.

Trong cuộc gặp mặt ở văn phòng chi hội, tôi kể chuyện 10 năm trước Chi Hội Amnesty Intern. Melbourne đã giúp đỡ vợ chồng tôi thật tận tình, tôi nói lời cám ơn các vị và nói về sự quan trọng của những tổ chức Dân Quyền Quốc Tế với tinh thần những người Việt đấu tranh đòi Dân Quyền ở Việt Nam. Riêng trong trường hợp tôi, qua 8 năm tù trong những nhà tù cộng sản, tôi thấy khi ở tù tôi cần được giúp về tinh thần và cả về vật chất, nói rõ hơn là:

“Tôi cần tiền để sống đỡ khổ trong tù. Vợ tôi cần tiền để có thể nuôi tôi trong tù.”

Năm 1989 tôi được Hội Văn Bút Phần Lan nhận làm hội viên danh dự. Các ông bà Văn Bút Phần Lan viết thư hỏi vợ tôi về tình trạng sức khoẻ của tôi trong tù, thư có đoạn hỏi:

“Bà làm ơn cho chúng tôi biết bằng cách nào chúng tôi có thể giúp ông bà về vật chất?”

Khi ấy tôi đã có án tù 6 năm, tôi đã rời Nhà Tù Chí Hoà lên sống ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Vợ tôi đem thư của Chi Hội Amnesty Intern. Melbourne, thư của Hội PEN Finland lên trại cho tôi. Ở Trại tôi có giấy, bút, tôi viết thư cám ơn các vị và kể tình cảnh kiệt quệ về Tiền của vợ chồng tôi. Các vị trong PEN Finland góp tiền mỗi tháng gửi cho tôi 100 Ðô-la Mỹ, mỗi 2 tháng gửi một lần.

Hôm nay, một sáng cuối Tháng Tư năm 2010, tôi ngưng viết trong mấy phút để thả hồn trở về một buổi sáng nắng vàng năm 1989: buổi sáng tôi ngồi viết thư trong Nhà Thăm Gặp của Trại Tù Khổ Sai Z 30 A – trại tù trong thung lũng dưới chân núi Chưá Chan, Xuân Lộc, Ðồng Nai – tôi viết thư cám ơn, tả oán, tả khổ – tức tả nỗi oan, nỗi oán, nỗi khổ cực của mình – và xin tiền các vị hảo tâm người ngoại quốc.

Hôm nay nhớ lại, tôi thấy trong 20 năm tôi sống ở Sài Gòn sau Ngày 30 Tháng Tư 1975, tôi cũng bị tù tội, bị khổ cực như mọi người, xong tôi được đỡ khổ hơn nhiều người.

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương…

Trong một bài tới tôi sẽ kể nhiều hơn về việc trong cơn hoạn nạn tôi được Hội Ân Xá Quốc Tế và Hội Văn Bút Phần Lan giúp đỡ.

Advertisements

10 Responses

  1. Cám ơn nhà văn Hoang Hải Thủy đã cho món ăn tinh thần nầy, đúng như ông viết, năm năm cứ đến ngày oan nghiệt 30/4 còn có người gọi là ngày gãy súng cảm giác buồn man mác làm sao không thể tả được về những mất mát đắng cay ấy. Tôi rất hài lòng việc Ông đã take side rõ ràng, không nhập nhằng giữa trắng đen. Cũng có lúc mưa vùi sóng vỗ nhưng ông vẩn một lòng son sắt với lý tưởng đã chọn không giống những người khác trong giới viết lách đã dẽ dàng switch side vì vài quyền lợi vật chất nhỏ mọn. Điều rất rõ ràng là nếu người CS có tài kinh bang tế thế thì 35 năm quá đủ cho họ làm nên lịch sử, dân Việt thoát cảnh lầm than, tránh được cảnh con gái Việt tranh nhau đi làm dâu khắp thế gian, dân Việt tranh nhau di làm coolie khắp thế giới! Chắc ông cũng đã được nghe đến nhàm tai những tên quản giáo vị thành niên đổ thừa tình trạng suy sup kinh tế do Mỹ ngụy để lại, giả thử điều đó là có thật thì 35 năm là thời gian đủ dài để họ xây dựng đất nước cho đân thoát cảnh ở đợ ăn xin vì người Nhật chỉ mất có 8 năm sau khi bị sụp đổ hoàn toàn, kiệt quệ 100%, hạ tầng cơ sở bị triệt hạ ở mức âm, người Đức còn siêu hơn vì họ chỉ bỏ ra 6 năm để tiến lên hàng cường quốc kinh tế thế giới sau đại chiến 2, chả lẽ tạo hóa bất công đến độ dựng toàn siêu nhân cho 2 quốc gia nầy? Điều ấy chứng tỏ CS là bất tài, thất đức mà bọn bẻ bút theo chúng phải là hạng sâu bọ không có não người mới tôn thờ chúng. Bây giờ đổ cho hậu quả chiến tranh hết ăn khách, Mỹ ngụy phá hoại không còn là cớ để nại vào vì cả 2 đối tượng nầy bây giờ kẻ thì trở thành bè bạn, kẻ trở thành khúc ruột “thừa” ngàn dặm gửi tiền vỗ béo chế độ nên họ đã tìm đối lực khác để đổ thừa cho sự bất tài vô tướng của mình đó là “thế lực thù địch”,khái niệm rất siêu hình không ai tìm ra được.

    Thôi thì những người muôn năm cũ còn chung với nhau một lý tưởng, chia xẻ với nhau một quá khứ dù đã có lúc không vẻ vang gì mấy nhưng cũng là điều hơn hẳn đáng để hãnh diện. Những hơi thở cuối cùng còn có một thời điêm là 30/4 để ôn cố tri tân dặng cùng nhau thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước, cùng để nhắc nhau dạy dỗ, truyền đạt kinh nghiệm về CS cho con cháu để chúng khỏi nhầm bước đi. Để chúng không thể là Bryant Đoàn, là Bùi Nhật Tiến, là Nguyễn Hữu Liêm, là Huỳnh Thủy Châu v.v… Như thế thì “Năm năm cứ đến ngày oan trái” ta không còn thấy thấp thoáng oan hồn ngồi khóc than gì sất!

    Tôi muốn gửi tới Bác Hoàng Hải Thủy môt yêu cầu là cần Bác lên tiếng trắng đen rõ ràng về nghi án Bà Khúc Minh Thơ, cho đén bây giờ dưới mắt tôi vẫn là một ân nhân cho các cựu tù nhân chính trị cùng với những bà vợ các cựu tù khác đã có công trạng trong chương trình định cư của cựu tù nhân. Xin một lần khẳng định cho rõ để hắc bạch phân minh cũng giống như Bác đã tìm đến các nhân viên công quả của các hội ân xá quốc tế của Úc và Phần Lan để trân tronhj một lời cám ơn. Đó là thái độ người quân tử cần có. Cũng muốn nhắn gửi một lời cám ơn mặn nồng đến Bác Bắc Thần, người đã miệt mài đóng góp cho trang web để phục vụ quần chúng cùng lý tưởng. Nếu có thể được kính đề nghị Bác set bộ gõ tiếng Việt sẵn trên web cho mục góp ý bởi việc set bộ gõ vào máy cá nhân không là điều đễ dàng cho những người beguinners mặc dầu đã có cài đặt software. Cám ơn.

    • [Trích duyên 146]

      Cũng muốn nhắn gửi một lời cám ơn mặn nồng đến Bác Bắc Thần, người đã miệt mài đóng góp cho trang web để phục vụ quần chúng cùng lý tưởng. Nếu có thể được kính đề nghị Bác set bộ gõ tiếng Việt sẵn trên web cho mục góp ý bởi việc set bộ gõ vào máy cá nhân không là điều đễ dàng cho những người beguinners mặc dầu đã có cài đặt software. Cám ơn.

      [Ngưng trích duyên 146]

      Nick “duyên 146”, hay “Nguyễn Bá Liệu”, hay “duyennguyen”, hay … chi chi đó cũng vẫn chỉ là nick của … một “cô” (vô) duyên thôi?!?!

      Việc “cô dzô dziên” (xin hiểu theo nghĩa thông thường lẫn nghĩa đen kịt) đề nghị bác Admin Bắc Thần nhà ta cài đặt software gõ tiếng Việt trên trang Web này, tôi xin được dơ chân lên bầu là “joke of the day!”, tức là đề nghị dzô dziên và hài hước nhất trong ngày!!

      Bác Bắc Thần không phải vì một lời phỉnh ngọt rất dzô dziên của cô mà ngây thơ cài đặt software tiếng Việt để “mấy cô” giật sập trang Web này đâu, như các cô đã cố gắng (một cách tuyệt vọng!) trong thời gian gần đây. Đừng có mơ ngày!!

      Bác Bắc Thần cao tay ấn lắm, trừ bọn quỷ ma, cô hồn như mấy cô, bác ấy đã có sẵn thuốc tiên rồi! Cho dù mấy cô có lập lờ, luồn lách, lươn lẹo rình mò thời cơ đánh sập trang Web này thì bác ấy cũng đã có sẵn backup, chỉ độ nửa ngày là build lại ngay!!

      PHÍ CÔNG VÔ ÍCH, mấy cô ơi!!!

  2. Bác Hoàng Hải Thủy kính mến,

    Tôi vẫn thường khâm phục các truyện phóng tác của bác từ ngày còn nhỏ. Đọc những bài viết của bác gần đây tôi lại càng thương quí bác hơn, bác bị tụi cộng sản hành hạ về tội cầm bút. Mỗi lần đánh máy bài dịch tôi lại nghĩ đến bác, tự hỏi nếu bác HHT dịch đoạn này bác ấy sẽ viết như thế nào. Điều này cho thấy tôi kính nể tài dịch thuật, và văn phong của bác đến mức nào. Tôi mong bác tiếp tục mạnh khoẻ, và sáng tác tiếp cho các cháu của bác được đọc những bài bác viết.

    Tôi có một đề nghị nho nhỏ mong bác đọc xong nếu nghe được thì bác dùng, nếu không thì bác bỏ qua cho nhé. Xin bác bắt đầu đọc sách Thiền, và Phật gíáo, tập hỉ xả, tha thứ, để cho văn phong của bác đỡ cay đắng. Tôi thích văn phong mơ mộng như hồi bác viết Kiều Giang và Chiếc Hôn TỬ Biệt. Bác tránh đừng viết theo kiểu cô Hoàng Dược Thảo, nghe nó rẻ kỳ cục, blockbuster lắm bác Thủy ơi.

    Kính chúc bác mạnh khoẻ, thân tâm an lạc. Cháu Liệu

  3. Anh dinhbacau,

    Ra hồi trước, anh muốn “qui định” cho CTHĐ và chúng tôi về việc viết lách. Nay thấy không thể xài được trò áp bức như ở trong nước nên quay ra “đề nghị” linh tinh?

    Có lẽ anh đã cố tình không thấy một sự kiện vô cùng hiển nhiên nên đã ban cho ông HHT một lời khuyên quá thừa ! Sự kiện đó là : ngoại trừ 3 triệu tên thuộc đảng ăn cướp và 10 thằng chóp bu của chúng ở Hà Nội đang đè đầu cỡi cổ nhân dân, thì toàn dân VN, trong đó có CTHĐ, có tôi, có hơn 80 triệu người VN trong nước, ai cũng đã thấm nhuần đạo từ bi hỉ xả nhà Phật và đã an tịnh tâm thức, học cách nhẫn nhục chịu đựng đã từ lâu ! Bằng chứng là cái đảng của các anh đã giết cha, giết chú, đầu độc anh em, con cái, và cướp ngang tài sản của chúng tôi đã gần 70 năm nay mà chúng tôi vẫn nhẫn nhịn và tha thứ. Nếu không có lòng tha thứ bao dung thì đảng nhà anh, lăng thằng ăn cướp ở quảng trường Ba đình đã tiêu tan từ lâu rồi !

    Nếu anh thực tâm giác ngộ đạo “từ bi hỉ xả” của nhà Phật, anh nên dành lời khuyên này cho cái bọn ăn cướp thuộc đảng anh đi ! Bọn này, kể cả anh, đang ngày đêm ra sức trấn lột người dân, cướp bóc công qũy, nhũng nhiễu chính sự và nhất là rắp tâm dân trọn cơ đồ của cha ông ta cho giặc tầu.

    Đây là cơ hội tốt để đảng các anh thành tâm sám hối.

    Đừng có vừa ăn cướp vừa khuyên người ta phải tha thứ đạng mình rảnh tay tiếp tục cướo bóc nhé, anh dinhbacau !

  4. Tôi có xem ké lời khuyên của Bác Liệu để Bác Hoàng Hải Thủy bỏ tính nóng nảy bằng cách đọc thiền, tập hỷ xả và tính tha thứ. Khó quá chời, khó ơi là khó! Khó bởi thứ nhất, hình như khi đọc sách ta ưa chọn thể loại ta ưa thích, mua nhầm một cuốn sách không hợp gout (taste) đọc năm mười trang ta càu nhàu và chẳng bao giờ trả lời đưởc câu hỏi nội dung sách nói gì. Đang thích đọc và viết châm biếm mà chuyển qua đọc thiền chẳng khác gì ăn món mặn mà thiếu muối. Tu giả thành tu thật nhờ thiền chỉ có cụ Phạm Thiên Thư (Động Hoa Vàng)! Đây chỉ nói về cố gắng đọc sách không hợp gout mà còn khó thế, còn đọc để răn mình e còn khó hơn nhiều. Còn về chuyện hỷ xả, tha thứ thì tôn giáo nào cũng dạy nhưng dường như dạy một đường lại làm một nẻo nên mới xảy ra Thập Tự chinh, Jihad hoặc ôm bom tự sát gọi là thế thiên hành đạo! Ở tuổi thất thập cỡ nhà văn Hoàng Hải Thủy bây giờ xương cốt cũng đã có phần rêuj raoj tập quá có khi bị trật khớp cũng nguy lắm. Thật ra thì tính nóng nảy cay đắng mà Bác đôi khi bộc lộ ra như trong dịp trả lời một chỉ trích của một độc giả đã so sánh cách viết lách của Bác thua cách viết vô tội vả của nhà văn Bùi Bảo Trúc hoặc để trả lời sự hoanh họe của một web khi có sự hiểu lầm đăng bài độc quyền ở một web khác thì Bác xài giấy lớn, rất lớn thì cũng là chuyện có thể thông cảm, thông cảm nhưng không ủng hộ!. Thôi thì xin phép cùng dứng chung phe với Bác Liệu để nói nhỏ : Bác nhớ để dành công lực phục vụ quần chúng fans của Bác, không vì những cắc ké kỳ nhông mà ra chưởng phí phạm công lực quá xá rồi nhỡ xảy ra cảnh để thương để nhớ để sầu cho ai thì có phải thiệt lòng mình mà cũng nao nao lòng người lắm không? Tự chế cách nào thì Bác dư khả năng để tìm ra. Còn về độc giả Fans, đời người có qua tiến trình lão hóa nên muốn có những phóng tác y chang kiểu “Kiêu Giang”, “Chiếc Hôn từ biệt” là một mong ước khó thành, giống như so sánh thơ Hoa Địa Ngục và thơ làm tại Mỹ sau nầy để kết luận Nguyên Chí Thiện ở Mỹ bây giờ là giả!
    Chỉ mong Bác Hoàng Hải Thủy ráng kéo dài một chút nữa để cùng chúng cháu hành quân thôi. Vẫn biết phá đi một thói quen khó hơn phá vỡ một hạt nguyên tử ( Einstein) nhưng cố gắng lên mãi có khi trời cũng chiều người mà Bác. Đừng phí công lực quá đáng khi phải xuất chiêu!

    • Giá mà “cô” bảo được bọn lãnh đạo côn đồ ở Hà Nội bỏ được thói quen hà hiếp nhân dân, cong lưng trước giặc tầu và cướp bóc của dân nghèo thì mới đúng đối tượng, “cô” kieuphong (=duyen) à !

      Đã bảo “cô” hàng bao nhiêu lần rồi, nếu không ưa văn HHT thì đừng vào đọc, đơn giản chỉ có thế!

      Nồi nào thì úp vung nấy, cha ông ta vẫn bảo thế. Diễn đàn này không phải là nơi để “cô” ca tụng bọn ăn cướp, cũng như tôi cũng chẳng bao giờ thèm vào “ị” trong trang web của đảng cs nhà “cô”.

      Có cái gì khác biệt giữa web site của CTHĐ và của bọn cướp ấy ? Khác ở chỗ, khi vào đây cô phát biểu sao cũng được chiếu cố. Nếu cô vào được web của đảng cs VN và đăng được hàng chữ sau đây thì cô hẵng “nên nớp” với chúng tôi ” :

      “HỒ CHÍ MINH LÀ MỘT TÊN LƯU MANH, ĐẢNG CỘNG SẢN VN LÀ MỘT BỌN BÁN NƯỚC. SÔNG CÓ THỂ CẠN, NÚI CÓ THỂ MÒN, SONG CHÂN LÝ ẤY KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI “.

      Đồng ý chứ, “cô” kieuphong ?

    • Hahaha , bác PL xúi nó ăn caca à .

      Hôm nay ngày buồn quá , vào sở , những người bạn Mỹ chia buồn bảo sometimes the bad guys won ,but wait and see ,things change …, tôi được an ủi một chút , cám ơn đồng nghiệp của mình .

      Cùng tất cả các bác trên diễn đàn , chúng ta dành một phút mặc niệm các anh hùng tử sĩ , những nạn nhân vô tội của cuộc chiến , những đồng bào vô tội đã bỏ mình trên biển cả hay trong rừng sâu trên đường đi tìm tự do , trốn họa cộng sản.

      Chúng ta cùng hy vọng một ngày tươi đẹp cho đất nước VN như bác QV viết .Thế hệ chúng ta sẽ chứng kiến sự sụp đổ của cộng sản Việt Nam . Chắc chắn vậy!

  5. Cháu Liệu có một đề nghị “nho nhỏ” với bác Hoàng Hải Thủy, và tôi cũng có một đề nghị “be bé” với “cháu”.

    Cháu nên bỏ công sức để đề nghị những điều “con con” dưới đây với 3 tên việt cộng đầu sỏ mạnh tày, dũng lợn, triết ngố, cùng mười mấy tên còn lại trong bộ chính trị và hơn 2 triệu công an / đảng viên của cái đảng cộng sản chết tiệt ở VN.

    – Ngưng bắt bớ những nhà hoạt động ôn hòa cho dân chủ trong nước, lập tức thả ngay những nhà tranh đấu đang bị giam giữ, chấp nhận đa đảng

    – Đề nghị bắn bỏ mấy con hạm tham nhũng gộc, đứng đầu là bộ ba dũng, mạnh, triết

    – Đề nghị bắn bỏ mấy tên phản quốc, tay sai của tầu cộng, đứng đầu là nguyễn chí vịnh, phùng quang thanh

    – Tân trang quốc phòng để bảo vệ biển, đất từ tàu cộng. Không cần ngân sách, tiền lấy từ những con hạm tham nhũng và bán nước nêu trên cũng dư thừa rồi

    – Tiền còn lại dùng để thực hiện những chương trình xã hội, cải thiện đời sống dân nghèo (nhiều lắm!), nhất là ở thôn quê

    – Lập tức đình chỉ, cho ngưng hẳn những công trình “ma”, như bauxite ở Tây nguyên, đã ký kết với tầu cộng có hại cho an ninh quốc gia

    Và còn rất nhiều những điều “con con” cần phải làm ngay ở VN. Nhưng cháu Liệu cứ tạm đề nghị những điều “con con” kể trên, để xem mấy tên việt cộng bán nước chúng nó có để mắt tới không?

    Nếu mấy tên việt cộng bán nước này có thái độ và hành động tích cực với những đề nghị con con của cháu kể trên, bấy giờ chúng ta mới bàn đến cái đề nghị nho nhỏ của cháu với bác Hoàng Hải Thủy.

    Còn nếu như cháu không dám đề nghị những điều con con kể trên thì cháu Liệu liệu hồn đấy!! Lâu lâu phải sờ tay lên gáy xem cái đầu của cháu nó có còn nằm ở đó hay không? Khòm lưng cõng mấy thằng tầu cộng về nước thì lúc nào cũng phải nơm nớp, phập phồng như thế!!!

  6. Cám ơn bác cho đăng lại ‘Như Chuyện Thần Tiên’
    Ráng chút nữa ‘Đen Hơn Bóng Tối’, nghe bác.
    Vô cùng biết ơn.
    Mong bác khỏe.

    • Anh kieuphong thực tế lên đi chứ ! Cớ sao lại cứ để mọi người trong diễn đàn bạt tai đá đít hoài mà vẫn chưa chịu mở mắt nhìn nhận sự thật ? Loài súc vật chỉ cần bị trừng phạt một hai lần là tởn không dám làm bậy, không lẽ anh còn tệ hơn cả súc vât ?

      Chẳng cần “ráng chút nữa” mới thấy “Đen hơn bóng tối” như anh đã khuyên ông HHT ! Chỉ cần về sống ở VN, không cần bóng tối cũng đã thấy đời đen như mõm chó, đen như mực tầu rồi.

      Bản chất con người anh còn tệ hơn cả súc vật nên không thấy, không cảm được gì thì cũng là điều dễ hiểu thôi !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: