• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Thị Mịch Ngày Xưa

Một kiểu xe ô-tô của Pháp sản xuất năm 1930. Rất có thể 70 năm xưa Nghị Hách hiếp dâm Thị Mịch trong một xe ô-tô như xe này.

Những năm 2005, 2006, tôi viết trên Bán Nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong ở Hoa Kỳ loạt bài về Hồng Lâu Mộng, tiểu thuyết của Tào Tuyết Cần, rồi tôi viết loạt bài về tiểu thuyết Giông Tố của Vũ Trọng Phụng. Tôi đọc hai tiểu thuyết ấy, tôi trích những đoạn truyên tôi thấy hay, và những đoạn truyện có những sự kiên làm tôi théc méc trong hai tiểu thuyết đó, đăng lên báo để các vị độc giả cùng đọc – tôi nghĩ không phải bất cứ người Việt nào muốn đọc Hồng Lâu Mộng, Giông Tố.. cũng có ngay Hồng Lâu Mộng, Giông Tố để đọc – và tôi trình bầy những théc méc, những lời bàn loạn của tôi

Mới đây trên Web, có bài của tác giả Nguyễn Văn Lục viết về tình trạng ông gọi là “lão hoá” của những Nhà Văn Việt Nam ở hải ngoại. Tôi trích một đoạn:

Ông Nguyễn Văn Lục viết:

Tuy vậy, cái Hội chứng 75 cứ được nhắc đi nhắc lại đến ngấy, đến không còn gì để nói nữa. Tạm gọi đó là thứ Văn chương H.O. Viết như thế một điệp khúc nháy đi nháy lại năm này qua năm khác thành cháy cả đám, các nhà văn ấy trở thành những người tuyên truyền lão hoá và xuống cấp mà không biết.

Những nhà văn với những đề tài đã được nhiều người viết nên mất hẳn sức căng, sức quyến rũ. Nó như những lối mòn không khéo một chút dễ đi đến chỗ nhàm chán. Xa tý nữa, đi vào chỗ khép lại như những ghetto văn nghệ, bất chấp thực tế xã hội, bất chấp cuộc sống sinh động hiện tại, tự xếp mình vào hàng ngũ những nhà văn lưu vong. Những truyện viết như thế dần mất chỗ đứng, không có người đọc.

Nói chung trong số tất cả những nhà văn vừa nêu trên, sức sáng tác vừa có sự sa sút rõ nét vể phẩm cũng như về lượng. Bình Nguyên Lộc, Minh Ðức Hoài Trinh, Thanh Nam kể như tắt tiếng. Hoàng Hải Thủy sa sút đến chẳng còn gì để nói

Hoàng Hải Thủy (1930) có khoảng 30, ba chục tác phẩm như “Bạn và vợ, Môi thắm nửa đời,” đi tù cộng sản ngay từ tháng 5. 1975, sau đó ra hải ngoại. Ông vẫn viết cho các báo chợ và mới cho xuất bản cuốn “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút,” (2000). Chuyện không có gì đặc biệt, chẳng nhắn gửi được gì, cũng chẳng nói lên được gì, hoặc gây một ấn tượng đặc biệt nào. Người đọc cũng thấy rõ sức viết của ông không còn nữa. Viết như thể cho xong, tàm nhàm giống như thể một số sách dịch của ông trước 1975. Cuốn sách “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút” có thể nói là tầm thường, điển hình cho một loại sách viết đã hết chất, hết lửa. Người đọc ông lấy làm thất vọng. Với những năm trong tù với vốn sống như thế được viết ra như thế kể là chưa tới.

Ngưng trích Nguyễn Văn Lục.

CT Hà Ðông: Dưới đây là đoạn ông Nguyễn Văn Lục viết về Hoàng Hải Thủy, người anh em cùng vợ với tôi, qua việc Hoàng Hải Thủy viết – và bàn loạn nhảm nhí – về tiểu thuyết Giông Tố của Nhà Văn Vũ Trọng Phụng:

Ông Nguyễn Văn Lục viết:

Vũ Trong Phụng mất sớm mà thiên tài đó để lại một gia tài văn học sánh tầm với cả nhóm Tự Lực Văn Ðoàn. Lưu Trọng Lư trong ngày đưa ông Vũ ra huyệt đã gọi ông là “Balzac của Việt Nam.” Ðọc ông là phải “Buồn Cười”. Khi sống bị TLVÐ bêu riếu, gần dây thì ông lại bị nhà văn Hoàng Hải Thủy, một người mù tịt về phê bình Văn Học mang ra mổ xẻ tầm bậy, tầm bạ.

Vì thế xin nhân tiện đây góp ý với nhà văn Hoàng Hải Thủy viết trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong khi ông phê bình cuốn Giông Tố của Vũ Trọng Phụng kéo dài cả năm nay. Nhà văn HHT đã mang cuốn Giông Tố của Vũ Trọng Phụng ra in từng đọan, rồi lý giải, rồi phê bình cái sai, cái dở của Vũ Trọng Phụng. Xin trích dẫn đoạn văn trích dẫn của nhà văn HHT:

« Nghị Hách nằm gối đầu vào bụng Thị Tín, cô nàng hầu được yêu nhất. Sau lưng cặp này, Thị Lễ nằm khẽ phe phẩy cái quạt lông vào gáy quan. »

Và đây là nhận xét của nhà văn HHT:

« Tả cảnh người nằm hút thuốc phiện như thế là không đúng. Gối đầu lên bụng Thị Tín, Nghị Hách không hút thuốc phiện được. Bụng đàn bà mềm, bập bồng, có hơi thở ra vô nên dập dềnh lên xuống, lại cao hơn khẩu đèn thuốc phiện quá nhiều.

Rồi nhà văn đề nghị với VTP: Nghị Hách phải gối lên gối, thường là gối sứ, thứ được chế tạo riêng cho người dùng gối đầu để hít tô phe. » (Trích báo VNTP, số 671, trang 85)

Quả thực, xét về mặt lý luận, mặt thực tế, có thể thấy nhà văn HHT có lý, vì rất nhiều chi tiết viết quá tải, không đúng sự thật, mâu thuẫn nữa. Nhưng có cái thực tế nào áp đặt Nghị Hách phải gối đầu lên cái gối sứ mới được. Hứng chí, mượn cái bụng, dù có không tiện vẫn hào hứng, vẫn cảm giác hơn nhiều. Nhưng nói chung, người đọc khi đọc đã bỏ qua tất cả những chi tiết đó mà chỉ có những người như nhà văn HHT mới có thì giờ mổ xẻ vạch ra. Người đọc đi tìm cái vui và bị cái tếu, cái lố bịch, cái buồn cười kéo tuốt đi đến chẳng ai để ý đến những chi tiết đó làm gì. Mà có biết cũng bỏ qua, xính xái đi hết, không chấp. Vấn đề còn lại là câu chuyện hấp dẫn từ đầu tới cuối. Buồn cười với rất nhiều cái rởm. Cái rởm không thực mà có chứa cái thực hơn cả cái thực. Thị Mịch, Nghị Hách, Thị Tín, Thị Lễ rất là rởm không thực, nhưng người đọc vẫn nhận ra một nhân vật sống động linh họat là thật đằng sau những nhân vật đó. Văn tài ở chỗ đó. Cũng vậy, những nhân vật trong Số Ðỏ như Min đơ, Min toa, bà Phó Ðoan, Xuân tóc đỏ đều là những nhân vật rởm, hành động rởm đến vô lý, rởm đến không chịu được, không thực. Nhưng tất cả cái lố lăng đến buồn cười lại là những nhân vật được Vũ Trọng Phụng nưng chiều và người đọc thích thú. Nhà văn HHT đã phê bình cái khiếm khuyết của văn chương VTP, chỉ vì ông quá biện bạch về một thế giới thực và thế giới giả. Nhận xét của HHT đúng mà hóa ra chẳng đúng gì cả. Bỏ cái đoạn nằm gối đầu lên bụng đàn bà đi thì mất hay rồi. Nhưng chính cái đó lại làm cho sự nghiệp văn chương của VTP lớn lên từ đó

Ngưng trích Nguyễn Văn Lục.

CTHàÐông: Mời quí vị đọc một đoạn trong loạt bài “Hoàng Hải Thủy đọc Giông Tố của Vũ Trọng Phụng.”

Hoàng Hải Thủy. Trích:

Vừa vào truyện, trong 5 dòng đầu của Giông Tố, tôi đã thấy có chuyện cần nói:

Giông Tố: “Mặt trăng rất to và rất tròn, chiếu vằng vặc..Cánh đồng lúa chín như một tấm thảm vàng. Con đường quan lộ rải nhựa, như một con rắn bóng nhễ nhại, nằm uốn khúc trên tấm thảm ấy..”

Ðường quan lộ rải nhựa” là đường do Tây làm, là đường Nhà Nước, Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa ta gọi là quốc lộ. Ðường quan lộ, quốc lộ, ở đồng bằng chạy thẳng băng chứ không “uốn khúc như con rắn“. Hãy nhớ lại đường Sài Gòn- Ðàlạt, Sài Gòn-Vũng Tầu, Sài Gòn-Tây Ninh, Sài Gòn-Cần Thơ… Ðường nào cũng thẳng tắp. Tả đường Nhà Nước trải nhựa chạy giữa đồng bằng mà “uốn khúc như con rắn” là không đúng. Nhà văn lớn không viết như thế. Nhà văn lớn viết như thế là viết sai, là kém nhận xét

(.. .. .. )

Năm 1932 – thời gian xẩy ra những chuyện tả trong tiểu thuyết Giông Tố – người tài xế xe ô tô được coi như một chuyên viên, có thể nói năm 1932 chủ xe cần tài xế, nể tài xế hơn tài xế cần xe hay sợ chủ xe; năm 1932 – và bất cứ năm nào, không phải chỉ năm 1932 – người tài xế ô tô không hèn hạ, khiếp sợ chủ xe đến mức quá đáng như được tả trong Giông Tố. Qua Chương 10 của Giông Tố ta được biết anh tài xế lái xe ô tô của Nghị Hách là anh Tài Nhì. Ðây là cảnh Nghị Hách trừng phạt Tài Nhì vì Nghị Hách cho là Tài Nhì về một tiệm hút á phiện ở Hà Nội, bép xép kể chuyện y hiếp dâm Thị Mịch để bọn nhà báo Hà Nội nghe được và viết tin đăng báo.

Giông Tố. Trích:

…Cô Kiểm mở cửa bước vào.

— Quan lớn đòi gì?

— Gọi thằng Tài Nhì và thằng Xuân lên đây ngay.

Năm phút sau, Tài Nhì và Xuân cùng kéo nhau vào. Nghị Hách ngồi lên, bảo:

— Thằng Xuân, mày lấy cái roi cá đùuối lên đây.

Tài Nhì bỗng tái xanh cả mặt mũi. Anh ta run run hỏi:

— Bẩm quan lớn, thế con có tội gì ạ?

Nghị Hách lạnh lùng:

— Mày cứ chờ đấy thì biết!

Ðến lúc thằng Xuân xách cái roi cá đuối lên rồi và đã đứng khoanh tay chờ lệnh rồi, Nghị Hách mới hỏi:

— Tài..! Mày có biết rằng khi tao cho mày về làm với tao thì mày đã thề rằng mày sẽ không nói một chuyện gì của tao, mày không được tiết lộ một điều gì bí mật ở nhà này cho một người nào nghe, có thế không?

Tài Nhì run rẩy:

— Bẩm đã.

Nghị Hách hỏi Long:

— Thày có biết khi một ông quan đã bại lộ việc nước thì nhà vua phải trị tội ông quan thế nào không?

( .. .. .. )

Tức thì Nghị Hách đứng lên, cầm lấy cái roi.

— Thằng Tài! Mày đã trót nhỡ nói chuyện tao cho thằng Vạn ở Hà Nội hôm xưa thì hôm nay mày chịu cái vạ miệng ấy. Muốn klhỏi chết thì tức khắc ra đứng quay mặt vào tường!

Tài Nhì vâng lời ra đứng quay mặt vào tường rồi thì Nghị Hách giơ cao roi vụt thằng Xuân một cái vào ngang lưng. Tiếng roi đập xuống đánh đét một cái, nghe đến rùng mình. Thằng Xuân co quắp cả người, nhăn mặt chịu đau. Nghị Hách từ tốn đưa cho nó cái roi cá đuối rồi lên ngồi trên sập.

Lúc ấy, thằng Xuân cầm roi rồi. Nó mím môi lại, giơ cao tay. Từ đây trở đi, người ta chỉ còn tiếng đen đét luôn hồi của cái roi. Người ta tưởng đương xem một cái đám đua ngựa.

Tài Nhì, đương cái cơn mưa roi ấy, oằn mình đi như một sợi tóc bị hơ trên ngọn lửa. Long không dám nhìn, phải nhắm mắt lại. Vậy mà những tiếng đen đét vẫn không thôi giáng xuống lưng Tài Nhì như mưa…

Oai nghiêm trên sập, Nghị Hách vẫn chưa có lệnh cho ngừng. *

Không đúng, không thể xẩy ra chuyện tài xế xe ô-tô bị chủ xe đánh tàn nhẫn đến như thế. Như đã nói vào năm 1932 việc lái xe ô-tô là một nghề chuyên môn đàng hoàng, không những chỉ đàng hoàng mà còn văn minh nữa; muốn làm tài xế xe ô tô người ta phải học tử công phu, người học lái xe phải biết tiếng Pháp dù là biết đôi chút, phải khỏe mạnh, không tật bệnh, có đầy đủ khả năng, phản ứng nhanh, đúng, người dậy lái xe là người Pháp, có trường dậy, có thi, có bằng; người tài xế xe ô-tô thời xa xưa ấy thường được chỉ dậy để biết cả về việc sửa máy xe ô tô, có đủ hiểu biết về máy xe hơi để có thể sửa những vụ xe pan xăng, pan điện ở dọc đường. Trong thùng xe hơi có những đồ phụ tùng để thay, bánh sơ-cua ..vv.. Ống dẫn xăng xe bị nghẹt là chuyện thường, cũng thường như khi xe đang chạy mà ngừng vì bu-dzi chết, bu-dzi không bắt điện. Anh Tài Nhì không có gì phải run sợ – sợ bị ông chủ mắng – khi xe pan giữa đường như chuyện được tả. Anh đến làm cho Nghị Hách vì anh là tài xế, vì anh có bằng lái xe, Nghị Hách cần anh lái xe cho y, Nghị Hách trả tiền công cho anh vì anh lái xe, anh không phải chịu ơn gì của Nghị Hách, Nghị Hách không ban ơn cho anh khi hắn nhận anh làm tài xế cho hắn. Kể cả anh bịa chuyện ra nói xấu hắn, hắn cũng không thể đánh anh như đánh thằng ở ngu ngốc không được chủ nuôi thì chết đói. Tài Nhì không phải là đầy tớ của Nghị Hách. Anh chạy xe dở, Nghị Hách không ưa anh, y chỉ có thể cho anh nghỉ việc, y không thể dùng roi đuôi cá đuối đánh anh đến quằn quại, bật máu ở lưng.

Thị Mịch, nhân vật chính thứ hai của Giông Tố, sau Nghị Hách, được tác giả đưa ra sân khấu với hình ảnh như sau:

Giông Tố. Trích:

..Cô ả gánh rạ hơi cúi nghiêng mặt để đưa mắt nhìn trộm. Ánh sáng trăng tuy leo lét nhưng cũng đủ khiến cho hai con mắt rất tinh tường của nhà điền chủ nom thấy rõ hai cái má phúng phính, một cặp môi nhỏ mà dầy, cái cằm tròn trĩnh và hơi lẹm trong cái vành khăn mỏ quạ bằng láng thâm. Khi cô ả gánh rạ đi qua, nghĩa là cái mặt đã khuất sau đống rạ tròn, nhà điền chủ lại trông theo cái váy nâu cũn cỡn, do một đường lạt khíu giữa, cho nó chẽn đến đùi, một bộ đùi phốp pháp trắng nõn, trông rất đáng yêu, mặc lòng từ bụng đến bàn chân đều có một lớp bùn trắng, mỏng, khô, đông lại, đã nứt ra thành từng miếng nhỏ, sắp rơi xuống.

Hình ảnh những cô thôn nữ Bắc Kỳ thời Thị Mịch - những năm 1935, 1936 - tóc vấn, chít khăn, mặc váy, yếm trắng.

“…Cái váy nâu ngắn cũn cỡn, có một đường lạt khíu ở giữa..” Nhận xét đó đúng. Những năm 30, 40, cả 50, của thế kỷ 20, gái quê Bắc kỳ nhiều người mặc váy sồi, váy đũi nặng, dầy cộp, váy có sắn lên cao hơn đầu gối để làm việc dưới đồng chiêm đầy nước cũng không sợ gió thổi gấu váy bay lên cao hơn, nhưng các nàng vẫn cẩn thận đục hai lỗ ở gấu váy, dùng sợi lạt buộc khíu hai gấu váy lại ở giữa làm cho váy trở thành gần như có hai ống. Cho an toàn xa lộ. Những năm 1948, 1949… chàng Công Tử Hà Ðông là chú thiếu niên 15, 16 tuổi đi kháng chiến ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang, chú làm liên lạc viên, những năm ấy chú đang tuổi dậy thì, những lần đi qua những cánh đồng chiêm, thấy những cô gái quê đồng tuổi – tức mười sáu, mười bẩy tuổi – cào cỏ trong những ruộng nước bên đường, nước cao hơn đầu gối các cô, váy các cô kéo lên cao hơn mặt nước, chú vẫn đi thật chậm hoặc tìm lý do đứng lại, hy vọng có làn gió thổi qua làm gấu váy của các cô bay lên cao hơn chút síu.

Thị Mịch là gái quê, phải làm ruộng, đi cấy, đi gặt, đi cắt rạ, gánh rạ, lội xuống ao vớt bèo nuôi lợn, dù cho da thị có trắng đi nữa cũng không thể “trắng nõn” như được tả. Trong truyện, ta thấy “..một bộ đùi phốp pháp trắng nõn trông rất đáng yêu, mặc lòng từ bụng đến bàn chân đều có một lớp bùn trắng, mỏng, khô..” Từ bụng đến bàn chân? Không có lý người Thị Mịch dính bùn từ bụng xuống đến bàn chân? Phải chăng câu này thiếu một chữ? Câu đó phải là: “Từ bụng chân đến bàn chân..?” Nói, viết bụng chân không sai nhưng nói bắp chân đúng hơn. Như vậy là đêm ấy Thị Mịch đi lấy rạ từ một khu ruộng chiêm có nước, vì phải lội dưới nước nên hai bắp chân thị mới dính bùn. Tôi gần như hoàn toàn không biết gì về việc rơm rạ, đồng mùa, đồng chiêm ở quê hương tôi nên tôi không viết quả quyết về việc này, tôi chỉ nêu lên nghi vấn. Nửa phần trên của cây lúa là rơm, nửa phần dưới là rạ. Ở những ruộng chiêm, ruộng có nước, gốc rạ có được lấy lên dùng để đốt không, hay bỏ luôn dưới ruộng? Rạ ướt nước làm sao cắt? Làm sao gánh về? Nếu là đồng khô, rạ khô, làm sao hai bắp chân Thị Mịch dính bùn? **

Toàn truyện Giông Tố được xây dựng trên sự kiện nguyên nhân đầu tiên là việc Nghị Hách hiếp dâm Thị Mịch trên xe ô tô chết máy giữa đường. Nếu Nghị Hách không hiếp dâm Thị Mịch, toàn truyện Giông Tố đã không xẩy ra, hoặc truyện Giông Tố đã xẩy ra một cách khác. Tôi thấy cứ như những cảnh được tả Nghị Hách không thể hiếp dâm Thị Mịch được.

Trước hết, khi ông mặc đồ Tây, ông chủ xe ô-tô, hỏi mua rạ, người gánh rạ đến bán là ông già râu bạc, đầu trọc – thường là như thế, trong bọn có đàn ông, người đàn ông trong bọn bao giờ cũng đứng ra thay mặt cả bọn giao thiệp với người lạ — nếu tất cả đám là bà già mới đến lượt cô gái – nếu ông chủ xe ô- tô ra điều kiện: “Phải là chị kia mang rạ đến tôi mới mua..”, đám gánh rạ nghi ngay là có chuyện lẹo tẹo. Họ nghi và họ đề phòng. Dân quê không đến nỗi quá ngu như ta tưởng. Cùng lắm Thị Mịch có gánh rạ đến bên xe ô-tô, ông già trong bọn cũng cầm cái đòn xóc đi theo. Dân quê gánh rạ bằng đòn xóc, không bằng đòn gánh. Ông già đi theo Thị Mịch, ông già lấy tiền bán rạ từ tay Nghị Hách, Nghị Hách chỉ có ngáp gió.***

Thứ hai: Thị Mịch, dù có ngu đến mấy, cũng không chui đầu vào xe ô-tô của Nghị Hách. Thị không cần phải vào xe ô-tô mới lấy được tiền bán rạ. Ông chủ xe có không chịu đưa tiền Thị cũng bỏ về với đám người cùng thôn, Thị không chui vào xe ô-tô vì việc vào ngồi trong xe ô-tô không cần thiết cho việc lấy tiền.

Thứ ba: Nghị Hách có 11 chị đàn bà phục vụ y về sinh lý. Người đứng đầu tiểu đội nữ nô lệ ấy là Thị Kiểm. Thị Kiểm là “tay hòm, chìa khóa” của Nghị Hách, người lo cho Nghị Hách đủ thứ. Nghị Hách về Hà Nội mấy ngày, tất có Thị Kiểm theo hầu. Nếu đêm ấy có Thị Kiểm ngồi trên xe, chuyện Nghị Hách hứng tình hiếp Thị Mịch trên xe khó xẩy ra.

“Chị nhà quê cúi mặt không đáp, buộc tiền vào thắt lưng xong, đứng lên..” Thị Mịch không thể “đứng lên” trong xe ô tô, không ai có thể “đứng lên” được trong xe ô tô, kể cả trong những kiểu xe Hoa Kỳ to lớn, kềnh càng thời bây giờ, trừ xe ô tô buýt.****

Ðó là những chuyện lẻ tẻ, đây là lý do chính làm tôi viết Nghị Hách không thể hiếp dâm được Thị Mịch trong xe ô-tô của y: đàn ông, đàn bà có thể “làm” nhau trong xe ô-tô nhưng với điều kiện người nữ phải thuận tình, trong những cuộc mần tình trong xe ô-tô thường là người đàn bà ngồi lên bụng người đàn ông. Băng sau của xe ô-tô, kể cả những xe lớn đời bây giờ, không đủ chỗ cho người đàn bà nằm ngửa, loại xe ô-tô đời 1930 của Nghị Hách lại càng nhỏ, băng sau chỉ ngồi vừa hai người. Nghị Hách dù có khỏe đến mấy cũng không thể đè Thị Mịch nằm ngửa trên cái băng xe ngắn, hẹp ấy. Người đàn bà, người con gái chỉ bị hiếp dâm vì sức yếu hơn người đàn ông, vì bị đe dọa như bị dí dao vào cổ, bị đánh đau đến gần ngất đi, bị bóp cổ, và người nữ khi bị đàn ông hiếp dâm người nào cũng chống cự hoặc dữ dội, hoăïc yếu, thường thì họ kêu cứu. Thị Mịch là gái quê, khỏe mạnh, đang sức bẻ gẫy sừng trâu, Thị phóng chân đạp một đạp thì Nghị Hách chỉ có nước hộc máu. Sức mấy Thị chịu nằm yên để cho Nghi Hách hiếp dâm chỉ vì Nghị Hách nói mấy câu yếu sìu:

« Giọng quan vẫn ngọt ngào:

— Con im. Không được cưỡng.. »

Và:

« — Im cho ngoan nào.. »

Vì những lẽ ấy, 62 năm sau ngày tôi đọc Giông Tố lần đầu năm 1942, tôi 10 tuổi, năm nay 2002, liêu lạc quê người, đọc lại Giông Tố, tôi viết ra những suy nghĩ, những suy luận, đúng ra là những lời bàn loạn vẩn vương của tôi về tác phẩm tiểu thuyết từng làm tôi choáng váng, đê mê, ngây ngất ngày xưa. Tôi không quả quyết những gì tôi viết đều đúng. Bạn đọc tôi bạn hãy xét định những gì tôi viết đúng, những gì tôi viết sai. Tôi mong bạn không có thành kiến coi là kiêu căng, hỗn xược những kẻ dám nêu lên những chuyện mà họ cho là không đúng trong các tác phẩm văn chương nổi tiếng của người xưa. Nhiều khi chính vì yêu một người quá mà ta thấy, và ta than phiền về những tính xấu, những tật xấu của người đó. Chính vì tôi thấy Giông Tố hay quá nên tôi đọc kỹ Giông Tố, vì đọc kỹ nên tôi thấy những gì tôi cho là nhược điểm, khuyết điểm của Giông Tố. Tôi mong bạn không chê tôi viết chẳng ra gì mà dám chỉ trích Nhà Văn Lớn, tôi mong bạn xét xem những gì tôi viết có đúng hay không.

Kỳ tới: THỊ MỊCH nằm nghiêng.

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG

____________________________________________

* Trong đoạn truyện tả Nghị Hách đánh Tài Nhì có mặt Long. Long là chồng chưa cưới của Thị Mịch, là thư ký trong truờng tư do Tú Anh, con trai Nghị Hách, làm hiệu truởng. Tú Anh nhờ Long cầm thư lên đồn điền, đề nghị Nghi Hách cưới Thị Mịch làm vợ bé.

** Mùa gặt luá có Rơm và Rạ. Rơm là phần trên của thân cây luá, có hạt lúa. Lấy hết luá, rơm dùng để đun bếp, rạ dùng để lợp mái nhà. Làng quê Bắc Kỳ xưa nhà mái rạ, không có nhà mái rơm. Miền Nam nhà làng quê xưa lợp bằng lá gồi.

*** Ðòn xóc: khúc tre tròn, vạt nhọn cả hai đầu.

**** “Chị nhà quê cúi mặt không đáp, buộc tiền vào thắt lưng xong, đứng lên.” Lời tả tối nghĩa: “Buộc tiền vào thắt lưng..” là buộc làm sao? Y phục phụ nữ miền quê Bắc Kỳ xưa – trước 1954 – có cái gọi là dây lưng bao, hay thắt lưng bao.

Thơ Nguyễn Bính:

Mùa xuân xanh

Mùa xuân là cả một mùa xanh
Giời ở trên cao, lá ở cành.
Lúa ở đồng tôi và lúa ở
Ðồng nàng và lúa ở đồng quanh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh
Tôi đợi người yêu đến tự tình.
Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy
Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

Phụ nữ Bắc Kỳ xưa mang dây thắt lưng, hay dây bao lưng, tiền, nếu họ có, cũng để trong cái bao vải nhỏ, đút trong dây lưng đó, họ mang dây thắt lưng khi đi chợ, đi chùa, đi dự hội, nhưng khi đi làm đồng – nhất là khi đi gánh rạ ở đồng xa ban đêm – không ai đeo dây thắt lưng. CTHÐ

Advertisements

8 Responses

  1. Chào Bác CTHĐ ,

    Mỗi người mỗi ý.

    Riêng đối với cháu thì văn của Bác lúc nào cũng lôi cuốn. Trước khi mất nước(30-4-1975) , khi đó CT còn trẻ , còn hào hoa phong độ thì văn phong phài khác bây giờ . ( Gừng càng già càng cay , rượu càng để lâu càng ngon )

    Nếu có thể chọn, thì cháu thích văn cùa HHT sau 1975 hơn. Bác B. Thần thử làm 1 thống kê nhò thừ xem…

    Cháu xin chúc 2 bác được dồi dào sức khỏe ( chúng ta còn phài về bợp tai, đá dít minh râu và bè lũ ra bãi rác nữa chứ ).

  2. Xin rất đồng ý với độc giả T. Pham

  3. Có một théc méc nho nhỏ kính mong Công Tử Hoàng Huynh giải đáp. Hông biết “Nhà văn” nhớn Nguyễn văn Nục, xin lổi,N v Lục có được tác phẩm nào gọi là để đời mang dấu ấn NvLuc hay không? Thường thì những cái thùng rỗng lại hay kêu to để cho người ta …không biết rằng mình….rỗng. Hy vọng nhà văn nhớn NVL không phải là loại đó .

    Xin bái phục Công Tử về tính cách quân tử , phớt tỉnh Ăng Lê khi có người cố tình hạ nhục mình , vẫn “trích đăng ” để rộng đường dư luận.Chính đó mới là cái hấp dẫn khiến người đọc khoái văn Công Tử vì khi đọc ta có cảm giác thoải mái được nghe lời hay ý đẹp của người quân tử chứ không phải khổ tâm đến phải sinh táo bón mỗi khi vô tình đọc phải văn của bọn văn nô bồi bút,những cái máy nói một chiều không có óc.

    Hy vọng nhà văn nhớn NVL không bao giờ bị lão hóa ,và trẻ mãi không già !

  4. Bk54 tui thử vào Google tìm Nguyen van Luc thì thấy lòi ra một số cha căn chú kiết NVL ,nhưng có lẽ không phải là “người” ,nhưng có trang web này không biết có phải là nhà văn nhớn kiêm phê bình phê lọ gia NVL mà Công Tử đề cập đến hay không? Bác nào muốn vào xem cho biết thì xin mời còn nếu thấy là chuyện thằng nọ con kia mà hổng thèm xem thì cũng đúng thôi, nhân tâm tùy mạng mỡ :

    http://vietsciences.free.fr/vietnam/vanhoa/phongtuc/tamvaibocdieu.htm

  5. Ông Nguyễn văn Lục trước năm 75 không là ai cả, và từ sau năm 75 đến nay vẫn chưa là ai cả!! Bằng chứng rõ ràng: bác Backy 54 là người đọc nhiều, hiểu rộng mà mò mẫm, lục lọi trên net mất ba ngày, hai đêm mà vẫn không ra cái tên quái quỉ này!!

    Thật ra ông Sáu Lục cũng có viết đấy, nhưng ông thường viết về những đề tài cũ rích, bố cục thường rất lủng củng, trích dẫn lung tung, lời văn rất khô khan, cứng ngắc đều đều một nhịp từ đầu bài đến cuối bài, và hầu hết những bài viết của ông thường không đưa ra một kết luận gì cả, chứng tỏ ông ta là một người không có lập trường rõ ràng. Không tin các bác cứ thử lên DCVonline mà xem, columnist đấy?!

    Tuy viết chẳng ra gì nhưng ông Sáu Lục có một cái “tài”, hơi lưu manh, là thỉnh thoảng viết những bài để đánh đổ những nhân vật lớn, như Công Tử nhà ta đã trích dẫn trong bài viết này vậy, với mục đích gây sự chú ý nơi người đọc, hòng tự tạo cho mình chút tên tuổi mà trong thâm tâm hén ta biết rõ là hén ta chưa bao giờ có.

    Cách đây khoảng hai năm, Sáu Lục có viết một bài gây xì-căng-đan về nhà văn Nhất Linh trên tờ Việt Weekly. Hén ta viết rèng thì là nhà văn Nhất Linh có một liên hệ tình cảm bất chính với nhà văn nữ Nguyễn Thị Vinh (vợ ông Trương Bảo Sơn) trong thời gian hai người tránh nạn việt minh ở Hướng Koỏng, mà không đưa ra một bằng cớ xác thực nào ngoài lập luận duy nhất cho rằng lửa nam gần rơm nữ lâu ngày tất phải bén?! Chú thích: nhà văn NL và NTV cùng ở với nhiều người khác trong một căn nhà, như họa sĩ Nguyễn Gia Trí, vv … trong thời gian lánh nạn ở Hồng Kông. Điều này khiến cho cô gái con bà NTV, hình như là cô Trương Kim Anh thì phải, lên tiếng đính chính và phản pháo kịch liệt, cô đã thách thức ông Sáu Lục ba mặt một nhời trên báo xem ông có lý do gì để mạ lỵ bà mẹ cô, lẫn nhà văn Nhất Linh. Sau đó, Sáu Lục im re!!!

    Văn của Sáu Lục sẽ không bao giờ bị “lão hóa”, bởi vì văn của hén ta chưa bao giờ trưởng thành!!

  6. Bác NP ơi, tôi vừa gõ bài gửi bên bài Paris …,định xong quay sang ý kiến về ông NVL này thì bác viết hết rồi . Đúng vậy cô con gái của nhà văn Nguyễn Thị Vinh là cô Trương Kim Anh phản ứng rất dữ dội khi ông này viết nhảm nhí về song thân của cô, tôi không thấy ông NVL trả lời .Tiện đây có tin buồn là ông Trần Bảo Sơn , chồng ( trước đây ) của nhà văn NTV vừa mất cùng ngày với phu nhân hiện tại .

    Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét của bác , tôi đọc những bài ông này viết trên DCV.com , thật là nhàm chán .

    ” Văn của Sáu Lục sẽ không bao giờ bị “lão hóa”, bởi vì văn của hén ta chưa bao giờ trưởng thành!!” quote of the month !!

  7. Sorry ,ông Trương Bảo Sơn , gõ ở sở làm , cẩn thận check lại rồi mới gửi mà vẫn có lỗi , lỗi tại tuổi già . 🙂

    • Bác Tbui bị tuổi già ám ảnh hơi nặng đấy!! Typo trong lúc gõ tiếng Việt là chuyện thường tình, ai cũng vướng chẳng riêng bác.

      Bác nhắc tôi nhớ đến một đoạn trong truyện Tam Quốc. Hoàng Trung, năm ấy đã 70 tuổi rồi, là một trong Ngũ Hổ Đại Tướng của Lưu Bị. Trên đường đi chiếm Tây Thục làm mảnh đất cắm dùi (tôi không nhớ chắc lắm?), Hoàng Trung xung phong xin Lưu Bị đi cướp trại địch thì bị một viên tướng trẻ là Ngụy Diên, cũng tranh đi cướp trại địch với Hoàng Trung, cười chọc quê “Ông đã già lắm rồi mà còn ra trận làm gì cho vất vả?” Bác Tbui có biết HT trả lời ra làm sao không? Ông ấy nói với ND như thế này “Tao tuy già nhưng cây đao trong tay tao còn trẻ lắm, thế mày có dzám thử với tao vài hiệp không?”

      Những lúc đùa cợt với bác và những bác khác trên trang Web này của Công Tử, lúc nào tôi cũng có cảm giác là mình đang nghịch ngợm, phá phách như lúc còn mười lăm, mười sáu tuổi đã trêu chọc (và bị trêu chọc) bạn bè thời Trung học.

      Để nhấn mạnh một lần nữa là bác hãy còn trẻ nhắm, cũng như tất cả mọi người trên trang Web này vẫn còn young-at-heart nhắm, tôi xin trích lại bài thơ mà ca sĩ Duy Trác đã trích trong một bài viết mới đây của ông.

      YOUTH
      By Samuel Ullman (1840-1925)

      Youth is not a time of life; it is a state of mind;
      it is not a matter of rosy cheeks, red lips and
      supple knees; it is a matter of the will, a quality of
      the imagination, a vigor of the emotions; it is the
      freshness of the deep springs of life.

      Youth means a temperamental predominance
      of courage over timidity of the appetite, for
      adventure over the love of ease. This offen exists in
      a man of sixty more than a body of twenty. Nobody
      grows old merely by a number of years. We grow
      old by deserting our ideals.

      Years may wrinkle the skin, but to give up
      enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, selfdistrust
      bows the heart and turns the spirit back to
      dust.

      Sixty or sixteen, there is in every human
      being’s heart the lure of wonder, the unfailing
      child-like appetite of what’s next, and the joy of
      the game of living. In the center of your heart and
      my heart, there is a wireless station; so long as it
      receives messages of beauty, hope, cheer, courage
      and power from men and from the infinite, so long
      are you young.

      When the aerials are down, and your spirit is
      covered with snows of cynicism and the ice of
      pessimism, then you are grow old, even at twenty,
      but as long as your aerials are up, to catch the
      waves of optimism, there is hope you may die
      young at eighty.

      Bài này giá mà được Công Tử nhà ta phóng tác thì thiệt là hết ý!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: