• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tâm Tư Tổng Thống

Tổng Thống Phó Chũi, tức Thợ May. May máy đàng hoàng, không phải Thợ May Tay.

Mời quí vị đọc bài nhận định của ông Trương Ðình Trung về quyển sách mới được phát hành “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.”

Tôi – CT Hà Ðông – sao y bản chính bài viết của tác giả Trương Ðình Trung:

Xin cho tôi được bày tỏ đôi cảm nghĩ vụn khi đọc bản tin về cuộc Ra Mắt Sách “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng tại Rose Center, Thành Phố Westminster vào chiều Chủ Nhật, ngày 16 tháng 5 năm 2010.

1.-Trước hết tôi tự hỏi : Tâm tư của Cố TT Nguyễn văn Thiệu thì có tác động gì đáng kể cho cục diện Miền Nam hơn 35 năm trước, và có ý nghĩa gì nữa không vào lúc này? Chưa kể là những gì được gọi là “tâm tư” đó của Cố TT Thiệu nghe ra cũng chỉ là những suy tư, hay mong ước, bình thường của vô số những quân cán chính Miền Nam khác.

Còn về kế hoạch bảo vệ quốc gia năm 1975 của Cố TT NV Thiệu thì đó là một “kế hoạch co cụm lại,” một phản ứng quân sự thụ động và quá muộn, biểu lộ một sự thiếu vắng viễn kiến chính trị (phẩm chất cần của người lãnh đạo). Ngay sau Hiệp định Paris 27/1/1973, đáng ra giới lãnh đạo Quốc Gia VNCH, đứng đầu là TT NV Thiệu, phải thấy việc cần có chiến lược phòng thủ tương xứng với khả năng quân sự của Quốc Gia trong tình hình quân viện bị cắt giảm, và đặc biệt là với tình trạng khó khăn kinh tế vào lúc đó của Miền Nam; nghĩa là nên “co lại” ngay từ lúc đó – năm 1973 – một cách chủ động. TT NV Thiệu và các cố vấn của Ông đã không làm vậy, mà ngược lại đã cố bung lực lượng quân sự ra để “giành dân, lấn đất ” trong suốt cả năm 1973. Việc làm đó khiến cho Quân Lực LVNCH bị dàn mỏng, càng trở nên bị động hơn, vô tình trao thêm khả năng chủ động chọn lựa chiến trường cho đối phương.

2.-Tất nhiên công việc ghi lại và phổ biến những sự thật của cuộc chiến đã qua là điều cần thiết và chính đáng, nhằm giúp người đương thời và các thế hệ tương lai nhận chân được lịch sử để từ đó xác định đúng lập trường và rút ra những bài học hữu ích cho việc kiến quốc trong tương lai.

Nhưng không phải tất cả mọi tác giả, khi viết và ra sách đều nhằm vào chỉ một mục đích chính đáng vừa nêu. Nhìn vào đề tài, nội dung các sách và cung cách tổ chức những cuộc gọi là Ra Mắt Sách một cách rầm rộ của một số tác giả, người ta có thể ngờ rằng nhiều quyển sách đã được viết ra chỉ với mục đích kinh tế, khai thác những đề tài phù hợp với tâm trạng của người tị nạn để bán kiếm tiền..

Trước đây hai quyển “Hồ Sơ Mật Dinh Ðộc Lập,” và “Khi Ðồng Minh Tháo Chạy” của tác giả Nguyễn Tiến Hưng đã được tổ chức Ra Mắt rầm rộ, và được khá đông người mua. Nhưng nội dung những thông tin chính trong các quyển sách đó đều có thể dễ dàng tìm thấy trong vô số sách của các tác giả người Mỹ, và trong các declassified papers của CIA; và phần nhiều những sách hay tài liệu đó nay đều có trong các thư viện và trên các websites. Nghĩa là free!

3.-Ba mươi lăm năm đã trôi qua, nhưng dường như thời gian không giúp cho nhiều người Việt nhận ra được một vài điều khá đơn giản của cuộc chiến VN. Chẳng hạn người ta vẫn vô tình, hay cố ý, không hiểu rằng lý do Mỹ can thiệp vào VN sau 1945, cũng giống như đã và đang can thiệp vào những nơi khác trên thế giới: Ðại Hàn, Iraq, Afghanistan, Panama, chỉ là để bảo vệ quyền lợi của Mỹ. Nhiều người vẫn cứ cố tin rằng Mỹ can thiệp vào chiến tranh VN là để “giúp” người Việt Nam, như Mỹ giúp các dân tộc khác xây dựng Tự Do, Dân Chủ, để chống lại CS và các chế độ độc tài!!!

Sự ngộ nhận đó bắt nguồn từ việc chúng ta, những người Á Ðông, đã thường quen gán những ý nghĩa tốt đẹp, mang tính chất đạo đức, cho các quan hệ chính trị; đặc biệt là quan hệ quốc tế. Ngày xưa các vị “Thánh” Nho gia đã từng định nghĩa rằng “Chính trị là sự sửa sang mọi việc lại cho ngay thẳng”. Và ngày nay, tuy đã vào Thế kỷ 21, vẫn không ít người, sâu trong tiềm thức, còn chịu ảnh hưởng của định nghĩa sai lầm đó khi nhận định về các biến cố chính trị; đặc biệt là về chính trị quốc tế. Ðiều này hiển lộ rất rõ trong các sách của các vị khoa bảng và quan chức VNCH trước đây khi viết về cuộc chiến đã qua; họ không ngớt đổ lỗi, oán trách và trút trách nhiệm lên các chính khách và chính phủ Mỹ, cho rằng vì bị người Mỹ phản bội nên Quốc Gia VNCH thua trận!

Thật ra, trong chính trị, nhất là chính trị quốc tế, không có chỗ cho đạo đức, không có chỗ cho sự ngay thẳng, cũng không có chỗ cho cái gọi là tình thân hữu hay đồng minh. Chính trị nói chung, và chính trị quốc tế nói riêng, suy cho cùng chỉ là biểu hiện đặc thù cao nhất của cuộc đấu tranh sinh tồn giữa con người với nhau, trong đó quyền lợi vừa là mục tiêu vừa là căn bản cho mọi tính toán. Về hình thức tuy cuộc đấu tranh sinh tồn giữa loài ngưòi, nhờ văn hoá, nên khoác nhiều dạng thức lộng lẫy và phức tạp, khác hẳn sự trần truị và thô thiển của cuộc đấu tranh giữa loài thú; nhưng về mặt bản chất thì giống nhau; nghĩa là mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, và tàn khốc!

Mỹ đã can thiệp vào VN chính là trong ý nghĩa vừa nêu trên đây về chính trị quốc tế. Người Mỹ đã đến VN, như nay họ đang đến các nơi khác trên thế giới, không phải vì tự do-dân chủ của người VN hay của người Iraqi hoặc của người Afghan, mà vì quyền lợi của chính họ, vì vùng ảnh hưởng của họ. Thế thôi!

Chính vì quyền lợi, chứ không vì dân chủ-tự do, cho nên khi mâu thuẫn Nga-Hoa xảy ra, các tính toán về quyền lợi thay đổi đã khiến Mỹ- dưới thời TT Nixon- xét lại quan điểm chiến lược về vấn đề VN. Nixon-Kissinger nghĩ rằng nếu khai thác được sự mâu thuẫn Nga-Hoa và bắt tay được với Trung Hoa thì Mỹ không còn nhất thiết cần phải thắng về mặt quân sự ở VN nữa; nói cách khác nếu Mỹ bắt tay được với Trung Hoa thì VN chỉ còn là mục tiêu thứ yếu và không đáng tiêu tốn xương máu cùng tiền của của Mỹ nữa. Mặt khác, sau khi có cơ hội ” xem giò, xem cẳng” cả hai bên VN, người Mỹ, nghĩ rằng Miền Nam, do không có một lực lượng chính trị đủ mạnh và ổn định, sẽ không thể thắng được Miền Bắc. Nhận định đó cộng với sự thành công của việc Nixon công du Bắc Kinh đã khiến Mỹ hoạch định một chiến lược mới, sẵn sàng buông bỏ Miền Nam VN để cho Hà Nội thâu tóm vào trong một VN thống nhất. Tất nhiên phiá Hà Nội, và cả Sài Gòn, không hiểu được ngay chiến lược mới của Mỹ. Vì không hiểu thâm ý chiến lược đó, hoặc vì bị ràng buộc bởi chính ngay cái vòng kim cô ý thức hệ tự quàng vào đầu trong nhiều năm, nên năm 1975, mặc cho Ðại sứ Mỹ Martin nán lại Sài Gòn đến phút cuối để chià cái bắt tay đầu tiên của Mỹ với Hà Nội, tập đoàn lãnh đạo VNCS đã xua đuổi ông ta ra khỏi nước.

Ðiều vừa nói giúp giải thích, không những sự “chùng chình không chịu đi ngay” của Ðại sứ Martin vào những ngày cuối Tháng Tư 1975 ở SG, mà còn giải thích những lời cố vấn hơi “kỳ lạ” của Tổng Lãnh sự Mỹ ở Ðà Nẵng với Tướng Ngô Quang Trưởng về việc bỏ thành phố Ðà Nẵng, cũng như về thái độ của Kissinger nôn nóng muốn thấy VNCH “chết mau cho rồi“. Nó cũng giúp giải thích sự việc vào năm 1974, khi Hạm Ðội 7 của Hoa Kỳ đang ở ngoài khơi Biển Ðông mà làm ngơ cho Hải quân Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa của Miền Nam. Nó cũng giúp giải thích vì sao Ðại Sứ Martin đã ép TT Thiệu phải im lặng ra đi, tại sao Ðaị sứ Martin tán thành việc đưa cho được Ðại tướng Dương văn Minh lên nắm quyền để dễ dàng bắt tay với “bên kia”; Ð S Martin đã dùng Dương Văn Minh làm món quà ra mắt với Hà Nội, nhưng nước cờ của Ông cao quá, những “đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội hoặc không đủ thông minh để hiểu, hoặc vì không đủ dũng khí để đương đầu với nước cờ mới, nên vội vàng xoá bàn cờ.

Ðiểm nữa là người Mỹ từ ngày làm thân được với Trung Cộng không đặt vấn đề đối đầu ý thức hệ Tư bản-Cộng sản như một yếu tố then chốt trong chiến lược đối ngoại của ho như trước nữạ. Người Mỹ rất thực tiễn; họ xem lợi ích kinh tế là chính, là quan trọng, những gì khác chỉ phụ thuộc vào kinh tế. Họ tuy có lo ngại về chủ nghĩa CS hay chủ nghĩa xã hội, nhưng chỉ là đối với Âu Châu mà thôi, vì đó là khu vực mà kỹ nghệ đã đạt đến trình độ cao. Còn như Á châu, nhất là Ðông Nam Á, vào thời đó, là những nước nông nghiệp lạc hậu, thì vấn đề chống chủ nghiã CS, đối với người Mỹ, chỉ là khẩu hiệu hơn là một mối e-ngại thật sự. Thực tế của lịch sử bang giao quốc tế từ cả trăm năm qua và sự sụp đổ cuả khối CS chứng tỏ rằng người Mỹ đã có nhận định rất đúng về cái gọi là chiến tranh ý thức hệ.

( .. .. .. )

Những “đỉnh cao trí tuệ” Hà Nội đã phạm liên tiếp những sai lầm nghiêm trọng về các mặt kinh tế và đối ngoại trong suốt những năm 1975-1985, họ đánh mất cơ hội lịch sử ngàn năm của việc đưa VN đi lên. Mười năm chiếm đóng Campuchia và mười năm thi hành những chính sách kinh tế sai lầm khiến cho đất nước suy kiệt; bị cô lập hoàn toàn về mặt quốc tế, Liên Xô-chỗ dựa duy nhất còn lạ của CSVN- đang trong giai đoạn tàn lụi; tất cả những cái đó đã đưa VN vào tình trạng kiệt quệ, gần sụp đổ hoàn toàn. Trong tình hình tuyệt vọng đó, Nguyễn văn Linh, Phạm văn Ðồng, Trường Chinh đã cúi đầu sang chầu “thiên triều”, nhưng họ chỉ được phép đến Thành Ðô, một thị trấn nhỏ; rồi còn bị Bắc Kinh từ chối không nhận là “đồng chí”, họ chỉ được Bắc Kinh hứa sẽ tái lập bang giao với điều kiện tiên quyết là VN phải rút khỏi Campuchia!

Về phiá người Mỹ, từ sau khi cái “chìa tay” của Ðại sứ Martin không thành, họ nhận ra là cần phải “dạy cho VN một bài học”: Cấm vận, mượn tay Trung Quốc để làm cho VN sa lầy ở Campuchia và trừng phạt VN ở phía Bắc. Cuối giai đoạn “dùng gậy” đó, Mỹ, khi thấy VNCS đã gần “sụm bà chè”, mới chìa “củ carrot” ra bằng những thương lượng về viện trợ kinh tế, cho vay qua nhóm Paris Club- một bộ phận của IMF, là cơ quan mà Hà Nội đã tiếp nhận tư cách thành viên bằng cách chịu trả nợ hơn $140 triệu thừa kế từ VNCH, và những hứa hẹn về bỏ cấm vận. Tuy không để cho VNCS sụp đổ và rơi hoàn toàn vào vòng kiềm tỏa của Trung Quốc, Mỹ đã không dễ dãi với Hà Nội ngay. Từ 1985 -1995, Mỹ đã thông qua hai cơ quan World Bank và IMF để đưa VNCS vào “khuôn khổ” bằng một loạt những biện pháp kinh tế, tài chính. Tập đoàn Hà Nội đã răm rắp đi theo con đường kinh tế do IMF và World Bank vạch ra và bắt buộc phải đi; nghĩa là kinh tế tư bản chủ nghĩa.

( .. .. .. )

Tóm lại là một sự quay ngoắt 180 độ, chuyển từ “tiến lên xã hội xã hội chủ nghĩa bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa” được ghi trong Nghị Quyết 4 năm 1976, qua “xây dựng kinh tế thị trường” tức kinh tế tư bản! Nghiã là cuối cùng người Mỹ đã thắng.

( .. .. .. )

Ðã có vô số sách, hồi ký của giới trí thức-quan chức VNCH được in ra trong suốt 35 vừa qua. Ðặc điểm chung của nội dung những sách đó là hoặc nói về cái “tôi” của tác giả; hoặc ca tụng một cá nhân hay tập thể nào đó, để rồi qua đó tự đề cao bản thân; hoặc để thanh minh, chối bỏ trách nhiệm; hoặc quy nguyên nhân thua trận cho sự phản bội của các chính phủ Mỹ và chính khách Mỹ, đấy là đề tài phổ biến nhất. Ngoài ý hoài vọng một thời vàng son ra, chưa thấy một tác giả nào chịu nhận rằng trong sự thất bại chung ấy, có phần trách nhiệm của bản thân mình. *

4.-TS Hưng kể rằng Cố TT Thiệu đã nhắn nhủ với Kissinger rằng:

Chúng tôi không phải là người để sai bảo“!

Vâng ! Nói hay lắm! Tiếc rằng trong thực tế lại không được như vậy. Như việc chỉ hành quân ở cấp Trung đoàn thôi thì đã phải có ý kiến của cố vấn Mỹ. Rồi đến các chiến dịch hành quân qua Campuchia, và Lào, việc phối trí quân trên các vùng chiến thuật, ngay cả phương thức huấn luyện, nhất nhất chúng ta đều đã làm với sự cố vấn chặt chẽ của người Mỹ; họ ngay cả đã vạch kế hoạch cho chúng ta. Cả đến cuộc đảo chánh tai hại năm 1963 các Tướng làm đảo chánh, trong đó có Ðại Tá Nguyễn Văn Thiệu, cũng đã chỉ thực hiện nó sau khi được Mỹ bật đèn xanh.

5.-Ðiểm cũng cần bàn là về vấn đề kỳ vọng vào thế hệ con em sẽ có những “Henry Phạm” hay “Richard Nguyên”. Ở đây nhà khoa bảng của chúng ta, và nhiều người khác nữa, đã không chú ý đến một điều; đó là sự khác biệt, về lập trường, về nhận thức và về nhiệm vụ, giữa một người Mỹ gốc Việt và một người Việt tị nạn cộng sản. Nhiều người trong cộng đồng vui mầng khi thấy một số người Mỹ gốc Việt đang thăng tiến thành công trong xã hội Mỹ, đặc biệt là trong quân đội và chính quyền Mỹ. Vui mầng như vậy là việc xác đáng, vì những người đó là thành viên của cộng đồng người Việt tị nạn ở Mỹ. Nhưng nếu đặt kỳ vọng vào những người Mỹ gốc Việt đó cho việc xây dựng tương lai VN thì e rằng không đúng. Chắc chắn là những người Mỹ gốc Việt trẻ đó, do quan hệ huyết thống, sẽ dành cho đất nước VN và con người Việt Nam nhiều thiện cảm. Nhưng thiện cảm, dù nhiều bao nhiêu, không là điều kiện đủ để họ có thể có những đóng góp quan trọng, trong tư cách một công dân, cho nước Việt trong tương lai. Ðơn giản chỉ vì họ không còn là người Việt nữa; họ là người Mỹ gốc Việt, là công dân Hoa Kỳ, và họ phải phục vụ nước Mỹ. Vì vậy tưởng ta nên dè dặt trong việc đặt kỳ vọng vào giới trẻ Mỹ gốc Việt trong việc xây dựng tương lai VN, còn không thế ta chỉ là những kẻ mơ hồ về lập trường chính trị. Xin xem trên TV một buổi nói chuyện trong đó có Cựu Thiếu Tướng Lâm Quang Thi và con trai ông là Andrew Lâm để thấy sự khác biệt về cách nhìn VN giữa hai thế hệ. Trong buổi nói chuyện đó một người Việt thế hệ thứ hai, bạn của Andrew Lâm, đã nói rõ rằng đối với anh ta thì “VN is not home, but only a destination!

Vừa rồi có tin ông Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn là người Việt, ông này được đưa về Mỹ làm con nuôi từ lúc 8 tuổi. Nhiều người trong cộng đồng vui mầng về việc đó. Vâng ! Kể thì cũng đáng vui. Nhưng xin nhớ rằng ông Tổng Lãnh sự chỉ là người Việt về mặt huyết hệ thôi; còn về mặt tư tưởng, văn hoá, kinh tế, chính trị và pháp lý thì ông ta là người Mỹ, ông ta sẽ phục vụ quyền lợi của nước Mỹ. Trông mong ông ta phục vụ cho quyền lợi VN ư? E rằng đó là mong đợi mơ hồ và ngây thơ! **

6- Cộng đồng người Việt ở Mỹ vẫn còn là một cộng đồng rất non trẻ. Mức độ hội nhập về các mặt, nhất là về mặt sinh hoạt chính trị còn thấp. Nhu cầu về sự hướng dẩn của giới trí thức khoa bảng trong việc hội nhập đó của Cộng đồng là rất lớn. Nhưng cho đến nay sự đáp ứng của giới trí thức đối với nhu cầu đó chưa tương xứng. Chúng ta có nhiều vị trí thức, đỗ đạt cao thuộc đủ mọi lãnh vực . Về phương tiện truyền thông chúng ta có rất nhiều nhật báo, tạp chí, nguyệt san, đài phát thanh, đài truyền hình, v.v… Nhưng đại đa số ngưòi Việt tị nạn vẫn chưa lãnh hội được kiến thức phổ thông về xã hội nơi họ cư trú. Ðiều đó cho thấy giới trí thức Việt ở nước ngoài chưa hợp tác đúng mức với giới truyền thông trong việc giúp đỡ đồng hương xây dựng Cộng Ðồng. Giá như thay vì chỉ viết sách về VN thời quá khứ, khai thác tâm lý hoài cổ, bán sách kiếm tiền cho riêng mình; các vị, tuỳ khả năng chuyên môn của từng người, viết về những đề tài hiện thời của xã hội Mỹ ở trình độ bình dân rồi phổ biến trường kỳ trên các phương tiện truyền thông để cho đồng bào học hỏi thì hay biết bao. . Tiếc thay những việc như vậy lại không được quan tâm thực hiện! Trái lại chỉ có hoài cổ, và hoài cổ thôi!

Vắn tắt, xin được thưa với quý vị vài cảm nghĩ quê mùa của tôi khi đọc bản tin về cuộc Ra Mắt Sách “Tâm tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu” của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng.

Trân trọng.

Sunnyvale, 5/18/2010

Trương Ðình Trung

*

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG
Sao Y Bản Chính.

Tổng Thống Trống Ếch. Trên cõi đời này làm gì có những ông Tổng Thống nhiều Tài Vặt như Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa.

__________________________________________

* Ít nhất ở Mỹ có một ông nhận tội làm mất nước. Ông đó là ông Cai Tôi Lê Văn Phúc, tác giả Hồi Ký “Tôi làm tôi mất nước”, xuất bản năm 1980 ở Kỳ Hoa.

** Như dzậy thì việc mong ông Tổng Lãnh Sự Người Mỹ gốc Việt làm những việc “đì ” bọn Việt Cộng và làm cho cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản ở Mỹ hài lòng là chuyện ngớ ngẩn??

Buồn hai mươi phút.!

Advertisements

14 Responses

  1. Ông Trương Đình Trung cũng vấp phải một lỗi mà bọn đá bát vẫn hay vấp phải, tuy là ông cũng ráng ra vẻ “công bằng”trong suốt bài viết, đó là ông chỉ thấy và chỉ biết bới móc những cái xấu của chế độ VNCH và những cái không hay của tầng lớp lãnh đạo của chế độ này.

    Đáng khâm phục, nhưng cũng đáng tiếc thay! Tự do ngôn luận ở miền Nam trở thành miếng mồi ngon cho VC khai thác. Chúng ta hành sử quyền tự do ấy để chống cộng và kiến quốc thì ít, nhưng vạch áo cho người xem lưng thì nhiều. Trong khi đó bọn cộng vẫn áp dụng chính sách kềm kẹp báo chí từ xưa đến nay và xem chừng chúng sẽ không bao giờ từ bỏ cái mà chúng gọi là “lề phải”. Chế độ tàn bạo của bọn phỉ này vì thế đã được chúng bưng bít vô số những xấu xa tàn tệ của nó. Ngược lại, những gì mà chế độ chúng gọi là “tích cực” hoặc “tốt” , dù chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng lại được chúng thổi phồng và tuyên truyền tối đa.

    Dẫu sao đi nữa, sự thật vẫn là sự thật. Văn hóa và con người VN đã chia ra hai giòng rõ rệt : văn hóa VNCH và văn hóa VC ! Hai mươi năm để gầy dựng một nền văn hóa VNCH quả là một thời gian quá ngắnso với chiều dài của lịch sử, nhưng đã để lại một di sản bất diệt. Bọn phỉ VC đã lao tâm, tổn trí để vùi dập và thay thế nhưng đã không giết chết được nó. Trái lại, văn hóa VNCH đã hồi sinh và con cháu bọn phỉ này lại ưa chuộng học đòi theo nhiều hơn ai hết !

  2. Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của ông Trung. Chúng ta cần phải tự hỏi tại sao Mỹ không bỏ rơi đài Loan, dù họ đã cắt đứt quan hệ ngoại giao. Tại sao Mỹ không bỏ rơi Nam Hàn? Tại sao Mỹ không bỏ rơi Do Thái? Mà Mỹ chỉ bỏ rơi VNCH?
    Chỉ trích giới lãnh đạo VNCH mà gọi là đá bát như ông Quốc Việt nói ư? Nếu vậy chúng ta có vô số kẻ đá bát: các vua Trần đá bát nhà Lý, vua Lê Lợi đá bát nhà Trần, vua Quang Trung đá bát nhà Lê, và còn nhiều nữa, ông Quốc Việt muốn nghe nữa không?

  3. Gớm ! cứ nghe ai chửi bới, chỉ trích VNCH là đồng chí “Ngan Vo” (= kieuphong) hồ hởi có khác ! Càng “nâng quan điểm” chừng nào, đồng chí càng lộ tẩy óc hận thù của những “đỉnh cao trí tuệ” đối với “con người và văn hóa VNCH” (chữ của bác QV) chừng nấy!

    Câu hỏi cho thấy anh không hiểu ngôn ngữ của loài người, uổng công các bố dạy dỗ từ bao lâu nay ! Hỏi tức là đã trả lời. Anh đọc bài này lại lần nữa đi. Nếu vẫn không hiểu thì nghe các bố bảo đây : Mỹ bỏ rơi VNCH vì thấy không còn quyền lợi gì sau khi đã nắm bắt được Trung cộng. Bỏ VNCH để vuốt ve TC chỉ mới là chiêu đầu. Dùng TC để đánh Liên Xô sụm bà chè, làm sụp đổ “cái nôi” của CNXH mới là chính trị cao tay của Mỹ .

    Cũng như Liên Xô năm nào đã dùng mấy “đỉnh cao trí tuệ” nhà anh để chiếm đóng Kampuchia hòng khống chế TC. Các đồng chí TC lo day dỗ thằng đàn em VC ngu ngốc thì sẽ khồng còn tiền của để hà hơi tiếp sức cho “bọn phản động” đang ngày đem “chống phá” các nước “XHCN anh em” lthân Liên Xô “ở Angola, Mozambique, Afghanistan, Congo v v…, anh nghe chửa ? Đến khi chính Liên Xô khánh kiệt vì ăn xong chỉ biết đánh, giết, xuất cảng “cách mạng” thì đành phải bỏ rơi những “đỉnh cao trí tuệ” các anh, vì xét qua các anh chỉ là một bọn ăn hại đái nát, nuôi cho tốn cơm mà chả được tích sự gì ngoài nghề chém giết.

    Bị Liên xô “vĩ đại” bỏ rơi, các anh lon ton muối mặt quay lại xin làm đàn em cho TC. Đảng các anh từ đó xoay qua ngón nghề mới : nghề bán nước. Từ dạo ấy, chủ quyền đất nước mất từ từ vào tay TC, đó là điều mà ai cũng thấy !

    TC bắt giam, giết ngư dân ngay trước mũi mà lãnh đạo các anh không dám mở miệng binh vực một tiếng,quả là một bọn hèn khi so với TT Thiệu đã chửi nhắn Kissinger.

    Mỹ bỏ rơi VNCH vì không còn có lợi cho họ nữa. Chứ không phải vì lãnh đạo VNCH bất tài, anh đã quán triệt chửa, anh kieuphong ?

  4. Tôi có một ý mà quên không ghi, nên nay ghi lại: Nguyễn văn Thiệu hưởng ơn mưa móc dưới chế độ đệ nhất cộng hòa, nhưng lại nhúng tay vào việc lật đổ tổng thống Diệm. Tôi thắc mắc không biết nên gọi ông Thiệu nếu không phải là đá bát thì là đá cái gì?
    đây là lần cuối tôi post comment với bài viết này. Với hạng người chuyên chụp mũ như Phương Lê, tôi không có nhu cầu phải trả lời.

  5. [Trích Trương Đình Trung]

    5.-Ðiểm cũng cần bàn là về vấn đề kỳ vọng vào thế hệ con em sẽ có những “Henry Phạm” hay “Richard Nguyên” … Ðơn giản chỉ vì họ không còn là người Việt nữa; họ là người Mỹ gốc Việt, là công dân Hoa Kỳ, và họ phải phục vụ nước Mỹ …

    [Ngưng trích]

    Ông Trương Đình Trung chỉ nhắc đến Henry Phạm và Richard Nguyễn mà không nhắc đến Joseph Cao, tức Cao Quang Ánh, tức dân biểu liên bang Huê Kỳ, quả là một điều thiếu sót! Cách đây vài tháng ông dân biểu làm một chuyến công du về cố quốc cùng với hai vị đồng nghiệp. Ở VN, ông dân biểu được việt cộng tiếp đón long trọng và um hun thắm thít tình đồng hương. Trở về Mỹ, ông dân biểu lại được anh thứ trưởng ngoại giao vc nguyễn thanh sơn gửi một lá thư riêng tỏ lòng nhớ nhung, kính yêu kịch liệt, một điều thưa ngài, hai điều kính ngài, và cuối cùng cũng không quên ngỏ ý với ngài dân biểu xin được “đối thọi” với những “cá nhân, tổ chức còn thiếu thông tin đứng đắn về VN và vẫn còn mang tư tưởng hận thù cùng những lời nói, việc làm chống lại Nhà nước VN” (trích nguyên văn lời thư của nts gửi dân biểu CQA). Chưa được “đối” câu nào, đáp lời nào với mấy tên “phản động” ở hải ngoại thì chú thứ trưởng vc đã bị ngài dân biểu CQA “thọi” ngay một quả vào giữa cái bản mặt bì bì, bè bè của chú ấy. Đau quá là đau, chú ấy … tắt đài luôn!

    Thư từ chối của ông dân biểu trả lời chú thứ trưởng nts viết thực là hay, đại ý bảo cho chú thứ trưởng là người Việt ở hải ngoại đã biết tỏng tòng tong cái nhà nước thối tha, bịp bợm của chú ấy, chẳng còn ai bị lừa lần nữa, trừ … mấy con lừa!!

  6. Vâng! Anh không thể phân biệt được bọn cơ hội và bọn “đá bát” thì đừng chụp mũ càn, cho TT Thiệu là phường đá bát, anh kieuphong (Ngan Vo) ạ !

    Câu hỏi của anh : (trích)

    “…Chúng ta cần phải tự hỏi tại sao Mỹ không bỏ rơi đài Loan, dù họ đã cắt đứt quan hệ ngoại giao. Tại sao Mỹ không bỏ rơi Nam Hàn? Tại sao Mỹ không bỏ rơi Do Thái? Mà Mỹ chỉ bỏ rơi VNCH?…”

    Cho thấy anh đã cố tình làm ngơ ý chính của bài là “Mỹ bỏ rơi VNCH vì không còn có lợi cho họ nữa” . Làm như thế, anh đã bắt những người không đọc bài này hoặc đọc mà không kỹ, phải tự trả lời : ” bởi vì chế độ VNCH xấu xa , và lãnh đạo VNCH bất tài “.

    Lập luận ngu xuẩn hơn là anh bắt mọi người đừng kết tội những triều đại tuần tự lên ngôi ở nước ta xưa nay không phải là bọn “dá bát” vì họ đã lật đổ triều đại trước đó. Anh tưởng ai cũng ngu, không thấy anh binh vực VC, vì hễ ai không đồng ý những triều đại mới đó là “đá bát” thì mặc nhiên công nhận bọn ăn cướp đang cầm quyền ở VN hiện nay là hợp pháp và hợp nhân tâm !

    Dù thay tên đổi nick hằng bao nhiêu lần, kiểu lập luận của anh rất nhất quán. Chúng tôi không thể không nhận ra .

    Vâng, anh không muốn thì đừng vào diễn đàn nữa. Chả ai bắt anh vào như chúng tôi đã nói với anh rất nhiều lần rồi !

  7. Lời lẽ của mông xừ Ngan Vo khiến con nít nghe sơ sơ rơ măng cứ tưởng là mông xừ này hỉu bít nhắm. Nhưng xét ra, mông xừ này trình độ quá thấp về chín chị mười em.

    Hỏi sao cho ra dáng hỏi, cứ hỏi theo kiểu ấm ớ, u xọe ra điều ta đây. Thì chả đáng bàn tới làm gì.

    Tại sao Mỹ không bỏ Nam Hàn ư ? Vì anh củ sâm là cầu chì cho bồ tèo của Mỹ (Nhật) đấy. Tại sao Mỹ không bỏ Trung-Hoa Dân-Quốc ư ? Bởi anh này là một yếu huyệt của Tàu phù đối với Mỹ, khi nào cần thì móc ra nồ cho vài phát thế là Trung cộng phải câm miệng mà ngậm bồ hòn. Vụ 6 tỷ tư đô la tiền võ khí hạng nặng vừa qua là một điển hình hùng hồn.

    Với Mỹ thì quý hồ tinh bất quý hồ đa. Chả cần ăn to nói lớn làm qué gì. Chỉ cần phẩm chứ không cần lượng.

    Thật bất hạnh thay cho Nước Việt chúng ta, nó lại nằm trong một cái thế (nhìn sơ qua) tưởng là đắc địa lắm, không ngờ nó rơi vào cái thế dễ bị thí nhất.

    Có thế thôi. Trẻ ranh lên ba cũng còn hiểu được, nếu được người lớn dạy bảo cho.

  8. Chao cac ban,
    O website nay, cac ban chi nen doc thoi chu dung nen gop y. Neu gop y thi nen gop y “hat theo bai cua CONG TU”. Neu hat nguoc lai la se bi Bac Than, ten quan tri website nay, de bai gop y cua cac ban o day (cac bai khac gop y khac, se bi y xoa di) roi y se dung nhung nick khac nhu Phuong Le, backy54…de chui boi hoi dong !

    Cac “dong chay” trong dai su quan VC o My, nen theo doi ten Bac Than nay. No van ve VN thuong xuyen do. DOi no ve roi tom no cung chang muon. De y 1 chut, se biet thang ranh con nay la ai thoi. Hinh no dua len mang voi “cong tu” thi luon luon che mat lai. Che mat de lam gi neu chong cong that nhu “Cong tu” thi lam gi cu phai che mat nhu chuot chui ?

    Thang nay chi dua chuyen mon dua nhung bai no muon chui len va chui hoi dong duoi nhieu nick khac nhau ! Tat ca nhung nick ma tai ha vua ke o tren, chi la 1 nguoi thoi. Ban doc nao theo doi website nay se thay moi khi “cong tu” dua bai len la ca dam nhâu nhau sua huong ung. Ai viet nguoc lai, du quan diem chong Cong cach may, cung bi thang nay chup mu la VC ! Vui that !

    • Cho dù bacthan có đổi nick đi nữa cũng là chuyện vô thưởng, vô phạt, chả chết thằng Tây nào ! “mặt mốc” tưởng nói khích để mọi người tiết lộ danh tính hòng vào email phá hoại chứ gì? Nòi VC có khác. Ngu vẫn hoàn ngu, điếm vẫn hoàn điếm, không chừa ! Nếu bacthan chỉ đổi vài tên để chửi hột đồng mấy thằng mất dậy vào đây sủa láo thì đó là một hành động đáng hoan nghinh vì anh ta phải giữ đúng chủ trương cho trang mạng của mình. Đây là một hình thức tự vệ đáng khen! Còn hơn bốc hồ của nhà anh cả đời đổi hàng trăm tên, mà cứ mỗi lần hắn đổi tên là có mưu đồ, phản trắc, có máu đổ, thịt rơi… Xin mặt mốc cho biết bài nào, ai viết có ý chống cộng nhưng ngược quan điểm của trang mạng đã bị bacthan đánh hội đồng?

      Anh khuyên mọi người đừng có ý kiến thì xin anh bẻ bút làm gương trước đi, đừng có ý kiến gì vì chúng tôi không cần loại “ý kiến” nhà anh ! Nói sao thì phải làm vậy, đừng bắt chước cái đảng cướp nhà anh là cứ nói một đường, nhưng làm một nẻo !

  9. Chào mặt mốc

    CTHD viết hay như thế, đương nhiên là được khen rổi, ai như bọn việt công tụi mày không đuọc ai khen thành ra đành viết sách tự mình hôn đít mình,mặt mốc thử tìm hết trong đám việt cộng và bọn đá báy ai viết hay và trung thực hơn Hoàng hải Thủy?

    xin lỗi tại sao tôi đem Công Tử để so sánh với bọn rác rưởi chúng nó

  10. Gớm ! Trông gà hóa cuốc có khác ! Hay đồng chí “mặt mốc” bị ăn bạt tai nhiều quá nên mắt nổ đom đóm? Giữa một diễn đàn đang bàn chuyện văn chương, bỗng một con chó nhảy xổ vào sủa loạn, nghe chả giống ai. Vô duyên, lạc lỏng, trơ trẽn… đúng là VC !

  11. Theo một thống kê về khả năng khứu giác của động vật, có thí nghiệm và chứng minh khoa học đình huỳnh, thì chó là loài vật thính mũi nhất, chỉ xếp hạng sau một loài gấu ở Bắc Mỹ.

    Chó đánh hơi rất tài tình. Nhất là loài scenthounds, khả năng đánh hơi của loài chó này so với người là gấp một triệu lần … một con số thật đáng nể!! Vì thế loài scenthounds thường được cảnh sát sử dụng vào việc truy lùng bom, ma túy, tội phạm … Nhưng mấy chú scenthounds còn phải chào thua đàn anh của mấy chú ấy … đó là loài bloodhounds … mà tự điển Anh-Việt của cụ Nguyễn Văn Khôn dịch ra là “chó săn”. So về tài nghệ “ngửi”, mấy chú bloodhounds ăn đứt loài scenthounds!!

    Chó, ngoài biệt tài ngửi, còn có nhiều đức tính khác như khôn ngoan, trung thành, … Chỉ tiếc một điều là chó không phân biệt được người ngay với kẻ gian, hễ ai cho chúng đớp là chúng trung thành với người ấy, là chúng cắn, chúng sủa người khác theo lệnh của chủ nhân. Nếu gặp phải loại chủ nhân gian ác, sự trung thành của loài chó trở thành mù quáng, và sự khôn ngoan của chúng trở thành láu cá … có thể vì thế mà người ta có thành ngữ “láu cá chó”?

    Dạo này, không biết có phải vì mấy anh chủ nhân gian ác đã cạn phân (fund) rồi hay sao mà cứ thả mấy chú chó săn chạy rông tứ tung để mót nhặt phân rơi, phân vãi ngoài đường. Mót không ra phân ở nơi công cộng, chúng chạy loạn vào trang nhà Công Tử sủa ăng ẳng đích danh bác Bắc Thần nhà ta. Cho hỏi nhỏ bác Admin cái này, có phải đảng và nhà nước đang “quan tâm” đến bác hay không, nếu thế thì bác có “dzét” không hở bác?

    Nhưng nếu đảng và nhà nước có quan tâm thì cứ việc quan tâm, bác Bắc Thần chẳng có điều gì phải quan tâm, bởi vì theo như lời mấy chú chó săn kháo với nhau thì bác có khả năng “disguise” cải danh, cải dạng trở thành người khác, khi thì mần Admin, lúc thì gỡ mặt nạ trở thành bác Phương Lê, khi khác lại hóa phép ra thành bác Backy54 … Buồn cười một điều, mấy chú chó săn hễ há mõm ra là khuyên nhủ đồng loại của mấy chú ấy là khi lên trang này chỉ nên đọc để học hỏi thôi chứ đừng kiến cò gì cả, thế mà đến lúc chui vào đây mấy chú ấy lại cứ sủa văng mạng.

    Nếu mấy chú chó săn cứ rình rập, tò tò, lẽo đẽo sau lưng bác BT để đánh hơi thì bác cứ tương kế tựu kế đánh hỏa mù, lâu lâu bác cho xì hơi Bắc Thần ra, thỉnh thoảng cải trang cho chúng ngột ngạt nếm mùi Phương Lê, buồn buồn lại cho bọn chó săn ngộp thở vì hương vị Bắc-kỳ 54 để chúng biết thế nào là lễ độ … cứ thế mãi, cho đến lúc đảng và nhà nước xây xong đường xe lửa cao tốc Bắc Nam thì mấy chú chó săn này cũng vưỡn cứ bị hỏa mù chưa ngửi ra được hơi, được mùi của bác, chứ đừng loạn ngôn nói đến chuyện “tóm” được bác … hả bác BT?

    Đùa tí với mấy bác, để chúng ta có dịp xả “stress” từ mấy ngày vất vả làm việc trong tuần, một công đôi việc, vừa để mấy chú chó săn có thêm cơ hội, tha hồ mà hít ngửi đánh “hơi” mọi người!

  12. Các bác đừng nghe lời thằng chíp hôi vu cáo lăng nhăng. Từ trước đến giờ trên Internet trừ một lần bị banned phải dùng nick khác còn thì lúc nào em cũng chỉ dùng một nick này thôi. Em không bảo vệ được ai nhưng thương hiệu này thì em bảo vệ kỹ lắm!

  13. Tôi đồng ý với các ông Quốc Việt, Phương Lê, Nam Phục, Van Toan; và tôi KHÔNG ĐỒNG Ý với các ông Trương Đình Trung Ngan Vo, Mặt Mốc .

    Ông Quốc Việt đã rất tinh ý khi nêu ra được tính chất đá bát của ông Trương Đình Trung. Tôi rất ngán những ” trự ” ngày nay tự cho mình là cao kiến , là vô tư, là ” nói lên sự thực “…ngồi phân tích, thóa mạ một thể chế dân chủ còn non trẻ, chỉ mới tồn tại vài chục năm mà đã có nhiều kỳ tích và che chở cho con dân được một khúc đời trong tự do hạnh phúc.Hãy chống mắt lên coi, từ ngày cộng phỉ đoạt được nửa đất nước, con dân đất Việt đã sống trong thê thảm như thế nào !.

    Khi chúng ta chưa mất nước, cũng không thiếu những anh “trí bất thức “, ngồi an toàn trong vòng đai bảo vệ của những người đem xương máu che chở cho các anh ngồi tán phét, chỉ trích, chỉ trỏ này nọ, ra cái điều ta là kẻ thức thời, ta phân tích, ta chỉ trỏ ra những sai lầm. Cái sự quấy hôi bôi nhọ, vạch áo cho giặc đâm lưng, chắc chắn đã góp phần to lớn cho giặc giết chết đất nước ! Một đất nước bị thù trong giặc ngoài, bị đồng minh phản bội, bị lũ đá bát làm chỉ điểm…

    VNCH tất nhiên có vô số lỗi lầm, vô số quyết định vụng dại. Những anh tự vỗ ngực là cao kiến, là thức thời…, sao chẳng thấy làm gì giúp cho đất nước khi toàn dân đang phơi ngực trước đạn thù ? Các anh ở đâu ? Nay các anh ngồi chỉ trích, chê bai VNCH hỏng ở chỗ này, sai ở chỗ kia, nên mất nước. Xin lỗi các anh : câm họng lại dùm ! Các anh đang thóa mạ bao người đã hy sinh, đã chiến đấu cho các anh ngồi đây phét lác, bêu riếu, phỉ nhổ họ.

    Tôi cũng kính phục ông Quốc Việt đã ngậm ngùi nói lên nỗi đau thương chúng ta đã châp nhận cho tự do ngôn luận và báo chí.

    VNCH đã chết, một phần vì sự tôn trọng đó, nhưng chúng ta không ân hận về điều đó, vì tự do là mục đích cho cuộc chiến chống cộng phỉ của chúng ta. Chỉ có những kẻ lợi dụng tự do ngôn luận và báo chí để tiếp tay giặc bắc, là đáng nhổ vào mặt !

    Ông Quốc Việt cũng nói rất đúng về văn hoá VNCH và văn hoá ( !) cộng phỉ !

    Nói cho cùng, lúc này đây, dù ai nói trúng, dù ai nói trật, về sự mất, còn, của VNCH, cũng không giá trị bằng con cá, lá rau, nói theo kiểu ông thi sĩ Nguyễn Chí Thiện.

    Còn cái sự ông Mặt Mốc nói rằng : ông Bac Thân đổi nickname để luân phiên chửi người khác, thì tôi cho đó là lời vu cáo vô liêm sỉ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: