• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tháng Bẩy Vào Thu 2010

Tháng Bẩy vào Thu, mưa lạnh bay... Sài Gòn Mưa trước năm 1975

Ở Sài Gòn quê hương tôi thời gian bây giờ là Tháng Bẩy Âm Lịch – Tháng Bẩy Ta – Ở Kỳ Hoa mùa hạ đang tàn, Virginia, Xứ Tình Nhân, năm nay 2010, như trên toàn lãnh thổ Kỳ Hoa, nắng dữ và nóng lâu.

Ngày Rằm Tháng Bẩy Âm Lịch đến, tôi viết về những người bạn văn nghệ sĩ của tôi đã sống, đã chết trong lòng Thành phố Sài Gòn thân thương kể từ sau Ngày 30 Tháng Tư Oan Nghiệt.

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió,
Cho nắm xương tàn được nở hương.

Tôi sẽ viết mãi về các bạn tôi Sống và Chết ở Sài Gòn, về Nỗi Ðau, Nỗi Hận, Nỗi Tuyệt Vọng của đồng bào tôi sau Ngày 30 Tháng Tư Ðen Hơn Mõm Chó. Ôi.. những đồng bào khốn khổ của tôi.. Ơi những người bạn tôi đã chết trong tức tủi và khổ nhục. Tôi không viết về các bạn tôi thì ai viết về họ!!!!

Sống những ngày cuối đời ở Xứ Kỳ Hoa, có thể viết về những người Việt đã chết vì những thủ đoạn Ðộc Ác của bọn Lê Duẩn, Lê Ðức Tho, có thể viết kể lại với những người Việt đời sau những Tội Ác của bọn Việt Cộng đã làm với nhân dân Việt Nam – viết những chuyện ấy mà không sợ bị bọn Công An VC đến nhà còng tay đưa đi, mà không viết, tôi không phải là Người.

Tháng Bẩy Xá Tội Vong Nhân, Tháng Bẩy ông cha tôi tưởng nhớ những người đã chết. Sống ở xứ người, người Việt nhớ Nước nên người Việt cũng nhớ đến những người thân yêu của mình đã chết, nhớ và thương những nắm xương tàn nằm lạnh trong lòng đất quê nhà.

Có bao nhiêu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chết trong Ngày 30 Tháng Tư? Tôi không biết và tôi sẽ không bao giờ được biết.

Tháng Bẩy Nhớ Thương.

Ôi những mồ quên ngày tháng cũ,
Xương chưa tàn xin hãy nở hương!

Xin tôn vinh các vị đã chết vì Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa.

Xin ghi công các vị đã chết trong bao nhiêu năm cho tôi và vợ con tôi được sống.

Trong phạm vi nhỏ hẹp của bài viết cảm khái này xin các vị cho phép tôi chỉ nói đến những người bạn văn nghệ của tôi đã chết từ sau ngày Quốc Gia của chúng ta bị xâm chiếm.

Văn nghệ sĩ chết trước nhất kể từ ngày tôi bị mất nước là anh Chu Tử Chu Văn Bình. Anh Chu Tử không chết sau Ngày 30 Tháng Tư, anh chết trong Ngày 30 Tháng Tư. Trên con tầu Việt Nam Thương Tín đi từ bến Sài Gòn ra biển ngày hôm ấy – hay Ngày 29 Tháng Tư ?? – anh chết vì đạn thù bắn theo tầu. Xác anh nằm lại trong lòng biển Ðông.

Cuối năm 1976 anh Vũ Hoàng Chương “về ngôi.” Tháng Ba 1976 bọn Cộng Sản Hà Nội mở chiến dịch bắt giam văn nghệ sĩ Sài Gòn. Anh Vũ Hoàng Chương ở trong số những người bị bắt ngay đêm đầu tiên. Chừng 30 văn nghệ sĩ, ký giả Sài Gòn bị bắt Tháng Ba năm 1976 bị giam ở Nhà Tù Sở Cảnh Sát Ðô Thành của tôi ở đường Trần Hưng Ðạo, rồi đưa về Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu. Anh Vũ Hoàng Chương không bị giam ở hai nơi kể trên. Không ai biết anh bị giam ở đâu.

Chừng sáu tháng sau chúng cho Thi Bá Vũ Hoàng Chương về nhà. Lúc này anh chị Chương – bị bà Mộng Tuyết trở mặt đuổi ra khỏi biệt thự của ông Ðông Hồ ở khu Lăng Cha Cả – dắt díu nhau về ở một căn nhà nhỏ vùng Khánh Hội, gần nhà chị Ðinh Hùng. Anh Chương về nhà được năm, sáu ngày thì qua đời. Anh em chúng tôi trong những tháng đó tên nằm phơi rốn trong tù, tên còn ở ngoài thì ngày đêm chờ đợi công an Việt Cộng đến còng tay đưa đi, gần như chẳng ai biết anh Chương ở tù về. Nhiều người biết tin anh mất rất lâu sau ngày anh mất. Họa sĩ Văn Thanh là người rất thân và rất thương quí anh VH Chương cho tôi biết chuyện anh Chương trở về nhà. Khi ấy tôi chưa bị bắt. Một chiều gặp Văn Thanh ở tiệm cà phê Hoà Mã, đường Cao Thắng, anh nói:

– Nghe tin ông Chương về, moa đến thăm, mang theo hộp sữa biếu ông. Ông ấy nói: “Ai không đến thăm tôi cũng được, Văn Thanh không đến là không được…”

Năm 1990 ở tù về lần thứ hai tôi được tin Văn Thanh đã qua đời. Chị Ðinh Hùng đã qua đời. Hiện chị Vũ Hoàng Chương còn sống ở Sài Gòn.

Buổi chiều xưa ấy, trong tiệm cà phê bánh mì Hòa Mã đường Cao Thắng tôi nghe Văn Thanh báo tin anh Chương đã chết, trên xe đạp về nhà tôi ở Ngã Ba Ông Tạ, tôi làm bài thơ:

Ðọc Thơ Vũ Hoàng Chương

Một mảnh hồng-tiên trĩu ngón tay…
Hương mùa thu mất ngậm ngùi bay.
Anh vẫn Hoàng Chương vàng với ngọc
Trần ai nào lấm được trời mây.
Người về ngôi cũ, thơ trầm nhạc,
Tàn lửa hồng hoang, khói Mái Tây.
Chín ngục A Tỳ ma sửa áo,
Mười tầng địa ngục quỷ cung tay.
Cười vang một tiếng tan tinh đẩu,
Sáu cửa luân hồi nhẹ cánh bay!

Ngày 27 hay ngày 28 Tháng Tư năm 1975, khi trong danh sách nhân viên USIS ra đi ngày 29 Tháng Tư có tên tôi và vợ con tôi, tôi đi tìm anh Nguyễn Mạnh Côn để từ biệt anh. Tôi đến tiệm Sơn Cụt nơi anh Côn nằm hút cùng lúc anh chị Vũ Hoàng Chương đến đấy. Anh Chương yếu nhiều, anh đi đâu có chị đi theo. Ông bà đi xe xích-lô đạp. Anh chị Chương đến tiệm Sơn Cụt – trong hẻm Vạn Hạnh bên cầu Trương Minh Giảng – lấy thuốc. Từ biệt anh Côn xong, tôi nói với anh Chương:

“USIS đưa tôi và vợ con tôi đi. Xin từ biệt anh chị.”

Anh Chương bắt tay tôi, anh nói:

“Tôi bắt tay cậu lần này chắc là lần cuối cùng.”

Một buổi tối chừng tám, chín tháng sau Ngày 30 Tháng Tư, tôi gặp Hoài Bắc Phạm Ðình Chương trên con đường trước Chợ Ông Tạ. Chúng tôi cùng đi xe đạp, chúng tôi ghếch xe đạp lên vỉa hè đứng nói chuyện với nhau trong bóng tối.

Hoài Bắc kể:

– Văn Cao chưa vào được, bà vợ Văn Cao vào. Trần Dần nhắn bà Văn Cao vào nói với Vũ Hoàng Chương: “Thơ của anh, và thơ của anh Hùng không bao giờ mất được.”

Anh Hùng đây là Ðinh Hùng. Và đúng như lời Trần Dần nói ngay từ những ngày đầu sau Ngày 30 Tháng Tư 1975, “Thơ Vũ Hoàng Chương không bao giờ mất được.”

Bọn làm văn hoc Bắc Cộng – bọn Văn Khuyển – lên án Thơ Vũ Hoàng Chương, Thơ Ðinh Hùng là “Thơ Ma Mị, Thơ Bệnh Hoạn, Thơ Trụy Lạc”. Hai mươi năm sau Tháng Tư 1975 những tập “Thơ Mây, Thơ Say, Hồi Ký Ta đã làm cho đời ta” của Vũ Hoàng Chương ngang nhiên xuất hiện và chiếm những chỗ quan trọng trên những giá sách Thành Hồ.

Anh Chu Tử chết trên biển, anh Vũ Hoàng Chương chết ở Khánh Hội, Văn nghệ sĩ chết thứ hai ở Sài Gòn bị tạm đổi tên là Thành Hồ là Hoàng Vĩnh Lộc. Anh bị bắt trong đợt khủng bố văn nghệ sĩ Sài Gòn Tháng Ba 1976. Khoảng một năm sau anh được thả về, anh qua đời trong căn nhà của anh trong một con hẻm đường Chi Lăng. Tôi đến chào anh lần cuối khi anh đã nằm trong quan tài. Buổi chiều gần tối xa xưa mà rất gần ấy trời Sài Gòn mưa. Hôm nay ngồi viết ở Rừng Phong, Xứ Mỹ tôi như còn nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp trên tấm bạt che cho khách ngồi trên miếng đất nhỏ trước nhà anh.

Tiếp đến là Minh Ðăng Khánh. Tôi không nhớ Minh Ðăng Khánh chết trước hay sau Hoàng Vĩnh Lộc. Cũng bị bắt và cùng về một lượt với Hoàng Vĩnh Lộc, Khánh bị bại liệt nửa người, đi đứng khó khăn, ngã nằm xuống là không một mình tự đứng lên được. Cực khổ trong ba năm Khánh được giải thoát.

Trọng Nguyên, người viết tiểu thuyết trạc tuổi tôi, nhiều năm cùng làm việc với tôi trong tòa soạn Nhật báo Sài Gòn Mới, chết vì bị ung thư phổi. Bị ung thư mà không có tiền chữa thuốc. Những năm 1979, 1980 Sài Gòn còn có nhiều y sĩ Quốc Gia cũ làm việc trong những bệnh viện. Các y sĩ sẵn sàng chữa bệnh cho dân nhưng người bệnh phải tự lo thuốc men. Trọng Nguyên được biết muốn giải phẫu cắt ung thư anh phải có số tiền thuốc, bông băng là 30.000 đồng tiền Hồ. Với Trọng Nguyên năm ấy, 30.000 đồng bằng 300 Triệu đồng Tiền Hồ Thổ Tả những năm 2000.

Tôi đến chào Trọng Nguyên lần cuối khi quan tài anh được đặt trong Tang Nghi Quán Quảng Ðông, gần Hải Ký Mì Gia. Tôi được chị vợ Trọng Nguyên cho biết sáng hôm cuối cùng Trọng Nguyên ngồi rất lâu nhìn mấy quyển tiểu thuyết xưa của anh, mấy quyển truyện được cất dấu sáng hôm ấy được lấy ra. Tối ấy anh yên lặng ra đi.

Huy Cường, chết vì rượu say ngồi sau xe Honda bạn chở. Buổi tối trên đường về Cầu Sơn, Cường ngồi sau, xe đụng, Cường té ngửa, đập đầu xuống đường.

Anh Trần Việt Sơn qua đời khoảng năm 1983. Anh bị bắt và bị giam khoảng một năm.

Thê thảm nhất là cái chết trong tù của anh Nguyễn Mạnh Côn, anh chết ở Trại Cải Tạo Xuyên Mộc. Anh Côn bị bắt Tháng Ba 1976. Tôi vào Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu sau anh. Năm 1977 tôi nhìn thấy anh vài lần khi tôi nằm Biệt Giam – Sà lim số 15 Khu B, Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, anh ở Phòng Tập Thể số 1 cùng Khu B. Anh bị đưa sang Nhà Tù Chí Hoà rồi lên Trại Xuyên Mộc, Bà Rịa. Năm 1980 khi từ nhà tù trở về lần thứ nhất tôi được tin anh Côn đã mất ở Xuyên Mộc. Nghe nói khi ở tù được ba năm, anh Côn tự cho là bản án tù của anh đã mãn, anh đòi bọn Việt Cộng phải trả tự do cho anh, chúng làm lơ, anh tuyệt thực phản đối. Bắt chước bọn Nga Cộng quỷ quái, bọn Tầu Cộng ác ôn, bọn Việt Cộng côn đồ đàn áp những người tù dám công khai chống đối chúng thật tàn nhẫn và thẳng tay. Chúng lạnh lùng giết người tù này để những người tù khác sợ, không dám làm theo. Anh Côn không ăn, chúng không cho anh uống nước cho đến khi anh chết. Anh Côn là người chết tức tưởi, khổ sở, bi thương nhất trong số văn nghệ sĩ đã chết trong ngục tù cộng sản sau năm 1975. Thân xác anh nằm lại vùng rừng già Xuyên Mộc. Năm 2000, tôi được tin các con anh Côn – anh chị có hai cháu trai – đã mang tàn cốt của anh từ Xuyên Mộc về táng bên mộ chị Côn trên một nghiã trang ở Lái Thiêu.

Tôi đăng hình anh Nguyễn Mạnh Côn cùng bài này, tôi thương anh quá đỗi. Anh là ông Nhà Văn Quốc Gia VNCH chết cực khổ nhất sau Ngày 30 Tháng Tư 1975. Anh nghiện thuốc phiện. Tôi biết anh đã chết đi, sống lại nhiều lần trong thời gian anh mới bị bắt, thuốc phiện nó hành hạ anh sống đở, chết dở. Rồi anh chết đói, chết khát trong Ngục Tù Bắc Cộng. Trong số những người viết nổi lên sau năm 1856, những người viết trẻ được quen biết anh Nguyễn Mạnh Côn, như Duyên Anh, Nguyễn Ðình Toàn, Trần Dạ Từ, tôi là người duy nhất nằm bàn đèn với anh Côn.

Năm 1986 anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong Nhà Tù Chí Hòa. Anh bị cao áp huyết. Phòng giam quá đông người, quá ồn ào, rối tinh rối mù như trong ổ kiến vỡ. Những ông tù già bị cao áp huyết thường không chịu nổi cảnh loạn xạ bát nháo từ sáu giờ sáng đến mười giờ đêm trong phòng giam chật ních người, các ông thường lặng lẽ ra đi vào lúc nửa đêm. Các ông nằm xuống, thiếp đi rồi không dậy nữa.

Năm 1987 Dương Hùng Cường Dê Húc Càn chết trong sà-lim khu B, Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu. Là sĩ quan anh đã đi cải tạo ba năm. Ðược về năm 1979 anh bị bắt lại trong cùng một đêm với các anh Doãn Quốc Sĩ, Khuất Duy Trác – Ðêm rạng Ngày 2 tháng Năm, 1984 – Anh bị khép vào cái mà bọn công an Thành Hồ gọi là “Tổ chức gián điệp hoạt động trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh,” tên văn nghệ, văn gừng của tổ chức này là “Bọn Biệt Kích cầm bút.” Nằm sà-lim một mình, lên cơn đau, anh chết trong đêm. Cường nằm ở một nghĩa trang vắng trên Lái Thiêu.

Những người đã chết: Các ông đàn anh tôi: Tam Lang, Nguyễn Hiến Lê, Vũ Bằng, Chu Tử, Trần Việt Sơn, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Hồ Hữu Tường, Hoàng Vĩnh Lộc, Vũ Ðức Duy, Thiếu Lang, Thượng Sĩ Nguyễn Ðức Long, Cát Hữu, Bùi Giáng; các bạn tôi: Minh Ðăng Khánh, Trọng Nguyên, Mai Anh, Hoàng An, Hoàng Thắng, Hoàng Trúc Ly, Huy Cường, Thái Dương, Trần Việt Hoài, Xuyên Sơn, Lê Thanh, Trịnh Viết Thành, Lan Ðài, Y Vân, Trọng Khương Bánh Xe Lãng Tử, Trần Lê Nguyễn, Nguyễn Ngọc Tú tức Ngọc Thứ Lang, tác giả Bố Già, Hoàng Trọng Miên, Nữ nghệ sĩ Hồ Ðiệp mất tích trên biển, Minh Vồ Con Ong, Lý Phật Sơn, Chú Tư Cầu Lê Xuyên, Tú Kếu, Phan Nghị..v.v… Còn bao nhiêu anh em tôi đã chết ở Sài Gòn mà tôi không biết, không nhớ, không thể kể hết!

Nhiều văn nghệ sĩ bị kẹt lại Sài Gòn sau Ngày 30 Tháng Tư, họ bị bọn kẻ thù coi là có tội và sẵn sàng hành hạ, một số người đã chết trong khổ cực, tù đầy, lãng quên, một số văn nghệ sĩ chạy thoát ra nước ngoài tiếp tục cuộc sống văn nghệ sĩ và chết già trong hào quang nhà văn lớn, trong sự thương tiếc của người đời. Vũ Hoàng Chương chết trong vắng lặng, hiu hắt, nghèo nàn. Ðám ma anh Chương không có lấy ba văn nghệ sĩ đi đưa. Tôi chắc số thân nhân đưa tiễn anh đến mộ không quá mười người. Ở nước ngoài, nói riêng là ở Kỳ Hoa Ðất Trích, các ông Vũ Khắc Khoan, Thanh Nam, Hoài Bắc Phạm Ðình Chương, Mai Thảo, Nguyên Sa, Thanh Tâm Tuyền – đi khỏi cõi đời này với biết bao hương hoa, bao nhiêu bài viết vinh danh, bao nhiêu lời thương tiếc, bao nhiêu người đưa tiễn!

Cùng tù ở Xuyên Mộc như anh Nguyễn Mạnh Côn và Ðằng Giao, Duyên Anh ra khỏi tù năm 1981, vượt biên đi thoát cuối năm 1983, tiếp tục sáng tác rộn ràng ở hải ngoại, tiểu thuyết “Ðồi Fanta” của Duyên Anh được điện ảnh Pháp thực hiện thành phim, nhiều tác phẩm của Duyên Anh được dịch ra Pháp ngữ, Ðằng Giao về sống bình yên ở Thành Hồ; anh Côn chết trong khổ cực!

Người viết tiểu thuyết An Khê Nguyễn Bính Thinh chết ở Pháp, Nhà báo Nguyễn Ang Ca, Anh Quân chết ở Bỉ, Duyên Anh, Trịnh Hưng, Trần Tam Tiệp chết ở Paris.

Nhiều khi trong lúc nhớ thương các bạn tôi, tôi tự hỏi tại sao không phải là Hoàng Hải Thủy chết lạnh, chết cứng, chết người tím bầm trong sà-lim Khu C Một Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu mà lại là Dương Hùng Cường! Về nhiều mặt tôi yếu hơn Cường nhiều lắm. Chẳng hạn như về tính vui vẻ, lạc quan trong tù. Có những chú tù ở chung phòng với Cường khi chuyển sang phòng tôi, chê tôi:

– Ông không giống ông Dương Hùng Cường chút nào. Ông Cường ông ấy vui vẻ cười đùa, chuyện trò với anh em. Lúc nằm biệt giam ông ấy đứng ở cửa gió ca hát suốt ngày; đâu có rầu rĩ bí xị như ông!

Hôm nay Ngày Rằm Tháng Bẩy Xá Tội Vong Nhân, ngày cháo lá đa cúng cô hồn các đẳng, sống bình yên ở Xứ Mỹ, quê người Mỹ, tôi viết về những cái chết trong tù của các văn nghệ sĩ, trong số có Dương Hùng Cường. Nếu năm xưa ấy tôi chết trong ngục tù cộng sản và hôm nay Dương Hùng Cường sống trên đất Xê Kỳ – ở Santa Ana, Houston, hay Seattle – có thể giờ này Cường đang ngồi viết tưởng niệm tôi.

Nhớ lại từ Ngày 30 Tháng Tư 1975 tới hôm nay tôi đã đưa tiễn – ở Sài Gòn – Trọng Nguyên, Minh Ðăng Khánh, anh Trần Việt Sơn, anh Hoàng Vĩnh Lộc, Minh Vồ, tôi đưa tiễn ở Kỳ Hoa: ông Hồ Văn Ðồng, Chủ Nhiệm Nhật Báo Quyết Tiến, ông Hồ Anh, Chủ Nhiệm Bán Nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong, Thi sĩ Vương Ðức Lệ.

Chúng tôi 4 người – cả 4 đều Bẩy Bó Tuổi Ðời – Tạ Quang Khôi, Uyên Thao, Vương Ðức Lệ và tôi đưa tiễn ông Hồ Anh đến nghĩa trang. Trên xe trở về thành phố, tôi hỏi:

“Bốn thằng mình đây, thằng nào đi trước?”

Tạ Quang Khôi nói:

“Tao đi trước.”

Vương Ðức Lệ nói:

“Chưa chắc.”

Chiều buồn đi trong Rừng Phong Lá Vàng tôi làm bài thơ:

Trước Sau

Chưa biết thằng nào trước thằng nào!
Thằng nào đi trước, thằng nào sau.
Đi sau, đi trước cùng đi cả,
Thằng thì đi trước, thằng đi sau.
Không thằng nào nói: “Tao đi trước!”
Không thằng nào nói: “Tao đi sau!”
Thằng đi sau lậy thằng đi trước,
Thằng đi trước kệ thằng đi sau.
Ði sau, đi trước rồi đi cả,
Théc méc làm chi chuyện trước sau.

Cả đời tôi, tôi chỉ viết, chỉ đọc một bản Ðiếu văn. Ðó là bản văn tiễn ông Minh Vồ. Năm 1993, ông bạn Minh Vồ của tôi, Chủ nhiệm Tuần Báo Con Ong những năm 1970, qua đời sau khoảng ba năm nằm liệt. Chị Minh bảo tôi viết và đọc điếu văn. Ông Minh Vồ là Thuyền Trưởng Hai Tầu, tôi không thể ca tụng ông là người chồng tốt, tôi ca tụng ông là người bạn tốt. Ðiếu văn tôi viết ngắn thôi. Câu cuối cùng là:

“Minh ơi.. Người ta khi đi khỏi cõi đời này, người ta đi xuống hay người ta đi lên. Chúng ta khi ra khỏi cõi đời này, chúng ta đi ngang. Minh sang bên ấy trước, chúng tôi sang sau.”

Tôi vỗ lên quan tài Minh ba cái rồi châm lửa đốt bản điếu văn trước quan tài.

o O o

Những tên Việt Cộng ác ôn hành hạ nhân dân ta, chúng tàn nhẫn giết hại anh em ta, con cháu ta. Bao nhiêu người đã chết cho chúng ta sống từ năm 1954, bao nhiêu người đã chết thê thảm trong và sau Ngày 30 Tháng Tư 1975? Làm sao chúng ta quên tội ác của bọn Việt Cộng ác ôn? Quên thù hận bọn Việt Cộng là ta phản bội những người đã chết…

Trong Thế Kỷ 20 chẳng phải chỉ bọn thương nữ mới không biết hận mất nước..

Yên lung hàn thủy, nguyệt lung sa.
Dạ bạc Cali, cận tửu gia.
Mạt tướng bất tri vong quốc hận
Xê Kỳ do xướng Cộng ca ca!
Khói lồng sông lạnh, trăng lồng cát
Ðêm ở Cali, cạnh tửu gia.
Mạt tướng không hay Vong quốc hận
Xê Kỳ vẫn hát Cộng ca ca!
*****
Ðường dài, thu quạnh
Hai ngả mưa hoa
Bụi hồng cuộn lớp trường sa,
Hồn ai bạc mảnh trăng tà viễn phương.

Thơ Ðinh Hùng. Tháng Bẩy vào thu, nhớ Sài Gòn mưa sa, chúng ta trở lại Sài Gòn với Thơ Ðinh Hùng:

Từng cơn mưa lạnh đến dần,
Ðời chưa trang điểm mà xuân đã về.
Hững hờ để nước trôi đi.
Giấc chiêm bao hết, lấy gì mà say.
Quê ai đầm ấm đâu đây,
Cho tôi về sống mấy ngày trẻ thơ.
Ước gì trăng gió đón đưa,
Mắt chờ gặp mặt, tay chờ cầm tay.
Cảm lòng, nhận chút hương bay,
Tình thương đất bạn, cỏ cây là người.
Quê nhà ai sẵn nụ cười,
Núi sông hồn hậu, Ðất Trời bao dung.
Cho tôi về hưởng xuân cùng,
Bao giờ hoa nở thì lòng cũng nguôi.
*****
Hãy dừng lại, hỡi muà hoa hồng phấn!
Mấy hoàng hôn, mái tóc đã sang thu.
Chĩu hàng mi, lá uá rụng tình cờ,
Tờ thư lạnh, gió sương bay dòng chữ.
Thương tâm sự, mưa sa vành nón cũ.
Anh ngờ Em mang cả núi non đi.
Hoa quay đầu, cánh bướm cũng vu qui.
Nhòa nắng cũ, nụ cười mây khói toả.
*****
Nhắc làm chi? Ôi! Nhắc làm chi nưã?
Em đi rồi, mưa gió suốt trang thơ.
Mây lià ngàn, e lệ cánh chim thu.
Con bướm ép, thoát hồn mơ giấc ngủ.
Anh trở gót, hương đưa về núi cũ.
Theo mây bay, tìm mãi hướng trăng thề.
Nhắc làm chi! Còn nhắc nữa làm chi!
*****
Em đến hôm nào, mưa trên vai,
Chiều thu sương đượm nét mi dài.
Nụ cười rung cánh hoa hờn giận,
Trong mắt Em còn bóng dáng ai?
*****
Mắt lặng nhìn nhau từ dĩ vãng,
Chợt xanh mầu áo nhớ thương xưa.
Bóng Em khoảnh khắc thành hư ảo,
Buồn lướt hàng mi thấp thoáng mưa.
******
Giữa đêm lòng bỗng hoang vu,
Gối chăn nghe cũng tình cờ quan san.
Bước thu chừng sớm lìa ngàn,
Nhớ giây nguyệt lạnh, cung đàn thương hoa.
Em về rũ tóc mưa sa,
Năm canh chuốt ngón tỳ bà khói sương.
Rời tay nhịp phách đoạn trường,
Hồn đêm nay thấm mùi hương năm nào?
Sầu che nửa mặt chiêm bao,
Dòng mưa thu lệ, chìm vào phấn son.
Nét mày cong vút núi non,
Mông mênh xiêm trắng, linh hồn vào thu.

Thơ ÐINH HÙNG.

Thơ VŨ HOÀNG CHƯƠNG, Thơ ÐINH HÙNG.. không bao giờ mất được.

Rừng Phong Tháng Tám 2010.

Công Tử Hà Ðông

Advertisements

9 Responses

  1. Tôi may mắn không bị bọn cộng sản Bắc Việt bỏ tù một ngày nào.
    Tôi xui xẻo phải bị sống với bọn cộng sản Bắc Việt hết năm năm.
    Thời gian tuy không ngắn và cũng chưa đủ dài nhưng,đã cho tôi thấy bọn chúng không phải là con người có trái tim của con người.
    Tôi căm thù bọn chúng và sẽ không bao giờ nghe bọn chúng nói mà chỉ nhìn bọn chúng làm…rồi mới tin.
    Tôi thật buồn và cũng thật là không hiểu nổi vì sao lại có những người đã bị bọn chúng hành hạ đến không còn ra là con người thế mà nay lại chịu nghe bọn chúng nói mà không cần nhìn đến những gì bọn chúng làm.

    Kính chúc Hoàng Lão Công Tử và Phu nhân hưởng được trăm tuổi thọ!!!

    • Ông Topa yên tâm đi. Chúng ta không còn phải nghe tụi nó nói được bao lâu nữa đâu. Tôi xin lấy hết tất cả những gì cao quý nhất của tôi.

      Để cam đoan một cách chắc nịch với ông, khi nào buồn quá, không biết làm gì, xin ông hãy lấy hai bàn tay ra rồi đếm chơi. Nhưng tôi e rằng ông chưa kịp đếm đến số 10 thì tụi nó lăn quay cu lơ ra rồi đấy ông ạ !

      Dân trong nước bây giờ nhiều người tin tưởng như thế đó. Ông có dám tin theo chúng tôi ở bên này không ạ !?!

  2. Chân thành cám ơn Công Tử Hà Đông.

    Bao lâu nay, hình như lú lẫn lắm rồi. Bây giờ nhờ có Công Tử tôi mới nhớ đến ông Minh Vồ. Tôi đã nhầm lẫn với ông Thương Sinh (Duyên Anh) là chủ nhiệm tờ tuần báo Con Ong.

    Nhân đây tôi xin thắp nén hương lòng tưởng nhớ và tỏ lòng tri ân đến những nhà văn đã khuất mà thời lính tráng trai trẻ chúng tôi yêu quý. Họ đã cung cấp cho chúng ta những món ăn tinh thần đáng giá.

    Còn một cây bút phóng sự rất trảo phúng nữa, Ông Tô Ngọc. Không biết Ông giờ này ra sao ? Một cây bút tiểu thuyết Bắc Kỳ rất dí dỏm và duyên dáng.

    Tôi biết ông có một tiểu thuyết ăn khách vào những năm sáu mươi mấy, đăng hàng tuần trên Tuần báo Văn nghệ Tiền phong có truyện Bâng khuâng.

    Tôi thì không đọc truyện này, nhưng biết nhờ em tôi lúc đó còn đi học, lược thuật cho nghe trên những lá thư gửi ra tiền tuyến.

    Quá khứ đã quá xa vời, không ngờ cứ ngỡ nó mới đây thôi. Chân thành cám ơn ông HHT một lần nữa.

    • Aug 15, 2010. Cam on ong Phuong. Ong To Ngoc di HO sang My nam 1993, hien song o Sacramento, co may nam lam to bao Tieng Vang o Sacramento. CTHD

  3. Công tử ôi, ông đã đưa hồn tôi về quá khứ, đem tôi về với các văn nhân nghệ sĩ mà chúng tôi yêu kính, khi mái tóc còn xanh.
    Rồi giặc Cộng tới, đau thương, tù đày, chết chóc, phủ trùm khắp núi sông !. Người nghệ sĩ nào cũng như bông hoa đẹp, khoe sắc giữa đám cây cỏ vô danh, nên dễ bị giặc nhận ra và ” ngắt ” lấy, không phải để thưởng thức và trân quý – chúng nó đâu phải là người để có tâm hồn – mà là để nghiền nát trong cái mõm thối tha của chúng nó. Chúng nó phun nọc độc, chửi bới hạ cấp, và tàn phá đi những bông hoa tươi thắm của chúng ta. Xã hội chúng nó ngày nay rách bươm, thối nát, hạ cấp như bầy thú vật, cũng là do hành động côn đồ của lũ giặc Bắc. Thương tiếc ! ngậm ngùi ! đau đớn ! Còn biết nói gì !

  4. Nhắc đến Đinh-Hùng làm nhớ đến Vũ-Hoàng-Chương. Ông xứng đáng được thế-nhân xưng tụng là “Thi bá”. Một kẻ sĩ : UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT.

    Tôi xin mạo muội thắp nén hương lòng, để tưởng nhớ đến Ông bằng bài thơ của chính Ông.

    BÀI CA BÌNH BẮC (Vũ Hoàng Chương)

    Kể từ đấy
    Mặt trời mọc ở phương Đông, ngùn ngụt lửa.
    Mặt trời lặn ở phương Đoài, máu chứa chan.
    Đã sáu mươi ngàn lần…
    Và từ đấy cũng sáu mươi ngàn lần
    Trăng tỏ bóng nơi rừng cây đất Bắc
    Trăng mờ gương nơi đồng lúa miền Nam
    Ruộng dâu kia bao độ sóng dâng tràn…
    Hãy dừng lại thời gian
    Trả lời ta – Có phải
    Dưới vầng nguyệt lạnh lùng quan ải,
    Dưới vầng dương thiêu đốt quan san
    Lớp hưng phế xô nghiêng từng triều đại
    Mà chí lớn dọc ngang
    Mà nghiệp lớn huy hoàng
    Vẫn ngàn thu còn mãi
    Vẫn ngàn thu người áo vải đất Qui Nhơn?
    Ôi người xưa Bắc Bình Vương
    Đống Đa một trận trăm đường giáp công
    Đạn vèo năm cửa Thăng Long
    Trắng gò xương chất, đỏ sông máu màng.

    Chừ đây lại đã xuân sang
    Giữa cố quận một mùa xuân nghịch lữ
    Ai kia lòng có mang mang
    Đầy vơi sầu xứ – Hãy cùng ta
    Ngẩng đầu lên, hướng về đây tâm sự
    Nghe từng trang lịch sử thét từng trang

    Một phút oai thần dậy sấm
    Tan vía cường bang
    Cho bóng kẻ ngồi trên lưng bạch tượng
    Cao chót vót năm màu mây chiêm ngưỡng
    Dài mênh mông vượt khỏi lũy Nam Quang
    Và khoảnh khắc
    Đổ xuôi chiều vươn ngược hướng
    Bao trùm lên đầu cuối Thời Gian.
    Bóng ấy đã ghi sâu vào tâm tưởng
    Khắc sâu vào trí nhớ dân gian
    Một bành voi che lấp mấy ngai vàng.

    Ôi Nguyễn Huệ người anh hùng áo vải
    Muôn chiến công, một chiến công dồn lại
    Một tấm lòng, muôn vạn tấm lòng mang.
    Ngọn kiếm trỏ, bao cánh tay hăng hái
    Ngọn cờ vung, bao tính mệnh sẵn sàng.
    Người cất bước, cả non sông một dải
    Vươn mình theo – dãy Hoành Sơn mê mải
    Chạy dọc lên thông cảm ý ngang tàng.
    Cũng chồm dậy đáp lời hô vĩ đại
    Chín con rồng bơi ngược Cửu Long giang
    Người ra Bắc, oai thanh mờ nhật nguyệt
    Khí thế kia làm rung động càn khôn.
    Lệnh ban xuống, lời lời tâm huyết
    Nẻo trường chinh ai dám bước chân chồn.
    Gươm thiên cựa vỏ,
    Giặc không mồ chôn.
    Voi thiên chuyển vó,
    Nát lũy, tan đồn
    Ôi một hành ca hề, gào mây, thét gió,
    Mà ý tướng, lòng quân hề, bền sắt, tươi son.

    Hưởng ứng sông hồ giục núi non

    “Thắt vòng vây lại” tiếng hô ròn
    Tơi bời máu giặc, trăng liềm múa
    Tan tác xương thù, ngựa đá bon.

    Sim rừng, lúa ruộng, tre thôn,
    Lòng say phá địch, khúc dồn tiến quân
    Vinh quang hẹn với phong trần
    Đống Đa gò ấy, mùa xuân năm nào.

    Nhớ trận Đống Đa hề thương mùa xuân tới
    Sầu xuân vời vợi
    Xuân tứ nao nao
    Nghe đêm trừ tịch (hề), máu nở hoa đào,
    Ngập giấc Xuân tiêu (hề), lửa trùm quan tái
    Trời đất vô cùng (hề), một khúc hát ngao
    Chí khí cũ gầm trong da thịt mới
    Vẳng đáy sâu tiềm thức, tiếng mài dao,
    Đèo Tam Điệp (hề), lệnh truyền vang dội
    Sóng Sông Mã (hề), ngựa hí xôn xao
    Mặt nước Lô Giang (hề), lò trầm biếc khói,
    Mây núi Tản Viên (hề), lọng tía giương cao…
    Rằng: “Đây bóng kẻ anh hào
    Đã về ngự trên ngã ba thời đại”
    Gấm vóc giang san hề, còn đây một dải
    Thì nghiệp lớn vẻ vang
    Thì mộng lớn huy hoàng
    Vẫn ngàn thu còn mãi…
    Ôi ngàn người áo vải đất Qui Nhơn!

    Nay cuộc thế sao nhòa, bụi vẩn,
    Lũ chúng ta trên ngã ba đường
    Ghi ngày giỗ Trận
    Mơ Bắc Bình Vương
    Lòng đấy thôn trang (hề), lòng đây thị trấn
    Mười ngã tâm tư (hề), một nén hương
    Đồng thanh rằng: “Quyết noi gương!”

    Để một mai bông thắm, cỏ xanh rờn
    Ca trống trận thôi lay bóng nguyệt.
    Mừng đất trời gió bụi tan cơn
    Chúng ta sẽ không hổ với người xưa
    Một trận Đống Đa ngàn thu oanh liệt
    Vì ta sau trước lòng kiên quyết
    Vàng chẳng hề phai, đá chẳng sờn

    Vũ Hoàng Chương

    Tôi đọc Vũ thi bá liên tưỏng đến loại thơ cổ phong. Thơ của Ông thật huyền bí và diệu vợi, xa xăm.

  5. CTHD,

    Cám ơn ông HHT Xin ông viêt mãi “về Nỗi Ðau, Nỗi Hận, Nỗi Tuyệt Vọng của đồng bào tôi sau Ngày 30 Tháng Tư Ðen Hơn Mõm Chó”.

  6. Tụi VC tràn vô miền Nam thân yêu của chúng ta như lũ mán về thành.Chúng thắng quá bất ngờ vì chúng ta bỏ thành mà chạy lấy thân chứ có đánh đấm gì đâu. Nhưng nhờ lũ nằm vùng, lũ cách mạng 30 tiếp tay nên bọn VC mới có đủ điều kiện để bắt những người miền Nam mà chúng cho là nguy hiểm với chúng. Âu đó cũng là số mệnh để dân miền Nam “sáng mắt sáng lòng” với bọn bắc cộng.
    Nhiều lúc tôi tự nghĩ nếu chúng ta, VNCH, thắng bọn bắc cộng, thì chúng ta sẽ làm gì bọn chúng? Kính mong các bác cho ý kiến. Nhưng tôi chắc chắn rằng VN chúng ta ngày nay sẽ không khốn nạn như hiện tại.

  7. Nam 1982 di o tu ve mot hom toi co den dung truoc nha in Nguyen Duc so 39 duong Pham Ngu Lao ma long cam thay ngam ngui vi net chu da phai mo nhung con doc duoc. Lai nho toi cai cau thang dan len toa soan bao Sai Gon Moi, nho nha sach Le Phan. Ma toi day hoc o truong Binh Dan Hoc Hoi so 266 duong Ton Dan cua BA BUT TRA- toi phai viet bang chu hoa vi nho co BA ma toi duoc an hoc toi tu tai vo linh dong toi lon quan ba QLVNCH. Toi cau nguyen cho BA duoc vui song noi coi vinh hang. Mong duoc doc them ve thoi gian o bao SGM cua CTHD. TS-HS-VN !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: