• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Chuyện Thật Ngắn

Sài Gòn Niềm Ðau Không Nguôi…Ngày 2 Tháng Năm 1975, bọn Việt Cộng phá Tượng Chiến Sĩ Quân Lực Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà ở Công Trường Lam Sơn, Ðường Tự Do.

Tôi tìm được, tôi đọc và xúc động vì mấy chuyện gọi là “Chuyện Thật Ngắn” sau đây; xin gửi đến quí vị:

Nồi cá bống kho tiêu

Ba mươi tuổi, chiến chinh điêu linh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Con một. Có chị gái đã đi lấy chồng.

Nước mất. Thân đi tù không có án, không biết ngày về. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà nuôi chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con.

Ðược 3 năm mỗi lần gặp mẹ thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng đi thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm hắn lại đi ra, đi vào, bồi hồi mong được nhìn thấy mẹ.

Thế rồi trong hai năm không thấy mẹ đến trại tù, cũng không có một tin nhà gửi đến.

Ðược tha, về nhà mới hay khi mẹ đến trại thăm con lần cuối cùng trên đường về gặp cơn mưa lớn, mẹ bị cảm, nằm liệt rồi qua đời. Ngày giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Hắn bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu để lên bàn thờ cúng mẹ, xong hắn lấy xuống ăn. Trong miếng cơm cá bống kho tiêu hắn thấy có mùi vị của nước mắt.

Tình đầu

Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình.

Nàng chu mỏ:

“Cơm cha, áo mẹ. Bày đặt! Thôi đi.”

Hai mươi hai tuổi, Thiếu úy Sư Ðoàn 18, về phép, đến nhà thăm nàng, ngỏ lời xin cưới,

Nàng lạnh lùng:

“Làm góa phụ chán lắm.”

Hai mươi tám tuổi, Ðại úy Trưởng khối CTCT Trung Ðoàn. Chữ Thọ tương đối vững. Xin đưa trầu cau đến nhà nàng. Nàng ậm ừ để nàng suy nghĩ.

Tháng Tư 1975 chạy giặc, lạc mất nhau.

Bẩy năm tù đày. Khi ra tù đi tìm nàng ngay. Gặp lại nhau trong thành phố cũ. Nàng có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm vô duyên, không may, thôi, cứ ở vậy không lấy ai.

Không được sống với nhau nhưng vẫn thương nhớ nhau. Mười lăm năm sau, lưu lạc quê người. Gặp lại nhau giữa ngôi chợ Việt trong thành phố lạ. Nàng chồng chết, các con nàng trưởng thành, ra ở riêng.

Mừng húm, mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình.

Nàng thẳng thừng:

“Thôi mà, già rồi, bận bịu nhau làm gì. Ở một mình cho khỏe.”

Hai chị em

Chị quen anh Hùng, Trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái mình quấn quít Hùng, chị nhường Hùng cho em. Hai người làm đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.

Em có thai đứa con gái đầu lòng được 6 tháng thì Trung úy Hùng đi tù cải tạo. Chị thương em đang phải nuôi con nhỏ, thay em xách giỏ đi ra Bắc thăm nuôi Hùng. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với ai đó. Phá thai, chết. Chị tiếp tục đi thăm người tù, nói dối Hùng em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hùng mừng cho tương lai vợ con mình, chị tủi thân, âm thầm khóc trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.

Hùng đi tù về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ.

Lấy tấm hình Trung úy Phi công Hùng đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hùng tặng chị hồi mới quen nhau rọi lớn ra, cho vào khung đặt lên bàn thờ, chị thắp nén nhang, khóc nghẹn, gọi thầm:

“Hùng ơi…!!!”

Em xin lỗi..!

Thằng Út đói bụng, nhăn nhó nói với Lan:

“Chị ơi, em đói. Cho em gói mì. Em thèm quá!”

Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả. Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo.

Lan dỗ em:

“Em chờ chút. Ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em.”

Gần tối không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẻm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi ba. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm. Tư đang dành dụm tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hẳn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân.

Bệnh viện đòi nộp trước 2 triệu mới chịu bó bột.

Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà Dì Năm:

“Dì ơi, con bằng lòng.”

Ðêm bán trinh cho ông Ðài Loan. Lan khóc, thầm nói:

“Anh Tư ơi, em xin lỗi…!”

Khói thuốc

Năm thứ hai ở Ðại học CTCT Ðà Lạt, Duy gặp Trinh, Trinh học năm thứ nhất ở Ðại học Chính Trị Kinh Doanh. Duy Trinh yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau. Tốt nghiệp, Duy về Sư Ðoàn 5 Bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Ðêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Ðồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Ðà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi thuốc Capstan, tách cà phê sữa, ly sữa đậu nành nóng, cùng uống với nhau cho ấm.

Trinh ra trường, về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy nghỉ phép thường niên 7 ngày, đến thăm. Trinh báo tin:

“Ba mẹ gả em cho anh Giám đốc Trung Á Ngân hàng. Cưới xong, em cũng vào làm ở Ngân hàng, lấy tiền giúp ba mẹ.”

Năm tháng sau Duy bị thương, về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cho đi theo chăm sóc Trung úy Duy về thăm nhà Duy, trở lại Y viện báo tin:

“Hôm nay đám cưới cô Trinh, nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm. Có quà cưới gửi ông đây.”

Duy chống nạng ra ngồi ghế gỗ trên hiên, châm điếu thuốc Ruby Quân Tiếp Vụ.

Ông y sĩ bạn học xưa đi qua, nhìn mặt Duy, dừng lại hỏi:

“Khóc à?”

Duy lắc đầu:

“Khóc gì. Cả tuần không hút thuốc. Khói vào mắt.”

Chồng xa

Tin vào lời kêu gọi của Ủy ban Nhân dân Huyện, ông thân của Hạnh bỏ trồng lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu. Vay của Ngân hàng Nhà nước 3 tỷ bạc.

Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng. Ðến hạn trả nợ, không trả được, bị Ngân hàng đòi tịch thu nhà đất. Ông thân đau liệt giường. Vịnh, em trai của Hạnh đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau nầy đổi đời, em sẽ khá. Nợ của gia đình để chị lo.

Nuốt nước mắt, Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng người Hàn. Ðược sáu tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cha. Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị, Vịnh nghẹn ngào hứa làm theo lời chị dặn.

Hai tuần sau, Tòa Lãnh sự Hàn Quốc mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ nói bà Hạnh nhảy lầu tự tử…

Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa xanh bạt ngàn đến tận chân trời, Vịnh nghẹn ngào khóc, thầm gọi:

“Chị Hai ơi…”

o O o

Mời quí vị đọc chuyện không ngắn, không dài.

SEE YOU NEXT LIFE !

Kính gửi tác giả Viết ở Rừng Phong, Ðất Tình Nhân D.C.

Ðể đáp lại yêu cầu của tác giả trong một bài đăng trên Nhật báo Người Việt, chúng tôi, một số độc giả vùng Tây Bắc, gửi kèm đây hai câu chuyện tình đặc biệt làm xúc động chúng tôi cả Mỹ lẫn Việt ở nơi này:

1 – Chuyện hai con vịt trời: Trên đường bay trốn tuyết từ bắc xuống nam, ghé đậu tại một cây cầu lớn ở đây cùng với cả bầy. Chẳng may xe cộ đi lại quá đông đã cán phải một con bị thương nặng, cả bầy vịt bay đi hết chỉ còn con bị thương nặng nằm đó và một con cứ loay hoay quanh con bị nạn mãi đến khi người ta mang đi cứu nhưng không kịp, đành để một con chết và lo chăm sóc con còn lại rồi vài ngày sau thả về trời theo đàn. Mấy ngày sau người ta thấy con thứ hai không bay đi xa mà lại quay lại chỗ tai nạn và cứ quanh quẩn ở đó đến mấy ngày. Hội Bảo Vệ Súc Vật và những người yêu thiên nhiên, chim chóc, phải đem nó về nuôi trong “lồng son, chén sứ” vì sợ nó sẽ chết ở trên cầu, chỗ con bạn nó gặp nạn.

Câu chuyện này cho đến nay người ta còn nhắc lại làm chúng tôi nghĩ đến Tình Yêu của loài vật, đến bầy chim bỏ xứ của Phạm Duy, đến những Tình Yêu vượt không gian và thời gian.

2 – Câu chuyện thứ hai là chuyện tình của hai vị đã ngoài 90 tuổi, là bạn lòng từ thời còn đi học ngày xưa, thất lạc nhau rồi tình cờ gặp lại nhau, hai vị quyết định làm đám cưới ngay không chần chờ, cân nhắc gì cả vì “sống gần nhau được ngày nào hay ngày ấy.” Làm đám cưới được mấy tháng một ngày đẹp trời hai vị đưa nhau đi hái đào để đem tặng một vị thân hữu ngoài 100 tuổi ở vùng bên, rủi xe bị một xe khác tông phải, hai vị bị thương nặng phải vào bệnh viện. Cụ ông bị thương nặng quá đã qua đời, trước khi tắt thở cụ còn yêu cầu được nắm tay cụ bà..

Chuyện tình này làm chúng tôi nhớ lời ca ngày xưa: “Ðời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không gợi sầu.. Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau..”

Xin gửi đến tác giả Viết ở Rừng Phong những lời chúc tốt đẹp, năm mới thêm nhiều cảm hứng viết được nhiều bài thật đặc sắc làm chúng tôi cảm xúc khi đọc, nhất là không gian và thời gian trong bài viết quá thân quen với chúng tôi.

o O o

Trên đây là thư của một bạn đọc gửi về tòa báo nhờ chuyển, địa chỉ ghi trên phong bì là thành phố Beaverton, Oregon vùng Tây Bắc Hoa Kỳ. Cám ơn ông bạn đã viết thư, và xin hỏi ngay ông bạn ở xa mãi tận Oregon, làm sao ông bạn có tờ báo Người Việt để đọc? Tôi vẫn tưởng báo Người Việt chỉ lưu hành trong Quận Cam, bang Cali.

Cách đây mấy tháng nhân đọc quyển True Love của Robert Fulgrum tôi viết một bài về những cảm nghĩ của tôi. Robert Fulgrum cư ngụ ở Seattle, Washington, cũng vùng Tây Bắc Hoa Kỳ, nơi Thanh Nam, bạn tôi, đã sống, đã chết – Trôi giạt từ Ðông sang cõi Bắc. Hành trình trơ một gánh ưu tưTrue Love là tuyển tập những chuyện tình có thật tác giả nghe được do chính những người trong cuộc kể lại. Khi còn là ký giả phụ trách mục Tâm Tình, gần như mục Gỡ Rối Tơ Lòng của những nhật báo Sài Gòn trước năm 1975, Fulgrum kêu gọi độc giả:

Tell me a love story. Not one you’ve read or heard. One you’ve lived: Kể cho tôi nghe một chuyện tình. Không phải chuyện bạn đọc được hay nghe kể. Chuyện tình bạn đã sống.” Fulgrum nhận được nhiều thư bạn đọc kể chuyện tình, ông tuyển những chuyện đặc sắc nhất làm thành tập True Love. Khi nghỉ hưu về sống ở Seattle, Fulgrum làm tấm bảng viết hàng chữ:

Tell me a short love story and I will buy you coffee and make you famous: Kể cho tôi nghe một chuyện tình ngắn, tôi mời bạn cà-phê và làm bạn nổi tiếng”.

Ông mang bảng đến những công viên, những tiệm cà phê trong những ngày thứ bẩy, chủ nhật. Lần nào Fulgrum cũng được nhiều người hưởng ứng.

Từ lâu, đã hơn một lần tôi viết tôi suốt đời ca tụng Tình Yêu, tôi thương quí Tình Yêu, tôi ca tụng Tình yêu của tôi, tôi ca tụng Tình Yêu của người khác, tôi ấm lòng, tôi sung sướng khi thấy Tình Yêu chiến thắng, tôi buồn sầu khi thấy Tình Yêu chiến bại. Tôi cảm khái khi đọc những chuyện tình trong True Love, tôi cũng muốn viết về những chuyện tình có thật như tác giả True Love đã viết.

Cám ơn ông bạn Beaverton, Oregon, đã đọc tôi và đã đáp ứng. Cách xa nhau cả một chiều dài – hay chiều ngang – nước Mỹ, bài tôi viết đã đến Oregon, thư ông đã đến Virginia. Hôm nay mùa thu về trên Rừng Phong. Mùa thu mưa rơi. Ông xa Sài Gòn bao năm rồi? Ông có nhớ Sài Gòn không? Hôm nay, vợ chồng tôi xa Sài Gòn 15 năm, chúng tôi nhớ Sài Gòn quá.

Kính chúc ông và quí vị người Việt vùng Tây Bắc Hoa Kỳ được an khang. Vì chúng ta cùng ca tụng Tình Yêu, xin tặng quí ông bài thơ Tình này.

Bài Epitaph của Richard Crashow, sinh 1613, mất 1649. Gập ngôi mộ hai vợ chồng nằm chung một huyệt, thi sĩ Crashaw làm bài thơ:

EPITAPH

To these whom Death again did wed
This grave’s the second marriage-bed,
For though the hand of Fate could force
‘Twist soul and body a divorce,
It could not sever man and wife,
Because they both live but one life.

Peace, good reader, do not weep;
Peace, the lovers are asleep.
They, sweet turtles, folded lie
In the last knot that Love could tie. 

Let them sleep, let them sleep on,
Till the stormy night be gone.
And the eternal morrow dawn;
Then the curtains will be drawn,
And they wake into a light
Whose day shall never die in night.

Năm 1989 tôi ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A, Xuân Lộc, Ðồng Nai, con tôi mang lên trại cho tôi tập Thơ Tiếng Anh một ngàn bài thơ của Ðại Học Oxford. Tôi có tập Thơ Oxford này từ năm 1960. Tôi mượn quyển Thơ trong Thư Viện Tòa Ðại Sứ Anh, mượn và không đem trả. Ðêm xuống nằm trong mùng, bên ngọn đèn dầu hôi leo lét, nghe tiếng gió từ núi Chứa Chan vi vút gọi về, tôi dịch những bài thơ làm tôi cảm động, trong số có bài thơ của Crashaw:

LỜI TRÊN MỘ

Ðôi người này Chết lại kết hôn
Lần họ cưới thứ hai trong huyệt.
Nếu Ðời chia thể xác, linh hồn
Trong cuộc ly hôn buồn của Chết;
Ðời không chia được vợ, được chồng
Bởi họ sống một đời diễm tuyệt.

Im lặng, em ơi, em đừng khóc
Ðôi người yêu nhau đang ngủ say,
Trong mộ họ nằm như bảo ngọc,
Tình cho lần cuối sợi dây này.

Ðể họ ngủ, họ yên giấc ngủ,
Qua đêm bão đất trời vần vũ;
Ðể sáng mai trời rạng ánh mai,
Cuộc sống mới không bao giờ cũ,
Họ trở dậy và tay trong tay
Họ đi vào Thiên Ðường vạn thưở.

Ông bạn Beaverton, Oregon, tôi tặng riêng ông bài thơ này:

SEE YOU NEXT LIFE

Nếu một ngày anh nói: Good by
See You next life…
Nét buồn thương Em lịm trên môi
Hay mắt Em trầm giọt lệ rơi..

Giòng thời gian dài một ánh bay
Tạm biệt Em, tạm biệt kiếp này.
Như thưở nào xưa ta hứa hẹn
Này Em lời nguyện lúc chia tay:
Lai sinh, thần, trí, thân vừa hiện
Ta tìm nhau như gió tìm mây;
Chim liền cánh tung trời bay,
Cây liền cành một kiếp đầy yêu thương.
Chuyến đi tạm hết con đường,
Xa là xa tạm, còn thương, thương hoài.
Người đời chỉ nói Good by
See You next week, next time là cùng.
Chúng ta Ngọc nữ, Tiên đồng,
Chúng ta Từ Thức vợ chồng Giáng Hương.
Ngàn đời vẫn nhớ, còn thương,
Này Em.. Ðã đến cuối đường: Good by
See You next life !

Advertisements

14 Responses

  1. Tôi không đọc hết tất cả những gì ông HHT viết. Nhưng tôi không nhỏ một giọt nước mắt nào. Bởi đó là một trong muôn vàn nước mắt (dù không khóc) trong biển khổ trầm luân.

    Tôi đây vốn gốc trois bâteaux – nhưng vẫn luôn luôn hãnh diện rằng mình là người Việt gốc Hoa. Và trên hết đã từng một thời là người lính chiến (tác chiến) của QLVNCH.

    Truyện thật ngắn (nhưng có hậu) của tôi như sau :

    Tôi vốn là học sinh trường Nam Trung học vỏ trứng thối (VTT) rất gần với trường Nữ Trung học trứng vịt (TV) cùng trên một con đường đầy thơ mộng Nguyễn Bỉnh Khiêm.

    Tôi đem lòng yêu nàng từ khi học lớp đệ nhị, còn nàng học lớp đệ tứ. Một tình yêu (âm thầm và đơn phương) thật nhẹ nhàng đến lãng mạn. Một thứ tình câm lặng. từ đó tôi biết yêu thơ Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyên Sa v.v … Và nhất là thơ của Vũ Thành (Buồn mắt tím) ….. :

    ……………..
    Đôi guốc tím với hàng gạch tím.
    Từ dạo trót yêu em thầm kín,
    Nên hay buồn toàn những chuyện không đâu,
    Em thoáng quay đi cũng đủ để anh sầu,
    Em không khóc như hồi còn thơ ấu nữa.
    Một buổi chiều mình đi dạo phố,
    Họ thì thầm xinh đến thế thì thôi.
    Và họ nhìn em xanh biếc một trời.
    Mắt thiên nga trời ơi … em đẹp nhất !

    Sau khi thi xong Tú tài II. Tôi nhất quyết, và lấy hết can đảm để nói lời yêu thương … và được đáp trả bằng nụ cười thật đau đớn …

    Thất tình, bèn đăng lính (khóa 23 Thủ đức). Rồi què chân gẫy tay mầy lần. Nàng càng ngoảnh mặt làm ngơ … không một chút sót xa. Chỉ bởi tôi nói tiếng Việt không được sõi.

    !982 tôi ra tù tình cờ gặp lại nàng … Tay bồng một em bé 2 tuổi, đánh bạo tôi dò hỏi và được biết nàng mới ly dị chồng chỉ vì chồng nàng là thằng ba chục tháng tư.

    Chuyện gì của ông tơ bà nguyệt đã giăng sẵn nay đến hồi kết. Một là duyên. Hai thời là phận. Sợi xích thằng ai gỡ cho ra.

    Trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống, với những sinh kế muôn vàn khó khăn của cuộc đời mà bọn cộng nô đày đoạ nhân dân. Giờ tôi và nàng đã có một làm bác sĩ, một làm kỹ sư.

    Tuy vậy, tôi vẫn nói tiếng Việt vẫn còn chút (chỉ có ai rành mới biết) lơ lớ. Hai đứa vẫn còn tình tứ bên nhau nhìn đám con cháu…

    • Thưa ông Pham, nếu thanh niên Việt nào cũng có tâm hồn và lời lẽ như ông thì quý biết bao!!! Vì dạo này đe dọa Trung Cộng trên VN làm có trên mạng có những lời nói rất chống Tàu một cách ‘vơ đũa cả nắm’, nhưng đó là chống nhà cầm quyền TC. Tôi luôn luôn nhớ về những người bạn học gốc Hoa (con nhà Givrale, Thái Thạch, hay là ở Chợ Lớn…) mà ngày xưa tôi cứ làm bài Việt Văn hộ, và bố mẹ tôi rất thân với nhiều gia đình đó. Một số lớn gia đình gốc Hoa bị cs xua đuổi phải ra đi sau 75 sau khi dâng hiến hết của cải cho nhà nước trong số đó có gia đình của chủ quán Cơm Gà Siu Siu nổi tiếng đã mất tích trên biển cả. Tôi cám ơn ông kể lại duyên tình riêng thật dễ thương để chia sẻ với mọi người, mà là cơ hội để tôi tưởng nhớ những người Việt gốc Hoa đã một lần ‘Xin nhận nơi này làm quê hương’ và chiến đấu hay yêu thương miền Nam như đất nước của mình.
      Cám ơn chú HHT góp lại những truyện ngắn Tình Yêu trên đây, đọc chảy nước mắt không ngừng. Cứ như truyện càng ngắn nước mắt càng dài…
      Kính

  2. Tôi cũng xin góp thêm một chuyện tình thật ngắn, và có thật, bi thảm.
    Trong nghiã trang của Giáo xứ tôi, trên mộ bia của cố Trung úy Trần……, có bốn câu thơ được khắc lên:
    Chiều xuống trên mộ anh
    Hai hàng lệ chân thành
    Cho cuộc tình ngắn ngủi
    Cho anh và Chiến tranh.
    Vợ lập mộ.

  3. Chuyện “Nồi cá bống kho tiêu” tôi thấy cảm động nhất. Hạnh phúc thay cho những ai đang còn mẹ!
    Bức hình tượng chiến sĩ bị kéo đổ thật bi thảm. Tuy nhiên, giặc có thể kéo đổ tượng bằng đá, bằng xi măng, chứ làm sao kéo đổ được bức tượng chiến sĩ VNCH trong lòng người.

    • Trích :

      … “Tuy nhiên, giặc có thể kéo đổ tượng bằng đá, bằng xi măng, chứ làm sao kéo đổ được bức tượng chiến sĩ VNCH trong lòng người.” …

      (ngưng trích).

      Chí tình ! Chí lý ! Chí phải !

      “QUÂN LỰC VNCH : BẤT DIỆT !!!”
      ” VIỆT NAM CỘNG HOÀ : mUÔN NĂM !!!”

      • Phai noi la Phuong Le rat tham thuy. Lam sao bon VC giat do tuong chien si VNCH trong long nguoi.

  4. Ông nhà văn HHT ơi! Sao ông không xóa tên và địa chỉ e-mail của tôi đi. Để xuất hiện hoài coi kỳ lắm. Ông là Web Administrator mà. svp

    • Bác em,

      Chỉ có chính bác lúc trả lời mới thấy được email của bác thôi còn tất cả mọi người khác không ai thấy email của ai được. Trang web này yêu cầu bác để tên và email của bác nhưng nếu bác để tên và email của ai khác rồi nói là của bác thì làm sao có ai biết được, đúng không bác?

      Em học mót được chiêu này của sư phụ em nên chia sẻ lại với bác.

  5. Bài ‘See you next life’ hay quá, cháu gửi đến chú một bài thơ khác (không rõ nguyên bản):

    Em yêu, nếu một mai anh chết
    Đừng khóc lời buồn buổi tiễn đưa
    Đừng cài hoa trắng trên mộ chí
    Hãy để sương rơi phủ đất mềm
    Nghe lời anh, và Em hãy nhớ
    Nghe lời anh, và Em hãy quên.

    • Gui ban Paula Le. Rat co the nhung loi THO nay do toi phong tac. Lau roi nhung toi thay rat quen. Toi se tim lai. CTHD

      • Bài thơ dài hơn nhưng cháu chỉ còn nhớ như trên. Vừa rồi cháu có search và tìm thấy một bản dịch khác :
        Nếu tôi chết, xin em đừng khóc.
        Đừng hát lời buồn buổi tiễn đưa,
        Đừng cài hoa trắng nơi an nghỉ.
        Đừng cắm hoa tang trước mộ bia.
        Hãy để cỏ non xanh biếc mọc.
        Để mặc sương đêm ướt lá mềm.
        Nghe lời tôi, xin em hãy NHỚ.
        Nghe lời tôi, xin em hãy QUÊN.
        (http://blog.yume.vn/xem-blog/bai-tho-gia-tu.svnngoisaobanchieu.35CE2D82.html)

    • Tự nhiên bác làm em nhớ tới bài hát này:

      Nếu mai anh chết, xin em đừng buồn đừng nhớ nghe em.
      Xin em đừng, đừng thương đừng tiếc và đừng than đừng khóc
      Nếu mai anh chết một chiếc xe tang, ngựa kéo đi …
      Trên con đường dài hàng me đổ lá xưa mình vẫn lang thang …

      Đừng! Xin em đừng đốt nén nhang thơm, để hồn anh …
      Lạnh với trăng thanh, và đừng xin em đừng làm mộ bia đá …
      Cho hồn anh nhẹ bước đêm sương, để được nghe tiếng dế canh trường
      Khi trời mưa tê tái nghe gió lạnh bên ngoài ….

      Nếu mai anh chết xin em đừng tìm nghiã trang xưa,
      Xin em đừng vờ thương người cũ đặt vòng hoa tưởng nhớ….
      Nếu mai anh chết đừng quấn khăn tang để lãng quên …
      Duyên ban đầu và hồn anh được nghỉ yên một giấc thiên thu.

  6. Bài thơ Paula Le va CTHĐ nhắc tới là của Christina Rossetti(1830-1854),nhan đề When I am dead my dearest.
    When I am dead my dearest / Sing no sad songs for me / Plant thou no roses at may head / Nor shady cypress tree / Be the green grass above me / with showers and dewdrops wet / And if thou wilt ,remember / And if thou wilt,forget . I shall not see the shadows / I shall not feel the rain / I shall not hear the nightingale / Sing on as if in pain / And dreaming through the twilight / That doth not rise nor set / Haply I may remember / And haply may for get.

  7. Cám ơn swan2. Còn có một bài thơ của CTHD mà cháu chỉ còn nhớ mấy chữ (… Tại sao khúc nhạc này sầu..Sao không xanh thắm mái đầu như tơ..) Nói như CTHD là: đọc đến đây mà cảm khái cách gì..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: