• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Sài Gòn Vang Bóng 2010

Luật sư Trương Đình Dzu trong một cuộc hội báo ở Sài Gòn năm 1968.

Ngày xưa..

Như mới toanh đấy thôi, như mới tháng trước, dzậy mà thời gian đã qua một thế kỷ, nôm na là một trăm năm..

Những năm 1900, ở thành phố Nam Ðịnh, một tên khác là Ðất Vị Xuyên, xứ Bắc Kỳ, Nhà Thơ Lớn Tú Xương làm bài Thơ Tứ Tuyệt:

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được cái nào, hay cái ấy.
Có chăng chừa rượu với chừa trà.

Sáng nay, buổi sáng 100 năm sau ngày ông Nhà Thơ làm bốn câu Thơ trên đây về ba cái ông gọi là “ba cái lăng nhăng” nó quấy ông, kẻ lưu vong biệt xứ u buồn là tôi sống ở Kỳ Hoa Ðất Trích, ngồi với ly trà và tờ nhật báo Mỹ, bỗng nhớ ông và bài thơ của ông. Nhà Thơ Lớn đất Vị Xuyên qua đời sớm, ông làm bài thơ trên khi tuổi đời ông khoảng Hai Bó Lẻ Năm, Sáu Que hay vừa tròn Ba Bó, nếu ông sống đến năm ông Bẩy Bó – như tôi bây giờ – rất có thể ông sẽ làm bài thơ thứ hai về “Ba cái lăng nhăng.” Lời thơ có thể sẽ như vầy;

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được cái nào, hay cái ấy.
Có chăng chừa rượu với chừa trà.

Thơ ấy Thơ ta khi ta trẻ,
Chẳng phải Thơ ta lúc tuổi già.
Ta già ba cái ta không bỏ,
Ba cái lăng nhăng nó bỏ ta.
May lắm ta còn trà với rượu,
Bỏ ta trước nhất là đàn bà.

Tôi không thích lắm trà với rượu, cà phê thì trong những năm từ 1960 đến 1975 tôi nghiện nặng, uống mỗi ngày sáu, bẩy ly đen, xong tôi cũng chỉ nghiện cà phê như mọi người, tôi không hưởng thụ cà phê với sự sướng khoái, đàn bà đẹp, đa tình thì tất nhiên là tôi thích, nhưng chỉ thích lơ mơ, thích trong vòng pháp luật như cả tỉ anh đàn ông đĩ mồm nhưng là dân cơm nhà, quà vợ trung thành, những anh đàn ông muốn nhưng không dám làm sống cùng thời với tôi trên trái đất này. Tôi nhớ và tôi kể bài Thơ Ba Cái Lăng Nhăng của Nhà Thơ Tú Xương vì tôi thấy khi đi vào tuổi già, ta không cần phải bỏ cái gì cả, nhiều cái sẽ bỏ ta. Từ năm tôi Bẩy Bó tôi không còn thích rượu nữa, cà phê tôi cũng bỏ luôn, buổi sáng, ngồi nhìn ra Rừng Phong nắng vàng hay tuyết trắng, tôi nhâm nhi ly trà nóng. Với tôi bây giờ, sống những ngày cuối đời ở Kỳ Hoa, buổi sáng có ly trà nóng là đủ.

Bà vợ ông Trương Đình Dzu với biểu ngữ phản đối vụ ông chồng bà bị bắt.

Và tôi đọc tờ nhật báo The Washington Post. Mỗi sáng có người mang tờ báo này đến tận cửa phòng tôi. Mười mấy trang báo không có qua một tin gì liên can đến tôi, không có chuyện gì tôi cần biết, nhưng theo thói quen mỗi sáng tôi vẫn đọc tờ nhật báo Mỹ, dù chỉ là đọc sơ qua. Tuy vậy lâu lâu cũng có một vài tin trên báo làm tôi chú ý, xúc động, vui, buồn. Như mấy hôm nay, những ngày đầu Tháng Giêng Mỹ năm 2008, có tin một người đàn ông Việt Nam, tên là Lâm Lương, hành nghề bắt tôm biển, ở một thị trấn bang Alabama, chở 4 đứa con nhỏ của ông ta trong xe ô tô, trong số có em gái mới ra đời có 4 tháng, lên cây cầu quăng 4 em xuống sông. Cũng mới đây báo đăng chuyện xẩy ra ở gần Rừng Phong, Virginia, cảnh sát vào một nhà kia thi hành án lệnh trục xuất người ngụ trong nhà, vì không trả tiền mướn nhà. Cảnh sát tìm thấy trong nhà 4 xác em nhỏ chết từ cả mấy tháng trước. Bốn em là con người đàn bà Mỹ Ðen chủ nhà. Bà này, chắc là bị điên, khai bốn đứa con bà tự nhiên chết. Cảnh sát thấy bằng chứng cả bốn em đều bị giết.

Bánh xe lãng tử – đúng ra là bánh xe tị nạn, bánh xe lưu vong, bánh xe thất quốc – đến Mỹ hơn 10 năm, năm nay, 2008, tôi mới chú ý đến cuộc tra nh cử Tổng Thống Hoa Kỳ. Có hai người ra tranh cử tôi có cảm tình là bà Hillary Clinton, ông John McCain. Sau hôm bị thua phiếu bầu làm đại diện Ðảng Dân Chủ ra tranh cử ở Iowa, tuần trước, trên báo, trên TiVi, tôi thấy Nữ ứng cử viên Hillary Clinton mặt buồn so, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào muốn khóc. Thế rồi qua cuộc bầu sau đó hai ngày ở New Hampshire, Hillary Clinton thắng phiếu Obama, tôi thấy bà Hillary tươi như hoa, tôi thấy Ứng cử viên Obama, mới mấy hôm trước thắng cử mặt tươi rói, khi thua phiếu chỉ sau mấy ngày và một đêm, như già đi cả mười tuổi.

Việc Ứng cử viên John McCain thắng phiếu làm đại diện Ðảng Cộng Hòa ra tranh cử làm tôi vui. Nhìn ông cười – có vẻ hiền hậu – trên màn ảnh TiVi, dáng người, khổ người ông, tuổi tác của ông, làm tôi nhớ đến Luật Sư Trương Ðình Dzu, một ứng cử viên Tổng Thống của nước tôi 50 năm trước.

Dòng thời gian dài một ánh bay.. Những ngày như lá, tháng như mây.. Như mới hôm qua đây thôi mà năm tháng đã dài một nửa thế kỷ. Nhiều người Việt, ở nước ngoài, ở trong nước, năm nay tuổi đời Bốn Bó, Năm Bó, kể cả người tuổi đời Sáu Bó, chẳng biết nhân vật Trương Ðình Dzu là ai, từng làm gì. Nhưng tôi, một người Việt Bẩy Bó tuổi đời, từng sống 40 năm trong thành phố Sài Gòn, tôi biết nhân vật Sài Gòn Trương Ðình Dzu.

Tôi đang viết và soạn tập SÀI GÒN VANG BÓNG, ghi lại những sự việc đã xẩy ra ở Sài Gòn, những cơ sở nổi tiếng của Sài Gòn, những nhân vật nổi bật đã sống ở Sài Gòn những năm từ 1950 đến 1975, như những nhà Kim Chung, Ðại Thế Giới, Nhà Bình Khang, Khám Lớn Sài Gòn đường Gia Long, Nhà Tù Chí Hòa, Photo Stop đường Catinat, Cháo Cá Chợ Cũ, Phở Hòa Pasteur, tiệm Cơm Bà Cả Ðọi, Phở Minh Casino, đường Xe Ðiện Sài Gòn – Chợ Lớn, Bà Trần Lệ Xuân, Ông Ðạo Dừa, ông Ba Cụt, Cô Quách Thị Trang, cô Hồ Thị Qườn đốt chồng, Em Khuy Nút Thị Gần, Thầy Tướng Số Khánh Sơn, Vũ Nữ Cẩm Nhung bị tạt át-xít, Nữ nghệ sĩ Bích Hợp, Nghệ sĩ Huỳnh Thái, Phong Trần Tiến, Phúc Lai, Tư Vững, Hoàng Vĩnh Lộc, Dương Hà, Chú Tư Cầu Lê Xuyên, Kim Vá v..v.. Luật Sư Trương Ðình Dzu là một người trong số những người được kể trong SÀI GÒN VANG BÓNG.

Những năm 1960 trời đất Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa yên bình, Sài Gòn an ninh, có hai hội quốc tế ở Sài Gòn, một hội là Hội Lyons – Lyons Club – hội thứ hai là Hội Rotary – Rotary Club – Luật Sư Trương Ðình Dzu là Hội Trưởng Hội Rotary Việt Nam. Có thời ông là Thống Ðốc Hội Rotary Ðông Nam Á. Ông ra ứng cử chức vụ Tổng Thống hai lần. Lần thứ nhất ông tranh cử với Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, lần thứ hai ông tranh cử với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Lần tranh cử thứ hai, liên danh của ông về nhì, ông bị Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bắt, kết tội “Làm suy yếu tinh thần chống Cộng,” cho ông vào tù một thời gian. Ông nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hòa.

Những năm 1960 chừng hai, ba tháng Rotary Club có một cuộc họp, hay làm một công việc gì đó, tin này được đăng trên tờ nhật báo Pháp Le Journal d’Extrêm Orient. Bà Bút Trà, chủ nhiệm nhật báo Sàigònmới, là thân chủ của Luật Sư Trương Ðình Dzu. Nhiều vụ nhật báo Sàigònmới bị kiện cáo đều do Luật sư Trương Ðình Dzu biện hộ.  

Mỗi lần nhật báo Le Journal d’Extrêm Orient đăng tin về hoạt động của Rotaty Club, Ls Trương Ðình Dzu thường gọi phone nhắc bà Bút Trà cho đăng tin ấy, bà Bút Trà bảo tôi dịch tin ấy trên báo Pháp, đăng trên báo Sàigònmới.

Một hôm bà Bút Trà bảo tôi ông Luật sư Trương Ðình Dzu muốn gặp tôi. Tôi hỏi bà;

– Ông ấy cần gặp tôi có việc gì ạ? Ông ấy cần tôi làm gì, ông ấy cứ nói với bà, bà bảo tôi làm là xong.

Thưở ấy, những năm 1960, tôi đang ăn chơi đến ngất ngư con tầu đi, tức ăn chơi xả láng, tôi đang ở trên đỉnh thang phong độ cao nhất đời tôi, tôi chia thời gian sống của tôi ra làm 3 Việc:

1 – Làm.
2 – Học.
3 – Chơi.

Tôi phải Làm Việc để có tiền sống và chơi. Tôi phải Học để có thể làm việc. Tôi chơi vì tôi ham chơi và tôi chơi để tôi có thể làm việc và học. Chia thời gian ra 3 phần đều nhau như thế nhưng vì ham chơi, phần Chơi của tôi luôn lấn vào phần Học, còn Làm thì tôi bắt buộc phải Làm để có Tiền. Vì vậy tôi không muốn đến gặp ông Luật sư Trương Ðình Dzu, vì tôi biết đến gặp ông tôi sẽ bị ông nhờ làm việc gì đó cho ông. Thấy tôi có vẻ không muốn đến văn phòng Luật sư Trương Ðình Dzu, bà Bút Trà nói gần như năn nỉ:

– Anh chịu khó đến gặp ổng đi mà.

Văn phòng Luật Sư Trương Ðình Dzu ở đường Pellerin, xế cửa rạp xi-nê Casino de Saigon. Từ tòa soạn báo Sàigònmới đường Phạm Ngũ Lão đi bộ đến văn phòng Luật sư Trương Ðình Dzu đường Pellerin chỉ mất chưa đầy 5 phút. Lúc 11 giờ một buổi trưa, tôi vào văn phòng ông Luật sư Trương Ðình Dzu. Giờ này ông Luật sư thường ở toà án về văn phòng. Văn phòng kiểu Pháp, tường gắn gỗ nâu, bàn tủ toàn đồ gỗ nâu gụ, ghế da nâu, đặc biệt phòng trải thảm dầy, đèn vàng, máy lạnh. Luật sư Trương Ðình Dzu com-lê xanh đậm, tiếp tôi trong văn phòng ông, Ông nói lời cám ơn tôi về những bản tin Rotary Club tôi dịch, đăng trên báo Sàigònmới, ông đưa cho tôi tập tài liệu:

– Tôi nhờ ông Thủy dịch dùm tôi.

Tôi xem qua tài liệu. Ðó là bản Nội Quy, Ðiều Lệ Rotary Club bằng tiếng Anh, bản sơ lược tiểu sử Hội bằng tiếng Pháp. Tôn chỉ của Hội, những điều kiện để làm hội viên, thời gian họp đại hội, thể lệ bầu cử, ứng cử..v..v.. Không có gì khó dịch. Tôi dịch hai tài liệu ấy trong khoảng hai tiếng đồng hồ. Khi làm việc ấy tôi nghĩ: “Dzễ ợt. Người thư ký của Hội cũng làm được việc này. Bộ Rotary Club hay văn phòng ông ấy không có thư ký nào biết tiếng Anh, tiếng Pháp hay sao mà ông ấy phải nhờ đến mình?”

Tuần sau tôi trở lại văn phòng trải thảm dầy của Luật Sư Trương Ðình Dzu, nộp ông hai bản dịch. Ông xem qua rồi hỏi tôi:

– Ông Thủy cho tôi biết tôi phải đưa ông bao nhiêu?

Tôi nói:

– Thưa ông.. Ông làm giúp cho bà chủ tôi nhiều việc, tôi là người làm công của bà chủ tôi, ông cho tôi bao nhiêu cũng được.

Ông nói:

– Ðâu được. Công khó của ông Thủy, tôi phải đền bù xứng đáng công khó của ông.

Tôi vốn không được thông minh, kiêm không nhanh trí, có thể nói là ngu đần, nhưng có lẽ vì hiền lương nên đôi khi tôi được Thánh cho ăn lộc. Khi nghe ông Luật sư Trương Ðình Dzu nói như thế, bỗng dzưng tôi nghĩ: “À thì ra ông ta muốn cho mình số tiền trả công mình dịch tin Rotary, nhưng ông ta lịch sự, không đưa thẳng tiền cho mình mà bầy ra chuyện nhờ mình làm để chi cho mình.” Tôi nói:

– Thưa ông, nếu ông nói thế, ông cho tôi 10 ngàn.

10 ngàn đồng Việt Nam năm 1960 là 2 cây vàng. Một đôi giày Trinh Shoes đường Tự Do, đắt nhất Sài Gòn, 500 đồng: một chỉ vàng. Ông Trương Ðình Dzu kéo ngăn kéo bàn, lấy tiền, cho vào phong bì, đưa cho tôi.

Tôi nhắc lại: 10.000 đồng Việt Nam Cộng Hòa năm 1960 là 2 cây vàng. Công tôi dịch hai tập tài liệu mỏng dzính nếu được chi 1.000 là tôi bằng lòng. Ông Trương Ðình Dzu có thể gọi tôi đến văn phòng ông, đưa cho tôi vài nghìn đồng, không cần cho tiền vào phong bì, nói ông cám ơn tôi, ông chi tôi ít tiền sài chơi, tôi cầm tiền không chút mặc cảm. Tôi là người làm công, tôi sống bằng việc làm của tôi, người ta trả tiền công tôi làm việc cho người ta. Tôi biết ơn ông Luật Sư Trương Ðình Dzu vì ông đã đối xử với tôi thật tốt. Số tiền cho là quí nhưng quí hơn là cách cho tiền người nghèo, cho tiền người làm giúp  mình việc gì  đó. Việc nhỏ thôi nhưng người ta phải có lòng quí trọng người khác, nhất lá trọng những người nghèo hơn minh, phải mất công, việc nhỏ mà ít người chịu làm hay làm được. Trong cuộc đời làm công của tôi, tôi nhận tiền trả công từ nhiều người, rất ít người làm tôi ấm lòng như Luật sư Trương Ðình Dzu.

Rất tiếc tôi không tìm được ảnh Luật Sư Trương Ðình Dzu. Ðây là một tài liệu về ông tôi tìm được trên Internet:

During last September’s elections in South Viet Nam, Truong Dinh Dzu was a “peace candidate” for President, and he advocated a coalition government with the Communists. He came in second, after President Nguyen Van Thieu. Later he was arrested, charged with “actions which weakened the will of the people to fight against the Communists,” and last month was sentenced to five years in prison. Last week Dzu’s lovely daughter Monique Dinh Dzu, 22, a teaching aide at U.C.L.A., arrived in Chicago with an appeal for the Democratic Convention to condemn that action. In a press conference at Senator Eugene McCarthy’s headquarters, she presented a petition urging the Democrats to write a platform plank demanding her father’s release. First signer: Senator McCarthy.

Dịch đại khái: Trong cuộc bầu cử Tổng Thống Tháng Chín ở Nam Việt Nam, Trương Ðình Dzu là “ứng cử viên hoà bình”. Ông chủ trương thành lập chính phủ hoà hợp với Cộng sản. Ông về nhì trong cuộc tranh cử, sau Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Sau cuộc bầu ông bị bắt, bị kết tội “có những hành động làm suy yếu tinh thần diệt Cộng sản của nhân dân”. Tháng vừa qua ông bị kết án 5 năm tù giam. Tuần trước, Monique Ðình Dzu, cô con khả ái của ông, 22 tuổi, một phụ giảng viên U.C.L.A, đến Ðại Hội Ðảng Democrat ở Chicago, đưa ra lời phản đối việc ông thân của cô bị bắt giam. Cô yêu cầu Ðại Hội lên án việc làm đó. Trong cuộc hội báo ở Trụ sở của Thượng Nghị Sĩ Eugene McCarthy, cô đưa lời kêu gọi những người Ðảng Democrat lên tiếng đòi trả tự do cho ông thân của cô. Thượng Nghị Sĩ McCarthy là người đầu tiên ký vào bản yêu sách ấy.

o O o

Chuyện đã qua. Không những đã qua mà còn là qua lâu rồi. Chỉ còn vang bóng và vang tiếng. Chẳng còn mấy ai nhớ. Tôi kể lại thế thôi. Khoảng chín, mười tháng sau Tháng Tư 1975, một buổi sáng tôi thấy ông bà Trương Ðình Dzu, đi trên chiếc xe hơi Honda 500, đến Nhà Bưu Ðiện Sài Gòn. Ông bà đến đó nghe điện thoại từ nước ngoài gọi về, hay để gọi điện thoại ra nước ngoài. Bọn Bắc Cộng vào Sài Gòn lập tức dẹp hết hệ thống điện thoại.  Tôi chờ bên cửa khi ông bà ra về để chào ông. Biết ông không nhớ tôi là ai, tôi nói ngay:

– Thưa ông Luật sư, tôi là ký giả nhà báo Sàigònmới năm 1960 có đến văn phòng ông. Tên tôi là.. ..

Không biết ông có nhớ tôi là ai không, ông cười, bắt tay tôi:

– Ông Thủy, ông vẫn được bình an?

– Thưa vâng.

Gián điệp Trương Đình Hùng, người áo đen, bị nhân viên FBI áp giải ra tòa.

Chỉ thế thôi. Chúng tôi không có gì để nói với nhau nhiều. Ông chúc tôi bình an, tôi chúc ông bà bình an. Chúng tôi bắt tay nhau từ biệt và vĩnh biệt. Từ ấy tôi không bao giờ gặp lại ông nữa. Nghe nói ông bà bị đưa về Bắc, ông qua đời trong yên lặng và trong quên lãng ở Hà Nội.

Như vậy là Luật sư Trương Ðình Dzu trước năm 1975 có hai người con ở Hoa Kỳ: anh David Trương Ðình Hùng, người dính trong vụ gián điệp VC Ðinh Bá Thi, và cô Monique Trương Ðình Dzu.

Một buổi chiều năm 1967, Ứng cử viên Tổng Thống Trương Ðình Dzu họp báo ở Khách sạn Continental. Là phóng viên nhật báo Sàigònmới tôi đến dự. Tôi từng khó chịu khi thấy những ông ứng cử viên Tổng Thống ăn không nên đọi, nói không nên lời, trả lời mấy câu hỏi vẩn vương của ký giả Việt thôi mà đã ngắc ngứ. Tôi ngượng mặt khi tôi phải thấy những ông chính khách Việt mở cuộc hội báo khi bị bọn phóng viên Mỹ, Pháp hỏi mặt cứ ngẩn tò te. Tôi thán phục tài hùng biện của Ứng cử viên Trương Ðình Dzu khi tôi thấy ông trả lời bọn phóng viên Pháp Mỹ; ông nói thao thao, đường hoàng. Phóng viên Mỹ hỏi, ông trả lời bằng tiếng Anh xong, ông chuyển sang nói tiếng Pháp. Phóng viên Pháp hỏi, ông trả lời bằng tiếng Pháp, xong ông chuyển sang nói tiếng Anh. Tôi có cảm tưởng ông nói – mà không cần nói – với bọn nhà báo Pháp, Mỹ:

 “Các anh hỏi tôi một, tôi nói thêm cho các anh biết hai, ba chuyện nữa. Rỏng tai lên mà nghe này.”

 Rõ ràng ông áp đảo thiên hạ. Buổi chiều ấy, trong phòng khánh tiết Continental, tôi nghe, nhìn ông nói mà thấy tôi kiêu hãnh. Năm ấy tôi 35 tuổi, Luật Sư Trương Ðình Dzu khoảng 55 tuổi.

o O o

Và..dòng thời gian dài một ánh bay…. Những ngày như lá, tháng như mây… Tôi viết bài trên đây về Luật sư Trương Ðình Dzu năm 2008. Khi viết bài tôi ngỏ ý tiếc tôi không có tấm ảnh nào của ông TD Dzu. Tôi cũng không biết gì về việc làm của ông Trương Ðình Hùng ở Hoa Kỳ những năm 1976, 1977, những việc làm cho ông bị FBI Hoa Kỳ bắt và kết “tội làm gián điệp cho Cộng Sản Hà Nội.” Năm xưa ấy tôi chỉ biết rất lơ mơ về nhân vật điệp viên Trương Ðình Hùng như sau:

Một tối lúc 9 giờ, trong căn gác lửng tối om vo ve tiếng muỗi trong căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi ở Cư Xá Tự Do, tôi nằm cạnh cái radio nghe Ðài Phát Thanh BBC loan tin trong mục Ðài gọi tên là “Tạp Chí Ðông Nam Á.” Mỗi tuần BBC chỉ có mục “Tạp Chí  Ðông Nam Á” một lần vào tối ngày thứ năm. Mục này loan nhiều tin về Việt Nam. Cái radio Sony của tôi đã quá lão, nhiều tiếng rè, cho tôi nghe tin :

“Ở Hoa Kỳ người con trai của Luật sư Trương Ðình Dzu, tên là Ðinh Viết Hùng, bị FBI Hoa Kỳ bắt vì tội làm gián điệp..”

Nghe tin tôi ngạc nhiên: “Con trai ông Trương Ðình Dzu sao lại tên là Ðinh Viết Hùng? Kỳ dzậy??” Cả 5 phút sau tôi mới biết BBC loan tin “tên là David Hùng” nhưng vì radio bị rè tôi nghe ra là “Ðinh Viết Hùng.”

Hôm nay, một ngày đầu thu năm 2010, tôi tìm được trên Internet ảnh Luật Sư Trương Ðình Dzu và bản tin về Gián điệp Trương Ðình Hùng, tôi viết thêm đoạn này. Bài viết hôm nay về Luật sư Trương Ðình Dzu có ảnh ông và ảnh người con trai của ông.

Ðây là bản tin về vụ Gián điệp Trương Ðình Hùng:

Espionage Suspect Truong Dinh Hung Being Escorted by Officials

Original caption: Alexandria: Espionage Arrest. Ronald Louis Humphrey (L), a USIS officer, and Truong Dinh Hung, a Vietnamese national, arrive at their bail hearing in Alexandria, Va., Jan. 31st, following their arrest for espionage in what appears to be America’s first spy case involving the postwar Hanoi government. The indictment charges them with passing “documents, writings, notes and information relating to the national defense” to the Communist government of Vietnam.

IMAGE: © Bettmann/CORBIS
DATE PHOTOGRAPHED: January 31, 1978
LOCATION: Alexandria, Virginia, USA

Phỏng dịch: Nghi can gián điệp Trương Ðình Hùng bị nhân viên công lực áp giải.

Lời hình: Hai nghi can gián điệp bị bắt là Ronald Lewis Humphrey, một nhân viên USIS, và Trương Ðình Hùng, một người Việt Nam, đến toà án ở Alexandria, Va, ngày 31 Tháng Giêng. Ðây là vụ gián điệp bị bắt thứ nhất liên can đến chính phủ Hà Nội sau chiến tranh. Bản truy tố ghi hai người này can tội đưa những “tài liệu, bài viết, bản ghi và những tin liên can đến quốc phòng” cho chính phủ cộng sản Việt Nam.

Ảnh ngày 31 Tháng Giêng, 1978 tại Alexandria, Virgiinia, Hoa Kỳ.

o O o

Tôi không biết Gián điệp Trương Ðình Hùng bị toà án Hoa Kỳ xử tù bao nhiêu năm, tôi nghe nói khi mãn hạn tù, ông Hùng sang sống ở Pháp.

Hôm nay, 40 năm sau ngày tôi đến Phòng Khánh Tiết Nhà Continental dự cuộc hội báo của Ứng Cử Viên Tổng Thống Trương Ðình Dzu, tôi nhớ lại năm xưa khi biết Ứng Cử Viên Trương Ðình Dzu loan báo nếu làm Tổng Thống chính sách của ông sẽ là : “Hòa Bình.” Một trong những việc ông làm để chấm dứt chiến tranh là “ Mời Mặt Trân Giải Phóng Miền Nam về hợp tác, cho MTGPMN tham gia chính phủ..”  tôi nghĩ:

“Mời bọn Giải Phóng Miền Nam vào chính phủ?? Không thể được.”

Chuyện đã xẩy ra, kể chuyện xưa mà nói “nhưng, nếu..” chỉ thêm ngậm ngùi. Nhưng nếu năm 1968 Ứng Cử Viên Trương Ðình Dzu đắc cử Tổng Thống, ông thi hành chính sách Hoà Bình của ông, biết đâu trong bọn MTGPMN đã chẳng có một số người về hợp tác với chính quyền Quốc Gia, bọn Bắc Cộng khó ngăn được những người MTGPMN trở về, bọn Bắc Cộng sẽ mất lý do giúp bọn VC miền Nam gây bạo loạn, và nếu như thế biết đâu sinh mệnh của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà đã chẳng đổi khác, đã không như năm 1975..

Biết đâu đấy!

Rừng Phong, 25 Tháng Mười 2010.

Advertisements

14 Responses

  1. Tôi muốn “khoe” với Bác Hòang một tí. Tôi năm nay vẫn còn là U6bó, nếu theo lời Bác Hòang thì tôi không thể biết ông Trương Đình Dzu là ai, nhưng mà tôi biết đấy Bác Hòang ơi… có điều tôi chỉ biết tên ông qua báo chí thôi, không đuợc gặp mặt như Bác Hòang. Tôi chỉ biết ông Dzu có tranh cử với ông Thiệu, không biết chuyện ông Dzu tranh cử với Tổng Thống Diệm, tôi nhớ hồi nhỏ có đọc truyền đơn tranh cử thả từ trên máy bay xuống làng tôi ở Thủ Đức: “Thơ Diệm thân dân, Truyền Tân khóac lác, Phương Quát đại ngôn”

    Bác Hòang nhắc chuyện xưa với chữ NẾU, BIẾT ĐÂU… ngậm ngùi, làm người đọc cũng ngậm ngùi theo, NẾU năm ấy ông Luật Sư đắc cử Tổng Thống và trở thành Tổng Tư Lệnh quân đội VNCH anh hùng, BIẾT ĐÂU ông Luật Sư Tổng Tư Lệnh sẽ có nhiều chiến lựợc chiến thuật hay hơn, không đến nỗi phải “di tản chiến thuật”, không bỏ mặc lính tráng sống chết mặc bay…

    • Ông vo huong nói có thể, thậm chí` rất có thể là đúng là đàng khác nữa.

      Bởi vì việt + nó vào lẹ đến nỗi di tản chiến thuật cũng không kịp nữa đâu.

      Không biết ông có biết rằng con đẻ của LS Trương Đình Du hoạt động tình báo cho việt + không nhỉ ? (Xin xem Ngàn Giọt Lệ Rơi của bà Dung)

  2. Hình như đây là lần thứ 2 CTHD viết về ông Trương Đình Dzu. Thời ông ra tranh cử tổng thống tôi còn bập bẽ năm đầu trung học, lõm bõm theo dõi tin tức sốt dẻo bầu cử qua báo chí bữa đực bữa cái không liên tục. Cuộc bầu cử lần nầy coi bộ gay cấn vì một luật sư danh tiếng là ứng cử viên nên trong cách ăn nó có vẻi chững chạc, cách trả lời phỏng vấn thấy hấp dẫn. Việc ông dưa kế hoạch hành động sau khi đắc cư thế nào tôi không nắm được nhưng đọc các báo lề phải hồi đó đa số kết án ông thân cộng. Tôi cũng hơi phân vân với lời tố cáo của báo chí lề phải vì theo suy luận đơn giản của tôi lúc đó nếu thân cộng lúc cao trào chống cộng đang lên cao lúc đó thì chính quyền đã nướng ông từ lâu đâu thể để ông ung dung ra tranh cử để phải chật vật đối phó. Nguyễn văn Thiệu nói trắng ra đâu có kém lưu manh để sẩy tay thân cộng hạng A tung hoành! như thế, có thể do chính quyền cố tình diễn dịch sai quan điểm của Trương đình Dzu để kết án ông ta.? Có thể nói hệ thống luật pháp hồi đó, có nhiều thẩm phán bằng cấp đầy mình nhưng tư cách thì hơi hèn, cụ thể như cựu thẩm phán Trần Thúc Linh! Luật pháp không bảo vệ công lý mà bảo vệ chính quyền! Cái hèn của Nguyễn văn Thiệu là dùng quyền hành và lợi thế của người đương nhiệm để bức bách đối thủ. Tôi nghĩ có lẽ đòn hèn nầy đã đẩy David Trương Đình Hùng, con Trương Đình Dzu về phía CS và làm gián điệp cho CS tai Mỹ dưới triều đại sứ Đinh Bá Thi tại Liên Hiệp Quốc. Vụ Trương Đình Hùng bị FBI bắt giữ truy tố tội gián điệp là có cơ sở và có bài bản hẳn hoi và do tác giả “Ngàn giọt lệ rơi” là bà Yung Krall (Đặng Mỹ Dung) bị CS vơ vào mạng lưới gián điệp tố cáo cùng với một tên Mỹ phản bội tổ quốc. Sau khi thọ án 15 năm tù giam, Trương đình Hùng không về VN để được CS thưởng công mà dọn qua Ai Cập sống âm thầm ẩn dật, Hùng không qua Pháp như CTHD viết.. Đinh Bá Thi sau vụ nầy bị triệu hồi và bị thủ tiêu tại Bình Tuy bằng một tai nạn giả. Lịch sử ngày nay đã hé lộ gần hết những uẩn khúc mà ta tưởng không còn cơ hội để biết, chẳng hạn những ngày gần đây, người Việt khắp nơi chờ sự lên tiếng của cựu tướng anh hùng Xuân Lộc Lê Minh Đạo về vụ trực tiếp sát hại anh em Đại tá Lê quang Tung và Lê Quang Triệu trước ngày đảo chánh lật đổ chính quyền ông Diệm. Lời tố cáo nầy như một tối hậu thư, nếu như ông Lê Minh Đảo không lên tiếng xác minh, hoặc lên tiềng phủ nhận sẽ phải đối diện với nhân chứng sống trong cuộc.

  3. Hoan hô bác Thủy ! Thì ra Bác vẫn còn nhớ chớ không phải hứa rồi quên.Chắc ngày ra mắt Sài gòn vang bóng không còn xa .Qúa đã.qúa đã !

  4. “Sài gòn, Sài gòn vang bóng”. Hai tiếng ‘Sài gòn” sao mà đọc lên nghe thân thương lẫn ngậm ngùi quá đỗi… Cám ơn CTHĐ đã có lòng kể lại những câu chuyện về Sài gòn năm xưa để tất cả cùng hướng về những kỷ niệm vẫn sống hoài trong ký ức.

  5. Thưa chú HHT và các bác trên diễn đàn,
    Cháu là hậu sinh mới tập tễnh 5bó. Nghe tiếng ông Dzu thì có, gia đình làm nhà báo thì chuyện gì cũng bàn cãi và trẻ con lúc bấy giờ thì cái gì cũng lọt vào tai. Cháu mê đọc sách của chú HHT lắm và bài này làm nhớ lại thuở an bình ấy thì buồn tiếc vời vợi…Nhưng cháu dám mạn phép nói ra đây là cháu không nghĩ là chính sách hòa bình với CS sẽ có ích lợi gì hơn cho miền Nam cả…Đó chỉ lả mơ mộng thôi, dù là ông Dzu là một người có thiện chí đến đâu, cs nó lật lọng đểu tráng làm sao mà chơi cái trò hòa bình với chúng đươc! Ông Dzu cũng như nhiều người trong Nam không hiểu cái mặt thật của cs, vì chưa nếm mùi ‘Cải cách ruộng đất, trừng phạt Công Giáo’ ngoài Bắc…nên mới có MTGPMN! Mà họ muốn Giải Phóng thì đời nào mà họ chịu về làm với người QG? Sau 75, họ mới chưng hửng ra là họ bị cs ‘dùng’, vì chẳng có mống nào nó cho ra giữ vai trò gì cả…Còn tụi mà ‘có thớ’ thì toàn là nằm vùng cả…Ông Thiệu bỏ tù ông Dzu là một hình thức độc tài, mà về chiến tranh chính trị thì rỗng tuếch, một chế độ Tự do thì phải có đối lập chứ lại đem giam…bậy bạ…Cám ơn chú HHT, cho cháu học thêm về những chuyện này…

  6. During last September’s elections in South Viet Nam, Truong Dinh Dzu was a “peace candidate” for President, and he advocated a coalition government with the Communists. He came in second, after President Nguyen Van Thieu. Later he was arrested, charged with “actions which weakened the will of the people to fight against the Communists,” and last month was sentenced to five years in prison. Last week Dzu’s lovely daughter Monique Dinh Dzu, 22, a teaching aide at U.C.L.A., arrived in Chicago with an appeal for the Democratic Convention to condemn that ac tion. In a press conference at Senator Eugene McCarthy’s headquarters, she presented a petition urging the Democrats to write a platform plank demanding her father’s release. First signer: Senator McCarthy.

    Read more: http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,844584-2,00.html#ixzz14Ssldrt5

    teaching aide hay teaching assistant?

  7. Than chao Bac CTHD va cac ban !

    Muon biet ro lam the nao FBI bat duoc David Truong , moi cac ban xem cuon sach Taking Care Of Law by Griffin B. Bell va Ronald J. Ostron , nhung mang theo doi David Truong rat ly ky va hap dan cung voi ba Dung Krall o trang 108 . Can ban vao google book .

  8. Trích : …. “ở một thị trấn bang Alabama, chở 4 đứa con nhỏ của ông ta trong xe ô tô, trong số có em gái mới ra đời có 4 tháng, lên cây cầu quăng 4 em xuống sông. ” ….

    Dân MỸ thua việt cộng là phải. Họ không lì đòn bằng dân Mít mình. Ở Voiệt Nam mà không có tiền, thậm chí có nhưng tiếc tiền trả tiền nhà, không có tiền đánh đề nhậu nhẹt ì xèo, không có tiền đánh bài thì các con họ được “biên chế” :

    – Nhỏ thì đi ăn mày, vào quán nhậu ăn mặc đồ học sinh (thiệt là sạch) đi bán “xin gôm”. Mà độc đáo là chỗ phải đúng giờ … dân bợm ta bắt đầu ăn to nói lớn thì mới cho nhào dzô kiếm ăn. Nhậu là thảo mà, cho nên thấy cháu bé, ăn mặc sạch sẽ ra dáng học sinh con nhà nghèo, bèn thấy tội thế là hào phóng móc một hai chục lẻ ra cho, khỏi mua … Hoặc cho đi bán vé số,

    Đứa nào xấu xí, đen đủi nom chừng dơ dáy bẩm sinh thì cho bồng em (xôm thì thuê của ai đó, hoặc mượn rồi dzìa chia chác mí nhau) … đi ăn mày từa lưa hột dưa, tè le hột me …

    Lớn thì … trước tiên kiếm mối mang rồi bán … cái gì đó. Xong xuôi rồi, tức là ván đã đóng hòm rồi thì mần nghề chị em ta.

    Kể ra họ vẫn còn lương thiện chán vạn, so với mấy cái thủ lợn ở Ba đình và bè đảng. bọn này đánh miệng nuôi trôn mấy cụ ạ !

  9. @ Bác Backy54 ơi !

    Sau mỗi bài viết nhắc về một thời dĩ vãng xa xăm hoặc, một thời quê hương đau đớn và khổ sở bởi cuộc chiến đầy tính chất phi nhân mà bọn việt + reo rắc lên quê hương chúng ta.

    Có khi tình cờ tôi nghe lại do Bác cho link http://www.musicselection.net/index2a.html. Trong đó có bài LOVE FOR LIBERTY do Nana trình diễn với giàn nhạc hòa tấu được phụ soạn hòa âm giọng nam.

    Không những thế, trên screen hiện lên những hình ảnh tù ngục, gông cùm, xiềng xích mà chạnh lòng nhìn lại bao triệu người dân Việt đang lầm than bởi ngục tù (lớn) và (nhỏ) của cộng sản bán nước.

    Tuy đã gọi là vào tuổi già rồi, nhưng nước mắt của tôi vẫn không sao ngăn được làm nhòe cặp mục kỉnh.

    Giá gì Bác post được bài đó làm “nhạc hiệu” cho trang nhà của cụ Hoàng Hải Thủy thì hay biết là bao nhiêu. Phải không ạ !

    Thân mến.

  10. Cảm ơn chú đã viết về ông Dzu như thế. Khi đọc qua Bên Thắng Cuộc, tôi cố tìm lại vài tài liệu viết về ông, lại ngậm nguồi chữ :nhưng, nếu …” và phải chi lịch sử không phải như thế thì người dân VN hiện tại đang chẳng phải bức xúc với cái thực tại kẻ cướp nhang nhảng khắp xã hội

  11. Biết đâu đấy!

    Ông Bùi Tín kể chuyện ngày 30 tháng 4, 1975 Cao Đăng Chiếm đến dinh Độc Lập với tư cách của Mặt Trận DT Giải Phóng Miền Nam. Ông Bùi Tín phỏng vấn Cao Đăng Chiếm rồi viết bài gửi về báo Nhân Dân ở Hà Nội. Báo Nhân Dân lờ đi không đăng. Số phận của Mặt Trận đã được định rồi. Nó đã được quăng vào thùng rác rồi mặc dù ngày 15-5-1975, trong cuộc diễn binh trước dinh Độc Lập toàn bộ Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời vẫn được đem lên trưng bày trên khán đài danh dự. Mặt Trận GPMN mà còn bị quăng vào sọt rác thì Trương Đình Dzu là cái gì mà CS phải dùng? Cứ cho là một vài nhân vật của Mặt Trận không còn nghe lời đảng CS mà bỏ đi làm theo cách riêng của mình thì đảng CS cũng sẽ xử như xử Đinh Bá Thi mà thôi. Sau 75, có những vụ cán bộ vào Nam rồi không nghe lời Đảng định một mình một cõi ở miền Nam bị Đảng CS cho người vào ám sát.

    Cứ nhìn đấy thì biết!

    • Tiếc cho những người đã ở tù cải tạo Cộng Sản nhiều năm mà vẫn hoang tưởng biết đâu đấy về Mạt Trận Giải Phóng Miền Nam và Cộng Sản Bắc Việt. Có những bài học thấy rất đơn giản nhưng đã “học tập cải tạo” nhiều năm rồi mà vẫn chưa thuộc sao ? Đáng buồn và thương hại cho một kiếp người.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: